Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 26: Ghép hình
22:48 - 14.05.2026
4,281 lượt xem
Lúc Cố Trường Khanh đến nhà Văn Kì Sơn thì Văn Kì Sơn còn chưa dậy, được chị Xảo vào báo thì ông mới rời giường, lòng đầy nghi hoặc đi xuống lầu, nhìn thấy Cố Trường Khanh đang ngồi trong phòng khách.
– Trường Khanh, sao đến sớm vậy?
Đương nhiên Cố Trường Khanh không thể nói là sợ ông sáng sớm đã chạy ra ngoài nên chỉ chỉ vào hộp ghép hình trên bàn, cười nói:
– Tối qua cháu ghép cả đêm cũng không xong, ngủ không được, đợi mãi mới đến sáng, không nhịn được nên chạy đến đây.
Văn Kì Sơn cười cười, thầm nghĩ: Quả nhiên vẫn là trẻ con, với những chuyện nhỏ nhặt này lại rất nhiệt tình.
Ông đi đến bên Cố Trường Khanh:
– Được, chờ ăn sáng xong, chú phải xem xem rốt cuộc hình vẽ thế nào đã làm khó được Trường Khanh của chúng ta!
Chị Xảo nấu mì hải sản rất ngon, hai người ăn xong rồi cùng vào thư phòng.
Cố Trường Khanh mở hộp xếp hình ra, vì để giữ chân Văn Kì Sơn cả một ngày nên cô mua hộp khó nhất, lớn nhất.
Văn Kì Sơn nhìn rồi buột miệng nói:
– Trường Khanh, cháu nên mua loại đơn giản thôi.
Cố Trường Khanh ngẩng đầu, bĩu môi như thể đang tủi thân:
– Chú Văn, ý chú là Trường Khanh rất ngốc đúng không…
Văn Kì Sơn ý thức được mình lỡ miệng, vội cười lấp l**m:
– Không phải, không phải, chú Văn cảm thấy chỉ là chơi giải trí thôi, không cần phải quá phức tạp…
Cố Trường Khanh cười cười, hưng phấn đổ hộp xếp hình lên bàn, để hai người cùng ghép.
Chú Văn nhìn hình gốc, cẩn thận quan sát rồi tỉ mỉ ghép từng mảnh nhỏ, nói với Cố Trường Khanh:
– Nhưng trò chơi này rất hay, có thể rèn luyện khả năng quan sát, đồng thời bồi dưỡng tính kiên nhẫn và cẩn thận của con người.
– Màu sắc thực sự rất phức tạp, hoàn toàn không tìm thấy chỗ liên quan, trông mảnh ghép nào cũng na ná nhau.
– Đầu tiên cháu ghép từ bốn góc đơn giản lại trước, về phần trung gian, bố cục phức tạp thì làm sau, hơn nữa cứ thử đi thử lại, thực sự làm được những điều này thì sẽ chẳng có gì làm khó được cháu.
Cố Trường Khanh ghi nhớ trong lòng:
– Cũng giống như con người, đầu tiên phải có nền tảng vững chắc, cái gì có thể làm được thì làm trước, cái khó thì làm sau, cẩn thận, không được sợ thất bại, cố gắng thử nhiều lần thì nhất định sẽ thành công!
Văn Kì Sơn ngẩng đầu, trong nụ cười là cả sự bất ngờ, ông vuốt đầu Cố Trường Khanh khen:
– Trường Khanh, không ngờ rằng cháu lại hiểu sâu được như vậy!
Lúc trước dường như đã xem thường tiểu cô nương này rồi.
Cố Trường Khanh hơi đỏ mặt.
24 tuổi được khen thế này thì đúng là nên đỏ mặt.
Hai người rất chăm chú, cẩn thận, đến trưa cũng mới chỉ ghép xong được bốn góc.
Mắt hai người đều cay cay, bảo chị Xảo mang đồ uống lên, hai người nghỉ ngơi một hồi.
Cố Trường Khanh nhìn đồng hồ treo tường, đã gần 11h, gần được nửa ngày rồi nhưng cô vẫn không dám mất cảnh giác.
Nhân lúc nghỉ ngơi, chú Văn nói những chuyện kì thú trong công ty với cô, đang lúc vui vẻ thì điện thoại của Văn Kì Sơn bỗng réo.
– Chú đi nghe điện thoại đã.
Văn Kì Sơn vừa ấn nghe vừa đi đến bên cửa sổ, ánh mắt Cố Trường Khanh đuổi theo, lòng có chút lo lắng. Nghe ông nói:
– Cái gì? Sao có thể xảy ra sai sót này? Không phải hôm qua tôi đã dặn anh rồi sao?
Lông mày ông nhăn tít, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Cố Trường Khanh không nhịn được đứng lên, tim nhảy lên cuống họng.
– Bây giờ? Văn Kì Sơn quay đầu nhìn qua Cố Trường Khanh một cái, càng nhíu mày: – Giờ không được, tôi có chút việc.
Cố Trường Khanh đi đến bên Văn Kì Sơn, hai mắt lo lắng nhìn ông, nhỏ giọng nói:
– Chú Văn, chú đã nói hôm nay thế nào cũng không đi…
Văn Kì Sơn khó xử, lấy tay che điện thoại:
– Công ty có chút việc gấp…
Cố Trường Khanh quyết đoán cắt lời:
– Cháu mặc kệ, cháu mặc kệ, chú đã đồng ý với cháu rồi!
Nói xong không phân trần, giật lấy điện thoại trong tay ông rồi ấn kết thúc.
Văn Kì Sơn nhìn cô, giọng đầy vẻ bất đắc dĩ như đang dỗ dành trẻ nhỏ:
– Trường Khanh, đây là chuyện nghiêm túc, chú Văn đi rồi sẽ lại về, không mất nhiều thời gian đâu, là một khách hàng lớn, có vấn đề, công ty sẽ chịu nhiều tổn thất mất!
Nói xong vươn tay định lấy lại điện thoại của mình:
– Tổn thất thì kệ nó, chú nói lời phải giữ lời, chú Văn chẳng phải đã dạy cháu thế sao?
Cố Trường Khanh giấu điện thoại ra sau lưng, lùi vội hai bước khiến ông bắt hụt.
– Trường Khanh, đừng gây sự nữa.
– Không, không được, hôm nay chú Văn không được đi! Cố Trường Khanh không chịu.
Lúc này điện thoại lại réo, Cố Trường Khanh buồn bực muốn tắt máy, Văn Kì Sơn tiến lên trước, vội giật lấy điện thoại.
– Được! Tôi đến ngay đây! Ông nói với người bên kia máy.
Nói xong vỗ vỗ vai cô, an ủi:
– Chú Văn sẽ trở lại ngay thôi, sẽ về ăn cơm trưa với Trường Khanh!
Nói xong mặc kệ Cố Trường Khanh phản đối, đi ra ngoài cửa.
Cố Trường Khanh nhìn ông đang vội bước đi, lòng dâng lên sự khủng hoảng, cô xông lên trước, bám chặt tay Văn Kì Sơn, nước mắt rơi xuống.
– Chú Văn, chú Văn, đừng đi ra ngoài, chú nghe Trường Khanh…
Văn Kì Sơn nghĩ Cố Trường Khanh không hiểu chuyện, vốn có chút tức giận nhưng quay đầu nhìn vẻ buồn bã của Trường Khanh, nước mắt ràn rụa thì không khỏi giật mình, vội dừng bước.
– Trường Khanh, cháu sao vậy? Chú Văn sẽ trở lại nhanh thôi!
Cố Trường Khanh ôm chặt lấy tay ông, nước mắt không ngừng:
– Chú Văn, tin cháu đi, hôm nay chỉ cần chú ra ngoài sẽ bị tai nạn xe cộ đấy!
Vì để chú Văn tin tưởng mình nên dù có bị ông nghi ngờ thì cô cũng đành nói thật. Nhưng lời cô nói thật vào tai Văn Kì Sơn lại thành trò đùa. Văn Kì Sơn bật cười:
– Trường Khanh, cháu đang nói cái gì thế? Cháu biết xem bói từ bao giờ? Miệng sắt chặt đứt đường sống?
Có thể trích dẫn lời của chủ tịch Mao làu làu như vậy thì đương nhiên ông là điển hình của người theo chủ nghĩa duy vật.
Cố Trường Khanh cũng biết lời mình nói khó để khiến người ta tin tưởng nhưng trừ đó ra, cô thực sự chẳng có cách nào. Cô ngẩng đầu nhìn Văn Kì Sơn, cố sức khiến mình trông thành thật, đáng tin nhất.
– Chú Văn, cháu biết cháu nói gì chú cũng sẽ không tin nhưng cháu nói là thật. Thực ra cháu đã 24 tuổi, 24 tuổi bị Khổng Ngọc Phân hại chết, kết quả khi tỉnh lại lại trở về 14 tuổi…
Thấy vẻ mặt Văn Kì Sơn quái lạ, Cố Trường Khanh vội nói:
– Cháu biết chuyện này nghe rất hoang đường nhưng đây đều là sự thật, chú Văn, tin cháu đi, kiếp trước, chính tại ngày hôm nay chú bị tai nạn xe mà qua đời, chú đừng đi ra ngoài, chú không được ra ngoài…
Cố Trường Khanh hoảng đến phát khóc.
Văn Kì Sơn sờ trán cô rồi kéo Cố Trường Khanh ngồi xuống sofa, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, lại có chút lo lắng.
– Trường Khanh…
Văn Kì Sơn nhìn vẻ lo lắng của cô, muốn nói lại thôi, như là không biết nên nói thế nào:
– Biết biết cháu lo cho chú Văn, thời gian này áp lực quá lớn, tối lại ngủ không ngon…
Rất rõ ràng là không tin cô, Trường Khanh 14 tuổi nói cho ông rằng cô đã 24 tuổi, còn nói hôm nay ông sẽ gặp tai nạn xe cộ mà chết, chuyện này bảo ông phải tin thế nào?
– Chú Văn…
Cố Trường Khanh bưng mặt òa khóc, tim như bị ai cào xé, rõ ràng biết chuyện xảy ra nhưng lại khó để được đối phương tin tưởng, cũng khó mà giúp đối phương trốn tránh, cảm giác bất đắc dĩ, lo lắng, kinh hoàng này như liệt hỏa thiêu đốt cô, khiến cô vạn phần thống khổ.
– Chú nghĩ rằng cháu đang mơ mộng hão huyền, tinh thần có vấn đề? Chú Văn…
Cố Trường Khanh ngẩng đầu, cầm tay ông, khẩn cầu nói:
– Coi như cháu mơ mộng hão huyền, coi như tinh thần cháu có vấn đề, chú nghe lời cháu lần này, để cho cháu an tâm được không… chú Văn…
Nước mắt cô rơi từng giọt xuống tay ông.
– Trường Khanh, sao đến sớm vậy?
Đương nhiên Cố Trường Khanh không thể nói là sợ ông sáng sớm đã chạy ra ngoài nên chỉ chỉ vào hộp ghép hình trên bàn, cười nói:
– Tối qua cháu ghép cả đêm cũng không xong, ngủ không được, đợi mãi mới đến sáng, không nhịn được nên chạy đến đây.
Văn Kì Sơn cười cười, thầm nghĩ: Quả nhiên vẫn là trẻ con, với những chuyện nhỏ nhặt này lại rất nhiệt tình.
Ông đi đến bên Cố Trường Khanh:
– Được, chờ ăn sáng xong, chú phải xem xem rốt cuộc hình vẽ thế nào đã làm khó được Trường Khanh của chúng ta!
Chị Xảo nấu mì hải sản rất ngon, hai người ăn xong rồi cùng vào thư phòng.
Cố Trường Khanh mở hộp xếp hình ra, vì để giữ chân Văn Kì Sơn cả một ngày nên cô mua hộp khó nhất, lớn nhất.
Văn Kì Sơn nhìn rồi buột miệng nói:
– Trường Khanh, cháu nên mua loại đơn giản thôi.
Cố Trường Khanh ngẩng đầu, bĩu môi như thể đang tủi thân:
– Chú Văn, ý chú là Trường Khanh rất ngốc đúng không…
Văn Kì Sơn ý thức được mình lỡ miệng, vội cười lấp l**m:
– Không phải, không phải, chú Văn cảm thấy chỉ là chơi giải trí thôi, không cần phải quá phức tạp…
Cố Trường Khanh cười cười, hưng phấn đổ hộp xếp hình lên bàn, để hai người cùng ghép.
Chú Văn nhìn hình gốc, cẩn thận quan sát rồi tỉ mỉ ghép từng mảnh nhỏ, nói với Cố Trường Khanh:
– Nhưng trò chơi này rất hay, có thể rèn luyện khả năng quan sát, đồng thời bồi dưỡng tính kiên nhẫn và cẩn thận của con người.
– Màu sắc thực sự rất phức tạp, hoàn toàn không tìm thấy chỗ liên quan, trông mảnh ghép nào cũng na ná nhau.
– Đầu tiên cháu ghép từ bốn góc đơn giản lại trước, về phần trung gian, bố cục phức tạp thì làm sau, hơn nữa cứ thử đi thử lại, thực sự làm được những điều này thì sẽ chẳng có gì làm khó được cháu.
Cố Trường Khanh ghi nhớ trong lòng:
– Cũng giống như con người, đầu tiên phải có nền tảng vững chắc, cái gì có thể làm được thì làm trước, cái khó thì làm sau, cẩn thận, không được sợ thất bại, cố gắng thử nhiều lần thì nhất định sẽ thành công!
Văn Kì Sơn ngẩng đầu, trong nụ cười là cả sự bất ngờ, ông vuốt đầu Cố Trường Khanh khen:
– Trường Khanh, không ngờ rằng cháu lại hiểu sâu được như vậy!
Lúc trước dường như đã xem thường tiểu cô nương này rồi.
Cố Trường Khanh hơi đỏ mặt.
24 tuổi được khen thế này thì đúng là nên đỏ mặt.
Hai người rất chăm chú, cẩn thận, đến trưa cũng mới chỉ ghép xong được bốn góc.
Mắt hai người đều cay cay, bảo chị Xảo mang đồ uống lên, hai người nghỉ ngơi một hồi.
Cố Trường Khanh nhìn đồng hồ treo tường, đã gần 11h, gần được nửa ngày rồi nhưng cô vẫn không dám mất cảnh giác.
Nhân lúc nghỉ ngơi, chú Văn nói những chuyện kì thú trong công ty với cô, đang lúc vui vẻ thì điện thoại của Văn Kì Sơn bỗng réo.
– Chú đi nghe điện thoại đã.
Văn Kì Sơn vừa ấn nghe vừa đi đến bên cửa sổ, ánh mắt Cố Trường Khanh đuổi theo, lòng có chút lo lắng. Nghe ông nói:
– Cái gì? Sao có thể xảy ra sai sót này? Không phải hôm qua tôi đã dặn anh rồi sao?
Lông mày ông nhăn tít, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Cố Trường Khanh không nhịn được đứng lên, tim nhảy lên cuống họng.
– Bây giờ? Văn Kì Sơn quay đầu nhìn qua Cố Trường Khanh một cái, càng nhíu mày: – Giờ không được, tôi có chút việc.
Cố Trường Khanh đi đến bên Văn Kì Sơn, hai mắt lo lắng nhìn ông, nhỏ giọng nói:
– Chú Văn, chú đã nói hôm nay thế nào cũng không đi…
Văn Kì Sơn khó xử, lấy tay che điện thoại:
– Công ty có chút việc gấp…
Cố Trường Khanh quyết đoán cắt lời:
– Cháu mặc kệ, cháu mặc kệ, chú đã đồng ý với cháu rồi!
Nói xong không phân trần, giật lấy điện thoại trong tay ông rồi ấn kết thúc.
Văn Kì Sơn nhìn cô, giọng đầy vẻ bất đắc dĩ như đang dỗ dành trẻ nhỏ:
– Trường Khanh, đây là chuyện nghiêm túc, chú Văn đi rồi sẽ lại về, không mất nhiều thời gian đâu, là một khách hàng lớn, có vấn đề, công ty sẽ chịu nhiều tổn thất mất!
Nói xong vươn tay định lấy lại điện thoại của mình:
– Tổn thất thì kệ nó, chú nói lời phải giữ lời, chú Văn chẳng phải đã dạy cháu thế sao?
Cố Trường Khanh giấu điện thoại ra sau lưng, lùi vội hai bước khiến ông bắt hụt.
– Trường Khanh, đừng gây sự nữa.
– Không, không được, hôm nay chú Văn không được đi! Cố Trường Khanh không chịu.
Lúc này điện thoại lại réo, Cố Trường Khanh buồn bực muốn tắt máy, Văn Kì Sơn tiến lên trước, vội giật lấy điện thoại.
– Được! Tôi đến ngay đây! Ông nói với người bên kia máy.
Nói xong vỗ vỗ vai cô, an ủi:
– Chú Văn sẽ trở lại ngay thôi, sẽ về ăn cơm trưa với Trường Khanh!
Nói xong mặc kệ Cố Trường Khanh phản đối, đi ra ngoài cửa.
Cố Trường Khanh nhìn ông đang vội bước đi, lòng dâng lên sự khủng hoảng, cô xông lên trước, bám chặt tay Văn Kì Sơn, nước mắt rơi xuống.
– Chú Văn, chú Văn, đừng đi ra ngoài, chú nghe Trường Khanh…
Văn Kì Sơn nghĩ Cố Trường Khanh không hiểu chuyện, vốn có chút tức giận nhưng quay đầu nhìn vẻ buồn bã của Trường Khanh, nước mắt ràn rụa thì không khỏi giật mình, vội dừng bước.
– Trường Khanh, cháu sao vậy? Chú Văn sẽ trở lại nhanh thôi!
Cố Trường Khanh ôm chặt lấy tay ông, nước mắt không ngừng:
– Chú Văn, tin cháu đi, hôm nay chỉ cần chú ra ngoài sẽ bị tai nạn xe cộ đấy!
Vì để chú Văn tin tưởng mình nên dù có bị ông nghi ngờ thì cô cũng đành nói thật. Nhưng lời cô nói thật vào tai Văn Kì Sơn lại thành trò đùa. Văn Kì Sơn bật cười:
– Trường Khanh, cháu đang nói cái gì thế? Cháu biết xem bói từ bao giờ? Miệng sắt chặt đứt đường sống?
Có thể trích dẫn lời của chủ tịch Mao làu làu như vậy thì đương nhiên ông là điển hình của người theo chủ nghĩa duy vật.
Cố Trường Khanh cũng biết lời mình nói khó để khiến người ta tin tưởng nhưng trừ đó ra, cô thực sự chẳng có cách nào. Cô ngẩng đầu nhìn Văn Kì Sơn, cố sức khiến mình trông thành thật, đáng tin nhất.
– Chú Văn, cháu biết cháu nói gì chú cũng sẽ không tin nhưng cháu nói là thật. Thực ra cháu đã 24 tuổi, 24 tuổi bị Khổng Ngọc Phân hại chết, kết quả khi tỉnh lại lại trở về 14 tuổi…
Thấy vẻ mặt Văn Kì Sơn quái lạ, Cố Trường Khanh vội nói:
– Cháu biết chuyện này nghe rất hoang đường nhưng đây đều là sự thật, chú Văn, tin cháu đi, kiếp trước, chính tại ngày hôm nay chú bị tai nạn xe mà qua đời, chú đừng đi ra ngoài, chú không được ra ngoài…
Cố Trường Khanh hoảng đến phát khóc.
Văn Kì Sơn sờ trán cô rồi kéo Cố Trường Khanh ngồi xuống sofa, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, lại có chút lo lắng.
– Trường Khanh…
Văn Kì Sơn nhìn vẻ lo lắng của cô, muốn nói lại thôi, như là không biết nên nói thế nào:
– Biết biết cháu lo cho chú Văn, thời gian này áp lực quá lớn, tối lại ngủ không ngon…
Rất rõ ràng là không tin cô, Trường Khanh 14 tuổi nói cho ông rằng cô đã 24 tuổi, còn nói hôm nay ông sẽ gặp tai nạn xe cộ mà chết, chuyện này bảo ông phải tin thế nào?
– Chú Văn…
Cố Trường Khanh bưng mặt òa khóc, tim như bị ai cào xé, rõ ràng biết chuyện xảy ra nhưng lại khó để được đối phương tin tưởng, cũng khó mà giúp đối phương trốn tránh, cảm giác bất đắc dĩ, lo lắng, kinh hoàng này như liệt hỏa thiêu đốt cô, khiến cô vạn phần thống khổ.
