Nhớ Em Đã Nhiều Năm Như Vậy
99 chương
675 lượt đọc
0 thích
0 đề cử
Tác giả: Niên Thâm Bất Kiến
0.0/5 (0)
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Từ Tri Tuế dành cả thanh xuân để yêu Kỳ Nhiên. Ai cũng biết chuyện này… Duy chỉ có Kỳ Nhiên là không biết.
Năm lớp mười hai ấy, khi Từ Tri Tuế còn chưa kịp thổ lộ tình cảm ấp ủ bấy lâu nay thì Kỳ Nhiên đã ra nước ngoài du học mất rồi. Anh không để lại gì dù chỉ là một lời nhắn ngắn ngủi.
Vì vậy, Từ Tri Tuế đã thiêu rụi tất cả những thứ có liên quan đến anh rồi đóng kín cánh cửa thanh xuân của mình lại.
Mấy năm sau khi họ gặp lại nhau, anh là cậu chủ của tập đoàn Thịnh Viễn mang theo dáng vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng cùng với phong thái bảnh bao tự tin đã biến anh thành người đàn ông trong mộng của vô số quý cô.
Trong buổi họp lớp, bạn thân đi hóng chuyện về rủ rỉ bên tai Từ Tri Tuế: "Cậu vẫn còn thích người kia à?"
Từ Tri Tuế của bây giờ không còn tâm tư của năm đó nữa. Cô chỉ liếc nhìn Kỳ Nhiên một cái rồi rầu rĩ lắc đầu: "Không thích nữa."
Giọng nói mềm mại ấy lọt vào tai người đàn ông. Anh cụp mắt xuống, bàn tay siết ly rượu chặt đến nỗi run lên.
Đêm khuya, khi Từ Tri Tuế vừa về đến nhà, lúc cô đang chuẩn bị lấy chìa khoá ra mở cửa thì bất chợt ngửi thấy mùi rượu mát lạnh.
Người đàn ông ôm chầm lấy cô từ phía sau. Nụ hôn gần như mất khống chế ập xuống. Đôi môi mỏng lành lạnh khẽ cọ qua dái tai cô, quyến luyến không rời: "Nhưng phải làm sao bây giờ, tôi vẫn còn thích em."
[Tôi oán bản thân đã dối lòng quên đi nhưng lại không thể ngăn mình ngừng nhớ lại.]
[Nhớ em rất lâu, lâu đến như thế! Chỉ cần ngẩng đầu một cái là tôi lại thấy má lúm đồng tiền của em.]
★ Từ vườn trường đến xã hội, xa cách lâu ngày gặp lại nhau.
★ Không có cảnh H ở tuổi vị thành niên.
Năm lớp mười hai ấy, khi Từ Tri Tuế còn chưa kịp thổ lộ tình cảm ấp ủ bấy lâu nay thì Kỳ Nhiên đã ra nước ngoài du học mất rồi. Anh không để lại gì dù chỉ là một lời nhắn ngắn ngủi.
Vì vậy, Từ Tri Tuế đã thiêu rụi tất cả những thứ có liên quan đến anh rồi đóng kín cánh cửa thanh xuân của mình lại.
Mấy năm sau khi họ gặp lại nhau, anh là cậu chủ của tập đoàn Thịnh Viễn mang theo dáng vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng cùng với phong thái bảnh bao tự tin đã biến anh thành người đàn ông trong mộng của vô số quý cô.
Trong buổi họp lớp, bạn thân đi hóng chuyện về rủ rỉ bên tai Từ Tri Tuế: "Cậu vẫn còn thích người kia à?"
Từ Tri Tuế của bây giờ không còn tâm tư của năm đó nữa. Cô chỉ liếc nhìn Kỳ Nhiên một cái rồi rầu rĩ lắc đầu: "Không thích nữa."
Giọng nói mềm mại ấy lọt vào tai người đàn ông. Anh cụp mắt xuống, bàn tay siết ly rượu chặt đến nỗi run lên.
Đêm khuya, khi Từ Tri Tuế vừa về đến nhà, lúc cô đang chuẩn bị lấy chìa khoá ra mở cửa thì bất chợt ngửi thấy mùi rượu mát lạnh.
Người đàn ông ôm chầm lấy cô từ phía sau. Nụ hôn gần như mất khống chế ập xuống. Đôi môi mỏng lành lạnh khẽ cọ qua dái tai cô, quyến luyến không rời: "Nhưng phải làm sao bây giờ, tôi vẫn còn thích em."
[Tôi oán bản thân đã dối lòng quên đi nhưng lại không thể ngăn mình ngừng nhớ lại.]
[Nhớ em rất lâu, lâu đến như thế! Chỉ cần ngẩng đầu một cái là tôi lại thấy má lúm đồng tiền của em.]
★ Từ vườn trường đến xã hội, xa cách lâu ngày gặp lại nhau.
★ Không có cảnh H ở tuổi vị thành niên.
Chương 51: Lấy cậu đền cho tôi
Chương 52: Những điều nhỏ nhặt quan trọng nhất
Chương 53: Những điều nhỏ nhặt quan trọng nhất
Chương 54: Điều nhỏ nhặt quan trọng nhất
Chương 55: Điều nhỏ nhặt quan trọng nhất
Chương 56: Những việc nhỏ quan trọng nhất
Chương 57: Cỗ máy thời gian
Chương 58: Cỗ máy thời gian
Chương 59: Cỗ máy thời gian
Chương 60: Cỗ máy thời gian
Chương 61: Tiếc nuối lớn nhất trong tình yêu là hai bên có tình nhưng không ở bên nhau
Chương 62: Anh không muốn để em một mình
Chương 63: Anh không muốn để em một mình
Chương 64: Anh còn muốn em không
Chương 65: Chung chăn gối
Chương 66: Ôm nhau ngủ
Chương 67: Một số hình ảnh không được trong sáng cho lắm chợt thoáng qua trong đầu
Chương 68: Yêu đương - Ing
Chương 69: Tôi lại yêu lại mối tình đầu
Chương 70: Tắm nước lạnh cho tỉnh táo lại
Chương 71: Em là của anh
Chương 72: Đã từng chữa cho rất nhiều người nhưng lại không thể chữa cho chính bản thân mình
Chương 73: Để anh trở thành Fluoxetine của em
Chương 74: Mặt người dạ thú
Chương 75: Dấu hôn
Chương 76: Nhiều dopamine
Chương 77: Còn không định cho anh một danh phận à?
Chương 78: Mời gọi thầm kín
Chương 79: Bỏ trốn đến mặt trăng
Chương 80: Thỏa mãn
Chương 81: Ám Độ Trần Thương*
Chương 82: Nhớ anh
Chương 83: Về nhà gọi cho anh nghe
Chương 84: Thỏa mãn
Chương 85: Thiên vị
Chương 86: Chúc mình sinh nhật
Chương 87: Nghe nói em sắp kết hôn
Chương 88: Cưng chiều hết mực
Chương 89: Tôi cũng rất nhớ bạn trai mình đấy
Chương 90: Chúng ta về nhà đi
Chương 91: Cưng chiều hết mực
Chương 92: Hoàn chính văn
Chương 93: Sính lễ
Chương 94: Đăng ký kết hôn
Chương 95: Sau này sẽ đổi lại là anh yêu em nhiều hơn
Chương 96: Áo cưới
Chương 97: Hôn lễ
Chương 98
Chương 99
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
N
Niên Thâm Bất Kiến
2 truyện
771,994 chữ
Truyện cùng tác giả
Vị Rượu Trên Môi
73 chương