Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 28: Người rất không nên gặp
Tô Lương Mạt không
nói chuyện nằm viện cho Tống Tử Căng biết, gọi điện thoại nói là đi công tác, liền giấu giếm hết tất cả mọi chuyện.
Vệ Tắc mỗi ngày đều đến, nhưng không ngồi lâu, sau khi Bàn Tử chết áp lực trong cục cũng càng lớn, hơn nữa Vệ Tắc luôn tự trách mình, trạng thái tinh thần cũng ngày càng kém.
Tô Lương Mạt xuống giường rồi đi thẳng về phía sofa, cô rót ly nước, trên người không có vết thương gì lớn, chỉ là nhiều chỗ bị bầm tím. Mấy ngày không đi lại, hai chân mềm oặt yếu ớt, Vệ Tắc giúp cô mua điện thoại mới, lại làm lại số điện thoại lúc trước. Tô Lương Mạt đã ăn cơm trưa, cảm thấy thân thể hồi phục không tệ, nghĩ chờ lúc Vệ Tắc đến là có thể xuất viện.
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, không ngờ người tiến vào lại là Trương Chính Tụng.
Tô Lương Mạt đứng dậy, "Chú Trương."
"Lương Mạt à, thân thể không việc gì chứ?"
"Không sao."
Trương Chính Tụng nhìn quanh bốn phía, "Đây chính là phòng bệnh VIP, có tiền cũng không chắc có thể vào được."
"Cảm ơn."
Trương Chính Tụng hơi giật mình, sau đó cười cười, "Không cần cám ơn chú, những lời này cần phải nói với Chiêm Đông Kình."
Tô Lương Mạt nghe vậy, thái độ trở nên thận trọng, Trương Chính Tụng vòng vo một hồi ngồi xuống ghế sofa, "Lương Mạt, trong nhà Vệ Tắc còn chưa biết chuyện hai đứa, cháu cùng với Chiêm Đông Kình lại có quan hệ không rõ ràng, đến lúc đó..."
"Chú Trương, anh ta chỉ là đi ngang qua cứu được cháu, chúng cháu không có quan hệ gì khác."
Trương Chính Tụng nhún vai, "Cháu cảm thấy người như Chiêm Đông Kình, sẽ vừa vặn đi ngang qua cứu cháu."
Thấy Tô Lương Mạt không nói lời nào, Trương Chính Tụng nói thẳng vào vấn đề chính, "Chuyện của cháu với Vệ Tắc chú tạm thời không xen vào, hôm nay tìm cháu là muốn nói với cháu chuyện của ba cháu."
"Ba cháu làm sao?" Tô Lương Mạt khó nén hoảng hốt, Trương Chính Tụng ra hiệu cô ngồi xuống, "Lúc ba cháu bỏ trốn bọn chú có cho người đuổi theo, lúc đó cháu cũng có mặt, nhưng người được phái đi lại không biết làm sao ngủ thiếp đi trong xe, sau đó kiểm tra cho thấy trong cơ thể hai người cũng không có thành phần gì lạ, Lương Mạt, đã lâu như vậy, cháu còn nhỡ rõ chuyện ngày đó không?"
Tô Lương Mạt giống như suy nghĩ, một lúc sau lắc đầu, "Không nhớ rõ, ba cháu bảo cháu đi mua quà sinh nhật cho Tô Trạch giúp ông ấy, lúc cháu trở lại đã không thấy tăm hơi ông ấy đâu."
Trương Chính Tụng ý vị nhìn Tô Lương Mạt chằm chằm, "Nhưng sau đó người kia nhớ lại, chắc có lẽ bị kẻ khác thôi miên."
"Vậy sao?" Thần sắc Tô Lương Mạt bình thản, "Lại còn có chuyện như vậy."
Trương Chính Tụng gặng hỏi nửa ngày không có đáp án, chỉ đành đứng dậy rời đi, Tô Lương Mạt nhìn qua cửa phòng bệnh đóng chặt nặng nề thở ra một hơi, kỳ thực suy đoán của ông ta là đúng, cũng chính lần đó, cô mới ngẫu nhiên bị người của Tương Hiếu Đường phát hiện, cũng muốn dùng cái này đối phó Chiêm Đông Kình.
Vệ Tắc mỗi ngày đều đến, nhưng không ngồi lâu, sau khi Bàn Tử chết áp lực trong cục cũng càng lớn, hơn nữa Vệ Tắc luôn tự trách mình, trạng thái tinh thần cũng ngày càng kém.
Tô Lương Mạt xuống giường rồi đi thẳng về phía sofa, cô rót ly nước, trên người không có vết thương gì lớn, chỉ là nhiều chỗ bị bầm tím. Mấy ngày không đi lại, hai chân mềm oặt yếu ớt, Vệ Tắc giúp cô mua điện thoại mới, lại làm lại số điện thoại lúc trước. Tô Lương Mạt đã ăn cơm trưa, cảm thấy thân thể hồi phục không tệ, nghĩ chờ lúc Vệ Tắc đến là có thể xuất viện.
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, không ngờ người tiến vào lại là Trương Chính Tụng.
Tô Lương Mạt đứng dậy, "Chú Trương."
"Lương Mạt à, thân thể không việc gì chứ?"
"Không sao."
Trương Chính Tụng nhìn quanh bốn phía, "Đây chính là phòng bệnh VIP, có tiền cũng không chắc có thể vào được."
"Cảm ơn."
Trương Chính Tụng hơi giật mình, sau đó cười cười, "Không cần cám ơn chú, những lời này cần phải nói với Chiêm Đông Kình."
Tô Lương Mạt nghe vậy, thái độ trở nên thận trọng, Trương Chính Tụng vòng vo một hồi ngồi xuống ghế sofa, "Lương Mạt, trong nhà Vệ Tắc còn chưa biết chuyện hai đứa, cháu cùng với Chiêm Đông Kình lại có quan hệ không rõ ràng, đến lúc đó..."
"Chú Trương, anh ta chỉ là đi ngang qua cứu được cháu, chúng cháu không có quan hệ gì khác."
Trương Chính Tụng nhún vai, "Cháu cảm thấy người như Chiêm Đông Kình, sẽ vừa vặn đi ngang qua cứu cháu."
Thấy Tô Lương Mạt không nói lời nào, Trương Chính Tụng nói thẳng vào vấn đề chính, "Chuyện của cháu với Vệ Tắc chú tạm thời không xen vào, hôm nay tìm cháu là muốn nói với cháu chuyện của ba cháu."
"Ba cháu làm sao?" Tô Lương Mạt khó nén hoảng hốt, Trương Chính Tụng ra hiệu cô ngồi xuống, "Lúc ba cháu bỏ trốn bọn chú có cho người đuổi theo, lúc đó cháu cũng có mặt, nhưng người được phái đi lại không biết làm sao ngủ thiếp đi trong xe, sau đó kiểm tra cho thấy trong cơ thể hai người cũng không có thành phần gì lạ, Lương Mạt, đã lâu như vậy, cháu còn nhỡ rõ chuyện ngày đó không?"
Tô Lương Mạt giống như suy nghĩ, một lúc sau lắc đầu, "Không nhớ rõ, ba cháu bảo cháu đi mua quà sinh nhật cho Tô Trạch giúp ông ấy, lúc cháu trở lại đã không thấy tăm hơi ông ấy đâu."
Trương Chính Tụng ý vị nhìn Tô Lương Mạt chằm chằm, "Nhưng sau đó người kia nhớ lại, chắc có lẽ bị kẻ khác thôi miên."
"Vậy sao?" Thần sắc Tô Lương Mạt bình thản, "Lại còn có chuyện như vậy."
Trương Chính Tụng gặng hỏi nửa ngày không có đáp án, chỉ đành đứng dậy rời đi, Tô Lương Mạt nhìn qua cửa phòng bệnh đóng chặt nặng nề thở ra một hơi, kỳ thực suy đoán của ông ta là đúng, cũng chính lần đó, cô mới ngẫu nhiên bị người của Tương Hiếu Đường phát hiện, cũng muốn dùng cái này đối phó Chiêm Đông Kình.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Nhiếp hồn
Chương 2: 2: Rơi vào tay hắn
Chương 3: 3: Bức cô mở miệng
Chương 4: 4: Ở chung một phòng
Chương 5: 5: Nửa đêm đuổi khỏi phòng
Chương 6: 6: Uy hiếp trí mạng
Chương 7: 7: Truy giết tận cửa
Chương 8: 8: Giao dịch
Chương 9: 9: Tự cứu
Chương 10: 10: Nôn đầy người hắn
Chương 11: 11: Đêm nay có người ở cùng
Chương 12: 12: Ác mộng quấn thân
Chương 13: 13: Hắn là gì của cô
Chương 14: 14: Hôn kịch liệt
Chương 15: 15: Cởi ra tuyệt hơn cách một lớp quần áo
Chương 16: 16: Sập bẫy
Chương 17: 17: Tôi muốn cô, có cho hay không?
Chương 18: 18: Nhéo ngực
Chương 19: 19: Cần tôi ra mặt giúp cô không?
Chương 20: 20: Nơi đen tối
Chương 21: 21: Ném quả bom nội y
Chương 22: 22: Xác nhận
Chương 23: 23: Động tay động chân nói chuyện
Chương 24: 24: Kình thiếu, nho nhỏ thú
Chương 25: 25: Ngang ngược không bằng hắn
Chương 26: 26: Cứu mạng
Chương 27: 27: Thủy hỏa bất dung
Chương 28: 28: Người rất không nên gặp
Chương 29: 29: Cầm thú nguyên bản
Chương 30: 30: Đêm đó, đau không?
Chương 31: 31: Thêm một viên đạn nữa
Chương 32: 32: Không giống chị em
Chương 33: 33: Trả thù
Chương 34: 34: Mượn súng giết người
Chương 35: 35: Lần nữa nhiếp hồn
Chương 36: 36: Ngâm vào lồng heo
Chương 37: 37: Anh muốn mạng của anh ấy, tôi liền muốn mạng của anh
Chương 38: 38: Giả vờ ngoan ngoãn
Chương 39: 39: Chạy thoát
Chương 40: 40: Tìm đường sống trong chỗ chết
Chương 41: 41: Hoắc lão gia tử đổi ý
Chương 42: 42: Cô cũng bị nhéo ngực
Chương 43: 43: Hoặc là ngoan ngoãn để tôi hôn
Chương 44: 44: Tìm được ba
Chương 45: 45: Ý loạn tình mê, lấy cô làm điều kiện trao đổi (1)
Chương 46: 46: Ý loạn tình mê, lấy cô làm điều kiện trao đổi (2)
Chương 47: 47: Ý loạn tình mê, lấy cô làm điều kiện trao đổi (3)
Chương 48: 48: Ý loạn tình mê, lấy cô làm điều kiện trao đổi (4)
Chương 49: 49: Ý loạn tình mê, lấy cô làm điều kiện trao đổi (5)
Chương 50: 50: Ý loạn tình mê, lấy cô làm điều kiện trao đổi (6)
Chương 51: 51: Ý loạn tình mê, lấy cô làm điều kiện trao đổi (7)
Chương 52: 52: Ý loạn tình mê, lấy cô làm điều kiện trao đổi (8)
Chương 53: 53: Ý loạn tình mê, lấy cô làm điều kiện trao đổi (9)
Chương 54: 54: 51: Cô là người của tôi rồi
Chương 55: 55: 52: Học bản lĩnh hầu hạ đàn ông
Chương 56: 56: 53: Hoàn toàn, thực sự trở thành người của hắn
Chương 57: 57: 54: Lần thứ hai, lần đâu tiên thực sự
Chương 58: 58: 55: Lúc lạnh lúc nóng tổn thương nhau (đặc sắc)
Chương 59: 59: 56: Nhìn thấu, hung hăng trừng phạt
Chương 60: 60: 57: Lại dám giá họa cho hắn!
Chương 61: 61: 58: Lửa nóng kích tình
Chương 62: 62: 59: Cho cô cơ hội hạ thủ, thử dò xét
Chương 63: 63: 60: Người của anh, trên người có đóng dấu của anh sao?
