Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 14: Gặp nhau trên đường
20:31 - 31.05.2026
1,946 lượt xem
Thừa dịp Trần Hoàng Khôi đang ngây người, Lâm Thanh Mai dùng hết sức đẩy anh ta ra.
Cô dùng một tay che cổ mình rồi lao ra khỏi phòng ngủ.
Lê Anh Đào đang đứng ở cửa phòng ngủ, trên tay cầm một chùm chìa khóa.
Trần Hoàng Khôi đứng dậy, trong lòng lóe lên một tia hối hận, tại sao lại đưa chìa khóa cho Lê Anh Đào chứ!
Anh lướt qua cô ta, sải bước đuổi theo Lâm Thanh Mai, sau lưng cô hét lớn: "Lâm Thanh Mai, không trả cho tôi 15 tỷ, cô đừng hòng muốn ly hôn!"
‘Bíp’, có tiếng đóng cửa ở tầng dưới.
Lâm Thanh Mai đi rồi, Trần Hoàng Khôi nhớ tới Lê Anh Đào còn đang tức giận!
Nếu hôm nay không phải do cô ta thì anh đã có thể ngủ với Lâm Thanh Mai rồi.
Nhớ tới mấy dấu hôn trên người Lâm Thanh Mai, anh tức giận đến mức hận không thể bộc phát ngay tại chỗ!
Anh nhất định phải tìm ra cái tên gian phu đó mới được!
Trần Hoàng Khôi bước lên lầu, Lê Anh Đào vừa nhìn thấy anh, thì lập tức chủ động giải thích: "Hoàng Khôi, thật xin lỗi...Có phải em đã làm phiền tới hai người rồi không?"
Trong lòng cô ta.hận chết Lâm Thanh Mai, cái ả đê tiện này lại còn có mặt mũi dám trở về dụ dỗ người đàn ông của cô!
"Lê Anh Đào, hôm nay không phải anh đã nói với em rồi sao? Anh muốn đợi một mình."
Giọng điệu của anh ta rõ ràng là vừa mang theo sự trách cứ vừa không kiên nhẫn, đôi mắt to tròn của Lê Anh Đào lập tức ngập nước mắt: "Chỉ là em rất nhớ anh thôi, nên mới chạy tới đây gặp anh, không ngờ tới..."
Vẻ mặt đáng thương của cô ta, giống như đang đè nén rất nhiều điều oan ức, cô ta lo lắng Trần Hoàng Khôi sẽ vì chuyện này mà tức giận.
Sắc mặt anh ta dịu đi, đến gần cô ta, đưa tay lên lau nước mắt cho cô ta: "Đồ ngốc này, bây giờ em là thư ký của anh, ngày mai gặp anh ở công ty không được sao? Còn phải nhớ anh vậy à?"
"Nhưng trong lòng của người ta chỉ nhớ mình anh mà thôi, một ngày không nhìn thấy thì không ngủ được..." Nước mắt của Lê Anh Đào không còn nữa, cô ta biết Trần Hoàng Khôi không thích cô ta quá mức mít ướt, thỉnh thoảng tỏ ra bản thân yếu đuối mới là sát chiêu.
Lời của cô ta dễ dàng chọc vào chỗ ngứa của anh, Trần Hoàng Khôi ấn cô ta vào tường...
Rất nhanh, trong biệt thự truyền ra tiếng th* d*c của Lê Anh Đào, đôi khi còn phát ra tiếng hét chói tai.
Lâm Thanh Mai đứng ở cửa, một tay che miệng, nước mắt đã sớm rơi đầy mặt.
Cho dù chỉ một lần thôi cũng được, cô vẫn luôn hy vọng Trần Hoàng Khôi bỏ lại Lê Anh Đào mà chạy ra ngoài để đuổi theo cô.
Đáng tiếc tên đó không có làm vậy.
Cô còn ngây thơ nghĩ rằng, Trần Hoàng Khôi muốn làm loại chuyện đó với cô là vì anh ta còn có chút tình cảm với cô.
Có Lê Anh Đào ở đó, lúc nào anh ta cũng có thể làm loại chuyện này.
Lần này, Lâm Thanh Mai triệt để mất hết hy vọng, tên đó chỉ muốn chơi đùa với cô mà thôi!
Trước đây, khi cả hai chưa trở mặt với nhau, ít nhất thì ở bề ngoài Trần Hoàng Khôi còn đối xử khách sáo, tôn trọng, bảo vệ cô.
Còn bây giờ, thái độ của anh ta khi đối xử với cô là khinh bỉ, vô tình, thô bạo...Hệt như đang đối đãi với một người phụ nữ qua đường vậy, muốn chơi là chơi.
Lâm Thanh Mai mất hết hồn vía rời khỏi biệt thự.
Đi chưa được hai phút, gót giày cao gót bị gãy.
Cô bật cười, tiếng cười tự giễu lại hoang liêu, cô ngước lên trời hét to một tiếng: "Ông trời ơi, có bản lĩnh thì ông đổ mưa đi!"
Điều buồn cười chính là, năm phút sau, trời bắt đầu giông bão.
Lâm Thanh Mai dứt khoát cởi giày cao gót ném vào thùng rác ven đường.
Lúc này mưa to tầm tã, chỉ một mình cô lang thang trên đường.
Trước khi ra ngoài, may mắn một điều là cô tiện tay mang theo áo khoác ngoài, ít nhất cũng không đến nỗi phải phơi bày sự không đứng đắn của mình với người khác.
Cô đi chân trần đến trạm xe buýt, ngồi xuống ghế chờ.
Nhìn mưa to, mấy chuyến xe buýt từng chiếc chạy ngang nhưng cô lại không chịu lên xe.
Lâm Thanh Mai nhớ tới từng chuyện một thời đại học khi cùng ở với Lâm Hoàng Khôi.
Nhớ những kỷ niệm tươi đẹp, cũng nhớ kỷ niệm về mấy lần cãi nhau.
Giờ phút này, cả người cô đều ướt dẫm, chật vật tới nỗi không nỡ nhìn, giới hạn tôn nghiêm trong lòng bảo cô phải cố gắng chống lại mấy ý niệm đó.
Đúng lúc này, một chiếc xe Maybach màu đen chạy tới.
Lập Gia Khiêm nhìn vào gương chiếu hậu, hôm nay trời mưa rất to, tuy thị lực anh không tốt nhưng anh có thể nhìn thấy cô chuẩn xác như vậy.
Nhìn một dáng người nhỏ xíu tưởng chừng như sắp bị mưa lớn nhấn chìm, trong lòng anh nổi lên một tia xót xa đau lòng...
Anh cho rằng cái cảm giác này chỉ là thương hại.
Sau khi quay đầu, Lập Gia Khiêm cuối cùng cũng dừng xe lại bên đường.
Có vẻ như vẫn chưa thu hút được sự chú ý của cô gái nhỏ kia.
Anh miễn cưỡng mở cửa bước xuống xe, tay cầm một chiếc ô cao cấp màu đen tuyền, cao nhã tôn quý bước đến trước mặt cô.
Cho đến khi một đôi giày da quen thuộc xuất hiện trước mắt cô, Lâm Thanh Mai theo bản năng ngẩng đầu lên, thấy được Lập Gia Khiêm cũng đang nhìn cô.
Đôi mắt đen của anh ấy sâu không thấy đáy, giờ phút này anh đang đứng ở nơi khuất sáng, lại càng thêm mờ ảo không chân thực.
“Lên xe.” Giọng điệu càng giống mệnh lệnh.
Giờ phút này trong lòng Lâm Thanh Mai không còn tức giận nữa, cô bình tĩnh nói: "Bây giờ không làm, có được không? Tôi thực sự không còn tâm trạng để ứng phó với anh nữa."
Đáy mắt xoẹt qua tia lạnh lẽo, anh lâm hạnh cô lại bị cô xem là đang ứng phó sao?
Vì hai mắt cô đã khóc tới nỗi sưng hết cả lên, giờ phút này anh cũng không so đo với cô làm gì, một tay anh nắm lấy cô: "Nhẫn nại của tôi có hạn."
Sức lực của anh đủ khiến một người đi chân trần như cô căn bản là vô lực chống cự.
Chẳng mấy chốc, cô đã bị nhét vào ghế phó của xe.
Không đợi cô phản kháng, cửa xe đã bị đóng lại, Lập Gia Khiêm không nhìn cô, xoay người ra phía sau chụp lấy một thứ, anh cầm hộp khắn giấy ném lên người cô, lạnh lùng nói: "Lau đi."
Rất nhanh xe đã chạy đi, tới con phố đông người tấp nập.
Lâm Thanh Mai nhìn chằm chằm vào hộp khăn giấy rồi lại liếc nhìn anh, giọng điệu cầu xin: "Đêm nay tâm tình của tôi quả thực không được tốt cho lắm..."
Anh lớn tiếng cắt ngang: "Đừng nói nhảm nữa! Tôi sẽ không động vào cô! Lau đi, cô ướt hết rồi, đừng làm bẩn xe của tôi."
Thực ra anh rất lo cô bị cảm, nhưng lời này anh không thể nói ra.
Mũi Lâm Thanh Mai chua xót: "Nếu sợ tôi làm bẩn xe của anh, sao anh lại để tôi lên xe làm gì?"
Vẻ mặt của anh vẫn lạnh như băng, không nói câu gì.
Đợi tới khi cô lau hết hộp khăn giấy thì có một chiếc áo khoác bay tới mặt cô.
"Mặc vào"
Cô ngước mắt nhìn anh, không biết vì sao, chỉ vì một hành động này khiến lòng cô hệt như đang có một dòng điện ấm áp xoạt ngang.
Không chút do dự, Lâm Thanh Mai mặc áo khoác vào.
Sau khi mặc vào, cơ thể lạnh lẽo của cô trở nên ấm áp hơn.
Nhìn giọt mồ lôi lấm tấm xuất hiện trên trán của Lập Gia Khiêm, Lâm Thanh Mai nhìn chằm chằm vào nút điều hòa trên xe, mới phát hiện vào mùa hè oi bức này anh lại có thể bật máy sưởi...
"Cảm ơn anh nha." Một câu này là xuất phát từ tận đấy lòng của cô.
Lập Gia Khiêm không có nhìn cô mà luôn nhìn thẳng về phía trước, Lâm Thanh Mai lại trộm nhìn anh, đột nhiên cô cảm thấy sườn mặt của anh rất đẹp khiến cô rất muốn hôn anh một cái...
Hai má cô hơi nóng lên, tim cũng đập nhanh hơn chút, Lâm Thanh Mai thầm mắng bản thân không biết xấu hổ.
Sao trong đầu cô lại có loại suy nghĩ này chứ!
Lâm Thanh Mai quyết định nhắm hai mắt lại không muốn nghĩ tới anh nữa.
Chỉ cần nhìn thêm vài lần như thế này, cô sẽ có suy nghĩ xấu xa mất thôi.
Cô quay mặt lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dần dần, tình cảnh ấm áp trong xe khiến mí mắt của cô trĩu nặng, rất buồn ngủ, cuối cùng cô cũng ngủ gục trên xe.
Nghe thấy người bên cạnh truyền tới tiếng thở đều đều, Lập Gia Khiêm vốn muốn đưa cô về nhà rốt cuộc cũng thay đổi chủ ý.
Ma xui quỷ khiến anh lại mang cô về biệt thự của mình.
Xe đã được đậu vào gara, mà con mèo nhỏ này vẫn còn chưa tỉnh ngủ.
Anh mất hết kiên nhẫn, dùng tay đẩy mạnh cô một cái nhưng cô vẫn không có tỉnh lại.
Sắc mặt anh ngưng đọng, Lập Gia Khiêm liền vươn tay sờ vào trán cô.
Lòng anh chấn động luôn rồi, thật sự phát sốt!
"Mang cô về chính là một sai lầm lớn mà! Vì sao không vứt cô trên đường cho rồi!" Anh nhíu mày tự nói, đôi chân dài bước xuống xe đi về phía ghế phó.
Anh mở cửa xe ôm cô xuống, bế cô vào biêt thự rồi đưa cô vò phòng ngủ, Lập Gia Khiêm lập tức gọi điện: "Đỗ Tuấn, đi mới bác sĩ La tới biệt thự một chuyến, nói có người đang bị sốt cao."
Cô dùng một tay che cổ mình rồi lao ra khỏi phòng ngủ.
Lê Anh Đào đang đứng ở cửa phòng ngủ, trên tay cầm một chùm chìa khóa.
Trần Hoàng Khôi đứng dậy, trong lòng lóe lên một tia hối hận, tại sao lại đưa chìa khóa cho Lê Anh Đào chứ!
Anh lướt qua cô ta, sải bước đuổi theo Lâm Thanh Mai, sau lưng cô hét lớn: "Lâm Thanh Mai, không trả cho tôi 15 tỷ, cô đừng hòng muốn ly hôn!"
‘Bíp’, có tiếng đóng cửa ở tầng dưới.
Lâm Thanh Mai đi rồi, Trần Hoàng Khôi nhớ tới Lê Anh Đào còn đang tức giận!
Nếu hôm nay không phải do cô ta thì anh đã có thể ngủ với Lâm Thanh Mai rồi.
Nhớ tới mấy dấu hôn trên người Lâm Thanh Mai, anh tức giận đến mức hận không thể bộc phát ngay tại chỗ!
Anh nhất định phải tìm ra cái tên gian phu đó mới được!
Trần Hoàng Khôi bước lên lầu, Lê Anh Đào vừa nhìn thấy anh, thì lập tức chủ động giải thích: "Hoàng Khôi, thật xin lỗi...Có phải em đã làm phiền tới hai người rồi không?"
Trong lòng cô ta.hận chết Lâm Thanh Mai, cái ả đê tiện này lại còn có mặt mũi dám trở về dụ dỗ người đàn ông của cô!
"Lê Anh Đào, hôm nay không phải anh đã nói với em rồi sao? Anh muốn đợi một mình."
Giọng điệu của anh ta rõ ràng là vừa mang theo sự trách cứ vừa không kiên nhẫn, đôi mắt to tròn của Lê Anh Đào lập tức ngập nước mắt: "Chỉ là em rất nhớ anh thôi, nên mới chạy tới đây gặp anh, không ngờ tới..."
Vẻ mặt đáng thương của cô ta, giống như đang đè nén rất nhiều điều oan ức, cô ta lo lắng Trần Hoàng Khôi sẽ vì chuyện này mà tức giận.
Sắc mặt anh ta dịu đi, đến gần cô ta, đưa tay lên lau nước mắt cho cô ta: "Đồ ngốc này, bây giờ em là thư ký của anh, ngày mai gặp anh ở công ty không được sao? Còn phải nhớ anh vậy à?"
"Nhưng trong lòng của người ta chỉ nhớ mình anh mà thôi, một ngày không nhìn thấy thì không ngủ được..." Nước mắt của Lê Anh Đào không còn nữa, cô ta biết Trần Hoàng Khôi không thích cô ta quá mức mít ướt, thỉnh thoảng tỏ ra bản thân yếu đuối mới là sát chiêu.
Lời của cô ta dễ dàng chọc vào chỗ ngứa của anh, Trần Hoàng Khôi ấn cô ta vào tường...
Rất nhanh, trong biệt thự truyền ra tiếng th* d*c của Lê Anh Đào, đôi khi còn phát ra tiếng hét chói tai.
Lâm Thanh Mai đứng ở cửa, một tay che miệng, nước mắt đã sớm rơi đầy mặt.
Cho dù chỉ một lần thôi cũng được, cô vẫn luôn hy vọng Trần Hoàng Khôi bỏ lại Lê Anh Đào mà chạy ra ngoài để đuổi theo cô.
Đáng tiếc tên đó không có làm vậy.
Cô còn ngây thơ nghĩ rằng, Trần Hoàng Khôi muốn làm loại chuyện đó với cô là vì anh ta còn có chút tình cảm với cô.
Có Lê Anh Đào ở đó, lúc nào anh ta cũng có thể làm loại chuyện này.
Lần này, Lâm Thanh Mai triệt để mất hết hy vọng, tên đó chỉ muốn chơi đùa với cô mà thôi!
Trước đây, khi cả hai chưa trở mặt với nhau, ít nhất thì ở bề ngoài Trần Hoàng Khôi còn đối xử khách sáo, tôn trọng, bảo vệ cô.
Còn bây giờ, thái độ của anh ta khi đối xử với cô là khinh bỉ, vô tình, thô bạo...Hệt như đang đối đãi với một người phụ nữ qua đường vậy, muốn chơi là chơi.
Lâm Thanh Mai mất hết hồn vía rời khỏi biệt thự.
Đi chưa được hai phút, gót giày cao gót bị gãy.
Cô bật cười, tiếng cười tự giễu lại hoang liêu, cô ngước lên trời hét to một tiếng: "Ông trời ơi, có bản lĩnh thì ông đổ mưa đi!"
Điều buồn cười chính là, năm phút sau, trời bắt đầu giông bão.
Lâm Thanh Mai dứt khoát cởi giày cao gót ném vào thùng rác ven đường.
Lúc này mưa to tầm tã, chỉ một mình cô lang thang trên đường.
Trước khi ra ngoài, may mắn một điều là cô tiện tay mang theo áo khoác ngoài, ít nhất cũng không đến nỗi phải phơi bày sự không đứng đắn của mình với người khác.
Cô đi chân trần đến trạm xe buýt, ngồi xuống ghế chờ.
Nhìn mưa to, mấy chuyến xe buýt từng chiếc chạy ngang nhưng cô lại không chịu lên xe.
Lâm Thanh Mai nhớ tới từng chuyện một thời đại học khi cùng ở với Lâm Hoàng Khôi.
Nhớ những kỷ niệm tươi đẹp, cũng nhớ kỷ niệm về mấy lần cãi nhau.
Giờ phút này, cả người cô đều ướt dẫm, chật vật tới nỗi không nỡ nhìn, giới hạn tôn nghiêm trong lòng bảo cô phải cố gắng chống lại mấy ý niệm đó.
Đúng lúc này, một chiếc xe Maybach màu đen chạy tới.
Lập Gia Khiêm nhìn vào gương chiếu hậu, hôm nay trời mưa rất to, tuy thị lực anh không tốt nhưng anh có thể nhìn thấy cô chuẩn xác như vậy.
Nhìn một dáng người nhỏ xíu tưởng chừng như sắp bị mưa lớn nhấn chìm, trong lòng anh nổi lên một tia xót xa đau lòng...
Anh cho rằng cái cảm giác này chỉ là thương hại.
Sau khi quay đầu, Lập Gia Khiêm cuối cùng cũng dừng xe lại bên đường.
Có vẻ như vẫn chưa thu hút được sự chú ý của cô gái nhỏ kia.
Anh miễn cưỡng mở cửa bước xuống xe, tay cầm một chiếc ô cao cấp màu đen tuyền, cao nhã tôn quý bước đến trước mặt cô.
Cho đến khi một đôi giày da quen thuộc xuất hiện trước mắt cô, Lâm Thanh Mai theo bản năng ngẩng đầu lên, thấy được Lập Gia Khiêm cũng đang nhìn cô.
Đôi mắt đen của anh ấy sâu không thấy đáy, giờ phút này anh đang đứng ở nơi khuất sáng, lại càng thêm mờ ảo không chân thực.
“Lên xe.” Giọng điệu càng giống mệnh lệnh.
