Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 15: Quy củ
.
Sắc trời đã tối, Vân Nhiễm nhìn Vân Tử Khiếu: “Phụ vương, con về nghỉ ngơi, mấy ngày đi xe ngựa cũng mệt muốn chết rồi.”
“Được, đi dim sớm nghỉ ngơi, đừng suy nghĩ nghiều.”
Vân Nhiễm đứng dậy, cùng Vân vương phi nói một tiếng rồi rời ra ngoài, nàng nhìn thấy trong mắt bà ta lóe ra ghen tị, nữ nhân này ghen với nàng,
Sáng sớm hôm sau, Hoàng thượng ban thưởng đồ đưa đến phòng khách viện Như Hương, Anh Đào vào bẩm báo, nàng chỉ mơ hồ hừ một tiếng, không thèm quan tâm, đánh người ta một cái giờ lại cho kẹo sao, tân hoàng cũng thật có thủ đoạn, bất quá nàng đâu có dễ lừa gạt.
Đến khi sắc trời đã không còn sớm, nàng ăn xong điểm tâm Triệu ma ma mua từ Bảo thực trai, liền đến Trà Ngọc viện thỉnh an lão vương phi, nàng trở về còn chưa có qua thỉnh an lão thái thái.
“Lý ma ma, hôm nay hoàng thưởng ban thưởng đồ, bản quận chúa muốn đi thỉnh an lão vương phi, ngươi thay ta ký nhận rồi chuyển vào khố phòng.”
“Ân, quận chúa,” Lý ma ma vui mừng đáp, không có nhìn thấy ánh mắt Vân Nhiễm tối lại, u ám lạnh như băng.
Vân Nhiễm phân phó Lý ma ma lại nhìn về phía Lệ Chi: “Ngươi ở lại quan sát Lý ma ma, có cái gì thì báo lại cho ta.”
“Ân,” Lệ Chi lĩnh mệnh, thật ra Lý ma ma cũng không tính động tay, đây đều là vật phẩm hoàng thượng ngự ban, động tay vào lại mất cái mạng nhỏ.
Viện Trà Ngọc là nơi lão vương phi ở, bà là mẫu thân của Vân Tử Khiếu, trước kia không thích Vân Nhiêm, đối với nàng rất hờ hững, đối với những việc Vân vương phi làm, nàng cũng mắt nhắm mắt mỏ cho qua, bởi Vân vương phi Nguyễn Tâm Lan là cháu gái nàng.
Viện Trà Ngọc có năm gian, phía trước viện chính trồng không ít hoa cổ tuy đã vào đông nhưng vẫn không tiêu điều xơ xác, ở giữa có một con đường đem sân chia làm hai, bên cạnh sân có đình nghỉ chân, toàn sân toát ra vẻ khí phái.
Gian nhà chính giữa, là Ninh An đường, trước có màn che treo bức hoa điểu trùng ngư, bên trong bình phong là phòng nhỏ lão vương phi thường dùng để tiếp khách, bất quá hiện tại lão vương phi cũng không có ở đây, mà ở ấm sa các, vào đông trời lạnh, lão vương phi bình thường không rời khỏi ấm sa các.
Vân Nhiễm dẫn Triệu ma ma đi theo nha hoàn dẫn đường đi qua ninh an đường, tiến vào hậu viện, sân sau này có không ít phòng ốc, hai bên hành lang đều có sương phòng, không ít nha hoàn, bà tử đang nói cười, có nhân phát hieenjra Vân Nhiễm không khí liền im lặng, không ai dám hé răng nhìn một đám người đi tới.
Bất quá có tiểu nha hoàn đã sớm vào bẩm báo với lão vương phi.
Vân Nhiễm mắt lạnh đều nhìn thấy tất có, nở nụ cười có chút châm chọc, nha hoàn bên người lão vương phi chỉ sợ còn đáng giá hơn so với người cháu gái này.
Nếu không phải nàng nhận lời sư phó hồi Lương Thành điều tra ai là minh quân, nàng cũng lười trở lại vương phủ.
Bất quá phụ vương đối với nàng rất tốt, nếu không chỉ sợ nàng ở vương phủ cũng không thể an bình.