Chương 64: 64: 61: Bức cô giết người
Chương 65: 65: 62 – 63: Tâm lý hỏng mất
Chương 66: 66: 62 – 63
Chương 67: 67: 62 – 63
Chương 68: 68: 62 – 63
Chương 69: 69: 64: Biết được chân tướng giết người, hắn quá tàn nhẫn
Chương 70: 70: 65: Người đầu tiên hắn giết, là người phụ nữ đầu tiên của hắn
Chương 71: 71: 66: Bởi vì quan tâm đến em
Chương 72: 72: 67: Giết bằng thuốc độc
Chương 73: 73: 68: Đau lòng, hắn chẳng quan tâm
Chương 74: 74: 69: Loại trừ Thẩm Tâm Lê
Chương 75: 75: 70: Vì em, chặt đứt một đốt ngón tay thì có hề gì (thượng)
Chương 76: 76: 71: Vì em, chặt đứt một đốt ngón tay có hề gì (hạ)
Chương 77: 77: 72: Ký khế ước bán thân
Chương 78: 78: 73: Hầu hạ tôi đi
Chương 79: 79: 74: Tôi không có ở đây liền khi dễ phụ nữ của tôi, muốn chết phải không! (Ác ma nổi danh)
Chương 80: 80: 75: Món quà đặc biệt nhất khiến người ta dễ hồi tưởng nhất
Chương 81: 81: 76: Tô Khang gởi thư
Chương 82: 82: 77: Xé rách, đau lòng quyết tuyệt rời đi
Chương 83: 83: 78: Không muốn trở về
Chương 84: 84: 79: Tôi không yêu anh
Chương 85: 85: 80: Đại án, lại muốn đẩy cô ra gánh tội thay
Chương 86: 86: Tô Lương Mạt vào tù
Chương 87: 87: Khó chịu thêm một phần, tự tổn hại sâu một phần
Chương 88: 88: Cô sống trong địa ngục, hắn lại có người phụ nữ khác
Chương 89: 89: Người thu nhận cô khẩu vị thật nặng, thích chơi như vậy hả?
Chương 90: 90: Đánh cược khuynh thành, tuyệt thế vô song
Chương 91: 91: Dấu vết trên người Đường Khả
Chương 92: 92: 87: Lưu Giản nằm bên cạnh tôi, Chiêm Đông Kình anh dám vén chăn không
Chương 93: 93: 88: Anh biết dấu vết trên người cô ấy làm sao mà có không?
Chương 94: 94: 89: Nợ cha con trả, đây là Tô Lương Mạt đáng nhận lấy!
Chương 95: 95: 90: Lương Mạt, cô hận tôi
Chương 96: 96: 91: Nước đổ khó hốt, hắn thua rồi
Chương 97: 97: 92: Thân mật hỗn chiến
Chương 98: 98: 93: Cầu xin tôi thả cô đi
Chương 99: 99: 94: Lương Mạt, cô có từng yêu tôi không?
Chương 100: 100: 95: Đàm phán
Chương 101: 101: 96: Trong mộng nhìn thấy vẫn là hắn
Chương 102: 102: 97: Nếu dám thua, trở về khách sạn lột sạch cô
Chương 103: 103: 98: Cưỡng hôn, tận mắt nhìn thấy cô lưu lại dấu vết trên người!
Chương 104: 104: 99: Kịch liệt đau xé tâm
Chương 105: 105: 100: Liệu pháp kinh người
Chương 106: 106: Bất luận cam lòng hay không, đều khó vãn hồi
Chương 107: 107: Hắn tàn nhẫn, là tùy từng người
Chương 108: 108: Tô Lương Mạt bị hạ dược
Chương 109: 109: 104: Giúp em một chút!!
Chương 110: 110: Trong cơn giận dữ, bắn chết!
Chương 111: 111: Lương Mạt, tha thứ cho tôi
Chương 112: 112: Hắn có thể chịu trách nhiệm với cô, chứ không phải vì yêu?
Chương 113: 113: Cô bán đứng hắn!
Chương 114: 114: Xa cách cùng thấy như không thấy, chính là cái gai đâm sâu nhất
Chương 115: 115: Tô Lương Mạt, em lại cùng với Chiêm Đông Kình thiết kế anh!
Chương 116: 116: Tiến thoái lưỡng nan
Chương 117: 117: Đêm đó của tôi với Lưu Giản, anh thật có thể quên sao?
Chương 118: 118: Đau đớn của hắn lúc đó, cô có thể cảm nhận được không?
Chương 119: 119: 114: Sao anh lại đến
Chương 120: 120: Có một loại tình yêu gọi là tin tưởng, là anh không cách nào cảm nhận được
Chương 121: 121: Hắn trong mắt cô còn được coi là gì?
Chương 122: 122: Đính hôn!
Chương 123: 123: Chiêm Đông Kình chết rồi, Lương Mạt, em có vui không?
Chương 124: 124: Cưỡng hôn mạnh sờ (yêu là hành hạ)
Chương 125: 125: Đùa chết em còn không đơn giản sao?
Chương 126: 126: Anh dám đi sâu vào một phân, tôi liền đâm vào anh một tấc
Chương 127: 127: Yêu khao khát
Chương 128: 128: Bức đến đường cùng
Chương 129: 129: 124: Là em muốn ở cùng một chỗ với anh
Chương 130: 130: Lưu Tô chia tay
Chương 131: 131: Chỉ vì chính mình mà sống (Chiêm Đông Kình anh thích hợp làm bình chữa cháy)
Chương 132: 132: Uống xuân dược
Chương 133: 133: Em không nên chịu trách nhiệm với tôi sao?
Chương 134: 134: Vẫn sẽ bảo vệ
Chương 135: 135: Đã là lúc nào rồi, vẫn còn tâm tư ở đây sờ mó
Chương 136: 136: Cưỡng bức
Chương 137: 137: Hai người phụ nữ yêu thương nhất bắt tay
Chương 138: 138: Cho anh ta hy vọng, bắt đầu thêm lần nữa
Chương 139: 139: 134: Tạm biệt, đời này chỉ từng yêu duy nhất người đàn ông này
Chương 140: 140: Cứu nguy, cạm bẫy! (Mạo hiểm kích thích)
Chương 141: 141: Khoản nợ này, để anh ta trả một lần là đủ (thượng)
Chương 142: 142: Khoản nợ này, để anh ta trả một lần là đủ (hạ)
Chương 143: 143: Không phải là sinh ly, hóa ra là tử biệt (hay)
Chương 144: 144: Tử hình
Chương 145: 145: Gả cho tôi
Chương 146: 146: Đùa giỡn nam chính
Chương 147: 147: Cướp người (đặc sắc)
Chương 148: 148: Từ nay về sau chúng ta ở bên nhau, chỉ vì chính chúng ta
Chương 149: 149: Anh yêu em
Chương 150: 150: Em có anh, sẽ không cô đơn nữa
Chương 151: 151: Đột nhiên trở thành người xa lạ
Chương 152: 152: Anh ta không phải là Chiêm Đông Kình!
Chương 153: 153: Nghiệm thân trước mặt mọi người
Chương 154: 154: Tôi cái gì cũng không sờ được!
Chương 155: 155: Đàn ông là làm thế nào quyến rũ phụ nữ
Chương 156: 156: Em là bà xã của anh, nào có như vậy?
Chương 157: 157: Dự cảm bất tường
Chương 158: 158: Đồng ý làm tình nhân của anh
Chương 159: 159: Anh giở trò lưu manh với em, em liền hành hạ anh
Chương 160: 160: Bắt quỷ
Chương 161: 161: Nho nhỏ thú liệu có phải con của anh ta không?
Chương 162: 162: Cha con nhận nhau
Chương 163: 163: Tô Lương Mạt mang thai
Chương 164: 164: Chúng ta muốn đứa bé này!!
Chương 165: 165: Tất cả chân tướng
Chương 166: 166: Cách cho ăn đặc biệt
Chương 167: 167: Vết xước trên người anh!
Chương 168: 168: Cùng chơi
Chương 169: 169: Tai nạn giao thông
Chương 170: 170: Đại kết cục (phần một)
Chương 171: 171: Đại kết cục (phần hai)
Chương 172: 172: Đại kết cục (phần ba)
Chương 173: 173: Đại kết cục (đặc sắc cần phải xem, phần kết thúc)
Chương 174: 174: Đại kết cục (đặc sắc cần phải xem, phần kết thúc) - 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp