Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 101: Làm quen bạn mới - một nhà bayaer vô cùng hiếu khách
Một nhà của đại thúc Bayaer đều tới, có vợ, con trai trưởng, con trai thứ, con gái nhỏ, con dâu, cùng đứa cháu hẵng còn nhỏ xíu.
Ngoại trừ cô bé gái và đứa cháu trai còn quá nhỏ, chưa đủ sức cưỡi ngựa ra thì người nhà bọn họ đều tự mình cưỡi một con ngựa tới, quả nhiên không hổ là dân tộc được mệnh danh sinh ra trên lưng ngựa.
Đối mặt với những đại minh tinh từ nội thành tới, một nhà Bayaer đại thúc đều có vẻ rất câu nệ, lại thêm ngôn ngữ không thông cho nên c*̃ng không nhiều lời, gật đầu chào hỏi một tiếng liền bắt đầu lôi đồ xuống tặng quà cho mọi người, thể hiện sự hiếu khách của mình.
Pho mát, bánh sữa xốp giòn, váng sữa non, thịt ngựa ướp muối, thịt bò khô...
Chỉ thoáng chốc, mỗi thành viên của đoàn « Hoa Dạng Thiếu Niên » đều được bao phủ bởi một đống lớn đặc sản địa phương. Riêng Thẩm Ngôn còn có nhiều hơn một phần lễ vật đặc thù, Bayaer đưa hắn một thanh đao Mông Cổ.
Đao không quá dài, cả đao cả chuôi cũng chỉ khoảng hơn mười lăm centimet. Chuôi đao được khắc hình thú uốn lượn rất đẹp mắt, thân đao sáng loáng, hiện ra ánh hàn quang. Chưa cần chém thử, chỉ vừa nhìn vào, Thẩm Ngôn liền nhận ra lưỡi đao sắc bén tới cỡ nào. Đây đúng là một món quà quá tốt.
"Đạ tạ! Đa tạ."
"Cám ơn cám ơn, mọi người quá khách khí rồi."
"Cám ơn anh chị, mau, mau tới đây ngồi đi, đừng có khách sao mà!"
Đối với sự nhiệt tình mến khách của một nhà Bayaer, đám người Đông Lỵ Á Tống Đan Đan chỉ có thể liên tục nói cám ơn, đồng thời luôn miệng mời bọn họ cùng ngồi xuống.
Thẩm Ngôn dùng đao mà Bayaer mới tặng, cắt lấy thịt dê đã chín tới, lần lượt chia cho mọi người.
Tiếp đấy ra hiệu cho tất cả mọi người cùng bưng chén lên, hắn và Lôi Gia Âm, Nhạc Vân Bằng đều uống rượu sữa ngựa đựng trong chén mà Bayaer vừa mang tới, các cô gái thì chủ yếu là uống nước ngọt.
Không phải bọn họ không uống được rượu, mặc dù tửu lượng hơi tệ thật, nhưng nói chung vẫn là có thể uống. Chỉ có điều máy quay đang chĩa vào như thế, nữ minh tinh lên ti vi mà vai kề vai, thoải mái uống rượu bia cùng các nam nhân thì cũng không phải là chuyện hay ho gì.
"... Cảnh sắc đẹp như vậy, bầu không khí cũng tốt như thế, Đan Đan tỷ, chị là đại tỷ ở đây mà, nói vài lời đi." Thẩm Ngôn vui vẻ quay sang nói với Tống Đan Đan.
Tống Đan Đan c*̃ng không từ chối, hào hứng đứng lên nói: "Được thôi, vậy để chị nói vài câu. Người xưa từng nói rằng, tu trăm năm mới được ngồi cùng một thuyền, tu ngàn năm mới có thể được ngủ chung chăn gối. Nhóm chúng ta hôm nay có thể tập hợp cùng một chỗ, tôi cảm thấy như vậy so với ngồi cùng một thuyền còn quý giá hơn. Việc này nói rõ duyên phận của chúng ta ít nhất cũng phải nhờ mấy trăm năm tu hành rồi. Vì mấy trăm năm khổ luyện ấy, hôm nay mấy người chúng ta nhất định phải ăn thật ngon, uống thật say, chơi thật vui vẻ, c*̃ng hi vọng duyên phận của bọn mình, tình hữu nghị của bọn mình… có thể vĩnh viễn kéo dài tiếp, cạn ly!"
