Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
107 chương
36 lượt đọc
0 thích
0 đề cử
Tác giả: Mặc Phi
0.0/5 (0)
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Tác giả: Mặc Phi
Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường, HE, Hài Hước, Gia Đình, Chữa Lành, Xuyên Không, Điền Văn
Team dịch: Over the moon
Văn án
Quay lại thập niên 80, nữ tổng tài Mộc Dương cao cao tại thượng, vậy mà lại trọng sinh rồi! Quá nghèo, làm giàu lại là được! Không có đồ ăn ngon, tự nấu là được! Bị ăn hiếp, tát lại một cái là xong! Người nhà cực phẩm, vẫn dạy dỗ được! Thích tôi sao, cái này....
Ngay khi Mộc Dương vùng vẫy thoát ra khỏi bóng tối vô biên, cô lại bị những lời chửi rủa sắc bén bên tai làm cho sợ hãi.
Giọng nói sắc bén, nội dung khó nghe đến Mộc không thể nào nuốt nổi.
Cái gì mà con đ.i.ế.m, thứ kém cỏi, không biết xấu hổ, lần lượt như nước sông Hoàng Hà, chảy không ngừng vào tai cô.
Mộc Dương không khỏi lẩm bẩm trong lòng, mắng lâu như vậy, không cảm thấy khó thở sao?
Mộc Dương vừa cố gắng nhớ lại thì lại nghe đối phương chửi bới: “Mộc Dương, tao nói cho mày biết, nếu mày còn tiếp tục nằm giả chết không dậy nổi đi làm thì hôm nay ra khỏi nhà đi!"
Mộc Dương bỗng nhiên mở mắt.
Khi Mộc Dương mở mắt như vậy, bà ta liền giật mình.
Sau đó là một loạt lời chửi bới: "Con khốn vô liêm sỉ này, mở mắt to như vậy dọa ai vậy?"
Mộc Dương có chút bối rối trong giây lát.
Cô chưa bao giờ phải chịu sự bất công như vậy kể từ khi còn nhỏ.
Dù lúc đầu cô bị coi như một con rối nhưng luôn sống một cuộc sống thoải mái, cơm ăn áo mặc ngon lành, không ai dám động tay vào cô, cũng không ai dám để cô phải chịu bất kỳ sự bất công nào.
Chưa nói đến việc bị xúc phạm như thế này.
Lông mày Mộc Dương dựng lên, vô thức chửi lại: “Bà là ai?”
Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường, HE, Hài Hước, Gia Đình, Chữa Lành, Xuyên Không, Điền Văn
Team dịch: Over the moon
Văn án
Quay lại thập niên 80, nữ tổng tài Mộc Dương cao cao tại thượng, vậy mà lại trọng sinh rồi! Quá nghèo, làm giàu lại là được! Không có đồ ăn ngon, tự nấu là được! Bị ăn hiếp, tát lại một cái là xong! Người nhà cực phẩm, vẫn dạy dỗ được! Thích tôi sao, cái này....
Ngay khi Mộc Dương vùng vẫy thoát ra khỏi bóng tối vô biên, cô lại bị những lời chửi rủa sắc bén bên tai làm cho sợ hãi.
Giọng nói sắc bén, nội dung khó nghe đến Mộc không thể nào nuốt nổi.
Cái gì mà con đ.i.ế.m, thứ kém cỏi, không biết xấu hổ, lần lượt như nước sông Hoàng Hà, chảy không ngừng vào tai cô.
Mộc Dương không khỏi lẩm bẩm trong lòng, mắng lâu như vậy, không cảm thấy khó thở sao?
Mộc Dương vừa cố gắng nhớ lại thì lại nghe đối phương chửi bới: “Mộc Dương, tao nói cho mày biết, nếu mày còn tiếp tục nằm giả chết không dậy nổi đi làm thì hôm nay ra khỏi nhà đi!"
Mộc Dương bỗng nhiên mở mắt.
Khi Mộc Dương mở mắt như vậy, bà ta liền giật mình.
Sau đó là một loạt lời chửi bới: "Con khốn vô liêm sỉ này, mở mắt to như vậy dọa ai vậy?"
Mộc Dương có chút bối rối trong giây lát.
Cô chưa bao giờ phải chịu sự bất công như vậy kể từ khi còn nhỏ.
Dù lúc đầu cô bị coi như một con rối nhưng luôn sống một cuộc sống thoải mái, cơm ăn áo mặc ngon lành, không ai dám động tay vào cô, cũng không ai dám để cô phải chịu bất kỳ sự bất công nào.
Chưa nói đến việc bị xúc phạm như thế này.
Lông mày Mộc Dương dựng lên, vô thức chửi lại: “Bà là ai?”
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
M
Mặc Phi
1 truyện
140,087 chữ