Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 173: Thời tới làm sao cản?
Ngày tháng tĩnh hảo, Dung Mị bắt đầu cuộc sống sâu gạo của nàng, ngoài trừ ăn chính là ngủ, hoặc là tu luyện. Tất nhiên, tu luyện có hai phương thức, nàng vô cùng, bức thiết muốn tu luyện một cách 'bình thường' nhưng Minh Vương điện hạ lại không cho nàng như nguyện, tính thêm Cổ Linh kiếm cái tiểu phản đồ này nữa, quả thật... mệt a\-\-\-
Một ngày trời xanh gió mát, lúc Dung Mị đang nhàm chán, nàng bỗng dưng trời xui đất khiến nghĩ tới, cuộc sống này có phải là quá yên bình hay không? Nàng kiếp trước, trải qua biết bao nhiêu mưa tanh biển máu mới có thể tu luyện thăng cấp, so sánh, kiếp này thật sự có phần nhẹ nhàng.
Tu luyện nhẹ nhàng, thăng cấp nhẹ nhàng, thậm chí có Minh Vương điện hạ, bản thân hắn chính là một cái BUG! Cuộc sống đẹp đẽ đến khó mà tin được.
Nghĩ tới đây, Dung Mị bỗng dưng sửng sốt.
Khó mà tin được.... Không đúng....
Không đúng!
Nàng đã đến thế giới này được bao lâu rồi?
Nàng tới thế giới này làm gì?
Từ lúc nào, nàng đã dần lu mờ mục đích ban đầu của chính mình?
Có lẽ bởi vì cuộc sống này thật sự quá ấm áp, vô hình hấp dẫn nàng, làm nàng suýt nữa chìm đắm trong đó. Nếu cứ tiếp tục như vậy, nàng vẫn sẽ trở thành một cường giả, nàng sẽ kết hôn, sinh con và hạnh phúc... nhưng mà! Cuộc đời bình thường này thật sự là thứ nàng muốn sao?
Không! Dung Mị nàng làm sao có thể biến thành dáng vẻ như vậy?! Ý chí của nàng, hướng về thiên hạ, hướng về đỉnh của thế giới!
Nàng không nên ở đây!
"A!!"
Dung Mị cảm thấy đầu nàng như sắp nứt ra, linh khí toàn thân xao động kịch liệt. Một cái chớp mắt, Dung Mị nhớ lại rất nhiều thứ, hình ảnh ở kiếp trước như đoạn phim tua đi tua lại trong đầu nàng.
Đã từng, trong giấc mơ, nàng thấy chính mình nhỏ bé đi giữa bóng tối...
Đã từng, nàng kiêu ngạo khinh cuồng, đại sát tứ phương...
Đã từng, nàng vết thương chồng chất, cửu tử nhất sinh...
Đã từng... Rất nhiều rất nhiều, mỗi một sự kiện đều nhắc nhở nàng, nàng không nên ở đây!
Phanh\-\-\- Vù\-\-\-
Cổ Linh kiếm vui mừng nói: "Chúc mừng Tiểu Mị Nhi tự mình ngộ đạo tấn chức thành công!"
Trúc Cơ trung kỳ!
Dung Mị mở mắt, cảm giác như vừa trải qua mấy đời vậy, có chút đau đầu, khẽ thủ thỉ: "Tiểu Cửu..."
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Rầm!
"Cái gì?!"
"Vương gia, thật sự không tìm thấy Mị cô nương trong phủ. Đã tới Dung phủ tìm, ngay cả Tiểu Mạch cũng biến mất rồi."
Dạ Mặc Thần vò nát tờ giấy ghi "Đừng tìm ta" trong tay, tức giận đến nghiến răng. Đang yên đang lành bỗng dưng để lại cho hắn ba chữ liền chạy, nàng lại muốn chơi trò gì nữa đây.
Dung Mị, nàng tốt nhất cầu nguyện không để bản vương bắt được!!
Dạ Mặc Thần nhắm mắt cảm nhận một chút, thông qua Đồng Tâm kết biết được nàng đang ở hướng Thánh Viện, thì ra là trốn trở về trường. Lúc đang định lập tức đi qua đó, tiếng bước chân vội vàng chạy về phía này.
"Vương gia, không ổn! Xảy ra chuyện rồi!" Từ xa đã nghe thấy tiếng hô của Lương ma ma. Nàng đã một phen tuổi, ngày thường luôn là trầm ổn bất biến, hiếm khi hoảng hốt như vậy.
Lương ma ma vừa vào tới cửa thì bắt gặp Dạ Mặc Thần cũng đang định đi, nàng gấp gáp nói: "Vương gia, thái hậu nương nương xảy ra chuyện rồi!"
Dạ Mặc Thần khựng lại, mím môi nói: "Tiến cung trước."
"Vâng."
Cuộc hội thoại này rất nhanh đã truyền vào tai Đế Liên Vận.
"Tin tức chắc chắn chính xác không?"
Đồng Nhi cung kính nói: "Thị vệ gác cửa ở thư phòng là người của chúng ta, tin tức tuyệt đối không sai!"
Đế Liên Vận nghe xong chỉ muốn cười to, ông trời quả nhiên cũng đứng về phía nàng, thời tới làm sao cản! Lúc này Dung Mị lại không có ở đây, không hành động phải chờ đến khi nào?
Đế Liên Vận đứng dậy: "Đi, chúng ta cũng tiến cung. Gọi Thượng Quan Lạc cùng đi."
Đi được vài bước nàng bỗng chợt hiểu ra gì đó, câu môi: "Đồng Nhi, cầm hộp Tuyết Liên ngàn năm hôm trước ta lấy được theo."
Tẩm cung của thái hậu.
Trong phòng, Đông Nguyệt Hoàng sốt ruột đi đi lại lại, hơn chục ngự y quỳ rạp đầy đất, cúi đầu hết sức có thể để tránh bị lửa giận của đế vương lan đến. Nguyên nhân không vì gì khác ngoài Vân thái hậu đang hôn mê trong nội thất.
Lâm ngự y vén màn đi ra, Đông Nguyệt Hoàng ngay lập tức bắt lấy hắn hỏi: "Tình huống thế nào rồi? Có chuyển biến gì không?"
Lâm ngự y lắc đầu tiếc hận: "Hoàng thượng thứ tội, bệnh tình của Thái Hậu vốn đã kéo dài hơn hai mươi năm vẫn không thể chữa khỏi, lúc này đột nhiên bộc phát thật khiến chúng thần trở tay không kịp a!"
Đông Nguyệt Hoàng sắc mặt biến đổi, Lâm ngự y vội nói: "Hoàng thượng bình tĩnh lại trước đã, không phải ngài đã cho người thông báo với Minh Vương điện hạ rồi sao?"
Loại bệnh này vô cùng kỳ lạ, Minh Vương không biết y thuật, nhưng nhiều năm qua chỉ có hắn mới có thể chữa trị cho thái hậu, làm bệnh trạng lắng lại.
Đông Nguyệt Hoàng sực nhớ, "Đúng vậy, Mặc Thần, hắn vẫn chưa tới sao?"
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng thái giám hô "Minh Vương điện hạ đến\-\-\-"
Dáng người đạm mạc thanh lãnh xuất hiện trong tầm mắt mọi người, Dạ Mặc Thần không hề dừng lại đi thẳng vào nội thất.
Hắn vừa đi vào, bên ngoài bỗng dưng có thái giám chạy vào bẩm báo: "Hoàng thượng, hai vị công chúa xin được yết kiến, các nàng đang ở bên ngoài chờ."
Đông Nguyệt Hoàng không kiên nhẫn nhíu mày: "Đã là lúc nào rồi, trẫm không rảnh tiếp bọn họ, kêu bọn họ trở về đi."
"Nhưng mà Liên Vận càng chúa nói nàng có mang theo Tuyết Liên ngàn năm."
"Cái gì?" Đông Nguyệt Hoàng có chút sửng sốt, nghĩ một chút nói: "Được rồi, cho nàng vào đây."
"Vâng."
Đế Liên Vận ưu nhã bước vào, hành lễ: "Tham kiến hoàng thượng."
Đông Nguyệt Hoàng khách khí ừ một tiếng, trong tình huống lúc này hắn không có tâm tư ngoại giao.
Đế Liên Vận cũng biết hắn sốt ruột, chủ động mở lời: "Vừa nghe thái hậu nương nương thân thể không khoẻ, ta với Lạc Lạc liền đến thăm, sẵn tiện mang theo Tuyết Liên ngàn năm. Đây là tiên dược hiếm có, hẳn sẽ giúp ích cho bệnh tình của nàng. Liên Vận xin được mượn hoa hiến phật, đem nó tặng lại cho thái hậu."
Đông Nguyệt Hoàng vẻ mặt dịu hơn nhiều, nhẹ giọng nói: "Đa tạ công chúa."
Hắn nhận lấy hộp Tuyết Liên, phân phó ngự y đi nấu thuốc.
Đế Liên Vận: "Có thể cho ta vào xem thái hậu không?"
Nàng vừa mới dâng tặng Tuyết Liên, từ chối thì có vẻ không hay lắm nên hoàng đế đành gật đầu đồng ý.
Đế Liên Vận và Thượng Quan Lạc vén màn bước vào nội thất, lập tức cảm nhận được một cổ khí tức làm người hít thở không thông, giống như bước chân vào địa ngục vậy! Thượng Quan Lạc sắc mặt xanh mét, đây rốt cuộc là thứ quỷ gì?!
Một ngày trời xanh gió mát, lúc Dung Mị đang nhàm chán, nàng bỗng dưng trời xui đất khiến nghĩ tới, cuộc sống này có phải là quá yên bình hay không? Nàng kiếp trước, trải qua biết bao nhiêu mưa tanh biển máu mới có thể tu luyện thăng cấp, so sánh, kiếp này thật sự có phần nhẹ nhàng.
Tu luyện nhẹ nhàng, thăng cấp nhẹ nhàng, thậm chí có Minh Vương điện hạ, bản thân hắn chính là một cái BUG! Cuộc sống đẹp đẽ đến khó mà tin được.
Nghĩ tới đây, Dung Mị bỗng dưng sửng sốt.
Khó mà tin được.... Không đúng....
Không đúng!
Nàng đã đến thế giới này được bao lâu rồi?
Nàng tới thế giới này làm gì?
Từ lúc nào, nàng đã dần lu mờ mục đích ban đầu của chính mình?
Có lẽ bởi vì cuộc sống này thật sự quá ấm áp, vô hình hấp dẫn nàng, làm nàng suýt nữa chìm đắm trong đó. Nếu cứ tiếp tục như vậy, nàng vẫn sẽ trở thành một cường giả, nàng sẽ kết hôn, sinh con và hạnh phúc... nhưng mà! Cuộc đời bình thường này thật sự là thứ nàng muốn sao?
Không! Dung Mị nàng làm sao có thể biến thành dáng vẻ như vậy?! Ý chí của nàng, hướng về thiên hạ, hướng về đỉnh của thế giới!
Nàng không nên ở đây!
"A!!"
Dung Mị cảm thấy đầu nàng như sắp nứt ra, linh khí toàn thân xao động kịch liệt. Một cái chớp mắt, Dung Mị nhớ lại rất nhiều thứ, hình ảnh ở kiếp trước như đoạn phim tua đi tua lại trong đầu nàng.
Đã từng, trong giấc mơ, nàng thấy chính mình nhỏ bé đi giữa bóng tối...
Đã từng, nàng kiêu ngạo khinh cuồng, đại sát tứ phương...
Đã từng, nàng vết thương chồng chất, cửu tử nhất sinh...
Đã từng... Rất nhiều rất nhiều, mỗi một sự kiện đều nhắc nhở nàng, nàng không nên ở đây!
Phanh\-\-\- Vù\-\-\-
Cổ Linh kiếm vui mừng nói: "Chúc mừng Tiểu Mị Nhi tự mình ngộ đạo tấn chức thành công!"
Trúc Cơ trung kỳ!
Dung Mị mở mắt, cảm giác như vừa trải qua mấy đời vậy, có chút đau đầu, khẽ thủ thỉ: "Tiểu Cửu..."
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Rầm!
"Cái gì?!"
"Vương gia, thật sự không tìm thấy Mị cô nương trong phủ. Đã tới Dung phủ tìm, ngay cả Tiểu Mạch cũng biến mất rồi."
Dạ Mặc Thần vò nát tờ giấy ghi "Đừng tìm ta" trong tay, tức giận đến nghiến răng. Đang yên đang lành bỗng dưng để lại cho hắn ba chữ liền chạy, nàng lại muốn chơi trò gì nữa đây.
Dung Mị, nàng tốt nhất cầu nguyện không để bản vương bắt được!!
Dạ Mặc Thần nhắm mắt cảm nhận một chút, thông qua Đồng Tâm kết biết được nàng đang ở hướng Thánh Viện, thì ra là trốn trở về trường. Lúc đang định lập tức đi qua đó, tiếng bước chân vội vàng chạy về phía này.
"Vương gia, không ổn! Xảy ra chuyện rồi!" Từ xa đã nghe thấy tiếng hô của Lương ma ma. Nàng đã một phen tuổi, ngày thường luôn là trầm ổn bất biến, hiếm khi hoảng hốt như vậy.
Lương ma ma vừa vào tới cửa thì bắt gặp Dạ Mặc Thần cũng đang định đi, nàng gấp gáp nói: "Vương gia, thái hậu nương nương xảy ra chuyện rồi!"
Dạ Mặc Thần khựng lại, mím môi nói: "Tiến cung trước."
"Vâng."
Cuộc hội thoại này rất nhanh đã truyền vào tai Đế Liên Vận.
"Tin tức chắc chắn chính xác không?"
Đồng Nhi cung kính nói: "Thị vệ gác cửa ở thư phòng là người của chúng ta, tin tức tuyệt đối không sai!"
Đế Liên Vận nghe xong chỉ muốn cười to, ông trời quả nhiên cũng đứng về phía nàng, thời tới làm sao cản! Lúc này Dung Mị lại không có ở đây, không hành động phải chờ đến khi nào?
Đế Liên Vận đứng dậy: "Đi, chúng ta cũng tiến cung. Gọi Thượng Quan Lạc cùng đi."
Đi được vài bước nàng bỗng chợt hiểu ra gì đó, câu môi: "Đồng Nhi, cầm hộp Tuyết Liên ngàn năm hôm trước ta lấy được theo."
Tẩm cung của thái hậu.
Trong phòng, Đông Nguyệt Hoàng sốt ruột đi đi lại lại, hơn chục ngự y quỳ rạp đầy đất, cúi đầu hết sức có thể để tránh bị lửa giận của đế vương lan đến. Nguyên nhân không vì gì khác ngoài Vân thái hậu đang hôn mê trong nội thất.
Lâm ngự y vén màn đi ra, Đông Nguyệt Hoàng ngay lập tức bắt lấy hắn hỏi: "Tình huống thế nào rồi? Có chuyển biến gì không?"
Lâm ngự y lắc đầu tiếc hận: "Hoàng thượng thứ tội, bệnh tình của Thái Hậu vốn đã kéo dài hơn hai mươi năm vẫn không thể chữa khỏi, lúc này đột nhiên bộc phát thật khiến chúng thần trở tay không kịp a!"
Đông Nguyệt Hoàng sắc mặt biến đổi, Lâm ngự y vội nói: "Hoàng thượng bình tĩnh lại trước đã, không phải ngài đã cho người thông báo với Minh Vương điện hạ rồi sao?"
Loại bệnh này vô cùng kỳ lạ, Minh Vương không biết y thuật, nhưng nhiều năm qua chỉ có hắn mới có thể chữa trị cho thái hậu, làm bệnh trạng lắng lại.
Đông Nguyệt Hoàng sực nhớ, "Đúng vậy, Mặc Thần, hắn vẫn chưa tới sao?"
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng thái giám hô "Minh Vương điện hạ đến\-\-\-"
Dáng người đạm mạc thanh lãnh xuất hiện trong tầm mắt mọi người, Dạ Mặc Thần không hề dừng lại đi thẳng vào nội thất.
Hắn vừa đi vào, bên ngoài bỗng dưng có thái giám chạy vào bẩm báo: "Hoàng thượng, hai vị công chúa xin được yết kiến, các nàng đang ở bên ngoài chờ."
Đông Nguyệt Hoàng không kiên nhẫn nhíu mày: "Đã là lúc nào rồi, trẫm không rảnh tiếp bọn họ, kêu bọn họ trở về đi."
"Nhưng mà Liên Vận càng chúa nói nàng có mang theo Tuyết Liên ngàn năm."
"Cái gì?" Đông Nguyệt Hoàng có chút sửng sốt, nghĩ một chút nói: "Được rồi, cho nàng vào đây."
"Vâng."
Đế Liên Vận ưu nhã bước vào, hành lễ: "Tham kiến hoàng thượng."
Đông Nguyệt Hoàng khách khí ừ một tiếng, trong tình huống lúc này hắn không có tâm tư ngoại giao.
Đế Liên Vận cũng biết hắn sốt ruột, chủ động mở lời: "Vừa nghe thái hậu nương nương thân thể không khoẻ, ta với Lạc Lạc liền đến thăm, sẵn tiện mang theo Tuyết Liên ngàn năm. Đây là tiên dược hiếm có, hẳn sẽ giúp ích cho bệnh tình của nàng. Liên Vận xin được mượn hoa hiến phật, đem nó tặng lại cho thái hậu."
Đông Nguyệt Hoàng vẻ mặt dịu hơn nhiều, nhẹ giọng nói: "Đa tạ công chúa."
Hắn nhận lấy hộp Tuyết Liên, phân phó ngự y đi nấu thuốc.
Đế Liên Vận: "Có thể cho ta vào xem thái hậu không?"
Nàng vừa mới dâng tặng Tuyết Liên, từ chối thì có vẻ không hay lắm nên hoàng đế đành gật đầu đồng ý.
Đế Liên Vận và Thượng Quan Lạc vén màn bước vào nội thất, lập tức cảm nhận được một cổ khí tức làm người hít thở không thông, giống như bước chân vào địa ngục vậy! Thượng Quan Lạc sắc mặt xanh mét, đây rốt cuộc là thứ quỷ gì?!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mị Sát
Chương 2: 2: Động thủ
Chương 3: 3: Độ kiếp nguyên anh
Chương 4: 4: Tử vong!?
Chương 5: 5: Dung Mị
Chương 6: 6: Yêu nghiệt mỹ nam
Chương 7: 7: Nể mặt hắn đẹp trai...
Chương 8: 8: WTF!? Xuyên không rồi??
Chương 9: 9: Phế vật hay thiên tài?
Chương 10: 10: Hù ma
Chương 11: 11: Sắc đẹp hại người a!
Chương 12: 12: Mỹ nhân mẫu thân
Chương 13: 13: Chính thức trở về
Chương 14: 14: Chất vấn
Chương 15: 15: Vả mặt x1
Chương 16: 16: Vả mặt x2
Chương 17: 17: Vả mặt x3
Chương 18: 18: Một mũi tên trúng ba đích!
Chương 19: 19: Ra cửa không xem lịch
Chương 20: 20: Mẹ con bàn bạc
Chương 21: 21: Kẻ mạnh mới là kẻ được tôn thờ
Chương 22: 22: Di vật, mỹ nhân mẫu thân thật không đơn giản?
Chương 23: 23: Bắt đầu rèn luyện
Chương 24: 24: Nghịch thiên, con đường bước tới đỉnh!
Chương 25: 25: Tới cửa tìm đánh
Chương 26: 26: Phế vật đang nói ngươi đấy!
Chương 27: 27: Ngược tra
Chương 28: 28: Kẻ địch quá yếu
Chương 29: 29: Tìm in4 của Minh Vương...
Chương 30: 30: Minh Vương điện hạ trong truyền thuyết
Chương 31: 31: Đúng, chính là như vậy!
Chương 32: 32: Sánh danh cùng Minh Vương!?
Chương 33: 33: Nàng nổi bão(1)
Chương 34: 34: Nàng nổi bão(2)
Chương 35: 35: Tuyệt kĩ số 1: vả mặt
Chương 36: 36: Mồm mép lợi hại
Chương 37: 37: Linh khí!
Chương 38: 38: Ẩn Linh ngọc
Chương 39: 39: Thiên phú của Tiểu Mạch
Chương 40: 40: Bách Hoa Hội
Chương 41: 41
Chương 42: 42: Tra nam tiện nữ (1)
Chương 43: 43: Tra nam tiện nữ (2)
Chương 44: 44: Tiểu yêu tinh(1)
Chương 45: 45: Tiểu yêu tinh(2)
Chương 46: 46: Tái ngộ
Chương 47: 47: Đau~~
Chương 48: 48: Kế hoạch tẩu thoát
Chương 49: 49: Ngươi truy ta chạy(1)
Chương 50: 50: Ngươi truy ta chạy(2)
Chương 51: 51: Ngươi truy ta chạy(3)
Chương 52: 52: Mỹ nhân nhi Liên Tuyền
Chương 53: 53: Anh hùng cứu mỹ nhân!?
Chương 54: 54: Nhất kiến chung tình(1)
Chương 55: 55: Nhất kiến chung tình (2)
Chương 56: 56: Nhất kiến chung tình (3)
Chương 57: 57: Gặp gỡ tại rừng cây
Chương 58: 58: Nhập cuộc, chiến Kim Đan!
Chương 59: 59: Vượt cấp, chiến Kim Đan!(1)
Chương 60: 60: Thông báo!
Chương 61: 61: Vượt cấp, chiến Kim Đan!(2)
Chương 62: 62: Sơ hiện, hắc ám nguyên tố!
Chương 63: 63: Tu vi bay nhanh!
Chương 64: 64: Hai mảnh bản đồ
Chương 65: 65: Thông minh quá bị thông minh hại
Chương 66: 66: Nàng thật đúng là tới trộm?!
Chương 67: 67: Cầu ta đi~
Chương 68: 68: Nàng lật mặt còn nhanh hơn lật sách!
Chương 69: 69: Bức tường vô tội a!
Chương 70: 70: Gia, chuyện lớn không tốt!
Chương 71: 71: Một đồng xu
Chương 72: 72: Ngươi làm sư phụ của ta đi
Chương 73: 73: Ta chỉ là một nữ tử yếu đuối đáng thương mà thôi a~~ (Bão)
Chương 74: 74: Đm cái cơ quan!(Bão)
Chương 75: 75: Cái vận khí này...(Bão)
Chương 76: 76: Khế ước+Hậu trạch đại chiến (2 hợp 1)
Chương 77: 77: Soái khốc ca ca!
Chương 78: 78: Ngươi không phải nàng
Chương 79: 79: Ca ca, ngươi thật đáng yêu~
Chương 80: 80: Bình thân vương
Chương 81: 81: Bá khí! Thiếu niên Dạ Mặc Phong
Chương 82: 82: Trước sau đều là địch
Chương 83: 83: Yêu tinh bản chất
Chương 84: 84: Dạ Nhất cuối cùng cũng giác ngộ chân lý...
Chương 85: 85: Đau lòng nhịn không được
Chương 86: 86: Mùa xuân của vương phủ tới rồi
Chương 87: 87: Vòng tay lục lạc thần bí (2 hợp 1)
Chương 89: 89: Mảnh ghép thứ ba
Chương 90: 90: Tên của nàng
Chương 91: 91: Nàng si mê Dạ Mặc Thần thành cuồng!??
Chương 92: 92: Minh Vương điện hạ ngạo kiều
Chương 93: 93: Tâm tư của Liên Tuyền
Chương 94: 94: Bổn vương mắt, mù, sao?
Chương 95: 95: Ngạo kiều hại chết người
Chương 96: 96: Luyện đan, thiệp mời
Chương 97: 97: Hồng y thiếu nữ!
Chương 98: 98: Khi vả mặt tiến hành!
Chương 99: 99: Miễn cưỡng cho nàng làm thiếp
Chương 100: 100: Loạn thành một đoàn
Chương 101: 101: Minh Vương điện hạ!
Chương 102: 102: Ôm đùi Minh Vương điện hạ~ (2 hợp 1)
Chương 103: 103: Cường cường tranh đấu
Chương 104: 104: Hôn ta a!
Chương 105: 105: Nữ tử áo vàng thần bí (Thêm ~)
Chương 106: 106: Đã tiến triển tới mức này rồi sao?
Chương 107: 107: Phản hôn
Chương 108: 108: Sắp có tiểu điện hạ?
Chương 109: 109: Đấu giá phong ba(1)
Chương 110: 110: Đấu giá phong ba(2)
Chương 111: 111: Đấu giá phong ba(3)
Chương 112: 112: Đấu giá phong ba(4)
Chương 113: 113: Đấu giá phong ba(5)
Chương 114: 114: Mục Thiếu Trì
Chương 115: 115: Phế kiếm
Chương 116: 116: Vây giết!
Chương 117: 117: Dám cản trở hắn đi tìm Mị Nhi, chết!!
Chương 118: 118: Dạ Nhất uy vũ!
Chương 119: 119: Thiếu nữ này là thần thánh phương nào?
Chương 120: 120: Ta thích nàng
Chương 121: 121: Tâm tư của Thái Hậu
Chương 122: 122: Đến Thánh Viện báo danh
Chương 123: 123: Chuẩn bị vả mặt
Chương 124: 124: Sai kịch bản, Mị cô nương bị vả mặt??
Chương 125: 125: Dạ Mặc Thần, ngươi cút ra đây cho ta!
Chương 126: 126: 124 Khóc đến trời sụp đất nứt
Chương 127: 127: Các ngươi không thấy nàng ta kiêu ngạo thế nào sao?
Chương 128: 128: Dung Thi tuyệt vọng
Chương 129: 129: Âm mưu nổi lên
Chương 130: 130: Đệ tử dẫn đầu
Chương 131: 131: Khảo hạch bắt đầu!
Chương 132: 132: Cô nương xinh đẹp hơn Dung Mị?
Chương 133: 133: Nữ thần nhà ta
Chương 134: 134: Phấn dẫn thú
Chương 135: 135: Phượng Miên Miên kỳ quái
Chương 136: 136: Miên Miên, ngươi quá đỉnh!
Chương 137: 137: Thú triều
Chương 138: 138: Tin tức bay nhanh
Chương 139: 139: Chứng cứ
Chương 140: 140: Hơi thở tử vong
Chương 141: 141: Vả mặt quy mô lớn (1)
Chương 142: 142: Vả mặt quy mô lớn (2)
Chương 143: 143: Vả mặt quy mô lớn(3)
Chương 144: 144: Nhập học
Chương 145: 145: Một chút lý luận
Chương 146: 146: Nàng là thần tiên sao?
Chương 147: 147: Thấy chết không cứu
Chương 148: 148: Đôi chủ tớ hung hãn
Chương 149: 149: Ngoi lên thông báo!
Chương 150: 150: 1 vs 500, vén màn bí mật
Chương 151: 151: Phượng cô nương: "...."
Chương 152: 152: Ngạo Kiều điện hạ
Chương 153: 153: Dạ Tiểu Cửu làm nũng
Chương 154: 154: Công khai nằm trên giường nàng...
Chương 155: 155: Cuối cùng cũng phải bắt đầu
Chương 156: 156: Tỏ tình thất bại
Chương 157: 157: Lâm Thanh Thanh thượng vị
Chương 158: 158: Lưu manh
Chương 159: 159: Nàng biết...
Chương 160: 160: Thượng Quan Lạc
Chương 161: 161: Tính kế nàng
Chương 162: 162: Mị Nhi cáo trạng
Chương 163: 163: Như mèo vểnh đuôi~
Chương 164: 164: Đánh lửa nóng
Chương 165: 165: Dạo phố
Chương 166: 166: Mùi thuốc súng nồng nặc
Chương 167: 167: Nàng có thể làm càng tốt hơn!
Chương 168: 168: Mị Nhi ghen
Chương 169: 169: Thông báo
Chương 170: 170: Giao dịch
Chương 171: 171: Minh Vương điện hạ là hộ thê cuồng
Chương 172: 172: Nhất sinh nhất thế song nhân
Chương 173: 173: Thời tới làm sao cản?
Chương 174: 174: Ca ca, ngươi là nhà tiên tri sao?
Chương 175: 175: Đi Ma Tinh thành(1)
Chương 176: 176: Đi Ma Tinh thành (2)
Chương 177: 177: Bí mật ở thành chủ phủ
Chương 178: 178: Hắc Điện Bạch Điện
Chương 179: 179: U Sơn kì bí
Chương 180: 180: Thịt bồ câu phong ba
Chương 181: 181: Chiến (1)
Chương 182: 182: Chiến (2)
Chương 183: 183: Đại thành công!
Chương 184: 184: Đã xảy ra chuyện gì!?
Chương 185: 185: Kết giới
Chương 186: 186: Ngăn cơn sóng dữ
Chương 187: 187: Vì thiên hạ thương sinh
Chương 188: 188: Ta sai rồi~
Chương 189: 189: Kết thúc
Chương 190: 190: Mượn cái hôn
Chương 191: 191: Thiên tuyển chi nữ
Chương 192: 192: Mau buông tiểu chủ nhân ra!
Chương 193: 193: Vương phi không có ở đây
Chương 194: 194: Tái kiến Liên Tuyền
Chương 195: 195: Bạch Lăng vs Phượng Miên Miên
Chương 196: 196: Minh Vương điện hạ mặt dày mặt dạn
Chương 197: 197: Sắc mặt của Dạ Nhất từ đỏ biến thành xanh
Chương 198: 198: Bị lừa xoay quanh
Chương 199: 199: Cầu hôn
Chương 200: 200: Nàng luyến tiếc rời đi hắn
Chương 201: 201: Đế Liên Tuyền bưu hãn!
Chương 202: 202: Rắc rối liên tiếp rắc rối
Chương 203: 203: Bí cảnh mở ra
Chương 204: 204: Nàng không biết bay a!
Chương 205: 205: Bí cảnh là địa bàn của nàng!
Chương 206: 206: Mị Nhi, Tiểu Cửu...
Chương 207: 207: Ảo ảnh tình mê, cảnh trong cảnh
Chương 208: 208: Tình địch của lão cha xếp thành hàng
Chương 209: 209: Thời không loạn lưu
Chương 210: 210
Chương 211: 211: Dạ Mặc Thần PK Bạch Lăng
Chương 212: 212: Băng Phách Chi Tâm
Chương 213: 213: Một là tự sát, hoặc là bổn toạ tiễn các ngươi một đoạn
Chương 214: 214: Ai trộm ấu tể?
Chương 215: 215: Au đã comeback
Chương 216: 216: Kinh biến! (1)
Chương 217: 217: Kinh biến! (2)
Chương 218: 218: Mẫu nữ tương nhận, nam tử áo xám
Chương 219: 219: Nàng sinh ra đã định là tử địch của ngươi!
Chương 220: 220: Mắt!
Chương 221: 221: Làm nàng bị thương, tất diệt!
Chương 222: 222: Chạy thoát!
Chương 223: 223: Trước khổ sau ngọt
Chương 224: 224: Bốn phía buộc tội
Chương 225: 225: Thiên Ma
Chương 226: 226: Đồng cam cộng khổ
Chương 227: 227: Sau đêm nay, tất cả sẽ thay đổi
Chương 228: 228: Hắn đã chết
Chương 229: 229: Phong vân biến đổi. Tới Ma Đô
Chương 230: 230: Thì ra ngài chính là cái dạng này...
Chương 231: 231: Ma
Chương 232: 232: Chân trời góc bể
Chương 233: 233: Ngoại truyện: Năm mới vui vẻ! Rải đường~
Chương 234: 234: Mộng tỉnh đã năm năm
Chương 235: 235: Bổn điện nên nhận thức ngươi sao?
Chương 236: 236: Thoáng qua
Chương 237: 237: 237: Ngược Dòng Hồi Ức
Chương 238: 238: 238: Nhị Công Chúa
Chương 239: 239: 239: Không Hổ Là Tiểu Miên Miên
Chương 240: 240: 240: Ám Toán Bạch Lăng
Chương 241: 241: 241: Dạ Nhất Uy Hiếp
Chương 242: 242: 242: Hắc Điếm
Chương 243: 243: 243: Nam Nhân Này Hắn Là Một Ác Ma!
Chương 244: 244: 244: Âm Thanh Từ Sâu Trong Linh Hồn
Chương 245: 245: 245: Thiếu Niên Shota
Chương 246: 246: 246: Dung Mị Xong Đời
Chương 247: 247: 247: Nguy Cơ
Chương 248: 248: 248: Nữ Tử Trong Bộ Tang Phục
Chương 249: 249: 249: Tâm Như Tro Tàn
Chương 250: 250: 250: Lật Ngược Tình Thế
Chương 251: 251: 251: Nàng Chờ Mong Điều Gì
Chương 252: 252: 252: Định Nghĩa Tiểu Bạch Kiểm
Chương 253: 253: 253: Dung Thi
Chương 254: 254: 254: Dưới Một Người Trên Vạn Người
Chương 255: 255: 255: Có Còn Để Tâm
Chương 256: 256: 256: Chỉ Một Mình Ngươi Có Thể Làm
Chương 257: 257: 257: Ta Không Tin!
Chương 258: 258: 258: Tâm Ma
Chương 259: 259: 259: Chủ Nhân Sòng Bạc Là Ai
Chương 260: 260: 260: Đột Nhiên Thổ Lộ
Chương 261: 261: 261: Ve Vãn Đánh Yêu
Chương 262: 262: 262: Ai Da Bụng Ta Cười Đau Bụng
Chương 263: 263: 263: Tiểu Mị Nhi Quá Không Phúc Hậu
Chương 264: 264: 264: Át Chủ Bài Của Tây Môn Tình Nhi
Chương 265: 265: 265: Tại Sao Lại Như Vậy
Chương 266: 266: 266: Mượn Vận!
Chương 267: 267: 267: Ta Má Ơi Sao Lại Là Hắn!
Chương 268: 268: 268: Nàng Dám Chạy!
Chương 269: 269: 269: Hàn Tuyết Kiếm
Chương 270: 270: 270: Gặp Người Quen 1
Chương 271: 271: 271: Gặp Người Quen 2
Chương 272: 272: 272: Oán Quỷ Châu
Chương 273: 273: 273: 8 Quỷ Thần
Chương 274: 274: 274: Hai Người Giúp Đỡ
Chương 275: 275: 275: Giúp Nàng Hoàn Thành Tất Cả Tâm Nguyện
Chương 276: 276: 276: Chẩn Bệnh Uống Rượu
Chương 277: 277: 277: Ba Ngày Ba Đêm
Chương 278: 278: 278: Lão Tử Là Cha Nàng! 1
Chương 279: 279: 279: Lão Tử Là Cha Nàng! 2
Chương 280: 280: 280: Gặp Lại Trong Sân Hoa Mai Trắng
Chương 281: 281: 281: Tứ Quốc Đại Hội Là Cơ Hội Tốt
Chương 282: 282: 282: Tỉ Võ Giao Lưu
Chương 283: 283: 283: Dỗi Người Không Thể Phản Bác
Không tìm thấy chương nào phù hợp