Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 58: Sự cố
Lại tới một ngày thứ sáu, Hạ Diệu đã sớm thu dọn xong đồ đạc, nhìn đồng hồ thấy mới ba giờ rưỡi, phỏng chừng phải một lúc nữa mới có thể tan ca. Đang bấm đốt ngón tay tính thời gian tới chỗ Viên Tung thì lại nhận được chỉ thị của đại đội trưởng, thông báo có nhiệm vụ khẩn cấp, phái ba người là cậu và Tiểu Huy cùng Trương Điền xuất cảnh.
Đối tượng phải bắt lần này là một kẻ đã phạm tội hình sự nhiều lần, tên là Triệu Tường, mười sáu tuổi đã phải vào trại giáo dưỡng vì tội lưu manh ẩu đả, trong hai mươi năm sau đó từng phạm tội tám lần. Ngoài một lần đánh bạc, một lần phá hoại của công, còn lại đều là đánh lộn ẩu đả, nhiều lần bị phán tù có thời hạn hoặc tạm giam. Lần này là cảnh sát nhận được tin báo Triệu Tường thu mua súng ống thông qua con đường bất hợp pháp, lập tức triển khai hành động tiến hành vây bắt.
Sau khi đề ra phương án tác chiến, ba người mặc thường phục rồi đi tới núp sẵn trong tiểu khu của Triệu Tường.
Sáu giờ hơn, lúc Hạ Diệu bước lên bậc thang thứ tư của tầng một, đèn điều khiển bằng âm thanh trên hành lang tầng hai bỗng nhiên bật sáng. Hạ Diệu vừa ngẩng đầu lên, liền thấy trước mặt có năm gã đàn ông lực lưỡng đang đi xuống. Thì ra Triệu Tường định hành động sớm hơn dự kiến, số người dẫn theo cũng nhiều hơn hai người so với tin tình báo mà cảnh sát nhận được trước đó.
Tình hình như vậy khiến Tiểu Huy và Trương Điền đều không kiềm được mà toát hết mồ hôi.
“Không sao đâu!” Hạ Diệu bình tĩnh như thường, trấn an hai người bọn họ, “Các cậu hành động theo tôi.”
Cùng lúc ấy, đám Triệu Tường cũng phát hiện ra Hạ Diệu, Tiểu Huy và Trương Điền. Biết bị ngăn chặn, năm gã khua múa dao khoằm và ống tuýp nhọn, xông xuống dưới như nổi điên, một trận đụng độ chiến đấu trong hành lang nhỏ hẹp cứ thế bùng nổ.
Để đề phòng “đạn lạc” làm bị thương dân thường dưới lầu, ba người Hạ Diệu chỉ có thể dùng cảnh côn hoặc tay không để liều mạng với năm gã đàn ông lực lưỡng kia. Trong đó có hai gã thấy Hạ Diệu mi mục anh tuấn, da mịn thịt non, tưởng chỉ là lính tới bổ sung cho đủ quân số, liền xông về phía Hạ Diệu trước, định hạ cậu để mở đường máu xông ra ngoài.
Kết quả, Hạ Diệu đầu tiên là tung ra một cú đá xoáy, dùng chân phải giả vờ tấn công đối phương từ bên dưới, sau đó xoay người dùng chân trái công kích từ phía trên. Mạnh mẽ đá bay một gã tới cửa, đầu đập vào bức tường phía sau, mãi chẳng bò dậy được. Lại thêm một cú quẳng ngã bằng chân thật đẹp mắt, hung dữ quăng tên còn lại ra xa.
Giải quyết xong hai tên bên cạnh, Hạ Diệu mới phát hiện một tên đang khua khoắng dao khoằm ngay gần Trương Điền. Má trái của Trương Điền đã trúng một dao, máu tươi chảy ròng ròng. Hạ Diệu phi tới chỗ Trương Điền, thi triển thuật tóm giữ, đánh ngã tên kia, đoạt lấy dao khoằm. Trương Điền sử ra toàn bộ sức lực cuối cùng, đè trụ tên du côn rồi còng tay hắn lại.
