Chương 6: Những Giấc Mơ Lạ
Minh Tâm nằm trên giường, nhưng giấc ngủ không đến với cô. Cô cảm thấy như có một điều gì đó đang gọi mình từ sâu thẳm đại dương. Giọng nói ấy, nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, cứ văng vẳng bên tai. Cô nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe, và ngay lập tức hình ảnh cha mẹ cô hiện lên, những nụ cười tươi sáng, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
“Con gái, hãy tìm chúng ta…” Giọng nói của mẹ vang lên, như một lời nhắc nhở từ quá khứ. Minh Tâm cảm nhận được sự ấm áp từ ký ức, nhưng cũng có một nỗi buồn không thể xóa nhòa. Cô mở mắt, tim đập nhanh. Giấc mơ này không phải lần đầu tiên, nhưng lần này, nó mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cô ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đại dương đang nổi sóng, những cơn sóng trắng xóa vỗ về bờ cát. Cảm giác kêu gọi từ biển cả khiến cô không thể ngồi yên. Minh Tâm đứng dậy, quyết định sẽ không để giấc mơ này chỉ là những hình ảnh thoáng qua. Cô cần phải tìm hiểu, cần phải biết sự thật về cha mẹ mình.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vàng rực rỡ chiếu vào căn phòng nhỏ, Minh Tâm đã có mặt tại bờ biển. Cô đi bộ dọc theo bờ cát, lòng đầy quyết tâm. Khoa đang chờ cô ở một góc, khuôn mặt anh không giấu nổi vẻ lo lắng.
“Em lại mơ về họ?” Khoa hỏi, giọng trầm xuống.
“Có,” Minh Tâm gật đầu. “Họ đang gọi em, Khoa. Em không thể ngồi yên thêm nữa.”
“Nhưng em đã tìm thấy chiếc thuyền. Chúng ta cần phải cẩn thận,” anh nhắc nhở, ánh mắt đăm chiêu. “Có thể có những điều mà chúng ta không muốn biết.”
“Em hiểu, nhưng em cần phải biết,” cô kiên quyết. “Có thể họ vẫn còn ở đâu đó, hoặc có điều gì đó mà họ muốn cảnh báo.”
Khoa thở dài, cuối cùng cũng gật đầu. “Được rồi, nhưng chúng ta sẽ làm điều này một cách an toàn. Tôi không muốn em bị tổn thương.”
Họ trở lại chiếc thuyền cũ, lòng Minh Tâm hồi hộp và lo lắng. Khi bước vào khoang thuyền, không khí ẩm mốc lại xộc vào mặt, nhưng lần này cô không cảm thấy sợ hãi. Minh Tâm tiến gần hơn đến những bức tranh kỳ lạ trên vách thuyền, cảm giác như chúng đang kể cho cô một câu chuyện bí ẩn.
“Nhìn này,” Khoa chỉ vào một hình vẽ. “Đây có thể là một trong những truyền thuyết mà người dân nơi đây kể lại.”
“Đúng vậy,” cô đồng tình, nhưng ánh mắt cô đã bị cuốn hút bởi một bức tranh khác. “Họ đang kêu gọi chúng ta, Khoa.”
“Em chắc không?” Khoa hỏi, giọng anh có phần lo lắng.
“Em cảm thấy điều đó,” Minh Tâm khẳng định. “Có một điều gì đó đang chờ đợi chúng ta khám phá.”
Khi họ tiếp tục tìm kiếm, bỗng một tiếng động vang lên từ phía sau, khiến cả hai giật mình. Minh Tâm quay lại, nhưng không thấy ai. “Có ai ở đây không?” cô hỏi, giọng hơi run rẩy.Khoa nhíu mày, vẻ nghi ngờ hiện lên trên gương mặt anh. “Có thể chỉ là tiếng sóng vỗ vào thuyền. Chúng ta nên cẩn thận.”
Minh Tâm không thể xua đi cảm giác rằng có ai đó đang theo dõi họ. “Chúng ta cần tìm hiểu thêm về những biểu tượng này,” cô nói, quyết tâm ánh lên trong đôi mắt.
Khoa gật đầu, nhưng vẫn tỏ ra thận trọng. “Nếu có gì xảy ra, chúng ta sẽ rút lui ngay lập tức.”
Khi họ bắt đầu ghi lại những hình vẽ và ký hiệu, Minh Tâm cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác. Thời gian trôi qua nhanh chóng, và cô bắt đầu mường tượng ra những câu chuyện từ những hình ảnh đó. Đột nhiên, giọng nói lại vang lên trong tâm trí cô: “Giải thoát cho chúng ta…”
Cô quay lại nhìn Khoa, nhưng anh không nghe thấy gì. “Khoa, anh có nghe thấy không?” cô hỏi, lo lắng.
“Nghe thấy gì?” Khoa đáp, ánh mắt tràn đầy hoài nghi.
“Chúng ta phải đi,” anh nói, giọng đầy khẩn trương. “Tôi không thích cảm giác này.”
Minh Tâm cảm thấy một sức mạnh nào đó kéo cô lại, như thể biển đang giữ cô lại. “Chúng ta không thể rời đi,” cô thì thầm, “họ đang cần chúng ta.”
“Đi nào!” Khoa kéo tay cô, nhưng Minh Tâm không thể rời đi. “Giải thoát cho chúng ta…” giọng nói lại vang lên, lần này mạnh mẽ hơn, như một lời kêu gọi tuyệt vọng.
Khoa không thể chờ đợi thêm. Anh bơi lại, nắm chặt tay cô và kéo cô ra khỏi sự cuốn hút của đại dương. Họ vội vã bơi về phía bờ, nhưng sóng biển dường như càng lúc càng dữ dội. Minh Tâm cảm thấy như có một cơn bão đang hình thành, không chỉ từ nước biển mà còn từ những bí mật đang dần hé lộ.
Khi họ lên được bờ, Minh Tâm quỳ xuống, thở hổn hển. “Chúng ta đã tìm thấy chiếc thuyền,” Khoa nói, vẫn còn th* d*c. “Nhưng có điều gì đó không ổn. Tôi cảm thấy như mình đang bị theo dõi.”
“Đúng vậy,” cô gật đầu, lòng tràn đầy lo lắng. “Có thể chúng ta đã đánh thức một điều gì đó mà không nên.”
Khoa nhìn cô, ánh mắt anh đầy lo âu. “Em có chắc chắn không? Có thể những gì tìm thấy không chỉ là bí mật đơn thuần.”
“Dù thế nào, tôi cũng phải biết,” cô nói, quyết tâm ánh lên trong đôi mắt. “Tôi không thể sống trong sợ hãi nữa.”
Khi họ quay lưng về phía biển, lòng Minh Tâm nặng trĩu. Những bí mật từ đáy biển vẫn đang chờ đợi, và cô đã sẵn sàng đối mặt với chúng. Cuộc chiến chưa kết thúc, và những câu hỏi vẫn còn đó, như những cơn sóng đang chờ đợi để được vén màn.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!