Trong không khí hồi hộp, liên minh của Huyền Tôn đã có mặt tại doanh trại. Những ngọn đuốc bập bùng soi sáng khuôn mặt căng thẳng của từng người lính. Huyền Tôn đứng giữa các tướng lĩnh, ánh mắt quyết đoán. Ông biết cuộc chiến này sẽ quyết định vận mệnh của Tân Huyền.
“Chúng ta không thể để Tôn Duy lấn át,” Huyền Tôn nói, giọng trầm và chắc nịch. “Mỗi người đều phải chuẩn bị cho những gì sắp đến. Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu để bảo vệ bản thân, mà còn để bảo vệ những giá trị mà chúng ta tin tưởng.”
Đàm Như Nguyệt đứng bên cạnh, ánh mắt sáng rực. “Tôi đã phân tích các điểm yếu của quân địch. Họ có thể mạnh về số lượng, nhưng chúng ta có chiến thuật và tinh thần. Chúng ta sẽ tấn công vào điểm yếu của họ, tạo ra sự bất ngờ.”
“Đúng,” Thái Bình thêm vào, “chúng ta cần phải dẫn dụ họ vào một cái bẫy, một cuộc tấn công bất ngờ sẽ làm cho họ hoảng loạn.”
Huyền Tôn gật đầu. “Chúng ta sẽ sử dụng địa hình để có lợi. Hãy chia quân đội thành hai nhóm. Nhóm một sẽ tấn công trực diện để thu hút sự chú ý của Tôn Duy, trong khi nhóm hai sẽ âm thầm tiến vào từ phía sau.”
“Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Như Nguyệt nhấn mạnh. “Tôn Duy đang chuẩn bị cho một cuộc phản công. Hắn không phải là kẻ dễ bị đánh bại.”
“Chúng ta cần một yếu tố bất ngờ,” Huyền Tôn nói, ánh mắt quét qua từng người lính, “một cuộc tấn công vào lúc bình minh sẽ là lựa chọn tốt nhất. Họ sẽ không ngờ tới.”
Cuộc họp kết thúc với sự quyết tâm cao độ. Mỗi người trở về vị trí của mình, chuẩn bị cho trận chiến không chỉ vì danh dự cá nhân mà còn vì tương lai của toàn bộ đất nước.
Khi ánh sáng của bình minh bắt đầu ló dạng, quân đội của Huyền Tôn đứng sẵn, lòng tràn đầy quyết tâm. Huyền Tôn, Như Nguyệt và Thái Bình đứng ở phía trước, chờ đợi tín hiệu. Như Nguyệt nhìn ra xa, thấy bóng dáng quân địch đang tập trung, cô cảm nhận được hơi thở của cuộc chiến đang đến gần.
“Chúng ta sẵn sàng chưa?” Huyền Tôn hỏi, giọng điệu vừa kiên quyết vừa an ủi.
“Chúng ta sẽ làm tất cả những gì có thể,” Thái Bình trả lời, ánh mắt đầy dũng khí.
“Vậy thì, hãy bắt đầu,” Như Nguyệt nói, nắm chặt thanh kiếm trong tay.
Huyền Tôn hô lớn: “Tiến lên! Vì Tân Huyền!”
Quân đội của ông lao về phía trước, tiếng hô vang vọng giữa không gian. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như chậm lại. Huyền Tôn cảm nhận được sự hồi hộp, nhưng bên trong ông là một ngọn lửa quyết tâm.Khi quân đội lao vào trận chiến, Tôn Duy đã sớm nhận ra điều gì đang diễn ra. Hắn không thể để liên minh của Huyền Tôn chiếm ưu thế. Những tiếng trống vang lên, hiệu lệnh cho quân lính của hắn chuẩn bị đối đầu.
“Hãy dồn sức vào trung tâm! Đừng để chúng thoát!” Tôn Duy quát, ánh mắt sắc lạnh. Hắn biết rằng nếu không nhanh chóng phản công, cuộc chiến này có thể trở thành thất bại của mình.
Những mũi tên bay vút qua không trung, tiếng thép va chạm vang lên như bản nhạc bi tráng. Huyền Tôn chỉ huy từ xa, theo dõi từng bước di chuyển của quân địch. Ông nhận thấy rằng quân đội của Tôn Duy bắt đầu hoang mang trước sự tấn công mạnh mẽ.
“Giữ vững đội hình! Đừng để họ xô đẩy!” Huyền Tôn hô lớn, mắt không rời khỏi chiến trường.
Như Nguyệt dẫn đầu nhóm tấn công vào cánh trái của quân địch, cô ra lệnh cho đội quân của mình tiến lên. “Chúng ta không thể lùi bước! Hãy cho họ thấy sức mạnh của liên minh!”
Thái Bình chiến đấu bên cạnh cô, lòng đầy nhiệt huyết. “Chúng ta sẽ không để họ chiếm ưu thế! Hãy tiến lên!”
Cuộc chiến kéo dài, nhưng Huyền Tôn biết rằng thời gian đang trôi qua. Hắn cần phải có một bước đi quyết định. Ông ra hiệu cho nhóm quân thứ hai, những người đang phục kích từ phía sau, chuẩn bị cho cú đột phá.
“Bây giờ!” Huyền Tôn hô lớn. Nhóm quân thứ hai lao vào, gây ra sự hỗn loạn trong hàng ngũ của Tôn Duy.
Quân địch bắt đầu rối loạn, những tiếng hô hoán vang lên. Huyền Tôn thấy cơ hội đang đến gần. Ông dẫn đầu đợt tấn công, lòng tự tin tràn đầy. “Chúng ta sẽ không dừng lại! Hãy giành lấy chiến thắng!”
Nhưng bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau. Một nhóm lính của Tôn Duy đã chuẩn bị sẵn một bẫy, và lúc này, nó đã được kích hoạt. Huyền Tôn chao đảo, ông nhìn thấy những người lính của mình bắt đầu lùi lại trong hoảng loạn.
“Chúng ta không thể thua!” Như Nguyệt la lên, nhưng ánh mắt cô cũng dấy lên sự lo lắng.
“Chúng ta phải giữ vững!” Thái Bình hét lên, nhưng trong lòng anh cũng cảm thấy nỗi sợ hãi.
Lúc này, Tôn Duy thấy cơ hội để lật ngược tình thế. Hắn cười khẩy, “Chúng mày sẽ không bao giờ thắng nổi!”
Huyền Tôn nhìn thấy tình hình xung quanh đang trở nên hỗn loạn. Ông biết rằng đây là thời điểm quyết định. Liệu liên minh có thể đứng vững trước thử thách này? Trận chiến vẫn chưa kết thúc, và mọi thứ có thể thay đổi chỉ trong một khoảnh khắc.