– Chú nghĩ rằng cháu đang mơ mộng hão huyền, tinh thần có vấn đề? Chú Văn…
Cố Trường Khanh ngẩng đầu, cầm tay ông, khẩn cầu nói:
– Coi như cháu mơ mộng hão huyền, coi như tinh thần cháu có vấn đề, chú nghe lời cháu lần này, để cho cháu an tâm được không… chú Văn…
Nước mắt cô rơi từng giọt xuống tay ông.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Chết
Chương 2: 2: Chân tướng 1
Chương 3: 3: Chân tướng 2
Chương 4: 4: Tái sinh
Chương 5: 5: Cha
Chương 6: 6: Mối tình đầu
Chương 7: 7: Khưu Uyển Di
Chương 8: 8: Kích thích
Chương 9: 9: Ăn tối
Chương 10: 10: Chú Văn
Chương 11: 11: Lòng người
Chương 12: 12: Cháu thà chẳng cần!
Chương 13: 13: Xin lỗi
Chương 14: 14: Tự tôn bao tiền một cân?
Chương 15: 15: Tranh cướp
Chương 16: 16: Quái nhân
Chương 17: 17: Bách hợp và hoa hồng
Chương 18: 18: Tôi sẽ theo dõi em
Chương 19: 19: Tiên hạ thủ vi cường!
Chương 20: 20: Dắt chó phải dắt mũi
Chương 21: 21: Quyết không thể buông tay!
Chương 22: 22: Thần tượng
Chương 23: 23: Tử huyệt
Chương 24: 24: Loại người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch
Chương 25: 25: Đề phòng
Chương 26: 26: Ghép hình
Chương 27: 27: Bất đắc dĩ
Chương 28: 28: Nhẫn nại
Chương 29: 29: Phóng túng
Chương 30: 30: Di chúc
Chương 31: 31: Các người xứng đáng gặp chuyện xui xẻo!
Chương 32: 32: Mặt dạn mày dày
Chương 33: 33: Mẹ kế
Chương 34: 34: Kế Hoạch
Chương 35: 35: Hôn
Chương 36: 36: Tranh cường háo thắng
Chương 37: 37: Duyên phận của bọn trẻ
Chương 38: 38: Tinh dầu
Chương 39: 39: Sầu triền miên
Chương 40: 40: Củi khô lửa cháy
Chương 41: 41: Cưỡng hôn
Chương 42: 42: Nụ hôn đầu tiên
Chương 43: 43: Xoay người bỏ đi
Chương 44: 44: Khinh miệt
Chương 45: 45: Phá gia chi nữ
Chương 46: 46: Võ phòng thân
Chương 47: 47: Thảm đỏ
Chương 48: 48: Tức chết mày!
Chương 49: 49: Đấu giá
Chương 50: 50: Nổi trận lôi đình
Chương 51: 51: Đều tại nó!
Chương 52: 52: Tao phải xé nát miệng mày!
Chương 53: 53: Ra tay quá nặng
Chương 54: 54: Gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật
Chương 55: 55: Dưới tình thế cấp bách
Chương 56: 56: Lên án
Chương 57: 57: Hết nghi ngờ
Chương 58: 58: Kỹ nữ
Chương 59: 59: Tự kiểm điểm, tự hiểu biết!
Chương 60: 60: Trợ thủ
Chương 61: 61: Tranh giành lẫn nhau
Chương 62: 62: Không biết xấu hổ
Chương 63: 63: Thân quen mà xa cách
Chương 64: 64: Thăm dò
Chương 65: 65: Gặp lại
Chương 66: 66: Bạn bè
Chương 67: 67: Trò chơi
Chương 68: 68: Cho các người nghẹn chết
Chương 69: 69: Vì sao anh muốn hiểu rõ em
Chương 70: 70: Chuyện do người làm
Chương 71: 71: Thuyết phục
Chương 72: 72: Muốn dựa cũng không được
Chương 73: 73: Hối hận
Chương 74: 74: Kề vai chiến đấu
Chương 75: 75: Nhìn lén
Chương 76: 76: Sự vui vẻ lạ lẫm
Chương 77: 77: Không từ thủ đoạn
Chương 78: 78: Là chuyện quan trọng nhất
Chương 79: 79: Anh chỉ là… mong em sống tốt
Chương 80: 80: Thu lưới về
Chương 81: 81: Giỏi lắm, Cố Trường Khanh!
Chương 82: 82: Vì sao còn phải đợi thêm một tháng nữa?
Chương 83: 83: Mày hết đời rồi
Chương 84: 84: Mày chính là con sói đội lốt cừu
Chương 85: 85: Chữ “nhẫn” khắc trên dao
Chương 86: 86: Lấy mình hiểu người
Chương 87: 87: Thoải mái chia tay
Chương 88: 88: Vận mệnh
Chương 89: 89: Tiếc món lợi nhỏ thì không thể thành sói được
Chương 90: 90: Tâm phiền ý loạn
Chương 91: 91: Tỏ vẻ quan tâm
Chương 92: 92: Nước chảy thành sông
Chương 93: 93: Anh sẽ không lừa em, cũng sẽ không hại em
Chương 94: 94: Sao trời
Chương 95: 95: Trở về
Chương 96: 96: Tâm Tư
Chương 97: 97: Phải cố gắng!
Chương 98: 98: Không gặp lại
Chương 99: 99: Nước ngoài
Chương 100: 100: Cuộc sống mới
Chương 101: 101: Cổ thần nước Mỹ
Chương 102: 102: Khó xử
Chương 103: 103: Một mua một bán
Chương 104: 104: Bạn cùng phòng
Chương 105: 105: Mê hoặc
Chương 106: 106: Vũ hội
Chương 107: 107: Hoàng tử và Lọ lem
Chương 108: 108: Không thể nhìn mặt bắt hình dong
Chương 109: 109: Nham hiểm
Chương 110: 110: Coi thường
Chương 111: 111: Chỉnh
Chương 112: 112: Cơ hội
Chương 113: 113: Du học
Chương 114: 114: Party
Chương 115: 115: Hàng xóm mới
Chương 116: 116: Duyên
Chương 117: 117: Khởi đầu tốt đẹp
Chương 118: 118: Điều kiện
Chương 119: 119: Đi chơi
Chương 120: 120: Bá đạo
Chương 121: 121: Đừng thích em!
Chương 122: 122: Anh có cách
Chương 123: 123: Ái muội
Chương 124: 124: Xoay chuyển càn khôn
Chương 125: 125: Anh nhất định còn thảm hơn tôi
Chương 126: 126: Trực diện quyết đấu
Chương 127: 127: Vịnh Xuân VS Hoa kiếm
Chương 128: 128: Ảo giác
Chương 129: 129: Bạn học mới
Chương 130: 130: Không gì sánh kịp
Chương 131: 131: Quyến rũ
Chương 132: 132: Đẹp hơn đá quý
Chương 133: 133: Dương oai trên sàn đấu!
Chương 134: 134: Nha đầu nhẫn tâm
Chương 135: 135: Ở bên anh, em chính là thiên sứ
Chương 136: 136: Tươi mát như bách hợp
Chương 137: 137: Mật ngọt
Chương 138: 138: Bảo tôi buông tha anh thế nào đây?
Chương 139: 139: Cuộc sống khỏe mạnh, hạnh phúc
Chương 140: 140: Phùng Tước chỉ thích Cố Trường Khanh
Chương 141: 141: Ba lần bảy lượt
Chương 142: 142: Do dự
Chương 143: 143: Ngày đẹp nhất
Chương 144: 144: Xuất quân
Chương 145: 145: Trả lại
Chương 146: 146: Tranh chấp
Chương 147: 147: Tan thành mây khói
Chương 148: 148: Lần này, chúng ta nói tạm biệt
Chương 149: 149: Trở về
Chương 150: 150: Khổng Ngọc Long
Chương 151: 151: Còn lâu tôi mới thua chị
Chương 152: 152: Cổ phần
Chương 153: 153: Phòng đầu tư
Chương 154: 154: Chèn ép
Chương 155: 155: Cổ đông Hoàng
Chương 156: 156: Tiệc rượu
Chương 157: 157: Gió nổi
Chương 158: 158: Câu chuyện tình yêu đẹp đẽ năm nào
Chương 159: 159: Phỏng vấn
Chương 160: 160: Đánh cược
Chương 161: 161: Xoay chuyển
Chương 162: 162: Cáo già
Chương 163: 163: Bom hẹn giờ
Chương 164: 164: Bốn người
Chương 165: 165: Tách ra
Chương 166: 166: Vô sỉ không giới hạn
Chương 167: 167: Có cần không?
Chương 168: 168: Cạnh tranh
Chương 169: 169: Bản kế hoạch
Chương 170: 170: Thắng
Chương 171: 171: Nghi ngờ
Chương 172: 172: Chó cắn nhau
Chương 173: 173: Quả đắng
Chương 174: 174: Phản công
Chương 175: 175: Gặp lại
Chương 176: 176: Gây rối
Chương 177: 177: Đừng lo lắng, có anh đây!
Chương 178: 178: Cô có thể cho anh cái gì?
Chương 179: 179: Đồng tâm hiệp lực
Chương 180: 180: Biết rõ là sai
Chương 181: 181: Nghiệt duyên
Chương 182: 182: Ba người cùng đi
Chương 183: 183: Tôi thích em
Chương 184: 184: Nguy hiểm
Chương 185: 185: Vô đề
Chương 186: 186: Bởi vì tôi bị điên
Chương 187: 187: Chân tướng
Chương 188: 188: Phu phục hà cầu
Chương 189: 189: Dừng ở đây
Chương 190: 190: Quay về
Chương 191: 191: Ngoại tình
Chương 192: 192: Tôn kính
Chương 193: 193: Ủng hộ
Chương 194: 194: Sổ sách
Chương 195: 195: Màu lam quyến rũ
Chương 196: 196: Hạnh phúc
Chương 197: 197: Tiệc sinh nhật 1
Chương 198: 198: Tiệc sinh nhật 2
Chương 199: 199: Bạn trai tốt nhất
Chương 200: 200: Thổ lộ
Chương 201: 201: Tôi hận
Chương 202: 202: Cạm bẫy
Chương 203: 203: Trả nợ
Chương 204: 204: Cơ hội
Chương 205: 205: Người tự coi thường mình thì sẽ bị người khác coi thường
Chương 206: 206: Lung lạc
Chương 207: 207: Đòn sát thủ
Chương 208: 208: Nghĩa trang
Chương 209: 209: Họp gia đình
Chương 210: 210: Tình cảm
Chương 211: 211: Giao dịch
Chương 212: 212: Đại hội cổ đông
Chương 213: 213: Không khống chế được
Chương 214: 214: Mày cút đi cho tao!
Chương 215: 215: Quỷ kế
Chương 216: 216: Phong ba
Chương 217: 217: Nghe rợn cả người
Chương 218: 218: Giết không tha
Chương 219: 219: Hội đồng quản trị
Chương 220: 220: Không khống chế được
Chương 221: 221: Máu lạnh
Chương 222: 222: Tận thế
Chương 223: 223: Oan uổng
Chương 224: 224: Cút đi!
Chương 225: 225: Em chỉ còn một mình
Chương 226: 226: Xúi giục
Chương 227: 227: Cha mẹ
Chương 228: 228
Chương 229: 229: Người thần bí
Chương 230: 230: Sterling
Chương 231: 231: Hẹn gặp
Chương 232: 232: Lựa chọn
Chương 233: 233: Nước mắt
Chương 234: 234: Anh thì tính là cái gì?
Chương 235: 235: Tôi cũng muốn
Chương 236: 236: Người này đi người kia đến
Chương 237: 237: Ra sức đánh chó xuống nước
Chương 238: 238: Nhanh chân đến trước
Chương 239: 239: Anh em
Chương 240: 240: Bí ẩn
Chương 241: 241: Nhất thời
Chương 242: 242: Giận mắng
Chương 243: 243: Thay máu
Chương 244: 244: Cơ hội
Chương 245: 245: Khiêu chiến
Chương 246: 246: Liều mạng
Chương 247: 247: Con xứng đáng với những điều tốt nhất!
Chương 248: 248: Linh hồn của vũ điệu
Chương 249: 249: Cùng khiêu vũ
Chương 250: 250: Chừng mực
Chương 251: 251: Chỉ cần em vui là tốt rồi
Chương 252: 252: Sự cố bất ngờ
Chương 253: 253: Chấn động toàn trường
Chương 254: 254: Hà khắc
Chương 255: 255: Chung tình với một cành hoa
Chương 256: 256: Không quan trọng
Chương 257: 257: Nhượng bộ
Chương 258: 258: Bà chủ
Chương 259: 259: Thịnh yến
Chương 260: 260: Cắt tim
Chương 261: 261: Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ông đâu!
Không tìm thấy chương nào phù hợp