Vân Nhiễm dẫn hai người tới, còn nghe được bên trong vang lên tiếng cười nói, sau đó liền yên tĩnh, tiếng Vân Tử Khiếu lại vang đến: “Nhiễm Nhi đến đây, mau dẫn nàng vào.”
“Ân, vương gia.” Tiểu nha hoàn nhanh chóng đi ra nhìn vẻ mặt khẽ ucowif của Vân Nhiễm, tim không khỏi loạn nhịp, quận chúa có chút đáng sợ, trước kia đến đây nàng luôn sợ sệt bất an, sao bây giờ lại bình tĩnh thản nhiên làm người ta không nắm bắt được, có chút sợ hãi.
“Quận chúa, vương gi mời người đi vào.” Nha hoàn này là Yến Nhi nhị đẳng nha hoàn bên người lão vương phi.
Vân Nhiễm gật đầu rồi đi vào. Bên trong ấm sa các ngồi đầy người, chính giữa là lão thái thái khuôn mặt tuy nhìn phúc hậu nhưng ánh mắt lạnh nhạt.Vân Nhiễm không nhịn được cười càng thêm ngọt, không thích nàng nàng càng làm bà khó chịu.
Vân Tử Khiếu lên tiếng: “Nhiễm Nhi, con mau tới đây, gặp qua tổ mẫu.”
Vân Nhiễm đáp đừng đi qua hành lễ với lão thái thái: “Nhiễm Nhi gặp qua tổ mẫu.”
Lão vương phi gật đầu, tuy rằng đối với nàng không thích nhưng trước mặt con bà, vẫn phải thể hiện ra sự từ ái.
Lão phu nhân nắm tay Vân Nhiễm đánh giá nàng vài lần, phát hiện nàng không có đẹp như trước nhịn không được thở dài: “Xem ra Phượng Thai Huyền không phải là một nơi tốt đem Nhiễm Nhi nhà chúng ta trở nên xấu như vây.”
Lão vương phi vừa dứt lời đã có người hừ lạnh nói: “Người ta thường nói nguyện làm ma Hoài Nam cũng không muốn làm nhân nơi khác, chứng tot Hoài Nam kia rất tốt, Phượng Thai Huyền lại là trấn lớn nhất Hoài Nam, tự nhiên cũng tốt vô cùng, nói nàng bị dưỡng xấu chi bằng vốn dĩ là nàng xấu.”
Vân Nhiễm nhíu mày, người vừa mở miệng là tứ tiểu thư Vân Vãn Tuyết, nàng luôn xúc động l* m*ng, dễ bị ăn thua thiệt, Vân Nhiễm tuyệt không lo lắng nữ nhân này cùng lười so đo với nàng.
Trong phòng ngoại trừ Vân Tử Khiếu cùng Vân vương phi còn có hai tiểu thiếp một người là Hạ Cơ sinh ra ngũ tiểu thư Vân Vũ San, một người là Dung Yên sinh ra lục tiểu thư Vân Liên Nhị.
Ngoại trừ người vương phủ còn có hai vị tiểu thư, một người là cháu ngoại lão vương phi Hạ Ngọc Trân mẫu thân sớm mất từ nhỏ sống ở vương phủ mị người gọi nàng là biểu tiểu thư, rất được lão vương phi sủng ái, so với Vân Nhiễm càng thân hơn, người khác là Vân Hương Di đích nữ chi thứ hai, cũng được lão thái thái đón đến vương phủ hưởng thụ đãi ngộ của tiểu thư vương phủ, người trong vương phủ gọi nàng là nhị tiểu thư,
Hạ Ngọc Trân dung mạo thanh lệ, thông tuệ, Vân Hương Di uyển chuyển hàm súc, cả hai đều không để Vân Nhiễm vào mắt còn có chút khinh miệt vui sướng khi người gặp họa, Vân Nhiễm trước khi xuống núi đã tự làm thấp chính mình, không nghĩ tới vương phủ lại nhiều người thế này, thật có chút đau đầu.
Lão hổ không phát uy các nàng tưởng ta là mèo bệnh sao.
Vân Nhiễm khóe môi ý cười càng đậm, nâng mắt nhìn lão vương phi nói: “Tổ mẫu, phủ chúng ta có phải nên tiến cung mời một ma ma vào phủ dạy quy củ cho các tiểu thư không? Nếu để người ngoài biết tiểu thư vương phủ lại không hiểu quy củ không tuân thủ lễ nghi, mặt mũi vương phủ biết để đi đâu.”
Sắc trời đã tối, Vân Nhiễm nhìn Vân Tử Khiếu: “Phụ vương, con về nghỉ ngơi, mấy ngày đi xe ngựa cũng mệt muốn chết rồi.”
“Được, đi dim sớm nghỉ ngơi, đừng suy nghĩ nghiều.”
Vân Nhiễm đứng dậy, cùng Vân vương phi nói một tiếng rồi rời ra ngoài, nàng nhìn thấy trong mắt bà ta lóe ra ghen tị, nữ nhân này ghen với nàng,
Sáng sớm hôm sau, Hoàng thượng ban thưởng đồ đưa đến phòng khách viện Như Hương, Anh Đào vào bẩm báo, nàng chỉ mơ hồ hừ một tiếng, không thèm quan tâm, đánh người ta một cái giờ lại cho kẹo sao, tân hoàng cũng thật có thủ đoạn, bất quá nàng đâu có dễ lừa gạt.
Đến khi sắc trời đã không còn sớm, nàng ăn xong điểm tâm Triệu ma ma mua từ Bảo thực trai, liền đến Trà Ngọc viện thỉnh an lão vương phi, nàng trở về còn chưa có qua thỉnh an lão thái thái.
“Lý ma ma, hôm nay hoàng thưởng ban thưởng đồ, bản quận chúa muốn đi thỉnh an lão vương phi, ngươi thay ta ký nhận rồi chuyển vào khố phòng.”
“Ân, quận chúa,” Lý ma ma vui mừng đáp, không có nhìn thấy ánh mắt Vân Nhiễm tối lại, u ám lạnh như băng.
Vân Nhiễm phân phó Lý ma ma lại nhìn về phía Lệ Chi: “Ngươi ở lại quan sát Lý ma ma, có cái gì thì báo lại cho ta.”
“Ân,” Lệ Chi lĩnh mệnh, thật ra Lý ma ma cũng không tính động tay, đây đều là vật phẩm hoàng thượng ngự ban, động tay vào lại mất cái mạng nhỏ.
Viện Trà Ngọc là nơi lão vương phi ở, bà là mẫu thân của Vân Tử Khiếu, trước kia không thích Vân Nhiêm, đối với nàng rất hờ hững, đối với những việc Vân vương phi làm, nàng cũng mắt nhắm mắt mỏ cho qua, bởi Vân vương phi Nguyễn Tâm Lan là cháu gái nàng.
Viện Trà Ngọc có năm gian, phía trước viện chính trồng không ít hoa cổ tuy đã vào đông nhưng vẫn không tiêu điều xơ xác, ở giữa có một con đường đem sân chia làm hai, bên cạnh sân có đình nghỉ chân, toàn sân toát ra vẻ khí phái.
Gian nhà chính giữa, là Ninh An đường, trước có màn che treo bức hoa điểu trùng ngư, bên trong bình phong là phòng nhỏ lão vương phi thường dùng để tiếp khách, bất quá hiện tại lão vương phi cũng không có ở đây, mà ở ấm sa các, vào đông trời lạnh, lão vương phi bình thường không rời khỏi ấm sa các.
Vân Nhiễm dẫn Triệu ma ma đi theo nha hoàn dẫn đường đi qua ninh an đường, tiến vào hậu viện, sân sau này có không ít phòng ốc, hai bên hành lang đều có sương phòng, không ít nha hoàn, bà tử đang nói cười, có nhân phát hieenjra Vân Nhiễm không khí liền im lặng, không ai dám hé răng nhìn một đám người đi tới.
Bất quá có tiểu nha hoàn đã sớm vào bẩm báo với lão vương phi.
Vân Nhiễm mắt lạnh đều nhìn thấy tất có, nở nụ cười có chút châm chọc, nha hoàn bên người lão vương phi chỉ sợ còn đáng giá hơn so với người cháu gái này.
Nếu không phải nàng nhận lời sư phó hồi Lương Thành điều tra ai là minh quân, nàng cũng lười trở lại vương phủ.
Bất quá phụ vương đối với nàng rất tốt, nếu không chỉ sợ nàng ở vương phủ cũng không thể an bình.
Vân Nhiễm dẫn hai người tới, còn nghe được bên trong vang lên tiếng cười nói, sau đó liền yên tĩnh, tiếng Vân Tử Khiếu lại vang đến: “Nhiễm Nhi đến đây, mau dẫn nàng vào.”
“Ân, vương gia.” Tiểu nha hoàn nhanh chóng đi ra nhìn vẻ mặt khẽ ucowif của Vân Nhiễm, tim không khỏi loạn nhịp, quận chúa có chút đáng sợ, trước kia đến đây nàng luôn sợ sệt bất an, sao bây giờ lại bình tĩnh thản nhiên làm người ta không nắm bắt được, có chút sợ hãi.
“Quận chúa, vương gi mời người đi vào.” Nha hoàn này là Yến Nhi nhị đẳng nha hoàn bên người lão vương phi.
Vân Nhiễm gật đầu rồi đi vào. Bên trong ấm sa các ngồi đầy người, chính giữa là lão thái thái khuôn mặt tuy nhìn phúc hậu nhưng ánh mắt lạnh nhạt.Vân Nhiễm không nhịn được cười càng thêm ngọt, không thích nàng nàng càng làm bà khó chịu.
Vân Tử Khiếu lên tiếng: “Nhiễm Nhi, con mau tới đây, gặp qua tổ mẫu.”
Vân Nhiễm đáp đừng đi qua hành lễ với lão thái thái: “Nhiễm Nhi gặp qua tổ mẫu.”
Lão vương phi gật đầu, tuy rằng đối với nàng không thích nhưng trước mặt con bà, vẫn phải thể hiện ra sự từ ái.
Lão phu nhân nắm tay Vân Nhiễm đánh giá nàng vài lần, phát hiện nàng không có đẹp như trước nhịn không được thở dài: “Xem ra Phượng Thai Huyền không phải là một nơi tốt đem Nhiễm Nhi nhà chúng ta trở nên xấu như vây.”
Lão vương phi vừa dứt lời đã có người hừ lạnh nói: “Người ta thường nói nguyện làm ma Hoài Nam cũng không muốn làm nhân nơi khác, chứng tot Hoài Nam kia rất tốt, Phượng Thai Huyền lại là trấn lớn nhất Hoài Nam, tự nhiên cũng tốt vô cùng, nói nàng bị dưỡng xấu chi bằng vốn dĩ là nàng xấu.”
Vân Nhiễm nhíu mày, người vừa mở miệng là tứ tiểu thư Vân Vãn Tuyết, nàng luôn xúc động l* m*ng, dễ bị ăn thua thiệt, Vân Nhiễm tuyệt không lo lắng nữ nhân này cùng lười so đo với nàng.
Trong phòng ngoại trừ Vân Tử Khiếu cùng Vân vương phi còn có hai tiểu thiếp một người là Hạ Cơ sinh ra ngũ tiểu thư Vân Vũ San, một người là Dung Yên sinh ra lục tiểu thư Vân Liên Nhị.
Ngoại trừ người vương phủ còn có hai vị tiểu thư, một người là cháu ngoại lão vương phi Hạ Ngọc Trân mẫu thân sớm mất từ nhỏ sống ở vương phủ mị người gọi nàng là biểu tiểu thư, rất được lão vương phi sủng ái, so với Vân Nhiễm càng thân hơn, người khác là Vân Hương Di đích nữ chi thứ hai, cũng được lão thái thái đón đến vương phủ hưởng thụ đãi ngộ của tiểu thư vương phủ, người trong vương phủ gọi nàng là nhị tiểu thư,
Hạ Ngọc Trân dung mạo thanh lệ, thông tuệ, Vân Hương Di uyển chuyển hàm súc, cả hai đều không để Vân Nhiễm vào mắt còn có chút khinh miệt vui sướng khi người gặp họa, Vân Nhiễm trước khi xuống núi đã tự làm thấp chính mình, không nghĩ tới vương phủ lại nhiều người thế này, thật có chút đau đầu.
Lão hổ không phát uy các nàng tưởng ta là mèo bệnh sao.
Vân Nhiễm khóe môi ý cười càng đậm, nâng mắt nhìn lão vương phi nói: “Tổ mẫu, phủ chúng ta có phải nên tiến cung mời một ma ma vào phủ dạy quy củ cho các tiểu thư không? Nếu để người ngoài biết tiểu thư vương phủ lại không hiểu quy củ không tuân thủ lễ nghi, mặt mũi vương phủ biết để đi đâu.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Sóng gió đêm hội hoa đăng
Chương 2: 2: Bệnh thích sạch sẽ
Chương 3: 3: Kinh biến
Chương 4: 4: Xảo trá
Chương 5: 5: Thần chú Thiên Phách
Chương 6: 6: Người tới từ kinh thành
Chương 7: 7: Vân tử khiếu
Chương 8: 8: Ma nữ hồi kinh
Chương 9: 9: Vân vương phi ta đã trở lại
Chương 10: 10: Vô đề
Chương 11: 11: Lời đồn nhảm
Chương 12: 12: Trung thành
Chương 13: 13: Từ hôn
Chương 14: 14: Tuyệt giao
Chương 15: 15: Quy củ
Chương 16: 16: Loạn côn đánh chết
Chương 17: 17: Kinh sợ
Chương 18: 18: Thích khách
Chương 19: 19: Cự hôn
Chương 20: 20: Thưởng hoa yến
Chương 21: 21: Tức giận mắng người
Chương 22: 22: Cảnh cáo
Chương 23: 23: Giết hại quận chúa
Chương 24: 24: Yến Kỳ, ngươi là đổ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa
Chương 25: 25: Hộ hoa sứ giả
Chương 26: 26: Cảnh cáo
Chương 27: 27: Thoát y tú
Chương 28: 28: Tự trách
Chương 29: 29: Người tới ngoài ý muốn
Chương 30: 30: Tự giải quyết cho tốt
Chương 31: 31: Phụ trách
Chương 32: 32: Rượu mời không uống, thích uống rượu phạt
Chương 33: 33: Trò hay
Chương 34: 34: Tâm tư của Định vương
Chương 35: 35: Trao đổi
Chương 36: 36: Một vạn năm trăm ngàn lượng
Chương 37: 37: Ghen tị
Chương 38: 38: Muội muội nhà ngươi! Yến Kỳ
Chương 39: 39: Ban hôn
Chương 40: 40: Oan gia ngõ hẹp
Chương 41: 41: Xuân cung đồ
Chương 42: 42: Cân bằng
Chương 43: 43: Công chúa Chiêu Dương
Chương 44: 44: Bồi dưỡng tình cảm
Chương 45: 45: Quỷ kế của Nhiễm Nhi
Chương 46: 46: Bạch Liên hoa, Lục trà nữ (1)
Chương 47: 47: Bạch Liên hoa, lục trà nữ (2)
Chương 48: 48: Bạch Liên hoa, Lục trà nữ (3)
Chương 49: 49: Bạch Liên hoa, Lục trà nữ (4)
Chương 50: 50: Bạch Liên hoa, Lục trà nữ (5)
Chương 51: 51: Đồ cưới
Chương 52: 52: Đồ cưới (2)
Chương 53: 53: Đồ cưới (3)
Chương 54: 54: Thu hồi đồ cưới, quận vương kinh ngạc (1)
Chương 55: 55: Thu hồi đồ cưới, quận vương kinh ngạc (2)
Chương 56: 56: Thu hồi đồ cưới, quận vương kinh ngạc (3)
Chương 57: 57: Đua ngựa, anh hùng cứu mỹ nhân (1)
Chương 58: 58: Đua ngựa, anh hùng cứu mỹ nhân (2)
Chương 59: 59: Đua ngựa, anh hùng cứu mỹ nhân (3)
Chương 60: 60: Đối đầu gay gắt, Yến Kỳ trúng chiêu (1)
Chương 61: 61: Đối đầu gay gắt, Yến Kỳ trúng chiêu (2)
Chương 62: 62: Đối đầu gay gắt Yến Kỳ trúng chiêu (3)
Chương 63: 63: Anh Đào bị đánh, Yến Kỳ ngâm nước lạnh (1)
Chương 64: 64: Anh Đào bị đánh, Yến Kỳ ngâm nước lạnh (2)
Chương 65: 65: Anh Đào bị đánh, Yến Kỳ ngâm nước lạnh (3)
Chương 66: 66: Gây sự ở tửu lâu, sơ lộ dung nhan (1)
Chương 67: 67: Gây sự ở tửu lâu, sơ lộ dung nhan (2)
Chương 68: 68: Gây sự ở tửu lâu, sơ lộ dung nhan (3)
Chương 69: 69: Anh hùng cứu mỹ nhân, Yến Kỳ khó chịu (1)
Chương 70: 70: Anh hùng cứu mỹ nhân, Yến Kỳ khó chịu (2)
Chương 71: 71: Anh hùng cứu mỹ nhân, Yến Kỳ khó chịu (3)
Chương 72: 72: Cứu một mạng người, thái tử Đông Viêm (1)
Chương 73: 73: Cứu một mạng người, thái tử Đông Viêm (2)
Chương 74: 74: Cứu một mạng người, thái tử Đông Viêm (3)
Chương 75: 75: Tự biên tự diễn, nhận quả đắng (1)
Chương 76: 76: Tự biên tự diễn, nhận quả đắng (2)
Chương 77: 77: Tự biên tự diễn, nhận quả đắng (3)
Chương 78: 78: Trừng trị Vân vương phi, tỷ thí giành vương miện (1)
Chương 79: 79: Trừng trị Vân vương phi, tỷ thí giành vương miện (2)
Chương 80: 80: Trừng trị Vân vương phi, tỷ thí giành vương miện (3)
Chương 81: 81: Giá trên trời cho ngày hoa yến(1)
Chương 82: 82: Giá trên trời cho ngày hoa yến (2)
Chương 83: 83: Giá trên trời cho ngày hoa yến (3)
Chương 84: 84: Hoa vương đại tài, thiên địa biến sắc (1)
Chương 85: 85: Hoa vương đại tài, thiên địa biến sắc (2)
Chương 86: 86: Hoa vương đại tài, thiên địa biến sắc (3)
Chương 87: 87: Hoa vương đại tài, thiên địa biến sắc (4)
Chương 88: 88: Vân Nhiễm đạt quán quân, trăm vạn lượng tiền thưởng (1)
Chương 89: 89: Vân Nhiễm đạt quán quân, trăm vạn lượng tiền thưởng (2)
Chương 90: 90: Vân Nhiễm đạt quán quân, trăm vạn lượng tiền thưởng (3)
Chương 91: 91: Thông báo chọn rể, giai ngẫu thiên thành (1)
Chương 92: 92: Thông báo chọn rể, giai ngẫu thiên thành (2)
Chương 93: 93: Thông báo chọn rê, giai ngẫu thiên thành(3)
Chương 94: 94: Nửa đêm tới cửa, nhận tội chịu đòn (1)
Chương 95: 95: Nửa đêm tới cửa, nhận tội chịu đòn (2)
Chương 96: 96: Nửa đêm tới cửa, nhận tội chịu đòn (3)
Chương 97: 97: Chuyển bại thành thắng, Vương gia hưu thê (1)
Chương 98: 98: Chuyển bại thành thắng, Vương gia hưu thê (2)
Chương 99: 99: Nửa Đêm Hẹn Hò
Chương 100: 100: Có khách tới chơi, gặp nhau ở thanh lâu
Chương 101: 101: Hai nam nhân đánh nhau, Hạ Cao giết người
Chương 102: 102: Định Vương kinh ngạc, ngươi là ca ca của ta
Chương 103: 103: Đại hôn, công chúa bị hại
Chương 104: 104: Dụ dỗ Yến quận vương
Chương 105: 105: Yến Kỳ cứu Vân Nhiễm
Chương 106: 106: Yến quận vương gây rối
Chương 107: 107: Vân Tử Khiếu từ hôn
Chương 108: 108: Trong Cung Tuyển Phi
Chương 109: 109: Tuyển tú ngoài ý muốn
Chương 110: 110: Hai nam xin cưới Vân Nhiễm
Chương 111: 111: Gièm pha
Chương 112: 112: Vân Nhiễm mất tích
Chương 113: 113: Yến Kỳ truy bắt
Chương 114: 114: Vân Nhiễm tiến cung, cự hôn
Chương 115: 115: Yến Kỳ, Vân Nhiễm liên thủ
Chương 116: 116: Mưu đồ bí mật hại Vân Nhiễm
Chương 117: 117: Phượng tinh hiện, minh quân xuất thế
Chương 118: 118: Sự sắp đặt của Vân Nhiễm
Chương 119: 119: Lão Vương Phi giận trúng gió
Chương 120: 120: Ngu ngốc, tưởng ai cũng giống ngươi sao?
