Chương 141: Q4.Chương 45: Can thiệp tâm lý

15:15 - 08.09.2026
1 lượt xem

Đới Húc gật đầu coi như là cách bảo đảm với bố của Đoạn Phi Vũ, sau đó anh lại hỏi: "Nghe anh miêu tả, các mối quan hệ của Đoạn Phi Vũ ở trường hình như cũng gặp vấn đề đúng không?"

Ông bố xấu hổ gật đầu thừa nhận: "Đúng vậy. Tính tình con trai tôi rất quái gở, không bị sao cũng nổi giận. Nói thật, người làm bố mẹ như chúng tôi còn sợ nó, đừng nói là bạn bè trên trường. Người ta chê Phi Vũ tính cách nhà chúng tôi quái dị, không muốn kết thân với nó, chúng tôi cũng không thể miễn cưỡng. Thằng bé như vậy gia đình tôi không quản lý được, cũng không dám quản lý, chỉ mong sau này lớn lên nó có thể tốt hơn mà thôi."

"Tôi mạo muội hỏi câu này, hi vọng anh đừng để ý." Nghe tới đây Phương Viên hơi cau mày, hỏi: "Rốt cuộc là anh không quản lý được hay không dám quản lý? Đây là hai khái niệm khác nhau."

"Chuyện này nói thế nào nhỉ!" Bố của Đoạn Phi Vũ thở dài, đưa tay xoa mặt: "Với tôi mà nói thì vừa không quản lý được vừa không dám quản lý. Nói ra thì mất mặt, trên đời này con cái thường sợ bố mẹ, giống nhà chúng tôi chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay, tôi cũng sợ bị người ngoài biết. Nhưng chúng tôi còn có thể thế nào? Nó là đứa con duy nhất của vợ chồng chúng tôi, quản lý nó, nó cũng không thay đổi, còn phản nghịch lại. Tôi không cho nó tự làm mình bị thương, nó sẽ mạnh tay. Đứa nhỏ này dù gì cũng là miếng thịt từ trên người mẹ nó, vợ tôi không nỡ nhìn nó tự hại bản thân như vậy, cho nên tôi thật sự không quản lý được, quản lý nhiều ngược lại tự khiến bản thân ngột ngạt."

"Bởi vậy anh không dám quản lý là vì anh sợ Đoạn Phi Vũ đúng không?" Đới Húc hỏi tiếp: "Anh sợ gì? Sợ cậu bé tự hại mình? Hay vì lý do nào khác?"

Sắc mặt bố của Đoạn Phi Vũ càng khó coi, ông ấy không lập tức trả lời mà cúi đầu, lặng lẽ nhìn chằm chằm hai tay mình. Phương Viên và Đới Húc cũng không quấy rầy, để ông ấy từ từ điều chỉnh cảm xúc.

Ba người cứ im lặng như vậy, chỉ có kim đồng hồ phát ra tiếng động rất nhỏ chứng tỏ thời gian không hề dừng lại. Tiếng tất bật trong bếp lúc này cũng dần nhỏ lại, cuối cùng dừng hẳn. Mẹ của Đoạn Phi Vũ vừa lau tay vừa từ dưới bếp đi lên, thấy chồng mình ủ rũ ngồi đối diện hai cảnh sát thì không khỏi căng thẳng, vội chạy tới, liếc nhìn cửa phòng bố mẹ chồng mình, thấp giọng hỏi: "Sao thế? Có chuyện gì à?"

Phương Viên đang muốn giải thích với bà ấy, bố của Đoạn Phi Vũ đã lắc đầu trước. Ông duỗi tay chỉ chỉ ghế xếp bên cạnh ý bảo vợ mình cũng ngồi xuống. Mẹ của Đoạn Phi Vũ vội cầm ghế dựa lại ngồi xuống, lúc này mới hỏi tiếp: "Đã xảy ra chuyện gì? Sao mặt ông lại như vậy? Không phải con trai gặp chuyện gì đấy chứ? Không phải là chuyện của bạn học con trai chúng ta sao? Rốt cuộc là chuyện gì, ông nói một câu đi, nhìn ông một câu cũng không nói, còn nhăn mày, ông muốn tôi lo lắng đến chết hả!"

"Được rồi, bà đừng nói nữa, cho dù tôi muốn nói thì cũng phải cho tôi thời gian để tôi nói chứ?" Bố của Đoạn Phi Vũ vốn còn đang rối rắm, không biết biểu đạt thế nào, hiện giờ lại bị vợ mình không biết đầu đuôi truy hỏi, tâm tình trở nên rất tệ.

Bị chồng mình trách cứ, mẹ của Đoạn Phi Vũ cắn môi, thái độ "một việc nhịn chín việc lành": "Được được, tôi không nói, không hỏi, mấy người muốn nói gì thì nói đi, ông giận dữ thế làm gì!"

"Tôi nổi giận còn không phải do bà à! Thằng bé từ nhỏ đến lớn bà cứ dạy nó bằng thái độ này! Bà nói một câu, nó không nghe, tranh luận, bà liền nói được được thôi thôi, con thích thế nào thì cứ thế đó! Bà lúc nào cũng thỏa hiệp với nó, cái gì cũng nghe nó! Chỉ có tôi là kẻ xấu thôi! Tôi la nó, nó liền cãi lại, mà nó cãi lại bà liền che chở, giờ bà xem nó biến thành bộ dáng gì đây!"

Hai mắt mẹ của Đoạn Phi Vũ đỏ lên, nhưng bà không cãi lại, chỉ lặng lẽ thở dài như chấp nhận lời chỉ trích từ chồng mình, cuối cùng mới nói: "Bây giờ tranh cãi việc này còn ích lợi gì, cũng không thể quay ngược thời gian. Nếu được làm lại, tôi nhất định sẽ hạ quyết tâm dạy dỗ nó đàng hoàng. Ông tưởng tôi không hối hận sao? Vấn đề là hiện tại không thể làm được gì cả!"

"Đúng vậy, hiện tại không thể làm được gì, hai chúng ta dạy dỗ một thằng bé thông minh như con súc sinh đúng là hay thật!" Hai mắt bố của Đoạn Phi Vũ cũng ửng đỏ.

Mẹ của Đoạn Phi Vũ có vẻ không hài lòng với cách dùng từ của chồng mình, nhưng có lẽ bà luôn là người nhẫn nhịn, chỉ nhíu mày, buồn bã ngồi một chỗ, không nói gì nữa.

Bố của Đoạn Phi Vũ hít một hơi thật sâu, nói với Đới Húc và Phương Viên: "Chuyện này kể với cô cậu tôi rất mất mặt. Việc xấu trong nhà không thể nói với người ngoài, nhưng nghĩ lại tôi vẫn nên nói rõ cho cô cậu nghe. Tôi nói mình không dám quản lý con trai đúng thật là vì sợ nó. Trước đây có một lần tôi cũng hạ quyết tâm không thể để nó tùy hứng như vậy, kết quả... Chắc cô cậu không ngờ đâu. Phi Vũ đẩy tôi vào vách tường rồi đâm vào vai, hình ảnh đó có khi nằm mơ tôi lại mơ thấy. Trong cơn ác mộng đó nó trừng mắt nhìn tôi, nói với tôi rằng dù tôi là bố của nó nhưng nếu chọc nó nổi giận nó vẫn có thể làm ra bất kỳ chuyện gì. Không gạt cô cậu, khi ấy tôi sợ lắm, lời nó nói tôi cũng tin. Bản thân nó còn tàn nhẫn như vậy thì..."

Mẹ của Đoạn Phi Vũ khổ sở cúi đầu.

Nghe câu chuyện này, Phương Viên không biết phải nói thế nào, đây là lần đầu cô nghe kể về đứa bé khó giải quyết như vậy: tính cách bạo lực, có khuynh hướng tự ngược bản thân, ngay cả bố mẹ mình cũng hỗn láo, nhưng trái lại rất yêu thích việc học tập, lòng tự trọng rất lớn, sự háo thắng cũng rất mạnh.

Đoạn Phi Vũ này không giống con ngoan trò giỏi trong truyền thống mà cũng không phải học sinh có vấn đề.

"Thầy cô của Đoạn Phi Vũ có biết cậu bé tự hại chính mình hoặc vấn đề của gia đình không?" Đới Húc cũng cùng quan điểm với Phương Viên, cho nên mở lời hỏi bố mẹ Đoạn Phi Vũ.

Bố mẹ Đoạn Phi Vũ không hẹn mà cùng lắc đầu, bố cậu bé nói: "Ở trường nó chắc chắn không tự hại mình, ngoại trừ thỉnh thoảng cãi nhau với bạn bè thì không có gì bất thường cả. Phi Vũ học tập rất tốt, cho nên thầy cô cũng không quản lý nó nhiều, quan hệ giữa nó với thầy cô thậm chí còn tốt hơn với chúng tôi. Nó đã như vậy, người làm bố mẹ như chúng tôi đương nhiên sẽ không vô duyên vô cớ chạy đi hỏi vấn đề của con mình với giáo viên, bởi vậy chắc là các thầy cô đều không biết."

"Gia đình có từng đưa Đoạn Phi Vũ đi bệnh viện kiểm tra hay gặp bác sĩ tâm lý chưa?" Phương Viên biết câu hỏi này có lẽ sẽ khiến cảm xúc của bố mẹ Đoạn Phi Vũ trở nên tệ đi, nhưng vẫn cẩn thận hỏi.

Cũng may phản ứng của bố mẹ Đoạn Phi Vũ vẫn khá bình tĩnh, họ gật đầu. Lần này người nói chuyện là mẹ của Đoạn Phi Vũ: "Hai chúng tôi cũng nghĩ không biết liệu nó có vấn đề tinh thần gì không, cho nên từng dẫn nó đi bệnh viện kiểm tra. Vì sợ nó phát hiện lại nổi giận nên chúng tôi dẫn nó đi kiểm tra tổng quát, cuối cùng mới tới khoa tâm thần. Bác sĩ tâm thần kiểm tra xong nói nó không có vấn đề gì, nhiều lắm là tính cách có trở ngại gì đó, khuyên chúng tôi dẫn nó đi gặp bác sĩ tâm lý. Chúng tôi phải khuyên can mãi nó mới đồng ý đi."

"Anh chị dùng lý do gì để thuyết phục Đoạn Phi Vũ?"

"Chúng tôi nói với nó sau khi gặp bác sĩ tâm lý, biết đâu có thể cởi bỏ khúc mắc trong lòng nó, như vậy việc học tập sẽ không còn bị ảnh hưởng, thành tích chắc chắn tốt hơn, nghe thế nó mới đồng ý."

"Vậy anh chị dẫn cậu bé đi gặp bác sĩ tâm lý bao nhiêu lần? Hiệu quả thế nào?"

Bố của Đoạn Phi Vũ hắng giọng: "Không gạt cô cậu, chúng tôi dẫn nó đi ba lần, sau đó thằng bé không đi nữa, nó nói bác sĩ tâm lý kia làm lãng phí thời gian của nó, nó cảm thấy không có hiệu quả gì, hơn nữa trong thời gian đó nó vẫn tự hại bản thân hai lần. Đi gặp bác sĩ tâm lý rất tốn tiền, bản thân thằng bé cũng không muốn đi, cho nên chúng tôi cuối cùng bỏ dở giữa chừng."

"Đúng vậy, tôi nghe người ta nói có lẽ con trai ở tuổi dậy thì thường phản nghịch, Phi Vũ nhà tôi chắc cũng thế, nói không chừng trưởng thành sẽ tốt hơn. Cô cậu xem biểu hiện của thằng bé ở bên ngoài và ở nhà rất khác, điều đó chứng minh bản thân nó có chừng mực." Mẹ của Đoạn Phi Vũ tiếp lời.

"Vậy lần này bỏ nhà đi Đoạn Phi Vũ lấy bao nhiêu tiền trong nhà?" Đới Húc hỏi.

Bố của Đoạn Phi Vũ lắc đầu: "Lần này nó không lấy tiền gia đình. Bởi vì nó có khi ở ký túc xá ở trường có khi thì về nhà, cho nên chúng tôi có cho nó phí sinh hoạt, nó muốn về thì về, không về thì cũng có tiền tiêu. Trong việc học hành trước giờ Phi Vũ chưa từng khiến gia đình lo lắng, không cần ai nhắc nhở. Gần đây trường lại có kỳ thi gì đó nên nó chịu rất nhiều áp lực. Có hôm nó vốn dĩ không về, kết quả hơn nửa đêm lại đạp xe về nhà, nói ký túc xá tắt đèn khó đọc sách, về nhà học đến tận ba bốn giờ đêm. Sáng sớm hôm sau chưa kịp ăn bữa sáng đã đi học, hai mắt đỏ bừng. Có hôm nó ở nhà không hài lòng với bài tập còn kêu to, hàng xóm ở lầu trên lầu dưới đều bị dọa, chúng tôi còn phải chạy đi xin lỗi người ta. Có lẽ vì áp lực nên lần này nó lại bỏ nhà đi, trong người chẳng còn khoảng một ngàn tệ, tôi đoán chắc có thể kiên trì thêm một tuần nữa, đến khi hết tiền chắc sẽ về nhà."

"Sao anh chị biết cậu bé bỏ nhà đi mà xin trường cho cậu bé nghỉ dài hạn chứ?" Phương Viên hỏi. Nếu lần này Đoạn Phi Vũ lặng lẽ bỏ đi, ngay cả tiền cũng không lấy, vậy dựa vào đâu bố mẹ của Đoạn Phi Vũ khẳng định Đoạn Phi Vũ mất tích chỉ là bỏ nhà trốn đi?

Mẹ của Đoạn Phi Vũ trả lời: "Bởi vì nó có để lại một phong thư nói chúng tôi biết, nó bảo sắp tới sẽ không đi học, cũng không về nhà, muốn ra ngoài yên tĩnh. Chúng tôi đã đến trường xem, Phi Vũ mang cả balo và cặp sách theo, chắc chắn là lại trốn ra ngoài tự học."

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Danh sách chương

200 chương
Chương 1 - 1: Quyển 1: Ác mộng - Chương 1: Quà gặp mặt Chương 2 - 2: Q1.Chương 2: Thịt tươi Chương 3 - 3: Q1.Chương 3: Cơ hội khó có được Chương 4 - 4: Q1.Chương 4: Tìm xương Chương 5 - 5: Q1.Chương 5: Đá bóng Chương 6 - 6: Q1.Chương 6: Không thân Chương 7 - 7: Q1.Chương 7: Người xấu Chương 8 - 8: Q1.Chương 8: Phát hiện hài cốt Chương 9 - 9: Q1.Chương 9: Phương thức tư duy Chương 10 - 10: Q1.Chương 10: Không biết người có lòng tốt Chương 11 - 11: Q1.Chương 11: Khuôn mặt biến dạng Chương 12 - 12: Q1.Chương 12: Hại người Chương 13 - 13: Q1.Chương 13: Trộm Chương 14 - 14: Q1.Chương 14: Giáo viên tiếng Anh Chương 15 - 15: Q1.Chương 15: Phong cách hip hop Chương 16 - 16: Q1.Chương 16: Liên lạc với người nhà Chương 17 - 17: Q1.Chương 17: Không phối hợp Chương 18 - 18: Q1.Chương 18: Bắt đầu thể hiện Chương 19 - 19: Q1.Chương 19: Chết rồi thì đút cho chó ăn Chương 20 - 20: Q1.Chương 20: Ủ rũ Chương 21 - 21: Q1.Chương 21: Biệt thự cao cấp Chương 22 - 22: Q1.Chương 22: Thanh niên ưu tú Chương 23 - 23: Q1.Chương 23: Tiêm phòng Chương 24 - 24: Q1.Chương 24: Quá phiền phức Chương 25 - 25: Q1.Chương 25: Xác định thân phận Chương 26 - 26: Q1.Chương 26: Quan hệ tốt Chương 27 - 27: Q1.Chương 27: Bằng giả Chương 28 - 28: Q1.Chương 28: Tiểu Bốc Chương 29 - 29: Q1.Chương 29: Xu lợi tị hại Chương 30 - 30: Q1.Chương 30: Bắt cá Chương 31 - 31: Q1.Chương 31: Kể khổ Chương 32 - 32: Q1.Chương 32: Không chịu trách nhiệm Chương 33 - 33: Q1.Chương 33: Tiền tài vạn năng Chương 34 - 34: Q1.Chương 34: Thần thần bí bí Chương 35 - 35: Q1.Chương 35: Báo mộng Chương 36 - 36: Q1.Chương 36: Hoàn cảnh gia đình khác xa Chương 37 - 37: Q1.Chương 37: Chút cọ xát Chương 38 - 38: Q1.Chương 38: Giấu tài Chương 39 - 39: Q1.Chương 39: Theo đuôi Chương 40 - 40: Q1.Chương 40: Giải vây Chương 41 - 41: Q1.Chương 41: Đi công tác Chương 42 - 42: Q1.Chương 42: Ngộ nhận Chương 43 - 43: Q1.Chương 43: Sách lược Chương 44 - 44: Q1.Chương 44: Căng da đầu Chương 45 - 45: Q1.Chương 45: Tìm hiểu Chương 46 - 46: Q1.Chương 46: Không nói thẳng Chương 47 - 47: Q1.Chương 47: Ở lại Chương 48 - 48: Q1.Chương 48: Tin đồn Chương 49 - 49: Q1.Chương 49: Bị chặn lại Chương 50 - 50: Q1.Chương 50: Đàn em Chương 51 - 51: Q1.Chương 51: Liệu cơm gắp mắm Chương 52 - 52: Q1.Chương 52: Không nói thật giả Chương 53 - 53: Q1.Chương 53: Chống đỡ Chương 54 - 54: Q1.Chương 54: Hỏi thăm đêm khuya Chương 55 - 55: Q1.Chương 55: Bụi về bụi , đất về đất Chương 56 - 56: Q1.Chương 56: Phùng trứng thối Chương 57 - 57: Q1.Chương 57: Giả mạo Chương 58 - 58: Q1.Chương 58: Chủ nghĩa duy vật Chương 59 - 59: Q1.Chương 59: Ngọn nguồn Chương 60 - 60: Q1.Chương 60: Tình yêu một thời Chương 61 - 61: Q1.Chương 61: Thuận nước đẩy thuyền Chương 62 - 62: Q1.Chương 62: Chủ nhiệm khoa Chương 63 - 63: Q1.Chương 63: Không lựa lời Chương 64 - 64: Q1.Chương 64: Giấu diếm Chương 65 - 65: Q1.Chương 65: Nghi điểm Chương 66 - 66: Q1.Chương 66 - 72 Chương 67 - 67: Quyển 2: Kẻ mô phỏng _ Chương 1-5 Chương 68 - 68: Q2.Chương 6 - 10 Chương 69 - 69: Q2.Chương 11 - 15 Chương 70 - 70: Q2.Chương 16 - 20 Chương 71 - 71: Q2.Chương 21 - 25 Chương 72 - 72: Q2.Chương 26 - 30 Chương 73 - 73: Q2.Chương 31 - 35 Chương 74 - 74: Q2.Chương 36 - 40 Chương 75 - 75: Q2.Chương 41 - 45 Chương 76 - 76: Q2.Chương 46 - 50 Chương 77 - 77: Q2.Chương 51 - 55 Chương 78 - 78: Q2.Chương 56 - 60 Chương 79 - 79: Q2.Chương 61 - 65 Chương 80 - 80: Q2.Chương 66 - 70 Chương 81 - 81: Q2.Chương 71 - 75 Chương 82 - 82: Q2.Chương 76 - 81 Chương 83 - 83: Quyển 3: Nhà ma - Chương 1 - 5 Chương 84 - 84: Q3.Chương 6 - 10 Chương 85 - 85: Q3.Chương 11 - 15 Chương 86 - 86: Q3.Chương 16 - 20 Chương 87 - 87: Q3.Chương 21 - 25 Chương 88 - 88: Q3.Chương 26 - 30 Chương 89 - 89: Q3.Chương 31 - 35 Chương 90 - 90: Q3.Chương 36 - 40 Chương 91 - 91: Q3.Chương 41 - 45 Chương 92 - 92: Q3.Chương 46 - 50 Chương 93 - 93: Q3.Chương 51 - 55 Chương 94 - 94: Q3.Chương 56 - 60 Chương 95 - 95: Q3.Chương 61 - 65 Chương 96 - 96: Q3.Chương 66 - 73 Chương 97 - 97: Quyển 4: Người gỗ - Chương 1: Ngụy tạo tự sát trên đường ray Chương 98 - 98: Q4.Chương 2: Áo ba lỗ màu trắng Chương 99 - 99: Q4.Chương 3: Cái chết của học bá Chương 100 - 100: Q4.Chương 4: Ý thức cạnh tranh