Giờ phút này trong lòng Lâm Thanh Mai không còn tức giận nữa, cô bình tĩnh nói: "Bây giờ không làm, có được không? Tôi thực sự không còn tâm trạng để ứng phó với anh nữa."
Đáy mắt xoẹt qua tia lạnh lẽo, anh lâm hạnh cô lại bị cô xem là đang ứng phó sao?
Vì hai mắt cô đã khóc tới nỗi sưng hết cả lên, giờ phút này anh cũng không so đo với cô làm gì, một tay anh nắm lấy cô: "Nhẫn nại của tôi có hạn."
Sức lực của anh đủ khiến một người đi chân trần như cô căn bản là vô lực chống cự.
Chẳng mấy chốc, cô đã bị nhét vào ghế phó của xe.
Không đợi cô phản kháng, cửa xe đã bị đóng lại, Lập Gia Khiêm không nhìn cô, xoay người ra phía sau chụp lấy một thứ, anh cầm hộp khắn giấy ném lên người cô, lạnh lùng nói: "Lau đi."
Rất nhanh xe đã chạy đi, tới con phố đông người tấp nập.
Lâm Thanh Mai nhìn chằm chằm vào hộp khăn giấy rồi lại liếc nhìn anh, giọng điệu cầu xin: "Đêm nay tâm tình của tôi quả thực không được tốt cho lắm..."
Anh lớn tiếng cắt ngang: "Đừng nói nhảm nữa! Tôi sẽ không động vào cô! Lau đi, cô ướt hết rồi, đừng làm bẩn xe của tôi."
Thực ra anh rất lo cô bị cảm, nhưng lời này anh không thể nói ra.
Mũi Lâm Thanh Mai chua xót: "Nếu sợ tôi làm bẩn xe của anh, sao anh lại để tôi lên xe làm gì?"
Vẻ mặt của anh vẫn lạnh như băng, không nói câu gì.
Đợi tới khi cô lau hết hộp khăn giấy thì có một chiếc áo khoác bay tới mặt cô.
"Mặc vào"
Cô ngước mắt nhìn anh, không biết vì sao, chỉ vì một hành động này khiến lòng cô hệt như đang có một dòng điện ấm áp xoạt ngang.
Không chút do dự, Lâm Thanh Mai mặc áo khoác vào.
Sau khi mặc vào, cơ thể lạnh lẽo của cô trở nên ấm áp hơn.
Nhìn giọt mồ lôi lấm tấm xuất hiện trên trán của Lập Gia Khiêm, Lâm Thanh Mai nhìn chằm chằm vào nút điều hòa trên xe, mới phát hiện vào mùa hè oi bức này anh lại có thể bật máy sưởi...
"Cảm ơn anh nha." Một câu này là xuất phát từ tận đấy lòng của cô.
Lập Gia Khiêm không có nhìn cô mà luôn nhìn thẳng về phía trước, Lâm Thanh Mai lại trộm nhìn anh, đột nhiên cô cảm thấy sườn mặt của anh rất đẹp khiến cô rất muốn hôn anh một cái...
Hai má cô hơi nóng lên, tim cũng đập nhanh hơn chút, Lâm Thanh Mai thầm mắng bản thân không biết xấu hổ.
Sao trong đầu cô lại có loại suy nghĩ này chứ!
Lâm Thanh Mai quyết định nhắm hai mắt lại không muốn nghĩ tới anh nữa.
Chỉ cần nhìn thêm vài lần như thế này, cô sẽ có suy nghĩ xấu xa mất thôi.
Cô quay mặt lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dần dần, tình cảnh ấm áp trong xe khiến mí mắt của cô trĩu nặng, rất buồn ngủ, cuối cùng cô cũng ngủ gục trên xe.
Nghe thấy người bên cạnh truyền tới tiếng thở đều đều, Lập Gia Khiêm vốn muốn đưa cô về nhà rốt cuộc cũng thay đổi chủ ý.
Ma xui quỷ khiến anh lại mang cô về biệt thự của mình.
Xe đã được đậu vào gara, mà con mèo nhỏ này vẫn còn chưa tỉnh ngủ.
Anh mất hết kiên nhẫn, dùng tay đẩy mạnh cô một cái nhưng cô vẫn không có tỉnh lại.
Sắc mặt anh ngưng đọng, Lập Gia Khiêm liền vươn tay sờ vào trán cô.
Lòng anh chấn động luôn rồi, thật sự phát sốt!
"Mang cô về chính là một sai lầm lớn mà! Vì sao không vứt cô trên đường cho rồi!" Anh nhíu mày tự nói, đôi chân dài bước xuống xe đi về phía ghế phó.
Anh mở cửa xe ôm cô xuống, bế cô vào biêt thự rồi đưa cô vò phòng ngủ, Lập Gia Khiêm lập tức gọi điện: "Đỗ Tuấn, đi mới bác sĩ La tới biệt thự một chuyến, nói có người đang bị sốt cao."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Lòng đau như cắt
Chương 2: 2: Cuộc gặp gỡ sai lầm
Chương 3: 3: Bùng nổ bí mật
Chương 4: 4: Bị đe dọa
Chương 5: 5: Đối đầu với kẻ say
Chương 6: 6: Bị ép trầm luân
Chương 7: 7: Giấy ly hôn
Chương 8: 8: Vướng mắc không dứt
Chương 9: 9: Khuê mật kinh ngạc
Chương 10: 10: Soái ca giúp đỡ
Chương 11: 11: Hiểu lầm tức giận
Chương 12: 12: Bị người xa lánh
Chương 13: 13: Trở mặt vô tình
Chương 14: 14: Gặp nhau trên đường
Chương 15: 15: Cảm mạo phát sốt
Chương 16: 16: Dạy dỗ đàn ông cặn bã
Chương 17: 17: Tổng giám đốc thật đẹp trai
Chương 18: 18: Cùng nhau mắng chồng trước
Chương 19: 19: Phối hợp diễn kịch
Chương 20: 20: Khác biệt rất lớn
Chương 21: 21: Phát hiện thân phận
Chương 22: 22: Nụ hôn kinh người
Chương 23: 23: Mẹ chồng tới cửa
Chương 24: 24: Tranh chấp chuyện sinh con
Chương 25: 25: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 26: 26: Oan gia ngõ hẹp
Chương 27: 27: Cô gái của tôi
Chương 28: 28: Vô tình gặp gỡ tổng giám
Chương 29: 29: Video quay lén
Chương 30: 30: Tình nhân ngầm
Chương 31: 31: Thỏa thuận hoang đường
Chương 32: 32: Lòng đầy hoang vu
Chương 33: 33: Cố tình gây khó dễ
Chương 34: 34: Lật mặt vô tình
Chương 35: 35: May mắn được cứu
Chương 36: 36: Cách quan tâm
Chương 37: 37: Kẻ thù từ mọi phía
Chương 38: 38: Bị ép sống chung
Chương 39: 39: Chọc giận bạn thân
Chương 40: 40: Đồng nghiệp bỏ thuốc
Chương 41: 41: Tặng cô ấy một món quà
Chương 42: 42: Em trai xin giúp đỡ
Chương 43: 43: Trả nợ
Chương 44: 44: Phái người theo dõi
Chương 45: 45: Đòi hỏi quá phận
Chương 46: 46: Thần bài thành phố úc
Chương 47: 47: Tính khí ngang ngược
Chương 48: 48: Không biết điều
Chương 49: 49: Sự trùng hợp khó xử
Chương 50: 50: Cảnh tượng gây khiếp sợ
Chương 51: 51: Sự thật
Chương 52: 52: Trợ lý thực tập
Chương 53: 53: Không có vinh quang
Chương 54: 54: Ghen ghét, trào phúng
Chương 55: 55: Gặp nhau ở hộp đêm
Chương 56: 56: Chồng cũ dây dưa
Chương 57: 57: Tiêu chuẩn nghe lời
Chương 58: 58: Không đáng 300 tỷ
Chương 59: 59: Ngang ngược không nói lý
Chương 60: 60: Cười trên nổi đau của người khác
Chương 61: 61: Nỗi ám ảnh thời thơ ấu
Chương 62: 62: Thỏa hiệp cuối cùng
Chương 63: 63: Cậu là tạ bân
Chương 64: 64: Chờ cô mười năm
Chương 65: 65: Nguyên nhân chia tay
Chương 66: 66: Bịa chuyện hãm hại
Chương 67: 67: Tìm ra chân tướng
Chương 68: 68: Không muốn buông tay
Chương 69: 69: Khiêu khích rõ ràng
Chương 70: 70: Đoán đúng tâm sự
Chương 71: 71: Chủ động xin lỗi
Chương 72: 72: Ở bên anh
Chương 73: 73: Tự mình biết rõ
Chương 74: 74: Không muốn buông
Chương 75: 75: Biết được bí mật
Chương 76: 76: Chia tay trong đau buồn
Chương 77: 77: Đối với em có ngoại lệ
Chương 78: 78: Khái niệm thời gian
Chương 79: 79: Liên tục ghen tuông
Chương 80: 80: Không phải có thai
Chương 81: 81: Tin tưởng em họ
Chương 82: 82: Ăn ở hai lòng
Chương 83: 83: Bởi vì không nỡ
Chương 84: 84: Fans cuồng
Chương 85: 85: Không dám quay đầu
Chương 86: 86: Nhớ muốn điên rồi
Chương 87: 87: Oan uổng anh rồi
Chương 88: 88: Mối người một ngả
Chương 89: 89: Bị ép trói
Chương 90: 90: Báo cảnh sát giải quyết
Chương 91: 91: Còn ba trăm tỷ
Chương 92: 92: Giá trị bản thân
Chương 93: 93: Tranh đấu gay gắt
Chương 94: 94: Làm bạn
Chương 95: 95: Bị châm độc
Chương 96: 96: Lấy được thuốc giải
Chương 97: 97: Anh không thể cho em một danh phận
Chương 98: 98: Không xứng với anh
Chương 99: 99: Uống rượu một mình
Chương 100: 100: Em sẽ giúp chị
Chương 101: 101: Hiểu lầm đến cùng
Chương 102: 102: Phóng viên vây chặt
Chương 103: 103: Âm thầm điều khiển
Chương 104: 104: Đưa ra cơ hội
Chương 105: 105: Có tình có nghĩa
Chương 106: 106: Phỏng vấn trợ lý
Chương 107: 107: Nói thẳng thắn
Chương 108: 108: Không mời mà tới
Chương 109: 109: Đón sân bay
Chương 110: 110: Cô đồng tình với tôi
Chương 111: 111: Quá đơn giản
Chương 112: 112: Giới hạn làm người
Chương 113: 113: Thẹn quá hóa giận
Chương 114: 114: Cuối cùng thành người xa lạ
Chương 115: 115: Đành phải mượn tiền
Chương 116: 116: Em họ mất tích
Chương 117: 117: Mail nặc danh
Chương 118: 118: Chủ động ám thị
Chương 119: 119: Truyền thụ kinh nghiệm
Chương 120: 120: Châm chọc chế giễu
Chương 121: 121: Bị đả kích
Chương 122: 122: Bắt gặp gian tình
Chương 123: 123: Nam chính đội nón xanh
Chương 124: 124: Mất đi lý trí
Chương 125: 125: Hoàn mỹ phù hợp
Chương 126: 126: Thử và nhắc nhở
Chương 127: 127: Không cầm lòng được
Chương 128: 128: Ngã bài
Chương 129: 129: Động lực của tình yêu
Chương 130: 130: Làm bạn gái
Chương 131: 131: Bát phụ chửi đổng
Chương 132: 132: Cảm giác yêu đương
Chương 133: 133: Thiên phú trời cho
Chương 134: 134: Bệnh không tiện nói ra
Chương 135: 135: Cô là giải dược
Chương 136: 136: Người tôi tìm là em
Chương 137: 137: Đồ Thần kinh!
Chương 138: 138: Đúng lúc đi ngang qua
Chương 139: 139: Tuyệt đối không nhân nhượng
Chương 140: 140: Vụ án được giải quyết
Chương 141: 141: Có ẩn tình khác
Chương 142: 142: Thật sự là anh
Chương 143: 143: Hợp lực truy nã
Chương 144: 144: Xóa tan hiềm khích lúc trước
Chương 145: 145: Mẹ tự tử
Chương 146: 146: Nguyên nhân tự sát
Chương 147: 147: Chị em trở mặt
Chương 148: 148: Biết được tin tức kết hôn
Chương 149: 149: Hòa hợp như lúc ban đầu
Chương 150: 150: Chúc anh hạnh phúc
Chương 151: 151: Bạn tốt khuyên bảo
Chương 152: 152: Ra nước ngoài định cư
Chương 153: 153: Vừa yêu vừa hận
Chương 154: 154: Sinh một đứa con
Chương 155: 155: Em cũng yêu anh
Chương 156: 156: Tạm biệt tổ làm phim
Chương 157: 157: Cuối cùng cũng mang thai
Chương 158: 158: Không thể quên nguồn gốc
Chương 159: 159: Giống tên khốn
Chương 160: 160: Che giấu sự thật
Chương 161: 161: Tôi có lỗi khổ
Chương 162: 162: Tổn thương cả đời
Chương 163: 163: Chỉ là kẻ hiếu thuận ngu dốt
Chương 164: 164: Mật báo tin nhắn
Chương 165: 165: Bắt cóc, mất tích
Chương 166: 166: Khóc lóc kể lể
Chương 167: 167: Nguyên nhân bắt cóc
Chương 168: 168: Bạn tốt tâm sự
Chương 169: 169: Chất vấn trước mặt
Chương 170: 170: Con của anh
Chương 171: 171: Đều là kẻ điên
Chương 172: 172: Sụp đổ tuyệt vọng
Chương 173: 173: Vĩnh viễn không từ bỏ
Chương 174: 174: Đến nhà cầu hôn
Chương 175: 175: Giống nhau như đúc
Chương 176: 176: Là song sinh
Chương 177: 177: Mổ bụng lấy con
Chương 178: 178: Đánh cắp đứa bé
Chương 179: 179: Đại nạn không chết
Chương 180: 180: Cô bị huỷ dung
Chương 181: 181: Ông ấy là ba con
Chương 182: 182: Cô không phải cô ấy
Chương 183: 183: Hạ thiên bị bắt
Chương 184: 184: Ba con gặp nhau
Chương 185: 185: Cô không có tình yêu
Chương 186: 186: Tin tưởng kỳ tích
Chương 187: 187: Thẳng thắn lẫn nhau
Chương 188: 188: Niềm vui và nỗi buồn
Chương 189: 189: Cô muốn thành tiên
Chương 190: 190: Không thể tha thứ
Chương 191: 191: Thản nhiên đối mặt
Chương 192: 192: Tự làm hại lẫn nhau
Chương 193: 193: Trả nợ nhân tình
Chương 194: 194: Âm thầm ở bên
Chương 195: 195: Lý do bạc tóc
Chương 196: 196: Cô ấy rất đặc biệt
Chương 197: 197: Anh ta thích cô
Chương 198: 198: Cạnh tranh công bằng
Chương 199: 199: Bảy năm
Chương 200: 200: Tác phẩm hoàn hảo
Chương 201: 201: Thanh mai trở về
Chương 202: 202: Gia linh mang thai
Chương 203: 203: Gặp lại lần nữa
Chương 204: 204: Thiếu thốn tình thương của mẹ
Chương 205: 205: Không công bằng đối với anh
Chương 206: 206: Xin lỗi em
Chương 207: 207: Thẳm hỏi sức khỏe mẹ
Chương 208: 208: Không phải người lừa đảo
Chương 209: 209: Hoàn toàn thay đổi
Chương 210: 210: Mẹ con gặp nhau
Chương 211: 211: Thích anh rể
Chương 212: 212: Nhớ nhung vô tận
Chương 213: 213: Phối hợp ăn ý
Chương 214: 214: Không được phép bị thương
Chương 215: 215: Bắt đầu nghi ngờ
Chương 216: 216: Gặp lại bạn thân
Chương 217: 217: Đánh đòn phủ đầu
Chương 218: 218: Đánh đòn phủ đầu
Chương 219: 219: Sử dụng khổ nhục kế
Chương 220: 220: Tình cờ gặp kẻ thứ ba
Chương 221: 221: Nguyên nhân
Chương 222: 222: Hai anh em tới thăm
Chương 223: 223: Chọc giận tạ bân
Chương 224: 224: Thanh mai bị đụng xe
Chương 225: 225: Thanh mai nằm viện
Chương 226: 226: Khói thuốc súng nổi lên bốn phía
Chương 227: 227: Từng có con
Chương 228: 228: Cũng tại anh
Chương 229: 229: Asa mất tích
Chương 230: 230: Bị dồn vào bước đường cùng
Chương 231: 231: Đánh tận cửa
Chương 232: 232: Đồng ý ly hôn
Chương 233: 233: Yêu cầu kỳ lạ
Chương 234: 234: Nhất ngôn cửu đỉnh
Chương 235: 235: Asa được cứu
Chương 236: 236: Lộ tẩy thân phận
Chương 237: 237: Anh hôn cô
Chương 238: 238: Sự hiểu lầm của cô
Chương 239: 239: Mở rộng tấm lòng
Chương 240: 240: Cùng một phòng bệnh
Chương 241: 241: Tức giận
Chương 242: 242: Lời nói hùng hồn
Chương 243: 243: Là địch của tôi
Chương 244: 244: Cứu người đẹp trong phòng tắm
Chương 245: 245: Biết được sự thật
Chương 246: 246: Đau khổ tột cùng
Chương 247: 247: Đời này không thay đổi
Chương 248: 248: Anh cũng giả vờ
Chương 249: 249: Ra oai phủ đầu
Chương 250: 250: Ghen tỵ
Chương 251: 251: Xác định tâm ý
Chương 252: 252: Thuận theo tự nhiên
Chương 253: 253: Nhận Nhau Tại Chỗ
Chương 254: 254: Toàn Bộ Của Cải
Chương 255: 255: Trái Tim Và Linh Hồn
Chương 256: 256: Ba Của Asa
Chương 257: 257: Cùng Nhớ Lại
Chương 258: 258: Trò Đùa Tàn Nhẫn
Chương 259: 259: Em Cũng Nhớ Anh
Chương 260: 260: Công Khai Thân Phận
Chương 261: 261: Asa Nhận Mẹ
Chương 262: 262: Ăn Giấm Với Con Trai
Chương 263: 263: Không Có Hứng Thú
Chương 264: 264
Chương 265: 265: Chỉ Có Thể Là Em
Chương 266: 266: Trở Thành Bạn Bè
Chương 267: 267: Lừa Gạt Trở Về Biệt Thự
Chương 268: 268: Hồi Ức Tốt Đẹp
Chương 269: 269: Lừa Kết Hôn Thành Công
Chương 270: 270: Có Tiền Thì Tự Do Buông Thả
Chương 271: 271
Chương 272: 272: Vạch Trần Tại Chỗ
Chương 273: 273: Đâm Chọc Sau Lưng
Chương 274: 274: Dụ Cô Ghen Tuông
Chương 275: 275: Cảnh Thụy Tức Giận
Chương 276: 276: Cuối Cùng Cũng Trở Thành Bạn
Chương 277: 277: Anh Ta Quỳ Xuống
Chương 278: 278: Xin Lỗi Nhau
Chương 279: 279: Buổi Tiệc Gia Đình
Chương 280: 280: Hư Tình Giả Ý
Chương 281: 281: Kết: Đời Này Có Anh Không Hối Hận!
Không tìm thấy chương nào phù hợp