Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 115: Dỗ dành nam nhân
💋 edit: Phương Moe 💋
Lục Lưu xoải bước đi ra khỏi Bạch Tửu lâu, Lục Hà theo ở phía sau, liếc mắt cẩn thận từng li từng tí một nhìn chủ tử nhà mình, không dám lên tiếng, từ lần trước sau khi gặp mặt Giang tiểu thư xong, Vương gia suốt ngày trầm mặt, chưa đến mùa đông mà hắn đứng cạnh cũng thấy không rét mà run, thật sự muốn mặc thêm áo bông nha… Vương gia là đang muốn hù chết người khác mà.
Hôm nay càng là không nên mời Vương gia đi xã giao, nhưng Thượng thư bộ Lễ kia đầu óc chắc bị hỏng rồi, hắn phải biết Vương gia xưa nay ít lời thiếu ngữ, thường ngày đều ít nói, làm sao sẽ đáp ứng lén lút cùng bọn họ hẹn gặp?
Mấy người này còn tưởng rằng Vương gia tâm tình tốt, nhân cơ hội muốn hối lộ Vương gia, cuối cùng bị Vương gia mạnh mẽ trách cứ một trận, lạnh lùng trào phúng mấy người có chức quan bất chính, những người kia sợ đến nỗi chân cũng mềm nhũn, trong phòng vẻ mặt từng người, từng người như cha mẹ chết, lo lắng chức quan của mình khó giữ được, đầu đoán không ra nổi suy nghĩ trong lòng của vị Vương gia mặt lạnh này.
Lục Hà cũng không dám nói lời nào, thức thời vén mành xe ngựa lên, nhìn thấy tảng băng ngàn năm đi vào xe ngựa, mới thở phào một hơi rồi vươn mình lên lưng ngựa.
Vừa tới cửa lớn của Vương phủ, Lục Hà thấy gã sai vặt ở Ngọc Bàn viện chạy lại đây bẩm báo, Lục Hà liền ghì chặt dây cương rồi thoáng cúi người xuống nghe.
Nghe xong lời gã sai vặt nói, vẻ mặt Lục Hà lúc này mới lộ ra ý cười, hướng về phía gã sau vặt kia nói:
“Được, ta biết rồi.”
Hắn cười cười nhìn xe ngựa, rồi hướng về phu xe nháy mắt, để phu xe đem xe ngựa giá lâm đến cửa sau của Vương phủ.
Ngồi ở trên lưng ngựa, Lục Hà chợt cảm thấy tinh thần thật thoải mái. Lần này cuộc sống của hắn, cuối cùng cũng coi như là nhìn thấy ánh sáng rồi, không cần phải suốt ngày sống trong run sợ như vậy nữa.
Trong xe ngựa.
Vẻ mặt Lục Lưu lạnh lẽo, nhớ tới vật nhỏ không có lương tâm kia, giờ khắc này vẫn còn cảm thấy buồn bực đau hết cả đầu.
Xe ngựa dừng lại, Lục Lưu mới hồi phục tinh thần, bước xuống dưới, bỗng thấy cách đó không xa cạnh bức tường màu xám, dưới gốc cây xanh um tươi tốt có một tiểu cô nương khoác áo choàng đỏ đang cúi cúi đầu, vặn xoắn tay của chính mình đứng ở đằng kia.
Cái trán của Lục Lưu nhất thời giựt giựt lên, hắn cảm thấy vật nhỏ này chính là đến để trị hắn.
Giang Diệu thực sự không chú ý tới phía Lục Lưu đang đứng. Vừa nãy, nàng tràn đầy vui mừng đánh bạo đến đây, trong lòng đã nghĩ tới vài loại biện pháp để dỗ người, nhưng lại không có một cái nào là thỏa đáng. Lúc trước nàng khuyên Nhị tẩu thế này thế kia, vậy mà đến khi có chuyện rơi xuống người nàng, nàng chỉ cảm thấy có chút lực bất tòng tâm. Nàng tự cho là mình thông minh, kỳ thực chỉ là lý luận suông mà thôi. Nàng có thể tưởng tượng quá nhiều, nhưng cũng không dự liệu được mình căn bản dùng không được cái nào.
Hiện nay nhìn thấy trước mắt xuất hiện đôi giầy huyền sắc, tâm Giang Diệu nhảy lên một cái, sau đó mới ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn hắn, mấp máy môi:
“Lục… Lục Lưu?”
Hắn… Không phải đã đi rồi à?
Không chờ Lục Lưu đáp lại, Giang Diệu đột nhiên ngay lập tức nhào vào trong ngực của hắn, hai tay ôm thật chặt lấy hắn, mềm mại kêu:
“Lục Lưu…”
Thân thể Lục Lưu ngây ra. Đại để là hắn không nghĩ tới, ở trước mặt mọi người thế này, nàng lại chủ động ôm ấp hắn như vậy.
Mà Lục Lưu là người vô cùng tinh tế, vừa mới nhìn thấy viền mắt nàng hồng hồng, hắn đã nghĩ nàng có thể là bị ủy khuất gì rồi. Lòng hắn mền nhũn, muốn ôn nhu động viên nàng, nhưng sau đó hắn lại nỗ lực duy trì lý trí. Vật nhỏ không lương tâm như thế, hắn che chở nàng làm cái gì chứ?
Nhưng nghe nàng mềm mại kêu tên của hắn, âm thanh mang theo tiếng khóc nức nở, hắn liền cảm thấy lúc trước cho dù nàng làm chuyện tội ác ngập trời thì hắn cũng có thể tha thứ. Huống hồ nàng còn nhỏ tuổi như vậy.
Đấy nhìn xem, nàng còn chưa nói gì mà hắn đã tự động viện cớ giúp nàng rồi. Nàng ngay cả thang cũng không cần tìm, chỉ cần nàng vừa đứng ở nơi đó thì chính hắn đã tự động mang thang cho nàng xuống…. hắn đúng là không có tiền đồ mà.
Lục Lưu thở dài một tiếng, thoáng cúi đầu hôn một cái lên đầu nàng, âm thanh thả mềm một chút, nói:
“Theo ta vào thôi.”
(๑>◡◡
Lục Lưu xoải bước đi ra khỏi Bạch Tửu lâu, Lục Hà theo ở phía sau, liếc mắt cẩn thận từng li từng tí một nhìn chủ tử nhà mình, không dám lên tiếng, từ lần trước sau khi gặp mặt Giang tiểu thư xong, Vương gia suốt ngày trầm mặt, chưa đến mùa đông mà hắn đứng cạnh cũng thấy không rét mà run, thật sự muốn mặc thêm áo bông nha… Vương gia là đang muốn hù chết người khác mà.
Hôm nay càng là không nên mời Vương gia đi xã giao, nhưng Thượng thư bộ Lễ kia đầu óc chắc bị hỏng rồi, hắn phải biết Vương gia xưa nay ít lời thiếu ngữ, thường ngày đều ít nói, làm sao sẽ đáp ứng lén lút cùng bọn họ hẹn gặp?
Mấy người này còn tưởng rằng Vương gia tâm tình tốt, nhân cơ hội muốn hối lộ Vương gia, cuối cùng bị Vương gia mạnh mẽ trách cứ một trận, lạnh lùng trào phúng mấy người có chức quan bất chính, những người kia sợ đến nỗi chân cũng mềm nhũn, trong phòng vẻ mặt từng người, từng người như cha mẹ chết, lo lắng chức quan của mình khó giữ được, đầu đoán không ra nổi suy nghĩ trong lòng của vị Vương gia mặt lạnh này.
Lục Hà cũng không dám nói lời nào, thức thời vén mành xe ngựa lên, nhìn thấy tảng băng ngàn năm đi vào xe ngựa, mới thở phào một hơi rồi vươn mình lên lưng ngựa.
Vừa tới cửa lớn của Vương phủ, Lục Hà thấy gã sai vặt ở Ngọc Bàn viện chạy lại đây bẩm báo, Lục Hà liền ghì chặt dây cương rồi thoáng cúi người xuống nghe.
Nghe xong lời gã sai vặt nói, vẻ mặt Lục Hà lúc này mới lộ ra ý cười, hướng về phía gã sau vặt kia nói:
“Được, ta biết rồi.”
Hắn cười cười nhìn xe ngựa, rồi hướng về phu xe nháy mắt, để phu xe đem xe ngựa giá lâm đến cửa sau của Vương phủ.
Ngồi ở trên lưng ngựa, Lục Hà chợt cảm thấy tinh thần thật thoải mái. Lần này cuộc sống của hắn, cuối cùng cũng coi như là nhìn thấy ánh sáng rồi, không cần phải suốt ngày sống trong run sợ như vậy nữa.
Trong xe ngựa.
Vẻ mặt Lục Lưu lạnh lẽo, nhớ tới vật nhỏ không có lương tâm kia, giờ khắc này vẫn còn cảm thấy buồn bực đau hết cả đầu.
Xe ngựa dừng lại, Lục Lưu mới hồi phục tinh thần, bước xuống dưới, bỗng thấy cách đó không xa cạnh bức tường màu xám, dưới gốc cây xanh um tươi tốt có một tiểu cô nương khoác áo choàng đỏ đang cúi cúi đầu, vặn xoắn tay của chính mình đứng ở đằng kia.
Cái trán của Lục Lưu nhất thời giựt giựt lên, hắn cảm thấy vật nhỏ này chính là đến để trị hắn.
Giang Diệu thực sự không chú ý tới phía Lục Lưu đang đứng. Vừa nãy, nàng tràn đầy vui mừng đánh bạo đến đây, trong lòng đã nghĩ tới vài loại biện pháp để dỗ người, nhưng lại không có một cái nào là thỏa đáng. Lúc trước nàng khuyên Nhị tẩu thế này thế kia, vậy mà đến khi có chuyện rơi xuống người nàng, nàng chỉ cảm thấy có chút lực bất tòng tâm. Nàng tự cho là mình thông minh, kỳ thực chỉ là lý luận suông mà thôi. Nàng có thể tưởng tượng quá nhiều, nhưng cũng không dự liệu được mình căn bản dùng không được cái nào.
Hiện nay nhìn thấy trước mắt xuất hiện đôi giầy huyền sắc, tâm Giang Diệu nhảy lên một cái, sau đó mới ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn hắn, mấp máy môi:
“Lục… Lục Lưu?”
Hắn… Không phải đã đi rồi à?
Không chờ Lục Lưu đáp lại, Giang Diệu đột nhiên ngay lập tức nhào vào trong ngực của hắn, hai tay ôm thật chặt lấy hắn, mềm mại kêu:
“Lục Lưu…”
Thân thể Lục Lưu ngây ra. Đại để là hắn không nghĩ tới, ở trước mặt mọi người thế này, nàng lại chủ động ôm ấp hắn như vậy.
Mà Lục Lưu là người vô cùng tinh tế, vừa mới nhìn thấy viền mắt nàng hồng hồng, hắn đã nghĩ nàng có thể là bị ủy khuất gì rồi. Lòng hắn mền nhũn, muốn ôn nhu động viên nàng, nhưng sau đó hắn lại nỗ lực duy trì lý trí. Vật nhỏ không lương tâm như thế, hắn che chở nàng làm cái gì chứ?
Nhưng nghe nàng mềm mại kêu tên của hắn, âm thanh mang theo tiếng khóc nức nở, hắn liền cảm thấy lúc trước cho dù nàng làm chuyện tội ác ngập trời thì hắn cũng có thể tha thứ. Huống hồ nàng còn nhỏ tuổi như vậy.
Đấy nhìn xem, nàng còn chưa nói gì mà hắn đã tự động viện cớ giúp nàng rồi. Nàng ngay cả thang cũng không cần tìm, chỉ cần nàng vừa đứng ở nơi đó thì chính hắn đã tự động mang thang cho nàng xuống…. hắn đúng là không có tiền đồ mà.
Lục Lưu thở dài một tiếng, thoáng cúi đầu hôn một cái lên đầu nàng, âm thanh thả mềm một chút, nói:
“Theo ta vào thôi.”
(๑>◡◡
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Giang Diệu
Chương 2: 2: Cứu Mỹ Nhân
Chương 3: 3: Tam Thúc
Chương 4: 4: Tiểu Muội
Chương 5: 5: Anh Đào
Chương 6: 6: Thịt Tươi
Chương 7: 7: Thiếu Niên
Chương 8: 8: Cho Ăn
Chương 9: 9: Sủng Nịnh
Chương 10: 10: Định Thân
Chương 11: 11: Ngẫu Nhiên Gặp
Chương 12: 12: Tuyển Phu
Chương 13: 13: Mật Đào
Chương 14: 14: Cười Nhạo
Chương 15: 15: Hở
Chương 16: 16: Sự Thật
Chương 17: 17: Cướp Người
Chương 18: 18: Tiểu Nương Tử
Chương 19: 19: Long Phượng
Chương 20: 20: Nam nhân ấm áp . . .
Chương 21: 21: Lo lắng . . .
Chương 22: 22: Sợ hãi
Chương 23: 23: Hoắc Nghiễn
Chương 24: 24: Sinh nhật
Chương 25: 25: Cào
Chương 26: 26: Biểu đệ và biểu tỷ
Chương 27: 27: Tết đoan ngọ
Chương 28: 28: Gặp gỡ
Chương 29: 29: Cùng đi chơi
Chương 30: 30: Mất tích
Chương 31: 31: Giải cứu
Chương 32: 32: Đi thăm bệnh
Chương 33: 33: Nam nhân ngoan ngoãn!
Chương 34: 34: Đánh nhau
Chương 35: 35: Bị phạt
Chương 36: 36: Đau lòng
Chương 37: 37: Đến gặp
Chương 38: 38: Bôi thuốc
Chương 39: 39: Gậy ông đập lưng ông
Chương 40: 40: Sự thật đằng sau
Chương 41: 41: Xem chim non
Chương 42: 42: Tết trung thu
Chương 43: 43: Tiếp tục cứu người
Chương 44: 44: Sinh nhật Giang Diệu
Chương 45: 45: Thân thiết
Chương 46: 46: Tạ di nương sảy thai
Chương 47: 47: Lão Vương phi bệnh nặng
Chương 48: 48: Sự kiện khoai lang nướng!
Chương 49: 49: Dỗ dành tiểu nữ oa!
Chương 50: 50: Thời gian là một cái chớp mắt
Chương 51: 51: Quý nữ tụ hội
Chương 52: 52: Gặp lại
Chương 53: 53: Trở về
Chương 54: 54: Hươu con đổi chủ
Chương 55: 55: Anh em họ Giang làm chuyện xấu
Chương 56: 56: Đại thọ Ngoại tổ phụ
Chương 57: 57: Tính toán của Kiều Tuần
Chương 58: 58: Mỹ nhân nổi giận
Chương 59: 59: Bị người mang đi
Chương 60: 60: Nữ phụ xuất hiện
Chương 61: 61: Hội buôn chuyện
Chương 62: 62: Nam nhân hờn mát
Chương 63: 63: Tiến cung dự tiệc
Chương 64: 64: Âm mưu của nữ phụ
Chương 65: 65: Lục thúc thúc ăn anh đào!
Chương 66: 66: Dì cả đến thăm
Chương 67: 67: Định thân
Chương 68: 68: Ôm cây đợi thỏ
Chương 69: 69: Bày tỏ tâm ý
Chương 70: 70: Năm mới
Chương 71: 71: Tết nguyên tiêu
Chương 72: 72: Trả lời
Chương 73: 73: Xuân tâm nhộn nhạo
Chương 74: 74: Đôn nhi
Chương 75: 75: Đứng về phe nàng
Chương 76: 76: Vô tình gặp gỡ
Chương 77: 77: Tạ lỗi
Chương 78: 78: Trừng phạt nhỏ
Chương 79: 79: Sự cố
Chương 80: 80: Nhảy cửa sổ
Chương 81: 81: Tỷ muội tâm sự
Chương 82: 82: Đại hôn
Chương 83: 83: Gặp Trang thái phi
Chương 84: 84: Gió mát trăng thanh
Chương 85: 85: Lấy lòng nhạc mẫu tương lai
Chương 86: 86: Giang Thừa Nhượng thành thân
Chương 87: 87: Tuyên Vương dự tiệc
Chương 88: 88: Đường Anh xuất hiện
Chương 89: 89: Gặp Giang Thừa Ngạn
Chương 90: 90: Chu thị trở mặt
Chương 91: 91: Lễ vật bất ngờ
Chương 92: 92: Cầu thân thất bại
Chương 93: 93: Lén lút ra ngoài
Chương 94: 94: Mừng thọ Tiết lão thái thái
Chương 95: 95: Thế cuộc chuyển biến
Chương 96: 96: Bất ngờ thay đổi
Chương 97: 97: Sính lễ
Chương 98: 98: Lễ hội săn bắn
Chương 99: 99: Diệu Diệu tưởng bở
Chương 100: 100: Tặng quà
Chương 101: 101: Thời khắc sống còn
Chương 102: 102: Đánh nhau với mụ điên
Chương 103: 103: Đưa người trở về
Chương 104: 104: Nhanh chóng đến thăm
Chương 105: 105: Thoả mãn ước mơ của Vệ Bảo Linh
Chương 106: 106: Giang Thừa Hứa thành thân
Chương 107: 107: “Sắp rồi… Nàng chờ một chút!”
Chương 108: 108: Tiểu phú bà
Chương 109: 109: Ghen
Chương 110: 110: Lục Bồng Bồng
Chương 111: 111: Đường Anh nữ hiệp
Chương 112: 112: Đợi hai năm
Chương 113: 113: Gây chuyện
Chương 114: 114: Phiền muộn và hiểu ra
Chương 115: 115: Dỗ dành nam nhân
Chương 116: 116: Định ngày
Chương 117: 117: Lương Thanh Huyên vào cửa
Chương 118: 118: Trước ngày xuất giá
Chương 119: 119: Đón dâu
Chương 120: 120: Trước lúc động phòng
Chương 121: 121: Xuân tiêu
Chương 122: 122: Thức dậy
Chương 123: 123: Tuyên Vương phủ
Chương 124: 124: Lại mặt
Chương 125: 125: Chiến tranh lạnh
Chương 126: 126: Trên bàn ăn
Chương 127: 127: Hôn giả kết thúc
Chương 128: 128: Bắt nạt
Chương 129: 129: Nói mơ
Chương 130: 130: Vương phi độc ác
Chương 131: 131: Chỉ một nữ nhân
Chương 132: 132: Lục Lưu nổi giận
Chương 133: 133: Tách ra ở riêng
Chương 134: 134: Rời khỏi Vương phủ
Chương 135: 135: Hài tử
Chương 136: 136: Thuốc tránh thai
Chương 137: 137: Giận hờn
Chương 138: 138: Ngủ thư phòng
Chương 139: 139: Càng để ý nàng
Chương 140: 140: Đáp ứng hôn sự
Chương 141: 141: Mua trang sức
Chương 142: 142: Loạn luân
Chương 143: 143: Hành động khác lạ
Chương 144: 144: Bình dấm chua
Chương 145: 145: Cửa thành thất thủ
Chương 146: 146: Lục Bồng Bồng định thân
Chương 147: 147: Rời xa kinh thành
Chương 148: 148: Ngày đầu ở Dân Châu
Chương 149: 149: Năm mươi bước cười một trăm bước
Chương 150: 150: Không thể lười biếng
Chương 151: 151: Tống phủ
Chương 152: 152: Bảo vệ thúc thúc
Chương 153: 153: Trúng thưởng
Chương 154: 154: Cầu viện Tuyên Vương
Chương 155: 155: Tống lão thái thái tới cửa
Chương 156: 156: Bệnh dịch
Chương 157: 157: Suy yếu
Chương 158: 158: Không nỡ xa nàng
Chương 159: 159: Hoạ từ miệng mà ra
Chương 160: 160: Đi chơi tết
Chương 161: 161: Làm chuyện hạ lưu
Chương 162: 162: Có tâm sự
Chương 163: 163: Bí mật từng bị chôn vùi
Chương 164: 164: Sinh non
Chương 165: 165: Mẹ tròn con vuông
Chương 166: 166: Ở cữ
Chương 167: 167: Buồn nôn
Chương 168: 168: Vị khách bất ngờ
Chương 169: 169: Lại bủm bủm
Chương 170: 170: Kiều Thị trở về
Chương 171: 171: Xin cưới
Chương 172: 172: Thử ghế
Chương 173: 173: Trở lại kinh thành
Chương 174: 174: Trấn Quốc Công phủ
Chương 175: 175: Phát hiện gian tình
Chương 176: 176: Say rượu
Chương 177: 177: Mời sinh nhật
Chương 178: 178: Đến Lục gia
Chương 179: 179: Nhận ra
Chương 180: 180: Đến thăm Trưởng công chúa
Chương 181: 181: Hờn mát
Chương 182: 182: Chuyện ở Pháp Hoa tự
Chương 183: 183: Cảnh Huệ đế
Chương 184: 184: Bị hưu
Chương 185: 185: Tạ Nhân lĩnh phiếu cơm
Chương 186: 186: Bị đánh mông
Chương 187: 187: Chuyện đời trước
Chương 188: 188: Ngự giá thân chinh
Chương 189: 189: Bộ mặt thật của Trang thái phi
Chương 190: 190: Lục Lưu tử trận
Chương 191: 191: Sóng gió cuối cùng
Chương 192: 192: Hoàn truyện
Không tìm thấy chương nào phù hợp