Cháu Tới Để Thừa Kế Gia Sản Của Chú Đó
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Ngủ một giấc dậy thì Kỷ Thuỵ đã xuyên không về 22 năm trước.
Cô không có tiền, không có điện thoại di động, cũng không tìm thấy ba mẹ vốn vẫn chưa kết hôn.
Sau ba ngày lang thang, cô quyết định đi đến nhờ cậy chú nhỏ không có quan hệ họ hàng, cũng chưa từng gặp mặt lần nào, Tạ Uyên, đại thiếu gia giàu nhất thành phố này.
“Cháu đến từ 22 năm sau, chú sẽ mất tích một cách bí ẩn vào một năm sau, trước khi chú mất tích thì sẽ để lại toàn bộ tài sản của mình cho cháu… một đứa bé còn chưa chào đời.”
Đối mặt với người đàn ông tuy tàn tật nhưng lại vô cùng đẹp trai, nắng mưa thất thường trong truyền thuyết này, vẻ mặt Kỷ Thuỵ chân thành:
- Chú có tin không?
Người đàn ông im lặng một lúc:
- Tôi tin, với tư cách là người thừa kế tài sản của tôi, cô có thể giúp tôi một việc được không?
Kỷ Thuỵ: “Chú nói đi”.
Người đàn ông chỉ vào trung tâm mua sắm đối diện với tòa nhà văn phòng: “Đó là trung tâm mua sắm của đối thủ cạnh tranh của tôi, nó sẽ chính thức khai trương sau ba ngày nữa…”
Kỷ Thuỵ: “Hiểu rồi.”
Năm ngày sau
Người đàn ông hỏi thư ký tại sao trung tâm thương mại đối diện đột nhiên hoãn thời gian khai trương lại.
Thư ký: “Anh còn nhớ cô gái bị bệnh tâm thần lúc trước không?”.
Người đàn ông: “Làm sao?”
Thư ký: “Vào ngày khai trương, cô ấy đã dùng tấm lụa đỏ mà người ta cắt băng khánh thành để lấy trộm đi cây phát tài duy nhất trong trung tâm thương mại.”
Người đàn ông:…
#Đưa cô gái tâm thần trở về đây#
#Hạt giống kinh doanh tốt như vậy, không bồi dưỡng cẩn thận thì thật đáng tiếc#
…
Sau một khoảng thời gian sống chung, trong lúc vô tình thì Tạ Uyên đã phát hiện ra một lá thư tình còn chưa viết xong trên bàn của Kỷ Thuỵ
Tối hôm đó, anh gọi cô vào phòng và nghiêm túc tỏ vẻ rằng bọn họ không thể nào có kết quả.
Kỷ Thuỵ: “Chú hiểu lầm rồi, cái đó không phải viết cho chú.”
Tạ Uyên mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
Anh quay đầu giẫm bức thư tình, xé nát nó thành từng mảnh rồi vứt vào cống thoát nước.
Kỷ Thuỵ: Gần đây chú nhỏ càng ngày càng trở nên kì lạ.
…
Điểm nổi bật: Không có quan hệ huyết thống, không có quan hệ họ hàng, không có sổ hộ khẩu, chú nhỏ là một cách xưng hô lịch sự, sự chênh lệch tuổi tác giữa nam và nữ chính là sáu tuổi.
Cô không có tiền, không có điện thoại di động, cũng không tìm thấy ba mẹ vốn vẫn chưa kết hôn.
Sau ba ngày lang thang, cô quyết định đi đến nhờ cậy chú nhỏ không có quan hệ họ hàng, cũng chưa từng gặp mặt lần nào, Tạ Uyên, đại thiếu gia giàu nhất thành phố này.
“Cháu đến từ 22 năm sau, chú sẽ mất tích một cách bí ẩn vào một năm sau, trước khi chú mất tích thì sẽ để lại toàn bộ tài sản của mình cho cháu… một đứa bé còn chưa chào đời.”
Đối mặt với người đàn ông tuy tàn tật nhưng lại vô cùng đẹp trai, nắng mưa thất thường trong truyền thuyết này, vẻ mặt Kỷ Thuỵ chân thành:
- Chú có tin không?
Người đàn ông im lặng một lúc:
- Tôi tin, với tư cách là người thừa kế tài sản của tôi, cô có thể giúp tôi một việc được không?
Kỷ Thuỵ: “Chú nói đi”.
Người đàn ông chỉ vào trung tâm mua sắm đối diện với tòa nhà văn phòng: “Đó là trung tâm mua sắm của đối thủ cạnh tranh của tôi, nó sẽ chính thức khai trương sau ba ngày nữa…”
Kỷ Thuỵ: “Hiểu rồi.”
Năm ngày sau
Người đàn ông hỏi thư ký tại sao trung tâm thương mại đối diện đột nhiên hoãn thời gian khai trương lại.
Thư ký: “Anh còn nhớ cô gái bị bệnh tâm thần lúc trước không?”.
Người đàn ông: “Làm sao?”
Thư ký: “Vào ngày khai trương, cô ấy đã dùng tấm lụa đỏ mà người ta cắt băng khánh thành để lấy trộm đi cây phát tài duy nhất trong trung tâm thương mại.”
Người đàn ông:…
#Đưa cô gái tâm thần trở về đây#
#Hạt giống kinh doanh tốt như vậy, không bồi dưỡng cẩn thận thì thật đáng tiếc#
…
Sau một khoảng thời gian sống chung, trong lúc vô tình thì Tạ Uyên đã phát hiện ra một lá thư tình còn chưa viết xong trên bàn của Kỷ Thuỵ
Tối hôm đó, anh gọi cô vào phòng và nghiêm túc tỏ vẻ rằng bọn họ không thể nào có kết quả.
Kỷ Thuỵ: “Chú hiểu lầm rồi, cái đó không phải viết cho chú.”
Tạ Uyên mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
Anh quay đầu giẫm bức thư tình, xé nát nó thành từng mảnh rồi vứt vào cống thoát nước.
Kỷ Thuỵ: Gần đây chú nhỏ càng ngày càng trở nên kì lạ.
…
Điểm nổi bật: Không có quan hệ huyết thống, không có quan hệ họ hàng, không có sổ hộ khẩu, chú nhỏ là một cách xưng hô lịch sự, sự chênh lệch tuổi tác giữa nam và nữ chính là sáu tuổi.
Chương 1: Cô gái bệnh tâm thần
Chương 2: Bệnh viện tâm thần
Chương 3: Ngủ lại qua đêm
Chương 4: Khiếu nại chị ta
Chương 5: Cô đang gạt người
Chương 6: Đi đến công ty
Chương 7: Tên thổ phỉ đáng chém ngàn nhát dao
Chương 8: Chưa có ai để ta hầu hạ thế này bao giờ đâu!
Chương 9: Muốn ta đút ngươi ăn sao?
Chương 10: Không bằng cầm thú
Chương 11: Cái quái gì vậy
Chương 12: Cô muốn khóc
Chương 13: Chú ấy đánh trẻ con
Chương 14: Đổi người chú mới
Chương 15: Cháu đi thật đấy
Chương 16: Bỏ nhà ra đi
Chương 17: Chú xem đi, chú xem đi
Chương 18: Là thứ bẩn thỉu
Chương 19: Chị kia
Chương 20: Quấy rầy rồi, cáo từ
Chương 21: Bác cả của tôi
Chương 22: Xảy ra chuyện gì vậy?
Chương 23: Tôi thích nghe trộm
Chương 24: Yêu người trẻ tuổi
Chương 25: Có chơi có chịu
Chương 26: Đã thêm bạn bè
Chương 27: Cháu tức giận rồi
Chương 28: Cháu là cô gái xinh đẹp yếu đuối
Chương 29: Toàn là những kẻ điên
Chương 30: Đến cứu cô rồi
Chương 31: Cãi nhau
Chương 32: Giúp đỡ lẫn nhau
Chương 33: Tên trộm túi xách
Chương 34: Thật sự rất giống
Chương 35: Hình dung cái gì vậy?
Chương 36: Phải bỏ đi những thứ không thuộc về mình
Chương 37: Không thể chịu đựng được nữa
Chương 38: Tỉnh táo lên chút đi
Chương 39: Chán ghét nhìn nhau
Chương 40: Quà tặng ~ quà tặng
Chương 41: Có gì đó không đúng lắm
Chương 42: Đừng cho cô ấy biết
Chương 43: Tốt nghiệp trung học phổ thông
Chương 44: Ba tới rồi
Chương 45: Thật sự là ba
Chương 46: Quan tâm quá nhiều
Chương 47: Mong được chỉ bảo thêm
Chương 48: “Chị có thai rồi.”
Chương 49: Không muốn có con
Chương 50: Đó là mẹ cô!
Chương 51: “Tôi hối hận rồi.”
Chương 52: Giành quyền nuôi con
Chương 53: Anh bị dọa sợ rồi
Chương 54: Thụy Thụy thích
Chương 55: Chính là của cô
Chương 56: Xong đời anh rồi
Chương 57: Tâm tư hỗn loạn
Chương 58: Muôn vàn suy nghĩ
Chương 59: Bức thư tình
Chương 60: Tự mình đa tình?
Chương 61: Không thích anh
Chương 62: Rục rịch ngóc đầu dậy
Chương 63: Không thể giấu được nữa
Chương 64: “Chú lừa cháu.”
Chương 65: “Cháu hiểu mà.”
Chương 66: Nhận người thân
Chương 67: “Cháu thích cậu ấy không?”
Chương 68: Xong đời rồi!
Chương 69: Trở về nhà họ Kỷ đi
Chương 70: “Tôi luôn luôn ở đây.”
Chương 71: Làm gì vậy?
Chương 72: “Cô thích anh ấy?”
Chương 73: “Cháu muốn chuyển đi.”
Chương 74: Tỏ tình đi!
Chương 75: Xác nhận quan hệ
Chương 76: “Tôi đưa con bé đi.”
Chương 77: “Nhóc thối.”
Chương 78: Băng qua đại dương
Chương 79: “Muốn đến gặp em.”
Chương 80: Phải thỏa mãn cô ấy sao?
Chương 81: Đột nhiên xuyên không
Chương 82: Chỉ trong nháy mắt
Chương 83: Từng phút từng giây
Chương 84: Người yêu trên cao
Chương 85: Hãy tử tế với người khác
Chương 86: Làm bạn tốt nhé
Chương 87: Buổi tối ẩm thấp
Chương 88: Gặp lại Tạ Uyên
Chương 89: Sơn thủy tương phùng (Hoàn chính văn)
Chương 90: Ngoại truyện 1: Bạn tốt mà
Chương 91: Ngoại truyện 2: Chồng nuôi từ bé của cô
Chương 92: Ngoại truyện 3: Phải đối xử tốt với anh ấy
Chương 93: Ngoại truyện 4: Cho tôi ít tiền
Chương 94: Ngoại truyện 5: Ba mẹ vợ
Chương 95: Ngoại truyện 6: Anh đến tiễn em
Chương 96: Ngoại truyện 7: Anh xem, anh xem
Chương 97: Ngoại truyện 8: Tình yêu của ba mẹ (1)
Chương 98: Ngoại truyện 9: Tình yêu của ba mẹ (2) [Toàn văn hoàn]
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Tác giả
S
Sơn Hữu Thanh Mộc
13 tác phẩm
5,699,156 chữ
Truyện cùng tác giả
Cẩm Y Vi Phu - Sơn Hữu Thanh Mộc
94 chương
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
123 chương
Ma Quân Nghe Thấy Ta Muốn Công Lược Hắn
79 chương
Nữ Phụ Thế Thân Không Phải Người
25 chương
Nếu Còn Không Được Thì Ta Sẽ Đi Ngay Đấy
46 chương