FULL
Tiểu Hồng Mạo Rơi Vào Tay Đại Sắc Lang
92 chương
823 lượt đọc
0 thích
0 đề cử
Tác giả: Tô Tiếu
0.0/5 (0)
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Thể loại: cổ đại, oan gia vui mừng, ân oán giang hồ, kinh tủng huyền nghi, tình hữu độc chung.
Nhân vật chính: Đỗ Phi Phi, Diệp Thần.
Phối hợp diễn: Tiêu Tiên Tiên, Đường Khôi hoằng, Đường Tinh Tinh, Đường Hồ Lô, Thanh Vân thượng nhân…
Cái khác: Tiểu hồng mạo, đại sắc lang, Miên Vũ đao, Kiếm Thần.
Converter: lue
Edit: Leo
Beta: Linh Sniper
Đọc tên truyện là hiểu nội dung rồi ha.
Truyện xoay quanh một cô bé quàng khăn đỏ đã không ngừng phản kháng tên sói xám háo sắc.
Lấy lời nhân vật chính tổng kết đối với văn này như sau:
Tiểu hồng mạo (cô bé quàng khăn đỏ): Đây là chuyện xưa về một thiếu nữ vô tội không ngừng phấn đấu.
Đại sắc lang (con sói háo sắc): Đây là chuyện xưa về một thanh niên si tình không ngừng theo đuổi.
Về phần chân tướng —
Chỉ có độc giả mới biết được.
***
Trích đoạn ngắn:
Phía trước có một cây cầu hình vòm bắc qua sông.
Có người đang đi trên đó.
Diệp Thần đột nhiên lên tiếng nói: “Ngã xuống.”
Người nọ quả nhiên rơi xuống nước.
Đỗ Phi Phi nghẹn họng trân trối nhìn hắn, “Tại sao ngươi biết hắn sẽ ngã xuống?”
“Ta không biết, ta chỉ hy vọng như vậy.” Diệp Thần cười vô cùng vui thích.
Đỗ Phi Phi dịu giọng nói: “…… Mười lăm ngày trước, khi ta đi qua cầu độc mộc vô ý ngã vào nước, chẳng lẽ cũng là ngươi hy vọng?”
“Không có.” Diệp Thần cười tủm tỉm nói,“Ta chỉ trực tiếp đẩy ngươi xuống thôi.”
“……”
——————————————————————————–
Diệp Thần ngay cả liếc mắt nhìn hắn cũng không, thản nhiên quay sang nói với Đỗ Phi Phi: “Lên, chém hắn mấy đao.”
Đỗ Phi Phi u buồn nhìn hắn.
Nàng biết mà, Diệp Thần đại nhân muốn thuê căn bản không phải bảo tiêu, mà là kẻ chạy việc cùng bia đỡ đạn.
Diệp Thần thấy nàng nửa ngày không nhúc nhích, ngữ khí không khỏi mềm mại hơn, nhẹ giọng hỏi: “Không muốn sao?”
Trong lòng Đỗ Phi Phi run lên, lập tức đứng thẳng người nói: “Nguyện ý vì Diệp Thần đại nhân mà lên núi đao, xuống biển lửa, nghĩa chẳng từ nan, nghĩa không thoái thác, nghĩa thấu trời xanh, nghĩa sinh căm phẫn……”
Diệp Thần mặt không chút thay đổi nói: “Toàn lời vô nghĩa.”
…..
——————————————————————————–
Đoan Mộc Lương Tú hỏi Diệp Thần, “Ngươi có thể đơn thương độc mã tiến vào hoàng cung không?”
Diệp Thần nói: “Thử qua mới biết được.”
Hoàng cung dù sao cũng là nơi được canh vệ nghiêm mật nhất trong thiên hạ.
Đoan Mộc Lương Tú liếc mắt nhìn Đỗ Phi Phi một cái, “Nếu Phi Phi bị giam ở trong hoàng cung thì sao?”
Đỗ Phi Phi sửng sốt.
Diệp Thần chậm rãi nói: “Có thể.”
——————————————————————————–
Đỗ Phi Phi thở dài nói: “Diệp Thần đại nhân, vì sao ngươi nhất định bắt ta đào Vô Tận lên?” Vu Hữu Chúc muốn được thực hiện vinh hạnh này cỡ nào!
Diệp Thần cười tủm tỉm nói: “Trong thiên hạ này, ta chỉ cho phép một mình nàng làm bẩn kiếm và người của ta.”
Nhân vật chính: Đỗ Phi Phi, Diệp Thần.
Phối hợp diễn: Tiêu Tiên Tiên, Đường Khôi hoằng, Đường Tinh Tinh, Đường Hồ Lô, Thanh Vân thượng nhân…
Cái khác: Tiểu hồng mạo, đại sắc lang, Miên Vũ đao, Kiếm Thần.
Converter: lue
Edit: Leo
Beta: Linh Sniper
Đọc tên truyện là hiểu nội dung rồi ha.
Truyện xoay quanh một cô bé quàng khăn đỏ đã không ngừng phản kháng tên sói xám háo sắc.
Lấy lời nhân vật chính tổng kết đối với văn này như sau:
Tiểu hồng mạo (cô bé quàng khăn đỏ): Đây là chuyện xưa về một thiếu nữ vô tội không ngừng phấn đấu.
Đại sắc lang (con sói háo sắc): Đây là chuyện xưa về một thanh niên si tình không ngừng theo đuổi.
Về phần chân tướng —
Chỉ có độc giả mới biết được.
***
Trích đoạn ngắn:
Phía trước có một cây cầu hình vòm bắc qua sông.
Có người đang đi trên đó.
Diệp Thần đột nhiên lên tiếng nói: “Ngã xuống.”
Người nọ quả nhiên rơi xuống nước.
Đỗ Phi Phi nghẹn họng trân trối nhìn hắn, “Tại sao ngươi biết hắn sẽ ngã xuống?”
“Ta không biết, ta chỉ hy vọng như vậy.” Diệp Thần cười vô cùng vui thích.
Đỗ Phi Phi dịu giọng nói: “…… Mười lăm ngày trước, khi ta đi qua cầu độc mộc vô ý ngã vào nước, chẳng lẽ cũng là ngươi hy vọng?”
“Không có.” Diệp Thần cười tủm tỉm nói,“Ta chỉ trực tiếp đẩy ngươi xuống thôi.”
“……”
——————————————————————————–
Diệp Thần ngay cả liếc mắt nhìn hắn cũng không, thản nhiên quay sang nói với Đỗ Phi Phi: “Lên, chém hắn mấy đao.”
Đỗ Phi Phi u buồn nhìn hắn.
Nàng biết mà, Diệp Thần đại nhân muốn thuê căn bản không phải bảo tiêu, mà là kẻ chạy việc cùng bia đỡ đạn.
Diệp Thần thấy nàng nửa ngày không nhúc nhích, ngữ khí không khỏi mềm mại hơn, nhẹ giọng hỏi: “Không muốn sao?”
Trong lòng Đỗ Phi Phi run lên, lập tức đứng thẳng người nói: “Nguyện ý vì Diệp Thần đại nhân mà lên núi đao, xuống biển lửa, nghĩa chẳng từ nan, nghĩa không thoái thác, nghĩa thấu trời xanh, nghĩa sinh căm phẫn……”
Diệp Thần mặt không chút thay đổi nói: “Toàn lời vô nghĩa.”
…..
——————————————————————————–
Đoan Mộc Lương Tú hỏi Diệp Thần, “Ngươi có thể đơn thương độc mã tiến vào hoàng cung không?”
Diệp Thần nói: “Thử qua mới biết được.”
Hoàng cung dù sao cũng là nơi được canh vệ nghiêm mật nhất trong thiên hạ.
Đoan Mộc Lương Tú liếc mắt nhìn Đỗ Phi Phi một cái, “Nếu Phi Phi bị giam ở trong hoàng cung thì sao?”
Đỗ Phi Phi sửng sốt.
Diệp Thần chậm rãi nói: “Có thể.”
——————————————————————————–
Đỗ Phi Phi thở dài nói: “Diệp Thần đại nhân, vì sao ngươi nhất định bắt ta đào Vô Tận lên?” Vu Hữu Chúc muốn được thực hiện vinh hạnh này cỡ nào!
Diệp Thần cười tủm tỉm nói: “Trong thiên hạ này, ta chỉ cho phép một mình nàng làm bẩn kiếm và người của ta.”
Chương 51: Đường Hồ Lô tự nhận là hung thủ
Chương 52: Ăn cơm cũng lãng phí
Chương 53: Lạc đường biết quay lại vẫn chưa muộn
Chương 54: Mọi người cùng nhau tính toán âm mưu
Chương 55: Hồ Ly ôm cây chờ thỏ ngốc
Chương 56: Chân tướng rõ ràng
Chương 57: Lời đồn giang hồ Không thể tin
Chương 58: Mây mù giữa ban ngày
Chương 59: Nắng sớm chiếu qua mây thưa
Chương 60: Những nghi ngờ của Phi Phi
Chương 61: Nửa đường xuất hiện hắc y nhân
Chương 62: Hắc y nhân dây dưa không ngớt
Chương 63: Âm mưu chuẩn bị đã lâu
Chương 64: Bên trong nguy nan thấy chân tình
Chương 65: Vừa vào Tương Dương cố nhân đến
Chương 66: Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình
Chương 67: Trong Thanh Tịnh am không thanh tịnh
Chương 68: Khi tới hung hăng khi đi vội vàng
Chương 69: Duyên đến duyên đi
Chương 70: Số phận thê thảm của hái hoa tặc
Chương 71: Kinh hãi tiếp tú cầu
Chương 72: Nhân sinh có chỗ nào không phải phân vượn
Chương 73: Liệt nữ triền tuấn lang
Chương 74: Chim ưng bay cao gặp mây trắng
Chương 75: Thỏ khôn có ba hang cũng phải hàng
Chương 76: Phi Phi cũng có đào hoa
Chương 77: Chuyện cũ năm xưa khắc cốt ghi tâm
Chương 78: Phong vân nổi lên trong hoàng thành
Chương 79: Chuyện cũ như gió thổi hận càng thêm sâu
Chương 80: Thiên hạ trước nay vô song kiêu
Chương 81: Quyết chiến trên Cô Tuyệt
Chương 82: Thần thoại lưu truyền
Chương 83: Giang hồ Xưa nay không tịch mịch
Chương 84: Là địch là bạn khó phân biệt
Chương 85: Hoa đào vì sao mà đến
Chương 86: Thơ tình vẫn còn, tình ở đâu
Chương 87: Diễn biến kinh người
Chương 88: Đệ nhất cao thủ ai có thể hái được
Chương 89: Mây đùn vạn dặm tan đi
Chương 90: Đêm xuân trướng ấm cộng thiên thu
Chương 91: Phiên ngoại 1
Chương 92: Siêu đoản văn
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
T
Tô Tiếu
3 truyện
722,250 chữ
Truyện cùng tác giả
Sổ Ngũ Phụng Thiên
84 chương
Cá Nhỏ Ăn Lươn Lớn
40 chương