Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 37: Nhầm lẫn tai hại
Hạ Quân Dật và Lương Vũ Tranh vừa mới đi khỏi chưa lâu thì quản lý cửa hàng đã vội chạy vào, hỏi nhân viên bán hàng:
- Các cô mau gói lại bộ “Tuyết Dương” đi, cấp trên nói mang bộ đấy về tập đoàn có việc.
- Dạ? Quản lý à, bọn em vừa bán bộ “Tuyết Dương” mất rồi.
- Cái gì?
Đúng lúc này, Lưu Cảnh Dương cùng Hạ Tuyết Tâm cũng vội vàng đi vào bên trong.
- Tổng giám đốc, phu nhân?
Những nhân viên trong cửa hàng nhanh chóng ra chào đón, trên mặt xuất hiện sự ngạc nhiên và cũng có phần lo lắng.
- Tôi nghe bảo bộ “Tuyết Dương” ở cửa hàng này chỉ là hàng mẫu ban đầu, được làm từ loại kim cương bình thường. Lập tức đóng gói bộ đó lại, không được đem bán ra ngoài, nếu không danh tiếng của Lưu Thị sẽ bị hủy hoại đấy.
Hạ Tuyết Tâm nói ra một tràng dài. Không khí trong cửa hàng càng lúc càng ngột ngạt.
- Thưa Tổng giám đốc, phu nhân, bộ “Tuyết Dương” đó vừa mới được bán đi rồi ạ. – Quản lý sợ hãi, ngẩng đầu lên nói.
- Cái gì?
Nghe đến đây, Hạ Tuyết Tâm rất kinh ngạc. - Bộ “Tuyết Dương” đó bán ra thị trường với giá 30 triệu USD, người bình thường khó có thể mua được, hẳn người mua phải là người rất có địa vị. Có nhận ra người mua là ai không?
Lưu Cảnh Dương thì bình tĩnh hơn Hạ Tuyết Tâm, anh bình thản hỏi quản lý cùng đám nhân viên.
- Xin lỗi Tổng giám đốc nhưng chúng tôi không biết người mua vừa rồi là ai cả.
- Đưa tôi đi xem camera giám sát.
Quản lý ngay lập tức đưa Lưu Cảnh Dương và Hạ Tuyết Tâm đi xem camera giám sát. Nhìn đoạn ghi hình, Hạ Tuyết Tâm thở dài:
- Nếu như đã là anh ấy mua thì mọi chuyện trở nên đơn giản hơn rồi.
- Trong cái rủi cũng có cái may.
Lưu Cảnh Dương và Hạ Tuyết Tâm đi ra bên ngoài, nhân viên chỉ dám liếc nhìn mà không nói gì.
- Không ngờ Quân Dật lại sẵn lòng chi ra 30 triệu để mua “Tuyết Dương” cho vị Lương tiểu thư kia. Cảnh Dương, anh có thấy lạ không? Cô gái này cô vẻ rất đặc biệt.
- Tính cách người anh họ này của em, anh có phải là không biết đâu. Có lẽ Lương tiểu thư này sẽ là người phụ nữ đầu tiên được anh họ em cưng chiều đến như vậy.
Ngoài quản lý ra, đám nhân viên nghe thấy Lưu Cảnh Dương và Hạ Tuyết Tâm nói chuyện đều ngạc nhiên không hiểu gì. Bỗng Hạ Tuyết Tâm quay sang hỏi người quàn lý:
- Bộ “Tuyết Vũ” còn không? Chúng ta đã bán nhầm hàng thì cũng phải có gì đó bồi thường cho người mua chứ.
- Dạ, vẫn còn ạ.
- Gói lại cho tôi đi.
Nhân viên bán hàng nhanh chóng lấy bộ trang sức mang tên “Tuyết Vũ” ra, gói cẩn thận rồi giao lại cho Hạ Tuyết Tâm.
Lưu Cảnh Dương cũng gọi điện về Lưu Thị bảo trợ lý mang bộ “Tuyết Dương” thật đến cho anh. Xong xuôi mọi chuyện, anh cùng với Hạ Tuyết Tâm rời khỏi cửa hàng.
Một nhân viên bán hàng không hiểu nổi tình huống này, quay sang hỏi quản lý:
- Quản lý à, mặc dù “Tuyết Vũ” không đắt như “Tuyết Dương” nhưng bồi thường cho người mua không cần phải dùng đồ đắt tiền như vậy chứ ạ? Phu nhân cũng ra tay hào phóng quá đi.
