Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 7: Mất hết hình tượng
LươngĐông tập kịch trở về đã là năm giờ chiều.
Lúc trở về thấy bên ngoài cửa phòng kí túc xá của hắn có rất nhiều người đứng ở đó. Lương Đông lấy làm lạ, bước chân cũng không tự giác, nhanh chóng tiến về phía đó hơn.
Trong ký túc xá đồ đạc vứt lộn xộn ngổn ngang, bàn học cũng bị gẫy một chân. Chăn gối trên giường cái thì bị vứt xuống đất, cái thì trong tình trạng nửa trên giường nửa dưới đất.
Khương Chí Phong nằm giữa sàn nhà, hai mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà, tóc tai hỗn độn, con mắt bên trái chắc hẳn bị người ta đánh cho ửng đỏ cả lên.
Hai anh em Ngô Lâm và Ngô Lỗi trở về, thấy đồ đạc trong phòng như một bãi chiến trường.
Khương Chí Phong nằm bẹp dí dưới sàn nhà, còn Lương Đông đang đứng bên cạnh từ trên cao nhìn xuống.
Ngô Lâm vội vàng chạy đến chỗ bọn họ
“Làm sao vậy, các cậu đánh nhau sao?”
Lương Đông đỡ Khương Chí Phong từ dưới mặt đất ngồi lên giường, quay sang nói với Ngô Lâm
“Đánh nhau gì chứ, em vào đã thấy như vậy rồi!”
Ngô Lỗi từ phía sau đi vào
“Không phải là lại đánh ghen nhầm chứ, Lý Vĩ khoa cậu lúc trước cũng bị như thế!”
Mọi người trong phòng đều im lặng, bên ngoài liền có một nam sinh lên tiếng giải đáp mọi thắc mắc trong lòng bọn họ.
“Cậu ta bị Tạ Tốn bên phòng 301 đánh!”
Ngô Lâm tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại cậu nam sinh kia
“Tạ Phi Tốn sao?”
Nam sinh bên ngoài gật đầu.
Ba người trong phòng khẽ nuốt nước bọt. Ta Phi Tốn này là người ngay bên cạnh phòng hắn, dáng người vô cùng to con, thân cao gần một mét chín mươi lăm, có thể nói là một trong số những người vừa cao vừa to trong trường.
Tạ Phi Tốn tính tình cũng rất tốt, người không chọc đến cậu ta, chắc chắn cậu ta cũng sẽ không đụng đến. Nhưng đã chọc đến cậu ta rồi, chỉ sợ là… Cái gọi là chỉ sợ, chính là kết quả như hiện giờ.
Lần trước có một nam sinh trường A đến gặp Tạ Phi Tốn, không hiểu lời qua tiếng lại thế nào, lúc sau Tạ Phi Tốn liền cầm ngay chiếc ghế gần đó phang một phát vào người cậu nam sinh kia. Khiến cho nam sinh đó đến hiện tại đầu óc lúc bình thường, lúc khác thường.
Tạ Phi Tốn là cháu ngoại của phó hiệu trưởng trường này, cho nên chuyện đó cứ như thế mà dần dần chìm xuống.
Người trong trường từ đó liền khiếp sợ cậu ta, thấy cậu ta tuy rằng vẫn nói chuyện bình thường, nhưng không ai dám làm gì quá phận cả.
Bởi vì cậu ta tên Tạ Phi Tốn, mà dáng người cậu ta cũng rất to con, cho nên mọi người vẫn luôn gọi tắt tên cậu ta là Tạ Tốn.
___
Đứng một lúc, mọi người thấy không còn cái gì để xem, cho nên cuối cùng ai đều về phòng người đấy.
Trong phòng lúc này chỉ còn bốn người bọn hắn cùng Ngụy Phương.
Ngụy Phương diễn vai phù thuỷ Von Rothbart không có nhiều phân cảnh diễn cho nên hôm nay cậu ta không đến phòng nhảy.
Lương Đông hỏi Ngụy Phương thế này là thế nào.
Ngụy Phương liền kể hết mọi chuyện.
“Thật ra cũng không thể trách anh Tạ Tốn, là Khương Chí Phong cậu ấy cũng quá đáng!”
“…”
“Khương Chí Phong thổi sáo liên tục ba tiếng đồng hồ, mới vừa rồi anh Tạ Tốn đi qua nhắc nhở đã biểu hiện khó chịu rồi. Em nhìn thấy cũng hoảng, nhưng Khương Chí Phong cậu ta vẫn cứ cố chấp. Thế là ba mươi phút trước anh ấy liền qua đây, lục tìm cây sáo bẻ gẫy. Khương Chí Phong thấy thế liền nhảy vào cản lại, anh ấy đẩy cậu ta một cái, chẳng may đấm vào mắt cậu ta…”
Ngụy Phương nói đến đây, lại quay sang nhìn Khương Chí Phong, sau đó bùi ngùi nói tiếp
“Lúc anh Tạ Tốn rời đi, cậu ta cứ nằm yên bất động như thế, em sợ cậu ta bị làm sao, cho nên không dám động vào”
Ngô Lỗi nghe đến đây thì giật mình, quay sang nói.
“Cậu ta cứ như vậy nãy giờ sao?”
Ngụy Phương nhìn đồng hồ ở dưới tay mình, gật đầu nói tiếp:
“Cũng được ba mươi phút rồi ạ!”
Ngô Lâm gương mặt biến dạng, ánh mắt nhìn chằm chằm Khương Chí Phong run rẩy nói:
“Sẽ không phải như là cậu nam sinh đó chứ. Bị đánh lúc tỉnh lúc không!”
___
Ngụy Phương đi rồi, Lương Đông đứng ở cuối đầu giường khoanh tay nhìn chằm chằm Khương Chí Phong.
Đứng khoảng năm phút Khương Chí Phong đột nhiên mấp máy môi nói:
“Đông ca, em bị cô ấy nhìn thấy rồi!”
Lúc trở về ký túc xá, Lương Đông thấy Hà Như Xuân đứng ở bên ngoài cửa phòng hắn.
Lương Đông biết Khương Chí Phong thích Hà Như Xuân. Hơn nữa cậu ta tập thổi sáo cũng là vì cô ấy, Hà Như Xuân này cùng khoa âm nhạc với Khương Chí Phong, nhưng cô ấy học chuyên ngành nhạc cụ dân tộc.
Vì thế, để chiếm được cảm tình của Hà Như Xuân, Khương Chí Phong mới ngày ngày chăm chỉ luyện tập như vậy.
Nhưng ai biết rằng, kết cục lại như hiện tại.
Không những không chiếm được cảm tình của Hà Như Xuân, hình tượng của Khương Chí Phong ở trước mặt cô ấy lại giảm xuống con số âm.
Khương Chí Phong vì chuyện này mà đau lòng mất một tuần. Mỗi lần có tiết học cùng với Hà Như Xuân đều nhờ người ta đi học hộ. Sau này khi đăng ký môn học cho năm học mới, luôn luôn tránh những tiết học có Hà Như Xuân.
Còn về phần Tạ Tốn kia, trong lòng cậu ta đã âm thầm hạ quyết tâm sẽ trở thành Thành Côn, quyết không đội trời chung với tên khốn nạn Tạ Tốn đó.
Lúc trở về thấy bên ngoài cửa phòng kí túc xá của hắn có rất nhiều người đứng ở đó. Lương Đông lấy làm lạ, bước chân cũng không tự giác, nhanh chóng tiến về phía đó hơn.
Trong ký túc xá đồ đạc vứt lộn xộn ngổn ngang, bàn học cũng bị gẫy một chân. Chăn gối trên giường cái thì bị vứt xuống đất, cái thì trong tình trạng nửa trên giường nửa dưới đất.
Khương Chí Phong nằm giữa sàn nhà, hai mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà, tóc tai hỗn độn, con mắt bên trái chắc hẳn bị người ta đánh cho ửng đỏ cả lên.
Hai anh em Ngô Lâm và Ngô Lỗi trở về, thấy đồ đạc trong phòng như một bãi chiến trường.
Khương Chí Phong nằm bẹp dí dưới sàn nhà, còn Lương Đông đang đứng bên cạnh từ trên cao nhìn xuống.
Ngô Lâm vội vàng chạy đến chỗ bọn họ
“Làm sao vậy, các cậu đánh nhau sao?”
Lương Đông đỡ Khương Chí Phong từ dưới mặt đất ngồi lên giường, quay sang nói với Ngô Lâm
“Đánh nhau gì chứ, em vào đã thấy như vậy rồi!”
Ngô Lỗi từ phía sau đi vào
“Không phải là lại đánh ghen nhầm chứ, Lý Vĩ khoa cậu lúc trước cũng bị như thế!”
Mọi người trong phòng đều im lặng, bên ngoài liền có một nam sinh lên tiếng giải đáp mọi thắc mắc trong lòng bọn họ.
“Cậu ta bị Tạ Tốn bên phòng 301 đánh!”
Ngô Lâm tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại cậu nam sinh kia
“Tạ Phi Tốn sao?”
Nam sinh bên ngoài gật đầu.
Ba người trong phòng khẽ nuốt nước bọt. Ta Phi Tốn này là người ngay bên cạnh phòng hắn, dáng người vô cùng to con, thân cao gần một mét chín mươi lăm, có thể nói là một trong số những người vừa cao vừa to trong trường.
Tạ Phi Tốn tính tình cũng rất tốt, người không chọc đến cậu ta, chắc chắn cậu ta cũng sẽ không đụng đến. Nhưng đã chọc đến cậu ta rồi, chỉ sợ là… Cái gọi là chỉ sợ, chính là kết quả như hiện giờ.
Lần trước có một nam sinh trường A đến gặp Tạ Phi Tốn, không hiểu lời qua tiếng lại thế nào, lúc sau Tạ Phi Tốn liền cầm ngay chiếc ghế gần đó phang một phát vào người cậu nam sinh kia. Khiến cho nam sinh đó đến hiện tại đầu óc lúc bình thường, lúc khác thường.
Tạ Phi Tốn là cháu ngoại của phó hiệu trưởng trường này, cho nên chuyện đó cứ như thế mà dần dần chìm xuống.
Người trong trường từ đó liền khiếp sợ cậu ta, thấy cậu ta tuy rằng vẫn nói chuyện bình thường, nhưng không ai dám làm gì quá phận cả.
Bởi vì cậu ta tên Tạ Phi Tốn, mà dáng người cậu ta cũng rất to con, cho nên mọi người vẫn luôn gọi tắt tên cậu ta là Tạ Tốn.
___
Đứng một lúc, mọi người thấy không còn cái gì để xem, cho nên cuối cùng ai đều về phòng người đấy.
Trong phòng lúc này chỉ còn bốn người bọn hắn cùng Ngụy Phương.
Ngụy Phương diễn vai phù thuỷ Von Rothbart không có nhiều phân cảnh diễn cho nên hôm nay cậu ta không đến phòng nhảy.
Lương Đông hỏi Ngụy Phương thế này là thế nào.
Ngụy Phương liền kể hết mọi chuyện.
“Thật ra cũng không thể trách anh Tạ Tốn, là Khương Chí Phong cậu ấy cũng quá đáng!”
“…”
“Khương Chí Phong thổi sáo liên tục ba tiếng đồng hồ, mới vừa rồi anh Tạ Tốn đi qua nhắc nhở đã biểu hiện khó chịu rồi. Em nhìn thấy cũng hoảng, nhưng Khương Chí Phong cậu ta vẫn cứ cố chấp. Thế là ba mươi phút trước anh ấy liền qua đây, lục tìm cây sáo bẻ gẫy. Khương Chí Phong thấy thế liền nhảy vào cản lại, anh ấy đẩy cậu ta một cái, chẳng may đấm vào mắt cậu ta…”
Ngụy Phương nói đến đây, lại quay sang nhìn Khương Chí Phong, sau đó bùi ngùi nói tiếp
“Lúc anh Tạ Tốn rời đi, cậu ta cứ nằm yên bất động như thế, em sợ cậu ta bị làm sao, cho nên không dám động vào”
Ngô Lỗi nghe đến đây thì giật mình, quay sang nói.
“Cậu ta cứ như vậy nãy giờ sao?”
Ngụy Phương nhìn đồng hồ ở dưới tay mình, gật đầu nói tiếp:
“Cũng được ba mươi phút rồi ạ!”
Ngô Lâm gương mặt biến dạng, ánh mắt nhìn chằm chằm Khương Chí Phong run rẩy nói:
“Sẽ không phải như là cậu nam sinh đó chứ. Bị đánh lúc tỉnh lúc không!”
___
Ngụy Phương đi rồi, Lương Đông đứng ở cuối đầu giường khoanh tay nhìn chằm chằm Khương Chí Phong.
Đứng khoảng năm phút Khương Chí Phong đột nhiên mấp máy môi nói:
“Đông ca, em bị cô ấy nhìn thấy rồi!”
Lúc trở về ký túc xá, Lương Đông thấy Hà Như Xuân đứng ở bên ngoài cửa phòng hắn.
Lương Đông biết Khương Chí Phong thích Hà Như Xuân. Hơn nữa cậu ta tập thổi sáo cũng là vì cô ấy, Hà Như Xuân này cùng khoa âm nhạc với Khương Chí Phong, nhưng cô ấy học chuyên ngành nhạc cụ dân tộc.
Vì thế, để chiếm được cảm tình của Hà Như Xuân, Khương Chí Phong mới ngày ngày chăm chỉ luyện tập như vậy.
Nhưng ai biết rằng, kết cục lại như hiện tại.
Không những không chiếm được cảm tình của Hà Như Xuân, hình tượng của Khương Chí Phong ở trước mặt cô ấy lại giảm xuống con số âm.
Khương Chí Phong vì chuyện này mà đau lòng mất một tuần. Mỗi lần có tiết học cùng với Hà Như Xuân đều nhờ người ta đi học hộ. Sau này khi đăng ký môn học cho năm học mới, luôn luôn tránh những tiết học có Hà Như Xuân.
Còn về phần Tạ Tốn kia, trong lòng cậu ta đã âm thầm hạ quyết tâm sẽ trở thành Thành Côn, quyết không đội trời chung với tên khốn nạn Tạ Tốn đó.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cậu ấy là triệu tử thiêm
Chương 2: 2: Lười đến suýt mất mạng
Chương 3: 3: Chọn vở kịch 1
Chương 4: 4: Chọn vở kịch 2
Chương 5: 5: Cậu thích nhảy street dance sao?
Chương 6: 6: Yêu bằng trái tim
Chương 7: 7: Mất hết hình tượng
Chương 8: 8: Gặp lại triệu tử thiêm
Chương 9: 9: Sóc nhỏ
Chương 10: 10: Cầu vồng
Chương 11: 11: Địa tam tiên*
Chương 12: 12: Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế
Chương 13: 13: Trước giờ biểu diễn
Chương 14: 14: Nốt ruồi bên khóe mắt
Chương 15: 15: Quần lót đỏ
Chương 16: 16: Triệu tử thiêm đi bar
Chương 17: 17: May mắn nhất là triệu tử thiêm
Chương 18: 18: Thay đổi nhỏ
Chương 19: 19: Một đường vui vẻ
Chương 20: 20: Cậu so với cầu vồng còn rực rỡ hơn
Chương 21: 21: Không yên tâm
Chương 22: 22: Có một người bạn thân cũng không tồi
Chương 23: 23: Mô hình máy bay
Chương 24: 24: Đại thiêm, ông chủ lương
Chương 25: 25: Vài điều về triệu tử thiêm
Chương 26: 26: Sóc nhỏ nấu ăn
Chương 27: 27: Cầu vồng lại xuất hiện
Chương 28: 28: Vé máy bay và tiền taxi
Chương 29: 29: Mẫu bạn gái của lương đông
Chương 30: 30: Lỡ mất triệu tử thiêm
Chương 31: 31: Đông ca
Chương 32: 32: Quan tâm
Chương 33: 33: Một bữa ăn
Chương 34: 34: Người ấy không hiểu
Chương 35: 35: Lặng lẽ thay đổi
Chương 36: 36: Tại sao lại là triệu tử thiêm
Chương 37: 37: Cơn mưa rào sau mười chín năm nắng hạn
Chương 38: 38: Sóc nhỏ xấu xa
Chương 39: 39: Triệu tử thiêm hai lần đổ vỡ
Chương 40: 40: Triệu tử thiêm là người đầu tiên
Chương 41: 41: Vỡ đầu rồi
Chương 42: 42: Thói quen của lương đông
Chương 43: 43: Thói quen của triệu tử thiêm
Chương 44: 44: Phụ thuộc
Chương 45: 45: Xuân phong mười dặm chẳng bằng em
Chương 46: 46: Cảm giác lạnh là khi em ấy thấy tôi lạnh
Chương 47: 47: Anh là tốt nhất
Chương 48: 48: Ngày vắng lương đông
Chương 49: 49: Rõ ràng, chính là như vậy
Chương 50: 50: Mật khẩu điện thoại
Chương 51: 51: Anh nuôi em
Chương 52: 52: Kích tình trong xe
Chương 53: 53: Dấu hôn
Chương 54: 54: Đại thiêm rất chủ động
Chương 55: 55: Cậu có thể so với em ấy sao?
Chương 56: 56: Sóc nhỏ nhà hắn là để yêu thương
Chương 57: 57: Đùa với lửa có ngày sẽ bị thiêu
Chương 58: 58: Có muốn tắm chung không?
Chương 59: 59: Đã đủ kích tình hay chưa
Chương 60: 60: Chỉ có sóc nhỏ nhà hắn mới làm được
Chương 61: 61: Một đêm mê loạn
Chương 62: 62: Xỏ lỗ trên người
Chương 63: 63: Tiểu thiêm thiêm không biết nghe lời
Chương 64: 64: Sóc nhỏ vô ơn
Chương 65: 65: Sóc nhỏ nhà hắn đã không thấy đâu
Chương 66: 66: Lo lắng
Chương 67: 67: Tin tưởng
Chương 68: 68: Tiểu thiêm thiêm không thích tay trái
Chương 69: 69: Sinh nhật của triệu tử thiêm 1
Chương 70: 70: Sinh nhật của triệu tử thiêm 2
Chương 71: 71: Lần sau lại làm nữa đúng không
Chương 72: 72: Thịt sóc, thịt lừa
Chương 73: 73: Ăn thịt sóc
Chương 74: 74: Chuyện thi hộ
Chương 75: 75: Nửa đêm làm loạn 1
Chương 76: 76: Nửa đêm làm loạn 2
Chương 77: 77: Chuyện chiếc quần lót 1
Chương 78: 78: Chuyện chiếc quần lót 2
Chương 79: 79: Trận đấu bóng rổ
Chương 80: 80: Sau này cũng chỉ cõng em mà thôi
Chương 81: 81: Nếu không có sau này thì thế nào
Chương 82: 82: Tình cũ không rủ cũng tới
Chương 83: 83: Tắm cho sóc nhỏ 1
Chương 84: 84: Tắm cho sóc nhỏ 2
Chương 85: 85: Mỹ phẩm dưỡng da
Chương 86: 86: Hàng xóm mới
Chương 87: 87: Rạn nứt
Chương 88: 88: Không phải em ấy, tôi tuyệt đối không đóng
Chương 89: 89: Thói quen đáng sợ
Chương 90: 90: Làm lành
Chương 91: 91: Sóc nhỏ sa lưới
Chương 92: 92: Đêm nay không qua khỏi
Chương 93: 93: Giã thuốc
Chương 94: 94: Gặp biên kịch
Chương 95: 95: Phòng giường lớn
Chương 96: 96: Buổi chụp hình 1
Chương 97: 97: Buổi chụp hình 2
Chương 98: 98: Fuck thằng ba nó
Chương 99: 99: Em nuốt rồi phải không
Chương 100: 100: Em không nuốt
Chương 101: 101: Sóc nhỏ dụ tình
Chương 102: 102: Chuột rút trong động
Chương 103: 103: Xuất phát không thuận lợi
Chương 104: 104: Thụ
Chương 105: 105: Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng
Chương 106: 106
Chương 107: 107: Tủi thân
Chương 108: 108: Bạo phát
Chương 109: 109: Tẩm thật nhiều rượu cho tôi
Chương 110: 110: Lừa lớn lưu manh
Chương 111: 111: Đâu chỉ là bạn cùng phòng
Chương 112: 112: Tôi sẽ không để em ấy ngã
Chương 113: 113: Không được đổi em
Chương 114: 114: Quỳ xuống gọi ba ba
Chương 115: 115: Thất Tịch
Chương 116: 116: Hộp nhạc
Chương 117: 117: Vận mệnh an bài
Chương 118: 118: Câu chuyện tháng 8
Chương 119: 119: Khi nào anh mới về, người ta rất nhớ anh
Chương 120: 120: Con gái đầu lòng Hạ Bảo Bảo
Chương 121: 121: Con mắt Thiên Tân
Chương 122: 122: Bị chụp lén
Chương 123: 123: Vợ nhỏ càng ngày càng khó chiều rồi
Chương 124: 124: Thu hút
Chương 125: 125: Fan meeting hạ này ở Thiêm Tân
Chương 126: 126: Của ai người ấy xót
Chương 127: 127: Fan meeting hạ này ở Thành Đô
Chương 128: 128: Không nấu cơm sẽ không trở về
Chương 129: 129: Tiểu tâm can
Chương 130: 130: Không tạm bợ
Chương 131: 131: Kougo phồn tinh
Chương 132: 132: Fan meeting hạ này ở Thâm Quyến
Chương 133: 133: Nắng hạn gặp mưa rào
Chương 134: 134: Về quê
Chương 135: 135: Sao lại để lạc mất em rồi
Chương 136: 136: Có muốn thiêm thiêm không
Chương 137: 137: Bạn học cũ
Chương 138: 138: Kẻ thù ăn cay, bản thân uống ngọt
Chương 139: 139: Ký tên, đóng dấu, niêm phong
Chương 140: 140: Em không thích người có đường nét nữa
Chương 141: 141: Tỷ lệ vàng
Chương 142: 142: Sinh nhật Lương Đông 1
Chương 143: 143: Sinh nhật Lương Đông 2
Chương 144: 144: Một món quà nữa
Chương 145: 145: Nữ vương thụ nghiện SM
Chương 146: 146: Tranh thủ
Chương 147: 147: Bảy ngày xa nhau
Chương 148: 148: Dằn vặt lẫn nhau
Chương 149: 149: Em quả thật không đơn giản
Chương 150: 150: Gia giáo không nghiêm
Chương 151: 151: Buổi tối lãng mạn 1
Chương 152: 152: Buổi tối lãng mạn 2
Chương 153: 153: Bạn học Triệu
Chương 154: 154: Cẩu độc thân
Chương 155: 155: Dò hỏi
Chương 156: 156: Live bữa trưa miễn phí
Chương 157: 157: Lương Đông đứng ở cửa
Chương 158: 158: Anh có
Chương 159: 159: Hoang mang
Chương 160: 160: Em khóc lòng anh cũng đau theo
Chương 161: 161: Canh nấm tuyết
Chương 162: 162: Phát hiện
Chương 163: 163: Bảo vệ người bên cạnh
Chương 164: 164: Em yêu anh
Chương 165: 165: Chap đặc biệt
Chương 166: 166: Một khắc xuân tiêu đáng ngàn vàng
Chương 167: 167: Bảo bối nhỏ nhất định bù đắp xứng đáng cho em
Chương 168: 168: HONG party
Chương 169: 169: Em sợ anh quên mất em
Chương 170: 170: Quãng thời gian mơ hồ
Chương 171: 171: Thì ra bảo bối gọi là Triệu Tử Thiêm
Chương 172: 172: Gặp lại
Chương 173: 173: Đưa về nhà
Chương 174: 174: Cô đủ tự tin là cô thắng được tôi sao
Chương 175: 175: Suy tính
Chương 176: 176: Quà lần đầu ra mắt
Chương 177: 177: Tiền quấn ở trên người
Chương 178: 178: Có thể không?
Chương 179: 179: Đại Thiêm, cùng anh về nhà nhé
Chương 180: 180: Đại Thiêm, anh tới đón em
Chương 181: 181: Sáu bảy phần ký ức
Chương 182: 182: Đại Thiêm, cùng anh đi mua nhà nhé
Chương 183: 183: Tôi đợi anh đấy
Chương 184: 184: Anh để quên một bảo bối ở Bắc Kinh
Chương 185: 185: Đánh nhau
Chương 186: 186: Vừa đến đã làm loạn
Chương 187: 187: Giải quyết vụ lùm xùm
Chương 188: 188: Ngắm mặt trời mọc
Chương 189: 189: Tiến tới hôn nhân
Chương 190: 190: Đối thoại gay gắt
Chương 191: 191: Ức hiếp cậu
Chương 192: 192: Cố tình câu dẫn
Chương 193: 193: Lừa bán con trai
Chương 194: 194: Kiệu hoa lớn tám người khiêng
Chương 195: 195: Vợ của ba không được cướp
Chương 196: 196: Đợi cũng thật lâu lắm rồi
Chương 197: 197: Lương Đông say rượu
Chương 198: 198: Biến cố cuối cùng 1
Chương 199: 199: Biến cố cuối cùng 2
Chương 200: 200: Biến cố cuối cùng 3
Chương 201: 201: Đến đón em về
Chương 202: 202: Cuộc sống hạnh phúc của bá đạo tổng tài và thư ký đời sống
Chương 203: 203: Phiên ngoại 1: Cùng nhau diễn trò
Chương 204: 204: Phiên ngoại 2: Tiểu phóng đãng
Chương 205: 205: Phiên ngoại 3: Khuyên tai nhỏ
Không tìm thấy chương nào phù hợp