"Cạn ly!"
Đám người nhao nhao cạn sạch rượu trong chén, ngay cả mấy cô gái cũng hào hứng uống sạch đồ uống trong ly.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Ngôn, Lôi Gia Âm cùng Nhạc Vân Bằng được uống rượu sữa ngựa, cảm giác không tệ chút nào. Rượu này không nặng độ, hơn nữa còn có chút mùi sữa thơm vấn vít quanh mũi, đúng là một trải nghiệm rất thú vị.
Cạn chén xong, mọi người bắt đầu ngồi xuống ăn dê nướng nguyên con.
Trời lạnh mà được ngồi bên bếp lửa, lại có thịt dê nướng thơm phưng phức ngay trước mặt, k*ch th*ch vị giác của tất cả mọi người ngồi đây. Ai cũng ăn vô cùng nhiệt tình đến nỗi vứt bỏ cả hình tượng, miệng dính đầy mỡ bóng loáng, thế nhưng tay vẫn không ngừng gắp tới.
Con dê này là do chính tay Bayaer tự mình lựa con thịt săn chắc nhất cho bọn người Lôi Gia Âm, vả lại ở đây còn có Thẩm Ngôn – đầu bếp có tay nghề cực cao siêu, thế nên không cần nghĩ cũng biết chắc hương vị sẽ thơm ngon tới cỡ nào.
"Ha ha, mỹ vị nhân gian là đây, uống rượu, ăn thịt nướng, cuộc đời còn gì sung sướng hơn! "
"Tới giờ em mới biết ăn thịt dê nướng ngay trên bếp lửa sẽ ngon tới vậy!"
"Chao ôi, anh có cảm giác chính mình có thể ăn sạch hết cả một con dê đó. Thẩm Ngôn, tay nghề của cậu tuyệt thật, anh đây bái phục. "
"Đúng rồi, Thẩm Ngôn nướng dê khéo quá, cái này chị còn phải học hỏi em nhiều. "
"Ngẫm lại thì người hạnh phúc nhất chẳng phải là ba cô nương kia sao. Chị Đan Đan xem xem, trong nhà có sẵn một đầu bếp như thế, thể nào mà mỗi ngày các em ấy đều chẳng được ăn đến căng no bụng ấy chứ."
Mấy đại minh tinh này bình thường lúc nào cũng chú ý đến hình tượng, chú ý đến dáng vẻ, lời ăn tiếng nói… Nhưng bây giờ bọn họ đã hoàn toàn vứt sạch hình tượng sang một bên. Ngay cả đũa cũng không thèm dùng, trực tiếp dùng tay cầm thịt dê lên ăn cho thỏa thích.
- ----
Chương sau: Hồng Nhạn
Ngoại trừ cô bé gái và đứa cháu trai còn quá nhỏ, chưa đủ sức cưỡi ngựa ra thì người nhà bọn họ đều tự mình cưỡi một con ngựa tới, quả nhiên không hổ là dân tộc được mệnh danh sinh ra trên lưng ngựa.
Đối mặt với những đại minh tinh từ nội thành tới, một nhà Bayaer đại thúc đều có vẻ rất câu nệ, lại thêm ngôn ngữ không thông cho nên c*̃ng không nhiều lời, gật đầu chào hỏi một tiếng liền bắt đầu lôi đồ xuống tặng quà cho mọi người, thể hiện sự hiếu khách của mình.
Pho mát, bánh sữa xốp giòn, váng sữa non, thịt ngựa ướp muối, thịt bò khô...
Chỉ thoáng chốc, mỗi thành viên của đoàn « Hoa Dạng Thiếu Niên » đều được bao phủ bởi một đống lớn đặc sản địa phương. Riêng Thẩm Ngôn còn có nhiều hơn một phần lễ vật đặc thù, Bayaer đưa hắn một thanh đao Mông Cổ.
Đao không quá dài, cả đao cả chuôi cũng chỉ khoảng hơn mười lăm centimet. Chuôi đao được khắc hình thú uốn lượn rất đẹp mắt, thân đao sáng loáng, hiện ra ánh hàn quang. Chưa cần chém thử, chỉ vừa nhìn vào, Thẩm Ngôn liền nhận ra lưỡi đao sắc bén tới cỡ nào. Đây đúng là một món quà quá tốt.
"Đạ tạ! Đa tạ."
"Cám ơn cám ơn, mọi người quá khách khí rồi."
"Cám ơn anh chị, mau, mau tới đây ngồi đi, đừng có khách sao mà!"
Đối với sự nhiệt tình mến khách của một nhà Bayaer, đám người Đông Lỵ Á Tống Đan Đan chỉ có thể liên tục nói cám ơn, đồng thời luôn miệng mời bọn họ cùng ngồi xuống.
Thẩm Ngôn dùng đao mà Bayaer mới tặng, cắt lấy thịt dê đã chín tới, lần lượt chia cho mọi người.
Tiếp đấy ra hiệu cho tất cả mọi người cùng bưng chén lên, hắn và Lôi Gia Âm, Nhạc Vân Bằng đều uống rượu sữa ngựa đựng trong chén mà Bayaer vừa mang tới, các cô gái thì chủ yếu là uống nước ngọt.
Không phải bọn họ không uống được rượu, mặc dù tửu lượng hơi tệ thật, nhưng nói chung vẫn là có thể uống. Chỉ có điều máy quay đang chĩa vào như thế, nữ minh tinh lên ti vi mà vai kề vai, thoải mái uống rượu bia cùng các nam nhân thì cũng không phải là chuyện hay ho gì.
"... Cảnh sắc đẹp như vậy, bầu không khí cũng tốt như thế, Đan Đan tỷ, chị là đại tỷ ở đây mà, nói vài lời đi." Thẩm Ngôn vui vẻ quay sang nói với Tống Đan Đan.
Tống Đan Đan c*̃ng không từ chối, hào hứng đứng lên nói: "Được thôi, vậy để chị nói vài câu. Người xưa từng nói rằng, tu trăm năm mới được ngồi cùng một thuyền, tu ngàn năm mới có thể được ngủ chung chăn gối. Nhóm chúng ta hôm nay có thể tập hợp cùng một chỗ, tôi cảm thấy như vậy so với ngồi cùng một thuyền còn quý giá hơn. Việc này nói rõ duyên phận của chúng ta ít nhất cũng phải nhờ mấy trăm năm tu hành rồi. Vì mấy trăm năm khổ luyện ấy, hôm nay mấy người chúng ta nhất định phải ăn thật ngon, uống thật say, chơi thật vui vẻ, c*̃ng hi vọng duyên phận của bọn mình, tình hữu nghị của bọn mình… có thể vĩnh viễn kéo dài tiếp, cạn ly!"
"Cạn ly!"
Đám người nhao nhao cạn sạch rượu trong chén, ngay cả mấy cô gái cũng hào hứng uống sạch đồ uống trong ly.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Ngôn, Lôi Gia Âm cùng Nhạc Vân Bằng được uống rượu sữa ngựa, cảm giác không tệ chút nào. Rượu này không nặng độ, hơn nữa còn có chút mùi sữa thơm vấn vít quanh mũi, đúng là một trải nghiệm rất thú vị.
Cạn chén xong, mọi người bắt đầu ngồi xuống ăn dê nướng nguyên con.
Trời lạnh mà được ngồi bên bếp lửa, lại có thịt dê nướng thơm phưng phức ngay trước mặt, k*ch th*ch vị giác của tất cả mọi người ngồi đây. Ai cũng ăn vô cùng nhiệt tình đến nỗi vứt bỏ cả hình tượng, miệng dính đầy mỡ bóng loáng, thế nhưng tay vẫn không ngừng gắp tới.
Con dê này là do chính tay Bayaer tự mình lựa con thịt săn chắc nhất cho bọn người Lôi Gia Âm, vả lại ở đây còn có Thẩm Ngôn – đầu bếp có tay nghề cực cao siêu, thế nên không cần nghĩ cũng biết chắc hương vị sẽ thơm ngon tới cỡ nào.
"Ha ha, mỹ vị nhân gian là đây, uống rượu, ăn thịt nướng, cuộc đời còn gì sung sướng hơn! "
"Tới giờ em mới biết ăn thịt dê nướng ngay trên bếp lửa sẽ ngon tới vậy!"
"Chao ôi, anh có cảm giác chính mình có thể ăn sạch hết cả một con dê đó. Thẩm Ngôn, tay nghề của cậu tuyệt thật, anh đây bái phục. "
"Đúng rồi, Thẩm Ngôn nướng dê khéo quá, cái này chị còn phải học hỏi em nhiều. "
"Ngẫm lại thì người hạnh phúc nhất chẳng phải là ba cô nương kia sao. Chị Đan Đan xem xem, trong nhà có sẵn một đầu bếp như thế, thể nào mà mỗi ngày các em ấy đều chẳng được ăn đến căng no bụng ấy chứ."
Mấy đại minh tinh này bình thường lúc nào cũng chú ý đến hình tượng, chú ý đến dáng vẻ, lời ăn tiếng nói… Nhưng bây giờ bọn họ đã hoàn toàn vứt sạch hình tượng sang một bên. Ngay cả đũa cũng không thèm dùng, trực tiếp dùng tay cầm thịt dê lên ăn cho thỏa thích.
- ----
Chương sau: Hồng Nhạn
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Vừa kết hôn đã làm lạc mất ông xã rồi
Chương 2: 2: Một năm sau sẽ ly hôn
Chương 3: 3: Hệ thống vạn năng
Chương 4: 4: Khả năng nấu nướng đỉnh cấp
Chương 5: 5: Hai người các cậu đã làm gì rồi?
Chương 6: 6: Giá trị gương mặt tăng lên
Chương 7: 7: Đã trở nên đẹp trai hơn hẳn
Chương 8: 8: Bồi mỗi người một tháng
Chương 9: 9: Phong thái của dương lão bản
Chương 10: 10: Đẹp trai nên muốn làm cái gì thì làm
Chương 11: 11: Hai người một rắn nhìn nhau
Chương 12: 12: Bị một con rắn kiềm chế
Chương 13: 13: Cậu thích anh ta rồi?
Chương 14: 14: Tình nhân trong mắt hóa tây thi
Chương 15: 15: Hai vị nữ tráng sĩ, xin dừng tay!
Chương 16: 16: Ai cũng có thể trở thành thực thần
Chương 17: 17: Tôi không phải là người tùy tiện
Chương 18: 18: « hoàng đế nội kinh » có cái gì?
Chương 19: 19: Y thuật và võ thuật
Chương 20: 20: Tu sĩ luyện khí
Chương 21: 21: Vị đại tỷ kia thật nhiệt tình
Chương 22: 22: Ngứa tay nhịn không được
Chương 23: 23: Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga
Chương 24: 24: Cám ơn, tôi không ăn
Chương 25: 25: Không được
Chương 26: 26: Tùy tiện học tập một vài kỹ năng
Chương 27: 27: Tác dụng phụ của hệ thống
Chương 28: 28: Cảm giác mất mát khó hiểu
Chương 29: 29: Cái gì tôi có thể thiếu, nhưng riêng vợ thì có rất nhiều
Chương 30: 30: Tôn nghiêm đại sư
Chương 31: 31: Một bài hát đổi lấy một vai diễn
Chương 32: 32: Ca sĩ chân chính là người như thế nào?
Chương 33: 33: Thiên tài đều thích tùy hứng?
Chương 34: 34: Quả nhiên anh ta rất thích mình
Chương 35: 35: Chồng à, em có ngoan không?
Chương 36: 36: Sự tình khó nói
Chương 37: 37: Một lòng vì chủ
Chương 38: 38: Đáng đời anh độc thân
Chương 39: 39: Không phải kỹ xảo, đây là thường thức
Chương 40: 40: Tôi đã tốt nghiệp đại học rồi, anh đừng hòng lừa gạt tôi
Chương 41: 41: Không tức giận chút nào
Chương 42: 42: Cô có thẻ hội viên vip của thiên đình không?
Chương 43: 43: Nữ Thần Bài Của Studio
Chương 44: 44: Ai sẽ là người bị vẽ rùa?
Chương 45: 45: Không phải cuộc đời lúc nào cũng như mong muốn
Chương 46: 46: Địch lệ nhiệt ba mơ hồ nhận ra điều gì đó
Chương 47: 47: Anh không để ý gì đến tôi cả
Chương 48: 48: Đánh chết anh, tên quỷ hoa tâm!
Chương 49: 49: Tóc dài như thác nước, y phục trắng hơn tuyết
Chương 50: 50: Diễn Viên Vào Chỗ
Chương 51: 51: Năng lực diễn xuất
Chương 52: 52: Đúng là rảnh rỗi
Chương 53: 53: Tôi cần sao?
Chương 54: 54: Trao đổi cả một album
Chương 55: 55: Bận rộn kiếm tiền nuôi gia đình
Chương 56: 56: Mùi hương vấn vít không tan
Chương 57: 57: Khoe khoang cái gì?
Chương 58: 58: Đây chính là tình cảm
Chương 59: 59: Chàng trai trẻ, cậu tới rồi!
Chương 60: 60: Kỹ năng mới: thụ nghiệp
Chương 61: 61: Câu chuyện về con mèo nhỏ và con chó con
Chương 62: 62: Kể một câu chuyện linh dị
Chương 63: 63: Dự án có độ khó cực cao
Chương 64: 64: Nói lời thật lòng
Chương 65: 65: Học hỏi kinh nghiệm từ người khác
Chương 66: 66: Cái này gọi là khẩu kỹ
Chương 67: 67: Các người khi dễ tôi
Chương 68: 68: Em thích hát sao?
Chương 69: 69: Có thể đừng đánh em được không?
Chương 70: 70: Hoa dạng thiếu niên
Chương 71: 71: Tiền căn hậu quả
Chương 72: 72: Trở về kinh thành
Chương 73: 73: Anh đừng đụng vào người tôi
Chương 74: 74: Con người có ba việc gấp
Chương 75: 75: Có phần của tôi không?
Chương 76: 76: Trăm vạn người xem (1)
Chương 77: 77: Trăm vạn người xem (2)
Chương 78: 78: Học thêm kỹ năng mới (1)
Chương 79: 79: Học thêm kỹ năng mới (2)
Chương 80: 80: Vua Âm Hiểm (1)
Chương 81: 81: Vua âm hiểm (2)
Chương 82: 82: Ba ngày không đánh dỡ cả nóc nhà (1)
Chương 83: 83: Ba ngày không đánh dỡ cả nóc nhà (2)
Chương 84: 84: Biểu diễn tiết mục (1)
Chương 85: 85: Biểu diễn tiết mục (2)
Chương 86: 86: Biểu diễn tiết mục (3)
Chương 87: 87: Biểu diễn tiết mục (4)
Chương 88: 88: Biểu Diễn Tiết Mục (5)
Chương 89: 89: Biểu diễn tiết mục (6)
Chương 90: 90: Anh đây là đang muốn hành tôi mệt chết có đúng không? (1)
Chương 91: 91: Anh đây là đang muốn hành tôi mệt chết có đúng không? (2)
Chương 92: 92: Xuất hiện mâu thuẫn giữa các vị đại mỹ nữ
Chương 93: 93: Món quà bất ngờ mà các khách mời tặng cho trình
Chương 94: 94: Lão tài xế có ba mươi năm kinh nghiệm
Chương 95: 95: Tôi sợ có kẻ đột ngột nhào lên cắn mình
Chương 96: 96: Dựng lều dã ngoại giữa thảo nguyên mênh mông rộng lớn
Chương 97: 97: Đàn ông các anh biết trả giá sao?
Chương 98: 98: Tôi đã muốn khiêm tốn rồi mà
Chương 99: 99: Ánh mắt của các em thật độc đáo!
Chương 100: 100: Chỉ là có hảo cảm mà thôi
Chương 101: 101: Làm quen bạn mới - một nhà bayaer vô cùng hiếu khách
Chương 102: 102: Quả nhiên đều là diễn viên cả
Chương 103: 103: Hồng Nhạn
Chương 104: 104: Quê hương và nỗi nhớ quê da diết
Chương 105: 105: Muốn ăn bám cũng đâu có dễ
Chương 106: 106: Anh muốn tôi ngủ với ai?
Chương 107: 107: Fan là ‘áo cơm phụ mẫu’ của idol
Chương 108: 108: Cứ nằm chồng lên nhau là rộng ngay thôi
Chương 109: 109: Cô có biết hậu quả khi khiêu khích tôi không?
Chương 110: 110: Nỗi thấp thỏm của đông lỵ á
Chương 111: 111: Tay không bắt thỏ
Chương 112: 112: Thẩm ngôn ca, anh thấy thế nào?
Chương 113: 113: Em không tin tay nghề của chị
Chương 114: 114: Tôi Không Tin
Chương 115: 115: Em muốn làm sư mẫu của các người
Chương 116: 116: Chồng ơi, anh có muốn uống nước không?
Chương 117: 117: Người yêu thầm địch lệ nhiệt ba
Chương 118: 118: Cuối Cùng Địch Lệ Nhiệt Ba Cũng Chú Ý Tới Mình
Chương 119: 119: Còn Nhớ Người Bên Bờ Hồ Đại Minh Năm Xưa Hay Không?
Chương 120: 120: Thẩm Lão Sư, thầy là ma quỷ sao?
Chương 121: 121: Thù Lao Của Thẩm Ngôn
Chương 122: 122: Đây chính là bản lĩnh của cậu ta
Chương 123: 123: Chồng à, anh ta khinh thường em!
Chương 124: 124: Nên cứu ai trước?
Chương 125: 125: Tôi biết ngay anh không phải là người tốt lành gì
Chương 126: 126: Bụng tôi lại đau rồi
Chương 127: 127: Mật Mật Và Nhiệt Ba
Chương 128: 128: Thẩm ngôn, anh thật lợi hại
Chương 129: 129: Rốt cuộc là nàng thua kém hai người bọn họ ở điểm nào?
Chương 130: 130: Vô cùng thê thảm
Chương 131: 131: Cưỡi chung một con ngựa
Chương 132: 132: Cảm Giác Bị "Hố"
Chương 133: 133: Ăn cơm dã ngoại
Chương 134: 134: Vì yêu sinh hận
Chương 135: 135: Chúng ta chơi trò chọc cười nhé!
Chương 136: 136: Đánh Đậu Đậu
Chương 137: 137: Làm thế nào để giấu một con voi vào tủ lạnh?
Chương 138: 138: Người đàn ông của các nàng thật là bản lĩnh
Chương 139: 139: Anh cảm thấy giá trị của bản thân em là bao nhiêu?
Chương 140: 140: Cảm giác bị lừa gạt rồi!
Chương 141: 141: Nguy cơ trở mặt
Chương 142: 142: Tiền tài chỉ là cặn bã
Chương 143: 143: Thiên tài đều là kẻ đặc biệt ‘tâm thần’
Chương 144: 144: Anh không để ý tới tôi
Chương 145: 145: Cũng đâu phải là không có cách
Chương 146: 146: Ai cho cậu ta cái dũng khí ấy?
Chương 147: 147: Kết thúc chuyến du lịch đầu tiên
Chương 148: 148: Đây cũng là một bộ môn khoa học
Chương 149: 149: Kỹ Năng Cần Người Kiểm Chứng
Chương 150: 150: Chiến Bào Trị Giá Tám Vạn Và Sự Vùng Lên Của Đông Lỵ Á
Chương 151: 151: Nghĩ Tới Người Đàn Ông Khác
Chương 152: 152: Nguyên tắc và giới hạn của thẩm ngôn
Chương 153: 153: Ai mới là chính cung phu nhân?
Chương 154: 154: Vẫn còn chịu đựng được!
Chương 155: 155: Cẩu lương bất đắc dĩ
Chương 156: 156: Anh ghét nhất là bị người ta uy hiếp
Chương 157: 157: “Bạo lực gia đình” nơi công cộng
Chương 158: 158: Đến tám mươi tuổi, anh vẫn sẽ yêu em
Chương 159: 159: Tụ tập bạn bè
Chương 160: 160: Tình bạn không phân biệt tuổi tác
Chương 161: 161: Cậu là kẻ phách lối
Chương 162: 162: Đông lỵ á gây họa rồi
Chương 163: 163: Cãi nhau tới phát khóc
Chương 164: 164: Tôi đền lại một bức khác là được chứ gì?
Chương 165: 165: Ngoài nghề xem náo nhiệt, trong nghề xem môn đạo
Chương 166: 166: Tự tay phá hủy
Chương 167: 167: Nhớ lấy hóa đơn cho tôi
Chương 168: 168: Chẳng phải bọn em là tỷ muội khuê mật sao?
Chương 169: 169: Chồng à, anh uống thuốc tráng dương sao?
Chương 170: 170: Con bé đó rõ ràng có ý đồ Với thẩm ngôn
Chương 171: 171: Địa vị vợ cả trong nhà thuộc về ai?
Chương 172: 172: Anh thế mà không dùng weibo sao?
Chương 173: 173: Tại sao bọn họ lại gọi anh là nghịch tử?
Chương 174: 174: Phát weibo chọc tức cẩu độc thân
Chương 175: 175: Mùa hè yên tĩnh
Chương 176: 176: Thiên phú của địch lệ nhiệt ba
Chương 177: 177: Sự tiến bộ của dương mật
Chương 178: 178: Cô không phải là người nhà của bọn này hay sao?
Chương 179: 179: Tôi là tiểu bảo bối của thẩm ngôn
Chương 180: 180: Tiểu tiên nữ thì có tài đức gì?
Chương 181: 181: Hai người các cậu an phận một chút đi
Chương 182: 182: Thẩm lão sư, em yêu anh!
Chương 183: 183: Đã nói tận lực thì hắn nhất định sẽ không nuốt lời
Chương 184: 184: Diễm phúc lớn lao của mọi người
Chương 185: 185: Thẩm lão sư, lại hát một lần nữa đi
Chương 186: 186: Tiêu sái mà đến, tiêu sái mà đi
Chương 187: 187: Pháp luật cấm phiêu kỹ, kỹ viện liền biến mất
Chương 188: 188: Tớ thì có tư tâm gì?
Chương 189: 189: Kéo gần mối quan hệ giữa một nhà thẩm gia
Chương 190: 190: Địch lệ nhiệt ba càng buồn thì đông lỵ á lại càng thấy vui vẻ
Không tìm thấy chương nào phù hợp