Chương 7: Q1.Chương 7: Người xấu

15:14 - 08.09.2026
1 lượt xem

Mặc dù Đới Húc nói chuyện nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng Phương Viên không hiểu gì cả, bọn họ tới công viên này chỉ để "đi bộ" đến rừng bạch dương thôi sao? Chắc chắn Đới Húc có mục đích riêng của mình, nhưng nếu anh không nói rõ, cô cũng ngại hỏi. Chờ đến khi xe dừng lại, cô vội xuống xe cùng Đới Húc đi vào trong rừng.

Từ chỗ đậu xe đến rừng bạch dương có một con đường lát đá, băng tuyết vẫn còn đọng lại, nhưng không biết do có người dọn dẹp hay buổi sáng có người tập thể dục đi qua đi lại chỗ này nên tuyết đã được san bàn, khi dẫm lên không còn để lại dấu chân rõ. Đới Húc đi trước, Phương Viên theo sau, cả hai cứ thế đến rừng bạch dương. Đột nhiên anh quay đầu nói với cô: "Tôi phụ trách bên phải, em phụ trách bên trái, cố gắng quan sát cẩn thận."

"Chúng ta phải tìm gì vậy?" Phương Viên vẫn chưa rõ tình hình hiện tại.

Đới Húc vỗ đầu, lúc này mới phát hiện mình chưa dặn dò cô gì cả: "Chú ý dấu bánh xe đạp hoặc bánh xe vali, không cần quan tâm dấu xe ô tô hay xe ngựa."

Nói xong, anh lập tức nhìn sang bên phải đường. Vì chiều cao vượt trội, anh phải khom người xuống để quan sát kỹ năng hơn. Phương Viên không làm phiền anh, lo chú ý bên trái theo lời dặn. Họ tiếp tục hành trình của mình. Tuy lớp tuyết trên đường khá bằng phẳng nhưng hai bên vẫn có dấu chân mờ mờ. 

Đi được một đoạn, Phương Viên phát hiện dấu vết bánh xe đạp. Cô gọi Đới Húc lại xem. Anh tới quan quan sát, lắc đầu nói: "Em xem, vết bánh xe đạp này chỉ vòng qua một đoạn ngắn rồi quay trở lại đường chính. Đằng sau không có dấu vết kéo lê. Đây không phải là thứ chúng ta cần tìm. Cái ta tìm là dấu bánh xe rõ và dấu kéo lê. Tiếp tục tìm đi."

Phương Viên gật đầu, tiếp tục tìm kiếm chỉ dẫn. Đi thêm một đoạn, cô lại phát hiện ra một vết bánh xe có vẻ phù hợp miêu tả. Tuy nhiên sau khi kiểm tra, Đới Húc vẫn lắc đầu, lẩm bẩm: "Vẫn thiếu cái đó... Không đúng lắm..."

Phương Viên định hỏi anh cho rõ thì điện thoại bất ngờ reo lên. Nhạc chuông là bài hát chủ đề của mèo máy Doraemon vang lên giữa rừng cây yên tĩnh. Phương Viên vội lấy điện thoại ra nhưng chiếc bao tay lại bị kẹt trong túi áo. Loay hoay một lúc, cô dùng sức mạnh hơn để rút tay khiến cả điện thoại lẫn bao tay rơi xuống đất, dừng ngay trước chân Đới Húc.

Anh khom người xuống nhặt điện thoại giúp cô, cười nói: "Nhạc chuông hay đấy, rất hợp với em."

Mặt Phương Viên đỏ rực như lửa, vội vàng nhận lại điện thoại. Đới Húc có ý gì? Anh đang ám chỉ cô trẻ con nên dùng nhạc chuông này? Hay là so sánh cô với vẻ ngoài mũm mĩm, hậu đậu của Doraemon? Dù ý anh là gì thì cũng đều hoàn toàn trái ngược với hình tượng cô luôn cố gắng xây dựng. Cô bấm tắt tiếng, sau đó nhìn vào màn hình xem ai gọi.

Người gọi là Lâm Phi Ca. Cô bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói gấp gáp: "Phương Viên, cậu đang ở với hướng dẫn hả phải không? Hai người đang ở đâu, bận gì vậy?"

"Còn bận gì nữa, vẫn là vụ án buổi sáng thôi." Phương Viên vừa nói vừa nhìn Đới Húc đang tiếp tục tìm kiếm, hạ giọng, "Sao cậu có thời gian gọi điện thế? Không phải cậu với Mã Khải đang theo vụ án bên kia sao? Xong rồi hả?"

"Thôi đừng nhắc nữa!" Lâm Phi Ca thất vọng, "Đúng là uổng công một chuyến! Mới đến nơi đã hết cơ hội làm việc rồi! May mà lúc quay về anh Chung Hàn vẫn ở đó. Mà cậu biết không, bọn mình vừa mở lời giúp anh ấy liền từ chối ngay. Tuy thái độ khéo léo nhưng cách anh ấy nói vẫn khiến người ta muốn nổi điên lên được. Nếu không phải anh ấy đẹp trai, nếu đổi lại là người khác cũng nói như vậy, mình đã ghét cay ghét đắng rồi!"

"Thế hai cậu có định qua đây không? Bọn mình đang ở công viên thiếu nhi."

Lâm Phi Ca hơi do dự: "Thôi, cậu không cần lo, lát nữa mình bảo Mã Khải gọi cho hướng dẫn của cậu ấy. Không phải có cậu đi với hướng dẫn của mình rồi sao? Hôm nay tớ đành đi theo thầy hướng dẫn của Mã Khải vậy."

Phương Viên cảm thấy Lâm Phi Ca nên về với Đới Húc, nhưng việc này cô không thể tự quyết định nên hỏi lại: "Cậu có cần nói chuyện với thầy hướng dẫn không?"

"Không cần, đâu phải chuyện lớn gì, cứ thế đi, mình đi gọi điện cho anh Thang Lực đây! Hôm nay trời lạnh, cậu nhớ giữ ấm đấy!" Lâm Phi Ca từ chối đề nghị của Phương Viên, cúp máy.

Phương Viên bất lực cất di động đi, quay đầu thấy Đới Húc đã đi một đoạn xa, hiện đang ngồi xổm bên ven đường nhìn mặt đất chằm chằm. Đới Húc cảm nhận cô đang chạy tới liền quay đầu, thuận miệng hỏi: "Nghe điện thoại xong rồi hả?"

Sợ anh cho rằng cô lười biếng tám chuyện điện thoại trong giờ làm việc, Phương Viên vội giải thích: "Là Lâm Phi Ca gọi, cô ấy với Mã Khả không được tham gia vụ án kia..."

"Ai cơ?" Nghe tới hai cái tên Lâm Phi Ca và Mã Khải, Đới Húc giật mình, giống như không biết họ là ai, đến khi nghe cô nhắc tới hai vụ án, anh mới nhớ ra, đối với kết quả này anh không hề kinh ngạc, thậm chí còn cười nói, "Thằng nhóc Chung Hàn này đúng là vẫn thế."

"Ngay từ đầu anh đã đoán được bên kia sẽ không cho họ theo sao?" Thấy anh mấy ngày rồi vẫn không nhớ tên của Lâm Phi Ca và Mã Khải, Phương Viên hơi ngạc nhiên, nhưng dường như anh không giống giả bộ, vả lại giả bộ cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Hiện tại điều khiến cô thắc mắc là anh sớm đã đoán được thái độ của Chung Hàn, vì thế hỏi, "Vậy tại sao anh còn bảo họ đi?"

"Haizz..." Đới Húc bất lực vò đầu, "Lúc em muốn làm gì đó, nếu cho em đi thử, dù không thành công em chỉ thấy tiếc nuối, nhưng nếu không cho em cơ hội em sẽ không cam lòng. Hơn nữa chuyện như vậy, để Chung Hàn làm người xấu thì có sao? Cậu ta giỏi làm vậy mà! Bạn của em giờ đang ở đâu?"

"À, họ nói sẽ đi hỗ trợ thầy hướng dẫn của Mã Khải." May mà Đới Húc có hỏi thêm câu sau, nếu không chỉ nghe mấy câu đầu, Phương Viên thật sự sẽ dở khóc dở cười không biết trả lời thế nào.

"Thang Lực?" Đới Húc khẽ cười, "Trời càng lúc càng lạnh, đông cứng cũng là chuyện bình thường."

"Không phải tiền bối Thang Lực cũng đi tìm những phần khác của thi thể sao? Anh ấy cũng giống chúng ta làm việc ở bên ngoài mà..." Thấy câu Đới Húc nói có ẩn ý, Phương Viên muốn giải thích cho bạn mình.

Đới Húc lắc tay: "Tôi không thân với Thang Lực như Chung Hàn, nhưng con người Thang Lực thì tôi vẫn hiểu. Cậu ta thích làm việc một mình, tốt nhất là im ắng, em thấy người như cậu ta sẽ đồng ý có hai con chim nhỏ ríu ra ríu rít theo sau không?"

Phương Viên nín thinh. Mã Khải và Lâm Phi Ca không phải người hướng nội, ở cùng nhau sẽ càng ồn ào, trong số những người cô quen biết, e là trừ bạn thân Hạ Ninh thì không ai hoạt ngôn bằng họ. Thang Lực trầm tính ít nói, cực kỳ ghét bị làm phiền, mà Lâm Phi Ca và Mã Khải thường xuyên bàn luận về anh, họ thà tới chỗ Thang Lực cũng không về đây, tôi cô thật sự không hiểu nói.

"Phương Viên, em qua đây." Đới Húc ngồi xổm dưới đất rất lâu mới đứng dậy, nhường chỗ cho Phương Viên tới, "Em canh giữ chỗ này, tôi qua bên công trường mượn đồ xúc đất."

"Có phát hiện rồi sao?" Phương Viên kinh ngạc.

"Còn khó nói, em cứ ở đây chờ đã." Đới Húc chỉ hai đống tuyến ở bìa rừng gần đường lát đá, "Rốt cuộc có phát hiện gì không, lát nữa sẽ biết."

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Danh sách chương

200 chương
Chương 1 - 1: Quyển 1: Ác mộng - Chương 1: Quà gặp mặt Chương 2 - 2: Q1.Chương 2: Thịt tươi Chương 3 - 3: Q1.Chương 3: Cơ hội khó có được Chương 4 - 4: Q1.Chương 4: Tìm xương Chương 5 - 5: Q1.Chương 5: Đá bóng Chương 6 - 6: Q1.Chương 6: Không thân Chương 7 - 7: Q1.Chương 7: Người xấu Chương 8 - 8: Q1.Chương 8: Phát hiện hài cốt Chương 9 - 9: Q1.Chương 9: Phương thức tư duy Chương 10 - 10: Q1.Chương 10: Không biết người có lòng tốt Chương 11 - 11: Q1.Chương 11: Khuôn mặt biến dạng Chương 12 - 12: Q1.Chương 12: Hại người Chương 13 - 13: Q1.Chương 13: Trộm Chương 14 - 14: Q1.Chương 14: Giáo viên tiếng Anh Chương 15 - 15: Q1.Chương 15: Phong cách hip hop Chương 16 - 16: Q1.Chương 16: Liên lạc với người nhà Chương 17 - 17: Q1.Chương 17: Không phối hợp Chương 18 - 18: Q1.Chương 18: Bắt đầu thể hiện Chương 19 - 19: Q1.Chương 19: Chết rồi thì đút cho chó ăn Chương 20 - 20: Q1.Chương 20: Ủ rũ Chương 21 - 21: Q1.Chương 21: Biệt thự cao cấp Chương 22 - 22: Q1.Chương 22: Thanh niên ưu tú Chương 23 - 23: Q1.Chương 23: Tiêm phòng Chương 24 - 24: Q1.Chương 24: Quá phiền phức Chương 25 - 25: Q1.Chương 25: Xác định thân phận Chương 26 - 26: Q1.Chương 26: Quan hệ tốt Chương 27 - 27: Q1.Chương 27: Bằng giả Chương 28 - 28: Q1.Chương 28: Tiểu Bốc Chương 29 - 29: Q1.Chương 29: Xu lợi tị hại Chương 30 - 30: Q1.Chương 30: Bắt cá Chương 31 - 31: Q1.Chương 31: Kể khổ Chương 32 - 32: Q1.Chương 32: Không chịu trách nhiệm Chương 33 - 33: Q1.Chương 33: Tiền tài vạn năng Chương 34 - 34: Q1.Chương 34: Thần thần bí bí Chương 35 - 35: Q1.Chương 35: Báo mộng Chương 36 - 36: Q1.Chương 36: Hoàn cảnh gia đình khác xa Chương 37 - 37: Q1.Chương 37: Chút cọ xát Chương 38 - 38: Q1.Chương 38: Giấu tài Chương 39 - 39: Q1.Chương 39: Theo đuôi Chương 40 - 40: Q1.Chương 40: Giải vây Chương 41 - 41: Q1.Chương 41: Đi công tác Chương 42 - 42: Q1.Chương 42: Ngộ nhận Chương 43 - 43: Q1.Chương 43: Sách lược Chương 44 - 44: Q1.Chương 44: Căng da đầu Chương 45 - 45: Q1.Chương 45: Tìm hiểu Chương 46 - 46: Q1.Chương 46: Không nói thẳng Chương 47 - 47: Q1.Chương 47: Ở lại Chương 48 - 48: Q1.Chương 48: Tin đồn Chương 49 - 49: Q1.Chương 49: Bị chặn lại Chương 50 - 50: Q1.Chương 50: Đàn em Chương 51 - 51: Q1.Chương 51: Liệu cơm gắp mắm Chương 52 - 52: Q1.Chương 52: Không nói thật giả Chương 53 - 53: Q1.Chương 53: Chống đỡ Chương 54 - 54: Q1.Chương 54: Hỏi thăm đêm khuya Chương 55 - 55: Q1.Chương 55: Bụi về bụi , đất về đất Chương 56 - 56: Q1.Chương 56: Phùng trứng thối Chương 57 - 57: Q1.Chương 57: Giả mạo Chương 58 - 58: Q1.Chương 58: Chủ nghĩa duy vật Chương 59 - 59: Q1.Chương 59: Ngọn nguồn Chương 60 - 60: Q1.Chương 60: Tình yêu một thời Chương 61 - 61: Q1.Chương 61: Thuận nước đẩy thuyền Chương 62 - 62: Q1.Chương 62: Chủ nhiệm khoa Chương 63 - 63: Q1.Chương 63: Không lựa lời Chương 64 - 64: Q1.Chương 64: Giấu diếm Chương 65 - 65: Q1.Chương 65: Nghi điểm Chương 66 - 66: Q1.Chương 66 - 72 Chương 67 - 67: Quyển 2: Kẻ mô phỏng _ Chương 1-5 Chương 68 - 68: Q2.Chương 6 - 10 Chương 69 - 69: Q2.Chương 11 - 15 Chương 70 - 70: Q2.Chương 16 - 20 Chương 71 - 71: Q2.Chương 21 - 25 Chương 72 - 72: Q2.Chương 26 - 30 Chương 73 - 73: Q2.Chương 31 - 35 Chương 74 - 74: Q2.Chương 36 - 40 Chương 75 - 75: Q2.Chương 41 - 45 Chương 76 - 76: Q2.Chương 46 - 50 Chương 77 - 77: Q2.Chương 51 - 55 Chương 78 - 78: Q2.Chương 56 - 60 Chương 79 - 79: Q2.Chương 61 - 65 Chương 80 - 80: Q2.Chương 66 - 70 Chương 81 - 81: Q2.Chương 71 - 75 Chương 82 - 82: Q2.Chương 76 - 81 Chương 83 - 83: Quyển 3: Nhà ma - Chương 1 - 5 Chương 84 - 84: Q3.Chương 6 - 10 Chương 85 - 85: Q3.Chương 11 - 15 Chương 86 - 86: Q3.Chương 16 - 20 Chương 87 - 87: Q3.Chương 21 - 25 Chương 88 - 88: Q3.Chương 26 - 30 Chương 89 - 89: Q3.Chương 31 - 35 Chương 90 - 90: Q3.Chương 36 - 40 Chương 91 - 91: Q3.Chương 41 - 45 Chương 92 - 92: Q3.Chương 46 - 50 Chương 93 - 93: Q3.Chương 51 - 55 Chương 94 - 94: Q3.Chương 56 - 60 Chương 95 - 95: Q3.Chương 61 - 65 Chương 96 - 96: Q3.Chương 66 - 73 Chương 97 - 97: Quyển 4: Người gỗ - Chương 1: Ngụy tạo tự sát trên đường ray Chương 98 - 98: Q4.Chương 2: Áo ba lỗ màu trắng Chương 99 - 99: Q4.Chương 3: Cái chết của học bá Chương 100 - 100: Q4.Chương 4: Ý thức cạnh tranh