Chương 2: Về Nhà

04:03 - 07.08.2026
2

Nguyễn Minh Tuấn đứng trước cánh cổng gỗ cũ kỹ của ngôi nhà xưa, nơi anh từng sống cùng mẹ. Không khí u ám, nặng nề như sương mù dày đặc bao trùm mọi thứ. Mỗi bước chân vào nhà lại như mang theo một nỗi nặng trĩu trong lòng. Âm thanh của cánh cửa kêu kẹt vang lên, như tiếng thở dài của quá khứ.

Anh chậm rãi bước vào, ánh đèn mờ ảo từ chiếc bóng đèn treo tường hắt lên những bức tường phai màu, tạo nên những hình ảnh mờ ảo. Mùi ẩm mốc lẫn trong không khí, khiến Tuấn nhớ lại những kỷ niệm êm đềm bên mẹ. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Ngôi nhà này không còn là nơi ấm áp, mà là một không gian lạnh lẽo, đầy rẫy sự tĩnh lặng và những bí ẩn chưa được giải đáp.

Tuấn tìm đến phòng ngủ của mẹ. Căn phòng vẫn giữ nguyên những dấu ấn của thời gian. Chiếc giường gỗ cũ, những cuốn sách xếp chồng lên nhau, tất cả đều như đang giữ lại những ký ức không thể phai mờ. Anh ngồi xuống, lòng đầy trăn trở. Cái chết của mẹ vẫn là một bí ẩn lớn, và anh không thể ngừng tự hỏi liệu có điều gì khác đang ẩn giấu dưới lớp bụi thời gian.

Đột nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía ngoài cửa sổ. Tiếng gió rít qua những tán cây, nhưng trong đó có điều gì đó không bình thường. Tuấn đứng dậy, tiến lại gần. Những âm thanh ấy như đang gọi mời, như một lời thì thầm từ một thế giới khác. Anh cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn quanh đây, sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại đang trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Khi đêm dần buông xuống, ánh trăng le lói từ phía chân trời, Tuấn quyết định ra ngoài. Những con đường quanh nhà như được thắp sáng bởi một nguồn năng lượng lạ lùng, khiến anh cảm thấy mình đang bước vào một cuộc hành trình không thể quay đầu lại. Anh không biết mình đang tìm kiếm điều gì, nhưng một điều rõ ràng: anh cần phải hiểu rõ hơn về cái chết của mẹ.

Đi qua những ngõ hẹp, Tuấn thấy bóng dáng của những người dân nơi đây, họ dường như sống trong sự sợ hãi. Những ánh mắt hoài nghi, những lời thì thầm sợ hãi về những âm thanh kỳ lạ vào mỗi đêm trăng tròn. Anh chợt nhớ lại những câu chuyện mà mẹ thường kể, về những linh hồn bị mắc kẹt, về những cuộc tôn thờ mà người dân nơi đây vẫn thực hiện.

Đúng lúc đó, một tiếng gầm rú vang lên từ phía xa. Tuấn dừng lại, lặng lẽ lắng nghe. Âm thanh ấy như một lời gọi, không chỉ cho anh mà còn cho tất cả những ai yếu đuối, những linh hồn đang tìm kiếm sự yên nghỉ. Anh nhớ lại lời Hạnh nói, âm thanh đó có thể là sự báo trước cho những điều tồi tệ. Không thể đứng yên, Tuấn quyết định tìm đến nguồn gốc của âm thanh.

Khi đến một khoảng đất trống, nơi mà mọi người thường tụ tập vào đêm trăng tròn, Tuấn chợt thấy Hạnh đang đứng đó. Cô nhìn lên bầu trời, ánh mắt đầy lo lắng. "Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn," cô nói, giọng thấp thoảng.

"Âm thanh này... nó đang gọi chúng ta," Tuấn đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta không thể đứng yên. Chúng ta phải tìm hiểu sự thật."

Hạnh gật đầu, nhưng vẻ mặt cô không giấu nổi sự lo âu. "Tôi đã nghe nhiều câu chuyện về những nghi lễ tôn thờ trong thị trấn này. Nhiều linh hồn đã mất tích, và âm thanh chính là dấu hiệu cho sự xuất hiện của chúng."Cả hai đứng lặng lẽ, lắng nghe âm thanh đang vang vọng xung quanh. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, như thể có ai đó đang theo dõi họ từ bóng tối. Cảm giác ấy khiến Tuấn rùng mình. Anh không muốn để nỗi sợ hãi chi phối mình, nhưng sự thật là, anh đang đứng trước một thế lực lớn hơn bất cứ điều gì mà anh có thể tưởng tượng.

"Chúng ta cần phải tìm kiếm thêm thông tin," Tuấn nói, quyết tâm trong giọng nói. "Có thể Đức sẽ biết điều gì đó."

Khi họ quay trở lại con đường dẫn về, ánh đèn từ quán cà phê nơi Đức thường lui tới loé lên trong đêm tối. Họ vào quán, nơi không khí ngột ngạt và những ánh đèn mờ ảo tạo nên bầu không khí đầy bí ẩn. Đức đang ngồi đó, vẻ mặt nghiêm túc. Anh nhìn họ, ánh mắt như xuyên thấu vào từng suy nghĩ.

"Âm thanh mà các bạn nghe thấy," Đức bắt đầu, "nó không phải là điều bình thường. Nó gắn liền với những thực thể hắc ám trong thị trấn này. Rất nhiều người đã mất tích trong những buổi lễ tôn thờ. Chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ hơn."

Hạnh và Tuấn nhìn nhau, cảm nhận được sự lo lắng của nhau. "Có lẽ chúng ta cần phải tìm hiểu về những người đã mất tích," Hạnh đề xuất. "Có thể họ biết điều gì đó về âm thanh này."

"Đúng vậy," Tuấn đồng tình. "Chúng ta sẽ không chỉ tìm kiếm cái chết của mẹ tôi, mà còn cả những linh hồn khác đang bị mắc kẹt."

Khi họ bàn bạc, tiếng gầm rú lại vang lên, lần này gần hơn. Một sự hồi hộp tràn ngập không gian, như thể mọi thứ đang chuẩn bị bùng nổ. Họ đứng dậy, ánh mắt hướng về phía âm thanh, lòng đầy sự tò mò và lo lắng.

"Chúng ta không thể chần chừ thêm nữa," Đức nói, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc. "Chúng ta phải đối diện với những gì đang chờ đợi."

Họ rời quán, bước vào đêm tối. Những âm thanh kỳ lạ vẫn vang vọng, như một lời gọi từ những linh hồn chưa được yên nghỉ. Và trong lòng mỗi người, một nỗi sợ hãi dâng trào, họ biết rằng cuộc hành trình này sẽ không hề dễ dàng. Những bí mật đen tối vẫn đang chờ đợi họ, và họ sẽ phải đối diện với cả quá khứ lẫn tương lai.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!