- Người vừa mua “Tuyết Dương” rốt cuộc là ai thế ạ?
Thấy đám nhân viên bán hàng ai nấy cũng tò mò hỏi, quản lý chỉ thở dài đáp lại:
- Các cô vừa rồi không nghe Tổng giám đốc với phu nhân nói gì à? Phu nhân gọi người mua là Quân Dật, Tổng giám đốc gọi người đó là “anh họ”, vậy thì người đó có thể là ai? Chỉ có thể là Tổng giám đốc của Tập đoàn DCL Hạ Quân Dật thôi.
- Hả?
- Với người khác thì có thể bồi thường bằng cái khác rẻ hơn, nhưng đối với Hạ Tổng tài kia thì “Tuyết Vũ” chẳng là gì đâu.
- Chà, cô gái đi cùng với Hạ tổng thật hạnh phúc nha. “Tuyết Dương” có giá tận 30 triệu đấy.
Nhân viên lại bắt đầu nhao nhao bàn tán về Hạ Quân Dật và Lương Vũ Tranh. Quản lý thấy thế bèn hắng giọng:
- Bàn tán cái gì nữa, tập trung làm việc đi.
- Vâng ạ.
Những nhân viên bán hàng kia không dám cãi lại lời của quản lý, lẳng lặng đi về chỗ của mình.
- Các cô mau gói lại bộ “Tuyết Dương” đi, cấp trên nói mang bộ đấy về tập đoàn có việc.
- Dạ? Quản lý à, bọn em vừa bán bộ “Tuyết Dương” mất rồi.
- Cái gì?
Đúng lúc này, Lưu Cảnh Dương cùng Hạ Tuyết Tâm cũng vội vàng đi vào bên trong.
- Tổng giám đốc, phu nhân?
Những nhân viên trong cửa hàng nhanh chóng ra chào đón, trên mặt xuất hiện sự ngạc nhiên và cũng có phần lo lắng.
- Tôi nghe bảo bộ “Tuyết Dương” ở cửa hàng này chỉ là hàng mẫu ban đầu, được làm từ loại kim cương bình thường. Lập tức đóng gói bộ đó lại, không được đem bán ra ngoài, nếu không danh tiếng của Lưu Thị sẽ bị hủy hoại đấy.
Hạ Tuyết Tâm nói ra một tràng dài. Không khí trong cửa hàng càng lúc càng ngột ngạt.
- Thưa Tổng giám đốc, phu nhân, bộ “Tuyết Dương” đó vừa mới được bán đi rồi ạ. – Quản lý sợ hãi, ngẩng đầu lên nói.
- Cái gì?
Nghe đến đây, Hạ Tuyết Tâm rất kinh ngạc. - Bộ “Tuyết Dương” đó bán ra thị trường với giá 30 triệu USD, người bình thường khó có thể mua được, hẳn người mua phải là người rất có địa vị. Có nhận ra người mua là ai không?
Lưu Cảnh Dương thì bình tĩnh hơn Hạ Tuyết Tâm, anh bình thản hỏi quản lý cùng đám nhân viên.
- Xin lỗi Tổng giám đốc nhưng chúng tôi không biết người mua vừa rồi là ai cả.
- Đưa tôi đi xem camera giám sát.
Quản lý ngay lập tức đưa Lưu Cảnh Dương và Hạ Tuyết Tâm đi xem camera giám sát. Nhìn đoạn ghi hình, Hạ Tuyết Tâm thở dài:
- Nếu như đã là anh ấy mua thì mọi chuyện trở nên đơn giản hơn rồi.
- Trong cái rủi cũng có cái may.
Lưu Cảnh Dương và Hạ Tuyết Tâm đi ra bên ngoài, nhân viên chỉ dám liếc nhìn mà không nói gì.
- Không ngờ Quân Dật lại sẵn lòng chi ra 30 triệu để mua “Tuyết Dương” cho vị Lương tiểu thư kia. Cảnh Dương, anh có thấy lạ không? Cô gái này cô vẻ rất đặc biệt.
- Tính cách người anh họ này của em, anh có phải là không biết đâu. Có lẽ Lương tiểu thư này sẽ là người phụ nữ đầu tiên được anh họ em cưng chiều đến như vậy.
Ngoài quản lý ra, đám nhân viên nghe thấy Lưu Cảnh Dương và Hạ Tuyết Tâm nói chuyện đều ngạc nhiên không hiểu gì. Bỗng Hạ Tuyết Tâm quay sang hỏi người quàn lý:
- Bộ “Tuyết Vũ” còn không? Chúng ta đã bán nhầm hàng thì cũng phải có gì đó bồi thường cho người mua chứ.
- Dạ, vẫn còn ạ.
- Gói lại cho tôi đi.
Nhân viên bán hàng nhanh chóng lấy bộ trang sức mang tên “Tuyết Vũ” ra, gói cẩn thận rồi giao lại cho Hạ Tuyết Tâm.
Lưu Cảnh Dương cũng gọi điện về Lưu Thị bảo trợ lý mang bộ “Tuyết Dương” thật đến cho anh. Xong xuôi mọi chuyện, anh cùng với Hạ Tuyết Tâm rời khỏi cửa hàng.
Một nhân viên bán hàng không hiểu nổi tình huống này, quay sang hỏi quản lý:
- Quản lý à, mặc dù “Tuyết Vũ” không đắt như “Tuyết Dương” nhưng bồi thường cho người mua không cần phải dùng đồ đắt tiền như vậy chứ ạ? Phu nhân cũng ra tay hào phóng quá đi.
- Người vừa mua “Tuyết Dương” rốt cuộc là ai thế ạ?
Thấy đám nhân viên bán hàng ai nấy cũng tò mò hỏi, quản lý chỉ thở dài đáp lại:
- Các cô vừa rồi không nghe Tổng giám đốc với phu nhân nói gì à? Phu nhân gọi người mua là Quân Dật, Tổng giám đốc gọi người đó là “anh họ”, vậy thì người đó có thể là ai? Chỉ có thể là Tổng giám đốc của Tập đoàn DCL Hạ Quân Dật thôi.
- Hả?
- Với người khác thì có thể bồi thường bằng cái khác rẻ hơn, nhưng đối với Hạ Tổng tài kia thì “Tuyết Vũ” chẳng là gì đâu.
- Chà, cô gái đi cùng với Hạ tổng thật hạnh phúc nha. “Tuyết Dương” có giá tận 30 triệu đấy.
Nhân viên lại bắt đầu nhao nhao bàn tán về Hạ Quân Dật và Lương Vũ Tranh. Quản lý thấy thế bèn hắng giọng:
- Bàn tán cái gì nữa, tập trung làm việc đi.
- Vâng ạ.
Những nhân viên bán hàng kia không dám cãi lại lời của quản lý, lẳng lặng đi về chỗ của mình.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Người con gái được bao nuôi (1)
Chương 2: 2: Người con gái được bao nuôi (2)
Chương 3: 3: Cuộc sống vẫn như vậy
Chương 4: 4: Hình ảnh khác
Chương 5: 5: Giải quyết tin đồn gái bao (1)
Chương 6: 6: Giải quyết tin đồn bao nuôi (2)
Chương 7: 7: Giải quyết tin đồn bao nuôi (3)
Chương 8: 8: Mặt khác của lương vũ tranh
Chương 9: 9: Phát hiện
Chương 10: 10: Em chính là như vậy
Chương 11: 11: Tiệc đính hôn (1)
Chương 12: 12: Tiệc đính hôn (2)
Chương 13: 13: Tiệc đính hôn (3)
Chương 14: 14: Tiệc đính hôn (4)
Chương 15: 15: Em đang quyến rũ tôi đấy
Chương 16: 16: Bắt cóc (1)
Chương 17: 17: Bắt cóc (2)
Chương 18: 18: Bắt cóc (3)
Chương 19: 19: Hiểu lầm
Chương 20: 20: Giải tỏa mọi chuyện
Chương 21: 21: Nấu ăn
Chương 22: 22: Gặp lại
Chương 23: 23: Lâm Kiệt
Chương 24: 24: Phải làm thế nào?
Chương 25: 25: 2 tháng thôi
Chương 26: 26: Điều tra
Chương 27: 27: Lo lắng
Chương 28: 28: Ai hơn ai?
Chương 29: 29: Tiết lộ
Chương 30: 30: Trúng tuyển
Chương 31: 31: Bức ảnh thú vị
Chương 32: 32: Giảng hòa
Chương 33: 33: Buổi đấu giá (1)
Chương 34: 34: Buổi đấu giá (2)
Chương 35: 35: Hắn ta đã thua
Chương 36: 36: Tuyết Dương
Chương 37: 37: Nhầm lẫn tai hại
Chương 38: 38: Trả đồ
Chương 39: 39: Say rượu làm loạn
Chương 40: 40: Thề sẽ không uống rượu
Chương 41: 41: Nguy kịch
Chương 42: 42: Hy vọng mất hết
Chương 43: 43: Vốn không thể thay đổi
Chương 44: 44: Tiệc cưới (1)
Chương 45: 45: Tiệc cưới (2)
Chương 46: 46: Tiệc cưới (3)
Chương 47: 47: Điều gì đến rồi cũng sẽ đến
Chương 48: 48: Điều lạ
Chương 49: 49: Hạ quân dật bị hỏi cung
Chương 50: 50: Em tin anh
Chương 51: 51: Khẩu súng đáng sợ
Chương 52: 52: Chỉ còn một mình
Chương 53: 53: Quay về bên anh
Chương 54: 54: Có yêu anh ta không?
Chương 55: 55: Không cần quan tâm
Chương 56: 56: Việc làm mạo hiểm (1)
Chương 57: 57: Việc làm mạo hiểm (2)
Chương 58: 58: Ngày quan trọng
Chương 59: 59: Không ngờ lại thất bại
Chương 60: 60: Sinh nhật vui vẻ
Chương 61: 61: Biến động
Chương 62: 62: Càng ngày càng nghiêm trọng
Chương 63: 63: Hẹn gặp
Chương 64: 64: Cuộc nói chuyện đáng sợ (1)
Chương 65: 65: Cuộc nói chuyện đáng sợ (2)
Chương 66: 66: Cuộc nói chuyện đáng sợ (3)
Chương 67: 67: Chỉ mong là giấc mơ
Chương 68: 68: Muốn nghe hết mọi chuyện
Chương 69: 69: Rời đi
Chương 70: 70: Nghỉ việc
Chương 71: 71: Có hay không?
Chương 72: 72: Khó hiểu
Chương 73: 73: Chỉ có thể cố gắng
Chương 74: 74: Người đàn ông thần bí
Chương 75: 75: Thẩm Băng Tâm
Chương 76: 76: Có duyên
Chương 77: 77: Trùng hợp
Chương 78: 78: Hội bạn thân (1)
Chương 79: 79: Hội bạn thân (2)
Chương 80: 80: Hội bạn thân (3)
Chương 81: 81: Bị soi mói
Chương 82: 82: Nghi vấn
Chương 83: 83: Không thể nào
Chương 84: 84: Lo sợ
Chương 85: 85: Ép buộc
Chương 86: 86: Hoài nghi
Chương 87: 87: Sự việc không ngờ tới (1)
Chương 88: 88: Sự việc không ngờ tới (2)
Chương 89: 89: Về với tôi (1)
Chương 90: 90: Về với tôi (2)
Chương 91: 91: Không có sự lựa chọn
Chương 92: 92: Chúng ta kết hôn đi
Chương 93: 93: Bàn tán
Chương 94: 94: Rung động
Chương 95: 95: Một người cha tốt
Chương 96: 96: Hạnh phúc nhỏ nhoi
Chương 97: 97: Tôi thích như vậy
Chương 98: 98: Chỉ mong được như vậy
Chương 99: 99: Hạnh phúc ở ngay bên cạnh
Chương 100: 100: Một điều không ngờ tới
Chương 101: 101: Tại sao lại đau như thế? (1)
Chương 102: 102: Tại sao lại đau như thế? (2)
Chương 103: 103: Tại sao lại đau như thế? (3)
Chương 104: 104: Lại đến sở cảnh sát
Chương 105: 105: Nếu thiên đường có anh
Chương 106: 106: Đó là định mệnh
Chương 107: 107: Cuôc gặp gỡ không ngờ tới
Chương 108: 108: Thắc mắc
Chương 109: 109: Tiệc thương hội
Chương 110: 110: Kế hoạch
Chương 111: 111: Máu, nước mắt và sự trả giá (1)
Chương 112: 112: Máu, nước mắt và sự trả giá (2)
Chương 113: 113: Máu, nước mắt và sự trả giá (3)
Chương 114: 114: Máu, nước mắt và sự trả giá (4)
Chương 115: 115: Máu, nước mắt và sự trả giá (5)
Chương 116: 116: Máu, nước mắt và sự trả giá (6)
Chương 117: 117: Ẩn sau một kế hoạch
Chương 118: 118: Đau đớn không nguôi
Chương 119: 119: Nếu là giá như thì tốt biết bao
Chương 120: 120: Xuất viện
Chương 121: 121: Thay đổi kế hoạch
Chương 122: 122: Một bí mật
Chương 123: 123: Bảo vệ quá đáng
Chương 124: 124: Hung thủ lộ diện (1)
Chương 125: 125: Hung thủ lộ diện (2)
Chương 126: 126: Hung thủ lộ diện (3)
Chương 127: 127: Hung thủ lộ diện (4)
Chương 128: 128: Điều chưa biết
Chương 129: 129: Không thể
Chương 130: 130: Gặp mặt lần nữa
Chương 131: 131: Không thể nào
Chương 132: 132: Thừa nhận
Chương 133: 133: Giúp đỡ
Chương 134: 134: Thắng thế
Chương 135: 135: Một sự thật khác
Chương 136: 136: Nói lời yêu
Chương 137: 137: Hạnh phúc
Chương 138: 138: Nơi tình yêu bắt đầu
Chương 139: 139: Bắt đầu cuộc sống hạnh phúc (1)
Chương 140: 140: Bắt đầu cuộc sống hạnh phúc (2)
Chương 141: 141: Lần đầu tiên
Chương 142: 142: Không ngờ đến
Chương 143: 143: Cầu hôn (1)
Chương 144: 144: Cầu hôn (2)
Chương 145: 145: Trở về
Chương 146: 146: Chuyện ngoài ý muốn
Chương 147: 147: Ngày buồn
Chương 148: 148: Ông trời đang giúp chúng ta
Chương 149: 149: Muốn quên mọi thứ
Chương 150: 150: Sắp xếp mọi chuyện
Chương 151: 151: Mất tích (1)
Chương 152: 152: Mất tích (2)
Chương 153: 153: Mất tích (3)
Chương 154: 154: Chờ đợi và kế hoạch
Chương 155: 155: Sắp xếp (1)
Chương 156: 156: Sắp xếp (2)
Chương 157: 157: Chỉ là vẻ bề ngoài
Chương 158: 158: Bức thư bí ẩn (1)
Chương 159: 159: Bức thư bí ẩn (2)
Chương 160: 160: Hội đồng quản trị thật giả dối
Chương 161: 161: Muốn chơi phải chơi mạnh tay
Chương 162: 162: Quyết liệt
Chương 163: 163: Suy xét
Chương 164: 164: Ký hợp đồng (1)
Chương 165: 165: Ký hợp đồng (2)
Chương 166: 166: Hạ quân dật?
Chương 167: 167: Người cố gắng, kẻ lo lắng
Chương 168: 168: Tâm ý tương thông
Chương 169: 169: Vui mừng và lo lắng
Chương 170: 170: Vui mừng và lo lắng
Chương 171: 171: Hết việc để làm
Chương 172: 172: Thay đổi
Chương 173: 173: Chờ ngày trở về
Chương 174: 174: Ngày anh trở lại
Chương 175: 175: Đăng ký kết hôn
Chương 176: 176: Hỏi tội (1)
Chương 177: 177: Hỏi tội (2)
Chương 178: 178: Hỏi tội (3)
Chương 179: 179: Hóa ra anh đã tính toán tất cả
Chương 180: 180: Nói cho em sự thật (1)
Chương 181: 181: Nói cho em sự thật (2)
Chương 182: 182: Nói cho em sự thật (3)
Chương 183: 183: Nói cho em sự thật (4)
Chương 184: 184: Có phải là hạnh phúc thật sự?
Chương 185: 185: Chỉ nên suy nghĩ về hạnh phúc mà thôi
Chương 186: 186: Mọi kế hoạch sụp đổ
Chương 187: 187: Mọi chuyện trở nên rắc rối
Chương 188: 188: Bắt cóc (1)
Chương 189: 189: Bắt cóc (2)
Chương 190: 190: Bắt cóc (3)
Chương 191: 191: Bắt cóc (4)
Chương 192: 192: Niềm vui hay nỗi buồn
Chương 193: 193: Ép cưới
Chương 194: 194: Mọi chuyện đã kết thúc
Chương 195: 195: Thoải mái
Chương 196: 196: Đám cưới (1)
Chương 197: 197: Đám cưới (2)
Chương 198: 198: Hạnh phúc trong tầm tay
Chương 199: 199: Hạ sinh
Chương 200: 200: Kết thúc
Chương 201: 201: Hạ Quân Dật
Chương 202: 202: Lương Vũ Tranh
Chương 203: 203: Lâm Mĩ Thi
Không tìm thấy chương nào phù hợp