Lý Hạo cảm thấy căng thẳng khi bước vào rừng sâu. Đó không chỉ là một cuộc hành trình tìm kiếm linh dược, mà còn là cuộc chiến với những mối nguy hiểm đang rình rập. Những kỷ niệm về sự ấm áp từ không gian tùy thân của mình, nơi có linh dược tươi tốt và nước thần trong vắt, làm anh thêm phần quyết tâm. Nhưng trong lòng vẫn nơm nớp lo sợ, bởi vì Lưu Tinh, người mà anh từng xem như bạn, giờ đây đã trở thành một mối đe dọa không thể ngờ tới.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Vương Minh nhắc nhở, đôi mắt lấp lánh vẻ hào hứng nhưng cũng có chút lo lắng. “Tôi nghe nói Lưu Tinh đang làm việc cho Đàm Tư. Nếu cô ta tìm ra chúng ta, mọi thứ sẽ rất khó khăn.”
Lý Hạo gật đầu, cảm giác bồn chồn trong lòng càng tăng lên. “Cô ta biết không gian của tôi. Nếu không cẩn thận, cô ta sẽ tìm cách chiếm đoạt nó.”
“Đừng lo, chúng ta sẽ có cách,” Tô Ngọc nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. “Chỉ cần chúng ta giữ vững tinh thần và không để bị chia rẽ, thì sẽ không có ai có thể làm hại được chúng ta.”
Họ tiếp tục đi sâu vào khu rừng, từng bước chân nhẹ nhàng lướt qua những bụi cây rậm rạp. Không khí trở nên dày đặc, như thể mọi thứ xung quanh đang dồn nén lại, chờ đợi một khoảnh khắc bùng nổ. Bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau, làm cả ba người giật mình.
“Cái gì vậy?” Vương Minh thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng.
“Cẩn thận!” Lý Hạo quát, rồi lập tức quay người lại. Anh cảm nhận được sự hiện diện của một ai đó, một cảm giác không thể diễn tả bằng lời. Trong khoảnh khắc đó, anh nhớ lại những lời cảnh báo về Lưu Tinh, về khả năng đọc suy nghĩ của cô ta. Nếu cô ta biết được kế hoạch của họ, tất cả sẽ chấm dứt.
“Mau đi!” Lý Hạo thúc giục, và cả ba người chạy về phía trước. Những tán cây xung quanh như muốn che giấu họ khỏi ánh mắt theo dõi của kẻ thù. Lý Hạo cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn, sự hồi hộp trong lòng như một cơn sóng dữ.
Chạy được một đoạn, họ dừng lại bên một gốc cây lớn, thở hổn hển. “Chúng ta cần phải có kế hoạch,” Lý Hạo nói, giọng trầm và nghiêm túc. “Nếu Lưu Tinh đang làm việc cho Đàm Tư, chúng ta phải đối phó với cô ta trước khi quá muộn.”
“Nhưng làm sao chúng ta có thể tin tưởng được nhau?” Vương Minh lo lắng. “Cô ta có thể đang theo dõi chúng ta ngay lúc này.”
“Đúng vậy,” Tô Ngọc thêm vào, “Chúng ta phải tìm cách đánh lừa cô ta.”
Lý Hạo gật đầu, trong đầu đã hình thành một kế hoạch. “Chúng ta sẽ tạo ra một cái bẫy. Nếu cô ta đến gần, chúng ta sẽ có thể bắt giữ và hỏi cô ta về Đàm Tư.”“Ý tưởng hay!” Vương Minh cười tươi, sự hào hứng dần quay trở lại. “Chúng ta có thể sử dụng các loại cây thuốc mà anh đã trồng trong không gian. Nếu kết hợp với một số nguyên liệu khác, chúng ta có thể chế tạo ra một loại thuốc mê.”
Họ nhanh chóng bắt tay vào chuẩn bị. Lý Hạo lấy ra những nguyên liệu từ không gian của mình, trong khi Tô Ngọc và Vương Minh tìm kiếm những cây thuốc cần thiết xung quanh. Mỗi động tác đều nhanh nhẹn, đầy quyết tâm. Trong không gian của mình, Lý Hạo cảm nhận được sức mạnh của những linh dược, như một nguồn năng lượng dồi dào đang chảy tràn vào tâm hồn.
“Nhìn kìa!” Tô Ngọc chỉ về phía một bụi cây. “Có một loại cây mà em biết, nếu kết hợp với loại thuốc này, sẽ tăng cường hiệu quả.”
“Chúng ta cần phải nhanh lên!” Lý Hạo thúc giục, đôi mắt anh lấp lánh sự kiên định. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”
Họ tiếp tục làm việc, và chỉ sau một thời gian ngắn, một hỗn hợp màu xanh lục được tạo ra, tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng nhưng đầy bí ẩn. “Đây sẽ là vũ khí của chúng ta,” Lý Hạo nói, nắm chặt lọ thuốc trong tay.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, họ quyết định tìm một vị trí thuận lợi để chờ đợi Lưu Tinh. Lý Hạo chọn một nơi có tầm nhìn rộng, từ đó có thể dễ dàng quan sát mọi động tĩnh xung quanh. “Chúng ta sẽ chia nhau ra, mỗi người một hướng,” anh đề xuất. “Nếu cô ta xuất hiện, chúng ta sẽ phối hợp tấn công.”
“Được rồi,” Vương Minh đồng ý. “Tôi sẽ đứng bên trái, còn Ngọc ở bên phải.”
Lý Hạo gật đầu, lòng tràn đầy hồi hộp. Họ chia nhau ra, mỗi người giấu mình trong những bụi cây rậm rạp, mắt chăm chú quan sát mọi chuyển động. Thời gian trôi qua, sự im lặng trở nên nặng nề, như một cái bóng đen đang bao trùm lấy họ.
Bỗng, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía bên phải. Lý Hạo nín thở, căng thẳng chờ đợi. Hình ảnh Lưu Tinh từ từ hiện ra, dáng vẻ lạnh lùng với đôi mắt sắc bén. Cô ta đang tiến lại gần, và trong lòng Lý Hạo, một cảm giác bất an dâng lên. Anh có cảm giác rằng cô ta không đơn thuần chỉ là một kẻ phản bội, mà còn ẩn chứa những âm mưu sâu xa hơn.
“Hãy cẩn thận!” Lý Hạo thì thầm qua tâm trí, và cả ba người đều nín thở, chờ đợi thời điểm thích hợp để ra tay. Khi Lưu Tinh đến gần, Lý Hạo nắm chặt lọ thuốc trong tay, chuẩn bị cho cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
“Cô không thể thoát khỏi chúng tôi!” Lý Hạo nghĩ, một quyết tâm sục sôi trong lòng. Giây phút quyết định đã đến, và anh biết rằng chỉ có một trong hai bên sẽ sống sót qua cuộc chiến này.