Hòa ngồi bên bờ suối, ánh mắt đăm chiêu nhìn mặt nước lấp lánh. Trong lòng anh, ký ức về người yêu cũ, Minh Tú, như những mảnh vỡ của một bức tranh không hoàn chỉnh. Những ngày tháng bên nhau, tiếng cười và những giấc mơ ngọt ngào giờ đã trở thành nỗi ám ảnh. Anh nhớ lần đầu tiên cô nắm tay anh, ánh mắt long lanh như sao trời. Cảm giác ấy vẫn vẹn nguyên, nhưng giờ đây, nó như một con dao cứa vào tim.
“Anh đang nghĩ gì vậy?” Linh ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt dịu dàng. “Có phải lại nhớ về cô ấy không?”
Hòa gật đầu, không giấu được nỗi buồn. “Em có nghĩ rằng cô ấy vẫn còn sống không?”
“Em hy vọng là vậy,” Linh nói, giọng nhẹ nhàng. “Nhưng anh phải sống cho hiện tại. Chúng ta cần anh.”
“Em không hiểu đâu,” Hòa lắc đầu, giọng anh trầm xuống. “Khi thế giới này sụp đổ, tôi đã không thể bảo vệ cô ấy. Tôi không thể để điều đó xảy ra lần nữa.”
Linh im lặng một lúc, dường như đang tìm từ để an ủi anh. “Anh không thể gánh tất cả. Chúng ta cùng nhau, sẽ tìm được cách.”
“Nhưng nếu cô ấy vẫn sống, tôi không thể để cô ấy một mình.” Hòa nhắm mắt, cảm giác như có điều gì đó đang trỗi dậy trong lòng. “Tôi phải tìm cô ấy.”
“Tìm kiếm là một điều tốt, nhưng đừng để nó trở thành nỗi ám ảnh,” Linh nhẹ nhàng khuyên, nhưng Hòa có vẻ không nghe.
“Mỗi ngày trôi qua, tôi cảm thấy như cô ấy đang ở đâu đó gần đây,” Hòa thở dài. “Nếu không tìm thấy, tôi sẽ không thể sống yên.”
“Anh không đơn độc,” Linh nói, nắm lấy tay Hòa. “Chúng ta sẽ tìm kiếm cùng nhau.”
“Cảm ơn em,” Hòa thì thầm, nhưng nỗi đau vẫn trĩu nặng trong lòng. Linh có thể không hiểu rõ, nhưng trái tim anh vẫn luôn hướng về Minh Tú.
Giữa lúc họ đang trò chuyện, tiếng động lạ từ xa vọng lại, khiến cả hai giật mình. Hòa đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh. “Có gì đó không ổn.”
“Phải cẩn thận,” Linh nói, nhanh chóng đứng dậy theo anh. Họ tìm một vị trí an toàn, lắng nghe âm thanh đang tới gần.
“Đó là tiếng bước chân,” Đạt từ xa chạy tới, vẻ mặt nghiêm trọng. “Chúng ta cần phải đi ngay.”“Nhưng hàng rào vẫn chưa hoàn thành,” Hòa phản đối, nhưng Đạt không do dự.
“Không có thời gian. Nếu để chúng đến gần, sẽ không còn cơ hội nào,” Đạt thúc giục.
“Đi thôi!” Linh kêu lên, ánh mắt kiên quyết. Hòa cảm thấy sức mạnh từ Linh, như một ngọn lửa bùng cháy trong lòng anh.
Họ lao vào rừng, chạy như bay, nhưng những bóng đen đang lởn vởn xung quanh. Tiếng gầm rú như vọng lại từ những con quái vật đang tìm kiếm con mồi.
“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp!” Hòa quát, lòng đầy lo lắng. Họ chạy mãi cho đến khi thấy một bụi cây lớn.
“Vào đó!” Minh chỉ tay, cả nhóm lao vào ẩn nấp. Hòa thở hổn hển, nhưng nỗi sợ hãi không buông tha anh.
“Chúng ta phải giữ im lặng,” Đạt thì thầm, ánh mắt cảnh giác. Hòa cảm nhận được không khí căng thẳng, như thể cái chết đang rình rập.
Linh nhìn quanh, và tay cô giơ lên. “Em sẽ tạo ra một hàng rào,” cô nói, nhưng Hòa biết sức mạnh của Linh có giới hạn.
“Không, Linh! Em không cần phải làm điều đó,” Hòa ngăn lại, nhưng Linh đã quyết tâm.
“Chúng ta cùng nhau!” Linh gào lên, sức mạnh trong cô dâng trào. Những cành cây xung quanh bắt đầu vươn lên, tạo thành hàng rào kiên cố.
Hòa nhìn Linh, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta sẽ vượt qua!” Minh kêu lên, ánh mắt quyết tâm.
Âm thanh gầm rú càng lúc càng gần, và Hòa biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Họ đã bước vào một thế giới đầy nguy hiểm, nơi những thử thách cam go đang chờ đợi phía trước. Nỗi đau trong lòng Hòa và hy vọng từ Linh hòa quyện, tạo nên một sức mạnh không thể ngăn cản.
Khi những bóng đen tiến gần, Hòa nắm chặt tay Linh, lòng thầm nghĩ: “Dù có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không để em lại một mình.”