Chương 121: 121: 36 kế truy thê
Chương 122: 122: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 123: 123: Quận chúa Minh Tuệ trúng kế
Chương 124: 124: Yến Kỳ dùng mạng hộ Vân Nhiễm
Chương 125: 125: Làm phẫu thuật
Chương 126: 126: Đau lòng Yến Kỳ
Chương 127: 127: Trúng độc
Chương 128: 128: Tử tù quận chúa Minh Tuệ
Chương 129: 129: Quận chúa Minh Tuệ chết, quận vương ghen
Chương 130: 130: Quận vương thổ lộ, mẫu tử thành thù
Chương 131: 131: Liên hoàn kế, Đại Vân Sở Hưng
Chương 132: 132: Đạo cao một thước, ma cao một trượng
Chương 133: 133: Thân bại danh liệt, tự nhận quả đắng
Chương 134: 134: Thiên độc trận, thân thế Vân Nhiễm
Chương 135: 135: Cãi nhau, mâu thuẫn
Chương 136: 136: Thái tử Tây Tuyết
Chương 137: 137: Tiểu nương tử của ta (Vợ nhỏ của ta)
Chương 138: 138: Cứu thê
Chương 139: 139: Người đàn bà đanh dá, cứu người
Chương 140: 140: Sinh non
Chương 141: 141: Cha con giành nữ nhân
Chương 142: 142: Kiểm tra
Chương 143: 143: Nguy hiểm trùng trùng
Chương 144: 144: Tuyệt Nhai mất hồn
Chương 145: 145: Vân Nhiễm động tình
Chương 146: 146: Yến Kỳ xin chỉ ban hôn
Chương 147: 147: Không phải Khanh không cưới, không phải Quân không lấy chồng
Chương 148: 148: Người ác có ác báo
Chương 149: 149: Nhị nữ tranh nhất phu
Chương 150: 150: Phản đồ
Chương 151: 151: Hoàng đế âm hiểm, thích khách giết người
Chương 152: 152: Yến quận vương ghen
Chương 153: 153: Nhược Uyển rời kinh, hai người liên thủ
Chương 154: 154: Trong cung gièm pha
Chương 155: 155: Bảo tàng
Chương 156: 156: Yến Kỳ khổ tâm, bạn tốt thành thù
Chương 157: 157: Gần quan được ban lộc
Chương 158: 158: Huynh muội liên thủ, thiên hạ vô địch
Chương 159: 159: Cố ý phá cửa
Chương 160: 160: Vân Nhiễm ghen
Chương 161: 161: Đùa giỡn khỉ, bị khỉ đùa giỡn
Chương 162: 162: Công chúa An Nhạc xuất cung, mật đạo
Chương 163: 163: Roi đánh vương, đánh công chúa
Chương 164: 164: Tức giận mắng hoàng đế, thái hậu vô sỉ
Chương 165: 165: Hộ quốc công chúa, ai là phản đồ
Chương 166: 166: Hạ Tuyết Dĩnh từ hôn, bảo tàng bị lộ
Chương 167: 167: Đến quận Hoài Nam, bày trận bắt người
Chương 168: 168: Truy sát Tống Tuyển, thầy trò gặp lại
Chương 169: 169: Cường hào tranh đoạt
Chương 170: 170: Chỉ hôn Vân Nhiễm cùng Yến Kỳ
Chương 171: 171: Chỉ hôn thành công, gài bẫy bắt người
Chương 172: 172: Hủy Cung Thân vương Tiêu Chiến
Chương 173: 173: Chuyển bại thành thắng, tình thương bao la của mẹ
Chương 174: 174: Ai dám cản, ta giết kẻ đó
Chương 175: 175: Cấm thuật câu hồn
Chương 176: 176: Gọi hồn, Yến Quận Vương tức giận
Chương 177: 177: Sự trừng phạt của ma quỷ
Chương 178: 178: Cung hình
Chương 179: 179: Ngày đại hôn
Chương 180: 180: Động phòng hoa chúc
Chương 181: 181: Tiêu Ngọc Đình bị đánh
Chương 182: 182: Độc khói báo động, toàn quân bị diệt
Chương 183: 183: Đánh gãy mũi của ngươi
Chương 184: 184: Nghĩa nữ, loạn côn
Chương 185: 185: Dạy Vân Nhiễm quy củ
Chương 186: 186: Quần ma loạn vũ, Tiêu Ngọc Đình phát điên
Chương 187: 187: Bức cung đoạt vị
Chương 188: 188: Định vương mưu phản, giáo huấn lão Yến vương phi
Chương 189: 189: Vân Nhiễm tới sòng bạc, Yến Kỳ thành chim cảnh
Chương 190: 190: Giỏi đánh bạc, giỏi nam phong
Chương 191: 191: Trừng trị nô tài, châm mười đầu ngón tay
Chương 192: 192: Chăm người ốm
Chương 193: 193: Giam lỏng
Chương 194: 194: Vân Nhiễm trừng trị Yến vương phi
Chương 195: 195: Soát người
Chương 196: 196: Ác hơn hổ dữ
Chương 197: 197: Hôn quân yêu cơ
Chương 198: 198: Lam gia bị diệt
Chương 199: 199: Thân thế Yến Kỳ bị lộ
Chương 200: 200: Hai đạo thánh chỉ
Chương 201: 201: Yến Kỳ lập mưu cứu hoàng hậu
Chương 202: 202: Tự gây nghiệt không thể sống
Chương 203: 203: Sở Dật Kỳ băng hà
Chương 204: 204: Bắt Định vương Sở Dật Lâm
Chương 205: 205: Định vương chết, Yến Trăn sám hối
Chương 206: 206: Vân Nhiễm mang thai, sắc phong hoàng hậu
Chương 207: 207: Chỉ cưới nhất phi, biểu huynh muội
Chương 208: 208: Chỉnh dung, cáo ngự trạng
Chương 209: 209: Hoàng hậu quyên bạc
Chương 210: 210: Hoàng hậu tham chính
Chương 211: 211: Âm mưu giết người
Chương 212: 212: Đánh chết Tần Chiêu Vân
Chương 213: 213: Bản đồ bảo tàng, công chúa cự hôn
Chương 214: 214: Đại quân Tây Tuyết áp sát
Chương 215: 215: Yến Kỳ ngự giá thân chinh
Chương 216: 216: Treo đầu dê bán thịt chó
Chương 217: 217: Mật thất giết người
Chương 218: 218: Quân Tây Tuyết
Chương 219: 219: Kết cục tử chiến
Chương 220: 220: Vân Nhiễm cứu Yến Kỳ
Chương 221: 221: Yến Kỳ gặp lại Vân Nhiễm
Chương 222: 222: Yến Kỳ ghen
Chương 223: 223: Toàn thắng
Chương 224: 224: Vân Nhiễm mang song thai
Chương 225: 225: Kiếp nạn của Tần gia
Chương 226: 226: Trưởng công chúa tỉnh lại
Chương 227: 227: Nguy hiểm tìm bảo tàng
Chương 228: 228
Chương 229: 229: Ngốc Ưng Minh
Chương 230: 230: Vân Nhiễm sinh
Chương 231: 231: Chuyện xấu, lễ đầy tháng tiểu công chúa
Chương 232: 232: Trộm long tráo phụng
Chương 233: 233: Thánh Nữ Nam Ly
Chương 234: 234: Kế trong kế, ập đến
Chương 235: 235: Đại Tuyên nội loạn
Chương 236: 236: Yến Trăn bóp chết Yến vương phi
Chương 237: 237: Đế hậu về kinh
Chương 238: 238: Xử chém loạn thần tặc tử
Chương 239: 239: Đại kết cục hoàn mỹ (1)
Chương 240: 240: Đại kết cục hoàn mỹ (2)
Chương 241: 241: Đại kết cục hoàn mỹ (3)
Không tìm thấy chương nào phù hợp