Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 76: Bồi hắn ở tại tiểu đảo không người
Editor: Hyna Nguyễn
Ôn Hướng Dương bị hắn ôm trong lòng, tim đập mạnh mẽ, một gương mặt đẹp ửng đỏ nóng lên. Cô hít thở thật sâu, có chút khẩn trương cúi đầu. Mộ Lăng Khiêm lại vào lúc này, đứng lên, đi ra ngoài. Ôn Hướng Dương nghe được tiếng bước chân rời đi, ngẩng đầu, cũng chỉ nhìn được bóng dáng rời đi của Mộ Lăng Khiêm. Vì cái gì đều đã như vậy, vẫn là không chạm vào cô? Ôn Hướng Dương một mình ở khoang thuyền đợi cho trời tối, Mộ Lăng Khiêm cũng không có trở về. Cô có chút lo lắng đi ra ngoài, liền thấy Mộ Lăng Khiêm vẫn là một mình đứng ở boong tàu, nhìn biển rộng phương xa.
“Vào đi thôi.” Ôn Hướng Dương đi đến trước mặt Mộ Lăng Khiêm, ngẩng đầu nhìn hắn nói, “Tôi mới vừa nhìn thấy bên trong tủ lạnh có nguyên liệu nấu ăn, tôi làm vằn thắn cho anh ăn, tôi ăn nhân, anh ăn vỏ a.”
Mộ Lăng Khiêm nghe vậy, nhìn về phía Ôn Hướng Dương. Ôn Hướng Dương hướng tới hắn gật gật đầu. Ôn Hướng Dương làm sủi cảo cá hiển nhiên không có ngon lắm, chính là Mộ Lăng Khiêm hiếm thấy lại ăn một chén lớn. Ôn Hướng Dương nhìn Mộ Lăng Khiêm cứ như vậy ngồi ở bên cạnh người cô, thong thả ung dung ăn sủi cảo cô làm, mạc danh liền trào ra một cổ cảm giác thành tựu. Mộ Lăng Khiêm cũng không giống như tính toán trở về địa điểm xuất phát. Ôn Hướng Dương liền đem đồ vật trong khoang thuyền đều sửa sang lại một lần. Chỉ có một cái giường, hai người đương nhiên là cùng nhau ngủ.
Đêm đó, Ôn Hướng Dương chủ động đi ôm Mộ Lăng Khiêm. Cô ôm hắn, chuyện xấu gì làm thì cứ làm đi, nhưng chờ đến khi cô chịu đựng không nổi đi vào giấc ngủ, cũng chưa chờ được tới thời điểm hắn mất đi khống chế. Khi trong lồng ngực truyền đến tiếng hít thở nhẹ nhàng của Ôn Hướng Dương, Mộ Lăng Khiêm mới duỗi tay xoa tóc cô, tầm mắt dừng ở vết bỏng trên tay cô, ánh mắt hơi trầm xuống. Hôm sau, ánh mặt trời từ ngoài du thuyền chiếu vào, một luồng ánh sáng mê người, Ôn Hướng Dương tỉnh lại, xoa xoa đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, tầm mắt dừng ở ngoài thuyền, bên ngoài biển xanh trời xanh liền thành một đường, du thuyền đã cập bờ. Mộ Lăng Khiêm đang thay quần áo, thấy cô tỉnh, còn vẻ mặt cùng bộ dáng mơ hồ chưa tỉnh ngủ.
Hắn trầm mặc một lát, lần đầu tiên cùng cô nói chuyện, “Có thể hay không bồi tôi đi tham quan nơi này?”
Nơi Ôn Hướng Dương đi cùng Mộ Lăng Khiêm đến chính một đảo nhỏ đối diện Trường Ninh đảo. Tòa tiểu đảo này không có người sinh sống, cỏ dại mọc thành cụm, nhìn qua như là chưa từng có người đi lên, chính là hướng bên trong đi, vừa nhìn liền thấy đường đi eo hẹp quanh co như không có bất kì người nào muốn sửa sang, xây dựng gì cả. Cô đi theo Mộ Lăng Khiêm một đường hướng trên đảo đi. Không biết đi bao lâu, lúc Mộ Lăng Khiêm ngừng lại, là ở trước một bia mộ. Ôn Hướng Dương dừng bước chân lại, tầm mắt dừng ở trên khối mộ bia kia. Một bia mộ vô tự. Một khối không có ảnh chụp cũng không có tên mộ bia. Thời điểm cô khó hiểu nhìn khối bia vô tự này, thanh âm Mộ Lăng Khiêm trầm thấp mang theo áp lực vang lên ở bên tai cô.
Hắn nói: “Hôm nay là ngày giỗ của đại ca tôi.”
Ôn Hướng Dương có chút giật mình. Nguyên lai Mộ Lăng Khiêm đã nhiều ngày khí thế âm trầm làm cho người ta sợ hãi là bởi vì cái duyên cớ này. Nghĩ đến chính mình cũng là có em trai, nghĩ đến sự quan tâm của chính mình đối với đệ đệ, nghĩ đến tâm tình giờ phút này của Mộ Lăng Khiêm, cô duỗi tay kéo lại tay hắn. Tay hắn bị một bàn tay nhỏ mang theo độ ấm giữ chặt, Mộ Lăng Khiêm quay đầu, nhìn về phía Ôn Hướng Dương. Ôn Hướng Dương không nói gì, cô đối với mộ bia cúi mình vái chào.
“Đại ca, ngươi hảo, em kêu Ôn Hướng Dương, em bồi Mộ Lăng Khiêm tới thăm anh. Lần đầu gặp mặt, thỉnh nhiều chiếu cố.”
“Đại ca yên tâm, em sẽ giúp anh hảo chiếu cố hắn. Anh ở bên kia cũng tự chiếu cố tốt mình nha.”
Ôn Hướng Dương không biết chính mình có thể làm cái gì, có thể an ủi Mộ Lăng Khiêm như thế nào, cô chỉ có thể làm hết mọi việc trong khả năng cho phép của mình. Cô hỗ trợ tảo mộ, quét dọn mộ, cô nhìn về phía Mộ Lăng Khiêm nói: “Anh chờ tôi nha.”
Mộ Lăng Khiêm liền nhìn một đầu đầy mồ hôi của Ôn Hướng Dương, xoay người chạy tới bờ biển. Hắn thu hồi tầm mắt nhìn về phía bia mộ đại ca hắn, đây là lần đầu tiên hắn dẫn người đi vào nơi này, vì sao mang cô tới, chính hắn đều nói không rõ. Ôn Hướng Dương chạy về du thuyền, dùng nhanh nhất tốc độ làm một ít tế bái sự vật, cầm lại đây. Lúc sau, cô đem đồ vật đặt ở trước bia mộ, liền nghe thanh âm Mộ Lăng Khiêm có chút trầm thấp nói, “Đại ca thích nhất ăn đậu hủ.”
Động tác Ôn Hướng Dương đặt đồ vật dừng một chút. Hắn nói cho cô đến làm đậu hủ, là bởi vì cái này duyên cớ sao?
“Tôi đây liền trở về làm.” Ôn Hướng Dương xoay người liền muốn trở về chuẩn bị, nhưng mới bước chân vừa mới nhấc lên, đã bị Mộ Lăng Khiêm kéo cánh tay lại. Cô quay đầu lại nhìn hắn.
“Không cần.”
Ôn Hướng Dương nghe nói như thế, thu hồi bước chân, cô không biết vì với cái thân phận giống như Mộ Lăng Khiêm, đại ca hắn sẽ chôn ở loại địa phương này, còn liền là một cái bia mộ tử tế đều không có. Nhưng là, có thể làm tâm tình Mộ Lăng Khiêm úc trầm như thế, liền chứng minh việc này là Mộ Lăng Khiêm không muốn đề cập đến. Hắn nếu nói không cần, cô cũng sẽ không có việc gì tự tìm việc ngỗ nghịch ý tứ hắn. Chính cái gọi là tò mò hại chết miêu, có một số việc nếu cô hỏi thì đối với cô cũng không có chỗ tốt nào. Ôn Hướng Dương không hỏi, chỉ là bồi hắn, nếu là cá nhân Mộ Lăng Khiêm muốn nói hết, hắn tự nhiên sẽ nói.
Ôn Hướng Dương bồi Mộ Lăng Khiêm ở trên đảo ở hai ngày, liền ở trong lều trại trên đảo. Hai ngày này, hai người cùng ăn cùng ở, Mộ Lăng Khiêm thậm chí mang theo cô đi trên đảo một vòng, ngày thứ ba, Mộ Lăng Khiêm mang theo Ôn Hướng Dương rời khỏi tiểu đảo, lên du thuyền. Mà thời gian cô bao dưỡng Mộ Lăng Khiêm, sẽ kết thúc trong buổi sáng hôm nay.
Trở lại trên du thuyền.
Ôn Hướng Dương mới nghĩ đến cô ba ngày không thấy được di động của mình. Cô tìm một lúc, tìm được di động, di động đã sớm hết pin tự động tắt máy, cô phải đi tìm đồ sạc điện thoại, đồng thời mở lại nguồn điện thoại. Lúc khởi động máy, liền phát hiện bên trong có mấy chục cuộc điện thoại gọi đến, trong đó 80%, đều là Nghiêm Khắc gọi tới. Nghiêm Khắc trước nay không có gọi điện thoại cho cô quá nhiều như vậy. Chẳng lẽ là xảy ra chuyện gì? Ôn Hướng Dương lo lắng, di động lại lần nữa vang lên. Điện báo hiện lên tên người gọi, là —— Nghiêm Khắc. Ôn Hướng Dương đang định tiếp điện thoại, Mộ Lăng Khiêm liền từ bên ngoài đi đến. Ôn Hướng Dương bị dọa theo bản năng liền ngắt điện thoại. Chính là, mới vừa tắt, di động lại lần nữa vang lên.
Mộ Lăng Khiêm bị tiếng chuông hấp dẫn lại, tầm mắt dừng ở trên di động của Ôn Hướng Dương, nhàn nhạt mở miệng nói, “Ai gọi tới?”
Ôn Hướng Dương bị hắn ôm trong lòng, tim đập mạnh mẽ, một gương mặt đẹp ửng đỏ nóng lên. Cô hít thở thật sâu, có chút khẩn trương cúi đầu. Mộ Lăng Khiêm lại vào lúc này, đứng lên, đi ra ngoài. Ôn Hướng Dương nghe được tiếng bước chân rời đi, ngẩng đầu, cũng chỉ nhìn được bóng dáng rời đi của Mộ Lăng Khiêm. Vì cái gì đều đã như vậy, vẫn là không chạm vào cô? Ôn Hướng Dương một mình ở khoang thuyền đợi cho trời tối, Mộ Lăng Khiêm cũng không có trở về. Cô có chút lo lắng đi ra ngoài, liền thấy Mộ Lăng Khiêm vẫn là một mình đứng ở boong tàu, nhìn biển rộng phương xa.
“Vào đi thôi.” Ôn Hướng Dương đi đến trước mặt Mộ Lăng Khiêm, ngẩng đầu nhìn hắn nói, “Tôi mới vừa nhìn thấy bên trong tủ lạnh có nguyên liệu nấu ăn, tôi làm vằn thắn cho anh ăn, tôi ăn nhân, anh ăn vỏ a.”
Mộ Lăng Khiêm nghe vậy, nhìn về phía Ôn Hướng Dương. Ôn Hướng Dương hướng tới hắn gật gật đầu. Ôn Hướng Dương làm sủi cảo cá hiển nhiên không có ngon lắm, chính là Mộ Lăng Khiêm hiếm thấy lại ăn một chén lớn. Ôn Hướng Dương nhìn Mộ Lăng Khiêm cứ như vậy ngồi ở bên cạnh người cô, thong thả ung dung ăn sủi cảo cô làm, mạc danh liền trào ra một cổ cảm giác thành tựu. Mộ Lăng Khiêm cũng không giống như tính toán trở về địa điểm xuất phát. Ôn Hướng Dương liền đem đồ vật trong khoang thuyền đều sửa sang lại một lần. Chỉ có một cái giường, hai người đương nhiên là cùng nhau ngủ.
Đêm đó, Ôn Hướng Dương chủ động đi ôm Mộ Lăng Khiêm. Cô ôm hắn, chuyện xấu gì làm thì cứ làm đi, nhưng chờ đến khi cô chịu đựng không nổi đi vào giấc ngủ, cũng chưa chờ được tới thời điểm hắn mất đi khống chế. Khi trong lồng ngực truyền đến tiếng hít thở nhẹ nhàng của Ôn Hướng Dương, Mộ Lăng Khiêm mới duỗi tay xoa tóc cô, tầm mắt dừng ở vết bỏng trên tay cô, ánh mắt hơi trầm xuống. Hôm sau, ánh mặt trời từ ngoài du thuyền chiếu vào, một luồng ánh sáng mê người, Ôn Hướng Dương tỉnh lại, xoa xoa đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, tầm mắt dừng ở ngoài thuyền, bên ngoài biển xanh trời xanh liền thành một đường, du thuyền đã cập bờ. Mộ Lăng Khiêm đang thay quần áo, thấy cô tỉnh, còn vẻ mặt cùng bộ dáng mơ hồ chưa tỉnh ngủ.
Hắn trầm mặc một lát, lần đầu tiên cùng cô nói chuyện, “Có thể hay không bồi tôi đi tham quan nơi này?”
Nơi Ôn Hướng Dương đi cùng Mộ Lăng Khiêm đến chính một đảo nhỏ đối diện Trường Ninh đảo. Tòa tiểu đảo này không có người sinh sống, cỏ dại mọc thành cụm, nhìn qua như là chưa từng có người đi lên, chính là hướng bên trong đi, vừa nhìn liền thấy đường đi eo hẹp quanh co như không có bất kì người nào muốn sửa sang, xây dựng gì cả. Cô đi theo Mộ Lăng Khiêm một đường hướng trên đảo đi. Không biết đi bao lâu, lúc Mộ Lăng Khiêm ngừng lại, là ở trước một bia mộ. Ôn Hướng Dương dừng bước chân lại, tầm mắt dừng ở trên khối mộ bia kia. Một bia mộ vô tự. Một khối không có ảnh chụp cũng không có tên mộ bia. Thời điểm cô khó hiểu nhìn khối bia vô tự này, thanh âm Mộ Lăng Khiêm trầm thấp mang theo áp lực vang lên ở bên tai cô.
Hắn nói: “Hôm nay là ngày giỗ của đại ca tôi.”
Ôn Hướng Dương có chút giật mình. Nguyên lai Mộ Lăng Khiêm đã nhiều ngày khí thế âm trầm làm cho người ta sợ hãi là bởi vì cái duyên cớ này. Nghĩ đến chính mình cũng là có em trai, nghĩ đến sự quan tâm của chính mình đối với đệ đệ, nghĩ đến tâm tình giờ phút này của Mộ Lăng Khiêm, cô duỗi tay kéo lại tay hắn. Tay hắn bị một bàn tay nhỏ mang theo độ ấm giữ chặt, Mộ Lăng Khiêm quay đầu, nhìn về phía Ôn Hướng Dương. Ôn Hướng Dương không nói gì, cô đối với mộ bia cúi mình vái chào.
“Đại ca, ngươi hảo, em kêu Ôn Hướng Dương, em bồi Mộ Lăng Khiêm tới thăm anh. Lần đầu gặp mặt, thỉnh nhiều chiếu cố.”
“Đại ca yên tâm, em sẽ giúp anh hảo chiếu cố hắn. Anh ở bên kia cũng tự chiếu cố tốt mình nha.”
Ôn Hướng Dương không biết chính mình có thể làm cái gì, có thể an ủi Mộ Lăng Khiêm như thế nào, cô chỉ có thể làm hết mọi việc trong khả năng cho phép của mình. Cô hỗ trợ tảo mộ, quét dọn mộ, cô nhìn về phía Mộ Lăng Khiêm nói: “Anh chờ tôi nha.”
Mộ Lăng Khiêm liền nhìn một đầu đầy mồ hôi của Ôn Hướng Dương, xoay người chạy tới bờ biển. Hắn thu hồi tầm mắt nhìn về phía bia mộ đại ca hắn, đây là lần đầu tiên hắn dẫn người đi vào nơi này, vì sao mang cô tới, chính hắn đều nói không rõ. Ôn Hướng Dương chạy về du thuyền, dùng nhanh nhất tốc độ làm một ít tế bái sự vật, cầm lại đây. Lúc sau, cô đem đồ vật đặt ở trước bia mộ, liền nghe thanh âm Mộ Lăng Khiêm có chút trầm thấp nói, “Đại ca thích nhất ăn đậu hủ.”
Động tác Ôn Hướng Dương đặt đồ vật dừng một chút. Hắn nói cho cô đến làm đậu hủ, là bởi vì cái này duyên cớ sao?
“Tôi đây liền trở về làm.” Ôn Hướng Dương xoay người liền muốn trở về chuẩn bị, nhưng mới bước chân vừa mới nhấc lên, đã bị Mộ Lăng Khiêm kéo cánh tay lại. Cô quay đầu lại nhìn hắn.
“Không cần.”
Ôn Hướng Dương nghe nói như thế, thu hồi bước chân, cô không biết vì với cái thân phận giống như Mộ Lăng Khiêm, đại ca hắn sẽ chôn ở loại địa phương này, còn liền là một cái bia mộ tử tế đều không có. Nhưng là, có thể làm tâm tình Mộ Lăng Khiêm úc trầm như thế, liền chứng minh việc này là Mộ Lăng Khiêm không muốn đề cập đến. Hắn nếu nói không cần, cô cũng sẽ không có việc gì tự tìm việc ngỗ nghịch ý tứ hắn. Chính cái gọi là tò mò hại chết miêu, có một số việc nếu cô hỏi thì đối với cô cũng không có chỗ tốt nào. Ôn Hướng Dương không hỏi, chỉ là bồi hắn, nếu là cá nhân Mộ Lăng Khiêm muốn nói hết, hắn tự nhiên sẽ nói.
Ôn Hướng Dương bồi Mộ Lăng Khiêm ở trên đảo ở hai ngày, liền ở trong lều trại trên đảo. Hai ngày này, hai người cùng ăn cùng ở, Mộ Lăng Khiêm thậm chí mang theo cô đi trên đảo một vòng, ngày thứ ba, Mộ Lăng Khiêm mang theo Ôn Hướng Dương rời khỏi tiểu đảo, lên du thuyền. Mà thời gian cô bao dưỡng Mộ Lăng Khiêm, sẽ kết thúc trong buổi sáng hôm nay.
Trở lại trên du thuyền.
Ôn Hướng Dương mới nghĩ đến cô ba ngày không thấy được di động của mình. Cô tìm một lúc, tìm được di động, di động đã sớm hết pin tự động tắt máy, cô phải đi tìm đồ sạc điện thoại, đồng thời mở lại nguồn điện thoại. Lúc khởi động máy, liền phát hiện bên trong có mấy chục cuộc điện thoại gọi đến, trong đó 80%, đều là Nghiêm Khắc gọi tới. Nghiêm Khắc trước nay không có gọi điện thoại cho cô quá nhiều như vậy. Chẳng lẽ là xảy ra chuyện gì? Ôn Hướng Dương lo lắng, di động lại lần nữa vang lên. Điện báo hiện lên tên người gọi, là —— Nghiêm Khắc. Ôn Hướng Dương đang định tiếp điện thoại, Mộ Lăng Khiêm liền từ bên ngoài đi đến. Ôn Hướng Dương bị dọa theo bản năng liền ngắt điện thoại. Chính là, mới vừa tắt, di động lại lần nữa vang lên.
Mộ Lăng Khiêm bị tiếng chuông hấp dẫn lại, tầm mắt dừng ở trên di động của Ôn Hướng Dương, nhàn nhạt mở miệng nói, “Ai gọi tới?”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Dáng người thật đẹp quá ! (#1)
Chương 2: 2
Chương 3: 3: Là ngươi nói, ngươi đừng hối hận!
Chương 4: 4: Soái ca, ngươi từ từ, biểu cấp sao
Chương 5: 5: Tắm rửa không đóng cửa
Chương 6: 6: Ngọn lửa bùng lên, lại khó tắt
Chương 7: 7: Soái ca, chúng ta không phải đã thanh toán sòng phẳng rồi sao?
Chương 8: 8: Dám chụp lén cảnh giường chiếu của anh!
Chương 9: 9: BOSS, điện thoại đã trả lại
Chương 10: 10: Như thế nào,hôm qua còn không thỏa mãn ngươi ?
Chương 11: 11: Hắn cao lãnh
Chương 12: 12: Anh ta nói như vậy cũng không sợ đắc tội với kim chủ sao?
Chương 13: 13: Boss lên tiếng
Chương 14: 14
Chương 15: 15: Tôi thuê anh , 18 vạn ,trả theo kì ..
Chương 16: 16: Hấp tấp lên giường
Chương 17: 17: Giá cao thì mới có tố chất chuyên nghiệp
Chương 18: 18: Tiểu Hân ! Mình bị leo cây rồi
Chương 19: 19: Tôi còn tưởng rằng các người không dám tới ...
Chương 20: 20: Nghe nói cô ở trên giường thật sự phóng đãng
Chương 21: 21: Còn có ai nghĩ đến thử xem?
Chương 22: 22
Chương 23: 23: Ai là tiểu tam trong lòng tự rõ ràng!
Chương 24: 24: Nghịch chuyển kinh người
Chương 25: 25: Giống như vương giả nam nhân
Chương 26: 26: Cùng cười nhạo
Chương 27: 27: Ôn Hướng Dương phản kích
Chương 28: 28: Soái cả,nhìn thấy không?Ân oán hào môn
Chương 29: 29: Chính thất hành hung tiểu tam
Chương 30: 30: Giãy giụa cuối cùng
Chương 31: 31: Thân phận thật sự của anh ta
Chương 32: 32: Gặp phải Diêm La Vương
Chương 33: 33: Cẩu nam nữ quỳ xuống đát cầu xin tha thứ
Chương 34: 34: Cô có tâm muốn chết cũng được
Chương 35: 35: Dù sao ngủ thì cũng đã ngủ qua
Chương 36: 36: Anh nhất định phải nghe tôi!
Chương 37: 37: Cô nếu không muốn đi, liền đợi cho tôi!
Chương 38: 38: Ngươi vẫn là người sao?
Chương 39: 39: Hắn đối với cô như không thấy
Chương 40: 40: Bị hắn ghét bỏ?
Chương 41: 41: Đam mê đặc thù của hắn
Chương 42: 42: Người đàn ông này thật là âm tình bất định
Chương 43: 43: Cái gì mà thanh thuần!
Chương 44: 44: Sủng vật bổn thiếu mới vừa coi trọng
Chương 45: 45: Gọi điện thoại cầu cứu
Chương 46: 46: Ai đánh ?
Chương 47: 47: Lại bị hắn ghét bỏ
Chương 48: 48: Lại là trang phục học sinh
Chương 49: 49: Nam nhân này rốt cuộc nghĩ cái gì?
Chương 50: 50: Các ngươi làm thế nào có chìa khóa nhà ta?
Chương 51: 51: Dọn đi ở chung cùng hắn
Chương 52: 52: Trừ bỏ đậu hũ
Chương 53: 53: Cho vào miệng là tan
Chương 54: 54: Không thể ăn sao?
Chương 55: 55: Lại gọi sai người, cái này xong rồi
Chương 56: 56: Đây là hồng hạnh xuất tường
Chương 57: 57: Không quen biết
Chương 58: 58: Toa Toa tỷ, người không cảm thấy rất có ý tứ sao?
Chương 59: 59: Cái tiểu muội muội kia, thật đúng là đáng thương a
Chương 60: 60: Đem chính cô tắm rửa sạch sẽ, rồi đến trong phòng tôi!
Chương 61: 61: Kết cục làm tức giận
Chương 62: 62: Ở cùng Mộ thiếu, bị không ít tội đi
Chương 63: 63: Hắn là bạn trai cũ của cô?
Chương 64: 64: Hắn 1 chút cổ quái
Chương 65: 65: Gặp lại Lâm Hạo
Chương 66: 66: Sặc đến không lời nào để nói
Chương 67: 67: Hướng Dương, ta là ba của con đấy!
Chương 68: 68: Ôn Hướng Dương, mày đứng lại đó cho tao!
Chương 69: 69: Lạnh lẽo làm người ta không dám tới gần
Chương 70: 70: Hắn bắt đầu chán ghét
Chương 71: 71: Ngươi nữ nhân này còn có thể lại ngu xuẩn thế sao?
Chương 72: 72: Lão đại có nữ nhân!
Chương 73: 73: Điện thoại sáng sớm
Chương 74: 74: Cho cô 5 phút, thay quần áo xuống lầu
Chương 75: 75: Ba trăm khối, tôi bán ba ngày cho cô
Chương 76: 76: Bồi hắn ở tại tiểu đảo không người
Chương 77: 77: Ba cô vì bức cô, cư nhiên...
Chương 78: 78: Liên hợp nói dối
Chương 79: 79: Cô kiêu ngạo làm nhân khí phẫn
Chương 80: 80: Muốn tôi mang bạn trai trở về Ôn gia!
Chương 81: 81: Bò bít tết thêm rượu vang đỏ như thế nào?
Chương 82: 82: Chà lưng giúp hắn
Chương 83: 83: Yêu cầu được một tấc lại muốn tiến thêm một thước .
Chương 84: 84: Trên giường đấu trí đấu dũng
Chương 85: 85: Không cho cô vào phòng
Chương 86: 86: Hắn ngự dụng bảo tiêu kiêm chức chuyên viên trang điểm
Chương 87: 87: Dẫn hắn về nhà gặp ba cô
Chương 88: 88: Ngại quá Mộ thiếu khiến anh chê cười rồi
Chương 89: 89: Ôn Nhã
Chương 90: 90: Lại lần nữa câu dẫn
Chương 91: 91: Ngẫu nhiên gặp được Nghiêm Khắc ở sân bay
Chương 92: 92: Trầm lặng trước khi bùng nổ
Chương 93: 93: Bị lăn lộn trong nhiều giờ
Chương 94: 94: Mộ Lăng Khiêm,ngươi cái tên bát đản!
Chương 95: 95: Sinh bệnh
Chương 96: 96: Hắn thủ nàng 1 đêm
Chương 97: 97: Trù nghệ của hắn
Chương 98: 98: Như thế nào lại có 1 nữ nhân ngu xuẩn như vậy ?
Chương 99: 99: Hắn cư nhiên 2 ngày không đi làm
Chương 100: 100: Di vật của mẹ
Chương 101: 101: Trong hai ngày này ở nhà đừng đi loạn
Chương 102: 102: Tỷ cùng Mộ thiếu, vì cái gì chia tay?
Chương 103: 103: Thuốc đều dung qua sao?
Chương 104: 104: Hắn cố ý đùa cô?
Chương 105: 105: Đây là việc nhà của cô, tôi không tiện tham dự
Chương 106: 106: Nữ nhân, cô cũng thật vừa mắt tôi
Chương 107: 107: Hắc hóa thành khẩu vị người bệnh nặng
Chương 108: 108: Mộ Lăng Khiêm, tôi không cần
Chương 109: 109: Ôn Hướng Dương phản kích
Chương 110: 110: Ôn Nhã ăn đủ
Chương 111: 111: Sự hung mãnh của Mộ Lăng Thiên
Chương 112: 112: Hắn không có trở về
Chương 113: 113
Chương 114: 114: Mệt ngươi nhận ra được
Chương 115: 115: Anh muốn mang cô đi chỗ nào?
Chương 116: 116: Đi nước Mỹ, chỉ vì muốn ở cùng phòng?
Chương 117: 117: Anh ôn nhu cùng tà mị
Chương 118: 118: Tỷ tỷ, không tính toán cho ta giới thiệu giới thiệu sao?
Chương 119: 119: Em trai Thiệu Kiệt
Chương 120: 120: Đối xử với chị của tôi tốt một chút
Chương 121: 121: Tiểu tử thúi, em nói lời này là có ý tứ gì?
Chương 122: 122: Tiểu Loli học sinh
Chương 123: 123
Chương 124: 124: Nhìn thấy bọn họ ở cùng nhau
Chương 125: 125: Anh không cần ở cùng Lí Lam Hi sao?
Chương 126: 126: Cô muốn tạo phản
Chương 127: 127: Hắn thật sự Hảo soái
Chương 128: 128: Chỉ một lần này không có lần sau
Chương 129: 129: Quỷ kế của Trần Vân Hi
Chương 130: 130: Tôi không ngại thành toàn các người
Chương 131: 131: Làm hắn sợ hãi, liền không tốt
Chương 132: 132: Bữa ăn khuya tình yêu
Chương 133: 133: A Tây Ba, đi mẹ anh đi Mộ Lăng Khiêm
Chương 134: 134: Tùy hứng 1 ngày
Chương 135: 135: Quy tác ngầm trong truyền thuyết
Chương 136: 136: Là anh trai của cháu trai của vợ của em cậu của anh họ
Chương 137: 137: 1 nồi lão thử phân
Chương 138: 138: Là oan gia ngõ hẹp sao?
Chương 139: 139: Ngươi muốn ta ký tên chiếu sao?
Chương 140: 140: Diệp Ảnh, có thể cùng anh thương lượng chuyện này không?
Chương 141: 141: Mặt em bị làm sao thế?
Chương 142: 142: Em đang có việc lừa gạt tôi đúng hay không?
Chương 143: 143: Là cái gì không thể để tôi xem?
Chương 144: 144: Trời ạ, cô đang nói bừa gì đây..
Chương 145: 145: Tôi là loại người sẽ ghét bỏ em sao?
Chương 146: 146: Hắn là tới tìm Lý Lam Hi
Chương 147: 147: Hướng Dương, đừng cùng ta cáu kỉnh!
Chương 148: 148: Mặt đỏ tim đập
Chương 149: 149: Bởi vì nữ nhân thực phiền toái
Chương 150: 150: Đi vào giúp em tắm rửa
Chương 151: 151: Đào hố cho người cha vô nhân đạo
Chương 152: 152: Cư nhiên bị 1 tiểu nha đầu lừa?
Chương 153: 153: Cao điệu đại minh tinh
Chương 154: 154: Cậu có phải có bạn thân mới rồi đúng không?!
Chương 155: 155: Anh thật không đáng mặt đàn ông
Chương 156: 156: Như vậy mới ngoan
Chương 157: 157: Chờ tôi trở lại
Chương 158: 158: Nguyên nhân hắn bảo cô tiếp cận Tiểu Làm
Chương 159: 159: Kẹp ở giữa hai nữ nhân
Chương 160: 160: Mộ vương 8 trứng
Chương 161: 161: Gặp gỡ Mộ Lăng Khiêm, cô, quả thực vô lực phản kháng
Chương 162: 162: Anh có thể đi hỏi lão bà của anh Editor: Hyna Nguyễn
Chương 163: 163: Ách,Mộ thiếu anh đang ngủ sao?
Chương 164: 164: Có tiền mua sắm xa hoa
Chương 165: 165: Trên người là đồ Giả
Chương 166: 166: Chuyện của chúng ta, hôm nay tính hết luôn đi
Chương 167: 167: Vì cái gì?
Chương 168: 168: Bằng ngươi đắc tội không nên đắc tội người
Chương 169: 169: Anh em của Mộ Lăng Khiêm
Chương 170: 170: Tai tiếng quấn thân
Chương 171: 171: Hắc tâm tràng hắn
Chương 172: 172: Tôi thành toàn cho cô
Chương 173: 173: Chồng à, đem miệng cô ta bịt lại cho em
Chương 174: 174: Không có người nghe điện thoại
Chương 175: 175: Quỳ trên mặt đất bò lại đây
Chương 176: 176: Lâm Hạo, nổ súng! Anh nổ súng bắn chết bọn nó!
Chương 177: 177: Hắn ở trong lòng cô còn không bằng một con chó!
Chương 178: 178: Lâm Hạo âm u
Chương 179: 179: Anh vẫn còn tình cảm đối với con tiện nhân này?!
Chương 180: 180: Chuông điện thoại khẩn cấp
Chương 181: 181: Bị tiếng chuông di động phá vỡ
Chương 182: 182: Ngươi nói ai bị bắt cóc?
Chương 183: 183: Lão đại! Anh trở về a!
Chương 184: 184: Cô biết, hắn chắc chắn sẽ tới
Chương 185: 185: Lâm Hạo !Ngưoi đáng chết ——!
Chương 186: 186: Người mang cả xe chạy vào nhà xưởng
Chương 187: 187: Bị dọa đến tiểu tiện ngay tại chỗ
Chương 188: 188: Đâm hắn! Đâm chết hắn! Editor: Diệp, choss của Rin~~
Chương 189: 189
Chương 190: 190: Cậu mang Nghiêm Hân ra ngoài đi!
Chương 191: 191: Hướng Dương còn ở bên trong!
Chương 192: 192: Cô nhìn thấy chính là mặt Nghiêm Khắc
Chương 193: 193: Nghiêm Khắc chấn động thật sâu
Chương 194: 194: Vận mệnh của anh, trước giờ đều không phải do ông trời an bài!
Chương 195: 195: Cô gái kia, thế nào rồi?
Chương 196: 196: Cái tên mà cô nói ra
Chương 197: 197: Cô gái chết tiệt này rốt cuộc có lương tâm hay không?
Chương 198: 198: Biết chuyện Mộ Lăng Khiêm bị thương
Chương 199: 199: Mộ Lăng Khiêm thế nhưng lại hút thuốc
Chương 200: 200: Tiếng cười của hắn thật là dễ nghe
Chương 201: 201: Tiểu yêu tinh khẩu thị tâm phi
Chương 202: 202: Tiểu Lam ở cửa
Chương 203: 203: Mộ Lăng Khiêm, anh mau ngăn Tiểu Lam lại
Chương 204: 204: Mộ Lăng Khiêm, anh rốt cuộc muốn em làm như thế nào?
Chương 205: 205: Hiệp ước của Bá Vương
Chương 206: 206: Đau lòng
Chương 207: 207: Anh ấy ra sao rồi?
Chương 208: 208: Chi bằng đi xem vị hôn phu của mình!
Chương 209: 209: Nghiêm Khắc! Thật xin lỗi!
Chương 210: 210: Hướng Dương, đừng lo lắng như vậy!
Chương 211: 211: Đó là…… Dấu hôn?
Chương 212: 212: Vị hôn phu của Nghiêm Khắc
Chương 213: 213: Đối chọi gay gắt
Chương 214: 214: Anh dám nói ngươi trong lòng không có Ôn Hướng Dương sao?
Chương 215: 215: Mộ thiếu gọi cô
Chương 216: 216: Nói đi, mặt của em là như thế nào?
Chương 217: 217: Đánh nhẹ chút
Chương 218: 218: Nghe tiếng tim anh đập
Chương 219: 219: Anh trai cậu là người ngu ngốc đi?
Chương 220: 220: Làm cô không biết nên theo ai
Chương 221: 221: Khiêm ca, cậu điều tra hướng dương
Chương 222: 222: Ác ma chỉnh trương tử nguyệt
Chương 223: 223: Ông trời phù hộ, ngàn vạn lần đừng để mộ lăng khiêm biết được
Chương 224: 224: Gặp Mộ Lăng Khiêm
Chương 225: 225: Hướng dương, vị này chính là vị hôn phu của tớ
Chương 226: 226: Mộ lăng khiêm bắt gặp được cô cùng nghiêm khắc ở chung 1 chỗ
Chương 227: 227: Mộ thiếu tôi biết sai rồi
Chương 228: 228: Cô đau, hắn cho cô 1 nỗi đau hơn nữa
Chương 229: 229: Mộ lăng khiêm, anh
Chương 230: 230: Mộ lăng khiêm trừng phạt
Chương 231: 231: Lâm Hạo và Trần Vân Hi
Chương 232: 232: Có gì muốn nói?
Chương 233: 233: Người đàn ông của em
Chương 234: 234: Hai người đều mất tích
Chương 235: 235: Mộ thiếu, tôi bồi anh
Chương 236: 236: Đại boss ác liệt
Chương 237: 237: Trộm nhìn hắn
Chương 238: 238: Người đàn ông này, mắt nhìn vào nơi nào?
Chương 239: 239: Bị đánh gục
Chương 240: 240: Quân khuyển
Chương 241: 241: Hắn còn không bằng một con chó săn
Chương 242: 242: Đưa cô đi siêu thị
Chương 243: 243: Mộ thiếu cùng quân khuyển
Chương 244: 244: Nam nhân này thật sự săn sóc chu đáo sao?
Chương 245: 245: Dấm của chó cũng đều ăn..
Chương 246: 246: Tiểu Q,mày không thể ngủ cùng tao được
Chương 247: 247: Mộ thiếu! Đừng….!
Chương 248: 248: Mộ thiếu vẫn cầm thú như xưa
Chương 249: 249: Vận động kịch liệt như vậy
Chương 250: 250: Mộ Lăng Khiêm xử trí đối với Diệp Ảnh
Chương 251: 251: Mộ thiếu, mau xem đĩa bay!
Chương 252: 252: Bồi cô thực chiến diễn luyện
Chương 253: 253: Em lo Lâm Hạo sẽ "chó cùng rứt giậu"
Chương 254: 254: Mộ thiếu bá đạo !
Chương 255: 255: Con chó bông
Chương 256: 256: Tiểu loli đi nơi nào?
Chương 257: 257: Lâm Hạo điên cuồng
Chương 258: 258: Chui đầu vào lưới
Chương 259: 259: Hắn không có thời gian bồi cô
Chương 260: 260: Chân Khâm muốn đưa cô về
Chương 261: 261: Tiểu Q, chúng ta đi tìm Mộ thiếu
Chương 262: 262: Vợ à, mau lại xem cổ phiếu Mộ gia đang tụt dốc không phanh này
Chương 263: 263: Nếu tôi không ra, em tính chờ tới khi nào?
Chương 264: 264: Quán cà phê , bị oán hận
Chương 265: 265: Tai bay vạ gió
Chương 266: 266: Cô cũng chưa từng đan áo lông cho hắn!
Chương 267: 267: Mộ thiếu thấy có lỗi
Chương 268: 268: Tặng cô 1 rương len sợi
Chương 269: 269: Anh Chân, tôi nghỉ việc
Chương 270: 270: Bị vu khống
Chương 271: 271: Cả chó cũng có thể lợi dụng
Chương 272: 272: Ôn Hướng Dương phản công
Chương 273: 273: Mộ thiếu đã đến, biết vậy mọi người đã không tin
Chương 274: 274: Trong nhà có nam thần
Chương 275: 275: Cởi quần áo giúp anh
Chương 276: 276: Ba vòng của Mộ Thiếu
Chương 277: 277: Mộ Lăng Khiêm lại đi rồi
Chương 278: 278: Gọi một lần ba cú điện thoại
Chương 279: 279: Nha, đây không phải là chị sao?
Chương 280: 280: Đóng cửa, phóng Tiểu Q
Chương 281: 281: Hai cha con đắc ý
Chương 282: 282: Mưu đồ Của Ôn Nhã
Chương 283: 283: Tổng giám đốc đường
Chương 284: 284: Tự tát vào mặt mình
Chương 285: 285: Ôn Nhã, không lẽ não cô bị hư sao?!
Chương 286: 286: Chị Toa Toa cùng tiểu Q
Chương 287: 287: Tiểu đáng thương,chị không thể tiết lộ cho em được ,
Chương 288: 288: Ôn Nhã gieo gió gặt bão (1)
Chương 289: 289: Ôn Nhã gieo gió gặt bão (2)
Chương 290: 290: Lòng tự tin bùng phát
Chương 291: 291: Nam Đức thị đại loạn
Chương 292: 292: Chỉ cần anh còn cần cô, cô liền ở bên cạnh anh
Chương 293: 293: Anh dẫn tôi đi gặp anh ấy được không?
Chương 294: 294: Mộ thiếu trở về
Chương 295: 295: Mộ thiếu trở về ( 2 )
Không tìm thấy chương nào phù hợp