Hạ Diệu lại quay đi xem thử tình hình của Tiểu Huy, đại não lập tức nổ ầm một cái, Triệu Tường đang dùng súng chỉ thẳng vào đầu Tiểu Huy, từng bước từng bước đi xuống lầu. Hạ Diệu nhắm đúng thời cơ, tung ra một chiêu tay không đoạt súng cực kỳ mạo hiểm, đây là học được từ chỗ Viên Tung, nhưng mức độ đẹp mắt thì còn kém xa so với Viên Tung.
Triệu Tường đã nhiều lần gây án, ít nhất cũng có thân thủ không tồi, Hạ Diệu dùng động tác nhanh nhẹn chuyển hướng nòng súng của Triệu Tường, nhưng không thể đoạt đi khẩu súng mà hắn đang nắm chặt trong tay. Hai người triền đấu một trận, ôm nhau lăn xuống cầu thang, súng rơi xuống tầng một qua chỗ ngoặt của cầu thang, bị Tiểu Huy lộn mấy vòng nhào tới nhặt được.
Khuỷu tay Hạ Diệu đập vào tay vịn cầu thang, một trận đau đớn tê dại tập kích thẳng tới vỏ đại não, cậu nghiến răng chịu đựng, ghì chặt lấy tay Triệu Tường không buông, mãi đến khi mấy cảnh sát khu vực từ bên ngoài xông vào viện trợ mới thôi.
Cuối cùng, năm gã du côn cũng bị chế ngự toàn bộ, áp giải lên xe cảnh sát.
Trương Điền được đưa vào bệnh viện khẩn cấp, phần mặt bị trọng thương, khâu mười tám mũi từ trán bên trái chạy dọc xuống cánh mũi phải.
“Có phải tôi bị hủy dung rồi không?” Trương Điền hỏi Hạ Diệu.
Hạ Diệu an ủi hắn, “Không việc gì, đàn ông có chút sẹo càng thêm gợi cảm, cậu xem có người còn cố tình vạch lên mặt mình hai ba đường đấy thôi.”
Trương Điền đột nhiên có chút nghẹn ngào, “Hôm nay nếu không nhờ có cậu, mạng của hai anh em tôi đều quẳng lại đây mất rồi.”
Tiểu Huy đứng bên cạnh lặng yên không nói, vành mắt cũng đỏ hoe.
“Được rồi, đều đã thế này còn câu nệ gì nữa?!”
Một lúc sau người nhà của Trương Điền đến, Hạ Diệu và Tiểu Huy rời khỏi phòng bệnh. Đi gần tới cửa bệnh viện, Tiểu Huy vỗ một cái lên vai Hạ Diệu, lúc này Hạ Diệu mới cảm thấy cánh tay của mình đau quặn một cách không bình thường.
“Cậu đi trước đi, tôi gọi điện thoại một cái.” Hạ Diệu bảo Tiểu Huy.
Sau khi Tiểu Huy đi rồi, Hạ Diệu tới khoa chỉnh hình chụp X-quang mới phát hiện mình bị gãy xương. Sau khi băng bó xong toàn bộ thì đã là tám giờ tối.
Hạ Diệu gọi một chiếc taxi, vốn định chạy thẳng về nhà. Kết quả đi tới hơn nửa đường, đột nhiên Hạ Diệu lại bảo: “Bác tài, tôi không về Vương Phủ Tỉnh nữa, cho xe chạy tới phố Kiến Ngoại đi ạ.”
Đối tượng phải bắt lần này là một kẻ đã phạm tội hình sự nhiều lần, tên là Triệu Tường, mười sáu tuổi đã phải vào trại giáo dưỡng vì tội lưu manh ẩu đả, trong hai mươi năm sau đó từng phạm tội tám lần. Ngoài một lần đánh bạc, một lần phá hoại của công, còn lại đều là đánh lộn ẩu đả, nhiều lần bị phán tù có thời hạn hoặc tạm giam. Lần này là cảnh sát nhận được tin báo Triệu Tường thu mua súng ống thông qua con đường bất hợp pháp, lập tức triển khai hành động tiến hành vây bắt.
Sau khi đề ra phương án tác chiến, ba người mặc thường phục rồi đi tới núp sẵn trong tiểu khu của Triệu Tường.
Sáu giờ hơn, lúc Hạ Diệu bước lên bậc thang thứ tư của tầng một, đèn điều khiển bằng âm thanh trên hành lang tầng hai bỗng nhiên bật sáng. Hạ Diệu vừa ngẩng đầu lên, liền thấy trước mặt có năm gã đàn ông lực lưỡng đang đi xuống. Thì ra Triệu Tường định hành động sớm hơn dự kiến, số người dẫn theo cũng nhiều hơn hai người so với tin tình báo mà cảnh sát nhận được trước đó.
Tình hình như vậy khiến Tiểu Huy và Trương Điền đều không kiềm được mà toát hết mồ hôi.
“Không sao đâu!” Hạ Diệu bình tĩnh như thường, trấn an hai người bọn họ, “Các cậu hành động theo tôi.”
Cùng lúc ấy, đám Triệu Tường cũng phát hiện ra Hạ Diệu, Tiểu Huy và Trương Điền. Biết bị ngăn chặn, năm gã khua múa dao khoằm và ống tuýp nhọn, xông xuống dưới như nổi điên, một trận đụng độ chiến đấu trong hành lang nhỏ hẹp cứ thế bùng nổ.
Để đề phòng “đạn lạc” làm bị thương dân thường dưới lầu, ba người Hạ Diệu chỉ có thể dùng cảnh côn hoặc tay không để liều mạng với năm gã đàn ông lực lưỡng kia. Trong đó có hai gã thấy Hạ Diệu mi mục anh tuấn, da mịn thịt non, tưởng chỉ là lính tới bổ sung cho đủ quân số, liền xông về phía Hạ Diệu trước, định hạ cậu để mở đường máu xông ra ngoài.
Kết quả, Hạ Diệu đầu tiên là tung ra một cú đá xoáy, dùng chân phải giả vờ tấn công đối phương từ bên dưới, sau đó xoay người dùng chân trái công kích từ phía trên. Mạnh mẽ đá bay một gã tới cửa, đầu đập vào bức tường phía sau, mãi chẳng bò dậy được. Lại thêm một cú quẳng ngã bằng chân thật đẹp mắt, hung dữ quăng tên còn lại ra xa.
Giải quyết xong hai tên bên cạnh, Hạ Diệu mới phát hiện một tên đang khua khoắng dao khoằm ngay gần Trương Điền. Má trái của Trương Điền đã trúng một dao, máu tươi chảy ròng ròng. Hạ Diệu phi tới chỗ Trương Điền, thi triển thuật tóm giữ, đánh ngã tên kia, đoạt lấy dao khoằm. Trương Điền sử ra toàn bộ sức lực cuối cùng, đè trụ tên du côn rồi còng tay hắn lại.
Hạ Diệu lại quay đi xem thử tình hình của Tiểu Huy, đại não lập tức nổ ầm một cái, Triệu Tường đang dùng súng chỉ thẳng vào đầu Tiểu Huy, từng bước từng bước đi xuống lầu. Hạ Diệu nhắm đúng thời cơ, tung ra một chiêu tay không đoạt súng cực kỳ mạo hiểm, đây là học được từ chỗ Viên Tung, nhưng mức độ đẹp mắt thì còn kém xa so với Viên Tung.
Triệu Tường đã nhiều lần gây án, ít nhất cũng có thân thủ không tồi, Hạ Diệu dùng động tác nhanh nhẹn chuyển hướng nòng súng của Triệu Tường, nhưng không thể đoạt đi khẩu súng mà hắn đang nắm chặt trong tay. Hai người triền đấu một trận, ôm nhau lăn xuống cầu thang, súng rơi xuống tầng một qua chỗ ngoặt của cầu thang, bị Tiểu Huy lộn mấy vòng nhào tới nhặt được.
Khuỷu tay Hạ Diệu đập vào tay vịn cầu thang, một trận đau đớn tê dại tập kích thẳng tới vỏ đại não, cậu nghiến răng chịu đựng, ghì chặt lấy tay Triệu Tường không buông, mãi đến khi mấy cảnh sát khu vực từ bên ngoài xông vào viện trợ mới thôi.
Cuối cùng, năm gã du côn cũng bị chế ngự toàn bộ, áp giải lên xe cảnh sát.
Trương Điền được đưa vào bệnh viện khẩn cấp, phần mặt bị trọng thương, khâu mười tám mũi từ trán bên trái chạy dọc xuống cánh mũi phải.
“Có phải tôi bị hủy dung rồi không?” Trương Điền hỏi Hạ Diệu.
Hạ Diệu an ủi hắn, “Không việc gì, đàn ông có chút sẹo càng thêm gợi cảm, cậu xem có người còn cố tình vạch lên mặt mình hai ba đường đấy thôi.”
Trương Điền đột nhiên có chút nghẹn ngào, “Hôm nay nếu không nhờ có cậu, mạng của hai anh em tôi đều quẳng lại đây mất rồi.”
Tiểu Huy đứng bên cạnh lặng yên không nói, vành mắt cũng đỏ hoe.
“Được rồi, đều đã thế này còn câu nệ gì nữa?!”
Một lúc sau người nhà của Trương Điền đến, Hạ Diệu và Tiểu Huy rời khỏi phòng bệnh. Đi gần tới cửa bệnh viện, Tiểu Huy vỗ một cái lên vai Hạ Diệu, lúc này Hạ Diệu mới cảm thấy cánh tay của mình đau quặn một cách không bình thường.
“Cậu đi trước đi, tôi gọi điện thoại một cái.” Hạ Diệu bảo Tiểu Huy.
Sau khi Tiểu Huy đi rồi, Hạ Diệu tới khoa chỉnh hình chụp X-quang mới phát hiện mình bị gãy xương. Sau khi băng bó xong toàn bộ thì đã là tám giờ tối.
Hạ Diệu gọi một chiếc taxi, vốn định chạy thẳng về nhà. Kết quả đi tới hơn nửa đường, đột nhiên Hạ Diệu lại bảo: “Bác tài, tôi không về Vương Phủ Tỉnh nữa, cho xe chạy tới phố Kiến Ngoại đi ạ.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Giải đọ sức
Chương 2: 2: Ai nói đấy?
Chương 3: 3: Nỗi niềm khó nói nghĩ lại còn kinh
Chương 4: 4: Giúp em làm mối đi mà!
Chương 5: 5: Nhân vật “nguy hiểm”
Chương 6: 6: Lần đầu giao chiến
Chương 7: 7: Một hộp bánh cookie
Chương 8: 8: Cút càng xa càng tốt!
Chương 9: 9: Đừng đặc biệt không biết xấu hổ như thế!
Chương 10: 10: Mắng cho chết nhà ngươi!
Chương 11: 11: Yểng ta chán nản rồi
Chương 12: 12: Thời gian trước khi bắn
Chương 13: 13: Tôi nhìn trúng cậu rồi
Chương 14: 14: Đây là cái kiểu logic gì chứ?
Chương 15: 15: Quần cậu có chút thấp!
Chương 16: 16: Chặt chẽ khóa trong tim
Chương 17: 17: Nếu cậu cười với tôi một chút…
Chương 18: 18: Đàn ông như này mới đủ tuyệt diệu!
Chương 19: 19: Không thể thương lượng
Chương 20: 20: Gửi nuôi
Chương 21: 21: Lặng thầm bảo vệ em
Chương 22: 22: Trong cửa sổ, ngoài cửa sổ
Chương 23: 23: Mặc quần nhỏ vào
Chương 24: 24: Tập kích đêm khuya
Chương 25: 25: Tiểu nhu tình đêm mưa
Chương 26: 26: Nhớ nhung đại yểng
Chương 27: 27: Tìm hiểu mặt bên
Chương 28: 28: Sao không chờ tôi về rồi hẵng kiểm tra sức khỏe?
Chương 29: 29: Vụng trộm
Chương 30: 30: Một chữ ngàn vàng
Chương 31: 31: Trúc mã hội tụ
Chương 32: 32: Cắn tai anh nha!
Chương 33: 33: Đại vũ trì thủy
Chương 34: 34: Dẫn trộm vào nhà
Chương 35: 35: Đêm qua người tôi cắn không phải là cậu?
Chương 36: 36: Đau đến thực tiêu hồn
Chương 37: 37: Tranh chấp
Chương 38: 38: Tuyên đại thiếu gia làm loạn không hối tiếc
Chương 39: 39: Cùng sửa máy tập
Chương 40: 40: Nhóc con ti tiện
Chương 41: 41: Bất công
Chương 42: 42: Đào củ sen
Chương 43: 43: Ham ăn
Chương 44: 44: Cùng tôi đi hóng gió
Chương 45: 45: Xuất phát nào!
Chương 46: 46: Tình yêu manh nha
Chương 47: 47: Đó là nụ hôn đầu của lão tử!
Chương 48: 48: Hiểu nhau thêm chút nữa
Chương 49: 49: Dừng xe!
Chương 50: 50: Tiểu bỉ ổi trong ổ chăn
Chương 51: 51: Không chống đỡ nổi
Chương 52: 52: Cuối cùng cũng tóm được mày rồi!
Chương 53: 53: Oan gia chạm trán
Chương 54: 54: Lại bị sập bẫy
Chương 55: 55: Hai quả lựu to
Chương 56: 56: Mỹ nam bên bể bơi
Chương 57: 57: Đại tiệc mỹ vị
Chương 58: 58: Sự cố
Chương 59: 59: Đút ăn
Chương 60: 60: Viện cớ mượn ổ chăn
Chương 61: 61: Tình cảm chạy lệch
Chương 62: 62: Khó chịu
Chương 63: 63: Một mình vụng trộm hành sự
Chương 64: 64: Xấu hổ đỏ bừng cả mặt
Chương 65: 65: Mở cửa ra, để tôi vào!
Chương 66: 66: Thời điểm tiến hành giải quyết mâu thuẫn
Chương 67: 67: Ông nội anh!
Chương 68: 68: Thu hoạch ngoài mong đợi
Chương 69: 69: Gãi thêm tí nữa đi
Chương 70: 70: Ngây thơ
Chương 71: 71: Cùng yêu cùng thương
Chương 72: 72: Cậu cũng đối tốt với hắn đi
Chương 73: 73: Tôi lạy cậu luôn
Chương 74: 74: Vuốt vuốt giận, không sao đâu mà
Chương 75: 75: Thật vừa
Chương 76: 76: Giới thiệu một cô bạn gái cho anh
Chương 77: 77: Tôi sắp bị em gái anh đùa đến chết rồi!
Chương 78: 78: Chườm nóng
Chương 79: 79: Cậu cứ tha hồ mà ghen đi
Chương 80: 80: Tu thân dưỡng tính
Chương 81: 81: Hắn là của tôi!
Chương 82: 82: Tiến triển thêm một bước
Chương 83: 83: Sĩ khả sát bất khả nhục (Quân tử thà chết không chịu nhục)
Chương 84: 84: Có thể chống lại ý trời
Chương 85: 85: Thêm một cái đầu não
Chương 86: 86: Đặc biệt hiếu thảo
Chương 87: 87: Hạ Diệu cậu ở lại
Chương 88: 88: Nhóc con, cho cậu khiêu khích này!
Chương 89: 89: Chuyến khởi hành lừa đảo
Chương 90: 90: Nỗi ám ảnh hoán đổi người
Chương 91: 91: Cậu á đem miệng giữ kín một chút
Chương 92: 92: Miễn tìm!
Chương 93: 93: Huynh muội tán gẫu
Chương 94: 94: Người vợ đảm
Chương 95: 95: Huynh đệ của anh hắn điên rồi!
Chương 96: 96: Kì nghỉ quá dài
Chương 97: 97: Đường về nhà chồng trắc trở
Chương 98: 98: Hảo tiểu tử
Chương 99: 99: Tôi không thể mất một người
Chương 100: 100: Hai gã đàn ông điên loạn
Chương 101: 101: BẮT ĐƯỢC "GIAN DÂM"
Chương 102: 102: Tiểu tổ tông ấm áp
Chương 103: 103: Cực kì đại phát
Chương 104: 104: Hậu quả của kì nghỉ đông
Chương 105: 105: Tôi phục cậu luôn!
Chương 106: 106: Cảm ơn cậu
Chương 107: 107: Mặt mày bầm dập
Chương 108: 108: Trứng trọc lốc không có lông
Chương 109: 109: Mắt to mắt nhỏ
Chương 110: 110: Giải trừ tâm bệnh
Chương 111: 111: Trả thù
Chương 112: 112: Tâm trí không thể thoải mái
Chương 113: 113: Chuyện không ngờ tới
Chương 114: 114: Một con sói đến từ phương bắc
Chương 115: 115: Viên đại tiểu thư đáng thương
Chương 116: 116: Một trò hề
Chương 117: 117: Tôi thật ngốc
Chương 118: 118: Khủng hoảng tứ phía
Chương 119: 119: Cảnh giới phóng đãng
Chương 120: 120: Cảm giác đã sai chỗ
Chương 121: 121: Hóa giải mâu thuẫn
Chương 122: 122: Anh chớ ép tôi dùng biện pháp mạnh
Chương 123: 123: Màn kịch chua xót
Chương 124: 124: Quần lót bị mất
Chương 125: 125: Cậu đêm qua đã hiện nguyên hình?
Chương 126: 126: Quần lót bị rộng
Chương 127: 127: Kẻ trộm đi bắt phạm nhân
Chương 128: 128: Làm hòa
Chương 129: 129: Bị dọa đến tè ra quần
Chương 130: 130: Chính là tự tin như vậy
Chương 131: 131: Bảo đảm không bạc đãi cậu
Chương 132: 132: Sáu quý ông tề tụ
Chương 133: 133: Không trượt một phát
Chương 134: 134: Giá quá mắc
Chương 135: 135: Tự hắc đế
Chương 136: 136: Tránh xa người này ra
Chương 137: 137: Tiêu chuẩn
Chương 138: 138: Nội bộ lục đục
Chương 139: 139: Cái gì gọi là trời sinh một đôi
Chương 140: 140: Phong tỏa huyệt cười
Chương 141: 141: Tình huống bất ngờ
Chương 142: 142: Gọi cứu binh
Chương 143: 143: CẢM ƠN "ĐẠI TẨU"
Chương 144: 144: Hạ tiểu yêu trở mặt
Chương 145: 145: Bắt đầu tính sổ
Chương 146: 146: Hiểu ra mọi chuyện
Chương 147: 147: Một mình tôi làm ba nghìn người
Chương 148: 148: Cậu đó nha nhãn thần thật tốt!
Chương 149: 149: Thật sự lo lắng!
Chương 150: 150: Gọi!
Chương 151: 151: Đại thần thánh từ trên trời giáng xuống!
Chương 152: 152: Nam nhân không có gì tốt
Chương 153: 153: Cùng 'báo ngạn tổ' nói lời ngôn tình
Chương 154: 154: Vạch trần
Chương 155: 155: Tuyên đại bịp
Chương 156: 156: Liên tục gặp trục trặc
Chương 157: 157: Thổ hào chân chính
Chương 158: 158: Đứng núi này trông núi nọ
Chương 159: 159: Nghìn vạn lần phải chờ tôi
Chương 160: 160: MAU TRẢ "ĐÒN BÁNH TÉT BỰ" LẠI CHO TA
Chương 161: 161: Vì cậu mà buộc hắn ra đi là đùa giỡn?
Chương 162: 162: Hy sinh
Chương 163: 163: Ngươi là người bị thần kinh
Chương 164: 164: Xé mở ngụy trang
Chương 165: 165: Loại bỏ tâm bệnh
Chương 166: 166: Biến cố
Chương 167: 167: Việc này tôi quyết định rồi
Chương 168: 168: Về nhà
Chương 169: 169: Cuộc chiến truyền thông bắt đầu!
Chương 170: 170: Cái gì mới được gọi là chân ái?
Chương 171: 171: Lòng đau tựa dao cắt
Chương 172: 172: Thẳng thắn một lần
Chương 173: 173: Mất tích
Chương 174: 174: Ách
Chương 175: 175: Anh ta tại sao cũng ở đây?
Chương 176: 176: Đại cuộc đã định
Chương 177: 177: Vật về nguyên chủ
Chương 178: 178: Cảm giác có nguy cơ
Chương 179: 179: Một chút giống con người cũng không có
Chương 180: 180: Thật sự rất thoải mái
Chương 181: 181: Cười
Chương 182: 182: Kỳ thực cậu đã sớm hối hận
Chương 183: 183: Con hươu tuyết ngu xuẩn
Chương 184: 184: Vô tình gặp trên đường
Chương 185: 185: Anh cứ chờ cho tới chết đi
Chương 186: 186: Không bao giờ chơi đùa nữa
Chương 187: 187: Biết vậy đừng làm
Chương 188: 188: Anh mãi là no.1
Chương 189: 189: Tình yêu trên bờ vai
Chương 190: 190: Tiếng gọi của tình yêu
Chương 191: 191: Tỉnh lại
Chương 192: 192: Hết lòng chăm sóc
Chương 193: 193: Đại tổ tông
Chương 194: 194: An ủi
Chương 195: 195: Chỉ nguyện được sống trong cơn mê đắm
Chương 196: 196: Chiến tích
Chương 197: 197: Rốt cục ai không đứng đắn ?
Chương 198: 198: Khẩu vị của cậu nặng như vậy?
Chương 199: 199: Cậu trốn đi đâu?
Chương 200: 200: Phản kích
Chương 201: 201: Thế nào lại là ngươi ???
Chương 202: 202: Hàn đại thần tiên
Chương 203: 203: Cắt đứt tơ tình
Chương 204: 204: Nội chiến
Chương 205: 205: Thừa dịp châm dầu
Chương 206: 206: Thực sự xinh đẹp phi thường
Chương 207: 207: Về nước
Chương 208: 208: Một cái tin nhắn
Chương 209: 209: Theo đuổi mẹ vợ
Chương 210: 210: Thật không có phẩm hạnh
Chương 211: 211: Ghen tuông với cả ngạch nương
Chương 212: 212: Giống như lột da heo
Chương 213: 213: Tôi thấy vậy cũng tốt!
Chương 214: 214: Biến đi! biến ra đi! biến đi
Chương 215: 215: cuối
Chương 216: 216: Phiên ngoại 1
Chương 217: 217: Phiên ngoại 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp