Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 156: Cả một thôn, tuyệt đối không thể bỏ sót
Mùi máu tươi làm thần trí Tống Triết thanh tỉnh lại một chút, cậu mở mắt ra, phần tóc mái bị mồ hôi thấm ướt dính bết vào trán, thoạt nhìn cực kỳ đáng thương.
"Lão Tiêu, anh không cần làm vậy, cứ nhét vải vào miệng em là được mà." Tống Triết khó khăn hé miệng, chỉ nói vài câu mà mệt phát hoảng.
Tiêu Thiên lắc đầu, ánh mắt âm trầm: "Không sao, anh không đau. Tống Tống, phải làm sao mới giúp em đỡ hơn được?" Anh nắm tay Tống Triết, tuy biểu tình không lộ ra nhưng lực đạo trên tay đã nói rõ toàn bộ lo âu trong lòng anh lúc này.
Tống Triết mỉm cười: "Không sao, rất nhanh sẽ qua thôi. Chờ em hấp thu xong, nói không chừng lại lợi hại hơn gấp mấy lần ấy." Cậu còn chưa cười xong thì mớ hắc khí kia lại bắt đầu tàn phá, dướp lớp da tựa hồ có thứ gì đó khuấy đảo trồi lên lặn xuống, thoạt nhìn có chút dọa người.
Tay Tiêu Thiên có chút phát run: "Nếu sát khí trên người anh có thể giúp được em thì tốt rồi." Đáng tiếc, Tiêu Thiên chỉ biết sát khí có thể hỗ trợ Tống Triết thu thập quỷ quái, còn những chuyện khác thì không rõ có tác dụng hay không.
Lúc này Tống Triết đã không còn tâm trạng nghe lời Tiêu Thiên, cậu đau đớn khó chịu đến mức chỉ muốn lăn lộn trên giường, hắc khí sát khí toàn thôn chen chúc chui vào trong thân thể cậu, sức chứa của cơ thể cậu quá nhỏ, tốc độ luyện hóa thành linh khí lại không đủ nhanh, cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì cũng nổ tung mà chết.
Ngay lúc này Tống Triết đột nhiên cảm thấy hắc khí tiến vào cơ thể chậm rãi hơn rất nhiều, không còn ngang ngược ồ ạt như mới vừa nãy nữa, ngược lại giống như tao nhã lễ phép đứng xếp thành hàng rồi thứ tự tiến vào.
Tống Triết há miệng, giống như cá thiếu nước, cực kỳ suy yếu. Cậu mở mắt ra thì thấy Tiêu Thiên mím chặt môi, còn có sát khí cuồng loạn trên người anh.
Số sát khí kia vây lấy cả người Tống Triết, sát khí trong thôn không thể tiến vào, chỉ có thể xuyên qua một cái khe nhỏ chậm rãi tiến vào, hóa ra đây là nguyên nhân làm Tống Triết cảm thấy khá hơn một chút!
Tống Triết thật sự không ngờ sát khí trên người Tiêu Thiên còn có công dụng kỳ quái này!
Cậu nhắm mắt lại, bắt đầu gia tăng tốc độ luyện hóa hắc khí, không bao lâu sau sắc mặt trở nên hồng nhuận. Thân thể run rẩy cũng dần dần bình ổn lại.
Tiêu Thiên thời thời khắc khắc chú ý tới tình huống của Tống Triết, thấy cậu không còn run nữa thì biết cậu đã tiến triển theo hướng tốt đẹp. Anh thở phào một hơi, sau đó vắt khăn lông lau mồ hôi cho Tống Triết.
Máu trên cổ tay anh tý tách nhỏ xuống chậu nước.
Lão bà ngửi thấy mùi máu thì hơi nghiêng đầu nhìn qua, sau đó ánh mắt lập tức nóng hừng hực.
Dương Lâm Tây vừa nói chuyện với bà cụ vừa phân tâm chú ý tình huống bên Tống Triết. Lúc bà lão nhìn về phía Tiêu Thiên, anh cũng quay đầu nhìn qua, thấy dấu răng cùng vệt máu trên tay Tiêu Thiên thì vội vàng đứng dậy hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
Tiêu Thiên không có thời gian để ý tới Dương Lâm Tây, chỉ mãi chú tâm lau mồ hôi trên trán Tống Triết.
Sắc mặt Tống Triết đã khá hơn vừa nãy rất nhiều, không còn tái nhợt như quỷ nữa, chỉ là vệt máu đỏ tươi bên khóe miệng chảy xuống phần cằm trắng nọn đặc biệt yêu dị.
Bà lão cũng tiến tới, khó hiểu: "Cậu nhóc này bị bệnh gì vậy? Cư nhiên đau tới cắn chảy cả máu rồi."
Mới đầu Dương Lâm Tây nghĩ là Tống Triết diễn kịch, lúc chạy vào thôn cầu cứu còn thầm khen ngợi Tống Triết, đại sư chính là đại sư, thật sự lợi hại a, cư nhiên nghĩ ra biện pháp xâm nhập nội bộ địch nhân tốt như vậy.
Thế nhưng hiện giờ thoạt nhìn tình huống có chút không đúng a!
Dương Lâm Tây lo lắng nói: "Bà ơi, sao bác sĩ trong thôn vẫn còn chưa tới?"
"Ổng lớn tuổi rồi, lại ở cuối thôn nên cần chút thời gian, để bà ra cửa xem thử."
"Cám ơn bà ạ!"
Sau khi bà cụ đi rồi, Dương Lâm Tây đi tới cửa cảnh giác quan sát một chút, sau đó mới trở về bên mép giường, hạ thấp âm thanh nói: "Tống Triết, cậu làm sao vậy?"
Lúc này Tống Triết đã luyện hóa xong hắc khí sát khí tiến vào cơ thể, số hắc khí đang chậm rãi tiến vào sẽ bị cơ thể tự chuyển đổi, không cần Tống Triết hao phí tâm tư nữa.
Nghe thấy lời Dương Lâm Tây, cậu mở mắt ra nói: "Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, bất quá đã giải quyết được rồi. Anh không cần lo lắng, cứ tiếp tục giả vờ như tôi bị bệnh nặng."
Dương Lâm Tây thấy Tống Triết không sao thì cũng an tâm: "Ừm!"
Tống Triết nhìn Tiêu Thiên đang dùng khăn lau khóe miệng mình, lập tức chiếc khăn bị nhuộm thành một mảng hoa máu.
"Lão Tiêu, sát khí trên người anh rất hữu dụng."
Tiêu Thiên không rõ lắm, thế nhưng biết sát khí trên người mình giúp được Tống Triết thì rất tốt, nhớ tới cảm giác khủng hoảng sợ mình phải mất đi Tống Triết, anh không thể khống chế cúi đầu hôn khóe môi cậu, khí tức hóng hừng hực phả ra: "Em không sao thì tốt rồi." Nếu có thể, anh nguyện ý giao hết sát khí của mình cho Tống Triết.
Sát khí: ủy khuất thút thít.JPG
Dương Lâm Tây trợn tròn mắt, con ngươi sắp lọt ra ngoài tới nơi. Anh dùng sức dụi mắt, excuse me? Vừa nãy có phải anh nhìn thấy thứ gì không đúng không?
Chẳng qua Dương Lâm Tây còn chưa kịp nói gì, bà cụ đã vững vàng bước vào, còn dẫn theo một ông cụ tóc hoa râm, ông cụ thoạt chừng hơn bảy mươi, bộ dáng rất khỏe mạnh, hoàn toàn không giống cụ già bảy mươi ốm yếu.
"Thầy thuốc Hoàng tới rồi, thầy thuốc Hoàng tới rồi, cậu nhóc nhường chỗ một chút để thầy thuốc kiếm tra xem thế nào."
Tiêu Thiên không muốn động, Tống Triết đẩy anh một cái, mỉm cười nhìn thầy thuốc: "Làm phiền thầy thuốc!"
Thầy thuốc Hoàng dùng ánh mắt đục ngầu của mình liếc nhìn Tống Triết một cái, lại nhìn cổ tay Tiêu Thiên rồi nói: "Đưa tay ra cho tôi xem mạch."
Tống Triết đưa tay qua, lúc ánh mắt lia qua phần trán thầy thuốc thì im lặng nhìn vài giây rồi thu hồi.
Thầy thuốc Hoàng xem mạch, im lặng không nói, chân mày khẽ nhíu lại, Dương Lâm Tây nhìn mà sợ run, sợ ông ta phát hiện Tống Triết không bị bệnh.
Qua một hồi lâu sau Tống Triết mới hỏi: "Thầy thuốc, tôi bị làm sao vậy?"
Thầy thuốc Hoàng thu tay lại, biểu tình không rõ: "Mạch tượng của cậu rất kỳ quái, nhất thời tôi cũng không đoán được là bệnh gì. Tốt nhất cậu nên chờ tới khi xe tới rồi tới bệnh viện lớn kiểm tra một chút."
Tống Triết thầm nghĩ, có thể không kỳ quái sao? Cơ thể cậu bị hắc khí cuồn cuộn tiến vào, mạch tượng cả người bất ổn, kinh mạch hỗn loạn, linh khí cùng hắc khí giao triền, có thể chuẩn đoán ra bệnh mới là kỳ.
Trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng biểu tình lại tỏ ra sợ hãi: "Là sao chứ thầy thuốc? Tôi mắc phải chứng bệnh hiểm nghèo gì sao?"
Dương Lâm tây lập tức nhảy tới: "Sẽ không, Tống Triết, cậu sẽ không có việc gì đâu. Tôi sẽ lập tức gọi 120 tới." Anh lấy di động ra, thế nhưng điện thoại lại không gọi được, anh tức tới mức suýt chút nữa đã đập nát di động.
Lúc này bà cụ mới nói: "Chỗ chúng tôi tín hiệu không tốt lắm, lúc có lúc không. Có thể gọi điện ra ngoài phải xem vận khí a."
Dương Lâm Tây gấp tới mức muốn bạc đầu: "Bà, nhà bà không có gắn điện thoại sao? Có thể cho tôi mượn điện thoại không?"
Bà cụ lắc đầu: "Không, chỗ chúng tôi không có ai dùng thứ này cả."
Dương Lâm Tây thầm lẩm bẩm: "Này cũng quá lạc hậu đi!"
"Lão Tiêu, anh không cần làm vậy, cứ nhét vải vào miệng em là được mà." Tống Triết khó khăn hé miệng, chỉ nói vài câu mà mệt phát hoảng.
Tiêu Thiên lắc đầu, ánh mắt âm trầm: "Không sao, anh không đau. Tống Tống, phải làm sao mới giúp em đỡ hơn được?" Anh nắm tay Tống Triết, tuy biểu tình không lộ ra nhưng lực đạo trên tay đã nói rõ toàn bộ lo âu trong lòng anh lúc này.
Tống Triết mỉm cười: "Không sao, rất nhanh sẽ qua thôi. Chờ em hấp thu xong, nói không chừng lại lợi hại hơn gấp mấy lần ấy." Cậu còn chưa cười xong thì mớ hắc khí kia lại bắt đầu tàn phá, dướp lớp da tựa hồ có thứ gì đó khuấy đảo trồi lên lặn xuống, thoạt nhìn có chút dọa người.
Tay Tiêu Thiên có chút phát run: "Nếu sát khí trên người anh có thể giúp được em thì tốt rồi." Đáng tiếc, Tiêu Thiên chỉ biết sát khí có thể hỗ trợ Tống Triết thu thập quỷ quái, còn những chuyện khác thì không rõ có tác dụng hay không.
Lúc này Tống Triết đã không còn tâm trạng nghe lời Tiêu Thiên, cậu đau đớn khó chịu đến mức chỉ muốn lăn lộn trên giường, hắc khí sát khí toàn thôn chen chúc chui vào trong thân thể cậu, sức chứa của cơ thể cậu quá nhỏ, tốc độ luyện hóa thành linh khí lại không đủ nhanh, cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì cũng nổ tung mà chết.
Ngay lúc này Tống Triết đột nhiên cảm thấy hắc khí tiến vào cơ thể chậm rãi hơn rất nhiều, không còn ngang ngược ồ ạt như mới vừa nãy nữa, ngược lại giống như tao nhã lễ phép đứng xếp thành hàng rồi thứ tự tiến vào.
Tống Triết há miệng, giống như cá thiếu nước, cực kỳ suy yếu. Cậu mở mắt ra thì thấy Tiêu Thiên mím chặt môi, còn có sát khí cuồng loạn trên người anh.
Số sát khí kia vây lấy cả người Tống Triết, sát khí trong thôn không thể tiến vào, chỉ có thể xuyên qua một cái khe nhỏ chậm rãi tiến vào, hóa ra đây là nguyên nhân làm Tống Triết cảm thấy khá hơn một chút!
Tống Triết thật sự không ngờ sát khí trên người Tiêu Thiên còn có công dụng kỳ quái này!
Cậu nhắm mắt lại, bắt đầu gia tăng tốc độ luyện hóa hắc khí, không bao lâu sau sắc mặt trở nên hồng nhuận. Thân thể run rẩy cũng dần dần bình ổn lại.
Tiêu Thiên thời thời khắc khắc chú ý tới tình huống của Tống Triết, thấy cậu không còn run nữa thì biết cậu đã tiến triển theo hướng tốt đẹp. Anh thở phào một hơi, sau đó vắt khăn lông lau mồ hôi cho Tống Triết.
Máu trên cổ tay anh tý tách nhỏ xuống chậu nước.
Lão bà ngửi thấy mùi máu thì hơi nghiêng đầu nhìn qua, sau đó ánh mắt lập tức nóng hừng hực.
Dương Lâm Tây vừa nói chuyện với bà cụ vừa phân tâm chú ý tình huống bên Tống Triết. Lúc bà lão nhìn về phía Tiêu Thiên, anh cũng quay đầu nhìn qua, thấy dấu răng cùng vệt máu trên tay Tiêu Thiên thì vội vàng đứng dậy hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
Tiêu Thiên không có thời gian để ý tới Dương Lâm Tây, chỉ mãi chú tâm lau mồ hôi trên trán Tống Triết.
Sắc mặt Tống Triết đã khá hơn vừa nãy rất nhiều, không còn tái nhợt như quỷ nữa, chỉ là vệt máu đỏ tươi bên khóe miệng chảy xuống phần cằm trắng nọn đặc biệt yêu dị.
Bà lão cũng tiến tới, khó hiểu: "Cậu nhóc này bị bệnh gì vậy? Cư nhiên đau tới cắn chảy cả máu rồi."
Mới đầu Dương Lâm Tây nghĩ là Tống Triết diễn kịch, lúc chạy vào thôn cầu cứu còn thầm khen ngợi Tống Triết, đại sư chính là đại sư, thật sự lợi hại a, cư nhiên nghĩ ra biện pháp xâm nhập nội bộ địch nhân tốt như vậy.
Thế nhưng hiện giờ thoạt nhìn tình huống có chút không đúng a!
Dương Lâm Tây lo lắng nói: "Bà ơi, sao bác sĩ trong thôn vẫn còn chưa tới?"
"Ổng lớn tuổi rồi, lại ở cuối thôn nên cần chút thời gian, để bà ra cửa xem thử."
"Cám ơn bà ạ!"
Sau khi bà cụ đi rồi, Dương Lâm Tây đi tới cửa cảnh giác quan sát một chút, sau đó mới trở về bên mép giường, hạ thấp âm thanh nói: "Tống Triết, cậu làm sao vậy?"
Lúc này Tống Triết đã luyện hóa xong hắc khí sát khí tiến vào cơ thể, số hắc khí đang chậm rãi tiến vào sẽ bị cơ thể tự chuyển đổi, không cần Tống Triết hao phí tâm tư nữa.
Nghe thấy lời Dương Lâm Tây, cậu mở mắt ra nói: "Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, bất quá đã giải quyết được rồi. Anh không cần lo lắng, cứ tiếp tục giả vờ như tôi bị bệnh nặng."
Dương Lâm Tây thấy Tống Triết không sao thì cũng an tâm: "Ừm!"
Tống Triết nhìn Tiêu Thiên đang dùng khăn lau khóe miệng mình, lập tức chiếc khăn bị nhuộm thành một mảng hoa máu.
"Lão Tiêu, sát khí trên người anh rất hữu dụng."
Tiêu Thiên không rõ lắm, thế nhưng biết sát khí trên người mình giúp được Tống Triết thì rất tốt, nhớ tới cảm giác khủng hoảng sợ mình phải mất đi Tống Triết, anh không thể khống chế cúi đầu hôn khóe môi cậu, khí tức hóng hừng hực phả ra: "Em không sao thì tốt rồi." Nếu có thể, anh nguyện ý giao hết sát khí của mình cho Tống Triết.
Sát khí: ủy khuất thút thít.JPG
Dương Lâm Tây trợn tròn mắt, con ngươi sắp lọt ra ngoài tới nơi. Anh dùng sức dụi mắt, excuse me? Vừa nãy có phải anh nhìn thấy thứ gì không đúng không?
Chẳng qua Dương Lâm Tây còn chưa kịp nói gì, bà cụ đã vững vàng bước vào, còn dẫn theo một ông cụ tóc hoa râm, ông cụ thoạt chừng hơn bảy mươi, bộ dáng rất khỏe mạnh, hoàn toàn không giống cụ già bảy mươi ốm yếu.
"Thầy thuốc Hoàng tới rồi, thầy thuốc Hoàng tới rồi, cậu nhóc nhường chỗ một chút để thầy thuốc kiếm tra xem thế nào."
Tiêu Thiên không muốn động, Tống Triết đẩy anh một cái, mỉm cười nhìn thầy thuốc: "Làm phiền thầy thuốc!"
Thầy thuốc Hoàng dùng ánh mắt đục ngầu của mình liếc nhìn Tống Triết một cái, lại nhìn cổ tay Tiêu Thiên rồi nói: "Đưa tay ra cho tôi xem mạch."
Tống Triết đưa tay qua, lúc ánh mắt lia qua phần trán thầy thuốc thì im lặng nhìn vài giây rồi thu hồi.
Thầy thuốc Hoàng xem mạch, im lặng không nói, chân mày khẽ nhíu lại, Dương Lâm Tây nhìn mà sợ run, sợ ông ta phát hiện Tống Triết không bị bệnh.
Qua một hồi lâu sau Tống Triết mới hỏi: "Thầy thuốc, tôi bị làm sao vậy?"
Thầy thuốc Hoàng thu tay lại, biểu tình không rõ: "Mạch tượng của cậu rất kỳ quái, nhất thời tôi cũng không đoán được là bệnh gì. Tốt nhất cậu nên chờ tới khi xe tới rồi tới bệnh viện lớn kiểm tra một chút."
Tống Triết thầm nghĩ, có thể không kỳ quái sao? Cơ thể cậu bị hắc khí cuồn cuộn tiến vào, mạch tượng cả người bất ổn, kinh mạch hỗn loạn, linh khí cùng hắc khí giao triền, có thể chuẩn đoán ra bệnh mới là kỳ.
Trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng biểu tình lại tỏ ra sợ hãi: "Là sao chứ thầy thuốc? Tôi mắc phải chứng bệnh hiểm nghèo gì sao?"
Dương Lâm tây lập tức nhảy tới: "Sẽ không, Tống Triết, cậu sẽ không có việc gì đâu. Tôi sẽ lập tức gọi 120 tới." Anh lấy di động ra, thế nhưng điện thoại lại không gọi được, anh tức tới mức suýt chút nữa đã đập nát di động.
Lúc này bà cụ mới nói: "Chỗ chúng tôi tín hiệu không tốt lắm, lúc có lúc không. Có thể gọi điện ra ngoài phải xem vận khí a."
Dương Lâm Tây gấp tới mức muốn bạc đầu: "Bà, nhà bà không có gắn điện thoại sao? Có thể cho tôi mượn điện thoại không?"
Bà cụ lắc đầu: "Không, chỗ chúng tôi không có ai dùng thứ này cả."
Dương Lâm Tây thầm lẩm bẩm: "Này cũng quá lạc hậu đi!"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Danh sách nhân vật & vụ án
Chương 2: 2: Hũ mẫu tử
Chương 3: 3: Đội nón xanh
Chương 4: 4: Quỷ phụ thân
Chương 5: 5: Này nhất định là kẻ lừa gạt
Chương 6: 6: Thiên sát cô tinh & thiên ất quý nhân
Chương 7: 7: Huấn luyện viên
Chương 8: 8: Xảy ra chuyện
Chương 9: 9: Xảy ra chuyện 2
Chương 10: 10: Báo ứng
Chương 11: 11: Có người làm phép hại người
Chương 12: 12: Mẹ ơi, có quỷ
Chương 13: 13: Công trường xảy ra chuyện
Chương 14: 14: Độc trận
Chương 15: 15: Gặp mặt
Chương 16: 16: Tôi hút... hút sát khí trên người anh
Chương 17: 17: Tổng tài bá đạo
Chương 18: 18: Con trai tôi rốt cuộc bị sao vậy?
Chương 19: 19: Hi ác quỷ
Chương 20: 20: Chồng tôi có phải đang bỏ thuốc tôi không?
Chương 21: 21: Không phải quỷ mà là người làm cậu khó chịu
Chương 22: 22: Tự sát
Chương 23: 23: Con bé sẽ không vì luẩn quẩn trong lòng mà tự sát, rõ ràng là vô căn cứ
Chương 24: 24: Dựa vào cái gì con phải xin lỗi
Chương 25: 25: Cậu không nói, xin lỗi xong là xong chuyện
Chương 26: 26: Thế giới này làm sao vậy?
Chương 27: 27: Tìm người giúp
Chương 28: 28: Hoàng đại sư nói, em có thể là thiên ất quý nhân của anh
Chương 29: 29: Thường xuyên tới tìm tiêu thiên chơi a
Chương 30: 30: Ma quỷ lộng hành trong trường
Chương 31: 31: Tôi thấy anh gần nhất sao hồng loan chuyển động, đào hoa khá vượng, nói không chừng sẽ gặp lại người trong lòng
Chương 32: 32: Chuyện có thể làm cậu đã làm, chỉ cần không thẹn với lòng là tốt rồi
Chương 33: 33: Nuôi tiểu quỷ 1
Chương 34: 34: Nuôi tiểu quỷ 2
Chương 35: 35: Nuôi tiểu quỷ 3
Chương 36: 36: Hàng đầu thuật
Chương 37: 37: Tiểu quỷ phản phệ
Chương 38: 38: Tiểu quỷ phản phệ 2
Chương 39: 39: Say Rượu
Chương 40: 40: Tìm tôi có lợi gì đâu, tôi chẳng thể giúp được gì
Chương 41: 41: Tìm tôi có lợi gì đâu, tôi chẳng thể giúp được gì 2
Chương 42: 42: Mê huyễn hoa
Chương 43: 43: Ghen tị không phải lí do để phạm tội
Chương 44: 44: Ghen tị không phải lí do để phạm tội 2
Chương 45: 45: Diễn trò
Chương 46: 46: Tang sự liên tiếp
Chương 47: 47: Tang sự liên tiếp 2
Chương 48: 48: Lòng tham vô đáy rắn nuốt voi
Chương 49: 49: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương 50: 50: Oan Gia Ngõ Hẹp 2
Chương 51: 51: Kịch chiến
Chương 52: 52: So với diễn viên còn tuyệt vời hơn
Chương 53: 53: So với diễn viên còn tuyệt vời hơn 2
Chương 54: 54: Ba ba ba vả mặt ngược tra
Chương 55: 55: Ba ba ba vả mặt ngược tra 2
Chương 56: 56: Lý Thị Nháo Quỷ
Chương 57: 57: Lý Thị Nháo Quỷ 2
Chương 58: 58: Án mạng liên tiếp
Chương 59: 59: Án mạng liên tiếp 2
Chương 60: 60: Mười năm
Chương 61: 61: Mười năm 2
Chương 62: 62: Ăn Anh Nhi
Chương 63: 63: Ăn Anh Nhi 2
Chương 64: 64: Ăn Anh Nhi 3
Chương 65: 65: Ăn Anh Nhi 4
Chương 66: 66: Điệu Múa Hula
Chương 67: 67: Điệu Múa Hula 2
Chương 68: 68: Đưa trái tim nhỏ bé của bạn cho tôi
Chương 69: 69: Đưa trái tim nhỏ bé của bạn cho tôi 2
Chương 70: 70: Tôi chỉ là một thanh niên đáng thương bị cảnh sát cho là kẻ tuyên truyền mê tín, thứ cho tôi không thể hỗ trợ
Chương 71: 71: Tôi chỉ là một thanh niên đáng thương bị cảnh sát cho là kẻ tuyên truyền mê tín, thứ cho tôi không thể hỗ trợ 2
Chương 72: 72: Trên thế giới này không có trắng đen rõ ràng
Chương 73: 73: Trên thế giới này không có trắng đen rõ ràng 2
Chương 74: 74: Sự kiện tai nạn giao thông
Chương 75: 75: Sự kiện tai nạn giao thông 2
Chương 76: 76: Live stream xảy ra chuyện
Chương 77: 77: Live stream xảy ra chuyện 2
Chương 78: 78: Đập chết người
Chương 79: 79: Đập chết người 2
Chương 80: 80: Buổi tiệc
Chương 81: 81: Buổi tiệc 2
Chương 82: 82: Hình xăm
Chương 83: 83: Hình xăm 2
Chương 84: 84: Lời thề
Chương 85: 85: Lời thề 2
Chương 86: 86: Lừa bán phụ nữ
Chương 87: 87: Lừa bán phụ nữ 2
Chương 88: 88: Báo ứng
Chương 89: 89: Báo ứng 2
Chương 90: 90: Báo ứng 3
Chương 91: 91: Chung một chỗ a
Chương 92: 92: Chung một chỗ a 2
Chương 93: 93: Chung một chỗ a 3
Chương 94: 94: Màn kịch cẩu huyết
Chương 95: 95: Màn kịch cẩu huyết 2
Chương 96: 96: Màn kịch cẩu huyết 3
Chương 97: 97: Tôn kính sinh mệnh
Chương 98: 98: Tôn kính sinh mệnh 2
Chương 99: 99: Tôn kính sinh mệnh 3
Chương 100: 100: Tôn kính sinh mệnh 4
Chương 101: 101: Nhân quả tuần hoàn 1
Chương 102: 102: Nhân quả tuần hoàn 2
Chương 103: 103: Nhân quả tuần hoàn 3
Chương 104: 104: Ngô tam xí nhảy lầu
Chương 105: 105: Ngô tam xí nhảy lầu 2
Chương 106: 106: Người đứng sau
Chương 107: 107: Người đứng sau 2
Chương 108: 108: Đại boss sau màn
Chương 109: 109: Đại boss sau màn 2
Chương 110: 110: Vạn hoa lý cẩu đái* [go die]
Chương 111: 111: Vạn hoa lý cẩu đái* [go die] 2
Chương 112: 112: Chó con
Chương 113: 113: Chó con 2
Chương 114: 114: Trò chơi bút tiên
Chương 115: 115: Trò chơi bút tiên 2
Chương 116: 116: Xảy ra chuyện
Chương 117: 117: Xảy ra chuyện 2
Chương 118: 118: Liên tiếp xảy ra chuyện
Chương 119: 119: Liên tiếp xảy ra chuyện 2
Chương 120: 120: Bùa này đảm bảo bình an
Chương 121: 121: Bùa này đảm bảo bình an 2
Chương 122: 122: Luyện hồn
Chương 123: 123: Luyện hồn 2
Chương 124: 124: Ko đại đồ đệ hứa thắng vinh
Chương 125: 125: Ko đại đồ đệ hứa thắng vinh 2
Chương 126: 126: Xác chết phanh thây
Chương 127: 127: Xác chết phanh thây 2
Chương 128: 128: Đầu mối
Chương 129: 129: Đầu mối 2
Chương 130: 130: Ngược Miêu Án
Chương 131: 131: Ngược Miêu Án 2
Chương 132: 132: Lại có mèo chết
Chương 133: 133: Lại có mèo chết 2
Chương 134: 134: Chẳng lẽ từ thời không song song tới?
Chương 135: 135: Chẳng lẽ từ thời không song song tới?
Chương 136: 136: Mèo yêu
Chương 137: 137: Mèo yêu 2
Chương 138: 138: Chó mèo đại chiến
Chương 139: 139: Chó mèo đại chiến 2
Chương 140: 140: Manh mối hung thủ
Chương 141: 141: Manh mối hung thủ 2
Chương 142: 142: Tiễn văn thành
Chương 143: 143: Tiễn văn thành 2
Chương 144: 144: Bắt hung thủ quy án
Chương 145: 145: Bắt hung thủ quy án 2
Chương 146: 146: Thôn làng kỳ quái
Chương 147: 147: Thôn làng kỳ quái 2
Chương 148: 148: Ninh phụ
Chương 149: 149: Ninh phụ 2
Chương 150: 150: Thích chính là thích a
Chương 151: 151: Thích chính là thích a 2
Chương 152: 152: Xuất phát
Chương 153: 153: Xuất phát 2
Chương 154: 154: Vào thôn
Chương 155: 155: Vào thôn 2
Chương 156: 156: Cả một thôn, tuyệt đối không thể bỏ sót
Chương 157: 157: Cả một thôn, tuyệt đối không thể bỏ sót 2
Chương 158: 158: Cả một thôn, tuyệt đối không thể bỏ sót 3
Chương 159: 159: Kết thúc
Chương 160: 160: Kết thúc 2
Chương 161: 161: Kết thúc 3
Chương 162: 162: Mặt có quan trọng đến vậy không?
Chương 163: 163: Mặt có quan trọng đến vậy không? 2
Chương 164: 164: Mặt có quan trọng đến vậy không? 3
Chương 165: 165: Mặt có quan trọng đến vậy không? 4
Chương 166: 166: Nữ nhi hương
Chương 167: 167: Nữ nhi hương 2
Chương 168: 168: Nữ nhi hương 3
Chương 169: 169: Xảy ra chuyện
Chương 170: 170: Xảy ra chuyện 2
Chương 171: 171: Xảy ra chuyện 3
Chương 172: 172: Xảy ra chuyện 4
Chương 173: 173: Hỏng mặt
Chương 174: 174: Xu lệ rốt cuộc là thứ gì?
Chương 175: 175: Tự sát
Chương 176: 176: Nữ Nhi Hương Lại Xuất Hiện
Chương 177: 177: Tiên sinh đoán mệnh sao
Chương 178: 178: Dương bác học
Chương 179: 179: Đợt sóng sau này có khi nào đập chết bọn họ trên bờ cát không?
Chương 180: 180: Nhứ nhi
Chương 181: 181: Chữa trị
Chương 182: 182: Hiện trường tà giáo quy mô lớn
Chương 183: 183: Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao
Chương 184: 184: Tiên sinh đoán mệnh sao
Chương 185: 185: Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao
Chương 186: 186: Tiên sinh đoán mệnh sao
Chương 187: 187: Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao
Chương 188: 188: Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao
Chương 189: 189: Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao
Chương 190: 190: Cậu cư nhiên yêu đương thuần khiết như vậy!
Chương 191: 191: Đại sư, ngài có thể giúp tôi không?
Chương 192: 192: Cái gọi là tình cảm
Chương 193: 193: Báo cảnh sát
Chương 194: 194: Phu nhân
Chương 195: 195: Giống, Quá Giống
Chương 196: 196: Bà ta không phải mẹ tôi
Chương 197: 197: Nữ nhân này làm sao biết được lời mẹ từng nói với cô?
Chương 198: 198: Giống mẹ tôi như đúc
Chương 199: 199: Họa bì quỷ
Chương 200: 200: Lý duyệt minh bị giết là chuyện ngoài ý muốn
Chương 201: 201: Lớp da
Chương 202: 202: Lớp da 2
Chương 203: 203: Lớp da 3
Chương 204: 204: Kết thúc
Chương 205: 205: Kết thúc 2
Chương 206: 206: Kết thúc 3
Chương 207: 207: Bất ngờ
Chương 208: 208: Bất ngờ 2
Chương 209: 209: Bất ngờ 3
Chương 210: 210: Bất ngờ 4
Chương 211: 211: Bất trắc liên tiếp
Chương 212: 212: Bất trắc liên tiếp 2
Chương 213: 213: Bất trắc liên tiếp 3
Chương 214: 214: Hoạt Tử Nhân
Chương 215: 215: Hoạt Tử Nhân 2
Chương 216: 216: Hoạt Tử Nhân 3
Chương 217: 217: Sinh đôi liền thân
Chương 218: 218: Sinh đôi liền thân 2
Chương 219: 219: Vì sao người chết không phải a trí mà là a lâm?
Chương 220: 220: Tội nghiệt phát sinh
Chương 221: 221: Khách sạn có quỷ
Chương 222: 222: Sau lưng ông có người
Chương 223: 223: Không thể phát sóng trực tiếp linh dị
Chương 224: 224: Đệt, sao lại không làm, ít nhất cũng phải làm cho xong lần này
Chương 225: 225: Hiện thân
Chương 226: 226: Hiện thân 2
Chương 227: 227: Đeo mặt của bạn
Chương 228: 228: Đeo mặt của bạn 2
Chương 229: 229: Liên tiếp
Chương 230: 230: Hắc Thủ Sau Màn
Chương 231: 231: Tiên sinh đoán mệnh sao
Chương 232: 232: Yêu Thuật
Chương 233: 233: Tự Bạo
Chương 234: 234: Hình chụp bất nhã
Chương 235: 235: Hôn rớt một miếng thịt thối
Chương 236: 236: Vụ Án White-Collar Worker Tử Vong
Chương 237: 237: Hắn là hung thủ
Chương 238: 238: Là con gái phải bảo vệ tốt chính mình, câu nói tởm lợm biết bao
Chương 239: 239: Cho nên tôi cảm thấy nhất định là đồng tư ức trở về báo thù
Chương 240: 240: Nam nhân đều là lũ đê tiện
Chương 241: 241: Giết Ngược
Chương 242: 242
Chương 243: 243: Hành Động Bắt Giữ
Chương 244: 244: Tiêu Tan Thành Mây Khói
Chương 245: 245: Ánh Mắt Nhìn Người Đều Mang Theo Một Loại Ánh Sáng
Chương 246: 246: Mệnh Khắc Thê
Chương 247: 247: Giá Y
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250: Đàn Ông Đều Là Móng Heo Bự
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253: Em Gái Của Anh Không Phải Em Gái Thật Sự Của Anh
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp