Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 74: Dính sát
06:53 - 19.05.2026
1,399 lượt xem
Bệnh viện
Hàn Đông Liệt lại nằm ở trên chiếc giường trắng như tuyết một lần nữa, đùi phải lại một lần nữa băng bó thạch cao, cũng may là lúc trước chỉ bị nứt xương một chút, cũng không quá nghiêm trọng.
Âu Thiển Thiển mở mắt thật to, nhìn chằm chằm người đang nằm ở trên giường bệnh, hung hăng nói "Đúng là anh muốn nửa đời sau của anh bị què? Anh không muốn điều trị chân phải hay sao?"
Hàn Đông Liệt nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười, làm bộ không nghe thấy!
Âu Thiển Thiển thật sự bị người đàn ông này làm cho tức chết, bác sĩ vừa mới nói, chân của hắn vốn đã tốt rồi, nhưng lại bị thương nghiêm trọng mới dẫn tới như vậy. Hắn là một người ngồi tít trên cao, có ai dám đụng đến hắn đâu, dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết, là chính hắn tự làm.
"Hàn Đông Liệt, nếu như anh tái phạm lần nữa, tôi sẽ mặc kệ anh!" Cô đã không còn hơi sức chịu đựng khi hắn làm cô hoảng sợ, tại sao mười lăm năm không gặp người đàn ông này lại trở thành một người điên cuồng tự làm khổ mình? Hơn nữa đều là bởi vì cô mới biến hắn thành như vậy.
Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì?
Hàn Đông Liệt từ từ mở ra hai mắt, nhìn vẻ mặt tức giận cô nói "Cho tới bây giờ tôi cũng không cần ai chăm lo cho tôi, là em tự mình dính sát lấy tôi đấy!"
Dính sát? Người đàn ông này dám dung từ "Dính sát" này?
Có chết cô cũng. . . . . .
"Được!" Âu Thiển Thiển tức giận vì đã hết ý kiến, "Anh cứ từ từ nằm ở chỗ này đi, tôi đi về!"
"Vậy cũng được, tôi cũng trở về!" Hàn Đông Liệt ngồi dậy, đang muốn xuống giường.
"Anh điên rồi? Chân của anh không thể cử động được, ngoan ngoãn nằm ở đây cho tôi!"
"Vậy em ở lại sao?"
"Tôi. . . . . ." Âu Thiển Thiển đột nhiên á khẩu, cuối cùng chỉ có thể gật đầu than thở nói, "Tôi không đi về, anh mau nằm xuống đi!"
Người đàn ông như vậy, rốt cuộc muốn cô phải làm sao đây?
Hàn Đông Liệt cười hả hê, từ từ nằm lại giường, sau đó cực kỳ tự nhiên vỗ vỗ vị trí bên cạnh nói"Bảo bối của tôi, chúng ta có thể cùng nhau ngủ ở giường đơn, tôi thật là có duyên với giường đơn nha!"
Đổ mồ hôi !©¸®! Âu Thiển Thiển đã không biết dùng ngôn ngữ nào để hình dung loại người như hắn, không muốn cùng hắn gay gắt, không muốn cãi nhau với hắn nữa, thật mệt chết cô rồi! Cởi giày cao gót, nghiêng người nằm ở một bên giường.
Ngủ đi, mệt rồi. . . . . . Thật mệt chết đi. . . . . .
Hàn Đông Liệt ôm chặt cô từ phía sau, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói "Về sau không cho phép em cùng người đàn ông khác đi cùng, em chỉ cần vẫn sống ở bên cạnh tôi là được rồi, biết không?"
". . . . . ." Âu Thiển Thiển không trả lời, nhắm mắt giả bộ ngủ.
Sáng sớm, ánh nắng ấm áp, hai người nặng nề ngủ, không có dấu hiệu tỉnh lại.
Đột nhiên cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ cửa "Cộc cộc cộc", Âu Thiển Thiển buồn bực nhíu mày, vuốt vuốt mắt, vừa định xuống giường, lại bị người ôm vào lòng, thật chặt không buông tay.
"Anh làm gì đấy à? Mau buông tay, có người đến rồi!" Nàng nguyền rủa hắn.
"Tôi mặc kệ, tôi ngủ, ngủ tiếp một chút!" Hàn Đông Liệt lại ôm chặt cô, không để cho cô giãy giụa.
"Cộc cộc cộc" cửa phòng bị gõ vang một lần nữa, sau đó là giọng nói ngọt ngào của Tuyết Nhi, "Anh Đông Liệt, Tuyết Nhi tới thăm anh, anh ở đâu?"
Hàn Đông Liệt lại nằm ở trên chiếc giường trắng như tuyết một lần nữa, đùi phải lại một lần nữa băng bó thạch cao, cũng may là lúc trước chỉ bị nứt xương một chút, cũng không quá nghiêm trọng.
Âu Thiển Thiển mở mắt thật to, nhìn chằm chằm người đang nằm ở trên giường bệnh, hung hăng nói "Đúng là anh muốn nửa đời sau của anh bị què? Anh không muốn điều trị chân phải hay sao?"
Hàn Đông Liệt nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười, làm bộ không nghe thấy!
Âu Thiển Thiển thật sự bị người đàn ông này làm cho tức chết, bác sĩ vừa mới nói, chân của hắn vốn đã tốt rồi, nhưng lại bị thương nghiêm trọng mới dẫn tới như vậy. Hắn là một người ngồi tít trên cao, có ai dám đụng đến hắn đâu, dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết, là chính hắn tự làm.
"Hàn Đông Liệt, nếu như anh tái phạm lần nữa, tôi sẽ mặc kệ anh!" Cô đã không còn hơi sức chịu đựng khi hắn làm cô hoảng sợ, tại sao mười lăm năm không gặp người đàn ông này lại trở thành một người điên cuồng tự làm khổ mình? Hơn nữa đều là bởi vì cô mới biến hắn thành như vậy.
Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì?
Hàn Đông Liệt từ từ mở ra hai mắt, nhìn vẻ mặt tức giận cô nói "Cho tới bây giờ tôi cũng không cần ai chăm lo cho tôi, là em tự mình dính sát lấy tôi đấy!"
Dính sát? Người đàn ông này dám dung từ "Dính sát" này?
Có chết cô cũng. . . . . .
"Được!" Âu Thiển Thiển tức giận vì đã hết ý kiến, "Anh cứ từ từ nằm ở chỗ này đi, tôi đi về!"
"Vậy cũng được, tôi cũng trở về!" Hàn Đông Liệt ngồi dậy, đang muốn xuống giường.
"Anh điên rồi? Chân của anh không thể cử động được, ngoan ngoãn nằm ở đây cho tôi!"
"Vậy em ở lại sao?"
"Tôi. . . . . ." Âu Thiển Thiển đột nhiên á khẩu, cuối cùng chỉ có thể gật đầu than thở nói, "Tôi không đi về, anh mau nằm xuống đi!"
Người đàn ông như vậy, rốt cuộc muốn cô phải làm sao đây?
Hàn Đông Liệt cười hả hê, từ từ nằm lại giường, sau đó cực kỳ tự nhiên vỗ vỗ vị trí bên cạnh nói"Bảo bối của tôi, chúng ta có thể cùng nhau ngủ ở giường đơn, tôi thật là có duyên với giường đơn nha!"
Đổ mồ hôi !©¸®! Âu Thiển Thiển đã không biết dùng ngôn ngữ nào để hình dung loại người như hắn, không muốn cùng hắn gay gắt, không muốn cãi nhau với hắn nữa, thật mệt chết cô rồi! Cởi giày cao gót, nghiêng người nằm ở một bên giường.
Ngủ đi, mệt rồi. . . . . . Thật mệt chết đi. . . . . .
Hàn Đông Liệt ôm chặt cô từ phía sau, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói "Về sau không cho phép em cùng người đàn ông khác đi cùng, em chỉ cần vẫn sống ở bên cạnh tôi là được rồi, biết không?"
". . . . . ." Âu Thiển Thiển không trả lời, nhắm mắt giả bộ ngủ.
Sáng sớm, ánh nắng ấm áp, hai người nặng nề ngủ, không có dấu hiệu tỉnh lại.
Đột nhiên cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ cửa "Cộc cộc cộc", Âu Thiển Thiển buồn bực nhíu mày, vuốt vuốt mắt, vừa định xuống giường, lại bị người ôm vào lòng, thật chặt không buông tay.
"Anh làm gì đấy à? Mau buông tay, có người đến rồi!" Nàng nguyền rủa hắn.
"Tôi mặc kệ, tôi ngủ, ngủ tiếp một chút!" Hàn Đông Liệt lại ôm chặt cô, không để cho cô giãy giụa.
"Cộc cộc cộc" cửa phòng bị gõ vang một lần nữa, sau đó là giọng nói ngọt ngào của Tuyết Nhi, "Anh Đông Liệt, Tuyết Nhi tới thăm anh, anh ở đâu?"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Không có hứng thú
Chương 2: 2: Dành riêng cục cưng
Chương 3: 3: Vị hôn thê bí ẩn
Chương 4: 4: Sớm đã đi
Chương 5: 5: Vứt bỏ đi
Chương 6: 6: Hắn là gay
Chương 7: 7: Tôi đặt trước rồi!
Chương 8: 8: Mười lăm năm trước
Chương 9: 9: Khinh thường không đếm xỉa
Chương 10: 10: Cuộc gọi lúc nửa đêm
Chương 11: 11: Nói dối
Chương 12: 12: Đánh nhau? Làm lành?
Chương 13: 13: Anh trai
Chương 14: 14: Ba viên thuốc
Chương 15: 15: Ghen
Chương 16: 16: Nhìn đẹp không?
Chương 17: 17: Người đàn ông đào hoa (Play Boy)
Chương 18: 18: Lời thì thầm
Chương 19: 19: Hạ dược trong cà phê
Chương 20: 20: Bệnh nhân phòng 403
Chương 21: 21: Âu Tiểu Thiển
Chương 22: 22: Ở cùng một chỗ
Chương 23: 23: Muốn Khi Dễ Cô
Chương 24: 24: Sinh bệnh
Chương 25: 25: Nụ hôn của hắn
Chương 26: 26: Nhục nhã
Chương 27: 27: Toilet nam
Chương 28: 28: Dạy dỗ hắn
Chương 29: 29: Vật thay thế?
Chương 30: 30: Nghĩ về cô suốt 5000 ngàn ngày
Chương 31: 31: Không có ra tay
Chương 32: 32: Ban thưởng đứa bé
Chương 33: 33: Nhanh chóng lựa chọn
Chương 34: 34: Sự Thật Về Âu Tiểu Thiển
Chương 35: 35: Không thấy bóng dáng
Chương 36: 36: Vạch trần thân phận của cô
Chương 37: 37: Lửa Giận Ngập Trời
Chương 38: 38: Ta Sẽ Giết Ngươi
Chương 39: 39: Thay đổi thân phận
Chương 40: 40: Cà phê, nguyện vọng
Chương 41: 41: Vĩnh viễn trốn không thoát
Chương 42: 42: Đại ngốc
Chương 43: 43: Nhất định không chết được
Chương 44: 44: Giường đơn
Chương 45: 45: Một mình sinh con
Chương 46: 46: Ở ngay bên cạnh
Chương 47: 47: Tranh cãi
Chương 48: 48: Yêu hắn
Chương 49: 49: Gặp mặt
Chương 50: 50: Cử chỉ thân mật
Chương 51: 51: Cảm giác quen thuộc
Chương 52: 52: Kết quả kiểm tra
Chương 53: 53: Tình thế nghịch chuyển
Chương 54: 54: Điều kiện
Chương 55: 55: Một lần bồi dưỡng
Chương 56: 56: Xuất viện
Chương 57: 57: Về đến nhà
Chương 58: 58: Sẽ không chờ, không cần chờ
Chương 59: 59: Vật thể không rõ
Chương 60: 60: Cô gái xinh đẹp
Chương 61: 61: Có yêu cầu
Chương 62: 62: Chỉ có thể là cô
Chương 63: 63: Không cần đứa bé
Chương 64: 64: Đồ của tôi
Chương 65: 65: Lập tức cho em
Chương 66: 66: Một mình sao?
Chương 67: 67: Anh em nhà họ Tư
Chương 68: 68: Tại sao hắn biết
Chương 69: 69: Cố chủ
Chương 70: 70: Kiếm sống
Chương 71: 71: Con dâu tương lai
Chương 72: 72: Gọi một lần nữa
Chương 73: 73: Hành động bí mật
Chương 74: 74: Dính sát
Chương 75: 75: Bạn lâu năm
Chương 76: 76: Vợ trước của hắn
Chương 77: 77: Người đàn ông ma quỷ
Chương 78: 78: Hắn là sát thủ
Chương 79: 79: Xin nhanh một chút
Chương 80: 80: Tự mình hành động
Chương 81: 81: Nhất định phải chết
Chương 82: 82: Ân nhân cứu mạng
Chương 83: 83: Biết trở lại
Chương 84: 84: Không khí mập mờ
Chương 85: 85: Tao muốn mày chết
Chương 86: 86: Tôi sẽ quay trở về
Chương 87: 87: Nhào vào lòng hắn
Chương 88: 88: Hôn môi gián tiếp
Chương 89: 89: Hai lựa chọn
Chương 90: 90: Lôi Minh nổ tung
Chương 91: 91: Cảm ơn anh
Chương 92: 92: Muốn thế nào
Chương 93: 93: Quang minh chính đại
Chương 94: 94: Có quỷ nữ
Chương 95: 95: Cố gắng bình tĩnh
Chương 96: 96: Chính là yêu cô
Chương 97: 97: Ghen tỵ tức giận
Chương 98: 98: Tâm hắn đau nhói
Chương 99: 99: Đánh mất tim
Chương 100: 100: Tôi chờ
Chương 101: 101: Khó chịu
Chương 102: 102: Chăm sóc cả đời
Chương 103: 103: Bày tỏ áy náy
Chương 104: 104: Xin hãy nhớ tôi
Chương 105: 105: Ngả bài
Chương 106: 106: Nguy rồi
Chương 107: 107: Thật khó chịu
Chương 108: 108: Buổi sang hạnh phúc
Chương 109: 109: Điện thoại khẩn cấp
Chương 110: 110: Quan trọng nhất
Chương 111: 111: Có phải hay không?
Chương 112: 112: Giúp tôi đánh thức
Chương 113: 113: Vĩnh viễn
Chương 114: 114: Sao chổi
Chương 115: 115: Muốn chết
Chương 116: 116: Mau trở lại
Chương 117: 117: Về nhà
Chương 118: 118: Rất nguy hiểm
Chương 119: 119: Tôi yêu em
Chương 120: 120: Ép tôi điên rồi
Chương 121: 121: Nghi ngờ
Chương 122: 122: Nguyên nhân phá sản
Chương 123: 123: Nói cho tôi biết
Chương 124: 124: Người quan trọng nhất
Chương 125: 125: Vị khách bất ngờ
Chương 126: 126: Âm thầm thu mua
Chương 127: 127: Tâm trạng phiền não
Chương 128: 128: Ở đâu nghe qua
Chương 129: 129: Vật kia
Chương 130: 130: Thật là quá nhớ
Chương 131: 131: Chưa từng thích một chút
Chương 132: 132: Cứu em
Chương 133: 133: Không cho phép, không cho phép
Chương 134: 134: Kẻ thù
Chương 135: 135: Quyết định chính xác
Chương 136: 136: Không nên quên
Chương 137: 137: Thấy rõ tim của mình
Chương 138: 138: Dẫn tôi đi
Chương 139: 139: Rời đi
Chương 140: 140: Té bất tỉnh
Chương 141: 141: Lá thư
Chương 142: 142: Vẫn nhìn
Chương 143: 143: Trưởng thành?
Chương 144: 144: Tôi muốn gặp em
Chương 145: 145: Có thể kiên trì bao lâu
Chương 146: 146: Chính là cô ấy
Chương 147: 147: Cô dâu mới
Chương 148: 148: Thì ra là mình
Chương 149: 149: Ngoan ngoãn đầu hàng
Chương 150: 150: Không gặp lại
Chương 151: 151: Bóng lưng này
Chương 152: 152: Đừng giả bộ
Chương 153: 153: Ảo giác
Chương 154: 154: Đút anh ăn cơm
Chương 155: 155: Đều nhận lấy
Chương 156: 156: Anh từ chối
Chương 157: 157: Nhận ra tôi?
Chương 158: 158: Nói một hơi
Chương 159: 159: Có thể lâu một chút
Chương 160: 160: Biện pháp phòng ngừa
Chương 161: 161: Cầu hôn
Chương 162: 162: Tạm biệt!
Chương 163: 163: Mất tích
Chương 164: 164: Là di thư?
Chương 165: 165: Trừ khi anh chết
Chương 166: 166: Mãi mãi bảo vệ em
Chương 167: 167: Lo lắng
Chương 168: 168: Ghen
Chương 169: 169: Tức giận?
Chương 170: 170: Không được phép đụng vào người tôi
Chương 171: 171: Ý tưởng
Chương 172: 172: Oan gia
Chương 173: 173: Tuyệt đỉnh vô lại
Chương 174: 174: Bà xã đại nhân
Chương 175: 175: Mãi mãi
Chương 176: 176: Đây cũng gọi là làm vợ sao?
Chương 177: 177: Muốn gặp mặt
Chương 178: 178: Tin đồn
Chương 179: 179: Người đồng hành mới
Chương 180: 180: Người đàn ông không đơn giản
Chương 181: 181: Phải xin lỗi
Chương 182: 182: Không thể chống đỡ
Chương 183: 183: Cù Lét
Chương 184: 184: Hôn Sự
Chương 185: 185: Thích em dã man bạo ngược
Chương 186: 186: Tối trước hôn lễ
Chương 187: 187: Lời thề
Chương 188: 188: Kẻ thù
Chương 189: 189: Cạm bẫy, phản bội
Chương 190: 190: Đồ vật thần bí
Chương 191: 191: Viên đá màu đen
Chương 192: 192: Thật xin lỗi
Chương 193: 193: Không thể chết
Chương 194: 194: Tranh giành tình nhân
Chương 195: 195: Nhớ lại 1
Chương 196: 196: Nhớ lại 2
Chương 197: 197: Nhớ lại 3
Chương 198: 198: Sụp đổ
Chương 199: 199: Kết truyện
Không tìm thấy chương nào phù hợp