Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 81: Đã vượt biển xanh , không ngại nước
Câu trả lời của Án Hà Thanh khiến Tiết Nghiêm lùi về sau nửa bước.
Hắn đã từng thấy qua Án Hà Thanh như vậy, ở lúc Án Hà Thanh chỉ có mười lăm tuổi.
Năm đó, Bắc Cương một tiểu quốc cùng Nam Yến quốc giao hữu, đã cống nạp một con báo tuyết còn nhỏ, các vị hoàng tử từ nhỏ ở Nam quốc làm sao thấy qua loài động vật vừa đẹp lại hung mãnh như thế, đều vô cùng thích thú, ào ào hướng phụ vương đòi muốn.
Lúc đó quân vương Nam Yến quốc không hề muốn đem báo tuyết ban tặng cho bất cứ người nào, lại đối với những vị hoàng tử nói không ra lời cự tuyệt, thế là hứa rằng: “Các ngươi ai có thể trước tiên săn được một con hổ, thì ta sẽ đem con báo tuyết này ban tặng cho người đó.”
Lúc đó hoàng tử lớn nhất chỉ có mười bảy tuổi, vẫn là tuổi còn trẻ, đừng nói một con hổ, chỉ là một con sói đói, những vị hoàng tử này cũng vô lực chống đỡ, quân vương Nam Yến quốc nói ra lời này, rõ ràng là muốn khiến họ biết khó mà lùi.
Quả nhiên ngày thứ hai, không có thấy hoàng tử đến đòi phụ hoàng muốn báo tuyết nữa, nhưng mà bảy ngày sau đó, Án Hà Thanh vậy mà lại biến mất rồi.
Trong cung đại loạn, có người đã ở trong Tẩm cung Án Hà Thanh phát hiện sách vở và công cụ có liên quan đến săn bắn, quân vương Nam Yến quốc vội vàng phái binh đi rừng sâu lân cận hoàng thành tìm kiếm.
Sau đó, Án Hà Thanh được phát hiện ở trong một cái khe núi, hắn thương tích đầy mình gần như tắt thở, bên cạnh có nằm một cái xác của một con hổ nhỏ.
Tiết Nghiêm vẫn còn nhớ lúc mình đến thăm Án Hà Thanh, hắn toàn thân quấn đầy vải gạt bôi đầy thuốc, không quan tâm sự khuyên can của nô tỳ, khăng khăng đứng ở trước chuồng của con báo tuyết, chớp chớp mắt mà nhìn loài động vật hình dáng mạnh mẽ đẹp đẽ đó.
Án Hà Thanh nghe thấy tiếng bước chân của Tiết Nghiêm, quay qua đầu lại, Tiết Nghiêm nhìn thấy đáy mắt hắn là sự vui mừng không thể giẩu nổi, âm thanh hắn nâng cao, giống như muốn hướng toàn thế giới tuyên bố vậy: “Thúc phụ, nó là của ta rồi.”
Năm đó Án Hà Thanh chỉ có mười lăm tuổi.
Án Hà Thanh mười lăm tuổi thì đã không quản mạng sống đi tranh đoạt thứ mà hắn muốn có được, và giờ đây thiếu niên đó đã trưởng thành, Tiết Nghiêm lại làm sao có thể ngăn cản nổi?
Án Hà Thanh một lần nữa đối với Tiết Nghiêm hành lễ, nhìn như tôn kính, nhưng đó là thông điệp cuối cùng hắn hạ cho Tiết Nghiêm.
Tiết Nghiêm mắt mở trừng trừng nhìn Án Hà Thanh hướng Tiêu Dư An đi đến, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, bỗng nhiên kêu gọi: “Đợi đã.”
Tiết Nghiêm nhớ ra chuyện của báo tuyết vẫn còn có đoạn sau.
Sau ba tháng báo tuyết bị cống nạp, Nam Yến quốc nghênh đón mùa hạ, báo tuyết bởi vì không thích ứng khí hậu nóng bức của phương nam, bắt đầu trở nên lừ đừ, lù rù thậm chí sinh bệnh nhiều lần, Án Hà Thanh gấp đến nổi ngày ngày vây quanh chuồng mà xoay, quân vương Nam Yến quốc nhìn thấy bộ dạng này của hắn, tìm đến sứ thần dò hỏi đối sách.
Sứ thần nói: “Chỉ có đem báo tuyết đưa trở về Bắc Cương, nhưng mà lưu lại cũng chưa hẳn không thể, chỉ là không dể dàng gì trưởng thành khỏe mạnh.”
Án Hà Thanh đã trầm mặc nửa ngày, hỏi: “Nếu không đưa về Bắc Cương, nó sẽ chết chứ?”
Sứ thần đáp: “Có thể, cho dù không chết, cũng sống không lâu.”
Trong lòng quân vương Nam Yến quốc nghĩ Án Hà Thanh yêu thích con báo tuyết này như thế, làm sao có thể cam lòng để nó lần nữa trở về Bắc Cương, thế là qua loa tống cổ sứ thần đi, không còn đề cập đến chuyện này nữa, nào ngờ chưa qua ba ngày, Án Hà Thanh đích thân lo liệu tốt tất cả công việc, để sứ thần mang theo báo tuyết rời khỏi Nam quốc.
Tuy rằng Án Hà Thanh không nói qua một câu không cam lòng, nhưng mà thị nữ nói với Tiết Nghiêm, Án Hà Thanh thường xuyên nhìn cái chuồng trống ngây ra.
Tiết Nghiêm nhớ ra chuyện này cấp tốc tổ chức tốt từ ngữ khuyên can, hắn thấy Án Hà Thanh không có bởi vì mình gọi mà ngừng lại bước chân, hơi thoáng nâng cao âm lượng: “Cho dù ngươi nguyện ý bảo vệ hắn, nhưng ngươi chung quy đã hủy nước của hắn, hắn sẽ cư xử như thế nào với ngươi? Lại nguyện ý để ngươi bảo vệ hắn sao?”
Thân thể Án Hà Thanh cứng lại, bước chân tạm ngừng, nhưng mà cuối cùng không có ngừng lại.
Hắn đã từng thấy qua Án Hà Thanh như vậy, ở lúc Án Hà Thanh chỉ có mười lăm tuổi.
Năm đó, Bắc Cương một tiểu quốc cùng Nam Yến quốc giao hữu, đã cống nạp một con báo tuyết còn nhỏ, các vị hoàng tử từ nhỏ ở Nam quốc làm sao thấy qua loài động vật vừa đẹp lại hung mãnh như thế, đều vô cùng thích thú, ào ào hướng phụ vương đòi muốn.
Lúc đó quân vương Nam Yến quốc không hề muốn đem báo tuyết ban tặng cho bất cứ người nào, lại đối với những vị hoàng tử nói không ra lời cự tuyệt, thế là hứa rằng: “Các ngươi ai có thể trước tiên săn được một con hổ, thì ta sẽ đem con báo tuyết này ban tặng cho người đó.”
Lúc đó hoàng tử lớn nhất chỉ có mười bảy tuổi, vẫn là tuổi còn trẻ, đừng nói một con hổ, chỉ là một con sói đói, những vị hoàng tử này cũng vô lực chống đỡ, quân vương Nam Yến quốc nói ra lời này, rõ ràng là muốn khiến họ biết khó mà lùi.
Quả nhiên ngày thứ hai, không có thấy hoàng tử đến đòi phụ hoàng muốn báo tuyết nữa, nhưng mà bảy ngày sau đó, Án Hà Thanh vậy mà lại biến mất rồi.
Trong cung đại loạn, có người đã ở trong Tẩm cung Án Hà Thanh phát hiện sách vở và công cụ có liên quan đến săn bắn, quân vương Nam Yến quốc vội vàng phái binh đi rừng sâu lân cận hoàng thành tìm kiếm.
Sau đó, Án Hà Thanh được phát hiện ở trong một cái khe núi, hắn thương tích đầy mình gần như tắt thở, bên cạnh có nằm một cái xác của một con hổ nhỏ.
Tiết Nghiêm vẫn còn nhớ lúc mình đến thăm Án Hà Thanh, hắn toàn thân quấn đầy vải gạt bôi đầy thuốc, không quan tâm sự khuyên can của nô tỳ, khăng khăng đứng ở trước chuồng của con báo tuyết, chớp chớp mắt mà nhìn loài động vật hình dáng mạnh mẽ đẹp đẽ đó.
Án Hà Thanh nghe thấy tiếng bước chân của Tiết Nghiêm, quay qua đầu lại, Tiết Nghiêm nhìn thấy đáy mắt hắn là sự vui mừng không thể giẩu nổi, âm thanh hắn nâng cao, giống như muốn hướng toàn thế giới tuyên bố vậy: “Thúc phụ, nó là của ta rồi.”
Năm đó Án Hà Thanh chỉ có mười lăm tuổi.
Án Hà Thanh mười lăm tuổi thì đã không quản mạng sống đi tranh đoạt thứ mà hắn muốn có được, và giờ đây thiếu niên đó đã trưởng thành, Tiết Nghiêm lại làm sao có thể ngăn cản nổi?
Án Hà Thanh một lần nữa đối với Tiết Nghiêm hành lễ, nhìn như tôn kính, nhưng đó là thông điệp cuối cùng hắn hạ cho Tiết Nghiêm.
Tiết Nghiêm mắt mở trừng trừng nhìn Án Hà Thanh hướng Tiêu Dư An đi đến, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, bỗng nhiên kêu gọi: “Đợi đã.”
Tiết Nghiêm nhớ ra chuyện của báo tuyết vẫn còn có đoạn sau.
Sau ba tháng báo tuyết bị cống nạp, Nam Yến quốc nghênh đón mùa hạ, báo tuyết bởi vì không thích ứng khí hậu nóng bức của phương nam, bắt đầu trở nên lừ đừ, lù rù thậm chí sinh bệnh nhiều lần, Án Hà Thanh gấp đến nổi ngày ngày vây quanh chuồng mà xoay, quân vương Nam Yến quốc nhìn thấy bộ dạng này của hắn, tìm đến sứ thần dò hỏi đối sách.
Sứ thần nói: “Chỉ có đem báo tuyết đưa trở về Bắc Cương, nhưng mà lưu lại cũng chưa hẳn không thể, chỉ là không dể dàng gì trưởng thành khỏe mạnh.”
Án Hà Thanh đã trầm mặc nửa ngày, hỏi: “Nếu không đưa về Bắc Cương, nó sẽ chết chứ?”
Sứ thần đáp: “Có thể, cho dù không chết, cũng sống không lâu.”
Trong lòng quân vương Nam Yến quốc nghĩ Án Hà Thanh yêu thích con báo tuyết này như thế, làm sao có thể cam lòng để nó lần nữa trở về Bắc Cương, thế là qua loa tống cổ sứ thần đi, không còn đề cập đến chuyện này nữa, nào ngờ chưa qua ba ngày, Án Hà Thanh đích thân lo liệu tốt tất cả công việc, để sứ thần mang theo báo tuyết rời khỏi Nam quốc.
Tuy rằng Án Hà Thanh không nói qua một câu không cam lòng, nhưng mà thị nữ nói với Tiết Nghiêm, Án Hà Thanh thường xuyên nhìn cái chuồng trống ngây ra.
Tiết Nghiêm nhớ ra chuyện này cấp tốc tổ chức tốt từ ngữ khuyên can, hắn thấy Án Hà Thanh không có bởi vì mình gọi mà ngừng lại bước chân, hơi thoáng nâng cao âm lượng: “Cho dù ngươi nguyện ý bảo vệ hắn, nhưng ngươi chung quy đã hủy nước của hắn, hắn sẽ cư xử như thế nào với ngươi? Lại nguyện ý để ngươi bảo vệ hắn sao?”
Thân thể Án Hà Thanh cứng lại, bước chân tạm ngừng, nhưng mà cuối cùng không có ngừng lại.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Tên tổng tài này thật sự rất là bình thường
Chương 2: 2: Cái đoạn tình tiết này thật sự rất là kỳ lạ
Chương 3: 3: Cái cuốn tiểu thuyết này đúng là kịch độc
Chương 4: 4: Cái sự tự sát này thật sự rất hờ hững
Chương 5: 5: Lần xuyên sách này thật là bi thảm
Chương 6: 6: Muốn “làm” nam chính. Tuyệt đối không có khả năng
Chương 7: 7: Thị tẩm. Thị tẩm là việc không có khả năng
Chương 8: 8: Đi cửa chính là chuyện không có khả năng
Chương 9: 9: Giả ngủ là việc không có khả năng
Chương 10: 10: Nhẫn nhịn là chuyện không có khả năng
Chương 11: 11: Chưa từng thấy qua có người lại ngu ngốc đến vậy
Chương 12: 12: Chưa từng thấy qua có người lại bảo sao nghe vậy như thế
Chương 13: 13: Chưa từng thấy qua một nam chính thê lương bi thảm như vậy
Chương 14: 14: Chưa từng thấy qua lại có chuyện kinh tâm đảm chiến đến như vậy
Chương 15: 15: Chưa từng thấy qua một người thành thật như vậy
Chương 16: 16: Luôn có phản diện muốn hại nam chính
Chương 17: 17: Luôn có pháo khôi âm thầm tìm chết
Chương 18: 18: Luôn có một nam chính vận mệnh éo le
Chương 19: 19: Luôn có tổng tài không có cách nào bá đạo
Chương 20: 20: Luôn có nhân vật phụ chuẩn bị đại sự
Chương 21: 21: Khẳng định qua ánh mắt là con người thù sâu oán nặng
Chương 22: 22: Khẳng định qua ánh mắt là con người vừa dụ vừa tra
Chương 23: 23: Khẳng định qua ánh mắt là con người thủ đoạn độc ác
Chương 24: 24: Khẳng định qua ánh mắt là… … AAAAAAAA!
Chương 25: 25: Khẳng định qua ánh mắt là con người buôn bỏ suy nghĩ
Chương 26: 26: Thuốc giả hại người tìm hiểu một chút
Chương 27: 27: Nền văn minh hiện đại tìm hiểu một chút
Chương 28: 28: Móc tim móc phổi tìm hiểu một chút
Chương 29: 29: Khẩu thị tâm phi tìm hiểu một chút
Chương 30: 30: Lao tâm khổ trí tìm hiểu một chút
Chương 31: 31: Ngươi cứ việc hãm hại, hại đến nam chính coi như ta thua
Chương 32: 32: Ngươi cứ việc tìm chết, không sủng nam chính coi như ta thua
Chương 33: 33: Ngươi cứ việc nhây, tạo không tốt quan hệ coi như ta thua
Chương 34: 34: Ngươi cứ việc đi, không quay người về đây coi như ta thua
Chương 35: 35: Ngươi cứ việc buông thả, không bị người khác hiểu lầm coi như ta thua
Chương 36: 36: Tên mục chuyên dụng lúc xảy ra chuyện
Chương 37: 37: Tên mục chuyên dụng cho mưu tính trước
Chương 38: 38: Đêm nay rượu tỉnh nơi đâu
Chương 39: 39: Tên mục chuyên dụng cho bắt gian
Chương 40: 40: Tên mục chuyên dụng cho đấu ấn xảy ra chuyện lớn
Chương 41: 41: Điều kiện đầy đủ cần cho bá đạo tổng tài
Chương 42: 42: Điều kiện đầy đủ cần để sủng chìm nam chính
Chương 43: 43: Điều kiện đầy đủ cần cho thị vệ bên người
Chương 44: 44: Điều kiện đầy đủ cần cho làm nam nhị
Chương 45: 45: Điều kiện đầy đủ cần cho vô hình trêu người
Chương 46: 46: Tiêu Dư An có thể mất đi một giấc ngủ giả
Chương 47: 47: Cô ta có thể đảm nhiệm qua nữ nhị giả
Chương 48: 48: Cái này có thể là một hậu cung giả
Chương 49: 49: Hắn có thể làm một đoạn giả sắc – Dụ
Chương 50: 50: Đây có thể là xảy đến đoạn tình tiết giả
Chương 51: 51: Nhất định là phương pháp ta được cứu không đúng
Chương 52: 52: Nhất định là phương pháp sủng ái của hắn không đúng
Chương 53: 53: Nhất định là do cách hiểu của hắn không đúng
Chương 54: 54: Nhất định là điệu bộ tặng quà của hắn không đúng
Chương 55: 55: Nhất định là cách trợ công của ta không đúng
Chương 56: 56: Lương thần mỹ cảnh nại hà thiên
Chương 57: 57: Đương nhiên lựa chọn thông cảm hắn
Chương 58: 58: Đương nhiên lựa chọn tha thứ hắn
Chương 59: 59: Đương nhiên lựa chọn ghi thù a
Chương 60: 60: Đương nhiên lựa chọn bao che a
Chương 61: 61: Xin lỗi, có quyền thực sự là có thể muốn làm gì thì làm
Chương 62: 62: Thư của lời hứa
Chương 63: 63: Đột biến kinh sinh
Chương 64: 64: Lấy mạng hộ mạng
Chương 65: 65: Tâm sinh khoảng cách
Chương 66: 66: Lòng người xảo trá khó lường
Chương 67: 67: Lời nói từ nội tâm
Chương 68: 68: Đau thấu nội tâm
Chương 69: 69: Ngươi chết ta sống
Chương 70: 70: Xin lỗi, ông trời là có thể muốn làm gì tôi
Chương 71: 71: Xin lỗi, tham quan ô lại không thể muốn làm gì thì làm
Chương 72: 72: Xin lỗi, hào quang nam chính thật sự là muốn làm gì thì làm
Chương 73: 73: Xin lỗi, nam chính thật có thể muốn làm gì thì làm
Chương 74: 74: Mang theo ngọc long vì quân tử
Chương 75: 75: Thương thay! xương chất bờ vô định
Chương 76: 76: Mà vẫn người trong mộng gối xuân
Chương 77: 77: Non sông tan nát như bông bay trước gió
Chương 78: 78: Tiểu lầu tạc dạ hữu đông phong
Chương 79: 79: Mục đoạn sơn nam không yến bay
Chương 80: 80: Muốn hỏi từ lúc xa nhau giờ sao lại gầy thế?
Chương 81: 81: Đã vượt biển xanh , không ngại nước
Chương 82: 82: Mục tiêu của chúng ta là! Để sống! Để sống! Và để sống!
Chương 83: 83: Mục tiêu của chúng ta là! Kiếm chuyện! Kiếm chuyện! Và kiếm chuyện!
Chương 84: 84: Mục tiêu của chúng ta là! Công chúa! Công chúa! Và công chúa!
Chương 85: 85: Mục tiêu của chúng ta là! Bình tĩnh! Bình tĩnh! Và bình tĩnh!
Chương 86: 86: A Tiêu thật sự có chút thảm
Chương 87: 87: A Án thật sự rất oan ức
Chương 88: 88: A Dương thật sự rất đáng tin cậy
Chương 89: 89: A Tiêu thật sự rất sụp đổ
Chương 90: 90: A Dương thật sự không tầm thường
Chương 91: 91: Nữ trang nhu quần mặt lên người, vỗ tay tặng cho ngư
Chương 92: 92: Tâm cơ chỉ vì hồn bá tánh, tiếng vỗ tay tặng cho người khổ tâm
Chương 93: 93: Vọng xuyên tha doanh doanh thu thủy, túc tổn tha đạm
Chương 94: 94: Không mang suy nghĩ câu câu ghẹo, chỉ nói bách hợp
Chương 95: 95: Quân không thấy núi đầy lá đỏ, đều là máu trong mắt ngườLúc lại khởi hành hướng nơi giao nhau của bốn nước đi,
Chương 96: 96: Thương binh? An bài lên rồi
Chương 97: 97: Hoạt mạng? An bài lên rồi
Chương 98: 98: Hôn lễ? An bài lên rồi
Chương 99: 99: Dương danh? An bài lên rồi
Chương 100: 100: Đụng phải? An bài lên rồi
Chương 101: 101: Cái sự trùng hợp này thật sự rất kinh dị
Chương 102: 102: Lần này cứu người thật sự khá hối hận
Chương 103: 103: Quả đỏ này thật sự không bình thường
Chương 104: 104: Phần sơ tâm này thật sự rất nặng nề
Chương 105: 105: Cái đoạn gặp gỡ này thật sự dọa chết người
Chương 106: 106: Không cứu, không thể nào không cứu a
Chương 107: 107: Ghẹo người, là không thể ghẹo người a
Chương 108: 108: Mềm lòng, không thể nào mềm lòng a
Chương 109: 109: Muốn đi, không thể nào muốn đi a
Chương 110: 110: Tiện nghi là không thể nào không chiếm a
Chương 111: 111: Luôn có nam chính cuồng ma nhìn chằm chằm vợ
Chương 112: 112: Luôn có nam chính ghẹo ngược không thành
Chương 113: 113: Luôn có nam chính vô tâm vô phế
Chương 114: 114: Luôn có ngẫu nhiên hết sức mới lạ
Chương 115: 115: Luôn có đêm mưa củi khô cháy lớn
Chương 116: 116: Liều mình không biết!? Tìm hiểu một chút
Chương 117: 117: Cận tình tình khiếp?! Tìm hiểu một chút
Chương 118: 118: Thân phận bại lộ!? Tìm hiểu một chút
Chương 119: 119: Gọi sai tướng công?! Tìm hiểu một chút
Chương 120: 120: Hoạt mạch có thai?! Tìm hiểu một chút
Chương 121: 121: Nhất định là phương pháp ta nghe lén không đúng
Chương 122: 122: Nhất định là phương pháp Kabedon của ngươi không đ
Chương 123: 123: Nhất định là phương pháp giải thích của ngươi không
Chương 124: 124: Nhất định là phương thức lý giải của ngươi không đúng(
Chương 125: 125: Nhất định là phương thức trêu ghẹo của ngươi không
Chương 126: 126: Khẳng định qua ánh mắt, là người một mắt nhìn xuyên(
Chương 127: 127: Khẳng định qua ánh mắt, là người bướng đến tận xương
Chương 128: 128: Khẳng định qua ánh mắt, là người nhìn thấu tâm tư(1
Chương 129: 129: Khẳng định qua ánh mắt, là người vẫn chưa tự hiểu(1
Chương 130: 130: Khẳng định qua ánh mắt, là người dụng tình rất sâu(1
Chương 131: 131: Chưa từng thấy qua có người nói nhảm bịa đặt như vậy
Chương 132: 132: Chưa từng thấy qua có người EQ thấp như vậy
Chương 133: 133: Chưa từng thấy qua có người ân sâu nghĩa nặng như v
Chương 134: 134: Lòng nói quân này quân không biết
Chương 135: 135: Chưa từng thấy có phản ứng kinh thế hãi tục đến như
Chương 136: 136: Luôn có tâm ý được biết hiểu
Chương 137: 137: Luôn có bạn bè phải cáo biệt
Chương 138: 138: Luôn có vai phụ đụng miệng giáo
Chương 139: 139: Luôn có tổng tài muốn xuất bản sách
Chương 140: 140: Luôn có tình sự phải nghĩ thoáng
Chương 141: 141: Ngươi cứ việc gào, không đánh ngất ngươi coi như ta t
Chương 142: 142: Ngươi cứ việc nói, không biết hiểu tâm ý coi như ta
Chương 143: 143: Ngươi cứ việc ghẹo, không xảy ra chút chuyện coi như ta thua
Chương 144: 144: Ngươi cứ việc làm, có thể tạo phản thành công coi n
Chương 145: 145: Ngươi cứ việc kéo, không làm người khôn ngoan coi như ta thua
Chương 146: 146: Gian tế phản quốc tìm hiểu một chút
Chương 147: 147: Đầm nước mất áo tìm hiểu một chút
Chương 148: 148: Sáo ngọc trêu ghẹo tìm hiểu một chút
Chương 149: 149: Một đêm không ngủ tìm hiểu một chút
Chương 150: 150: Giật mình nghe tin dữ tìm hiểu một chút
Chương 151: 151: Đương nhiên lựa chọn bảo vệ hắn a
Chương 152: 152: Đương nhiên lựa chọn đi tìm hắn
Chương 153: 153: Ban ngày tiêu tàn chiến cốt ai
Chương 154: 154: Dã đắc Hằng Nga niệm ta si
Chương 155: 155: Phương thức nhân gian biệt ý trường
Chương 156: 156: Thì ra chỉ vì đã nhập cốt
Chương 157: 157: Bi mạc bi hề sinh biệt ly
Chương 158: 158: Ức quân thiều thiều cách thanh thiên
Chương 159: 159: Đương nhiên lựa chọn cứu người a
Chương 160: 160: Truyền tin? An bài một chút
Chương 161: 161: Tín vật? An bài một chút
Chương 162: 162: Nhạn thanh viễn hướng Tiêu quan khứ, bán duyên tu
Chương 163: 163: Thu liễm? An bài một chút
Chương 164: 164: Ban đêm? An bài một chút
Chương 165: 165: Dạ tập? An bài một chút
Chương 166: 166: Ngạc nhiên không ngạc nhiên, bất ngờ không bất ngờ
Chương 167: 167: Lưỡng tình tương duyệt hướng vu sơn, chủ động hiến
Chương 168: 168: Trường tương tư hề trường tương ức, Án ca nhà ta t
Chương 169: 169: Họa loạn hậu cung là sóng ai, đông lao tây yến tố nỗi
Chương 170: 170: Thế ngoại Đào Nguyên không thành nhà, một tâm
Chương 171: 171: Ta là một người có gia thất
Chương 172: 172: Ta là một người biết Mã Nguyên
Chương 173: 173: Ta là một người có tình dục
Chương 174: 174: Ta là một người nghĩ không ra đề mục
Chương 175: 175: Vạn người thụy chỉ sợ cái gì
Chương 176: 176: Binh hồn tiêu tận quốc hồn không
Chương 177: 177: Thanh sơn hữu hạnh mai trung cốt
Chương 178: 178: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu
Chương 179: 179: Nguyệt sắc dung dung tình ý trường
Chương 180: 180: Tình sâu nghĩa nặng sai hôm nay
Chương 181: 181: Quân mai tuyền hạ nê tiêu cốt
Chương 182: 182: Ngã ký nhân gian tuyết mãn đầu
Chương 183: 183: Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền
Chương 184: 184: Nhất định là phương thức màn dạo đầu ở đây không
Chương 185: 185: Là phương thức ta tỉnh lại không đúng
Chương 186: 186: Nhất định là phương thức lên ngôi của hắn không đún
Chương 187: 187: Án Hà Thanh ngươi mở của ra đi a, mở cửa mở cửa m
Chương 188: 188: Mở cửa a mở cửa a, đừng trốn trong đó không lên tiế
Chương 189: 189: Ngươi có bản lĩnh bạo lực gia đình, tại sao không có bản lĩnh mở cửa chứ?
Chương 190: 190: Tiêu – Tự nhảy vào lòng – Dư – Không thành – An – Trái lại còn bị đuổi – Tiểu kiều thê
Chương 191: 191: Luôn có một vài người qua đường đang gây rắc rối
Chương 192: 192: Đời này không hối hận xuyên sách đến, nhưng cầu một lần ngủ với Án Hà Thanh
Chương 193: 193: Án ca: Đù Má, vợ ta đâu?
Chương 194: 194: Đuổi
Chương 195: 195: Dục dữ quân tương tri, trường mệnh vô tuyệt suy
Chương 196: 196: Án
Chương 197: 197: Không show ân ái là không thể nào không show a
Chương 198: 198: Không đi vào là không thể nào không đi vào a
Chương 199: 199: Không kiếm chuyện là không thể nào không kiếm ch
Chương 200: 200: Cùng nhau rửa là khẳng định phải cùng nhau rửa rồi(2
Chương 201: 201: Khẳng định qua ánh mắt là người chơi ngược luyến th
Chương 202: 202: Khẳng định qua ánh mắt là người phải chịu trách nhi
Chương 203: 203: Khẳng định qua ánh mắt là người phải liều một phen(2
Chương 204: 204: Cao xứ bất thắng hàn
Chương 205: 205: Nhuyễn lặc
Chương 206: 206: Thủ đắc vân khai kiến nguyệt minh
Chương 207: 207: Cái dị quốc này tìm chết à, không bằng chúng ta… …
Chương 208: 208: Tiêu tổng này lại bướng nữa rồi, không bằng chúng ta… …
Chương 209: 209: Trận phong nguyệt rất ghẹo người, không bằng chúng ta…
Chương 210: 210
Chương 211: 211: Hậu ký
Chương 212: 212: Phiên ngoại 1: Thư ký nhỏ thân thiết của tổng tài bá đạo
Chương 213: 213: Phiên ngoại 2: Chủ quản tốt thực can của tổng tài bá đạo
Chương 214: 214: Phiên ngoại 3: Tổng tài bá đạo hắn ăn cẩu lương ăn đến no
Chương 215: 215: Phiên ngoại 4: Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến [Lý Tạ / Tạ Lý]
Chương 216: 216: Phiên ngoại 5: Tổng tài bá đạo như thế nào gặp được chân ái
Chương 217: 217: Phiên ngoại 6: Tiểu kiều thê gán nợ của tổng tài bá đạo
Chương 218: 218: Phiên ngoại 7: Lại không biết phải đặt đề mục gì nữa rồi
Chương 219: 219: Phiên ngoại 8: Đơn giản thô bạo mà sủng sủng sủng sủng sủng
Chương 220: 220: Phiên ngoại 9: Chính chủ của tổng tài bá đạo bị nhìn trúng
Chương 221: 221: Phiên ngoại 10: Các ngươi mau nhìn có người kiếm chuyện a
Chương 222: 222: Phiên ngoại 11: Tổng tài bá đạo hắn là khoa phu cuồng ma
Chương 223: 223: Phiên ngoại 12: Tự mình thể hiện nói ngươi thích ai
Chương 224: 224: Án Tiêu phiên ngoại chi cưỡi ngựa (1)
Chương 225: 225: Án Tiêu phiên ngoại chi cưỡi ngựa (2)
Chương 226: 226: Án Tiêu phiên ngoại chi cưỡi ngựa (3)
Chương 227: 227: Đoản phiên ngoại về kết cục của Lý Vô Định trong nguyên tác
Chương 228: 228: Phiên ngoại: Một chút ha ha ha và hu hu hu
Chương 229: 229: Phiên ngoại chi Tiêu vương gia và đệ đệ
Chương 230: 230: Phiên ngoại (1): Án ca bị bệnh [Không ngọt bạn vặn đầu tôi]
Chương 231: 231: Phiên ngoại (2): Nửa đêm giật mình tỉnh giấc
Chương 232: 232: Phiên ngoại (3): Ngươi không quan tâm ta
Chương 233: 233: Phiên ngoại (4): Không bằng ăn ta
Chương 234: 234: Phiên ngoại (5): Cái gì gọi là hai lần
Chương 235: 235: Phiên ngoại (6): Bạch Thuật sư phụ
Chương 236: 236: Phiên ngoại (7): Cả nhà vui vẻ
Chương 237: 237: Phiên ngoại (6): Bạch Thuật sư phụ
Chương 238: 238: Phiên ngoại (7): Cả nhà vui vẻ
Chương 239: 239: Phiên ngoại (cuối): Kim phong ngọc lộ
Không tìm thấy chương nào phù hợp