Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 23: Mặc quần nhỏ vào
Chẳng mấy chốc, trời thực sự đổ mưa, hơn nữa còn là mưa rền gió dữ. Mặc dù đã đóng cửa sổ nhưng Hạ Diệu vẫn có thể nghe được động tĩnh bên ngoài. Hạt mưa nện lộp độp lên bệ cửa sổ, nện đến lòng Hạ Diệu thất linh bát lạc, nện ra vô số tia lửa nhỏ.
Cậu đi tới bên cạnh cửa sổ, oán hận nhìn ra ngoài.
Nếu trời chỉ mưa thôi thì còn đỡ, đằng này lại gió giật ầm ầm kèm cả giông tố, cây dù trong tay Viên Tung đã bị chà đạp đến chẳng còn ra hình dạng.
“Cút lên xe anh đi!” Hạ Diệu tức giận rống lên một tiếng.
Kết quả chẳng trấn trụ được Viên Tung, lại còn rước cả mẹ Hạ tới.
“Con trai, làm sao vậy?”
Hạ Diệu tạm thời làm dịu hô hấp một chút, nói về phía cửa: “Mẹ, con không sao.”
“Sét đánh đấy, nhớ đóng cửa sổ cho chặt.”
“Vâng.”
Kết quả, Hạ Diệu chẳng những không đóng cửa sổ, mà còn mở phanh cửa sổ ra.
“Lăn vào đây!”
Viên Tung nhảy qua cửa sổ vào phòng chỉ trong nháy mắt, Hạ Diệu rõ ràng nhìn thấy một tia cười nhe nhởn ẩn giấu dưới khuôn mặt bình tĩnh của hắn.
Sau khi vào phòng, Hạ Diệu liền bảo Viên Tung đi tắm rửa trước, để tránh cả người ướt sũng, ngồi chỗ nào cũng bất tiện. Tiếp đó lại lấy một bộ đồ ngủ rộng thùng thình từ trong tủ quần áo ra, đưa cho Viên Tung.
Sau khi vào phòng tắm, Viên Tung mới phát hiện nơi này có đủ các loại đồ dưỡng da của trai tân Hạ Diệu, nhịn không được hừ cười một tiếng, còn thích làm đỏm nữa cơ!
Viên Tung tắm rửa xong đi ra ngoài, thấy Hạ Diệu đang phơi quần áo ướt của hắn lên dây.
“q**n l*t của c** nh* quá, mặc chật.” Viên Tung nói.
Hạ Diệu phừng một cái tím tái cả mặt.
“Cái đệch, ai bảo anh mặc?”
“Tôi thấy trong phòng tắm có treo, liền mặc.” Một bộ biểu tình như lẽ hiển nhiên.
Ánh mắt sắc lẻm lạnh băng của Hạ Diệu thẳng tắp trừng về phía hắn.
Viên Tung trượt tay tới bên xương hông cường tráng, ngữ khí đặc biệt cố tình.
“Không thì… bây giờ tôi cởi ra?”
“Không cần!”
Hạ Diệu cứng rắn gạt đi, sầm mặt đi về phía bàn viết.
Sau đó kéo mở ngăn bàn, lấy mô hình nhà gỗ ra.
“Lời ngày đó anh nói có còn tính không?” Hạ Diệu hỏi.
Viên Tung hỏi lại: “Lời gì?”
Hạ Diệu có chút không được tự nhiên nói: “Chính là gia cười với anh một cái, anh liền cho nó mặc vào một chiếc quần nhỏ.”
Nói xong bèn lấy con tò he hình người ra.
Viên Tung vừa thấy vậy, khóe môi căng cứng liền nhịn không được hiện lên một tia ý cười.
“Cười gì?” Hạ Diệu mặt mũi âm trầm.
Việc này phải ai cũng sẽ cười thôi, tiểu kê nhi và cái mông nho nhỏ của con tò he kia đều đã bị Hạ Diệu bôi đen, bên trên còn dính chút gì đó nhão nhão trông cực buồn cười. Xem ra trước đấy Hạ Diệu đã nỗ lực vô số lần, nghĩ muốn cho con tò he này mặc vào một chiếc quần nhỏ, kết quả tay nghề lại không được tốt, liền biến thành cái bộ dạng như hiện tại.
Viên Tung chép miệng, thản nhiên nói: “Độ khó tăng lên mất rồi, chỉ cười thôi không được!”
“Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!” Hạ Diệu nheo mắt nhòm Viên Tung, “Gia bảo anh sửa là đã coi trọng anh rồi! Có sửa hay không, không sửa thì trả đây!”
Viên Tung nghiêng đầu liếc nhìn Hạ Diệu, nói: “Sửa.”
Lúc này Hạ Diệu mới xem như có chút ý cười.
Thế là, ngoài trời đổ mưa to, trong nhà hai người ngồi bên cửa sổ. Hạ Diệu vừa nghe tiếng mưa rơi, vừa nghe tiếng đinh đinh đang đang của Viên Tung. Cậu đặc biệt buồn bực, vì sao cậu dùng búa cũng không đập được, mà Viên Tung chỉ dùng một con dao nhỏ lại có thể chém sắt như chém bùn thế?
“Lực không ở trên dao, mà ở nơi tay.” Viên Tung nói.
Hừ… Hạ Diệu hừ lạnh một tiếng.
Bất quá, không thể không khiến Hạ Diệu bội phục chính là đôi bàn tay to lớn thoạt nhìn vô cùng thô kệch của Viên Tung lại có thể làm được công việc tinh tế như vậy. Dao kẹp giữa ngón tay lưu loát uyển chuyển, làm việc đẽo gọt mà đặc biệt đẹp mắt. Chẳng mấy chốc, tiểu kê kê giương lên trời của con tò he đã biến mất, thay vào đó là một ụ nhỏ gồ lên chắc mẩy.
Chẳng biết Viên Tung động tay động chân kiểu gì, sau khi mặc quần nhỏ vào, trông nó chẳng những không đứng đắn hơn, trái lại còn có cảm giác mời gọi. Vẫn thường hay nói hoàn toàn tr*n tr** chẳng khiến người ta bị cám dỗ, nửa che nửa đậy mới gọi là gợi cảm, bàn tay thần sầu của Viên Tung đã diễn tả vô cùng sâu sắc câu nói này.
Hạ Diệu cảm thấy vẫn không được tự nhiên, lại nói: “Mặc quần dài vào.”
Viên Tung nâng mí mắt lên nhìn cậu một cái, nói: “Lượng công trình quá lớn, tôi không xoay chuyển được.”
“Anh tuyệt đối là cố ý.”
Viên Tung l**m l**m răng nanh, “Tôi chiếu theo yêu cầu của cậu đấy thôi? Cho nó mặc thêm một chiếc quần nhỏ. Cậu không nói rõ hiển nhiên là muốn nó lẳng lơ, còn trách tôi thủ nghệ bất tài.”
Cậu đi tới bên cạnh cửa sổ, oán hận nhìn ra ngoài.
Nếu trời chỉ mưa thôi thì còn đỡ, đằng này lại gió giật ầm ầm kèm cả giông tố, cây dù trong tay Viên Tung đã bị chà đạp đến chẳng còn ra hình dạng.
“Cút lên xe anh đi!” Hạ Diệu tức giận rống lên một tiếng.
Kết quả chẳng trấn trụ được Viên Tung, lại còn rước cả mẹ Hạ tới.
“Con trai, làm sao vậy?”
Hạ Diệu tạm thời làm dịu hô hấp một chút, nói về phía cửa: “Mẹ, con không sao.”
“Sét đánh đấy, nhớ đóng cửa sổ cho chặt.”
“Vâng.”
Kết quả, Hạ Diệu chẳng những không đóng cửa sổ, mà còn mở phanh cửa sổ ra.
“Lăn vào đây!”
Viên Tung nhảy qua cửa sổ vào phòng chỉ trong nháy mắt, Hạ Diệu rõ ràng nhìn thấy một tia cười nhe nhởn ẩn giấu dưới khuôn mặt bình tĩnh của hắn.
Sau khi vào phòng, Hạ Diệu liền bảo Viên Tung đi tắm rửa trước, để tránh cả người ướt sũng, ngồi chỗ nào cũng bất tiện. Tiếp đó lại lấy một bộ đồ ngủ rộng thùng thình từ trong tủ quần áo ra, đưa cho Viên Tung.
Sau khi vào phòng tắm, Viên Tung mới phát hiện nơi này có đủ các loại đồ dưỡng da của trai tân Hạ Diệu, nhịn không được hừ cười một tiếng, còn thích làm đỏm nữa cơ!
