Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 140: Bị bệnh
Tiêu Tử Y nghe vậy cứng họng. Nam Cung Tranh bảo nàng ta không biết là đứa bé nào. Nói đùa sao?
Nàng đang định hỏi thì Nam Cung Tranh đã sốt ruột theo sát Phong Uyển Tình vào sau. Tiêu Tử Y không còn cách nào liếc mắt cũng rảo bước tiến lên cửa. Nam Cung Tiêu thì thức thời khép nhanh miệng lại, dù sao thì hôm nay cậu chỉ mong dừng cuộc thi là tốt rồi.
Bước vào phòng khách nhỏ, đập vào mắt là một mùi thuốc Đông y nồng nặc làm Tiêu Tử Y nhíu mày.
Không phải đấy chứ? Đang diễn trò trọn bộ sao?
Chú bé thanh tú kia nhanh tay đưa chiếc khăn lụa cho mỗi người bịt mũi, Phong UYển Tình trước tiên là cướp nhanh che kín mặt mũi.
Tiêu Tử Y cầm chiếc khăn lụa trên tay, mà vẫn không tin. Lần trước nàng tới đây mặc dù chưa đi vào lầu nhỏ này nhưng mà nàng nhìn thấy dù sao cũng chính là Nam Cung Sanh nha!
Giờ thấy thế nào lại là một kẻ gầy gò thế. Tiêu Tử Y bị mùi thuốc đông y xộc vào mũi nồng nặc, nhíu mày ngửi cẩn thận, vị thuốc Đông y cũng không che lấp đi mất mùi rượu vốn có.
Đây mới đúng nha! Tiêu Tử Y và Nam Cung Tranh nhìn nhau cười, rồi không hẹn cùng lấy khăn bịt mũi. Một mùi hương xộc lên thấm vào người làm tinh thần người ta phấn chấn hẳn lên.
Tiêu Tử Y bỗng chốc tỉnh ngộ, tự dưng làm nàng liên tưởng đến một vấn đề khác. Thì phải là vì sao Nam Cung Sanh phải mất nhiều công sức diễn trọn bộ thế chứ? Nói cho cùng đồn nhầm hắn là thiếu niên nhu nhược mà nói chẳng qua là cha hắn nhất thời hư vinh, cho dù bộ dạng của hắn có bị người ngoài nhìn vào là rối bù đi chăng nữa, cũng không bao giờ vứt bỏ hình tượng hắn trong mắt người ta…Dù sao thì hắn chính là lấy tài năng của mình làm cho mình nổi tiếng.
Chả nhẽ trong chuyện này còn có ẩn tình gì đó chăng?
Tiêu Tử Y nghĩ như vậy lại càng nhìn cách bố trí trong lầu nhỏ một cách cẩn thận nhưng thấy thế nào cũng cảm thấy không hề có chỗ thần kỳ nào cả. Trên tường lộ một ra một ít tranh chữ nổi tiếng, bày trong phòng chỉ có một ít bàn ghế bình thường. Mà ngay đến cả người hâm mộ nổi tiếng mà đến là Phong Uyển Tình kia trên mặt cũng dấu không được vẻ thất vọng vô cùng.
Phong Uyển Tình lơ đãng, ôn nhu hỏi, “Ngươi tên là gì?”
Nam Cung Tranh đứng cạnh tròn mắt, rõ ràng là nhìn Phong Uyển Tình không quen cho lắm, chỉ một người tuỳ tùng thôi cũng không tha. Đang định mở miệng chuyển chủ đề thì đột nhiên bị ánh mắt của Tiêu Tử Y đứng cạnh ngăn lại.
Tiêu Tử Y mím môi mỉm cười nhàn nhạt, chỉ bảo Nam Cung Tranh đừng có lo quá. Từ góc độ mà nàng nhìn thì kẻ tuỳ tùng này trông ủ rũ nhưng khoé miệng lại khẽ cong lên trêu tức, xem ra kẻ tuỳ tùng này là nhân vật không đơn giản chút nào.
“Tôi….Tôi gọi là Tịch Dạ, trời chiều tịch, ban đêm dạ” Tịch Dạ sợ hãi ngẩng đầu, vừa lúc để cho Phong Uyển Tình nhìn thấy đôi mắt kinh hãi và làn da trắng nõn kia, sau đó thì lại cúi đầu xuống. Hai tay trắng nõn như ngọc đan chặt vặn xoắn vào nhau.
Phong Uyển Tình càng nhìn càng thấy thích đứa bé tiểu đồng này, đôi mắt đẹp của nàng ta trở nên ngời sáng, vẻ mặt biểu lộ trở nên vô cùng nhu hoà, đôi môi đỏ tươi có chút run run, dường như muốn nói cái gì đó ra.
