Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 13: Thư pháp gia - Sư đồ
Trong căn phòng, sự tĩnh lặng bao trùm cả bầu không khí, Vũ Ngôn ánh mắt nhìn ra xa xăm, giống như đang cố gắng nhìn lại thời kì huy hoảng của thư pháp gia. Chỉ là khoảng tĩnh lặng này rất nhanh đã bị Nguyễn Phong phá tan.
“Nếu so sánh giữa võ thuật và thư pháp thì thứ nào mạnh hơn thưa thầy?”
“Không có bên nào mạnh hơn hết. Trò phải thấu hiểu một điều, trên đời này không có pháp môn mạnh nhất, mà chỉ có pháp môn phù hợp nhất với người dùng. Võ công là rèn luyện con người từ ngoài vào trong, trước luyện cơ thể, sau rèn tâm trí. Tu luyện đến đỉnh phong thì thân thể mạnh mẽ vô bì, có thể trực tiếp xé rách không gian, đi lại trong hư vô. Như trong truyền thuyết Thánh Gióng, sau khi đại phá quân thù, Thánh Gióng cưỡi ngựa bay lên trời. Người đời chỉ nhìn thấy ngài bay về trời, mà không biết điểm đến của ngài là ở đâu. Nhưng những người tu luyện đến đỉnh cao đều biết, ngài không chỉ bay lên trời, mà đã xé rách không gian, đi vào hư vô vô tận. Trong hư vô, cũng không phải là không có gì như tên gọi, mà trái ngược lại, trong hư vô có vô số thế giới, mỗi thế giới đều có những nền văn minh khác nhau, cũng có vô số cao thủ đỉnh cao. Hầu hết những người có thể xé rách không gian, đều sẽ đi đến các thế giới khác để tìm cao thủ giao đấu, qua đó càng tôi luyện thêm sức mạnh bản thân. Cũng có cao thủ sẽ tìm một nơi yên tĩnh để tĩnh tâm tu luyện, truy cầu chân lý”
Nói đến đây, có lẽ là nhận thấy mình đã nói quá xa chủ đề chính, Vũ Ngôn cũng dừng lại một chút để điều chỉnh lại dòng suy nghĩ. Về phần Nguyễn Phong, hắn đã bị nhưng khái niệm như trong truyền thuyết này làm cho ngẩn ngơ. Con người lại có thể xé rách không gian, đi lại trong vũ trụ thoải mái sao? Bên ngoài trái đất lại còn vô vàn thế giới khác có chứa sự sống nữa ư? Tất cả những điều này làm cho những kiến thức, khái niệm của từ trước đến nay của Nguyễn Phong hoàn toàn thay đổi.
Trong khi Nguyễn Phong còn đang ngây ngất với những khái niệm mới, Vũ Ngôn đã đưa hắn đi tiếp trong biển tri thức mới này.“Thư pháp , cũng là một loại rèn luyện của con người. Nếu như võ công là rèn luyện từ ngoài vào, thì thư pháp là rèn luyện trong ra. Thư pháp rèn luyện trước là tâm tính, linh hồn của con người, từ sự phát triển về linh hồn mà thay đổi thể xác, khiến cho cơ thể của thư pháp gia cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Tất nhiên, thân thể của các thư pháp gia sẽ không thể mạnh mẽ như võ gia. Nhưng hiệu quả đề cao tuổi thọ, giúp thân thể hồi phục nhanh chóng cũng không thua kém. Thư pháp gia đến một trình độ nhất định, khi linh hồn đã được cường hóa đạt yêu cầu, thì chỉ cần linh hồn không bị tiêu biến, dù thể xác có bị thương tổn nặng đến mức nào cũng vẫn có thể khôi phục. Thậm chí sau này, thư pháp gia còn có thể xuất ra linh hồn, từ đó giảm bớt gánh nặng mà thân thể chịu đựng, vận dụng sức mạnh tự nhiên cũng thoải mái hơn”
“Nói vậy chẳng phải là thư pháp gia sẽ đạt được bất tử hay sao? Thầy có thể dạy trò thành một thư pháp gia hay không ạ?” Nguyễn Phong đã bị sức mạnh của thư pháp gia hấp dẫn. Hắn nóng lòng muốn trở thành thư pháp gia ngay lập tức, không chỉ vì đạt đến đỉnh cao của thư pháp, mà còn vì khả năng tìm lại đường về thế giới của hắn. Không cần biết là mình đã bị xuyên đến thế giới khác, hày là xuyên qua thời gian về lại quá khứ. Chỉ cần bản thân có khả năng xé rách không gian đi ra ngoài vũ trụ, Nguyễn Phong tin tưởng hắn sẽ tìm được đường về nhà.
“Muốn làm thư pháp gia sao, được thôi. Nhưng trò phải biết được những nguy hiểm khi trở thành một thư pháp gia. Như trò đã biết, kẻ địch của loài người vẫn luôn rình rập trong bóng tối. Mặc dù chúng không dám lộng hành như trước đây, nhưng chúng vẫn luôn mưu đồ tiêu diệt loài người. Các võ giả đỉnh cấp của loài người có sức mạnh rất to lớn, có thể dễ dàng tiêu diệt yêu ma quỷ quái, nhưng số lượng lại quá ít, giống như thuyền độc mộc giữa dòng nước lũ, khó mà chèo chống được. Thứ duy nhất có thể đánh bại hoàn toàn lũ ma quỷ, chính là chữ viết. Chữ viết có thể vận dụng được sức mạnh tự nhiên, lại mang trong mình trí tuệ muôn đời của loài người, chữ viết chính là thứ duy nhất khiến kẻ thù của loài người sợ hãi. Chính vì vậy, chúng luôn cố gắng tiêu diệt các thư pháp gia ngay từ khi chúng ta còn yếu đuối, không để cho thư pháp gia có khả năng phát triển. Không chỉ vậy, thư pháp gia còn phải đối mặt với nguy cơ bị cắn trả trong khi chiến đấu. Hầu hết thư pháp gia tử vong, không phải là bị đối phương g**t ch*t, mà là bị bức phải vận dụng sức mạnh của thư pháp đến mức thân thể không thể tiếp nhận được mà tử vong. Tuy nguyên nhân cũng là do kẻ địch mưu đồ tiêu diệt, nhưng sự cắn trả của thư pháp mới là nguyên nhân chính dẫn đến tử vong. Dù sao thì mọi vật đều cân bằng, sức mạnh luôn đi đôi với nguy hiểm”. Nói đến đây, ánh mắt Vũ Ngôn đột nhiên sáng quắc, nhìn chằm chằm vào Nguyễn Phong
“Nguy hiểm của thư pháp gia trò cũng đã hiểu rõ, vậy giờ trò còn muốn trở thành một thư pháp gia nữa hay không? Hãy nhớ, một khi đã quyết định bước lên con đường này, thì trò sẽ phải gánh trọng trách bảo vệ loài người, không thể từ bỏ, cũng không thể quay đầu lại. Trò hãy suy nghĩ cho kĩ đi”
“Thưa thầy, không cần suy nghĩ đâu ạ. Trò đã quyết định, nhất định phải trở thành một thư pháp gia. Làm người không thể ích kỷ, đặt biệt là khi đứng trước hiểm họa của loài người, chúng ta lại càng phải làm hết sức mình. Trò chấp nhận đương đầu nguy hiểm, mong thầy hãy dạy cho trò làm thế nào để trở thành một thư pháp gia” Nguyễn Phong lời nói tràn đầy chính khí, hào tình vô cùng, nhưng trong lòng hắn lại đang suy nghĩ, chỉ cần có thể đạt đến cảnh giới xé rách được không gian, hắn sẽ ngay lập tức tìm đường trở về nhà. Còn trọng trách cứu vớt nhân loại gì đó, hẳn sẽ có người khác đảm đương. Hắn không tin một mình hắn có thể cứu cả nhân loại, và hắn cũng chẳng muốn trở thành đấng cứu thế. Chỉ là chuyện trên đời, mười chuyện thì không được như ý đến tám chín. Hắn có thể trốn tránh trách nhiệm này sao? Câu trả lời chỉ có thời gian mới biết được.
“Ha ha, tốt, rất tốt. Từ giờ trở đi ta sẽ chính thức trở thành sư phụ của trò. Hãy làm lễ bái sư đi nào”. Vũ Ngôn nghe được câu trả lời của Nguyễn Phong, tâm tình rất vui mừng, tiếng cười sang sảng quanh quẩn cả gian phòng. Nguyễn Phong nghe lời thầy, quỳ xuống đất dập đầu ba cái, kêu một tiếng “sư phụ” thật rõ ràng. Hắn từ giờ đã chính thức bước lên con đường của một thư pháp gia đỉnh cao. Một truyền kì đã được bắt đầu.
“Nếu so sánh giữa võ thuật và thư pháp thì thứ nào mạnh hơn thưa thầy?”
“Không có bên nào mạnh hơn hết. Trò phải thấu hiểu một điều, trên đời này không có pháp môn mạnh nhất, mà chỉ có pháp môn phù hợp nhất với người dùng. Võ công là rèn luyện con người từ ngoài vào trong, trước luyện cơ thể, sau rèn tâm trí. Tu luyện đến đỉnh phong thì thân thể mạnh mẽ vô bì, có thể trực tiếp xé rách không gian, đi lại trong hư vô. Như trong truyền thuyết Thánh Gióng, sau khi đại phá quân thù, Thánh Gióng cưỡi ngựa bay lên trời. Người đời chỉ nhìn thấy ngài bay về trời, mà không biết điểm đến của ngài là ở đâu. Nhưng những người tu luyện đến đỉnh cao đều biết, ngài không chỉ bay lên trời, mà đã xé rách không gian, đi vào hư vô vô tận. Trong hư vô, cũng không phải là không có gì như tên gọi, mà trái ngược lại, trong hư vô có vô số thế giới, mỗi thế giới đều có những nền văn minh khác nhau, cũng có vô số cao thủ đỉnh cao. Hầu hết những người có thể xé rách không gian, đều sẽ đi đến các thế giới khác để tìm cao thủ giao đấu, qua đó càng tôi luyện thêm sức mạnh bản thân. Cũng có cao thủ sẽ tìm một nơi yên tĩnh để tĩnh tâm tu luyện, truy cầu chân lý”
Nói đến đây, có lẽ là nhận thấy mình đã nói quá xa chủ đề chính, Vũ Ngôn cũng dừng lại một chút để điều chỉnh lại dòng suy nghĩ. Về phần Nguyễn Phong, hắn đã bị nhưng khái niệm như trong truyền thuyết này làm cho ngẩn ngơ. Con người lại có thể xé rách không gian, đi lại trong vũ trụ thoải mái sao? Bên ngoài trái đất lại còn vô vàn thế giới khác có chứa sự sống nữa ư? Tất cả những điều này làm cho những kiến thức, khái niệm của từ trước đến nay của Nguyễn Phong hoàn toàn thay đổi.
Trong khi Nguyễn Phong còn đang ngây ngất với những khái niệm mới, Vũ Ngôn đã đưa hắn đi tiếp trong biển tri thức mới này.“Thư pháp , cũng là một loại rèn luyện của con người. Nếu như võ công là rèn luyện từ ngoài vào, thì thư pháp là rèn luyện trong ra. Thư pháp rèn luyện trước là tâm tính, linh hồn của con người, từ sự phát triển về linh hồn mà thay đổi thể xác, khiến cho cơ thể của thư pháp gia cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Tất nhiên, thân thể của các thư pháp gia sẽ không thể mạnh mẽ như võ gia. Nhưng hiệu quả đề cao tuổi thọ, giúp thân thể hồi phục nhanh chóng cũng không thua kém. Thư pháp gia đến một trình độ nhất định, khi linh hồn đã được cường hóa đạt yêu cầu, thì chỉ cần linh hồn không bị tiêu biến, dù thể xác có bị thương tổn nặng đến mức nào cũng vẫn có thể khôi phục. Thậm chí sau này, thư pháp gia còn có thể xuất ra linh hồn, từ đó giảm bớt gánh nặng mà thân thể chịu đựng, vận dụng sức mạnh tự nhiên cũng thoải mái hơn”
“Nói vậy chẳng phải là thư pháp gia sẽ đạt được bất tử hay sao? Thầy có thể dạy trò thành một thư pháp gia hay không ạ?” Nguyễn Phong đã bị sức mạnh của thư pháp gia hấp dẫn. Hắn nóng lòng muốn trở thành thư pháp gia ngay lập tức, không chỉ vì đạt đến đỉnh cao của thư pháp, mà còn vì khả năng tìm lại đường về thế giới của hắn. Không cần biết là mình đã bị xuyên đến thế giới khác, hày là xuyên qua thời gian về lại quá khứ. Chỉ cần bản thân có khả năng xé rách không gian đi ra ngoài vũ trụ, Nguyễn Phong tin tưởng hắn sẽ tìm được đường về nhà.
“Muốn làm thư pháp gia sao, được thôi. Nhưng trò phải biết được những nguy hiểm khi trở thành một thư pháp gia. Như trò đã biết, kẻ địch của loài người vẫn luôn rình rập trong bóng tối. Mặc dù chúng không dám lộng hành như trước đây, nhưng chúng vẫn luôn mưu đồ tiêu diệt loài người. Các võ giả đỉnh cấp của loài người có sức mạnh rất to lớn, có thể dễ dàng tiêu diệt yêu ma quỷ quái, nhưng số lượng lại quá ít, giống như thuyền độc mộc giữa dòng nước lũ, khó mà chèo chống được. Thứ duy nhất có thể đánh bại hoàn toàn lũ ma quỷ, chính là chữ viết. Chữ viết có thể vận dụng được sức mạnh tự nhiên, lại mang trong mình trí tuệ muôn đời của loài người, chữ viết chính là thứ duy nhất khiến kẻ thù của loài người sợ hãi. Chính vì vậy, chúng luôn cố gắng tiêu diệt các thư pháp gia ngay từ khi chúng ta còn yếu đuối, không để cho thư pháp gia có khả năng phát triển. Không chỉ vậy, thư pháp gia còn phải đối mặt với nguy cơ bị cắn trả trong khi chiến đấu. Hầu hết thư pháp gia tử vong, không phải là bị đối phương g**t ch*t, mà là bị bức phải vận dụng sức mạnh của thư pháp đến mức thân thể không thể tiếp nhận được mà tử vong. Tuy nguyên nhân cũng là do kẻ địch mưu đồ tiêu diệt, nhưng sự cắn trả của thư pháp mới là nguyên nhân chính dẫn đến tử vong. Dù sao thì mọi vật đều cân bằng, sức mạnh luôn đi đôi với nguy hiểm”. Nói đến đây, ánh mắt Vũ Ngôn đột nhiên sáng quắc, nhìn chằm chằm vào Nguyễn Phong
“Nguy hiểm của thư pháp gia trò cũng đã hiểu rõ, vậy giờ trò còn muốn trở thành một thư pháp gia nữa hay không? Hãy nhớ, một khi đã quyết định bước lên con đường này, thì trò sẽ phải gánh trọng trách bảo vệ loài người, không thể từ bỏ, cũng không thể quay đầu lại. Trò hãy suy nghĩ cho kĩ đi”
“Thưa thầy, không cần suy nghĩ đâu ạ. Trò đã quyết định, nhất định phải trở thành một thư pháp gia. Làm người không thể ích kỷ, đặt biệt là khi đứng trước hiểm họa của loài người, chúng ta lại càng phải làm hết sức mình. Trò chấp nhận đương đầu nguy hiểm, mong thầy hãy dạy cho trò làm thế nào để trở thành một thư pháp gia” Nguyễn Phong lời nói tràn đầy chính khí, hào tình vô cùng, nhưng trong lòng hắn lại đang suy nghĩ, chỉ cần có thể đạt đến cảnh giới xé rách được không gian, hắn sẽ ngay lập tức tìm đường trở về nhà. Còn trọng trách cứu vớt nhân loại gì đó, hẳn sẽ có người khác đảm đương. Hắn không tin một mình hắn có thể cứu cả nhân loại, và hắn cũng chẳng muốn trở thành đấng cứu thế. Chỉ là chuyện trên đời, mười chuyện thì không được như ý đến tám chín. Hắn có thể trốn tránh trách nhiệm này sao? Câu trả lời chỉ có thời gian mới biết được.
“Ha ha, tốt, rất tốt. Từ giờ trở đi ta sẽ chính thức trở thành sư phụ của trò. Hãy làm lễ bái sư đi nào”. Vũ Ngôn nghe được câu trả lời của Nguyễn Phong, tâm tình rất vui mừng, tiếng cười sang sảng quanh quẩn cả gian phòng. Nguyễn Phong nghe lời thầy, quỳ xuống đất dập đầu ba cái, kêu một tiếng “sư phụ” thật rõ ràng. Hắn từ giờ đã chính thức bước lên con đường của một thư pháp gia đỉnh cao. Một truyền kì đã được bắt đầu.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Thanh niên bất đắc chí
Chương 2: Quyển 1 - 2: Đến thăm nhà
Chương 3: Quyển 1 - 3: Nhà Ngọc Thanh
Chương 4: Quyển 1 - 4: Thư cảnh – Tâm cảnh
Chương 5: Quyển 1 - 5: Ngũ Lôi
Chương 6: Quyển 1 - 6: Nhà họ Nguyễn có người nối dõi
Chương 7: Quyển 1 - 7: Không thể tập võ
Chương 8: Quyển 1 - 8: Chữ viết – Thầy đồ
Chương 9: Quyển 1 - 9: Học lễ, học văn
Chương 10: Quyển 1 - 10: Hồi ức
Chương 11: Quyển 1 - 11: Chân-giả thư hồn
Chương 12: Quyển 1 - 12: Thư pháp mạnh mẽ
Chương 13: Quyển 1 - 13: Thư pháp gia - Sư đồ
Chương 14: Quyển 1 - 14: Lưu phái
Chương 15: Quyển 1 - 15: Thư pháp căn bản (1)
Chương 16: Quyển 1 - 16: Thư pháp căn bản (2)
Chương 17: Quyển 1 - 17: Tiểu sư muội
Chương 18: Quyển 1 - 18: Khống chế nguyên tố
Chương 19: Quyển 1 - 19: Hấp thu
Chương 20: Quyển 1 - 20: Dị biến - Ngọc Thanh
Chương 21: Quyển 1 - 21: Chong chóng bay cao
Chương 22: Quyển 1 - 22: Mười năm
Chương 23: Quyển 1 - 23: Lễ trưởng thành
Chương 24: Quyển 1 - 24: Kiểm tra
Chương 25: Quyển 1 - 25: Tỷ thí
Chương 26: Quyển 1 - 26: Tỉ thý (2)
Chương 27: Quyển 1 - 27: Tỷ thí (3)
Chương 28: Quyển 1 - 28: Dịu dàng
Chương 29: Quyển 1 - 29: Khoa cử
Chương 30: Quyển 1 - 30: Chân hồn đầu tiên
Chương 31: Quyển 1 - 31: Lựa chọn
Chương 32: Quyển 2 - 32: Khởi hành
Chương 33: Quyển 1 - 33: Núi rừng không yên tĩnh
Chương 34: Quyển 1 - 34: Phong sí hổ
Chương 35: Quyển 1 - 35: Người lạ - Sắc tâm
Chương 36: Quyển 1 - 36: Đối mặt
Chương 37: Quyển 1 - 37: Âm mưu
Chương 38: Quyển 1 - 38: Bao vây
Chương 39: Quyển 1 - 39: Lạc
Chương 40: Quyển 1 - 40: Người và thú
Chương 41: Quyển 1 - 41: Liên kết
Chương 42: Quyển 1 - 42: Phong sâm ngàn năm
Chương 43: Quyển 1 - 43: Hái thuốc
Chương 44: Quyển 1 - 44: Bằng hữu
Chương 45: Quyển 1 - 45: Chữa trị
Chương 46: Quyển 1 - 46: Trở về
Chương 47: Quyển 1 - 47: Loa tiễn xạ nhật
Chương 48: Quyển 1 - 48: Kết nghĩa
Chương 49: Quyển 1 - 49: Sử dụng Phong sâm ngàn năm
Chương 50: Quyển 1 - 50: Chuẩn bị
Chương 51: Quyển 2 - 51: Hứa hẹn
Chương 52: Quyển 2 - 52: Xuất phát
Chương 53: Quyển 2 - 53: Thành Kinh Bắc
Chương 54: Quyển 2 - 54: Giáo trường Kinh Bắc
Chương 55: Quyển 2 - 55: Ý đồ
Chương 56: Quyển 2 - 56: Hạ độc
Chương 57: Quyển 2 - 57: Mê hoặc
Chương 58: Quyển 2 - 58: Quái sự
Chương 59: Quyển 2 - 59: Chân Tướng
Chương 60: Quyển 2 - 60: Đạo thư pháp
Chương 61: Quyển 2 - 61: Tri Âm
Chương 62: Quyển 2 - 62: Bói chữ
Chương 63: Quyển 2 - 63: Long tu thảo
Chương 64: Quyển 2 - 64: Chia tay
Chương 65: Quyển 2 - 65: Thụ Yêu
Chương 66: Quyển 2 - 66: Chém treo ngành
Chương 67: Quyển 2 - 67: Hợp sức
Chương 68: Quyển 2 - 68: Cạm bẫy
Chương 69: Quyển 2 - 69: Bao vây
Chương 70: Quyển 2 - 70: Bùng nổ - Đường cùng
Chương 71: Quyển 2 - 71: Phá vây
Chương 72: Quyển 2 - 72: Cảm thụ
Chương 73: Quyển 2 - 73: Mượn nguyên tố
Chương 74: Quyển 2 - 74: Kháng lửa
Chương 75: Quyển 2 - 75: Gỗ Chiên Đàn
Chương 76: Quyển 2 - 76: Mộng
Chương 77: Quyển 2 - 77: Lục Phong – Tăng tiến
Chương 78: Quyển 2 - 78: Bát quái ?
Chương 79: Quyển 2 - 79: Ngưng tụ nguyên lực – Nghĩa thầy trò
Chương 80: Quyển 2 - 80: Kim quy hóa rồng
Chương 81: Quyển 2 - 81: Lột xác – cảm ngộ
Chương 82: Quyển 2 - 82: Thăng Long Quyết
Chương 83: Quyển 2 - 83: Hóa long thương
Chương 84: Quyển 2 - 84: Kim quy linh giáp
Chương 85: Quyển 2 - 85: Lòng tham
Chương 86: Quyển 2 - 86: Nguy hiểm
Chương 87: Quyển 2 - 87: Liên tiễn nỏ
Chương 88: Quyển 2 - 88: Từ Hồng
Chương 89: Quyển 2 - 89: Không phải gió?
Chương 90: Quyển 2 - 90: Gió!! (1)
Chương 91: Quyển 2 - 91: Gió!! (2)
Chương 92: Quyển 2 - 92: Tử Nguyên Lan
Chương 93: Quyển 2 - 93: Niềm tin
Chương 94: Quyển 2 - 94: Cứu viện
Chương 95: Quyển 2 - 95: Từ Hải
Chương 96: Quyển 2 - 96: Linh hỏa
Chương 97: Quyển 2 - 97: Linh hỏa (2)
Chương 98: Quyển 2 - 98: Bạn bè – Đối thủ
Chương 99: Quyển 2 - 99: Linh hỏa xuất hiện
Chương 100: Quyển 2 - 100: Phong vân hội tụ
Chương 101: Quyển 2 - 101: Người cùng đường
Chương 102: Quyển 2 - 102: Tranh chấp
Chương 103: Quyển 2 - 103: Anh hùng – Mỹ nhân – Tri giao (1)
Chương 104: Quyển 2 - 104: Anh hùng – Mỹ nhân – Tri giao (2)
Chương 105: Quyển 2 - 105: Dây leo – Hồ ly trắng
Chương 106: Quyển 2 - 106: Khai mở
Chương 107: Quyển 2 - 107: Gặp gỡ
Chương 108: Quyển 2 - 108: Dược vật đầy đất!!
Chương 109: Quyển 2 - 109: Loạn!
Chương 110: Quyển 2 - 110: Bình tĩnh – Điên cuồng
Chương 111: Quyển 2 - 111: Lý Càn Hiếu
Chương 112: Quyển 2 - 112: Gia đình
Chương 113: Quyển 2 - 113: Quái thú
Chương 114: Quyển 2 - 114: Long tranh hổ đấu
Chương 115: Quyển 2 - 115: Đột biến
Chương 116: Quyển 2 - 116: Tịnh Đế Hỏa Liên
Chương 117: Quyển 2 - 117: Bông sen cô độc
Chương 118: Quyển 2 - 118: Không gian tinh thần
Chương 119: Quyển 2 - 119: Chia tách
Chương 120: Quyển 2 - 120: Giằng co
Chương 121: Quyển 2 - 121: Diệt Nhật Cuồng Viêm
Chương 122: Quyển 2 - 122: Oan gia
Chương 123: Quyển 2 - 123: Tình thế
Chương 124: Quyển 2 - 124: Quyết không lùi bước
Chương 125: Quyển 2 - 125: Ma khí!
Chương 126: Quyển 2 - 126: Ác ma
Chương 127: Quyển 2 - 127: Ác ma biến!
Chương 128: Quyển 2 - 128: Phải hỏi ý kiến của ta!
Chương 129: Quyển 2 - 129: Sức mạnh của linh hỏa
Chương 130: Quyển 2 - 130: Hỏa vũ nam thiên!
Chương 131: Quyển 2 - 131: Cuồng!
Chương 132: Quyển 2 - 132: Dung hợp linh hỏa
Chương 133: Quyển 2 - 133: Viện binh
Chương 134: Quyển 2 - 134: Nhân ma chiến!
Chương 135: Quyển 2 - 135: Kinh đô
Chương 136: Quyển 2 - 136: Lời mời
Chương 137: Quyển 2 - 137: Thưởng nguyệt
Chương 138: Quyển 2 - 138: Tìm được!
Chương 139: Quyển 2 - 139: Ngọc Thanh – Thanh?
Chương 140: Quyển 2 - 140: Túy Hồng Liên
Chương 141: Quyển 2 - 141: Thư khí
Chương 142: Quyển 2 - 142: Đối diện tử vong
Chương 143: Quyển 2 - 143: Con cá nhỏ!
Chương 144: Quyển 2 - 144: Ký túc xá
Chương 145: Quyển 2 - 145: Oan gia
Chương 146: Quyển 2 - 146: Bút lông thỏ tuyết
Chương 147: Quyển 2 - 147: Rồng không đuôi!
Chương 148: Quyển 2 - 148: Rồng không đuôi (2)
Chương 149: Quyển 2 - 149: Thằng Tí!
Chương 150: Quyển 2 - 150: Gặp lại
Chương 151: Quyển 2 - 151: Hòa giải
Chương 152: Quyển 2 - 152: Tặng chữ mượn tiền
Chương 153: Quyển 2 - 153: Một buổi chiều
Chương 154: Quyển 2 - 154: Khai hội
Chương 155: Quyển 2 - 155: Thi!
Chương 156: Quyển 2 - 156: Chiêu đầu tiên
Chương 157: Quyển 2 - 157: Gió lửa giao tranh
Chương 158: Quyển 2 - 158: Hòa!
Chương 159: Quyển 2 - 159: Cây tre!
Chương 160: Quyển 2 - 160: Khách phương xa
Chương 161: Quyển 2 - 161: Thích khách!
Chương 162: Quyển 2 - 162: Thích khách (2)
Chương 163: Quyển 2 - 163: Trần Kiến Quốc
Chương 164: Quyển 2 - 164: Quyết tâm
Chương 165: Quyển 2 - 165: Kế hoạch
Chương 166: Quyển 2 - 166: Vũ môn!
Chương 167: Quyển 2 - 167: Công bằng
Chương 168: Quyển 2 - 168: Thiếu nữ trong “mơ”!
Chương 169: Quyển 2 - 169: Tiến bộ
Chương 170: Quyển 2 - 170: Hùng kê quyền
Chương 171: Quyển 2 - 171: Một câu chuyện
Chương 172: Quyển 2 - 172: Bị áp giải
Chương 173: Quyển 2 - 173: Đi tìm không gian tinh thần (1)
Chương 174: Quyển 2 - 174: Đi tìm không gian tinh thần(2)
Chương 175: Quyển 2 - 175: Một giấc mơ
Chương 176: Quyển 2 - 176: Vì ai? Là ai?
Chương 177: Quyển 2 - 177: Chướng ngại
Chương 178: Quyển 2 - 178: Đường!
Chương 179: Quyển 2 - 179: Thầy – Cha
Chương 180: Quyển 2 - 180: Âm phù lưu
Chương 181: Quyển 2 - 181: Vấn đề khó giải
Chương 182: Quyển 2 - 182: Theo dõi
Chương 183: Quyển 2 - 183: Tuyệt vọng!
Chương 184: Quyển 2 - 184: Bàn bạc tại lầu Phi Phượng
Chương 185: Quyển 2 - 185: Tà ma!
Chương 186: Quyển 2 - 186: Vây bắt
Chương 187: Quyển 2 - 187: Lão Ngô
Chương 188: Quyển 2 - 188: Trong bóng đêm
Chương 189: Quyển 2 - 189: Khoảng lặng
Chương 190: Quyển 2 - 190: Trước giờ lành
Chương 191: Quyển 2 - 191: Chí nam nhi!
Chương 192: Quyển 2 - 192: Bắt đầu
Chương 193: Quyển 2 - 193: Ma trận
Chương 194: Quyển 2 - 194: Lửa giận
Chương 195: Quyển 2 - 195: Thổ lý ngư!
Chương 196: Quyển 2 - 196: Ngũ linh tinh lọc
Chương 197: Quyển 2 - 197: Đồng lòng quyết chiến
Chương 198: Quyển 2 - 198: Cá chép phá ma
Chương 199: Quyển 2 - 199: Rung chuyển!
Chương 200: Quyển 2 - 200: Tình thân!
Chương 201: Quyển 2 - 201: Nhanh!
Chương 202: Quyển 2 - 202: Tất Diệt Huyễn Linh
Chương 203: Quyển 2 - 203: Đánh đổi!
Chương 204: Quyển 2 - 204: Thiên Thư Tinh Nguyệt Đồ
Chương 205: Quyển 2 - 205: Đại chiến chính thức
Chương 206: Quyển 2 - 206: Giao đấu
Chương 207: Quyển 2 - 207: Ma sứ!
Chương 208: Quyển 2 - 208: Cấm thư
Chương 209: Quyển 2 - 209: Thỉnh cầu
Chương 210: Quyển 2 - 210: Oan khuất
Chương 211: Quyển 2 - 211: Về nhà?!
Chương 212: Quyển 2 - 212: Về nhà!
Chương 213: Quyển 2 - 213: Sụp đổ!
Chương 214: Quyển 2 - 214: Vượt qua!
Chương 215: Quyển 2 - 215: Đoạt!
Chương 216: Quyển 2 - 216: Cơ hội
Chương 217: Quyển 2 - 217: Tình thế biến chuyển
Chương 218: Quyển 2 - 218: Kịch độc
Chương 219: Quyển 2 - 219: Người của chúng ta!
Chương 220: Quyển 2 - 220: Trung – gian – phản? (1)
Chương 221: Quyển 2 - 221: Trung – gian – phản (2)
Chương 222: Quyển 2 - 222: Trung nghĩa khó vẹn toàn!
Chương 223: Quyển 2 - 223: Khói lửa chiến tranh!
Chương 224: Quyển 2 - 224: Nguyễn Phong!
Chương 225: Quyển 2 - 225: Nguy cơ
Chương 226: Quyển 2 - 226: Tâm!
Chương 227: Quyển 2 - 227: Linh giáp cứu mệnh!
Chương 228: Quyển 2 - 228: Chấm dứt?
Chương 229: Quyển 2 - 229: Viện binh – Hy sinh!
Chương 230: Quyển 2 - 230: Trúc Long
Chương 231: Quyển 2 - 231: Trúc Long (2)
Chương 232: Quyển 3 - 232: Trúc Long (3)
Chương 233: Quyển 3 - 233: Thích ứng!
Chương 234: Quyển 3 - 234: Hiểm nguy
Chương 235: Quyển 3 - 235: Thắng? Bại?
Chương 236: Quyển 3 - 236: Sứ mệnh – Nụ cười!
Chương 237: Quyển 3 - 237: Thắng!
Chương 238: Quyển 3 - 238: Ma tộc rút lui
Chương 239: Quyển 3 - 239: Ban thưởng
Chương 240: Quyển 3 - 240: Ban hôn!
Chương 241: Quyển 3 - 241: Đổi mới – Vinh quy
Chương 242: Quyển 3 - 242: Hai bản thánh chỉ
Chương 243: Quyển 3 - 243: Trở về
Chương 244: Quyển 3 - 244: Hiểu lầm
Chương 245: Quyển 3 - 245: Tìm kiếm!
Chương 246: Quyển 3 - 246: Tìm kiếm (2)
Chương 247: Quyển 3 - 247: Niềm tin
Chương 248: Quyển 3 - 248: Một câu chuyện xưa (1)
Chương 249: Quyển 3 - 249: Một câu chuyện xưa (2)
Chương 250: Quyển 3 - 250: Đêm trước cơn bão
Chương 251: Quyển 3 - 251: Bão về
Chương 252: Quyển 3 - 252: Ngư tinh (1)
Chương 253: Quyển 3 - 253: Ngư tinh (2)
Chương 254: Quyển 3 - 254: Trận chiến biển và người (1)
Chương 255: Quyển 3 - 255: Trận chiến biển và người (2)
Chương 256: Quyển 3 - 256: Giao thời
Chương 257: Quyển 3 - 257: Xuân!
Chương 258: Quyển 3 - 258: Rèm hồng!
Chương 259: Quyển 3 - 259: Hồ gia trang!
Chương 260: Quyển 3 - 260: Yêu quái
Chương 261: Quyển 3 - 261: Yêu – ma?
Chương 262: Quyển 3 - 262: Lạc trong mê trận 262
Không tìm thấy chương nào phù hợp