Viên Tung tắm rửa xong đi ra ngoài, thấy Hạ Diệu đang phơi quần áo ướt của hắn lên dây.
“q**n l*t của c** nh* quá, mặc chật.” Viên Tung nói.
Hạ Diệu phừng một cái tím tái cả mặt.
“Cái đệch, ai bảo anh mặc?”
“Tôi thấy trong phòng tắm có treo, liền mặc.” Một bộ biểu tình như lẽ hiển nhiên.
Ánh mắt sắc lẻm lạnh băng của Hạ Diệu thẳng tắp trừng về phía hắn.
Viên Tung trượt tay tới bên xương hông cường tráng, ngữ khí đặc biệt cố tình.
“Không thì… bây giờ tôi cởi ra?”
“Không cần!”
Hạ Diệu cứng rắn gạt đi, sầm mặt đi về phía bàn viết.
Sau đó kéo mở ngăn bàn, lấy mô hình nhà gỗ ra.
“Lời ngày đó anh nói có còn tính không?” Hạ Diệu hỏi.
Viên Tung hỏi lại: “Lời gì?”
Hạ Diệu có chút không được tự nhiên nói: “Chính là gia cười với anh một cái, anh liền cho nó mặc vào một chiếc quần nhỏ.”
Nói xong bèn lấy con tò he hình người ra.
Viên Tung vừa thấy vậy, khóe môi căng cứng liền nhịn không được hiện lên một tia ý cười.
“Cười gì?” Hạ Diệu mặt mũi âm trầm.
Việc này phải ai cũng sẽ cười thôi, tiểu kê nhi và cái mông nho nhỏ của con tò he kia đều đã bị Hạ Diệu bôi đen, bên trên còn dính chút gì đó nhão nhão trông cực buồn cười. Xem ra trước đấy Hạ Diệu đã nỗ lực vô số lần, nghĩ muốn cho con tò he này mặc vào một chiếc quần nhỏ, kết quả tay nghề lại không được tốt, liền biến thành cái bộ dạng như hiện tại.
Viên Tung chép miệng, thản nhiên nói: “Độ khó tăng lên mất rồi, chỉ cười thôi không được!”
“Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!” Hạ Diệu nheo mắt nhòm Viên Tung, “Gia bảo anh sửa là đã coi trọng anh rồi! Có sửa hay không, không sửa thì trả đây!”
Viên Tung nghiêng đầu liếc nhìn Hạ Diệu, nói: “Sửa.”
Lúc này Hạ Diệu mới xem như có chút ý cười.
Thế là, ngoài trời đổ mưa to, trong nhà hai người ngồi bên cửa sổ. Hạ Diệu vừa nghe tiếng mưa rơi, vừa nghe tiếng đinh đinh đang đang của Viên Tung. Cậu đặc biệt buồn bực, vì sao cậu dùng búa cũng không đập được, mà Viên Tung chỉ dùng một con dao nhỏ lại có thể chém sắt như chém bùn thế?
“Lực không ở trên dao, mà ở nơi tay.” Viên Tung nói.
Hừ… Hạ Diệu hừ lạnh một tiếng.
Bất quá, không thể không khiến Hạ Diệu bội phục chính là đôi bàn tay to lớn thoạt nhìn vô cùng thô kệch của Viên Tung lại có thể làm được công việc tinh tế như vậy. Dao kẹp giữa ngón tay lưu loát uyển chuyển, làm việc đẽo gọt mà đặc biệt đẹp mắt. Chẳng mấy chốc, tiểu kê kê giương lên trời của con tò he đã biến mất, thay vào đó là một ụ nhỏ gồ lên chắc mẩy.
Chẳng biết Viên Tung động tay động chân kiểu gì, sau khi mặc quần nhỏ vào, trông nó chẳng những không đứng đắn hơn, trái lại còn có cảm giác mời gọi. Vẫn thường hay nói hoàn toàn tr*n tr** chẳng khiến người ta bị cám dỗ, nửa che nửa đậy mới gọi là gợi cảm, bàn tay thần sầu của Viên Tung đã diễn tả vô cùng sâu sắc câu nói này.
Hạ Diệu cảm thấy vẫn không được tự nhiên, lại nói: “Mặc quần dài vào.”
Viên Tung nâng mí mắt lên nhìn cậu một cái, nói: “Lượng công trình quá lớn, tôi không xoay chuyển được.”
“Anh tuyệt đối là cố ý.”
Viên Tung l**m l**m răng nanh, “Tôi chiếu theo yêu cầu của cậu đấy thôi? Cho nó mặc thêm một chiếc quần nhỏ. Cậu không nói rõ hiển nhiên là muốn nó lẳng lơ, còn trách tôi thủ nghệ bất tài.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Giải đọ sức
Chương 2: 2: Ai nói đấy?
Chương 3: 3: Nỗi niềm khó nói nghĩ lại còn kinh
Chương 4: 4: Giúp em làm mối đi mà!
Chương 5: 5: Nhân vật “nguy hiểm”
Chương 6: 6: Lần đầu giao chiến
Chương 7: 7: Một hộp bánh cookie
Chương 8: 8: Cút càng xa càng tốt!
Chương 9: 9: Đừng đặc biệt không biết xấu hổ như thế!
Chương 10: 10: Mắng cho chết nhà ngươi!
Chương 11: 11: Yểng ta chán nản rồi
Chương 12: 12: Thời gian trước khi bắn
Chương 13: 13: Tôi nhìn trúng cậu rồi
Chương 14: 14: Đây là cái kiểu logic gì chứ?
Chương 15: 15: Quần cậu có chút thấp!
Chương 16: 16: Chặt chẽ khóa trong tim
Chương 17: 17: Nếu cậu cười với tôi một chút…
Chương 18: 18: Đàn ông như này mới đủ tuyệt diệu!
Chương 19: 19: Không thể thương lượng
Chương 20: 20: Gửi nuôi
Chương 21: 21: Lặng thầm bảo vệ em
Chương 22: 22: Trong cửa sổ, ngoài cửa sổ
Chương 23: 23: Mặc quần nhỏ vào
Chương 24: 24: Tập kích đêm khuya
Chương 25: 25: Tiểu nhu tình đêm mưa
Chương 26: 26: Nhớ nhung đại yểng
Chương 27: 27: Tìm hiểu mặt bên
Chương 28: 28: Sao không chờ tôi về rồi hẵng kiểm tra sức khỏe?
Chương 29: 29: Vụng trộm
Chương 30: 30: Một chữ ngàn vàng
Chương 31: 31: Trúc mã hội tụ
Chương 32: 32: Cắn tai anh nha!
Chương 33: 33: Đại vũ trì thủy
Chương 34: 34: Dẫn trộm vào nhà
Chương 35: 35: Đêm qua người tôi cắn không phải là cậu?
Chương 36: 36: Đau đến thực tiêu hồn
Chương 37: 37: Tranh chấp
Chương 38: 38: Tuyên đại thiếu gia làm loạn không hối tiếc
Chương 39: 39: Cùng sửa máy tập
Chương 40: 40: Nhóc con ti tiện
Chương 41: 41: Bất công
Chương 42: 42: Đào củ sen
Chương 43: 43: Ham ăn
Chương 44: 44: Cùng tôi đi hóng gió
Chương 45: 45: Xuất phát nào!
Chương 46: 46: Tình yêu manh nha
Chương 47: 47: Đó là nụ hôn đầu của lão tử!
Chương 48: 48: Hiểu nhau thêm chút nữa
Chương 49: 49: Dừng xe!
Chương 50: 50: Tiểu bỉ ổi trong ổ chăn
Chương 51: 51: Không chống đỡ nổi
Chương 52: 52: Cuối cùng cũng tóm được mày rồi!
Chương 53: 53: Oan gia chạm trán
Chương 54: 54: Lại bị sập bẫy
Chương 55: 55: Hai quả lựu to
Chương 56: 56: Mỹ nam bên bể bơi
Chương 57: 57: Đại tiệc mỹ vị
Chương 58: 58: Sự cố
Chương 59: 59: Đút ăn
Chương 60: 60: Viện cớ mượn ổ chăn
Chương 61: 61: Tình cảm chạy lệch
Chương 62: 62: Khó chịu
Chương 63: 63: Một mình vụng trộm hành sự
Chương 64: 64: Xấu hổ đỏ bừng cả mặt
Chương 65: 65: Mở cửa ra, để tôi vào!
Chương 66: 66: Thời điểm tiến hành giải quyết mâu thuẫn
Chương 67: 67: Ông nội anh!
Chương 68: 68: Thu hoạch ngoài mong đợi
Chương 69: 69: Gãi thêm tí nữa đi
Chương 70: 70: Ngây thơ
Chương 71: 71: Cùng yêu cùng thương
Chương 72: 72: Cậu cũng đối tốt với hắn đi
Chương 73: 73: Tôi lạy cậu luôn
Chương 74: 74: Vuốt vuốt giận, không sao đâu mà
Chương 75: 75: Thật vừa
Chương 76: 76: Giới thiệu một cô bạn gái cho anh
Chương 77: 77: Tôi sắp bị em gái anh đùa đến chết rồi!
Chương 78: 78: Chườm nóng
Chương 79: 79: Cậu cứ tha hồ mà ghen đi
Chương 80: 80: Tu thân dưỡng tính
Chương 81: 81: Hắn là của tôi!
Chương 82: 82: Tiến triển thêm một bước
Chương 83: 83: Sĩ khả sát bất khả nhục (Quân tử thà chết không chịu nhục)
Chương 84: 84: Có thể chống lại ý trời
Chương 85: 85: Thêm một cái đầu não
Chương 86: 86: Đặc biệt hiếu thảo
Chương 87: 87: Hạ Diệu cậu ở lại
Chương 88: 88: Nhóc con, cho cậu khiêu khích này!
Chương 89: 89: Chuyến khởi hành lừa đảo
Chương 90: 90: Nỗi ám ảnh hoán đổi người
Chương 91: 91: Cậu á đem miệng giữ kín một chút
Chương 92: 92: Miễn tìm!
Chương 93: 93: Huynh muội tán gẫu
Chương 94: 94: Người vợ đảm
Chương 95: 95: Huynh đệ của anh hắn điên rồi!
Chương 96: 96: Kì nghỉ quá dài
Chương 97: 97: Đường về nhà chồng trắc trở
Chương 98: 98: Hảo tiểu tử
Chương 99: 99: Tôi không thể mất một người
Chương 100: 100: Hai gã đàn ông điên loạn
Chương 101: 101: BẮT ĐƯỢC "GIAN DÂM"
Chương 102: 102: Tiểu tổ tông ấm áp
Chương 103: 103: Cực kì đại phát
Chương 104: 104: Hậu quả của kì nghỉ đông
Chương 105: 105: Tôi phục cậu luôn!
Chương 106: 106: Cảm ơn cậu
Chương 107: 107: Mặt mày bầm dập
Chương 108: 108: Trứng trọc lốc không có lông
Chương 109: 109: Mắt to mắt nhỏ
Chương 110: 110: Giải trừ tâm bệnh
Chương 111: 111: Trả thù
Chương 112: 112: Tâm trí không thể thoải mái
Chương 113: 113: Chuyện không ngờ tới
Chương 114: 114: Một con sói đến từ phương bắc
Chương 115: 115: Viên đại tiểu thư đáng thương
Chương 116: 116: Một trò hề
Chương 117: 117: Tôi thật ngốc
Chương 118: 118: Khủng hoảng tứ phía
Chương 119: 119: Cảnh giới phóng đãng
Chương 120: 120: Cảm giác đã sai chỗ
Chương 121: 121: Hóa giải mâu thuẫn
Chương 122: 122: Anh chớ ép tôi dùng biện pháp mạnh
Chương 123: 123: Màn kịch chua xót
Chương 124: 124: Quần lót bị mất
Chương 125: 125: Cậu đêm qua đã hiện nguyên hình?
Chương 126: 126: Quần lót bị rộng
Chương 127: 127: Kẻ trộm đi bắt phạm nhân
Chương 128: 128: Làm hòa
Chương 129: 129: Bị dọa đến tè ra quần
Chương 130: 130: Chính là tự tin như vậy
Chương 131: 131: Bảo đảm không bạc đãi cậu
Chương 132: 132: Sáu quý ông tề tụ
Chương 133: 133: Không trượt một phát
Chương 134: 134: Giá quá mắc
Chương 135: 135: Tự hắc đế
Chương 136: 136: Tránh xa người này ra
Chương 137: 137: Tiêu chuẩn
Chương 138: 138: Nội bộ lục đục
Chương 139: 139: Cái gì gọi là trời sinh một đôi
Chương 140: 140: Phong tỏa huyệt cười
Chương 141: 141: Tình huống bất ngờ
Chương 142: 142: Gọi cứu binh
Chương 143: 143: CẢM ƠN "ĐẠI TẨU"
Chương 144: 144: Hạ tiểu yêu trở mặt
Chương 145: 145: Bắt đầu tính sổ
Chương 146: 146: Hiểu ra mọi chuyện
Chương 147: 147: Một mình tôi làm ba nghìn người
Chương 148: 148: Cậu đó nha nhãn thần thật tốt!