Tiêu Tử Y tròn mắt nhìn cảnh bi kịch hoặc cũng gần như là bi kịch trâu già gặm cỏ non kia mà kìm không được mỉm cười xen vào, “Tịch Dạ à, Công tử Sanh có đây không? Hôm nay ta muốn mang Tiêu nhi tới cho thi thử một chút, không biết có được không?”
Tịch Dạ vội vàng cảm kích nhìn về phía Tiêu Tử Y cười nói, “Xin công chúa điện hạ đợi…đợi cho một chút. Tịch Dạ đi lên lầu hỏi công tử một chút” Nói xong thì vội vàng chạy lên trên lầu.
Khoé miệng phong Uyển Tình nở nụ cười, trên nét mặt nửa phần không vui đã bay mất, một tay chống má, khuôn mặt nghiêng nghiêng nhìn chằm chằm vào chỗ Tịch Dạ vừa biến mất, cứ như vậy nhìn chằm chằm, đôi mắt hạnh lẫn chút ẩn tình đưa tình, rõ ràng đã đem nhóc tiểu đồng này làm con mồi của mình rồi.
Tiêu Tử Y và Nam Cung Tranh liếc mắt nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy cảnh đối phương trong mắt mà không thể tưởng tượng nổi. Nam Cung Tranh chắc chắn là chưa thấy qua nhân vật nào như vậy, còn Tiêu Tử Y thì kinh ngạc vì ở cổ đại vẫn còn có thể nhìn thấy loại phụ nữ như vậy.
Tịch Dạ nguy quá rồi! Ôi không phải, hiện giờ quan trọng nhất là Tịch Dạ là ai vậy nè?
Nam Cung Tranh và Phong Uyển Tình cùng đưa mắt nhìn về phía thang lầu, nhịn không nổi thầm nghĩ xem nhị ca của mình có ở trên lầu không nữa, Giờ mà nói nhị ca nàng thực xui quá, thế nào mà lại có viên tiểu đồng cùng xui xẻo như vậy chứ.
Chỉ lát sau, từ trên thang lầu có thanh âm truyền xuống, chỉ thấy trong tay Tịch Dạ cầm một cuộn giấy ra giao vào tay Tiêu Tử Y.
Nam Cung Tranh do chăm chú nhìn quá mức mới phát hiện ra chữ trên tờ giấy đúng là của Nam Cung Sanh, cảm thấy không biết nên thở dài hay là làm gì nữa.
Tiêu Tử Y quét mắt liếc đề thi, mỉm cười, tiện tay đưa cho Bội Huyền đứng cạnh bảo nàng ta dẫn Nam Cung Tiêu đến phòng bên làm bài, thời gian hạn định là nửa giờ.
Nam Cung Tranh buồn cười mà nhìn đệ đệ mình khẩn trương đến mức cả tay và chân đều rối loạn đi vào phòng bên, quay đầu lại vừa lúc nhìn thấy sắc mặt Tiêu Tử Y có chút nghĩ ngợi, “Sao vậy? Đề rất khó hay sao?”
“Ah, không phải, không có gì” Tiêu Tử Y cười yếu ớt nói, vừa nãy tờ giấy biến mất nàng mới phát hiện ra nét mực trên giấy không phải còn mới, chính là điểm lạ đó. Tuy nhiên Tịch Dạ chạy lên trên cứ như là để cho Nam Cung Sanh viết đề vậy, tiếc là nét mực trên giấy đã thể hiện rất rõ, đây có phải nói rõ hay không, Nam Cung Sanh căn bản không có ở đây chăng?
Tiêu Tử Y vừa nghĩ vừa đưa mắt nhìn ra chỗ khác, vừa hay nhìn thấy Phong UYển Tình lặng lặng đưa tay ra nắm chặt lấy tay của Tịch Dạ, mắt nhìn thấy hình như là sắp cầm chặt cổ tay của hắn rồi.
Đúng lúc Nam Cung Tranh nhịn không được định lên tiếng can thiệp, các nàng lại thấy Tịch Dạ cũng lặng lẽ lui nửa bước, cứ như vậy để cho Phong Uyển Tình kia móng tay hồng chỉ vuốt được ống tay áo của hắn mà thôi.
“Nào đến đây ta xem chút..” Phong Uyển Tình lộ ra nụ cười ngọt ngào chết người, định phản kháng lại nàng thì nàng ta nhất định phải cướp bằng được rồi. Nhưng mà hắn lại một mực thẹn thùng cúi đầu, làm cho nàng ta hiện giờ cũng nhìn không thấy được toàn cảnh Tịch Dạ này.
Tịch Dạ cung kính lại lùi về sau một bước, trước khi Phong Uyển Tình mở miệng nói giọng điệu đã bình tĩnh nói trước, “Phong tiểu thư, không phải Tịch Dạ không muốn, mà là…aizz Phong tiểu thư cũng biết công tử chúng ta bị bệnh gì hay sao?”
Phong Uyển Tình nghe mùi hương từ chiếc khăn lụa mê người, dù sốt ruột nhưng vẫn ung dung hỏi, “Bất kể bệnh gì, cứ để cho công tử Sanh và bổn tiểu thư hồi phủ, Lý Thần y nhất định sẽ chữa khỏi cho chàng, tất nhiên ngươi cũng cùng đi ha!”
Tiêu Tử Y thấy Tịch Dạ này cũng đủ sức ứng phó mới kéo Nam Cung Tranh đến trước phòng Nam Cung Tiêu thi, giả vờ nhìn qua cửa sổ xem cậu thi, nhưng thực tế là trốn một chỗ xem cuộc vui, phòng bị gió bão quét tới.
Tịch Dạ đứng cách xa người ác hơn, mười ngón tay càng đan chặt vào nhau, xấu hổ bảo, “Phong tiểu thư à, đây chính là cha của Cố Thần y điều trị không hết bệnh lạ đó nha!”
Phong Uyển Tình hơi sững sờ, chuyện này mặc dù nàng ta cũng có nghe qua nhưng lúc này lại thấy Tịch Dạ nhắc tới cảm giác kìm không nổi hấp tấp hỏi luôn, “Rốt cục là bệnh gì vậy?”
Tịch Dạ nghe Phong Uyển Tình hỏi, hơi nức nở nói, “Bệnh này nhất định sẽ bị lây đó”
“Phụt” Phong Uyển Tình vốn đang lấy khăn lụa che mũi ngăn mùi hương bỗng lập tức rơi bụp xuống đất.
Nàng đang định hỏi thì Nam Cung Tranh đã sốt ruột theo sát Phong Uyển Tình vào sau. Tiêu Tử Y không còn cách nào liếc mắt cũng rảo bước tiến lên cửa. Nam Cung Tiêu thì thức thời khép nhanh miệng lại, dù sao thì hôm nay cậu chỉ mong dừng cuộc thi là tốt rồi.
Bước vào phòng khách nhỏ, đập vào mắt là một mùi thuốc Đông y nồng nặc làm Tiêu Tử Y nhíu mày.
Không phải đấy chứ? Đang diễn trò trọn bộ sao?
Chú bé thanh tú kia nhanh tay đưa chiếc khăn lụa cho mỗi người bịt mũi, Phong UYển Tình trước tiên là cướp nhanh che kín mặt mũi.
Tiêu Tử Y cầm chiếc khăn lụa trên tay, mà vẫn không tin. Lần trước nàng tới đây mặc dù chưa đi vào lầu nhỏ này nhưng mà nàng nhìn thấy dù sao cũng chính là Nam Cung Sanh nha!
Giờ thấy thế nào lại là một kẻ gầy gò thế. Tiêu Tử Y bị mùi thuốc đông y xộc vào mũi nồng nặc, nhíu mày ngửi cẩn thận, vị thuốc Đông y cũng không che lấp đi mất mùi rượu vốn có.
Đây mới đúng nha! Tiêu Tử Y và Nam Cung Tranh nhìn nhau cười, rồi không hẹn cùng lấy khăn bịt mũi. Một mùi hương xộc lên thấm vào người làm tinh thần người ta phấn chấn hẳn lên.
Tiêu Tử Y bỗng chốc tỉnh ngộ, tự dưng làm nàng liên tưởng đến một vấn đề khác. Thì phải là vì sao Nam Cung Sanh phải mất nhiều công sức diễn trọn bộ thế chứ? Nói cho cùng đồn nhầm hắn là thiếu niên nhu nhược mà nói chẳng qua là cha hắn nhất thời hư vinh, cho dù bộ dạng của hắn có bị người ngoài nhìn vào là rối bù đi chăng nữa, cũng không bao giờ vứt bỏ hình tượng hắn trong mắt người ta…Dù sao thì hắn chính là lấy tài năng của mình làm cho mình nổi tiếng.
Chả nhẽ trong chuyện này còn có ẩn tình gì đó chăng?
Tiêu Tử Y nghĩ như vậy lại càng nhìn cách bố trí trong lầu nhỏ một cách cẩn thận nhưng thấy thế nào cũng cảm thấy không hề có chỗ thần kỳ nào cả. Trên tường lộ một ra một ít tranh chữ nổi tiếng, bày trong phòng chỉ có một ít bàn ghế bình thường. Mà ngay đến cả người hâm mộ nổi tiếng mà đến là Phong Uyển Tình kia trên mặt cũng dấu không được vẻ thất vọng vô cùng.
Phong Uyển Tình lơ đãng, ôn nhu hỏi, “Ngươi tên là gì?”
Nam Cung Tranh đứng cạnh tròn mắt, rõ ràng là nhìn Phong Uyển Tình không quen cho lắm, chỉ một người tuỳ tùng thôi cũng không tha. Đang định mở miệng chuyển chủ đề thì đột nhiên bị ánh mắt của Tiêu Tử Y đứng cạnh ngăn lại.
Tiêu Tử Y mím môi mỉm cười nhàn nhạt, chỉ bảo Nam Cung Tranh đừng có lo quá. Từ góc độ mà nàng nhìn thì kẻ tuỳ tùng này trông ủ rũ nhưng khoé miệng lại khẽ cong lên trêu tức, xem ra kẻ tuỳ tùng này là nhân vật không đơn giản chút nào.
“Tôi….Tôi gọi là Tịch Dạ, trời chiều tịch, ban đêm dạ” Tịch Dạ sợ hãi ngẩng đầu, vừa lúc để cho Phong Uyển Tình nhìn thấy đôi mắt kinh hãi và làn da trắng nõn kia, sau đó thì lại cúi đầu xuống. Hai tay trắng nõn như ngọc đan chặt vặn xoắn vào nhau.
Phong Uyển Tình càng nhìn càng thấy thích đứa bé tiểu đồng này, đôi mắt đẹp của nàng ta trở nên ngời sáng, vẻ mặt biểu lộ trở nên vô cùng nhu hoà, đôi môi đỏ tươi có chút run run, dường như muốn nói cái gì đó ra.
Tiêu Tử Y tròn mắt nhìn cảnh bi kịch hoặc cũng gần như là bi kịch trâu già gặm cỏ non kia mà kìm không được mỉm cười xen vào, “Tịch Dạ à, Công tử Sanh có đây không? Hôm nay ta muốn mang Tiêu nhi tới cho thi thử một chút, không biết có được không?”
Tịch Dạ vội vàng cảm kích nhìn về phía Tiêu Tử Y cười nói, “Xin công chúa điện hạ đợi…đợi cho một chút. Tịch Dạ đi lên lầu hỏi công tử một chút” Nói xong thì vội vàng chạy lên trên lầu.
Khoé miệng phong Uyển Tình nở nụ cười, trên nét mặt nửa phần không vui đã bay mất, một tay chống má, khuôn mặt nghiêng nghiêng nhìn chằm chằm vào chỗ Tịch Dạ vừa biến mất, cứ như vậy nhìn chằm chằm, đôi mắt hạnh lẫn chút ẩn tình đưa tình, rõ ràng đã đem nhóc tiểu đồng này làm con mồi của mình rồi.
Tiêu Tử Y và Nam Cung Tranh liếc mắt nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy cảnh đối phương trong mắt mà không thể tưởng tượng nổi. Nam Cung Tranh chắc chắn là chưa thấy qua nhân vật nào như vậy, còn Tiêu Tử Y thì kinh ngạc vì ở cổ đại vẫn còn có thể nhìn thấy loại phụ nữ như vậy.
Tịch Dạ nguy quá rồi! Ôi không phải, hiện giờ quan trọng nhất là Tịch Dạ là ai vậy nè?
Nam Cung Tranh và Phong Uyển Tình cùng đưa mắt nhìn về phía thang lầu, nhịn không nổi thầm nghĩ xem nhị ca của mình có ở trên lầu không nữa, Giờ mà nói nhị ca nàng thực xui quá, thế nào mà lại có viên tiểu đồng cùng xui xẻo như vậy chứ.
Chỉ lát sau, từ trên thang lầu có thanh âm truyền xuống, chỉ thấy trong tay Tịch Dạ cầm một cuộn giấy ra giao vào tay Tiêu Tử Y.
Nam Cung Tranh do chăm chú nhìn quá mức mới phát hiện ra chữ trên tờ giấy đúng là của Nam Cung Sanh, cảm thấy không biết nên thở dài hay là làm gì nữa.
Tiêu Tử Y quét mắt liếc đề thi, mỉm cười, tiện tay đưa cho Bội Huyền đứng cạnh bảo nàng ta dẫn Nam Cung Tiêu đến phòng bên làm bài, thời gian hạn định là nửa giờ.
Nam Cung Tranh buồn cười mà nhìn đệ đệ mình khẩn trương đến mức cả tay và chân đều rối loạn đi vào phòng bên, quay đầu lại vừa lúc nhìn thấy sắc mặt Tiêu Tử Y có chút nghĩ ngợi, “Sao vậy? Đề rất khó hay sao?”
“Ah, không phải, không có gì” Tiêu Tử Y cười yếu ớt nói, vừa nãy tờ giấy biến mất nàng mới phát hiện ra nét mực trên giấy không phải còn mới, chính là điểm lạ đó. Tuy nhiên Tịch Dạ chạy lên trên cứ như là để cho Nam Cung Sanh viết đề vậy, tiếc là nét mực trên giấy đã thể hiện rất rõ, đây có phải nói rõ hay không, Nam Cung Sanh căn bản không có ở đây chăng?
Tiêu Tử Y vừa nghĩ vừa đưa mắt nhìn ra chỗ khác, vừa hay nhìn thấy Phong UYển Tình lặng lặng đưa tay ra nắm chặt lấy tay của Tịch Dạ, mắt nhìn thấy hình như là sắp cầm chặt cổ tay của hắn rồi.
Đúng lúc Nam Cung Tranh nhịn không được định lên tiếng can thiệp, các nàng lại thấy Tịch Dạ cũng lặng lẽ lui nửa bước, cứ như vậy để cho Phong Uyển Tình kia móng tay hồng chỉ vuốt được ống tay áo của hắn mà thôi.
“Nào đến đây ta xem chút..” Phong Uyển Tình lộ ra nụ cười ngọt ngào chết người, định phản kháng lại nàng thì nàng ta nhất định phải cướp bằng được rồi. Nhưng mà hắn lại một mực thẹn thùng cúi đầu, làm cho nàng ta hiện giờ cũng nhìn không thấy được toàn cảnh Tịch Dạ này.
Tịch Dạ cung kính lại lùi về sau một bước, trước khi Phong Uyển Tình mở miệng nói giọng điệu đã bình tĩnh nói trước, “Phong tiểu thư, không phải Tịch Dạ không muốn, mà là…aizz Phong tiểu thư cũng biết công tử chúng ta bị bệnh gì hay sao?”
Phong Uyển Tình nghe mùi hương từ chiếc khăn lụa mê người, dù sốt ruột nhưng vẫn ung dung hỏi, “Bất kể bệnh gì, cứ để cho công tử Sanh và bổn tiểu thư hồi phủ, Lý Thần y nhất định sẽ chữa khỏi cho chàng, tất nhiên ngươi cũng cùng đi ha!”
Tiêu Tử Y thấy Tịch Dạ này cũng đủ sức ứng phó mới kéo Nam Cung Tranh đến trước phòng Nam Cung Tiêu thi, giả vờ nhìn qua cửa sổ xem cậu thi, nhưng thực tế là trốn một chỗ xem cuộc vui, phòng bị gió bão quét tới.
Tịch Dạ đứng cách xa người ác hơn, mười ngón tay càng đan chặt vào nhau, xấu hổ bảo, “Phong tiểu thư à, đây chính là cha của Cố Thần y điều trị không hết bệnh lạ đó nha!”
Phong Uyển Tình hơi sững sờ, chuyện này mặc dù nàng ta cũng có nghe qua nhưng lúc này lại thấy Tịch Dạ nhắc tới cảm giác kìm không nổi hấp tấp hỏi luôn, “Rốt cục là bệnh gì vậy?”
Tịch Dạ nghe Phong Uyển Tình hỏi, hơi nức nở nói, “Bệnh này nhất định sẽ bị lây đó”
“Phụt” Phong Uyển Tình vốn đang lấy khăn lụa che mũi ngăn mùi hương bỗng lập tức rơi bụp xuống đất.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mở đầu hỗn loạn
Chương 2: 2: Xuyên qua Thành công chúa
Chương 3: 3: Hoàng huynh Tiêu Cảnh Dương
Chương 4: 4: Lịch sử sai khác
Chương 5: 5: Ta là hoàng cô cô?
Chương 6: 6: Tiểu thái tử đầu tiên
Chương 7: 7: Ai so với ai đáng yêu hơn?
Chương 8: 8: Giản bút tranh liên hoàn
Chương 9: 9: Khách không mời mà đến
Chương 10: 10: Cây trâm phượng hoàng
Chương 11: 11: Đột kích kiểm tra
Chương 12: 12: Thay người
Chương 13: 13: Đưa người tới cửa
Chương 14: 14: Bán đứng nhan sắc
Chương 15: 15: Ta còn ngày mai !
Chương 16: 16: Nhi đồng siêu thiên tài
Chương 17: 17: Chính thái VS chính thái*
Chương 18: 18: Ngược đãi trẻ em
Chương 19: 19: Sau lưng có người
Chương 20: 20: Vị ương cung
Chương 21: 21: Ngươi sẽ rất xui xẻo
Chương 22: 22: Thần linh đàm nguyệt ly
Chương 23: 23: Ta sẽ rất xui xẻo?
Chương 24: 24: Ném thẻ vào bình rượu phạt rượu
Chương 25: 25: Thần hồ kỳ kỹ (Thần kỳ~)
Chương 26: 26: Truy cứu trách nhiệm~
Chương 27: 27: Quả nhiên thực không hay ho
Chương 28: 28: Mặt nạ
Chương 29: 29: Nhập cư trái phép
Chương 30: 30: Ta muốn xuất cung
Chương 31: 31: Giấc mộng nuôi dưỡng chính thái
Chương 32: 32: Đầu thai lần thứ hai
Chương 33: 33: Phòng ấm
Chương 34: 34: Ngươi cũng quá xui xẻo đi !
Chương 35: 35: Tư liệu hôn nhân
Chương 36: 36: Lý tưởng nhỏ bé của tiểu Chính Thái
Chương 37: 37: Trạch nam trạch nữ
Chương 38: 38: Hoàng thái hậu triệu kiến
Chương 39: 39: Kiến cung
Chương 40: 40: Một tiểu la lỵ
Chương 41: 41: Tiểu chính thái và tiểu la lỵ
Chương 42: 42: Thái phu tử
Chương 43: 43
Chương 44: 44: Trăng sáng trên cao
Chương 45: 45: Mê xé giấy
Chương 46: 46: Với tư cách là ngự tỷ
Chương 47: 47: Đông Nhạc miếu
Chương 48: 48: Xuất các dạy học
Chương 49: 49: Lạc đường
Chương 50: 50: Ngọc bội
Chương 51: 51: Sói già
Chương 52: 52: Đánh người rồi!
Chương 53: 53: Sinh bệnh !
Chương 54: 54: Bắt mạch bằng sợi tơ
Chương 55: 55: Xem bệnh bốc thuốc
Chương 56: 56: Lỗi chính tả
Chương 57: 57: Người thích đâm chọc là Thái Tam Quốc
Chương 58: 58: Nữ tử và tiểu nhân đều khó dưỡng
Chương 59: 59: Ngươi là tiểu nhân? Cả nhà các ngươi đều là tiểu nhân!
Chương 60: 60: Được làm vua thua làm giặc
Chương 61: 61: Thái phó
Chương 62: 62: Họ và tên
Chương 63: 63: Học bài?
Chương 64: 64: Thư đồng
Chương 65: 65: Ta muốn chiếu cố ngươi
Chương 66: 66: Hậu thuẫn
Chương 67: 67: Nhan như ngọc
Chương 68: 68: Phẫn nộ
Chương 69: 69: Cãi nhau
Chương 70: 70: Tỉnh giấc
Chương 71: 71: Bạn chơi
Chương 72: 72: Tâm động không bằng hành động
Chương 73: 73: Khi dễ người!
Chương 74: 74: Ai khi dễ ai a!
Chương 75: 75: Nam Cung Sanh, Nam Cung tiểu sinh
Chương 76: 76: Trạch nam
Chương 77: 77: Bạn cũ
Chương 78: 78: Tranh đoạt đứa bé
Chương 79: 79: Quan điểm thẩm mỹ
Chương 80: 80: Về nhà? Không có cửa đâu!
Chương 81: 81: Ngả bài
Chương 82: 82: So chiêu
Chương 83: 83: Hoa đào hoa đào
Chương 84: 84: Công tử Sanh
Chương 85: 85: Tàm lễ
Chương 86: 86: Phân biệt thiện ác
Chương 87: 87: Tiểu Chính Thái thứ ba
Chương 88: 88: Chơi trốn tìm
Chương 89: 89: Sai lầm
Chương 90: 90: Phòng học ở nhà trẻ
Chương 91: 91: Giả dạng
Chương 92: 92: Tiết học đầu tiên
Chương 93: 93: Nghỉ ngơi giữa giờ học
Chương 94: 94: Ý tưởng nhà trẻ Hoàng gia
Chương 95: 95: Cách làm lễ gặp mặt mới
Chương 96: 96: Tiến hành dụ dỗ
Chương 97: 97: Thất sách
Chương 98: 98: Hiểu lầm bộc phát
Chương 99: 99: Trèo cây
Chương 100: 100: Sờ cá
Chương 101: 101: Cung minh quang
Chương 102: 102: Lời đồn đãi chuyện nhảm
Chương 103: 103: Hối hận
Chương 104: 104: Lòng đế vương
Chương 105: 105: Đi học! Là muốn nghe giảng thật tốt!
Chương 106: 106: Tan học! Muốn đi chơi thật vui!
Chương 107: 107: Cảm tình
Chương 108: 108: Giáo viên
Chương 109: 109: Phân phối chọn người
Chương 110: 110: Sư tử Hà Đông gầm
Chương 111: 111: Giáo viên âm nhạc
Chương 112: 112: Một ngày ở nhà trẻ
Chương 113: 113: Sinh nhật
Chương 114: 114: Ngoài ý muốn
Chương 115: 115: Cãi nhau
Chương 116: 116: Nói hết
Chương 117: 117: Thành viên mới
Chương 118: 118: Tiểu Thái tử thứ tư
Chương 119: 119: Âm dương yêu đồng
Chương 120: 120: Abe
Chương 121: 121: Trung thành đền nợ nước
Chương 122: 122: Ảo thuật
Chương 123: 123: Lòi đuôi
Chương 124: 124: Khách không mời mà đến
Chương 125: 125: Biết chữ
Chương 126: 126: Đánh nhau à? Đó là chuyện cơm bữa!
Chương 127: 127: Đầu hàng ư? Chẳng qua là bất đắc dĩ thôi!
Chương 128: 128: Tin tức
Chương 129: 129: Lan vị phường
Chương 130: 130: Du xuân
Chương 131: 131: Tìm người
Chương 132: 132: Sát thủ
Chương 133: 133: Ngươi là ai?
Chương 134: 134: Nói đùa sao!
Chương 135: 135: Lựa chọn
Chương 136: 136: Lời thề
Chương 137: 137: Sát gái
Chương 138: 138: Cướp người kìa cướp người kìa!
Chương 139: 139: Ta chính là muốn cướp!
Chương 140: 140: Bị bệnh
Chương 141: 141: Bệnh truyền nhiễm
Chương 142: 142: Đo chiều cao trên tường
Chương 143: 143: Mẫu thân
Chương 144: 144: Khúc mắc
Chương 145: 145: Gặp lại
Chương 146: 146: Quả đào
Chương 147: 147: Hai người ở Cung Minh Quang
Chương 148: 148: Đôi mắt bị nguyền rủa
Chương 149: 149: Gốc thiên hạ
Chương 150: 150: Nhặt được hai song sinh đáng yêu
Chương 151: 151: Vấn đề xưng hô
Chương 152: 152: Vấn đề thân phận
Chương 153: 153: Có đau răng không?
Chương 154: 154: Trốn tránh
Chương 155: 155: Bàn đu dây
Chương 156: 156: Đạo cụ
Chương 157: 157: Sự kích thích
Chương 158: 158: Thí nghiệm
Chương 159: 159: Tình cảm không tầm thường
Chương 160: 160: Thị uy
Chương 161: 161: Ly nước trái cây
Chương 162: 162: Chơi cờ
Chương 163: 163: Bùa
Chương 164: 164: Huyền Tung đạo trưởng
Chương 165: 165: Gặp lại cố nhân
Chương 166: 166: Mặt thật
Chương 167: 167: Từ mới “Khủng hoảng kinh tế”
Chương 168: 168: Nhà họ Trầm
Chương 169: 169: Sóng ngầm bắt đầu khởi động
Chương 170: 170: Vấn đề và đáp án
Chương 171: 171: Đau lòng
Chương 172: 172: Câu đối “Sĩ nông công thương giác trưng vũ?”
Chương 173: 173: Ép duyên
Chương 174: 174
Chương 175: 175: Tiểu Chính Thái thứ năm
Chương 176: 176: Bất ngờ
Chương 177: 177: Đầu bếp
Chương 178: 178: Cuộc thi
Chương 179: 179: Rất kỳ lạ
Chương 180: 180: Giao đấu
Chương 181: 181: Cố tình
Chương 182: 182: Nước trà
Chương 183: 183: Kẻ ác cáo trạng trước
Chương 184: 184: Đông người
Chương 185: 185: Toàn tâm toàn ý
Chương 186: 186: Khôn thì sống mống chết
Chương 187: 187: Thẩm khúc ngọc
Chương 188: 188
Chương 189: 189: Bỏ lỡ
Chương 190: 190: Từ Đường Thẩm gia
Chương 191: 191: Thần bí
Chương 192: 192: Lan Vị phường
Chương 193: 193: Ly nước ngọc lưu ly
Chương 194: 194
Chương 195: 195: Điện Y Lan của Mai Phi
Chương 196: 196: Mai phi
Chương 197: 197: Máy bay giấy
Chương 198: 198: Yến tiệc ngày hè
Chương 199: 199: Thám hiểm
Chương 200: 200: Cung trường tín
Chương 201: 201
Chương 202: 202: Kịch bản cuối cùng
Chương 203: 203: Yến hội
Chương 204: 204: Đóng thế vai
Chương 205: 205: Điểm tâm
Chương 206: 206
Chương 207: 207: Đến tột cùng ta yêu ai?
Chương 208: 208: Hối hận
Chương 209: 209: Ngoài dự đoán của mọi người
Chương 210: 210: Đã lâu không gặp
Chương 211: 211: Yến hội mê hoặc
Chương 212: 212: Tiểu long nữ
Chương 213: 213: Chuyện hôn nhân
Chương 214: 214: Cám ơn người
Chương 215: 215
Chương 216: 216: Trách phạt
Chương 217: 217: Uống rượu
Chương 218: 218: Khúc mắc
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225: Cha cùng con gái
Chương 226: 226: Thuốc
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Mầm mồng hoài nghi
Chương 229: 229: Bảo hộ
Chương 230: 230: Hạ hầu
Chương 231: 231: Quỷ khóc nhè
Chương 232: 232: Khuyên bảo
Chương 233: 233: Thân phận
Chương 234: 234: Lời nói thật
Chương 235: 235: Anh tranh tôi đoạt
Chương 236: 236: Đừng nói chuyện với người rồi!
Chương 237: 237: Hứa nguyện
Chương 238: 238: Tiểu xiếc
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Ngả bài
Chương 241: 241: Đánh cuộc
Chương 242: 242: Từ ghép Hán ngữ
Chương 243: 243
Chương 244: 244: Lời dạy của tổ tiên
Chương 245: 245: Độc Cô phiệt
Chương 246: 246: Tinh anh giáo dục
Chương 247: 247: Đế sư
Chương 248: 248: Độc Cô phiệt lão chủ
Chương 249: 249: Mũ bảo hiểm
Chương 250: 250: Ngoài ý muốn đạt thành
Chương 251: 251: Nội tình
Chương 252: 252: Nghi vấn
Chương 253: 253: Giáo viên dạy thay
Chương 254: 254: Dùng tiền để đổi đồ chơi bằng đường
Chương 255: 255: Nhẹ một chút hay là nặng một chút?
Chương 256: 256: Làm công
Chương 257: 257: Cãi lộn
Chương 258: 258: Đáng thương thay tấm lòng bao la của cha mẹ
Chương 259: 259: Võ công tâm pháp
Chương 260: 260: Ngày Quốc tế thiếu nhi
Chương 261: 261: Ánh trăng trên bầu trời
Chương 262: 262: Sinh nhật vui vẻ
Chương 263: 263: Tai vách mạch rừng
Chương 264: 264: Hòa thân
Chương 265: 265: Thuốc chống nắng
Chương 266: 266: Gạch chéo
Chương 267: 267: Bất hoà
Chương 268: 268: Cập kê
Chương 269: 269: Tình bạn và tình thân
Chương 270: 270: Lễ ngưu lang chức nữ
Chương 271: 271: Công viên trò chơi Hoàng gia
Chương 272: 272: Quà mừng sinh nhật
Chương 273: 273: Thất đức
Chương 274: 274: Đi học
Chương 275: 275: Học nữa, học mãi
Chương 276: 276: Ta thích đấy, không phải huynh
Chương 277: 277: Nắm chặt tay nhau
Chương 278: 278: Chòm râu dài
Chương 279: 279: Tội phản bội Tổ quốc
Chương 280: 280: Đến tột cùng có bao nhiêu tiền
Chương 281: 281: Huyết quang tai ương
Chương 282: 282: Long Cung các
Chương 283: 283: Mùa thu mùa đại hội thể dục thể thao
Chương 284: 284: Điền kị đua ngựa
Chương 285: 285: Nhè nhẹ chút có được không?
Chương 286: 286: Bịp bợm nhảy cao
Chương 287: 287: Ai là quán quân?
Chương 288: 288: Thành tích cuối cùng
Chương 289: 289: Đông hải thanh
Chương 290: 290: Bí mật năm đó
Chương 291: 291: Thân thế u mê?
Chương 292: 292: Khu vực săn bắn của Hoàng gia
Chương 293: 293: Sơ hở
Chương 294: 294: Đấu tranh gay gắt
Chương 295: 295: Bút lông
Chương 296: 296: Cung tên
Chương 297: 297: Đi săn
Chương 298: 298: Sói tới rồi!
Chương 299: 299: Lời tiên đoán
Chương 300: 300: Bị đâm sau lưng
Chương 301: 301: Cái chết
Chương 302: 302: Sự sống
Chương 303: 303: Đông hải thanh
Chương 304: 304: Vì ai
Chương 305: 305: Có gì cứ nói
Chương 306: 306: Phản kích
Chương 307: 307: Tướng mạo
Chương 308: 308: Hoàng hậu
Chương 309: 309: Ai là người chơi cờ?
Chương 310: 310: Ai chỉ huy?
Chương 311: 311: Rượu độc
Chương 312: 312: Ai thắng ai?
Chương 313: 313: Ngọc Thạch Câu phần
Chương 314: 314: Biến thiên
Chương 315: 315: Hoàng Hậu của ta
Chương 316: 316: Ta không tin
Chương 317: 317: Tờ giấy
Chương 318: 318: Nhìn lá rụng là biết mùa thu đến
Chương 319: 319: Thân thế
Chương 320: 320: Chiếc hộp báu thời gian
Chương 321: 321: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp