Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 44: Bị bắt trở về
Edit: L2NT
Beta: Phi Nguyệt
“Tỷ, không cần phủi bụi trên mặt.” – Mộ Dung Tẫn khẽ nói. Bây giờ không phải lúc để Triệu Tử Duy nhìn thấy mặt hắn.
Mộ Dung Ca ngừng tay, nó sợ Triệu Tử Duy biết được thân phận của mình sao? Tuy vậy cô vẫn gật đầu.
“Tỷ, cứ để đệ thử một phen.” Hắn bướng bỉnh cầu xin. Hắn không muốn rời xa tỷ tỷ, càng không thích tỷ theo hầu Triệu Tử Duy. Phượng Dịch không phải người tốt, Triệu Tử Duy cũng vậy! Tỷ tỷ đi theo y, sớm muộn gì cũng bị y lợi dụng mà bỏ mạng! Hơn nữa, hắn muốn ở bên cạnh tỷ tỷ, được cô chăm sóc, hiện giờ hắn không còn người nào tin cậy, cũng chẳng có ai là chỗ dựa…
Nhìn bộ dạng lo lắng và ỷ lại của hắn, Mộ Dung Ca thấy đau xót, nắm chặt tay hắn, nước mắt thoáng trên mi. Sau đó cô nới lỏng tay, sửa sang lại quần áo cho hắn, cười tươi như hoa: “Chúng ta lên thôi.”
Trên miệng giếng, thôn dân đã bị đuổi đi. Triệu Tử Duy ngạo nghễ đứng nhìn xuống giếng, hắn nhìn bằng nửa con mắt, khí phách bá đạo trác tuyệt. Không thấy người trong giếng có động tĩnh gì, sát khí từ từ tràn ra trong đôi mắt đen tối lạnh lẽo của hắn. Đám hộ vệ đứng sau không dám ho he, họ có thể cảm nhận được lửa giận và sát khí của Thái tử! Ba ngày vừa qua, Thái tử luôn chờ tin tức của Mộ Dung Ca, bây giờ người còn đích thân đến đây, thế cũng đủ biết hành động chạy trốn của Mộ Dung Ca đã chọc giận Thái tử! Bọn họ có thể đoán trước kết cục của cô ta! Từ trước đến nay chưa có nữ nhân nào dám trái lời Thái tử.
Không, phải nói là, đám nữ nhân đều muốn lấy lòng Thái tử, hi vọng được Thái tử sủng ái, hoặc muốn giàu sang phú quý.
Nhưng Mộ Dung Ca lại tự động bỏ đi, hành động này của cô khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc, trong số những người đó có cả Quất Đào. Nàng vốn tưởng rằng cô ta muốn dụ dỗ Thái tử, không ngờ cô ta lại chạy trốn. Nhưng thứ khiến nàng sợ hãi hơn cả là thái độ của Thái tử.
Thái tử đối với Mộ Dung Ca dường như có chút gì đó khác lạ. Nhưng người vẫn như thế, người sẽ không vì một nữ nhân mà bị ảnh hưởng. Trong lòng Quất Đào vẫn thầm lặp đi lặp lại câu nói ấy tựa như nói với chính mình. Hai mắt nàng chăm chú nhìn vào miệng giếng, Mộ Dung Ca thật sự ở trong này ư?
Khi sắc mặt Triệu Tử Duy càng lúc càng u tối, chợt có hai bóng người từ giếng vọt lên. Một cô gái toàn thân đầy bùn đất, không rõ dung mạo; bên cạnh là một thiếu niên gầy gò, người không bám bụi, nhưng trên mặt lại đầy vết bẩn.
Mộ Dung Ca nhìn thẳng vào Triệu Tử Duy, không để ý tới lửa giận trong mắt hắn. Giờ đây, sợ hãi hay chạy trốn cũng vô dụng, hơn nữa, hắn lại truy đuổi tới cùng, nhanh như thế mà đã tìm thấy cô, cô đã không còn lựa chọn nào khác! Nhưng cô sẽ không tuân lệnh, mà là trao đổi lợi ích!
Ánh mắt đầy sát khí của Triệu Tử Duy lướt qua Mộ Dung Tẫn đứng bên, khóe môi nhếch một nụ cười châm biếm.
Nụ cười ấy khiến Mộ Dung Tẫn căm phẫn! Nhưng trải qua nhiều biến cố trong thời gian ngắn như vậy, hắn đâu có dễ mất bình tĩnh. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Triệu Tử Duy, không hề sợ hãi. Mộ Dung Tẫn nắm chặt tay Mộ Dung Ca, thề trong lòng, hắn phải bảo vệ cô!
Mộ Dung Ca khẽ nhướng mày, nhìn thẳng Triệu Tử Duy, đôi mắt trong suốt thăm thẳm mà kiên định, soi rọi tâm hồn người khác. Tuy một thân đầy bùn đất, nhưng đôi mắt cô sáng rực, dường như tâm hồn trong thân thể ấy không hề thấp kém mà nó còn cao quý hơn tất thảy thiên hạ. Triệu Tử Duy nhìn đôi mắt xa lạ kia, chợt giật mình.
“Thiếp chỉ là một người con gái vô cùng tầm thường, hèn mọn không hơn không kém, vậy mà lại quấy rầy Thái tử nên thiếp chỉ còn cách rời đi.” Giọng nói cô dù dịu dàng, nhưng vẫn nhận ra vài phần lạnh lùng trong đó.
Triệu Tử Duy nở nụ cười, quả nhiên, nàng không phải là một nữ nhân ngu dốt! Trái lại, còn là một người rất thông minh! Một người con gái biết giấu hào quang quanh mình, xa mà như gần, đúng là không đơn giản!
Vốn hắn nghĩ nàng là một nữ nhân vì muốn sống mà không từ mọi thủ đoạn, đơn giản dễ nhìn thấu. Nhưng càng ở lâu hắn càng phát hiện ra, nàng thần bí như áng mây trên bầu trời, nhìn gần có thể thấy được màu sắc, nhưng ẩn sau màu trắng kia là sắc mây gì sợ là không ai lường được!
Lần đầu tiên, hắn thấy tò mò và hứng thú với một người con gái.
Nghe câu trả lời, hắn biết, nàng đã đoán ra được chút gì đó! Cho nên hắn chỉ cười đáp lại: “Ngươi cho rằng ngươi đủ tư cách sao?”
“Thái tử Tề quốc đâu cần hăm dọa như vậy? Theo như ta biết, mỹ nhân bên người ngài nhiều vô kể, hàng năm các quan viên đều tiến cử thêm giai nhân. Mất một người như tỷ tỷ thì đâu đáng ngại?”
Mộ Dung Tẫn vốn không định lên tiếng, dù sao bây giờ không phải là lúc bại lộ thân phận trước mặt Triệu Tử Duy. Nhưng hắn lại nhận ra sự khinh thường của y đối với Mộ Dung Ca, nếu đã thế, sao phải đuổi theo không dứt?
Chắc chắn có ẩn tình gì đây!
Trong lòng Mộ Dung Ca vô cùng căng thẳng, nhưng trên mặt không chút biến sắc nào. Cô cười tươi rạng rỡ, chợt quỳ xuống hành lễ, thái độ hoàn toàn tương phản với vẻ mặt. Ngay cả nụ cười cũng hơi thay đổi, nụ cười này dịu dàng tao nhã, khiến người nào đó giật mình.
“Mấy ngày vất vả, không biết kết quả này có làm hài lòng Thái tử không?”
Mộ Dung Tẫn khó hiểu, sao lúc này tỷ tỷ lại hành lễ theo quy củ của Phong quốc? Thoáng chốc, khuôn mặt hắn cứng đờ nặng nề, lễ tiết này tỷ tỷ đã biết trước! Đôi mắt hắn tràn đầy khí lạnh, nhìn thẳng vào Triệu Tử Duy. Y truy đuổi tỷ tỷ tới cùng là vì cái gì?
Ánh mắt Triệu Tử Duy chợt sắc bén, tập trung vào Mộ Dung Ca, toàn thân lạnh lẽo. Ánh mắt ấy dường như xuyên qua người cô, có thể nhìn thấu lòng cô!
Beta: Phi Nguyệt
“Tỷ, không cần phủi bụi trên mặt.” – Mộ Dung Tẫn khẽ nói. Bây giờ không phải lúc để Triệu Tử Duy nhìn thấy mặt hắn.
Mộ Dung Ca ngừng tay, nó sợ Triệu Tử Duy biết được thân phận của mình sao? Tuy vậy cô vẫn gật đầu.
“Tỷ, cứ để đệ thử một phen.” Hắn bướng bỉnh cầu xin. Hắn không muốn rời xa tỷ tỷ, càng không thích tỷ theo hầu Triệu Tử Duy. Phượng Dịch không phải người tốt, Triệu Tử Duy cũng vậy! Tỷ tỷ đi theo y, sớm muộn gì cũng bị y lợi dụng mà bỏ mạng! Hơn nữa, hắn muốn ở bên cạnh tỷ tỷ, được cô chăm sóc, hiện giờ hắn không còn người nào tin cậy, cũng chẳng có ai là chỗ dựa…
Nhìn bộ dạng lo lắng và ỷ lại của hắn, Mộ Dung Ca thấy đau xót, nắm chặt tay hắn, nước mắt thoáng trên mi. Sau đó cô nới lỏng tay, sửa sang lại quần áo cho hắn, cười tươi như hoa: “Chúng ta lên thôi.”
Trên miệng giếng, thôn dân đã bị đuổi đi. Triệu Tử Duy ngạo nghễ đứng nhìn xuống giếng, hắn nhìn bằng nửa con mắt, khí phách bá đạo trác tuyệt. Không thấy người trong giếng có động tĩnh gì, sát khí từ từ tràn ra trong đôi mắt đen tối lạnh lẽo của hắn. Đám hộ vệ đứng sau không dám ho he, họ có thể cảm nhận được lửa giận và sát khí của Thái tử! Ba ngày vừa qua, Thái tử luôn chờ tin tức của Mộ Dung Ca, bây giờ người còn đích thân đến đây, thế cũng đủ biết hành động chạy trốn của Mộ Dung Ca đã chọc giận Thái tử! Bọn họ có thể đoán trước kết cục của cô ta! Từ trước đến nay chưa có nữ nhân nào dám trái lời Thái tử.
Không, phải nói là, đám nữ nhân đều muốn lấy lòng Thái tử, hi vọng được Thái tử sủng ái, hoặc muốn giàu sang phú quý.
Nhưng Mộ Dung Ca lại tự động bỏ đi, hành động này của cô khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc, trong số những người đó có cả Quất Đào. Nàng vốn tưởng rằng cô ta muốn dụ dỗ Thái tử, không ngờ cô ta lại chạy trốn. Nhưng thứ khiến nàng sợ hãi hơn cả là thái độ của Thái tử.
Thái tử đối với Mộ Dung Ca dường như có chút gì đó khác lạ. Nhưng người vẫn như thế, người sẽ không vì một nữ nhân mà bị ảnh hưởng. Trong lòng Quất Đào vẫn thầm lặp đi lặp lại câu nói ấy tựa như nói với chính mình. Hai mắt nàng chăm chú nhìn vào miệng giếng, Mộ Dung Ca thật sự ở trong này ư?
Khi sắc mặt Triệu Tử Duy càng lúc càng u tối, chợt có hai bóng người từ giếng vọt lên. Một cô gái toàn thân đầy bùn đất, không rõ dung mạo; bên cạnh là một thiếu niên gầy gò, người không bám bụi, nhưng trên mặt lại đầy vết bẩn.
Mộ Dung Ca nhìn thẳng vào Triệu Tử Duy, không để ý tới lửa giận trong mắt hắn. Giờ đây, sợ hãi hay chạy trốn cũng vô dụng, hơn nữa, hắn lại truy đuổi tới cùng, nhanh như thế mà đã tìm thấy cô, cô đã không còn lựa chọn nào khác! Nhưng cô sẽ không tuân lệnh, mà là trao đổi lợi ích!
Ánh mắt đầy sát khí của Triệu Tử Duy lướt qua Mộ Dung Tẫn đứng bên, khóe môi nhếch một nụ cười châm biếm.
Nụ cười ấy khiến Mộ Dung Tẫn căm phẫn! Nhưng trải qua nhiều biến cố trong thời gian ngắn như vậy, hắn đâu có dễ mất bình tĩnh. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Triệu Tử Duy, không hề sợ hãi. Mộ Dung Tẫn nắm chặt tay Mộ Dung Ca, thề trong lòng, hắn phải bảo vệ cô!
Mộ Dung Ca khẽ nhướng mày, nhìn thẳng Triệu Tử Duy, đôi mắt trong suốt thăm thẳm mà kiên định, soi rọi tâm hồn người khác. Tuy một thân đầy bùn đất, nhưng đôi mắt cô sáng rực, dường như tâm hồn trong thân thể ấy không hề thấp kém mà nó còn cao quý hơn tất thảy thiên hạ. Triệu Tử Duy nhìn đôi mắt xa lạ kia, chợt giật mình.
“Thiếp chỉ là một người con gái vô cùng tầm thường, hèn mọn không hơn không kém, vậy mà lại quấy rầy Thái tử nên thiếp chỉ còn cách rời đi.” Giọng nói cô dù dịu dàng, nhưng vẫn nhận ra vài phần lạnh lùng trong đó.
Triệu Tử Duy nở nụ cười, quả nhiên, nàng không phải là một nữ nhân ngu dốt! Trái lại, còn là một người rất thông minh! Một người con gái biết giấu hào quang quanh mình, xa mà như gần, đúng là không đơn giản!
Vốn hắn nghĩ nàng là một nữ nhân vì muốn sống mà không từ mọi thủ đoạn, đơn giản dễ nhìn thấu. Nhưng càng ở lâu hắn càng phát hiện ra, nàng thần bí như áng mây trên bầu trời, nhìn gần có thể thấy được màu sắc, nhưng ẩn sau màu trắng kia là sắc mây gì sợ là không ai lường được!
Lần đầu tiên, hắn thấy tò mò và hứng thú với một người con gái.
Nghe câu trả lời, hắn biết, nàng đã đoán ra được chút gì đó! Cho nên hắn chỉ cười đáp lại: “Ngươi cho rằng ngươi đủ tư cách sao?”
“Thái tử Tề quốc đâu cần hăm dọa như vậy? Theo như ta biết, mỹ nhân bên người ngài nhiều vô kể, hàng năm các quan viên đều tiến cử thêm giai nhân. Mất một người như tỷ tỷ thì đâu đáng ngại?”
Mộ Dung Tẫn vốn không định lên tiếng, dù sao bây giờ không phải là lúc bại lộ thân phận trước mặt Triệu Tử Duy. Nhưng hắn lại nhận ra sự khinh thường của y đối với Mộ Dung Ca, nếu đã thế, sao phải đuổi theo không dứt?
Chắc chắn có ẩn tình gì đây!
Trong lòng Mộ Dung Ca vô cùng căng thẳng, nhưng trên mặt không chút biến sắc nào. Cô cười tươi rạng rỡ, chợt quỳ xuống hành lễ, thái độ hoàn toàn tương phản với vẻ mặt. Ngay cả nụ cười cũng hơi thay đổi, nụ cười này dịu dàng tao nhã, khiến người nào đó giật mình.
“Mấy ngày vất vả, không biết kết quả này có làm hài lòng Thái tử không?”
Mộ Dung Tẫn khó hiểu, sao lúc này tỷ tỷ lại hành lễ theo quy củ của Phong quốc? Thoáng chốc, khuôn mặt hắn cứng đờ nặng nề, lễ tiết này tỷ tỷ đã biết trước! Đôi mắt hắn tràn đầy khí lạnh, nhìn thẳng vào Triệu Tử Duy. Y truy đuổi tỷ tỷ tới cùng là vì cái gì?
Ánh mắt Triệu Tử Duy chợt sắc bén, tập trung vào Mộ Dung Ca, toàn thân lạnh lẽo. Ánh mắt ấy dường như xuyên qua người cô, có thể nhìn thấu lòng cô!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3: Gặp Tiểu Từ
Chương 4: 4: Đưa than hồng sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
Chương 5: 5: Châm chọc
Chương 6: 6: Nhẫn nhịn chờ thời cơ
Chương 7: 7: Tình thân ruột thịt
Chương 8: 8: Bóng lưng thần bí
Chương 9: 9: Tranh giành mỹ nhân (1)
Chương 10: 10: Tranh giành mỹ nhân (2)
Chương 11: 11: “Thiếp nguyện hiến dâng đêm đầu tiên cho Thái tử”
Chương 12: 12: “Hi vọng đêm nay ngươi không làm cho bản cung thất vọng.”
Chương 13: 13: Không như ý nguyện
Chương 14: 14: Tặng quà
Chương 15: 15: Tìm cách thoát thân (1)
Chương 16: 16: Tìm cách thoát thân (2)
Chương 17: 17: Trả thù
Chương 18: 18: Có mỏi không?
Chương 19: 19: Có muốn hầu hạ bản cung không?
Chương 20: 20: Trù nghệ của thiếp mà là số 2 thì không ai dám tự nhận mình là số 1
Chương 21: 21: Đệ nhất trù nghệ
Chương 22: 22: Nghi ngờ
Chương 23: 23: Phong thư
Chương 24: 24: Gậy ông đập lưng ông (1)
Chương 25: 25: Gậy ông đập lưng ông (2)
Chương 26: 26: Gậy ông đập lưng ông (3)
Chương 27: 27: Phải rời đi rồi
Chương 28: 28: Thương lượng
Chương 29: 29: Người vô sản
Chương 30: 30: Xung đột với Như Cơ
Chương 31: 31: Đệ nhất mỹ nhân muốn tuyển chồng
Chương 32: 32: Trù thần
Chương 33: 33: Có còn là xử nữ?
Chương 34: 34: Bị mai phục
Chương 35: 35: Bị thương
Chương 36: 36: Trọn đời trọn kiếp một đôi
Chương 37: 37: Chưa nhận ra tâm ý
Chương 38: 38: Không thể thay đổi quyết định
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41: Người thân quan trọng
Chương 42: 42: Mệnh lệnh của Khánh vương
Chương 43: 43: Truy đuổi
Chương 44: 44: Bị bắt trở về
Chương 45: 45: Cô gái không tầm thường
Chương 46: 46: Động tình
Chương 47: 47: Đè nén dục vọng
Chương 48: 48: Đầu cờ với Lan Ngọc công tử (1)
Chương 49: 49: Đấu cờ với Lan Ngọc công tử (2)
Chương 50: 50: Chạm mặt
Chương 51: 51: Chia tay Lan Ngọc
Chương 52: 52: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 53: 53: Tạ tội
Chương 54: 54: Sủng ái
Chương 55: 55: Giữ chặt trái tim
Chương 56: 56: Hóa ra thứ nàng coi trọng nhất là tiền bạc!
Chương 57: 57: Đè nén dục vọng
Chương 58: 58: Hiến Vũ
Chương 59: 59: Khuất nhục
Chương 60: 60: Thay đổi lựa chọn?
Chương 61: 61: Nguy hiểm trong gang tấc
Chương 62: 62: Âm mưu của Thanh Nhã
Chương 63: 63: Trên yến hội
Chương 64: 64: Buông tay
Chương 65: 65
Chương 66: 66: Dứt khoát buông tay
Chương 67: 67: Bảo Vệ
Chương 68: 68: Người con gái khó hiểu
Chương 69: 69: Xà phòng hoa sen
Chương 70: 70: Lâm Thiện Nhã dũng cảm!
Chương 71: 71: Tỳ nữ thị tẩm
Chương 72: 72: Chọc tức Triệu Tử Duy
Chương 73: 73: Đau Lòng!
Chương 74: 74: Sự dịu dàng bất ngờ
Chương 75: 75: Lên đường
Chương 76: 76: Ám sát
Chương 77: 77: Hiểm nguy trong gang tấc
Chương 78: 78: Không thể bước tiếp cùng nhau
Chương 79: 79: Lựa chọn đau khổ
Chương 80: 80: Những âm mưu
Chương 81: 81: Bạch quốc
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85: Quyết định đi Hạ Quốc
Chương 86: 86: Lên đường tới Hạ quốc
Chương 87: 87: Ra điều kiện
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Chột dạ
Chương 90: 90: Vu oan giá họa
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150-1
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160: Hoàng Thái hậu
Chương 161: 161: Đã gặp lại nhau
Chương 162: 162: Chính điện
Chương 163: 163: Tâm cơ của mỗi người
Chương 164: 164: Gặp Lại anh em nhà bọn họ
Chương 165: 165: Đến Phủ Khánh Lâm vương
Chương 166: 166: Khánh Lâm vương phủ 2
Chương 167: 167: Sự Thật về chuyện năm xưa
Chương 168: 168: Phủ khánh vương 3
Chương 169: 169: Long nhạc sơn
Chương 170: 170: Cùng nhau ngắm cảnh
Chương 171: 171: Ám sát
Chương 172: 172: Ám sát 2
Chương 173: 173: Tái ngộ hai huynh đệ nhà họ Lâm
Chương 174: 174: Trở về hạ Quốc
Chương 175: 175: Quyết định của Nguyên Du
Chương 176: 176: Đã trở về
Chương 177: 177: Gặp lai Lưu Tùng Nguyên
Chương 178: 178: Uy hiếp
Chương 179: 179: Gặp thượng quan ngọc nhi
Chương 180: 180: Gặp thượng quan ngọc nhi 2
Chương 181: 181: Thân thiết
Chương 182: 182: Đình viện
Chương 183: 183: Toan tính
Chương 184: 184: Gặp lại Lưu Ngữ Yên
Chương 185: 185: Xảy ra chuyện
Chương 186: 186: Rắc rối
Chương 187: 187: Rắc rối 2
Chương 188: 188: Tín thư
Chương 189: 189: Tín thư 2
Chương 190: 190: Tín thư 3
Chương 191: 191: Tâm tư của Lưu Ngữ Yên
Chương 192: 192: Giải cứu Lưu Tùng Nguyên
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248: Đại kết cục 1
Chương 249: 249: Đại kết cục 2
Chương 250: 250: Đại kết cục 3
Chương 251: 251: Đại kết cục (hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp