FULL
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Giới thiệu:
Năm 13 tuổi, ở quân doanh của cha, Hàm Nguyên lần đầu tiên gặp được người con trai có tên tự là Cẩn Mỹ ấy.
Lúc đó, thiếu niên An Lạc vương thay mặt thiên tử ra biên cương khao quân.
Giữa ánh trăng bàng bạc lạnh lẽo, y mỉm cười uống cạn chén rượu; đeo cung ruổi ngựa trắng, làm kinh động buổi sớm mù sương chốn tái ngoại mênh mông cát vàng.
Rất nhiều năm trôi qua, lâu đến nỗi Khương Hàm Nguyên đã quên hôm cuối thu đó. Một ngày nọ, cô được cho hay, y cầu thân với cha cô, muốn cưới cô làm vợ.
Lúc này, y đã là Nhiếp Chính vương trong kinh thành, ngồi ghế phụ tá cao quý, nắm quyền lớn khắp trong triều ngoài nội.
Cô bằng lòng dốc sức vì y, san núi lấp biển, mở mang bờ cõi cho y, dẫu chết cũng không hối hận.
Nhưng, ngoài bản thân cô, trên thế gian này sẽ không còn có kẻ thứ hai biết rằng, buổi sớm cuối thu nơi biên tái ngựa phi như gió, tiếng bật dây cung làm chim nhạn sợ đó, cũng từng là một vệt màu tươi sáng trong toàn bộ giấc mộng hoang vắng thời thiếu nữ của cô.
Sẽ không có.
Cả đời này, sẽ không có nữa.
Cô tự nói với chính mình.
… … …
Lập ý: Cười với cuộc đời, đón khó khăn mà đi.
|Bồng Lai Khách|
Năm 13 tuổi, ở quân doanh của cha, Hàm Nguyên lần đầu tiên gặp được người con trai có tên tự là Cẩn Mỹ ấy.
Lúc đó, thiếu niên An Lạc vương thay mặt thiên tử ra biên cương khao quân.
Giữa ánh trăng bàng bạc lạnh lẽo, y mỉm cười uống cạn chén rượu; đeo cung ruổi ngựa trắng, làm kinh động buổi sớm mù sương chốn tái ngoại mênh mông cát vàng.
Rất nhiều năm trôi qua, lâu đến nỗi Khương Hàm Nguyên đã quên hôm cuối thu đó. Một ngày nọ, cô được cho hay, y cầu thân với cha cô, muốn cưới cô làm vợ.
Lúc này, y đã là Nhiếp Chính vương trong kinh thành, ngồi ghế phụ tá cao quý, nắm quyền lớn khắp trong triều ngoài nội.
Cô bằng lòng dốc sức vì y, san núi lấp biển, mở mang bờ cõi cho y, dẫu chết cũng không hối hận.
Nhưng, ngoài bản thân cô, trên thế gian này sẽ không còn có kẻ thứ hai biết rằng, buổi sớm cuối thu nơi biên tái ngựa phi như gió, tiếng bật dây cung làm chim nhạn sợ đó, cũng từng là một vệt màu tươi sáng trong toàn bộ giấc mộng hoang vắng thời thiếu nữ của cô.
Sẽ không có.
Cả đời này, sẽ không có nữa.
Cô tự nói với chính mình.
… … …
Lập ý: Cười với cuộc đời, đón khó khăn mà đi.
|Bồng Lai Khách|
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
B
Bồng Lai Khách
14 truyện
8,518,971 chữ
Truyện cùng tác giả
Biểu Muội Vạn Phúc - Bồng Lai Khách
124 chương
Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách
171 chương
Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
103 chương
Xuân Giang Hoa Nguyệt
171 chương
Tích Hàn Kim - Bồng Lai Khách
102 chương