Chương 151: Q4.Chương 71 - 75
Chương 71: Án mạng trong nhà
Hai người họ lại đến tìm pháp y Lưu, Đới Húc trình bày ý tưởng của mình, pháp y Lưu tán đồng với phỏng đoán này, hơn nữa cũng hứa bộ phận của mình sẽ cố gắng phối hợp. Đới Húc cảm ơn, lần nữa xác nhận xem lúc còn sống nạn nhân có giãy giụa hay có dấu vết vật lộn hay không, sau khi nhận được câu trả lời là không có, anh mới dẫn Phương Viên rời đi, chuẩn bị đến khu vực trường học điều tra các cửa hàng bán đồ dùng thể thao cùng những siêu thị lớn nhỏ, xem có thể tìm được manh mối gì không. Thật ra với chuyện này, Đới Húc và Phương Viên đều không dám hy vọng quá nhiều, tuy thời gian tử vong của nạn nhân bị nghi ngờ là Đoạn Phi Vũ vào khoảng hai tuần trước, nhưng điều này không có nghĩa hung thủ mua những món đồ đó ngay trước khi giết nạn nhân. Từ vụ án của Kha Tiểu Văn và nạn nhân thứ hai mà xét, không khó để nhận ra đây đều là những vụ án giết người có mục đích, hung thủ chắc chắn cũng cẩn thận tiến hành từng bước, rất ít khi thay đổi kế hoạch đột ngột để tránh để lộ manh mối. Thế nên việc đeo bao cát không cho nạn nhân thứ hai nổi lên mặt nước nhất định đã nằm trong kế hoạch của hắn từ trước.
Hai người lái xe đi thẳng tới khu vực trường chuyên. Trước khi xác nhận thân phận của nạn nhân thứ hai, bọn họ không định làm phiền trường học thêm lần nữa, dù sao lớp của Kha Tiểu Văn và Đoạn Phi Vũ đang trong giai đoạn lớp mười hai đặc biệt. Bọn họ tạm thời cũng không có cách nào để phán đoán xem hung thủ vì lý do gì mà lựa chọn hai người đó. Trước đó, cảnh sát cũng đã nhắc nhở khéo, bảo cô giáo Đặng nghiêm khắc kia phải chú ý vấn đề an toàn của học sinh trong khoảng thời gian này, thường xuyên liên lạc với phụ huynh học sinh, có gì bất thường phải lập tức báo cảnh sát. Ngoài ra, bọn họ không dám có hành động lớn hơn, một khi khiến sự việc rối tung, bị ảnh hưởng không chỉ có học sinh lớp đó mà có thể là tất cả học sinh lớp mười hai của trường, thậm chí ảnh hưởng tới việc học tập và thành tích thi đại học của các em.
Tuy hiện tại thứ bọn họ phải đối mặt là hai án mạng, nhưng người cũng đã chết rồi, cảnh sát vẫn sẽ giúp họ đòi lại công bằng, nhưng trước đó, không tạo ảnh hưởng xấu với người còn sống vẫn là việc làm tiên quyết.
Lúc Đới Húc và Phương Viên lái xe đến khu vực gần trường chuyên cấp ba thì đã hơn chín giờ sáng, các cửa hàng xung quanh bắt đầu mở cửa buôn bán. Họ đậu xe bên đường, bắt đầu thăm hỏi từng chỗ. Quanh trường học có vài siêu thị và cửa hàng bán đồ dùng thể thao, Đới Húc và Phương Viên hỏi thăm mấy nơi xem gần đây có ai mua tạ tay và bao cát cột chân không thì đều nhận được câu trả lời là không có, chỗ họ chỉ bán những thứ đơn giản như vợt bóng bàn, vợt cầu lông, hoặc cầu đá mà học sinh hay mua.
Vất vả lắm họ mới tìm được một siêu thị bán bao cát cột chân, có điều nhãn hiệu lại không trùng với cái họ đang tìm. Đới Húc và Phương Viên tốn hơn một tiếng đồng hồ vẫn không phát hiện cửa hàng khả nghi. Kết quả như vậy tuy không tốt nhưng vẫn có thể giúp loại trừ khu vực xung quanh trường học.
Vì vậy mục tiêu tiếp theo là các siêu thị lớn của thành phố A. Nhắc tới siêu thị, phạm vi sẽ rất lớn, hung thủ muốn mua sắm thì cần có phương tiện di chuyển, đi xa hay gần phụ thuộc vào điểm xuất phát của hung thủ. Sau khi bàn bạc, hai người quyết định lấy trường học làm điểm xuất phát, tiến hành điều tra từ xa đến gần.
Vì thế Phương Viên từ di động khoanh vùng những siêu thị lớn trong bán kính mấy cây số, hai người họ lái xe từ trường học đến một siêu thị lớn mất khoảng mười phút, định bắt đầu tìm hiểu từ đó.
Còn chưa kịp vào bãi đỗ xe, di động của Đới Húc vừa đổ chuông, anh vừa lái xe vừa dùng tai nghe nói chuyện, sau khi cúp máy, xe liền quay đầu rời khỏi siêu thị.
"Sao vậy? Không phải lại xảy ra chuyện gì đấy chứ?" Phương Viên thấy vậy cũng không khỏi căng thẳng, phát hiện một thi thể có thể là Đoạn Phi Vũ đang mất tích còn xem như một tiến triển, nhưng nếu tại thời điểm quan trọng này lại xảy ra chuyện, tính chất vụ án sẽ khác.
"Có liên quan tới chúng ta không thì tạm thời chưa thể xác định, có điều chúng ta bắt buộc phải đi chuyến này, nếu không rất khó để khẳng định." Đới Húc nhíu mày, lấy tai nghe xuống, thuận tay ném di động ra ghế sau, "Thang Lực mới gọi điện, cậu ta nhận được cuộc gọi từ cô Đặng, nói trong lớp lại có một nữ sinh gặp chuyện, chết rồi."
"Vẫn là học sinh lớp chuyên đó? Thế bây giờ chúng ta đến trường học sao?"
"Không phải trường học, chúng ta đến nhà nữ sinh kia. Nữ sinh kia chết ở nhà, sáng nay phụ huynh mới phát hiện, đã thông báo cho nhà trường, sau khi nghe nói cô Đặng sợ việc này có liên quan tới vụ án chúng ta đang điều tra nên bảo phụ huynh tạm thời không xử lý thi thể. Cô ấy là người báo cảnh sát."
"Bị hại tại nhà?" Phương Viên sửng sốt. Việc này thật sự khiến cô bất ngờ, nhà với mỗi người ngoài là nơi để ở còn là cảng tránh gió an toàn. Bên ngoài dù có gió lớn mưa to hay nguy hiểm khó khăn thế nào, chỉ cần ở nhà thì vẫn an toàn. Với trẻ vị thành niên hoặc học sinh chưa có cuộc sống độc lập thì điều này càng rõ, bởi vậy khi nghe nói nữ sinh chết ngay trong nhà, cô thật sự không dám tin, "Bố mẹ cô ấy đi trực đêm hay có kẻ xấu đột nhập vào nhà?"
"Trong điện thoại Thang Lực không nói cụ thể, có điều nghe qua không giống kẻ xấu đột nhập vào nhà, chúng ta đến nơi sẽ biết thôi." Đới Húc cũng thắc mắc như Phương Viên, tuy Thang Lực không nói rõ nhưng sau khi xem xét hiện trường anh ta lại gọi điện cho anh và Phương Viên, chứng tỏ đã phát hiện điều gì đó, vụ này nói không chừng có liên quan tới án mạng bọn họ đang điều tra.
Phương Viên gật đầu, không hỏi nữa. Cả hai bọn họ đều chưa tới hiện trường, việc mình không biết, Đới Húc cũng không thể biết trước, bây giờ nhận thông báo như vậy, trong lòng ai cũng nặng trĩu, thay vì nhiều lời hay phỏng đoán lung tung chi bằng bình tĩnh lại, giữ cho đầu óc tỉnh táo.
Phương Viên cố ép bản thân không được suy đoán chủ quan, miễn cho khi đến hiện trường dễ bị quấy nhiễu. Đúng lúc này, di động đổ chuông, cô thoáng nhìn tai nghe bị Đới Húc ném bên cạnh, tưởng lại có tình huống mới, di động anh ném phía sau, tai nghe cũng gỡ xuống nên không liên lạc được, cho nên mới liên lạc với cô, kết quả màn hình lại báo là mẹ Phương. Phương Viên lập tức nhíu mày, cú điện thoại này cô căn bản không cần nghe máy cũng biết nội dung là gì, chắc chắn là hỏi tối qua xem mắt có thuận lợi không, kết quả thế nào, ấn tượng của người ta với Phương Viên ra sao, có khả năng phát triển tiếp không. Mấy vấn đề này bà đương nhiên không dám gọi điện hỏi trực tiếp Dương Chí Viễn, bởi vì Dương Chí Viễn có một người ba rất ghê gớm, là đối tượng của chồng bà phải nịnh bợ, thế nên bà chỉ có thể gọi hỏi Phương Viên.
Nghĩ đến đây, Phương Viên lại phiền lòng. Đới Húc mới nhận thông báo lại có một nữ sinh chết, vụ này dù có liên quan tới án mạng của Kha Tiểu Văn và Đoạn Phi Vũ hay không thì đều là chuyện khiến người ta không có tâm trạng, càng đừng nói tới việc chỉ sợ cũng có liên quan. Phương Viên lúc này cực kỳ mơ hồ, cảm thấy áp lực rất lớn. Tại thời điểm này, mẹ Phương năm lần bảy lượt yêu cầu cô như vậy, để bên tai được an tĩnh, cô cũng đã nhượng bộ, kết quả biết rõ cô đang trong giờ làm mà bà ấy chỉ biết nghĩ đến kế hoạch của mình cùng vấn đề tiền đồ của chồng bà, nếu sớm biết mẹ Phương được một tấc lại tiến một thước như thế, ngay từ đầu cô đã khiến bà ấy dẹp bỏ suy nghĩ giới thiệu cô và Dương Chí Viễn.
Phương Viên bực bội tắt máy, chỉnh sang chế độ rung, nhét vào túi. Trước đây mẹ Phương giục cô đi xem mắt đã chọn hình thức oanh tạc liên hoàn, cô không tin lần này bà sẽ hết hy vọng chỉ vì một lần cô từ chối.
Quả nhiên, di động trong túi bắt đầu rung, tuy Phương Viên mặc kệ nhưng Đới Húc đương nhiên chú ý tới, căn bản không cần hỏi cũng biết cô đang trốn điện thoại của ai, chẳng qua trước mắt dù là về công hay tư cũng không nên thảo luận vấn đề này, cho nên anh không nói gì cả.
Di động rung không biết bao lâu mới dừng, Phương Viên lấy ra muốn xem rốt cuộc mẹ Phương cố chấp gọi bao nhiêu lần, nhưng đến khi thấy, cô lại dở khóc dở cười. Không phải mẹ Phương biết khó mà lui, mà là di động của cô sau khi bị mẹ Phương oanh tạc một hồi nên đã hết pin, tự động tắt máy.
Vậy cũng tốt, dù gì cô cũng ở với Đới Húc, mọi người có chuyện cần thông báo với họ cũng sẽ gọi cho anh, điện thoại của cô hết pin, ngược lại cả hôm nay có thể được an tĩnh một chút.
Lái xe khoảng mười phút, xe của Đới Húc đã chạy tới trước một khu chung cư khá gần trường học đang bị phong tỏa, sau khi Đới Húc lấy ra giấy tờ chứng minh thân phận, bảo vệ vẫn bảo anh để lại thông tin, sau đó mới cho họ vào, thoạt nhìn bảo vệ khu chung cư này khá nghiêm khắc, từ đó cho thấy việc nữ sinh kia bỏ mạng vì người lạ đột nhập tập kích lại càng ít khả năng.
Chạy xe đến trước tòa nhà của nữ sinh, xe vừa dừng thì phía sau lại có hai chiếc theo sát, Đới Húc và Phương Viên vừa xuống xe thì thấy là đồng nghiệp bên kỹ thuật và đội pháp y tới, mọi người gật đầu coi như chào hỏi rồi vội lên lầu, tới nơi liền gặp Thang Lực đang canh giữ ở cửa.
"Tình hình bên trong thế nào?" Đới Húc thấp giọng hỏi Thang Lực.
Thang Lực trả lời: "Đã chết mấy tiếng rồi, bố mẹ nạn nhân đều ở nhà, thoạt nhìn giống như tự sát nhưng bố mẹ nạn nhân khẳng định không có khả năng này, cho rằng bị giết."
"Đội kỹ thuật và pháp y đều tới rồi, không khó để kết luận là tự sát hay bị giết. Cậu đã nói chuyện với bố mẹ nạn nhân chưa?" Tuy hỏi như vậy nhưng thật ra chính Đới Húc đã có suy đoán nhất định, làm việc với Thang Lực nhiều năm, anh khá rõ tính cách của Thang Lực.
Quả nhiên, Thang Lực lắc đầu: "Vẫn chưa, hai người đi đi."
Chương 72: Lời khai của bố mẹ
Đới Húc cũng không ép Thang Lực. Thang Lực vốn rất ngại tiếp xúc với người nhà nạn nhân, vì những người này thường khó giữ được cảm xúc ổn định, mà Thang Lực lại chẳng biết phải an ủi người ta thế nào, gặp trường hợp như vậy, anh luôn cố tránh.
Đới Húc và Phương Viên mang bao giày, bước vào nhà. Căn hộ trông rộng hơn trăm mét vuông, trang trí khá cầu kỳ, có thể thấy điều kiện kinh tế thuộc hàng khá giả. Trên sofa phòng khách có một cặp vợ chồng trung niên trạc hơn bốn mươi đang ngồi. Người đàn ông mặc vest, còn người phụ nữ vẫn mặc bộ đồ ngủ bằng lụa. Một người cúi đầu, một người lấy tay che mặt, vai run lên như đang khóc. Họ hoàn toàn không để ý có người vào nhà, mãi đến khi Đới Húc bước tới, thân hình cao lớn của anh che khuất ánh sáng, họ mới ngẩng đầu lên. Người đàn ông trông vô cùng đau buồn, còn người phụ nữ thì hai mắt đã sưng đỏ vì khóc.
"Ông bà là bố mẹ của nạn nhân đúng không?" Đới Húc xuất trình giấy tờ, "Chúng tôi là đội hình sự thuộc Công an thành phố A, nhận được tin báo nên đến điều tra. Mong ông bà phối hợp."
Người đàn ông không kịp đưa tay nhận giấy, chỉ vội vàng gật đầu rồi đứng dậy, lau nước mắt:
"Được, anh chị cần gì cứ nói, chúng tôi sẽ phối hợp hết sức."
"Ông cứ ngồi đi. Đồng nghiệp bên kỹ thuật và pháp y sẽ vào chụp ảnh, thu thập chứng cứ trong phòng trước. Trong lúc đó, chúng tôi muốn hỏi một vài chuyện." Đới Húc vừa nói vừa ra hiệu cho Phương Viên cùng ngồi xuống phía đối diện, chuẩn bị lấy lời khai.
Phương Viên rút sổ ghi chép ra, sẵn sàng ghi lại.
"Tôi xin giới thiệu sơ về gia đình chúng tôi." Người đàn ông ngồi xuống, cố giữ bình tĩnh, "Tôi họ Vạn, đây là vợ tôi. Người xảy ra chuyện là con gái chúng tôi, tên Vạn Thiến, năm nay mới mười tám tuổi, đang học lớp Mười Hai."
Nhắc đến tên con gái vừa mất, mẹ của Vạn Thiến lại không kìm được, ôm mặt khóc nức nở.
Bố của Vạn Thiến đành ngừng lại, vỗ vai vợ, miệng nói không sao, nhưng tình cảnh thế này, ai mà không cảm thấy bất lực. Sau một lúc im lặng, ông lại tiếp tục:
"Con bé hôm trước vẫn bình thường. Mấy hôm nay nó có bị cảm, hai vợ chồng tôi định xin phép cho nghỉ, nhưng nó không chịu. Sáng nay, vợ tôi lên gọi nó dậy, không thấy trả lời. Nghĩ con bé học nhiều mệt, không nỡ gọi tiếp, nên lén gọi cô giáo xin nghỉ tiết tự học đầu giờ cho nó. Mãi tới lúc sắp đi làm, tôi lên gọi, định tiện thể đưa con bé đi học. Vợ tôi gõ cửa không thấy động tĩnh, đẩy cửa vào xem thì thấy nó vẫn nằm im. Ban đầu tưởng là ngủ say, đến khi tới gần, chạm vào mới phát hiện người nó lạnh toát, cơ thể đã cứng đờ..."
Bố của Vạn Thiến nói đến đây nghẹn lời, chỉ biết thở dài. Mẹ của Vạn Thiến lại bật khóc nức nở.
"Bình thường thành tích học tập của Vạn Thiến thế nào ạ?" Phương Viên hỏi, đây là điều cô đang muốn làm rõ nhất, "Có khả năng bị loại khỏi lớp chọn không?"
Mẹ của Vạn Thiến ngẩng đầu, sững sờ nhìn Phương Viên, rồi quay sang chồng. Bố của Vạn Thiến cũng lộ vẻ ngạc nhiên, không hiểu sao trong lúc tang thương như vậy, đối phương lại hỏi đến chuyện học hành.
Nhưng dù không hiểu, hai người vẫn không tỏ ra khó chịu. Bố của Vạn Thiến đáp, nghiêm túc:
"Con gái tôi học khá tốt, năm nào cũng nằm trong top 30. Dù chỉ ở mức trung bình trong lớp chọn, không phải học sinh xuất sắc nhất, nhưng nó từng nói điểm số của mình khá ổn định, không lo bị loại."
Câu trả lời cho thấy không có nguy cơ bị loại, cũng không phải học sinh quá nổi trội, khiến Phương Viên hơi bất ngờ. So với Kha Tiểu Văn và Đoạn Phi Vũ, tình huống của Vạn Thiến khác hẳn. Hơn nữa, cô bé được bố mẹ phát hiện tử vong ngay trong nhà vào sáng sớm, căn hộ nhìn qua không có dấu hiệu bị xâm nhập. Vậy sự việc này là trùng hợp, hay có liên quan đến vụ của Kha Tiểu Văn và Đoạn Phi Vũ?
"Trước khi phát hiện Vạn Thiến xảy ra chuyện, tức là từ tối qua đến sáng nay, cô bé hoặc trong nhà có gì bất thường không?" Đới Húc hỏi tiếp, chia sẻ cùng mối nghi ngờ với Phương Viên.
"Không có gì bất thường cả, mọi thứ đều rất bình thường." Bố của Vạn Thiến đáp, "Tối qua tôi đi tiếp khách, về hơi muộn. Lúc về thì thấy con bé đã về nhà, đang học bài trong phòng. Tôi và vợ xem tivi ngoài phòng khách một lúc. Khoảng hơn mười một giờ, chuẩn bị đi ngủ, vợ tôi thấy phòng nó còn sáng đèn nên tới gõ cửa, nhắc đi ngủ sớm. Sau đó chúng tôi vào phòng ngủ luôn."
"Trong mấy ngày gần đây, con bé có chia sẻ điều gì không? Kiểu như áp lực học tập, hay chuyện phiền muộn nào đó?" Phương Viên tiếp tục hỏi.
"Không, thật sự không có." Mẹ của Vạn Thiến lắc đầu đau đớn, "Tối qua nó còn dặn tôi mấy bữa tới nấu thịt kho tàu cho ăn. Không có dấu hiệu gì khác thường."
Khi nãy đi ngang qua phòng Vạn Thiến, Phương Viên thoáng thấy cô bé vẫn nằm trên giường. Dù không nhìn kỹ, cũng có thể xác định không có vết máu hay dấu hiệu xô xát. Nếu chết trong nhà mà không để lại dấu hiệu, khả năng lớn là do uống độc dược.
Cô liếc nhìn Đới Húc, định xin ý kiến. Cô sợ nếu hỏi thẳng bố mẹ nạn nhân sẽ gây hiểu lầm.
Đới Húc bắt được ánh mắt Phương Viên, hiểu ý cô. Anh cũng nghi ngờ điều tương tự, nên mới hỏi:
"Ở độ tuổi như Vạn Thiến, đang chuyển từ thiếu niên sang thanh niên, tâm lý dễ nhạy cảm. Có khi nào cô bé có chuyện gì mà không muốn chia sẻ với người lớn không ạ?"
"Anh muốn nói là Vạn Thiến nhà tôi nghĩ quẩn, lại xấu hổ không nói với chúng tôi?" Bố của Vạn Thiến lập tức phản bác, "Con bé không phải đứa như vậy. Nó chẳng giấu bố mẹ chuyện gì cả. Dù nó lớn rồi, có thể không chia sẻ với tôi, nhưng nó thân với mẹ lắm, cái gì cũng nói. Có chuyện gì buồn, chắc chắn nó sẽ kể với mẹ nó."
"Không thể nào con bé tự tử được. Tuyệt đối không thể!" Mẹ của Vạn Thiến khóc, nghẹn ngào nói, "Con bé học giỏi, lại ngoan ngoãn, ở trường cũng không có mâu thuẫn gì với bạn bè hay thầy cô. Nó còn nói sau khi đỗ đại học, cả nhà sẽ đi du lịch nước ngoài để mở mang tầm mắt. Con bé còn lo lên đại học rồi sẽ tụt lại nếu không có trải nghiệm như các bạn. Một đứa biết nghĩ như vậy sao có thể nghĩ quẩn được, không thể nào!"
"Đúng vậy! Nên tôi hy vọng anh chị giúp tôi điều tra cho rõ ràng. Vạn Thiến không thể chết oan ức như thế được. Chắc chắn có kẻ hại con bé, không thể để kẻ đó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!" Bố của Vạn Thiến nghiến răng, ánh mắt căm giận.
"Vậy ông bà có nghi ngờ ai không? Có ai có khả năng làm hại Vạn Thiến không?" Phương Viên hỏi, "Nếu có người đáng ngờ, xin hãy nói ra, chúng tôi sẽ điều tra."
Hai vợ chồng sững lại, nhìn nhau, cuối cùng đều lắc đầu.
"Tôi chưa từng nghe con bé nói mình có mâu thuẫn với ai. Các mối quan hệ của con bé đều rất tốt, cả con trai lẫn con gái." Mẹ Vạn Thiến vẫn cố nhấn mạnh trong tiếng nấc, "Nhưng chắc chắn con bé không tự tử."
"Chúng tôi cũng muốn tin như vậy." Phương Viên trấn an, "Nhưng nếu nghĩ có người hại cô bé, chúng ta cũng cần có hướng điều tra. Ở trường, cô bé có mâu thuẫn hay tranh cãi với ai không? Hoặc là, có yêu đơn phương ai không?"
"Chắc là không. Con bé chưa từng kể gì cả." Mẹ Vạn Thiến ngẫm nghĩ rồi lắc đầu, "Nó rất nhát, có chuyện gì cũng sẽ nói. Hơn nữa trước khi vào cấp ba, chúng tôi đã ngồi lại nói chuyện với nó về việc học. Nó cũng nói sẽ tập trung, không yêu đương trong giai đoạn này."
"Điện thoại của Vạn Thiến còn ở nhà không? Con bé có thói quen viết nhật ký không?" Đới Húc hỏi. Theo lý, nếu là học sinh ngoại trú, điện thoại phải để ở nhà.
"Chắc là còn. Anh chị cứ vào phòng nó mà kiểm tra. Sáng nay từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, chúng tôi không dám vào nữa." Bố Vạn Thiến nói, mắt đỏ hoe.
"Chúng tôi xin phép mang theo đồ dùng cá nhân của Vạn Thiến, bao gồm điện thoại, máy tính, và cả nhật ký nếu có, về trụ sở để xử lý. Khi vụ án kết thúc, sẽ hoàn trả đầy đủ, không làm hỏng hóc gì." Phương Viên hỏi ý kiến.
"Được! Cứ mang hết đi!" Bố Vạn Thiến kiên quyết, "Chúng tôi không cần giữ gì cả, chỉ cần biết rõ rốt cuộc vì sao con gái tôi lại chết như vậy!"
Chương 73: Tinh thần không ổn
Nếu bố mẹ không phát hiện Vạn Thiến ở nhà có biểu hiện gì khác thường, cũng không rõ tình hình con gái ở trường ra sao, Đới Húc và Phương Viên cảm thấy tiếp tục hỏi cũng không có ý nghĩa gì, chi bằng kiểm tra hiện trường trước rồi mới suy xét xem có cần hỏi thêm đôi vợ chồng này không. Dù sao vào thời điểm này, thật ra hỏi gì cũng là một đả kích đối với gia đình nạn nhân. Chẳng qua công việc yêu cầu nên cần phải làm rõ vài việc, nhưng nếu không cần thiết thì tất nhiên có thể miễn.
Vì vậy, Đới Húc bảo bố mẹ Vạn Thiến tạm thời đừng ra ngoài, bọn họ sẽ đến phòng Vạn Thiến điều tra trước, lát nữa sẽ thông báo xem cần làm gì tiếp theo. Bố mẹ Vạn Thiến gật đầu. Mẹ của Vạn Thiến rất đau khổ, thấy Đới Húc và Phương Viên đứng dậy đi về phía phòng con gái mình thì lại bật khóc nức nở. Bố của Vạn Thiến đứng bên cạnh thở dài, liên tục an ủi vợ nhưng ánh mắt cũng không dám ngẩng lên nhìn về phía căn phòng ấy. Với họ, căn phòng đó từng tràn đầy hy vọng, nhưng giờ đây, hy vọng đã tan theo cái chết đột ngột của con gái, chỉ còn lại nỗi đau khôn nguôi. Tận mắt chứng kiến con gái chết trên chính chiếc giường của mình, e là dù là ai cũng không thể chịu nổi cú sốc này.
Đới Húc và Phương Viên đến cửa phòng Vạn Thiến, bên trong nhóm pháp y do Lưu dẫn đầu vẫn đang chụp ảnh và kiểm tra thi thể, nên họ chưa vội vào, tránh làm gián đoạn công việc. Đới Húc gọi Thang Lực đang chờ ngoài cửa vào, hạ giọng hỏi: "Làm sao cậu xác định vụ này có liên quan đến vụ án kia?"
"Trên bàn học của nạn nhân có một tờ giấy, tuy đã bị vẽ nguệch ngoạc đè lên nhưng vẫn nhận ra là hình người gỗ mà hai người từng tìm thấy." Thang Lực trả lời.
Nếu Thang Lực đã nói vậy thì chắc chắn không sai. Trong đội hình sự, anh là người ít nói nhất, nhưng xét về độ đáng tin thì thuộc hàng đầu, gần như chưa từng gây ra sơ suất nào. Anh cũng nổi tiếng là lý trí, điềm tĩnh, vì thế nếu anh xác nhận hình vẽ trên giấy ở bàn học của Vạn Thiến là người gỗ, Đới Húc và Phương Viên hoàn toàn tin vào phán đoán của anh.
Phương Viên mượn điện thoại của Đới Húc để tìm ảnh chụp người gỗ. Vì điều tra người gỗ nhưng không tiện mang theo khắp nơi, cả cô và Đới Húc đều lưu ảnh trong điện thoại. Mà điện thoại của cô vừa hết pin do bị mẹ gọi liên tục, nên đành mượn của Đới Húc. Cô quay lại phòng khách, đưa điện thoại cho bố mẹ Vạn Thiến xem, hỏi: "Ông bà ở nhà có từng thấy người gỗ như thế này chưa? Hoặc có nghe Vạn Thiến nhắc gì liên quan không?"
"Người khổ?" Bố Vạn Thiến nhìn hình, tỏ ra nghi ngờ, "Tôi chưa từng thấy, đây là cái gì vậy? Món đồ thủ công cũ kỹ bẩn thỉu này thì liên quan gì đến chuyện của con gái tôi?"
"Đúng đấy, trong nhà tôi chưa từng xuất hiện đồ thế này." Mẹ Vạn Thiến vừa lau nước mắt vừa xem kỹ hình rồi lắc đầu, "Có thể bố con bé không để ý, nhưng tôi là người nội trợ, ngày nào cũng ở nhà, trong nhà có thêm hay mất thứ gì tôi đều biết. Dù tôi không động vào đồ trong phòng con gái nhưng tôi vẫn nắm rõ tình hình trong đó. Dù sao Vạn Thiến đang ở tuổi mới lớn, tôi không thể không để tâm."
Nói tới đây, mẹ Vạn Thiến lại bật khóc.
Cô hiểu ý bà, bà ấy sợ con gái yêu sớm, nên tuy bên ngoài tỏ ra tôn trọng không gian riêng nhưng thật ra vẫn âm thầm kiểm tra.
Thật ra, bố mẹ lo lắng cho con như vậy cũng không có gì sai hay lạ. Chỉ là, chuyện vừa xảy ra với Vạn Thiến khiến mọi sự đề phòng yêu sớm giờ trở thành nỗi ân hận lớn lao, vì không ai ngờ được có thứ còn đáng sợ hơn chuyện yêu đương lại đang rình rập con mình.
Vì họ khẳng định chưa từng thấy người gỗ đó trong nhà, Phương Viên cũng không hỏi thêm, chỉ gật đầu, lấy lại điện thoại từ tay họ: "Không sao, ông bà cứ từ từ nhớ lại, nếu có nhìn thấy, dù là trong nhà hay bên ngoài, xin hãy liên lạc với chúng tôi."
"Cô gái, cô có thể nói người gỗ này có liên quan gì đến chuyện của con gái tôi không?" Bố Vạn Thiến hỏi, vẫn không thể hình dung được sự liên hệ.
Phương Viên suy nghĩ một chút. Tuy chưa có bằng chứng xác thực rằng vụ này liên quan đến Kha Tiểu Văn và Đoạn Phi Vũ, nhưng nếu đã có khả năng liên quan thì bố mẹ Vạn Thiến cũng có quyền được biết. Cô liền tóm tắt sơ lược tình hình.
"Nghĩa là sau vụ việc đó, học sinh bắt đầu đồn thổi về lời nguyền người gỗ. Có em không tin, nhưng cũng có người rất sợ. Từng có hai nữ sinh nhặt được người gỗ rồi hoảng sợ đến báo án với chúng tôi." Phương Viên nói, "Đồng nghiệp chúng tôi kiểm tra hiện trường thì phát hiện một tờ giấy trên bàn học của Vạn Thiến, có thể là cô bé đã vẽ người gỗ lên đó. Chúng tôi không biết hai chuyện có liên quan không nên mới hỏi thăm ông bà."
"Tôi thật sự không có ấn tượng gì về món đồ này. Hơn nữa trên đời làm gì có lời nguyền? Tôi không tin lời nguyền có thể giết người. Chỉ có con người mới giết được nhau thôi! Tôi vốn không tin con gái mình tự sát, giờ nghe cô nói vậy lại càng tin con bé bị hại." Bố Vạn Thiến tức giận, "Mấy hôm trước giáo viên có thông báo rằng gần đây có học sinh gặp nạn, nhà trường tạm thời không công khai để tránh ảnh hưởng đến các em, bảo chúng tôi quan tâm con cái nhiều hơn. Tôi có hỏi Vạn Thiến, con bé nói không sao, mỗi ngày tan học về nhà đều rất bình thường, không hề nhắc gì đến người gỗ. Lời nguyền giết người chỉ là trò trẻ con! Người lớn như chúng tôi chắc chắn không tin mấy thứ đó! Cô cậu nhất định phải giúp chúng tôi điều tra rõ ràng. Dù là con tôi hay con người khác cũng đều là bảo bối của bố mẹ. Làm cha mẹ chúng tôi bất lực, chỉ có thể trông cậy vào cô cậu, không thể để bọn trẻ chết không rõ ràng như vậy được."
"Thế sau khi giáo viên chủ nhiệm thông báo, ông bà có nghĩ tới việc đón con sau giờ học buổi tối không?" Phương Viên hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn hỏi. Nếu cô Đặng thật sự từng liên lạc với phụ huynh, biết đâu bố mẹ Vạn Thiến cũng từng đón con, dù chỉ vài lần, vẫn có thể cung cấp manh mối quan trọng.
Bị hỏi, gương mặt bố Vạn Thiến vốn tái nhợt chợt ửng đỏ.
"Chúng tôi... Không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như vậy." Ông vừa xấu hổ vừa tự trách, "Buổi tối tôi hay có tiệc, về muộn. Vợ tôi thì một mình đi đón cũng bất tiện. Vạn Thiến ngoan, nhà lại gần, nên từ khi lên cấp ba đến giờ vẫn tự đạp xe đi học, không cần chúng tôi đưa đón. Khi đó tôi có hỏi chủ nhiệm xem học sinh gặp nạn là ai, cô ấy nói nhà cậu bé đó khá xa. Chúng tôi chủ quan, tưởng nhà xa nên xảy ra chuyện, còn nghĩ khu vực nhà mình an toàn, nên... Không để ý..."
Càng nói, mặt ông càng đỏ bừng, mẹ Vạn Thiến ở bên khóc càng lớn. Nãy giờ bà khóc vì đau lòng, giờ thì là vì hối hận.
"Ông bà đừng tự trách, chuyện của Vạn Thiến có liên quan đến các vụ khác trong trường hay không thì chúng tôi còn phải điều tra rõ mới biết được. Người chết thì không thể sống lại, nhưng chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức tìm ra sự thật. Ông bà cố gắng nén bi thương." Phương Viên thở dài, an ủi.
Bố Vạn Thiến im lặng gật đầu, mẹ Vạn Thiến vẫn nức nở không thôi. Phương Viên không biết còn có thể nói gì thêm, định để họ ngồi lại bình tĩnh, còn mình thì quay về phòng Vạn Thiến để xem có thể giúp gì. Cô gật đầu với họ rồi xoay người định đi, nhưng chưa kịp bước nửa bước thì mẹ Vạn Thiến bỗng gọi lại: "Cô gái, cô chờ chút, tôi nhớ ra một chuyện." Bà nức nở, "Tôi nhớ ra một việc, không biết có giúp ích được cho cô cậu không..."
"Không sao, bà nhớ được gì thì cứ nói, đừng ngại." Phương Viên nhẹ nhàng động viên.
"Khoảng thời gian trước Vạn Thiến... Tinh thần hình như không ổn. Khi về ăn cơm trông có vẻ có tâm sự. Tôi đoán là do có nam sinh ảnh hưởng nên bóng gió hỏi, nhưng nó nói sắp thi rồi, cô chủ nhiệm bảo lần này có thể đào thải học sinh không tiến bộ, nên nó thấy áp lực. Tôi thấy con bé không giống nói dối nên còn an ủi nó, bảo nó cứ học thoải mái, chắc chắn sẽ không bị đào thải đâu."
"Sao bà lại chắc chắn như vậy?" Phương Viên bắt được điểm bất thường trong lời bà, không giống kiểu trấn an suông, mà như thể đã biết trước kết quả.
Bị hỏi, mẹ Vạn Thiến thoáng khựng lại, vội quay sang nhìn chồng. Bố Vạn Thiến hắng giọng, vẻ mặt có chút lúng túng: "Chúng tôi có lén nói chuyện riêng với cô chủ nhiệm. Cô còn trẻ chắc cũng hiểu, vào mấy thời điểm nhạy cảm, phụ huynh thường làm thế để tốt cho con cái. Chủ nhiệm lớp Vạn Thiến khẳng định con bé học tốt, thành tích ổn định, không cần lo lắng chuyện bị loại."
"Vậy sau khi bà nói vậy, Vạn Thiến có phản ứng gì không?" Phương Viên hỏi tiếp.
Mẹ Vạn Thiến lắc đầu: "Không có phản ứng gì. Con bé chỉ 'vâng' một tiếng rồi vào phòng đóng cửa học bài. Khi đó tôi còn tìm cớ đem trái cây và sữa lên mấy lần, kiểm tra thử. Nó thật sự đang học, không làm gì khác. Tôi nghĩ chắc là do áp lực thi cử nên cũng không để tâm thêm."
Chương 74: Đầu độc
"Thế khoảng thời gian trước mà bà nói là cụ thể khi nào?" Phương Viên hỏi.
Mẹ của Vạn Thiến ngẫm nghĩ: "Một tuần thì phải. Cụ thể hôm nào thì tôi không nhớ rõ, cùng lắm là trong vòng một tuần. Qua hôm đó rồi, Vạn Thiến hình như không còn phiền muộn nữa nên tôi cũng không để ý lắm."
Phương Viên gật đầu, ghi chép lại, sau đó để bố mẹ Vạn Thiến ngồi chờ trong phòng khách rồi quay lại phòng của Vạn Thiến. Việc chụp ảnh hiện trường đã hoàn tất, Đới Húc và Thang Lực đã vào phòng, Phương Viên cũng bước vào theo.
Phòng của Vạn Thiến đậm chất con gái, từ chăn màn, gối đệm đến rèm cửa đều là màu hồng, ngay cả bàn học cũng không ngoại lệ. Chỉ tiếc là giờ phút này, trên chiếc giường ấy lại là một thi thể cứng đờ, hoàn toàn phá vỡ vẻ đẹp vốn có.
Thi thể Vạn Thiến nằm ngửa, mặc đồ ngủ bình thường, nét mặt đau đớn, tóc xõa rối bời, vài sợi còn dính vào má, khóe miệng lấm tấm vết dịch trắng đã khô, thoạt nhìn giống như từng sùi bọt mép.
Tay chân cô bé cứng đờ, lòng bàn tay hơi hướng về phía trước, các ngón tay co lại như đang cố nắm lấy thứ gì đó. Phương Viên để ý thấy áo ngủ trông rất sạch sẽ, nhưng ở phần đũng quần lại có vết màu vàng.
"Cô bé trước đó có phải..." Phương Viên không dám chắc, khẽ hỏi Đới Húc bên cạnh.
Đới Húc gật đầu: "Đúng vậy, trên đệm cũng có dấu vết. Thi thể ban đầu nằm sấp, để tiện kiểm tra nên sau khi chụp ảnh xong mới lật lại."
Phương Viên chợt hiểu. Hóa ra lúc đầu Vạn Thiến nằm sấp, nên bố mẹ cô bé đương nhiên không phát hiện ra vẻ đau đớn trên mặt. Hình ảnh mà họ thấy chỉ là con gái nằm sấp như đang ngủ say. Hai tay cô bé duỗi ra phía trước, các ngón tay co lại có lẽ do quá đau đớn mà cố gắng bấu lấy chăn đệm.
"Bây giờ có thể xác định là tự sát hay bị hại không?" Phương Viên lại hỏi.
Lần này, pháp y Lưu nghe được câu hỏi, ông quay đầu lại, thấy là Phương Viên thì mỉm cười: "Hiện tại chỉ có thể xác định nạn nhân chết do trúng độc, hơn nữa là chết ngay trong nhà. Theo lẽ thường, bước đầu sẽ nghi ngờ có phải tự sát hay không, sau đó mới nghĩ đến khả năng bị đầu độc. Mà nếu xác định là bị đầu độc trong nhà thì việc khoanh vùng nghi phạm sẽ rất khó."
"Đồng nghiệp bên kỹ thuật đã kiểm tra khóa cửa." Đới Húc bổ sung, "Không có dấu vết cạy cửa, cũng không có dấu hiệu mở khóa kỹ thuật. Họ đã lấy dấu vân tay ở then cửa và dấu chân ngay lối vào, nhưng e là cũng không tìm được gì rõ ràng."
Phương Viên nhất thời im lặng. Như vậy chỉ còn hai khả năng: một là Vạn Thiến tự sát, hai là bị bố mẹ hạ độc. Nhưng cả hai khả năng đều không thuyết phục. Nếu tự sát, tại sao cô bé phải vẽ hình người gỗ để khiến cái chết của mình có liên quan đến Kha Tiểu Văn hoặc chuyện của Đoạn Phi Vũ? Còn nếu bị bố mẹ hại, thì sao họ phải vờ vịt, khăng khăng rằng con gái mình không thể làm chuyện đó?
Huống hồ, Phương Viên cảm thấy dù trước đây không rõ bố mẹ Vạn Thiến có thật sự quan tâm con mình không, nhưng sự đau khổ và dằn vặt hiện giờ của họ không giống giả vờ.
Có lẽ thấy cô lộ vẻ bất an, Đới Húc khẽ vỗ vai cô: "Em đừng nghĩ nhiều. Đa số án mạng vốn vậy, càng có vẻ đặc biệt thì càng dễ bị che mắt."
"Đúng vậy, cho dù là bị đầu độc trong nhà thì cũng chưa chắc là do người nhà làm." Pháp y Lưu vừa kiểm tra thi thể vừa nói chen vào, gật đầu tán đồng. "Tôi nghe hai cô cậu nói chuyện lúc nãy, cô bé tối qua tan học về nhà, nếu lúc đó mang theo đồ ăn hoặc đồ uống, không dùng ngay mà để đến khi về mới ăn, vậy tính chất vụ án lại khác hẳn. Dạo này hai người còn đang điều tra vụ lớp chuyên cấp ba đúng không? Cô bé này cũng là học sinh lớp đó mà. Trong lớp vừa có học sinh bị hại thì lại có người tự sát, như thế có phải quá trùng hợp? Với lại, nếu tôi nhớ không nhầm, nạn nhân Kha Tiểu Văn sau khi bị giết còn bị đặt lên đường sắt để ngụy trang thành tự sát, đúng không?"
Nghe tới đây, Phương Viên thở phào. Cô biết, điều tra án mạng cần lý trí, không được để cảm xúc chi phối, nhưng trong lòng vẫn không muốn nghi ngờ bố mẹ Vạn Thiến. Nếu tận mắt chứng kiến cảnh một người vì lý do nào đó mà giết chính con ruột của mình, chắc chắn cô sẽ cảm thấy tuyệt vọng và ghê tởm.
"Pháp y Lưu, giờ có thể xác định nạn nhân trúng loại độc gì chưa? Ví dụ như xyanua chẳng hạn?" Đới Húc hỏi tiếp.
Pháp y Lưu lắc đầu: "Tạm thời chỉ có thể nói không phải xyanua. Muốn xác định chính xác thì cần giải phẫu kiểm tra nội tạng, xét nghiệm máu."
Đới Húc gật đầu rồi nhìn sang bàn học cạnh giường, nhưng thay vì chú ý đến đồ đạc trên mặt bàn, ánh mắt anh dừng lại ở thùng rác bên dưới.
Anh đeo găng tay, ngồi xổm xuống tìm kiếm. Trong thùng rác ngoài giấy nháp còn có nhiều bao bì đồ ăn vặt và bịch sữa, có vẻ Vạn Thiến hay ăn đêm trong lúc ôn bài. Anh lục lọi một lúc, lấy ra bốn túi bánh có nhãn hiệu khác nhau, trong đó còn sót lại ít vụn bánh kem. Anh cẩn thận bỏ vào túi vật chứng, mang ra ngoài giao cho kỹ thuật, nhờ kiểm tra vân tay và xem có lỗ chọc kim không.
"Không cần chú ý mấy thứ khác à?" Phương Viên hỏi, "Như bịch sữa chẳng hạn?"
"Không cần. Với điều kiện nhà Vạn Thiến, nếu ai đó cho đồ ăn không rõ nguồn gốc, chưa chắc cô bé đã ăn. Còn nếu là đồ đóng gói thì sẽ an tâm hơn. Mà muốn hạ độc vào đồ đóng gói, cách tiện nhất là dùng kim tiêm chích thuốc độc vào." Đới Húc giải thích, "Em hiểu chưa?"
Phương Viên gật đầu. Nếu muốn tiêm độc, không thể là bánh quy, vì cứng. Bánh kem mềm, dễ giấu. Còn sữa bò là chất lỏng, nếu bị chọc thủng sẽ rò rỉ, người bình thường sẽ không uống. Nhất là con gái nhà khá giả như Vạn Thiến lại càng không.
Tổng hợp lại, túi bánh kem là nghi phạm số một.
Vì bố mẹ Vạn Thiến đồng ý để pháp y giải phẫu, nên sau khi kiểm tra hiện trường, nhóm pháp y đưa thi thể đi. Thang Lực, Đới Húc và Phương Viên ở lại kiểm tra phòng. Họ tìm được một cuốn nhật ký có khóa, điện thoại giấu dưới gối, và laptop trên bàn – ba món đồ có thể chứa thông tin cá nhân quan trọng, cần mang về kiểm tra.
Bố mẹ Vạn Thiến không phản đối. Yêu cầu duy nhất của họ là tìm được hung thủ.
Đới Húc mời họ đến Cục Công An lấy lời khai và ký giấy đồng ý giải phẫu. Sau khi bàn bạc, họ quyết định để bố Vạn Thiến đại diện theo cảnh sát, còn mẹ cô bé thì ở nhà nghỉ ngơi. Bà đã kiệt sức sau cú sốc sáng nay và buổi thẩm vấn vừa rồi. Với tình trạng đó, không ai ép được.
Lúc mọi người xuống lầu, hàng xóm tụ tập đông. Xe cảnh sát đậu sẵn, thi thể đã được đưa đi, cả khu chung cư xôn xao bàn tán. Nhiều người nhận ra bố Vạn Thiến, vừa thấy ông đi theo cảnh sát liền rì rầm đoán già đoán non.
Sắc mặt ông càng thêm u ám. Phương Viên vội đưa ông lên xe. Không đợi đồng nghiệp, cô và Đới Húc lập tức lái xe chở ông về Cục Công An.
Giờ nghĩ lại, quyết định không để mẹ Vạn Thiến đi theo quả là sáng suốt. Với trạng thái của bà, nếu nghe những lời bàn tán đó thì không biết sẽ ra sao.
Tới Cục Công An, cảm xúc của bố Vạn Thiến đã tới giới hạn. Đới Húc và Phương Viên không muốn kéo dài, vì để ông ấy chịu thêm kích thích là điều không cần thiết. Hơn nữa, để mẹ Vạn Thiến ở nhà một mình cũng không ổn. Cách tốt nhất là xử lý nhanh gọn rồi để ông về.
May mắn, việc lấy lời khai và ký tên diễn ra nhanh chóng. Khi xong việc, Đới Húc ngỏ ý đưa ông về nhưng bị từ chối.
"Ý tốt của cậu tôi xin ghi nhận. Nhưng tôi không muốn làm ảnh hưởng công việc của hai người, mong hai người sớm làm rõ chuyện của con gái tôi." Ông trầm giọng nói với Đới Húc. "Tôi tự bắt xe về được rồi."
Chương 75: Liên hệ giữa ba người
Dù Đới Húc vẫn chưa thực sự yên tâm với trạng thái hiện giờ của bố Vạn Thiến, nhưng nếu ông ấy đã muốn như vậy, thì bọn họ chỉ có thể tôn trọng. Sau khi bố Vạn Thiến rời đi, Thang Lực, Đới Húc và Phương Viên cùng ngồi xuống, tổng kết lại những thông tin vừa thu thập được.
"Nếu tạm thời tính cả Vạn Thiến thì đã có ba nạn nhân trong vụ án có liên quan không thể giải thích với người gỗ rồi." Đới Húc tính toán, "Bề ngoài, nạn nhân đầu tiên mà chúng ta xử lý là Kha Tiểu Văn, người thứ hai là Đoạn Phi Vũ, người thứ ba là Vạn Thiến. Nhưng nếu xét thời điểm Đoạn Phi Vũ để lại thư bỏ nhà đi và thời gian tử vong chưa xác định rõ của thi thể bị nghi là Đoạn Phi Vũ, thì không khó để đi đến kết luận rằng nạn nhân đầu tiên chính là Đoạn Phi Vũ. Bức thư bỏ nhà đi và việc Đoạn Phi Vũ từng có tiền sử bỏ nhà chỉ là thủ đoạn đánh lừa khiến bố mẹ cậu ta không nghi ngờ, thậm chí vì danh tiếng và tương lai của con mà còn giấu cả nhà trường."
"Hơn nữa, điều đó khiến chúng ta sau khi phát hiện Đoạn Phi Vũ mất tích cũng bị đánh lạc hướng, dẫn đến nghi ngờ cậu ta là hung thủ." Phương Viên bổ sung.
Thang Lực gật đầu: "Xem ra hung thủ rất hiểu tính cách của Đoạn Phi Vũ."
"Hoặc có thể nói là hung thủ khá hiểu cả ba nạn nhân này." Đới Húc nói, "Tình trạng của Vạn Thiến khá đặc biệt, việc này trước khi có kết quả kiểm tra thi thể thì chúng ta chưa tiện bình luận thêm. Chỉ nói về hai người trước: Thi thể của Kha Tiểu Văn được giữ gìn tốt nhất, tuy bị tàu cán hỏng một bàn tay nhưng không ảnh hưởng nhiều đến toàn thể. Pháp y xác nhận khi còn sống cậu bé bị tiêm oxy già mà không có phản kháng, cũng không có dấu hiệu bị trói buộc. Thi thể của Đoạn Phi Vũ tuy bị ngâm nước lâu nhưng pháp y vẫn cho rằng không có dấu hiệu chống cự. Một người bị tiêm thuốc, một người bị bịt miệng, đều không kháng cự, nhưng điều đó không có nghĩa hung thủ có khả năng ép họ tuân theo. Có thể thấy hung thủ biết rõ nạn nhân."
"Trừ việc là bạn học, ba người này còn có điểm chung nào khác không?" Thang Lực hỏi. Mấy ngày trước anh cũng tham gia hỗ trợ điều tra, chỉ là không nắm rõ tình hình như Đới Húc và Phương Viên nên muốn hỏi thêm.
"Trừ chuyện cùng là bạn học thì không có điểm chung gì rõ rệt, trái lại sự khác biệt giữa họ lại rất lớn." Phương Viên trả lời, "Sự khác biệt rõ nhất là Kha Tiểu Văn khá yếu đuối, không thích tranh cãi, bị bắt nạt hay khiêu khích đều chọn cách lùi bước. Nhưng Đoạn Phi Vũ thì trái ngược, theo những gì bọn em tìm hiểu, cậu ấy khá thất thường, có khuynh hướng tự hại bản thân. Mọi người vì biết cậu như vậy nên rất e ngại. Tuy khác biệt, nhưng điểm giống nhau giữa hai người là thành tích học tập. Học lực của Đoạn Phi Vũ không ổn định, nhưng khi phát huy tốt lại khiến thầy cô bất ngờ. Còn Kha Tiểu Văn, dù chủ nhiệm không đánh giá cao do thiên kiến cá nhân, nhưng thành tích học tập rất ổn định. Một điểm quan trọng khác là cả hai đều đang tham gia kỳ thi tuyển thẳng vào đại học."
"Em còn quên một điểm giống nhau rất quan trọng: Kha Tiểu Văn và Đoạn Phi Vũ đều là nam." Đới Húc bổ sung, "Vì vậy sự xuất hiện của Vạn Thiến khiến người ta nghi ngờ. Thứ nhất, hai nạn nhân đầu tiên là nam, chỉ có Vạn Thiến là nữ. Thứ hai, thành tích học tập của Vạn Thiến chỉ ở mức trung bình, không nổi bật. Ngay cả bố mẹ cô bé cũng nói rằng lý do Vạn Thiến không sợ bị loại là vì họ đã 'làm việc riêng' với cô Đặng. Vì thế thành tích của Vạn Thiến không thể tạo áp lực cho ai trong lớp."
Dù Vạn Thiến bị trúng độc nên khi độc phát chắc chắn sẽ đau đớn, khiến gương mặt trông dữ tợn, nhưng ít ra cô bé này có dáng người cân đối, làn da trắng trẻo. Phương Viên nhớ từng nghe đến cái tên Vạn Thiến, nhưng nhất thời không nhớ ra, hình như có ai từng nhắc đến, thậm chí là ở văn phòng đội hình sự.
"Em nhớ lần đầu bạn cùng lớp của Kha Tiểu Văn đến hỏi thăm, lúc ấy có hai nam sinh, một người là Khổng Thắng Thụy, một người tên Trương Siêu. Trong lúc đùa giỡn, có người nói cả hai đều thích Vạn Thiến." Cô nói.
Đới Húc gật đầu: "Đúng vậy, tôi cũng nhớ chuyện đó. Thế nên có thể thấy mối quan hệ của Vạn Thiến với bạn khác giới khá tốt, ít nhất trong lớp có hai nam sinh chú ý đến cô bé."
"Vậy nên động cơ của hung thủ nhắm vào ba người này chưa chắc giống nhau." Thang Lực kết luận.
"Đúng vậy. Tuy ba người cùng lớp, cùng chết vì trúng độc, nhưng xét từ góc độ hung thủ thì giới tính và học lực khác nhau cho thấy động cơ có thể khác biệt. Với hai nạn nhân đầu tiên, cảm giác là đang loại bỏ chướng ngại, tiêu diệt đối thủ. Còn với Vạn Thiến, tạm thời chỉ có thể nghĩ đến khả năng 'vì yêu mà sinh hận'. Muốn chắc chắn còn cần chờ xác minh thêm." Đới Húc trầm ngâm rồi nói với Thang Lực, "Hiện giờ bên pháp y vẫn chưa có kết quả kiểm tra thi thể Vạn Thiến. Chúng ta cần làm hai việc: Một là kiểm tra điện thoại, máy tính và nhật ký của Vạn Thiến để xem những chuyện riêng tư mà bố mẹ cô bé có thể không biết. Hai là đến trường trung học, nói chuyện lại với cô Đặng để nắm tình hình tổng thể của ba nạn nhân. Cậu muốn chọn việc nào?"
"Tôi đến trường." Thang Lực đáp ngay, không chút do dự. Dù đến trường nghĩa là phải nói chuyện với nhiều người, nhưng so với việc điều tra chuyện riêng tư của một cô bé mười tám tuổi, thì hỏi han giáo viên chủ nhiệm vẫn dễ chịu hơn.
"Vậy hai anh đến trường tìm cô Đặng đi, em ở lại kiểm tra nhật ký của Vạn Thiến." Thấy Thang Lực đã chọn, Phương Viên liền xung phong ở lại. Tuy Thang Lực không hay biểu lộ cảm xúc nhưng tiếp xúc lâu ngày, cô nhận ra anh khá dễ đoán. Giống như lúc nãy, khi lựa chọn, anh hơi nhíu mày nhìn quyển nhật ký của Vạn Thiến trên bàn — thế là đủ để nhận ra anh không muốn đọc nó. Có lẽ đứng từ góc nhìn một người đàn ông trưởng thành, giữa hai nhiệm vụ, anh nghiêng về cái ít xâm phạm hơn. Có khả năng Đới Húc cũng vậy, nên Phương Viên quyết định nhận việc này.
Sự sắp xếp của cô được Đới Húc đồng ý, anh gật đầu nói: "Thế cũng được, sổ nhật ký giao cho em. Di động và laptop tôi có xem sơ qua rồi, đều đặt mật khẩu. Em cứ xem nhật ký trước, nếu không thấy gì thì thử đoán mật mã máy tính và điện thoại. Không đoán được thì chờ tôi về xử lý cũng không sao."
Phương Viên vâng lời, loại việc này cô đương nhiên không thể múa rìu qua mắt thợ trước mặt Đới Húc, nên khi anh nói vậy, cô cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ đến nhật ký, Phương Viên lại nhớ ra một chuyện: "Đúng rồi, sổ nhật ký cũng có khóa mật mã..."
"Việc này tôi lo được." Người trả lời là Thang Lực.
Anh cầm sổ nhật ký, một tay giữ ổ khóa, tay kia đè cuốn sổ xuống bàn, hơi dùng sức, ổ khóa mật mã lập tức bị giật bung ra.
"Thứ này phòng người quân tử chứ không phòng kẻ tiểu nhân, muốn mở thì dễ thôi." Anh đưa sổ cho cô.
Phương Viên tròn mắt, suýt nữa quên cảm ơn. Tuy cùng làm việc nhưng cô không hiểu Thang Lực nhiều, lại quen với phong cách cẩn trọng của Đới Húc. Nếu là Đới Húc, anh chắc chắn sẽ kiên nhẫn mở bằng mật mã. Thang Lực thì ngược lại, bẻ khóa luôn.
Không ngờ đồng nghiệp trầm lặng này lại có một mặt khác như thế.
Đới Húc tiếc nuối nhìn ổ khóa: kiểu mật mã này với anh không khó, không cần kỹ thuật cao, mở ra còn thú vị, nhưng thú vui ấy đã bị Thang Lực "phá đám" mất rồi. Anh chỉ biết gãi đầu bất lực, rồi cùng Thang Lực đến trường học.
Sau khi họ rời đi, Phương Viên bắt đầu xem sổ nhật ký của Vạn Thiến. Cuốn sổ khá dày, nhưng nội dung không nhiều, chỉ viết một nửa, vài trang dán ảnh minh tinh cắt từ tạp chí. Tuy Vạn Thiến là học sinh lớp chọn, nhưng cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi, những ảo mộng thiếu nữ cô bé đều có cả.
Phương Viên đọc mấy trang đầu, phát hiện sổ bắt đầu viết từ mùa thu năm ngoái, nên cô lật ngay về cuối để đọc ngược lên.
Trong một tuần trước khi Vạn Thiến qua đời, nhật ký viết rất dài. Phương Viên đọc kỹ một lượt, không thấy bất cứ chi tiết nào về người gỗ hay các bạn trong lớp. Chủ yếu là tâm sự tuổi mới lớn.
Từ nhật ký có thể thấy, bố mẹ Vạn Thiến không hiểu con gái mình lắm. Dù trước mặt bố mẹ, Vạn Thiến hứa không yêu đương khi còn đi học, nhất là trong giai đoạn quan trọng này, nhưng thực tế cô bé lại có tình cảm đặc biệt với một nam sinh. Phương Viên đọc ngược về trước, rất nhanh nhận ra, khoảng một tháng trước khi bị hại, mối quan hệ giữa Vạn Thiến và nam sinh đó đã khác đi rõ rệt, ngày càng thân thiết, thường xuyên giúp đỡ nhau.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!