Chương 149: 149: Thật sự lo lắng!
Chương 150: 150: Gọi!
Chương 151: 151: Đại thần thánh từ trên trời giáng xuống!
Chương 152: 152: Nam nhân không có gì tốt
Chương 153: 153: Cùng 'báo ngạn tổ' nói lời ngôn tình
Chương 154: 154: Vạch trần
Chương 155: 155: Tuyên đại bịp
Chương 156: 156: Liên tục gặp trục trặc
Chương 157: 157: Thổ hào chân chính
Chương 158: 158: Đứng núi này trông núi nọ
Chương 159: 159: Nghìn vạn lần phải chờ tôi
Chương 160: 160: MAU TRẢ "ĐÒN BÁNH TÉT BỰ" LẠI CHO TA
Chương 161: 161: Vì cậu mà buộc hắn ra đi là đùa giỡn?
Chương 162: 162: Hy sinh
Chương 163: 163: Ngươi là người bị thần kinh
Chương 164: 164: Xé mở ngụy trang
Chương 165: 165: Loại bỏ tâm bệnh
Chương 166: 166: Biến cố
Chương 167: 167: Việc này tôi quyết định rồi
Chương 168: 168: Về nhà
Chương 169: 169: Cuộc chiến truyền thông bắt đầu!
Chương 170: 170: Cái gì mới được gọi là chân ái?
Chương 171: 171: Lòng đau tựa dao cắt
Chương 172: 172: Thẳng thắn một lần
Chương 173: 173: Mất tích
Chương 174: 174: Ách
Chương 175: 175: Anh ta tại sao cũng ở đây?
Chương 176: 176: Đại cuộc đã định
Chương 177: 177: Vật về nguyên chủ
Chương 178: 178: Cảm giác có nguy cơ
Chương 179: 179: Một chút giống con người cũng không có
Chương 180: 180: Thật sự rất thoải mái
Chương 181: 181: Cười
Chương 182: 182: Kỳ thực cậu đã sớm hối hận
Chương 183: 183: Con hươu tuyết ngu xuẩn
Chương 184: 184: Vô tình gặp trên đường
Chương 185: 185: Anh cứ chờ cho tới chết đi
Chương 186: 186: Không bao giờ chơi đùa nữa
Chương 187: 187: Biết vậy đừng làm
Chương 188: 188: Anh mãi là no.1
Chương 189: 189: Tình yêu trên bờ vai
Chương 190: 190: Tiếng gọi của tình yêu
Chương 191: 191: Tỉnh lại
Chương 192: 192: Hết lòng chăm sóc
Chương 193: 193: Đại tổ tông
Chương 194: 194: An ủi
Chương 195: 195: Chỉ nguyện được sống trong cơn mê đắm
Chương 196: 196: Chiến tích
Chương 197: 197: Rốt cục ai không đứng đắn ?
Chương 198: 198: Khẩu vị của cậu nặng như vậy?
Chương 199: 199: Cậu trốn đi đâu?
Chương 200: 200: Phản kích
Chương 201: 201: Thế nào lại là ngươi ???
Chương 202: 202: Hàn đại thần tiên
Chương 203: 203: Cắt đứt tơ tình
Chương 204: 204: Nội chiến
Chương 205: 205: Thừa dịp châm dầu
Chương 206: 206: Thực sự xinh đẹp phi thường
Chương 207: 207: Về nước
Chương 208: 208: Một cái tin nhắn
Chương 209: 209: Theo đuổi mẹ vợ
Chương 210: 210: Thật không có phẩm hạnh
Chương 211: 211: Ghen tuông với cả ngạch nương
Chương 212: 212: Giống như lột da heo
Chương 213: 213: Tôi thấy vậy cũng tốt!
Chương 214: 214: Biến đi! biến ra đi! biến đi
Chương 215: 215: cuối
Chương 216: 216: Phiên ngoại 1
Chương 217: 217: Phiên ngoại 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp