Chương 9: Lưới Kịch Bủa Vây
Tiếng nước vỗ nhịp vào mạn thuyền, lạnh buốt như những ngón tay lặng lẽ của màn đêm. Sương mù dày đặc phủ kín mặt sông, ánh đèn phép thuật quét qua mặt nước, để lại những vệt sáng chập chờn như vết móng vuốt của một con thú vô hình. Seraphina ngồi ở mũi thuyền, vai khoác áo lông vũ trắng, ánh mắt sắc lạnh lướt trên dòng sông ngầm. Mỗi lần tiếng chuông báo động vang vọng từ xa, lòng cô lại thắt lại, trực giác mách bảo hiểm họa đang bủa vây từ bốn phía.
Mirielle ngồi phía sau, mái tóc xanh lục ướt sũng, ánh mắt vàng kim hướng vào khoảng tối trước mặt. Lysandra và Cedric ngồi sát nhau ở cuối thuyền. Lysandra siết chặt mép áo choàng nguyệt quế, đôi mắt tím sẫm ánh lên nỗi quyết tâm pha lẫn lo âu. Cedric khoác nhẹ vai cô, ánh mắt xám bạc không rời khỏi bóng tối hai bên bờ. Tất cả đều im lặng, chỉ có tiếng chèo khua nước và hơi thở gấp gáp của những kẻ đang chạy trốn khỏi lưới kịch vô hình siết chặt thành phố Valenmir.
Con thuyền rẽ vào một nhánh sông phụ, nước đen đặc quánh, hai bên bờ là những cột đá rêu phong, tường vỡ loang lổ dấu vết của thời gian và những trận tranh chấp ngầm. Seraphina khẽ ra hiệu, ghìm mái chèo xuống, để thuyền trôi sát vào một vòm đá lớn. Ánh sáng tím lạnh rỉ ra từ những khe nứt trên tường, chiếu lên những ký hiệu ma pháp lấp lóe như mắt rắn.
— Chúng ta sắp vào lãnh địa của Nhà Diễn Nghệ Bóng Đêm, — Seraphina thì thầm, giọng khàn đi vì căng thẳng. — Đây là nơi duy nhất có lối thoát ra ngoài thành phố ngầm mà không bị Hội Đồng phát hiện. Nhưng họ chỉ tiếp khách khi có thứ đáng giá để trao đổi.
Mirielle nhíu mày, lẩm bẩm:
— Đám đó ghét Nhà hát Bất Tử nhất, sau khi Lysandra lấy vai chính trong "Khúc Ca Vĩnh Hằng". Cẩn thận bị họ lật lọng.
Cedric lặng lẽ kéo Lysandra sát hơn, thì thầm:
— Nếu có gì nguy hiểm, anh sẽ chặn trước cho em.
Lysandra lắc đầu, ánh mắt kiên định:
— Em không muốn ai phải hy sinh vì mình nữa. Nếu cần, em sẽ tự thương lượng.
Seraphina quay lại, mắt sáng quắc:
— Không, Lysandra. Em là mục tiêu lớn nhất. Hãy để chị lo phần đàm phán. Em chỉ cần giữ tinh thần ổn định, đừng để ai thao túng cảm xúc.
Mirielle vươn vai đứng dậy, giọng sắc như dao:
— Tôi sẽ đi cùng Seraphina. Nhà Diễn Nghệ Bóng Đêm từng nợ tôi một vai diễn chưa trả.
Thuyền cập bờ. Không khí ở đây đặc quánh mùi nhang trầm và sáp đèn, lạnh đến tê dại. Những bóng người mặc áo choàng đen trùm kín mặt lướt qua, mắt sáng lên trong bóng tối. Một cánh cửa đá nặng trịch mở ra, để lộ một hành lang dài hun hút, ánh đèn bạc lập lòe.
Một người đàn ông cao lớn xuất hiện, áo choàng thêu hình mặt nạ bạc, mắt lạnh như thép, nụ cười méo mó.
— Seraphina Starling, ngọn lông vũ trắng giữa bầy quạ đen, — hắn nhếch mép. — Đưa cả "ánh sáng sân khấu" đến tận đây, cô định đổi lấy gì?
Seraphina không lùi bước, môi nhếch lên, ánh mắt sắc lạnh:
— Tôi muốn quyền đi qua và bảo hộ tạm thời cho Lysandra Veyron. Đổi lại, Nhà hát Bất Tử sẽ quên đi những buổi diễn bất hợp pháp của các ngài, không báo lên Hội Đồng.
Người đàn ông cười khẩy:
— Valtor cũng muốn trừ khử chúng tôi. Nhưng, tôi tò mò về sức mạnh thật của Lysandra. Nếu cô ấy biểu diễn một màn, tôi sẽ cho đi qua.
Mirielle bĩu môi, giọng chua cay:
— Các người chỉ thích nhìn người khác đau đớn trên sân khấu.
Hắn nhún vai, ánh mắt lóe lên ý hiểm:
— Ở đây, mọi cuộc thương lượng đều phải trả giá bằng cảm xúc thật.
Seraphina liếc Lysandra, hỏi bằng mắt. Lysandra gật đầu, bước lên giữa phòng, ngẩng cao đầu, mái tóc bạch kim rũ xuống vai.
— Nếu đó là điều kiện, tôi chấp nhận.
Cedric siết tay Lysandra, thì thầm:
— Đừng để ai chạm vào ký ức của em.
Lysandra nhắm mắt, hít sâu. Không gian lặng đi, những ngọn đèn bạc bập bùng, ánh sáng ma pháp vẽ thành những vòng tròn lạnh lẽo trên sàn. Lysandra để cho dòng cảm xúc tuôn trào: cô đơn, khát vọng, nỗi đau bị phản bội, niềm tin bị giày xéo… Từ tay cô, làn sáng bạc bay lên, hóa thành ảo ảnh: hình mẹ cô quay đi trong nước mắt, bóng dáng cha chưa từng biết mặt, những đêm dài luyện tập đơn độc, ánh sáng sân khấu và tiếng gọi tên từ biển người. Nhưng tất cả bỗng vỡ nát thành những mảnh ký ức lạ lẫm: tiếng la ó, lời buộc tội, ánh mắt khinh miệt, rồi một người phụ nữ tóc đen giấu mặt nạ vàng cười nhạt giữa đám đông.
Một luồng lạnh buốt xuyên vào tâm trí Lysandra. Cô rùng mình, cố níu lấy ý thức, nhưng bóng tối len lỏi sâu hơn, bàn tay vô hình xoắn vặn những ký ức của cô.
— Thấy không, Lysandra? Ký ức của ngươi đã bị vấy bẩn, — giọng nói lạ vang lên trong đầu cô.
Lysandra bật thét, ảo ảnh vỡ tung, ánh sáng bạc tan thành sương mù. Cô khuỵu xuống, hai tay bám chặt sàn lạnh.
Cedric lao tới, đỡ lấy cô, mắt xám lóe lên thù hận:
— Các người đã làm gì cô ấy?
Người đàn ông áo choàng bạc nhún vai:
— Chỉ kiểm tra một chút trí nhớ thôi. Đổi lại, các vị được đi qua. Nhưng Lysandra nên cẩn thận với những gì mình tin là thật.
Seraphina kéo Lysandra dậy, thì thầm:
— Em ổn không?
Lysandra gật đầu, nhưng trong mắt đã có bóng tối lạ lẫm. Mirielle ghé sát, thì thào:
— Chị đã thấy gì?
Lysandra run giọng:
— Một ký ức không thuộc về mình. Ai đó đã cấy nó vào… từ rất lâu rồi.
Cả nhóm rời khỏi căn phòng, bước vào đường hầm chật hẹp phía sau. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, tiếng bước chân vọng lại lạnh lẽo. Cedric dìu Lysandra, thì thầm:
— Em phải giữ tỉnh táo. Valtor có thể biến ký ức thành vũ khí chống lại chúng ta.
Lysandra cắn môi, mắt tím ngầu nước:
— Em sẽ không để hắn thắng. Nhưng hình bóng người phụ nữ ấy… Em chưa từng thấy.
Mirielle đi cạnh Lysandra, mặt lo lắng:
— Có thể là mẹ chúng ta. Hoặc chỉ là ảo ảnh Valtor dựng lên để gieo nghi ngờ.
Seraphina chặn lại, giọng sắc như dao:
— Đừng để hắn chia rẽ chúng ta. Đoàn kết là thứ duy nhất giữ chúng ta sống sót.
Tiếng rì rầm vọng lên từ các hành lang phụ: những lời đồn độc địa, tiếng cười khẩy, tên Lysandra bị thì thầm như một lời nguyền. Dưới mỗi bóng đèn ma pháp, những cặp mắt soi mói dõi theo bốn kẻ trốn chạy.
Seraphina dẫn cả nhóm vào một căn phòng nhỏ, cửa sắt khóa chặt, bùa chú phong tỏa. Cô thở hắt ra, giọng dứt khoát:
— Đây là nơi an toàn nhất lúc này. Chúng ta cần bàn kế tiếp theo.
Mirielle ngồi phịch xuống ghế, mắt nhìn trân trân vào vết nứt trên tường:
— Nếu cứ để scandal nuốt chửng, chúng ta không bao giờ ngoi lên nổi.
Cedric tựa vào tường, tay xoa trán:
— Scandal không tự sinh ra. Nó được nuôi lớn từ dối trá, nỗi sợ và những ký ức giả.
Seraphina trầm ngâm:
— Valtor dùng ma pháp Ánh sáng và Bóng tối để cấy ký ức giả vào đầu khán giả. Nếu không ngăn lại, cả Valenmir sẽ tin Lysandra là quỷ dữ.
Lysandra run rẩy:
— Em cảm nhận cảm xúc của khán giả như những sợi dây rối bị kéo căng sắp đứt.
Cedric siết tay Lysandra:
— Em là minh tinh duy nhất có thể truyền cảm hứng, chữa lành họ. Em phải tin vào bản thân, vào những gì em đã làm trên sân khấu.
Mirielle khàn giọng:
— Nếu không phải chị, ai có thể phá vỡ lưới kịch này?
Seraphina đứng dậy, ánh mắt bừng sáng:
— Tôi sẽ thương lượng với Nhà Diễn Nghệ Dạ Nguyệt. Họ kiểm soát truyền thông ngầm. Nếu họ giúp lật lại scandal, Lysandra có cơ hội cứu mình.
Cedric lắc đầu, mắt xám lộ tia lo ngại:
— Họ sẽ đòi cái giá rất đắt. Ai cũng muốn một phần ánh sáng của Lysandra.
Seraphina nhếch môi cười nhạt:
— Tôi đã quen mặc cả linh hồn trên sân khấu này rồi.
Cô rời khỏi phòng, bước vào mê cung hành lang chằng chịt. Tiếng giày vang lên trên nền đá lạnh. Seraphina dừng trước cánh cửa gỗ khảm bạc, nhẹ gõ ba tiếng. Một giọng nói trầm lạnh vang lên từ bên trong:
— Ai dám đến cầu xin Nhà Diễn Nghệ Dạ Nguyệt lúc này?
Seraphina đẩy cửa, bước vào. Không gian đặc quánh mùi nhang thơm, ánh sáng tím dịu chiếu lên khuôn mặt sắc sảo của một người phụ nữ tóc xám, mắt xanh như ngọc. Bà ta ngồi sau bàn, váy nhung đen phủ lên những ngón tay đeo đầy nhẫn đá quý.
