Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 165: Mặt có quan trọng đến vậy không? 4
Nhìn Vạn Dương từ kinh hoảng thất thố thành từ từ an định lại, Tiêu Thiên không nói gì, anh biết Vạn Dương cần thời gian: "Boss, Tống Triết có biết bạn gái tôi đã làm gì không? Có tổn hại tới thân thể cô ấy không, có tạo thành nguy hiểm sinh mạng không?" Vạn Dương rất lo lắng, dù sao thì mấy thứ này rất ly kỳ cổ quái, lỡ như có hại tới Trinh Trinh thì biết làm sao? Quan trọng nhất là anh tin tưởng trên đời này không có bánh nhân thịt tự dưng rớt xuống như vậy, trừ phi mình phải dùng thứ gì đó trao đổi. Vạn Dương căn bản không biết Hứa Trinh Trinh đã dùng thứ gì để đổi lấy gương mặt.
"Tống Tống vẫn chưa rõ thứ đó rốt cuộc là gì nên cần phải tới nhà cậu một chuyến. Tốt nhất là đừng để bạn gái cậu phát hiện để tránh cô ta nghi ngờ."
Vạn Dương gật đầu, cắn răng nói: "Vậy ngày mai đi, chờ Trinh Trinh đi làm rồi boss hãy tới."
Tiêu Thiên gật đầu, đi tới vỗ vai Vạn Dương, con ngươi trong trẻo lạnh lùng ẩn hiện quan tâm: "Cậu đừng nghĩ quá nhiều, Tống Triết nói không sao thì chính là không sao."
Vạn Dương trầm mặc gật đầu: "Vâng, tôi biết rồi, cám ơn boss!"
"Đừng khách khí, cậu là nhân viên của tôi, tôi là boss thì có nghĩa vụ trợ giúp cậu."
...
Sau khi rời khỏi văn phòng, Vạn Dương hoảng hoảng hốt hốt thu dọn đồ đạc trở về nhà.
Hứa Trinh Trinh vừa mới dọn thức ăn lên bàn cơm, thấy anh về thì cười nói: "Hôm nay mới chín giờ đã về rồi à, em cứ tưởng phải hơn mười giờ a!"
Vạn Dương nhếch môi cười: "Ừm, hôm nay về sớm một chút!" Ánh mắt anh vô thức nhìn mặt Hứa Trinh Trinh, vẫn là gương mặt rất quen thuộc nhưng lại có chút xa lạ, thật sự không giống trước kia.
Hứa Trinh Trinh cầm đũa, thấy Vạn Dương nhìn mình chằm chằm thì nhịn không được sờ mặt: "Sao vậy? Sao dáng vẻ mất hồn mất vía vậy? Trên mặt em có gì à?"
Vạn Dương hồi phục tinh thần, cười một tiếng kéo ghế ngồi xuống: "Không có, chỉ là cảm thấy bạn gái anh đẹp quá. Nhóm thư kí trong văn phòng xúm xít lại hỏi em dùng mỹ phẩm dưỡng a gì, sao lại đẹp như vậy."
Hứa Trinh Trinh nghe vậy thì giống như ăn mật, cô sờ sờ mặt, da dẻ non mềm như đậu hủ, cô nói: "Để hôm nào em ghi lại phương pháp dưỡng a, anh đưa cho bọn họ là được."
Vạn Dương cười đáp ứng.
Anh nhận lấy đũa Hứa Trinh Trinh đưa qua rồi vùi đầu ăn sủi cảo, ý cười nháy mắt biến mất, thay vào đó là cảm giác mệt mỏi.
Anh muốn biết vì sao Trinh Trinh lại làm chuyện như vậy, chẳng lẽ gương mặt thật sự quan trọng như vậy sao? Cô không tán thành giải phẫu thẩm mỹ, vậy vì sao lại đồng ý phương pháp oai môn tà đạo để làm mình đẹp hơn chứ?
Vạn Dương thật sự phiền não, Hứa Trinh Trinh ở bên cạnh giúp anh rót giấm chua, thấy anh nhìn mình, cô lộ ra nụ cười mỉm xinh đẹp, ánh mắt tràn đầy hình bóng anh, tình yêu chưa bao giờ phai nhạt.
Phiền não trong lòng Vạn Dương nháy mắt biến mất, anh nhớ tới đoạn thời gian mà Hứa Trinh Trinh vẫn luôn bất an, có lẽ có đồng nghiệp thì thầm bên tai gì đó nên cô ấy mới lo được lo mất như vậy.
Mặc dù Vạn Dương đã nhấn mạnh là anh yêu cô nhưng Hứa Trinh Trinh hiển nhiên vẫn có chút không tự tin.
Người dưới quê không như người đế đô, người trẻ ở đế đô tầng tầng lớp lớp xuất hiện, nữ nhân xinh đẹp có thể nói là có đầy phố, tướng mạo của Hứa Trinh Trinh ở dưới quê có thể xem là mỹ nữ tuyệt sắc, thế nhưng ở đây chỉ có thể xem là trung trung mà thôi.
Khó trách cô lại lo lắng.
Vạn Dương cứ nghĩ rằng mình đã cấp đủ cảm giác an toàn, nào ngờ đâu trong lòng Trinh Trinh vẫn luôn bất an.
Nói ra thì anh cũng có lỗi.
Vạn Dương để đũa xuống, đưa tay ôm lấy Hứa Trinh Trinh đang nhìn mình ăn sủi cảo. Hứa Trinh Trinh có chút sửng sốt, vỗ vai Vạn Dương cười hỏi: "Sao đó? Sao tự nhiên lại ôm em?"
Vạn Dương rầu rĩ nói: "Trinh Trinh, anh thật sự yêu em!"
Hứa Trinh Trinh khó hiểu ngượng ngùng, trong lòng cảm thấy thức ngọt ngào, thế nhưng Vạn Dương đột nhiên có hành động kỳ quái như vậy làm cô cảm thấy lo lắng, vì sao Vạn Dương đột nhiên lại nói vậy? Anh đã làm chuyện gì có lỗi với cô sao?
Không nên trách Hứa Trinh Trinh nghĩ như vậy, là một nữ nhân, cô hiểu rõ một khi nam nhân đột nhiên tốt với mình nhất định là vì đã làm chuyện gì đó trái lương tâm nên muốn đền bù cho nữ nhân kia.
Vạn Dương chưa bao giờ nói lời ngon tiếng ngọt, hôm nay đột nhiên nói yêu cô, làm sao có thể không làm cô cảm thấy kỳ quái chứ?
Tâm Hứa Trinh Trinh lạnh như băng, cô nghĩ, mình đã cố gắng trở nên hoàn mỹ hơn nhưng Vạn Dương vẫn ngoại tình sao? Nước mắt cô ào ạt rơi xuống: "Anh nói đi, người kia là ai?"
Vạn Dương cảm thấy cổ ẩm ướt, vừa cảm thấy khó hiểu thì nghe Hứa Trinh Trinh hỏi vậy, anh sửng sốt, ngẩng đầu lên thì thấy dáng vẻ khóc thảm thương của người yêu, anh ngây ngốc hỏi: "Trinh Trinh, sao em lại khóc? Xảy ra chuyện gì vậy?"
Hứa Trinh Trinh buông tay, cầm khăn giấy lau nước mắt, cô hơi cúi đầu nhỏ giọng sụt sùi: "Thật ra thì em đã sớm biết sẽ có ngày như vậy rồi. Em vẫn luôn thấp thỏm, luôn cảm thấy cuộc sống này không phải là thật, sớm muộn gì cũng có người khác cướp đoạt. Hiện giờ cảm giác này rốt cuộc biến thành thật rồi." Cô khổ sở tới muốn chết, miệng cứ nói liên tục mà cũng không rõ mình đang nói gì.
Vạn Dương khiếp sợ nhìn cô: "Em rốt cuộc đang nói gì vậy? Sao lại có người cướp anh đi chứ? Người anh yêu là em, chẳng lẽ em không tin anh?"
Hứa Trinh Trinh nước mắt lã chã nhìn anh: "Em tin, thế nhưng bên ngoài luôn có nữ nhân đẹp hơn em, trẻ hơn em. Anh có công việc tốt như vậy, lại có tiền, có biết bao nhiêu nữ nhân muốn nhào vào lòng anh."
Vạn Dương thực sự ủy khuất muốn khóc: "Anh có tiền, có công việc tốt, thế nhưng vẫn luôn giữ lễ với người khác, anh đã có em rồi, sao lại còn đi tìm người khác chứ?" Vạn Dương thật sự không ngờ hóa ra trong lòng Hứa Trinh Trinh, cô vẫn luôn nghĩ rằng anh sẽ bỏ cô tìm người khác. Nếu là vậy, lúc hai người mới gặp lại, anh việc gì phải ở chung một chỗ với cô chứ.
"Vậy vì sao hôm nay anh lại đột nhiên nói yêu em, trước kia anh đâu có nói. Chẳng lẽ không phải vì anh đã làm chuyện trái lương tâm nên muốn bồi thường em à?" Hứa Trinh Trinh trợn mắt hỏi, ánh mắt cô hồng hồng, nhìn như vậy cứ hệt như một con thỏ.
Vạn Dương vừa bực mình vừa buồn cười, nhịn không được điểm điểm trán cô: "Đột nhiên nổi hứng, muốn nói yêu em cũng không được à?" Anh nâng mặt cô, nhìn ánh mắt ươn ướt của cô gằn từng chữ: "Ngay từ lúc đi học anh đã thích em, có thể ở chung một chỗ với em chính là chuyện hạnh phúc nhất đời này. Anh không biết vì sao lại làm em hiểu nhầm là sẽ có một ngày anh vứt bỏ em rời đi. Anh cảm thấy vì anh biểu hiện không tốt nên em mới lo âu như vậy. Chờ qua một thời gian ngắn, công ty không bận rộn như vậy nữa thì chúng ta kết hôn đi!"
Nước mắt Hứa Trinh Trinh vẫn còn thấm ướt trên hàng mi, cô kinh ngạc nhìn Vạn Dương: "Kết hôn?"
"Đúng vậy!" Vạn Dương ôn nhu lau đi nước mắt trên mặt cô: "Kết hôn! Anh vốn đã muốn cầu hôn em, thế nhưng sợ em cảm thấy mình vẫn còn quá trẻ, không muốn tiến tới hôn nhân. Trinh Trinh, em tin tưởng anh, đời này anh chỉ thích một mình em mà thôi. Vô luận những người kia đẹp thế nào, vô luận họ trẻ bao nhiêu cũng không quan hệ gì tới anh cả, bởi vì anh chỉ thích em mà thôi."
Hứa Trinh Trinh nhìn mắt Vạn Dương, nhịn không được che miệng khóc: "Thật xin lỗi, là em không tốt, em không nên hiểu nhầm anh."
Vạn Dương ôm lấy cô, ôn nhu an ủi: "Là lỗi của anh, nếu anh phát hiện lo lắng của em sớm thì đã không làm em bất an như vậy.
.*.
"Tống Tống vẫn chưa rõ thứ đó rốt cuộc là gì nên cần phải tới nhà cậu một chuyến. Tốt nhất là đừng để bạn gái cậu phát hiện để tránh cô ta nghi ngờ."
Vạn Dương gật đầu, cắn răng nói: "Vậy ngày mai đi, chờ Trinh Trinh đi làm rồi boss hãy tới."
Tiêu Thiên gật đầu, đi tới vỗ vai Vạn Dương, con ngươi trong trẻo lạnh lùng ẩn hiện quan tâm: "Cậu đừng nghĩ quá nhiều, Tống Triết nói không sao thì chính là không sao."
Vạn Dương trầm mặc gật đầu: "Vâng, tôi biết rồi, cám ơn boss!"
"Đừng khách khí, cậu là nhân viên của tôi, tôi là boss thì có nghĩa vụ trợ giúp cậu."
...
Sau khi rời khỏi văn phòng, Vạn Dương hoảng hoảng hốt hốt thu dọn đồ đạc trở về nhà.
Hứa Trinh Trinh vừa mới dọn thức ăn lên bàn cơm, thấy anh về thì cười nói: "Hôm nay mới chín giờ đã về rồi à, em cứ tưởng phải hơn mười giờ a!"
Vạn Dương nhếch môi cười: "Ừm, hôm nay về sớm một chút!" Ánh mắt anh vô thức nhìn mặt Hứa Trinh Trinh, vẫn là gương mặt rất quen thuộc nhưng lại có chút xa lạ, thật sự không giống trước kia.
Hứa Trinh Trinh cầm đũa, thấy Vạn Dương nhìn mình chằm chằm thì nhịn không được sờ mặt: "Sao vậy? Sao dáng vẻ mất hồn mất vía vậy? Trên mặt em có gì à?"
Vạn Dương hồi phục tinh thần, cười một tiếng kéo ghế ngồi xuống: "Không có, chỉ là cảm thấy bạn gái anh đẹp quá. Nhóm thư kí trong văn phòng xúm xít lại hỏi em dùng mỹ phẩm dưỡng a gì, sao lại đẹp như vậy."
Hứa Trinh Trinh nghe vậy thì giống như ăn mật, cô sờ sờ mặt, da dẻ non mềm như đậu hủ, cô nói: "Để hôm nào em ghi lại phương pháp dưỡng a, anh đưa cho bọn họ là được."
Vạn Dương cười đáp ứng.
Anh nhận lấy đũa Hứa Trinh Trinh đưa qua rồi vùi đầu ăn sủi cảo, ý cười nháy mắt biến mất, thay vào đó là cảm giác mệt mỏi.
Anh muốn biết vì sao Trinh Trinh lại làm chuyện như vậy, chẳng lẽ gương mặt thật sự quan trọng như vậy sao? Cô không tán thành giải phẫu thẩm mỹ, vậy vì sao lại đồng ý phương pháp oai môn tà đạo để làm mình đẹp hơn chứ?
Vạn Dương thật sự phiền não, Hứa Trinh Trinh ở bên cạnh giúp anh rót giấm chua, thấy anh nhìn mình, cô lộ ra nụ cười mỉm xinh đẹp, ánh mắt tràn đầy hình bóng anh, tình yêu chưa bao giờ phai nhạt.
Phiền não trong lòng Vạn Dương nháy mắt biến mất, anh nhớ tới đoạn thời gian mà Hứa Trinh Trinh vẫn luôn bất an, có lẽ có đồng nghiệp thì thầm bên tai gì đó nên cô ấy mới lo được lo mất như vậy.
Mặc dù Vạn Dương đã nhấn mạnh là anh yêu cô nhưng Hứa Trinh Trinh hiển nhiên vẫn có chút không tự tin.
Người dưới quê không như người đế đô, người trẻ ở đế đô tầng tầng lớp lớp xuất hiện, nữ nhân xinh đẹp có thể nói là có đầy phố, tướng mạo của Hứa Trinh Trinh ở dưới quê có thể xem là mỹ nữ tuyệt sắc, thế nhưng ở đây chỉ có thể xem là trung trung mà thôi.
Khó trách cô lại lo lắng.
Vạn Dương cứ nghĩ rằng mình đã cấp đủ cảm giác an toàn, nào ngờ đâu trong lòng Trinh Trinh vẫn luôn bất an.
Nói ra thì anh cũng có lỗi.
Vạn Dương để đũa xuống, đưa tay ôm lấy Hứa Trinh Trinh đang nhìn mình ăn sủi cảo. Hứa Trinh Trinh có chút sửng sốt, vỗ vai Vạn Dương cười hỏi: "Sao đó? Sao tự nhiên lại ôm em?"
Vạn Dương rầu rĩ nói: "Trinh Trinh, anh thật sự yêu em!"
Hứa Trinh Trinh khó hiểu ngượng ngùng, trong lòng cảm thấy thức ngọt ngào, thế nhưng Vạn Dương đột nhiên có hành động kỳ quái như vậy làm cô cảm thấy lo lắng, vì sao Vạn Dương đột nhiên lại nói vậy? Anh đã làm chuyện gì có lỗi với cô sao?
Không nên trách Hứa Trinh Trinh nghĩ như vậy, là một nữ nhân, cô hiểu rõ một khi nam nhân đột nhiên tốt với mình nhất định là vì đã làm chuyện gì đó trái lương tâm nên muốn đền bù cho nữ nhân kia.
Vạn Dương chưa bao giờ nói lời ngon tiếng ngọt, hôm nay đột nhiên nói yêu cô, làm sao có thể không làm cô cảm thấy kỳ quái chứ?
Tâm Hứa Trinh Trinh lạnh như băng, cô nghĩ, mình đã cố gắng trở nên hoàn mỹ hơn nhưng Vạn Dương vẫn ngoại tình sao? Nước mắt cô ào ạt rơi xuống: "Anh nói đi, người kia là ai?"
Vạn Dương cảm thấy cổ ẩm ướt, vừa cảm thấy khó hiểu thì nghe Hứa Trinh Trinh hỏi vậy, anh sửng sốt, ngẩng đầu lên thì thấy dáng vẻ khóc thảm thương của người yêu, anh ngây ngốc hỏi: "Trinh Trinh, sao em lại khóc? Xảy ra chuyện gì vậy?"
Hứa Trinh Trinh buông tay, cầm khăn giấy lau nước mắt, cô hơi cúi đầu nhỏ giọng sụt sùi: "Thật ra thì em đã sớm biết sẽ có ngày như vậy rồi. Em vẫn luôn thấp thỏm, luôn cảm thấy cuộc sống này không phải là thật, sớm muộn gì cũng có người khác cướp đoạt. Hiện giờ cảm giác này rốt cuộc biến thành thật rồi." Cô khổ sở tới muốn chết, miệng cứ nói liên tục mà cũng không rõ mình đang nói gì.
Vạn Dương khiếp sợ nhìn cô: "Em rốt cuộc đang nói gì vậy? Sao lại có người cướp anh đi chứ? Người anh yêu là em, chẳng lẽ em không tin anh?"
Hứa Trinh Trinh nước mắt lã chã nhìn anh: "Em tin, thế nhưng bên ngoài luôn có nữ nhân đẹp hơn em, trẻ hơn em. Anh có công việc tốt như vậy, lại có tiền, có biết bao nhiêu nữ nhân muốn nhào vào lòng anh."
Vạn Dương thực sự ủy khuất muốn khóc: "Anh có tiền, có công việc tốt, thế nhưng vẫn luôn giữ lễ với người khác, anh đã có em rồi, sao lại còn đi tìm người khác chứ?" Vạn Dương thật sự không ngờ hóa ra trong lòng Hứa Trinh Trinh, cô vẫn luôn nghĩ rằng anh sẽ bỏ cô tìm người khác. Nếu là vậy, lúc hai người mới gặp lại, anh việc gì phải ở chung một chỗ với cô chứ.
"Vậy vì sao hôm nay anh lại đột nhiên nói yêu em, trước kia anh đâu có nói. Chẳng lẽ không phải vì anh đã làm chuyện trái lương tâm nên muốn bồi thường em à?" Hứa Trinh Trinh trợn mắt hỏi, ánh mắt cô hồng hồng, nhìn như vậy cứ hệt như một con thỏ.
Vạn Dương vừa bực mình vừa buồn cười, nhịn không được điểm điểm trán cô: "Đột nhiên nổi hứng, muốn nói yêu em cũng không được à?" Anh nâng mặt cô, nhìn ánh mắt ươn ướt của cô gằn từng chữ: "Ngay từ lúc đi học anh đã thích em, có thể ở chung một chỗ với em chính là chuyện hạnh phúc nhất đời này. Anh không biết vì sao lại làm em hiểu nhầm là sẽ có một ngày anh vứt bỏ em rời đi. Anh cảm thấy vì anh biểu hiện không tốt nên em mới lo âu như vậy. Chờ qua một thời gian ngắn, công ty không bận rộn như vậy nữa thì chúng ta kết hôn đi!"
Nước mắt Hứa Trinh Trinh vẫn còn thấm ướt trên hàng mi, cô kinh ngạc nhìn Vạn Dương: "Kết hôn?"
"Đúng vậy!" Vạn Dương ôn nhu lau đi nước mắt trên mặt cô: "Kết hôn! Anh vốn đã muốn cầu hôn em, thế nhưng sợ em cảm thấy mình vẫn còn quá trẻ, không muốn tiến tới hôn nhân. Trinh Trinh, em tin tưởng anh, đời này anh chỉ thích một mình em mà thôi. Vô luận những người kia đẹp thế nào, vô luận họ trẻ bao nhiêu cũng không quan hệ gì tới anh cả, bởi vì anh chỉ thích em mà thôi."
Hứa Trinh Trinh nhìn mắt Vạn Dương, nhịn không được che miệng khóc: "Thật xin lỗi, là em không tốt, em không nên hiểu nhầm anh."
Vạn Dương ôm lấy cô, ôn nhu an ủi: "Là lỗi của anh, nếu anh phát hiện lo lắng của em sớm thì đã không làm em bất an như vậy.
.*.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Danh sách nhân vật & vụ án
Chương 2: 2: Hũ mẫu tử
Chương 3: 3: Đội nón xanh
Chương 4: 4: Quỷ phụ thân
Chương 5: 5: Này nhất định là kẻ lừa gạt
Chương 6: 6: Thiên sát cô tinh & thiên ất quý nhân
Chương 7: 7: Huấn luyện viên
Chương 8: 8: Xảy ra chuyện
Chương 9: 9: Xảy ra chuyện 2
Chương 10: 10: Báo ứng
Chương 11: 11: Có người làm phép hại người
Chương 12: 12: Mẹ ơi, có quỷ
Chương 13: 13: Công trường xảy ra chuyện
Chương 14: 14: Độc trận
Chương 15: 15: Gặp mặt
Chương 16: 16: Tôi hút... hút sát khí trên người anh
Chương 17: 17: Tổng tài bá đạo
Chương 18: 18: Con trai tôi rốt cuộc bị sao vậy?
Chương 19: 19: Hi ác quỷ
Chương 20: 20: Chồng tôi có phải đang bỏ thuốc tôi không?
Chương 21: 21: Không phải quỷ mà là người làm cậu khó chịu
Chương 22: 22: Tự sát
Chương 23: 23: Con bé sẽ không vì luẩn quẩn trong lòng mà tự sát, rõ ràng là vô căn cứ
Chương 24: 24: Dựa vào cái gì con phải xin lỗi
Chương 25: 25: Cậu không nói, xin lỗi xong là xong chuyện
Chương 26: 26: Thế giới này làm sao vậy?
Chương 27: 27: Tìm người giúp
Chương 28: 28: Hoàng đại sư nói, em có thể là thiên ất quý nhân của anh
Chương 29: 29: Thường xuyên tới tìm tiêu thiên chơi a
Chương 30: 30: Ma quỷ lộng hành trong trường
Chương 31: 31: Tôi thấy anh gần nhất sao hồng loan chuyển động, đào hoa khá vượng, nói không chừng sẽ gặp lại người trong lòng
Chương 32: 32: Chuyện có thể làm cậu đã làm, chỉ cần không thẹn với lòng là tốt rồi
Chương 33: 33: Nuôi tiểu quỷ 1
Chương 34: 34: Nuôi tiểu quỷ 2
Chương 35: 35: Nuôi tiểu quỷ 3
Chương 36: 36: Hàng đầu thuật
Chương 37: 37: Tiểu quỷ phản phệ
Chương 38: 38: Tiểu quỷ phản phệ 2
Chương 39: 39: Say Rượu
Chương 40: 40: Tìm tôi có lợi gì đâu, tôi chẳng thể giúp được gì
Chương 41: 41: Tìm tôi có lợi gì đâu, tôi chẳng thể giúp được gì 2
Chương 42: 42: Mê huyễn hoa
Chương 43: 43: Ghen tị không phải lí do để phạm tội
Chương 44: 44: Ghen tị không phải lí do để phạm tội 2
Chương 45: 45: Diễn trò
Chương 46: 46: Tang sự liên tiếp
Chương 47: 47: Tang sự liên tiếp 2
Chương 48: 48: Lòng tham vô đáy rắn nuốt voi
Chương 49: 49: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương 50: 50: Oan Gia Ngõ Hẹp 2
Chương 51: 51: Kịch chiến
Chương 52: 52: So với diễn viên còn tuyệt vời hơn
Chương 53: 53: So với diễn viên còn tuyệt vời hơn 2
Chương 54: 54: Ba ba ba vả mặt ngược tra
Chương 55: 55: Ba ba ba vả mặt ngược tra 2
Chương 56: 56: Lý Thị Nháo Quỷ
Chương 57: 57: Lý Thị Nháo Quỷ 2
Chương 58: 58: Án mạng liên tiếp
Chương 59: 59: Án mạng liên tiếp 2
Chương 60: 60: Mười năm
Chương 61: 61: Mười năm 2
Chương 62: 62: Ăn Anh Nhi
Chương 63: 63: Ăn Anh Nhi 2
Chương 64: 64: Ăn Anh Nhi 3
Chương 65: 65: Ăn Anh Nhi 4
Chương 66: 66: Điệu Múa Hula
Chương 67: 67: Điệu Múa Hula 2
Chương 68: 68: Đưa trái tim nhỏ bé của bạn cho tôi
Chương 69: 69: Đưa trái tim nhỏ bé của bạn cho tôi 2
Chương 70: 70: Tôi chỉ là một thanh niên đáng thương bị cảnh sát cho là kẻ tuyên truyền mê tín, thứ cho tôi không thể hỗ trợ
Chương 71: 71: Tôi chỉ là một thanh niên đáng thương bị cảnh sát cho là kẻ tuyên truyền mê tín, thứ cho tôi không thể hỗ trợ 2
Chương 72: 72: Trên thế giới này không có trắng đen rõ ràng
Chương 73: 73: Trên thế giới này không có trắng đen rõ ràng 2
Chương 74: 74: Sự kiện tai nạn giao thông
Chương 75: 75: Sự kiện tai nạn giao thông 2
Chương 76: 76: Live stream xảy ra chuyện
Chương 77: 77: Live stream xảy ra chuyện 2
Chương 78: 78: Đập chết người
Chương 79: 79: Đập chết người 2
Chương 80: 80: Buổi tiệc
Chương 81: 81: Buổi tiệc 2
Chương 82: 82: Hình xăm
Chương 83: 83: Hình xăm 2
Chương 84: 84: Lời thề
Chương 85: 85: Lời thề 2
Chương 86: 86: Lừa bán phụ nữ
Chương 87: 87: Lừa bán phụ nữ 2
Chương 88: 88: Báo ứng
Chương 89: 89: Báo ứng 2
Chương 90: 90: Báo ứng 3
Chương 91: 91: Chung một chỗ a
Chương 92: 92: Chung một chỗ a 2
Chương 93: 93: Chung một chỗ a 3
Chương 94: 94: Màn kịch cẩu huyết
Chương 95: 95: Màn kịch cẩu huyết 2
Chương 96: 96: Màn kịch cẩu huyết 3
Chương 97: 97: Tôn kính sinh mệnh
Chương 98: 98: Tôn kính sinh mệnh 2
Chương 99: 99: Tôn kính sinh mệnh 3
Chương 100: 100: Tôn kính sinh mệnh 4
Chương 101: 101: Nhân quả tuần hoàn 1
Chương 102: 102: Nhân quả tuần hoàn 2
Chương 103: 103: Nhân quả tuần hoàn 3
Chương 104: 104: Ngô tam xí nhảy lầu
Chương 105: 105: Ngô tam xí nhảy lầu 2
Chương 106: 106: Người đứng sau
Chương 107: 107: Người đứng sau 2
Chương 108: 108: Đại boss sau màn
Chương 109: 109: Đại boss sau màn 2
Chương 110: 110: Vạn hoa lý cẩu đái* [go die]
Chương 111: 111: Vạn hoa lý cẩu đái* [go die] 2
Chương 112: 112: Chó con
Chương 113: 113: Chó con 2
Chương 114: 114: Trò chơi bút tiên
Chương 115: 115: Trò chơi bút tiên 2
Chương 116: 116: Xảy ra chuyện
Chương 117: 117: Xảy ra chuyện 2
Chương 118: 118: Liên tiếp xảy ra chuyện
Chương 119: 119: Liên tiếp xảy ra chuyện 2
Chương 120: 120: Bùa này đảm bảo bình an
Chương 121: 121: Bùa này đảm bảo bình an 2
Chương 122: 122: Luyện hồn
Chương 123: 123: Luyện hồn 2
Chương 124: 124: Ko đại đồ đệ hứa thắng vinh
Chương 125: 125: Ko đại đồ đệ hứa thắng vinh 2
Chương 126: 126: Xác chết phanh thây
Chương 127: 127: Xác chết phanh thây 2
Chương 128: 128: Đầu mối
Chương 129: 129: Đầu mối 2
Chương 130: 130: Ngược Miêu Án
Chương 131: 131: Ngược Miêu Án 2
Chương 132: 132: Lại có mèo chết
Chương 133: 133: Lại có mèo chết 2
Chương 134: 134: Chẳng lẽ từ thời không song song tới?
Chương 135: 135: Chẳng lẽ từ thời không song song tới?
Chương 136: 136: Mèo yêu
Chương 137: 137: Mèo yêu 2
Chương 138: 138: Chó mèo đại chiến
Chương 139: 139: Chó mèo đại chiến 2
Chương 140: 140: Manh mối hung thủ
Chương 141: 141: Manh mối hung thủ 2
Chương 142: 142: Tiễn văn thành
Chương 143: 143: Tiễn văn thành 2
Chương 144: 144: Bắt hung thủ quy án
Chương 145: 145: Bắt hung thủ quy án 2
Chương 146: 146: Thôn làng kỳ quái
Chương 147: 147: Thôn làng kỳ quái 2
Chương 148: 148: Ninh phụ
Chương 149: 149: Ninh phụ 2
Chương 150: 150: Thích chính là thích a
Chương 151: 151: Thích chính là thích a 2
Chương 152: 152: Xuất phát
Chương 153: 153: Xuất phát 2
Chương 154: 154: Vào thôn
Chương 155: 155: Vào thôn 2
Chương 156: 156: Cả một thôn, tuyệt đối không thể bỏ sót
Chương 157: 157: Cả một thôn, tuyệt đối không thể bỏ sót 2
Chương 158: 158: Cả một thôn, tuyệt đối không thể bỏ sót 3
Chương 159: 159: Kết thúc
Chương 160: 160: Kết thúc 2
Chương 161: 161: Kết thúc 3
Chương 162: 162: Mặt có quan trọng đến vậy không?
Chương 163: 163: Mặt có quan trọng đến vậy không? 2
Chương 164: 164: Mặt có quan trọng đến vậy không? 3
Chương 165: 165: Mặt có quan trọng đến vậy không? 4
Chương 166: 166: Nữ nhi hương
Chương 167: 167: Nữ nhi hương 2
Chương 168: 168: Nữ nhi hương 3
Chương 169: 169: Xảy ra chuyện
Chương 170: 170: Xảy ra chuyện 2
Chương 171: 171: Xảy ra chuyện 3
Chương 172: 172: Xảy ra chuyện 4
Chương 173: 173: Hỏng mặt
Chương 174: 174: Xu lệ rốt cuộc là thứ gì?
Chương 175: 175: Tự sát
Chương 176: 176: Nữ Nhi Hương Lại Xuất Hiện
Chương 177: 177: Tiên sinh đoán mệnh sao
Chương 178: 178: Dương bác học
Chương 179: 179: Đợt sóng sau này có khi nào đập chết bọn họ trên bờ cát không?
Chương 180: 180: Nhứ nhi
Chương 181: 181: Chữa trị
Chương 182: 182: Hiện trường tà giáo quy mô lớn
Chương 183: 183: Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao
Chương 184: 184: Tiên sinh đoán mệnh sao
Chương 185: 185: Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao
Chương 186: 186: Tiên sinh đoán mệnh sao
Chương 187: 187: Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao
Chương 188: 188: Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao
Chương 189: 189: Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao
Chương 190: 190: Cậu cư nhiên yêu đương thuần khiết như vậy!
Chương 191: 191: Đại sư, ngài có thể giúp tôi không?
Chương 192: 192: Cái gọi là tình cảm
Chương 193: 193: Báo cảnh sát
Chương 194: 194: Phu nhân
Chương 195: 195: Giống, Quá Giống
Chương 196: 196: Bà ta không phải mẹ tôi
Chương 197: 197: Nữ nhân này làm sao biết được lời mẹ từng nói với cô?
Chương 198: 198: Giống mẹ tôi như đúc
Chương 199: 199: Họa bì quỷ
Chương 200: 200: Lý duyệt minh bị giết là chuyện ngoài ý muốn
Chương 201: 201: Lớp da
Chương 202: 202: Lớp da 2
Chương 203: 203: Lớp da 3
Chương 204: 204: Kết thúc
Chương 205: 205: Kết thúc 2
Chương 206: 206: Kết thúc 3
Chương 207: 207: Bất ngờ
Chương 208: 208: Bất ngờ 2
Chương 209: 209: Bất ngờ 3
Chương 210: 210: Bất ngờ 4
Chương 211: 211: Bất trắc liên tiếp
Chương 212: 212: Bất trắc liên tiếp 2
Chương 213: 213: Bất trắc liên tiếp 3
Chương 214: 214: Hoạt Tử Nhân
Chương 215: 215: Hoạt Tử Nhân 2
Chương 216: 216: Hoạt Tử Nhân 3
Chương 217: 217: Sinh đôi liền thân
Chương 218: 218: Sinh đôi liền thân 2
Chương 219: 219: Vì sao người chết không phải a trí mà là a lâm?
Chương 220: 220: Tội nghiệt phát sinh
Chương 221: 221: Khách sạn có quỷ
Chương 222: 222: Sau lưng ông có người
Chương 223: 223: Không thể phát sóng trực tiếp linh dị
Chương 224: 224: Đệt, sao lại không làm, ít nhất cũng phải làm cho xong lần này
Chương 225: 225: Hiện thân
Chương 226: 226: Hiện thân 2
Chương 227: 227: Đeo mặt của bạn
Chương 228: 228: Đeo mặt của bạn 2
Chương 229: 229: Liên tiếp
Chương 230: 230: Hắc Thủ Sau Màn
Chương 231: 231: Tiên sinh đoán mệnh sao
Chương 232: 232: Yêu Thuật
Chương 233: 233: Tự Bạo
Chương 234: 234: Hình chụp bất nhã
Chương 235: 235: Hôn rớt một miếng thịt thối
Chương 236: 236: Vụ Án White-Collar Worker Tử Vong
Chương 237: 237: Hắn là hung thủ
Chương 238: 238: Là con gái phải bảo vệ tốt chính mình, câu nói tởm lợm biết bao
Chương 239: 239: Cho nên tôi cảm thấy nhất định là đồng tư ức trở về báo thù
Chương 240: 240: Nam nhân đều là lũ đê tiện
Chương 241: 241: Giết Ngược
Chương 242: 242
Chương 243: 243: Hành Động Bắt Giữ
Chương 244: 244: Tiêu Tan Thành Mây Khói
Chương 245: 245: Ánh Mắt Nhìn Người Đều Mang Theo Một Loại Ánh Sáng
Chương 246: 246: Mệnh Khắc Thê
Chương 247: 247: Giá Y
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250: Đàn Ông Đều Là Móng Heo Bự
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253: Em Gái Của Anh Không Phải Em Gái Thật Sự Của Anh
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp