Chương 180: Làm lớn chuyện

Thương Dĩ Nhu nghe tin con mình đánh nhau ở trường mẫu giáo, làm bạn cùng lớp khóc hết cả lên. Cô nghĩ ngay đến việc phải gọi điện cho Khúc Mịch, nhưng sau đó lại quyết định đến xem tình hình trường đã. Dù gì con mình cũng là người ra tay trước, cô thay mặt nhận lỗi của không sai.

Tuy nhiên khi đến nơi, Thương Dĩ Nhu phát hiện tình hình khác xa dự đoán. Đặc biệt là Hoàng Chấn Thiên đứng trước mặt, thái độ của ông ta thật sự quá đáng. Chỉ là trẻ con đánh nhau thôi, sao lại kéo cả ông nội Khúc vào chứ?

Thương Dĩ Nhu nhìn mọi người, ánh mắt dừng ở Đại Đại.

"Con gọi điện cho ông cố hả?" Thương Dĩ Nhu nghiêm túc hỏi.

Đại Đại gật đầu: "Ông cố nói nếu bị bắt nạt ở trường thì gọi cho ông."

"Ông cố tuổi cao sức yếu rồi, sao con có thể làm phiền ông chứ?" Thương Dĩ Nhu nhẹ nhàng trách móc, "Con mau gọi lại bảo ông cố mọi việc đã được mẹ giải quyết rồi, ông không cần đến nữa."

"Mẹ ơi, nói dối là không tốt!" Đại Đại nghiêm túc trả lời.

"Mỹ nữ, gọi điện làm gì, tôi đang chờ ông cụ nhà cô đến đây!" Hoàng Chấn Thiên cười ngăn lại, "Trước giờ chưa có ai dám đụng vào tôi, kể cả bố tôi! Nếu ông cụ nhà cô có mặt ở đây, tôi sẽ cho ông ta biết tay! Nói thẳng ra, dù ông ta có chết tại chỗ, tôi cũng đền tiền được. Mấy cô cũng có lợi mà!"

"Họa từ miệng mà ra đấy!" Thương Dĩ Nhu nhíu mày, "Tôi thay mặt con gái xin lỗi ông và con trai, mong là chuyện này dừng lại ở đây."

"Dừng lại? Trừ khi ông cụ nhà cô đến đây pha trà xin lỗi, còn phải xem tôi có vui hay không!" Hoàng Chấn Thiên ngạo nghễ nói.

Đối với ông ta, tiền là thứ quyền lực nhất. Ông ta tin chắc không có gì là tiền không giải quyết được. Ở Nam Giang, ông ta đã gặp bao nhiêu quan chức, ai cũng tỏ ra cao ngạo nhưng rồi cũng đều không cưỡng lại sức hút của đồng tiền. Ông ta sở hữu hai công ty điện ảnh, ký kết với nhiều ngôi sao, năm ngoái còn đầu tư phim ảnh thu về hàng tỷ đồng. Ông ta chẳng sợ ai cả!

Thương Dĩ Nhu mặc kệ ông ta, quay sang trao đổi với cô giáo. Cô hỏi rõ đầu đuôi sự việc rồi nhẹ nhàng dạy bảo Chỉ Chỉ: "Sao con lại đánh bạn? Con biết mình sai chưa?"

"Mẹ ơi, con biết sai rồi. Nhưng con không xin lỗi đâu, ai bảo cậu ta chửi con trước!" Chỉ Chỉ bướng bỉnh liếc xéo cậu mập đang đứng bên kia, "Cậu ta bảo con xấu, cả nhà con đều xấu. Con thấy cả nhà cậu ta đều giống Nhị sư huynh thì có!"

Nhị sư huynh là cái quái gì vậy? Thương Dĩ Nhu nhìn Chỉ Chỉ chỉ vào bụng cậu mập, rồi nhìn khuôn mặt và cái mũi của cậu ta, chợt nhớ đến hình dáng Trư Bát Giới, cô không nhịn được mà cười nhưng vẫn phải cố kìm lại.

"Bố ơi, Nhị sư huynh có phải đại hiệp không?" Cậu mập ngây thơ hỏi.

"Con nhóc này độc mồm độc miệng thật! Mày nói ai là Trư Bát Giới hả?" Hoàng Chấn Thiên tức giận. Ông ta giận không phải vì bị một đứa trẻ mắng chửi, mà vì con trai ông ta lớn hơn Chỉ Chỉ hai tuổi lại phản ứng chậm.

Thương Dĩ Nhu thấy ông ta quát con gái mình, liền nói: "Ông Hoàng, lời trẻ con nói không có ý gì cả. Ông là người thành đạt, chắc không để bụng chuyện nhỏ này đúng không?"

Đúng vậy, mình là người thành đạt! Hoàng Chất Thiên ho một tiếng, vuốt tóc rồi lấy ra một tấm danh thiếp mạ vàng đưa cho Thương Dĩ Nhu.

"Mỹ nữ, muốn đóng phim cứ gọi cho tôi. Tôi sẽ biến cô trở thành minh tinh, chỉ cần một phim thôi là cô nổi tiếng ngay." Hoàng Chấn Thiên nói.

Thương Dĩ Nhu chưa kịp từ chối thì phía xa bỗng có tiếng ầm ầm. Mọi người quay đầu thì thấy trong đám bụi mù mịt, mấy chiếc xe tăng đang tiến lại gần, đằng sau là một chiếc Jeep quân dụng, rồi đến một chiếc xe tải chở đầy lính và trang bị vũ khí hạng nặng.

Xe tăng dừng lại, một ông cụ tóc bạc nhưng dáng vẻ khỏe khoắn bước xuống từ chiếc Jeep.

"Bao vây, không để một ai chạy thoát! Ai dám xông vào, bắn chết tại chỗ!" Cụ già ra lệnh, giọng nói vang dội đầy uy quyền.

Lính lập tức nhảy xuống, bao vây khu vực. Tiếng lên đạn vang lên rạch ròi, mọi người đều bị khống chế.

"Ông cố!" Đại Đại reo lên.

Ông cụ bước đến, nhìn Đại Đại rồi nhìn Chỉ Chỉ: "Ai dám bắt nạt người nhà họ Khúc?"

Hoàng Chấn Thiên nghe đến nhà họ Khúc, đầu óc liền quay cuồng. Ai mà chẳng biết nhà họ Khúc ở Nam Giang là một gia tộc quyền lực nhưng rất khiêm tốn. Cụ già trước mặt là ông Khúc, người mà ông ta chưa từng gặp nhưng đã nghe danh tiếng lừng lẫy.

"Có gan lắm, không chạy!" Ông nội Khúc lạnh lùng nói, rồi chỉ vào xe cứu thương và mấy chiếc xe khác, "Đều là anh mang đến đấy à?"

Hoàng Chấn Thiên gật đầu, tay chân bủn rủn.

"Nghiền nát hết!" Ông Khúc ra lệnh.

Xe tăng ầm ầm tiến lên, nghiền nát những chiếc xe thành đống sắt vụn. Nhân viên y tế và vệ sĩ hoảng hốt bỏ chạy, không không ai dám ra khỏi vòng vây vì súng đang chĩa thẳng vào họ.

"Xin ông Khúc tha mạng." Hoàng Chấn Thiên quỳ xuống, mặt tái mét, "Ông đại nhân đại lượng, xin bỏ qua cho kẻ tiểu nhân này. Tôi sẽ dạy bảo con trai lại, không để nó bắt nạt ai nữa. Nếu ông không hài lòng, tôi sẽ chuyển trường cho nó. Xin ông cho tôi một con đường sống!"

"Cả đời tôi chưa từng lạm quyền, hôm nay vì cháu cố mà phá lệ. Nhưng tôi không muốn người đời mắng mình ỷ lớn hiếp nhỏ. Hôm nay chúng ta ngồi đây, tính sổ cho rõ ràng." Ông nội Khúc ngồi xuống, uy nghiêm nói.

Tính sổ? Nghe đến hai chữ này, Hoàng Chấn Thiên run rẩy như đứng trước án tử hình.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Danh sách chương

200 chương
Chương 1 - 1: 53 Chương 2 - 2: 126 Chương 3 - 3: 199 Chương 4 - 4: 219 Chương 5 - 5: 259 Chương 6 - 6: 300 Chương 7 - 7: 311 Chương 8 - 8: 328 Chương 9 - 9: 358 Chương 10 - 10: 383 Chương 11 - 11: 400 Chương 12 - 12: 405 Chương 13 - 13: 409 Chương 14 - 14: Hòa làm một Chương 15 - 15: Thi thể kỳ lạ Chương 16 - 16: Kết quả khám nghiệm tử thi Chương 17 - 17: Không liên quan đến mang thai Chương 18 - 18: Cố ý giết người Chương 19 - 19: Cắt lưỡi Chương 20 - 20: Mắc AIDS Chương 21 - 21: Tưởng Lệ xuất hiện Chương 22 - 22: Bị đùa giỡn Chương 23 - 23: Bạn cũ gặp lại Chương 24 - 24: Châm ngòi ly gián Chương 25 - 25: Sinh Chương 26 - 26: Hung thủ là cô ta Chương 27 - 27: Vô tình gặp lại Chương 28 - 28: Quá trình giết người Chương 29 - 29: Tụ tập Chương 30 - 30: Giết anh Chương 31 - 31: Nhớ lại Chương 32 - 32: Bay sang Toronto Chương 33 - 33: Chính là cô ta Chương 34 - 34: Stockholm Chương 35 - 35: Mệt mỏi Chương 36 - 36: Đặt tên Chương 37 - 37: Thay đổi Chương 38 - 38: Phản ứng mang thai sớm Chương 39 - 39: Thai phụ bị mổ bụng Chương 40 - 40: Kết quả siêu âm B Chương 41 - 41: Tịnh Ngộ Chương 42 - 42: Cha của đứa bé Chương 43 - 43: Tình thầy trò Chương 44 - 44: Nhảy lầu Chương 45 - 45: Chi tiết đáng nghi Chương 46 - 46: Khẩu ngữ Chương 47 - 47: Hủy hoại khuôn mặt Chương 48 - 48: Phỏng vấn Chương 49 - 49: Giải quyết Chương 50 - 50: Có ý đồ với em Chương 51 - 51: Chiêu đãi khách Chương 52 - 52: Lại báo án Chương 53 - 53: Điều động Chương 54 - 54: Người bị tình nghi Chương 55 - 55: Quy tắc trong giới Chương 56 - 56: Nhớ ra Chương 57 - 57: Tìm được người chứng kiến Chương 58 - 58: Lý do khó nói Chương 59 - 59: Bảo mẫu kỳ lạ Chương 60 - 60: Tính không ra Chương 61 - 61: Rắc rối phức tạp Chương 62 - 62: Phát hiện bất ngờ Chương 63 - 63: Gánh tội thay Chương 64 - 64: Tìm manh mối Chương 65 - 65: Lời tạm biệt cuối cùng Chương 66 - 66: Sâu Chương 67 - 67: Kết thúc Chương 68 - 68: Thai nhi thú vị Chương 69 - 69: Chuyện nhà Chương 70 - 70: Ly hôn Chương 71 - 71: Sinh con Chương 72 - 72: Bảo bối cực phẩm Chương 73 - 73: Bảo bối kỳ lạ Chương 74 - 74: Bệnh tim Chương 75 - 75: Lễ truy điệu Chương 76 - 76: Sự cố Chương 77 - 77: Do người làm Chương 78 - 78: Khơi thông Chương 79 - 79: Hàn Lãnh Chương 80 - 80: Xác định thân phận Chương 81 - 81: Không có manh mối Chương 82 - 82: Ba chi tiết đáng nghi Chương 83 - 83: Tiếp xúc trực diện Chương 84 - 84: Kẻ bị tình nghi là ai Chương 85 - 85: Ngu ngốc đáng thương Chương 86 - 86: Người cuối cùng gặp người chết Chương 87 - 87: Thẩm vấn Chương 88 - 88: Kẻ lang thang Chương 89 - 89: Tôi đã giết người Chương 90 - 90: Thú nhận Chương 91 - 91: Kỵ sĩ Chương 92 - 92: Tái hôn Chương 93 - 93: Lại có người chết Chương 94 - 94: Nhận chức lúc lâm nguy Chương 95 - 95: Chết rồi không cứu được nữa Chương 96 - 96: Saburo Yoshida Chương 97 - 97: Quán cà phê Chương 98 - 98: Nghi phạm Chương 99 - 99: Lý Khả đáng thương Chương 100 - 100: Điên cuồng