— Seraphina Starling, quản lý của Lysandra Veyron, — bà ta lên tiếng, giọng lạnh lùng. — Đêm nay, giá của sự im lặng rất đắt.
Seraphina không chùn bước:
— Tôi không mua sự im lặng. Tôi trao đổi quyền lực. Nếu Nhà Diễn Nghệ Dạ Nguyệt giúp Lysandra lật scandal, Nhà hát Bất Tử sẽ hợp tác mọi dự án lớn. Các người có ánh sáng, chúng tôi có tự do.
Người phụ nữ nhếch môi:
— Ai đảm bảo Lysandra còn đủ mạnh sau khi bị Valtor săn đuổi?Seraphina nghiêng người, thì thầm:
— Lysandra mang dòng máu elf cổ xưa, là chìa khóa phá giải Lời Nguyền Hào Quang. Nếu muốn thống trị Valenmir, đây là cơ hội duy nhất.
Phòng lặng đi. Người phụ nữ nhấc ly rượu, mắt lóe tia toan tính:
— Được, tôi sẽ ngưng phát tán scandal. Nhưng Lysandra phải diễn trên sân khấu Dạ Nguyệt, trước toàn bộ giới nghệ thuật.
Seraphina gật đầu:
— Đồng ý. Nhưng các người phải bảo vệ Lysandra và Nhà hát Bất Tử trong thời gian chuẩn bị.
Bà ta suy nghĩ, rồi bật cười:
— Thỏa thuận. Nhưng nếu Lysandra thất bại, các người sẽ mất tất cả.
Seraphina cúi đầu, rồi quay về, lòng đầy lo lắng. Cô biết mình vừa đặt cả đoàn kịch vào ván cờ sinh tử.
Khi trở lại phòng, Lysandra ngồi thu mình ở góc, Cedric tựa bên cạnh, Mirielle đứng lặng ở cửa sổ nhỏ. Seraphina kể lại thỏa thuận, giọng đều nhưng mắt đầy ám ảnh.
— Em phải diễn trên sân khấu Dạ Nguyệt, — Seraphina nói. — Trước mặt toàn bộ giới nghệ thuật, em phải chứng minh mình không phải quỷ dữ.
Lysandra khẽ cười, ánh mắt tím rực sáng:
— Em sẽ làm được. Không vì bản thân, mà vì những linh hồn bị lưới kịch bủa vây.
Cedric siết tay cô:
— Anh sẽ bên em, dù là địa ngục hay thiên đường.
Mirielle run giọng:
— Em sẽ không để chị một mình trên sân khấu đó. Em sẽ hát cùng chị.
Seraphina gật đầu, mắt long lanh:
— Chúng ta sẽ cùng bước ra ánh sáng.
Đêm trôi dần. Tiếng đồn đại lan như lửa cháy. Ngoài kia, kẻ săn tin, pháp sư kiểm duyệt, gián điệp của Valtor… tất cả rình rập. Nhưng trong căn phòng nhỏ, bốn con người ấy đã quyết định không để lưới kịch siết chặt số phận thêm nữa.
*
Sáng hôm sau, ánh sáng yếu ớt len qua khe cửa. Lysandra ngồi trước gương, bàn tay run run chạm vào sợi dây chuyền bạc—kỷ vật duy nhất của mẹ. Trong gương, mắt cô ánh lên nét u buồn pha ý chí thép.
Tiếng động khẽ phía sau. Cedric bước tới, tay đặt nhẹ lên vai cô.
— Em sợ không? — giọng anh dịu dàng, nhưng mắt xám lộ bất an.
Lysandra nhìn vào mắt Cedric:
— Em chỉ sợ mình không còn là chính mình. Sau đêm nay, mọi ký ức đều có thể là dối trá.
Cedric cúi xuống, môi chạm trán cô:
— Anh biết em là ai, Lysandra. Anh tin vào ánh sáng trong em, không một lời đồn nào dập tắt nổi.
Lysandra mỉm cười, mỏng manh nhưng kiên định:
— Cảm ơn anh.
Mirielle xuất hiện, áo choàng dạ hội lấp lánh, tóc xanh xõa dài. Cô nhìn Lysandra, cười nhạt:
— Chị nhớ lần đầu hai ta đứng chung sân khấu không? Khi ấy em cướp vai của chị, chị ghét em đến phát khóc.
Lysandra bật cười khẽ:
— Nhưng cuối buổi, chị đã ôm em thật chặt. Em không quên cảm giác ấy.
Mirielle ngồi xuống cạnh Lysandra:
— Đêm nay, dù chuyện gì xảy ra, chị cũng không buông tay em nữa.
Seraphina bước vào, tay cầm tập hồ sơ dày.
— Tin xấu: Valtor đã phát tán ký ức giả khắp truyền thông. Tin tốt: Dạ Nguyệt đồng ý bảo vệ ta, nhưng chỉ trong phạm vi sân khấu.
Cô đặt hồ sơ xuống bàn, lật những bức ảnh ghép, tiêu đề giật gân: “Lysandra Veyron—Minh tinh hay Quỷ dữ?”, “Cedric—Ma cà rồng sát nhân?”, “Mirielle phản bội vì tình ái?”
Mirielle nhăn mặt:
— Đúng là lũ kền kền.
Seraphina thở dài:
— Lời đồn đã lan khắp nơi. Không ai còn tin vào sự thật.
Cedric lật tờ báo, mắt xám ánh lên giận dữ:
— Nếu ký ức khán giả bị thao túng, họ sẽ quên Lysandra từng cứu bao người.
Lysandra siết chặt tay:
— Em sẽ cho họ thấy. Không cần ký ức, chỉ cần trái tim còn biết cảm nhận.
Seraphina gật đầu, ánh mắt sáng rực:
— Đó là thứ không ai đánh cắp được.
*
Trước giờ diễn, Nhà hát Dạ Nguyệt đặc quánh mùi hồi hộp và lo âu. Hàng ghế khán giả chật kín, những đôi mắt sáng rực chờ scandal mới. Trên sân khấu, ánh đèn bạc lạnh rọi xuống sàn gỗ, tạo những vòng sáng chồng chéo như lưới nhện.
Hậu trường, Lysandra khoác áo choàng nguyệt quế, tóc bạch kim xõa dài, mắt tím kiên định. Mirielle đứng cạnh, mắt vàng sắc lạnh. Cedric và Seraphina ở bên, mỗi người một nỗi lo riêng.
Tiếng loa vang lên, giọng giới thiệu sắc lạnh:
— Đêm nay, minh tinh Lysandra Veyron sẽ trình diễn "Khúc Ca Hào Quang", trước toàn bộ giới nghệ thuật Valenmir. Hãy xem sự thật nào sẽ được phơi bày.
Lysandra bước ra sân khấu, mỗi bước vang vọng trong không gian im phăng phắc. Cô hít sâu, cảm nhận ma pháp biểu diễn dâng trào. Làn sáng bạc lan rộng, hóa thành ảo ảnh: Valenmir rực rỡ, pháo tay vang dội, nụ cười hạnh phúc…
Rồi ảo ảnh biến đổi—gương mặt Valtor hiện lên, mắt đen trống rỗng, miệng thì thầm lời nguyền. Bóng tối tràn ngập, những tiếng gào khóc, lời buộc tội, ký ức đau thương không thuộc về Lysandra.
Mồ hôi lạnh rịn trên trán. Luồng khí lạnh như băng len vào tâm trí, cố bẻ gãy ý chí cô. Lysandra nhắm mắt, gạt bỏ hình ảnh giả dối, tập trung vào tiếng tim mình.
Từ cánh gà, Cedric cất tiếng hát trầm ấm. Giai điệu vang lên, xua bóng tối, kéo Lysandra trở lại. Mirielle nhập cuộc, giọng hát ngân vang, hòa cùng ma pháp âm thanh, dựng lên một vòng bảo vệ vô hình.
Khán giả lặng người, rồi những tiếng thổn thức vang lên. Một số bật khóc, số khác siết tay nhau. Ký ức giả tan dần, nhường chỗ cho cảm xúc thật: tình yêu, khát vọng, niềm tin.
Lysandra mở mắt, ánh sáng tím bùng lên rực rỡ. Cô nhìn thẳng vào khán giả, cất giọng:
— Các người có thể cướp ký ức, nhưng không ai cướp được ánh sáng trong tim ta.
Một tiếng nổ lớn vang trên sân khấu. Đèn bạc vỡ tung, bóng tối tràn xuống như thác. Từ không trung, bóng áo choàng tím của Valtor xuất hiện, mắt đen lóe điên dại.
— Ngươi nghĩ chỉ một màn kịch rẻ tiền phá nổi lưới của ta sao, Lysandra?
Hắn vung tay, ma pháp bóng tối cuộn lên như lốc xoáy, kéo theo ký ức vỡ vụn bay khắp không gian. Lysandra lùi lại, mặt tái đi, Cedric lao ra chắn trước, mắt xám ánh lên lửa giận.
— Đủ rồi, Valtor! Ngươi sẽ không thao túng họ nữa!
Valtor cười khẩy:
— Ngươi chỉ là con rối bất tử đói khát ánh sáng. Ánh hào quang của Lysandra sẽ là bữa tiệc cuối cùng của ta!
Mirielle lao lên, giọng hát vang vọng, tạo thành tường âm thanh ngăn bóng tối. Nhưng Valtor chỉ cười, búng tay—sân khấu rung chuyển, tiếng thét vang lên khắp khán phòng.
Bỗng, giữa hỗn loạn, luồng sáng bạc bùng lên. Lysandra đứng thẳng, mắt tím rực sáng. Từ sâu trong tâm trí, linh hồn sân khấu cổ xưa lên tiếng:
— Hãy nhớ bản chất thật của ngươi. Đừng để lưới kịch trói linh hồn.
Lysandra hét lớn, ma pháp biểu diễn bùng nổ. Tia sáng bạc cuốn lấy bóng tối, xé toạc ký ức giả, trả lại sự thật cho khán giả. Tiếng vỗ tay vang dội, xen tiếng khóc nức nở.
Valtor gào lên, bóng tối thu lại quanh hắn. Hắn nhìn Lysandra, mắt tràn thù hận và kinh ngạc.
— Ngươi… không thể… — hắn lùi dần, áo choàng tím cuộn lại như bóng ma, rồi biến mất vào hư không.
Sân khấu bừng sáng trở lại. Lysandra đứng giữa tâm điểm, Cedric và Mirielle bên cạnh, Seraphina chạy lên ôm lấy cả ba. Khán giả dậy sóng, tiếng hô vang:
— Lysandra! Minh tinh bất tử!
Nhưng ở góc tối ban công, Valtor nhìn xuống, môi nhếch cười hiểm độc. Bên cạnh hắn, người phụ nữ tóc đen giấu mặt nạ vàng thì thầm:
— Lưới kịch chưa buông. Đêm scandal còn dài…
Bóng tối lại lan dần, cuốn lấy ánh sáng, để lại sân khấu rực rỡ mà lạnh lẽo, như ván cờ chưa ngã ngũ.
Bên ngoài, chuông báo động vang lên. Luồng gió lạnh quét qua hành lang, mang theo lời nguyền chưa được tháo gỡ.
Mọi ánh mắt hướng về Lysandra, nhưng sau tràng pháo tay, một thế lực mới vừa thức tỉnh—lưới kịch vẫn giăng mắc, chực chờ nuốt chửng tất cả.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!