Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 132: Người đàn ông giảo hoạt
15:23 - 26.05.2026
2,248 lượt xem
“Anh có thể đổi cách
xưng hô được không?”. Vận Nhi theo bản năng đẩy anh ra khi anh rời môi
cô, có chút bất mãn với cách gọi thân mật mà anh dùng chung cho mọi cô
gái. Cô nhớ rõ, Trân Ny mà cô từng gặp Âu Viên, anh cũng thân thiết gọi
cô ta là “Bảo bối”.
Âu Thừa Duẫn giống như hiểu rõ băn khoăn trong lòng cô, tay càng siết chặt, giữ chặt bờ vai, có lẽ đối với con gái anh không quá chu đáo, nhưng với Tô Vận Nhi, anh sẵn lòng vì cô mà có một ngoại lệ. “Tuân mệnh, vợ yêu!” Âu Thừa Duẫn hôn lên trán cô, rồi ôm lấy cô cùng ra khỏi phòng bệnh.
“Để em đi chào anh trai và chị gái đã!” Vận nhi bị Âu Thừa Duẫn ôm kéo đi, quay sang nói với anh.
“Anh đã thay em chào rồi, chúng ta đi thôi!” Khi Âu Thừa Duẫn không đồng ý để cô rời đi đã quyết định, mang cô trở lại bên cạnh anh đồng nghĩa với mọi chuyện sẽ khác. Anh có chút mong chờ mau đến ngày cô yêu anh!
Cô đành nuốt ý định gặp Thương Nhĩ Kỳ vào trong bụng, anh không nhắc đến, cô đã cảm thấy may mắn rồi!
“Ngày mai chúng ta sẽ xuất phát nhé? Em có muốn đi chỗ nào không? Ví như Paris hay Hawai?” Âu Thừa Duẫn vừa lái xe vừa hỏi ý kiến của Vận Nhi.
“Chúng ta đừng xuất ngoại nữa, lần trước đi Đức, Âu Dương đã đưa em đi rất nhiếu nơi!” Vận Nhi nghĩ thầm trong lòng, đợt này, cô xin nghỉ học cũng hơi nhiều.
“Em đang trách anh khi đó không đưa em đi chơi sao?” Âu Thừa Duẫn biết rõ cô không có ý như vậy nhưng vẫn cố trêu đùa, khóe miệng cong lên nhìn biểu hiện của cô.
“Gớm, ai cần!” Tô Vân Nhi rõ ràng chưa đủ định lực chống lại ý trêu đùa của anh, ngoảnh mặt khinh thường, không thèm nhìn anh.
“Anh cần!” Âu Thừa Duẫn một tay lái xe một tay xoay mặt cô lại, chuẩn xác hôn cô, thật là một cô bé đáng giận, dám không để ý đến anh!
“Này, anh chú tâm vào lái xe đi!” Vận Nhi không khách khí đẩy anh ra, nắm chặt dây an toàn trên người, ngồi xe anh lái thật là nguy hiểm, cơ mà ở bên cạnh anh mới là nguy hiểm nhất, Vận Nhi nghĩ mà tức giận.
“Yên tâm đi, chồng em là một tay lái lụa đấy!” Âu Thừa Duẫn bị đẩy ra cũng không ép buộc nữa mà thản nhiên nhìn cô, sau đó chăm chú lái xe.
Âu Thừa Duẫn đưa Vận Nhi đến một nhà hàng cao cấp chuyên nấu món Tây, gọi hai suất ăn.
Vận Nhi ngạc nhiên khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, làm cô chợt nhớ đến tình huống khi cô cùng học trưởng Lam Hạo ăn cơm gặp phải Âu Thừa Duẫn, đến giờ nghĩ lại cô vẫn thấy rùng mình. Có lẽ từ lúc đó, cô thấy sợ hãi với sự bá đạo của anh theo bản năng.
“Hình như là người yêu cũ của anh đấy, không tiến đến chào hỏi sao?” Vân Nhi mỉm cười nhìn Âu Thừa Duẫn, anh luôn tuấn tú như vậy, ở anh luôn thể hiện khí thế tao nhã, làm cô có chụt tự ti, quý tộc đúng là quý tộc, khí chất tao nhã trên người anh chính là trời sinh.
Âu Thừa Duẫn nhìn theo ánh mắt của cô, Quý Lam đang cố ý dùng ánh mắt nhiệt tình quyến rũ anh, với loại tươi cười như vậy, Âu Thừa Duẫn đã quá quen thuộc, chỉ làm anh thấy phiền chán. Không giống với Tô Vận Nhi, mặc kệ cô cười như thế nào anh đều cảm thấy đẹp. Anh nghĩ anh điên mất rồi!
“Vợ yêu, anh có thể cho rằng em đang ghen không?” Âu Thừa Duẫn tỏ ra rất có tu dưỡng mà hỏi, Vận Nhi cũng nhìn ra anh vui đùa, cảm thấy anh như vậy rất đáng yêu. “Xin lỗi, khiến anh thất vọng rồi!” Vận Nhi liếc anh vẻ xem thường, anh rất tự tin vào sức hấp dẫn của bản thân thì phải?
Ngay khi Âu Thừa Duẫn một tay chống cằm, một bên tự hỏi làm sao để dạy dỗ cô bé không biết ngọt ngào này, thì Quý Lam dẫn theo một người đàn ông bệ vệ, có vẻ nhiều tuổi đi đến trước mặt bọn họ.
“Duẫn, thật trùng hợp, gặp được anh ở đây!” Khuôn mặt kiều diễm được phủ đầy phấn của Quý Lam nở nụ cười mang ý lấy lòng, làm cho Vận Nhi thấy thương cảm một chút, không phải cô ghen, mà là con gái khi nhìn thấy bây giờ cô ta sa sút như vậy thì thấy hơi đồng tình, ở trước mặt Âu Thừa Duẫn, cô ta đều phải cúi mình, mất đi tự tôn của bản thân. Giờ đây Quý Lam cũng chỉ được coi là một ngôi sao đã hết thời thôi nhỉ?
“Quý Tiểu thư, chúng ta rất quen thuộc sao?” Âu Thừa Duẫn cố gắng nhớ xem cô gái này là ai, và không ngờ anh còn có thể nhớ họ của cô ta, nhưng với việc cô ta xưng hô quá thân mật, anh vẫn nhíu mày vẻ không vui.
Từng có một thời gian ở bên Âu Thừa Duẫn, nhìn vẻ mặt của anh cô ta đương nhiên biết tâm trạng anh không tốt liền vội thu lại nhiệt tình vừa rồi, “Âu tổng!”
“ Đây là phó đạo diễn của Hoàn Cầu!” cô ta giới thiệu người đàn ông bên cạnh cho Âu Thừa Duẫn, vẻ mặt tươi tỉnh, lộ rõ mục đích khi qua đây.
“Âu tổng, đã nghe đến đại danh của anh từ lâu!” Người đàn ông trung niên có vẻ nhún nhường và cung kính khi nhìn thấy Âu Thừa Duẫn, đưa tay ra, nhưng Âu Thừa Duẫn mãi không đưa tay bắt lại. Anh vẫn duy trì tư thế ngồi như cũ, tựa hồ không nghe thấy lời nói của ông ta, đáy mắt thể hiện rõ sự khinh thường.
Vân Nhi nhìn ông ta xẩu hổ rút tay về, đá mạnh cho anh một cái dưới gầm bàn, độ kiêu ngạo của người đàn ông này cũng quá lớn rồi. Nói như thế nào thì người ta cũng từng là một trong số các “bảo bối” của anh còn gì.
“Chà, Phó đạo diễn, hân hạnh!” Âu Thừa Duẫn nhìn Vận Nhi, khóe môi khẽ nhếch mang theo ý cười tà ác, quay người sang vẻ lười biếng, lúc này ánh mắt mới lơ đãng chú ý đến người đàn ông trung niên đang khẩn trương đến toát mồ hôi.
“Nghe nói bộ phim tiếp theo của Hoàn Cầu được đầu tư rất lớn, do tập đoàn T đầu tư?” Ánh mắt Âu Thừa Duẫn có chút đăm chiêu đảo quanh trên người Quý Lam, anh hiểu quá rõ mục đích của cô ta, khi anh dừng lại tất cả các hoạt động của cô ta ở tập đoàn SK, sự nghiệp của cô ta đã bị đóng băng.
Chỉ là một đạo diễn hạng ba mà thôi, còn vọng tưởng giúp cô ta chuyển mình sao?
“Đúng vậy, không biết Âu Tổng có cách nhìn độc đáo nào không?” Tác phong làm việc của Âu Thừa Duẫn, trong thương trường không ai không biết, các dự án đầu tư của anh ta, luôn là “đánh đâu thắng đó”, không có việc anh ta không nâng đỡ được ai, chỉ có anh ta chướng mắt với ai mà thôi.
“Diễn viên là yếu tố then chốt quyết định sự thành bại của một bộ phim điện ảnh!” Nói xong, ánh mắt của anh lại đảo quanh trên người Quý Lam, làm cho người khác mơ hồ, ý tứ hàm chứa trong lời nói của anh có phải nhằm vào Quý Lam hay không. “Quý tiểu thư, cô thấy tôi nói có đúng không?”
Sau khi nghe anh nói, Quý Lam cũng không dám ngẩng mặt lên nữa.
Vận Nhi thông minh như vậy, vừa nghe đã hiểu rõ ý tứ của anh. Người đàn ông này quá tuyệt tình, đường lui của người ta cũng chặt đứt.
Phó đạo diễn còn đang phỏng đoán ý tứ trong lời nói của anh, thì Âu Thừa Duẫn đã đứng dậy, đỡ Vận Nhi đứng lên, chuyển cho Quý Lam một nụ cười kín đáo, sải bước rời khỏi phòng ăn.
“Âu Thừa Duẫn, tập đoàn T cũng thuộc sở hữu của anh phải không?”
Vận Nhi bị anh lôi ra khỏi nhà ăn, bất mãn đi theo và bĩu môi hỏi.
“Sao em biết?” Đến bây giờ Âu Thừa Duẫn mới phát hiện, thì ra vợ mình cũng có lúc rất thông minh.
Âu Thừa Duẫn giống như hiểu rõ băn khoăn trong lòng cô, tay càng siết chặt, giữ chặt bờ vai, có lẽ đối với con gái anh không quá chu đáo, nhưng với Tô Vận Nhi, anh sẵn lòng vì cô mà có một ngoại lệ. “Tuân mệnh, vợ yêu!” Âu Thừa Duẫn hôn lên trán cô, rồi ôm lấy cô cùng ra khỏi phòng bệnh.
“Để em đi chào anh trai và chị gái đã!” Vận nhi bị Âu Thừa Duẫn ôm kéo đi, quay sang nói với anh.
“Anh đã thay em chào rồi, chúng ta đi thôi!” Khi Âu Thừa Duẫn không đồng ý để cô rời đi đã quyết định, mang cô trở lại bên cạnh anh đồng nghĩa với mọi chuyện sẽ khác. Anh có chút mong chờ mau đến ngày cô yêu anh!
Cô đành nuốt ý định gặp Thương Nhĩ Kỳ vào trong bụng, anh không nhắc đến, cô đã cảm thấy may mắn rồi!
“Ngày mai chúng ta sẽ xuất phát nhé? Em có muốn đi chỗ nào không? Ví như Paris hay Hawai?” Âu Thừa Duẫn vừa lái xe vừa hỏi ý kiến của Vận Nhi.
“Chúng ta đừng xuất ngoại nữa, lần trước đi Đức, Âu Dương đã đưa em đi rất nhiếu nơi!” Vận Nhi nghĩ thầm trong lòng, đợt này, cô xin nghỉ học cũng hơi nhiều.
“Em đang trách anh khi đó không đưa em đi chơi sao?” Âu Thừa Duẫn biết rõ cô không có ý như vậy nhưng vẫn cố trêu đùa, khóe miệng cong lên nhìn biểu hiện của cô.
“Gớm, ai cần!” Tô Vân Nhi rõ ràng chưa đủ định lực chống lại ý trêu đùa của anh, ngoảnh mặt khinh thường, không thèm nhìn anh.
“Anh cần!” Âu Thừa Duẫn một tay lái xe một tay xoay mặt cô lại, chuẩn xác hôn cô, thật là một cô bé đáng giận, dám không để ý đến anh!
“Này, anh chú tâm vào lái xe đi!” Vận Nhi không khách khí đẩy anh ra, nắm chặt dây an toàn trên người, ngồi xe anh lái thật là nguy hiểm, cơ mà ở bên cạnh anh mới là nguy hiểm nhất, Vận Nhi nghĩ mà tức giận.
“Yên tâm đi, chồng em là một tay lái lụa đấy!” Âu Thừa Duẫn bị đẩy ra cũng không ép buộc nữa mà thản nhiên nhìn cô, sau đó chăm chú lái xe.
Âu Thừa Duẫn đưa Vận Nhi đến một nhà hàng cao cấp chuyên nấu món Tây, gọi hai suất ăn.
Vận Nhi ngạc nhiên khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, làm cô chợt nhớ đến tình huống khi cô cùng học trưởng Lam Hạo ăn cơm gặp phải Âu Thừa Duẫn, đến giờ nghĩ lại cô vẫn thấy rùng mình. Có lẽ từ lúc đó, cô thấy sợ hãi với sự bá đạo của anh theo bản năng.
“Hình như là người yêu cũ của anh đấy, không tiến đến chào hỏi sao?” Vân Nhi mỉm cười nhìn Âu Thừa Duẫn, anh luôn tuấn tú như vậy, ở anh luôn thể hiện khí thế tao nhã, làm cô có chụt tự ti, quý tộc đúng là quý tộc, khí chất tao nhã trên người anh chính là trời sinh.
Âu Thừa Duẫn nhìn theo ánh mắt của cô, Quý Lam đang cố ý dùng ánh mắt nhiệt tình quyến rũ anh, với loại tươi cười như vậy, Âu Thừa Duẫn đã quá quen thuộc, chỉ làm anh thấy phiền chán. Không giống với Tô Vận Nhi, mặc kệ cô cười như thế nào anh đều cảm thấy đẹp. Anh nghĩ anh điên mất rồi!
“Vợ yêu, anh có thể cho rằng em đang ghen không?” Âu Thừa Duẫn tỏ ra rất có tu dưỡng mà hỏi, Vận Nhi cũng nhìn ra anh vui đùa, cảm thấy anh như vậy rất đáng yêu. “Xin lỗi, khiến anh thất vọng rồi!” Vận Nhi liếc anh vẻ xem thường, anh rất tự tin vào sức hấp dẫn của bản thân thì phải?
Ngay khi Âu Thừa Duẫn một tay chống cằm, một bên tự hỏi làm sao để dạy dỗ cô bé không biết ngọt ngào này, thì Quý Lam dẫn theo một người đàn ông bệ vệ, có vẻ nhiều tuổi đi đến trước mặt bọn họ.
“Duẫn, thật trùng hợp, gặp được anh ở đây!” Khuôn mặt kiều diễm được phủ đầy phấn của Quý Lam nở nụ cười mang ý lấy lòng, làm cho Vận Nhi thấy thương cảm một chút, không phải cô ghen, mà là con gái khi nhìn thấy bây giờ cô ta sa sút như vậy thì thấy hơi đồng tình, ở trước mặt Âu Thừa Duẫn, cô ta đều phải cúi mình, mất đi tự tôn của bản thân. Giờ đây Quý Lam cũng chỉ được coi là một ngôi sao đã hết thời thôi nhỉ?
“Quý Tiểu thư, chúng ta rất quen thuộc sao?” Âu Thừa Duẫn cố gắng nhớ xem cô gái này là ai, và không ngờ anh còn có thể nhớ họ của cô ta, nhưng với việc cô ta xưng hô quá thân mật, anh vẫn nhíu mày vẻ không vui.
Từng có một thời gian ở bên Âu Thừa Duẫn, nhìn vẻ mặt của anh cô ta đương nhiên biết tâm trạng anh không tốt liền vội thu lại nhiệt tình vừa rồi, “Âu tổng!”
“ Đây là phó đạo diễn của Hoàn Cầu!” cô ta giới thiệu người đàn ông bên cạnh cho Âu Thừa Duẫn, vẻ mặt tươi tỉnh, lộ rõ mục đích khi qua đây.
“Âu tổng, đã nghe đến đại danh của anh từ lâu!” Người đàn ông trung niên có vẻ nhún nhường và cung kính khi nhìn thấy Âu Thừa Duẫn, đưa tay ra, nhưng Âu Thừa Duẫn mãi không đưa tay bắt lại. Anh vẫn duy trì tư thế ngồi như cũ, tựa hồ không nghe thấy lời nói của ông ta, đáy mắt thể hiện rõ sự khinh thường.
Vân Nhi nhìn ông ta xẩu hổ rút tay về, đá mạnh cho anh một cái dưới gầm bàn, độ kiêu ngạo của người đàn ông này cũng quá lớn rồi. Nói như thế nào thì người ta cũng từng là một trong số các “bảo bối” của anh còn gì.
“Chà, Phó đạo diễn, hân hạnh!” Âu Thừa Duẫn nhìn Vận Nhi, khóe môi khẽ nhếch mang theo ý cười tà ác, quay người sang vẻ lười biếng, lúc này ánh mắt mới lơ đãng chú ý đến người đàn ông trung niên đang khẩn trương đến toát mồ hôi.
“Nghe nói bộ phim tiếp theo của Hoàn Cầu được đầu tư rất lớn, do tập đoàn T đầu tư?” Ánh mắt Âu Thừa Duẫn có chút đăm chiêu đảo quanh trên người Quý Lam, anh hiểu quá rõ mục đích của cô ta, khi anh dừng lại tất cả các hoạt động của cô ta ở tập đoàn SK, sự nghiệp của cô ta đã bị đóng băng.
Chỉ là một đạo diễn hạng ba mà thôi, còn vọng tưởng giúp cô ta chuyển mình sao?
“Đúng vậy, không biết Âu Tổng có cách nhìn độc đáo nào không?” Tác phong làm việc của Âu Thừa Duẫn, trong thương trường không ai không biết, các dự án đầu tư của anh ta, luôn là “đánh đâu thắng đó”, không có việc anh ta không nâng đỡ được ai, chỉ có anh ta chướng mắt với ai mà thôi.
“Diễn viên là yếu tố then chốt quyết định sự thành bại của một bộ phim điện ảnh!” Nói xong, ánh mắt của anh lại đảo quanh trên người Quý Lam, làm cho người khác mơ hồ, ý tứ hàm chứa trong lời nói của anh có phải nhằm vào Quý Lam hay không. “Quý tiểu thư, cô thấy tôi nói có đúng không?”
Sau khi nghe anh nói, Quý Lam cũng không dám ngẩng mặt lên nữa.
Vận Nhi thông minh như vậy, vừa nghe đã hiểu rõ ý tứ của anh. Người đàn ông này quá tuyệt tình, đường lui của người ta cũng chặt đứt.
Phó đạo diễn còn đang phỏng đoán ý tứ trong lời nói của anh, thì Âu Thừa Duẫn đã đứng dậy, đỡ Vận Nhi đứng lên, chuyển cho Quý Lam một nụ cười kín đáo, sải bước rời khỏi phòng ăn.
“Âu Thừa Duẫn, tập đoàn T cũng thuộc sở hữu của anh phải không?”
Vận Nhi bị anh lôi ra khỏi nhà ăn, bất mãn đi theo và bĩu môi hỏi.
“Sao em biết?” Đến bây giờ Âu Thừa Duẫn mới phát hiện, thì ra vợ mình cũng có lúc rất thông minh.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hôn ước hoang đường
Chương 2: 2: Âu thừa duẫn
Chương 3: 3: Có vị hôn phu
Chương 4: 4: Kế hoạch chạy trốn
Chương 5: 5: Người đàn ông đến từ địa ngục
Chương 6: 6: Thời khắc khẩn trương
Chương 7: 7: Hôn lễ tiếp tục
Chương 8: 8: Chính thức trở thành vợ chồng
Chương 9: 9: Cô bé đáng yêu
Chương 10: 10: Muốn làm gì
Chương 11: 11: Thêm một danh phận
Chương 12: 12: Có điều kiện
Chương 13: 13: Đêm tân hôn
Chương 14: 14: Thay đổi chủ ý
Chương 15: 15: Nụ hôn đêm động phòng
Chương 16: 16: Gia tộc Kiều Nạp Sâm
Chương 17: 17: Tình huống trên máy bay
Chương 18: 18: Cái đồ khó ưa
Chương 19: 19: Chuyến đi đến Đức
Chương 20: 20: Hai anh em kỳ lạ
Chương 21: 21: Không thân thiện
Chương 22: 22: Ở chung một phòng
Chương 23: 23: Bóng dáng thân quen
Chương 24: 24: Có trở về hay không
Chương 25: 25: Rời đi
Chương 26: 26: Hiện tượng không tốt
Chương 27: 27: Trở về sau tuần trăng mật
Chương 28: 28: Người đàn ông thành đạt
Chương 29: 29: Giá trị của phụ nữ
Chương 30: 30: Không có gì thay đổi
Chương 31: 31: Hữu danh vô thực
Chương 32: 32: Bạch mã hoàng tử Lam Hạo
Chương 33: 33: Trùng hợp gặp học trưởng
Chương 34: 34: Gặp lại Âu Thừa Duẫn
Chương 35: 35: Nụ hôn trừng phạt
Chương 36: 36: Không thể tin được
Chương 37: 37: Không có hứng thú
Chương 38: 38: Người đàn ông vô tình
Chương 39: 39: Không khuất phục
Chương 40: 40: Tương kính như tân *
Chương 41: 41: Chủ động trở về
Chương 42: 42: Không cố ý giấu diếm
Chương 43: 43: Đại minh tinh xinh đẹp
Chương 44: 44: Một ngày sống không bằng chết
Chương 45: 45: Xin lỗi
Chương 46: 46: Vòng tay ôm ấm áp
Chương 47: 47: Cô ấy ở đâu
Chương 48: 48: Người vợ vô hình
Chương 49: 49: Khí chất mỹ nữ
Chương 50: 50: Khiêu khích
Chương 51: 51: Mĩ nam thần bí
Chương 52: 52: Đàn ông là độc dược
Chương 53: 53: Giấc mộng xa vời
Chương 54: 54: Thói quen không tốt
Chương 55: 55: Người xa lạ quen thuộc
Chương 56: 56: Siêu sao thiên hoàng
Chương 57: 57: Có quan tâm hay không
Chương 58: 58: Rung động
Chương 59: 59: Không nhìn bọn họ
Chương 60: 60: Không thể làm chung
Chương 61: 61: Thiếu một người bạn gái
Chương 62: 62: Một mình sao?
Chương 63: 63: Thương Nhĩ Kỳ
Chương 64: 64: Trao đổi bạn nhảy
Chương 65: 65: Mục tiêu mới
Chương 66: 66: Càng ngày càng chán ghét
Chương 67: 67: Tình cảm phức tạp
Chương 68: 68: Dũng cảm đối mặt
Chương 69: 69: Sai lầm lớn nhất
Chương 70: 70: Cô xứng sao?
Chương 71: 71: Vợ tôi là em
Chương 72: 72: Đi đường nhìn phía
Chương 73: 73: Ăn cơm với Thương Nhĩ Kỳ
Chương 74: 74: Quên nói gặp lại
Chương 75: 75: Ở lại bên canh Âu Thừa Duẫn
Chương 76: 76: Chỉ là người tình
Chương 77: 77: Từ giờ phút này, hãy yêu tôi
Chương 78: 78: Công bố tin kết hôn
Chương 79: 79: Quan hệ tam giác phức tạp
Chương 80: 80: Trầm luân
Chương 81: 81: Vô sỉ
Chương 82: 82: Khéo quá hóa vụng
Chương 83: 83: Quan hệ được đưa ra ánh sáng
Chương 84: 84: Tình cảm hư ảo
Chương 85: 85: Chứng minh cho tôi xem
Chương 86: 86: Bị cự tuyệt
Chương 87: 87
Chương 88: 88: Chỉ vì trả thù
Chương 89: 89: Thù hận sâu đậm
Chương 90: 90: Yêu và không yêu
Chương 91: 91: Tô thượng đông
Chương 92: 92: Họa là từ miệng mà ra
Chương 93: 93: Chuyển biến thần kỳ
Chương 94: 94: Âm thầm đánh giá
Chương 95: 95: Rốt cuộc tiến hành ly hôn
Chương 96: 96: Động tâm
Chương 97: 97: Làm vợ anh được không
Chương 98: 98: Pháo hoa của hai người
Chương 99: 99: Muốn làm chuyện xấu
Chương 100: 100: Tự chuốc lấy
Chương 101: 101: Tâm tình của hai anh em
Chương 102: 102: Không gần nữ sắc
Chương 103: 103: Âu Dương thích anh trai
Chương 104: 104: Nữ nhân không nghe lời
Chương 105: 105: Ai là chị dâu
Chương 106: 106
Chương 107: 107: Trực tiếp ôm hôn
Chương 108: 108: Buổi tối say lòng người
Chương 109: 109: Trong lòng đã có đối tượng
Chương 110: 110: Chân tướng rõ ràng
Chương 111: 111: Ly hôn đi, điện hạ
Chương 112: 112: Một lời hứa hẹn
Chương 113: 113: Không tự chủ được
Chương 114: 114: Yêu vô tư
Chương 115: 115: Phụ nữ có chồng
Chương 116: 116: Càng chạy càng xa
Chương 117: 117: Phải làm gì bây giờ
Chương 118: 118: Điện hạ rất tức giận
Chương 119: 119: Không phải anh trai cô
Chương 120: 120: Gặp lại nhau
Chương 121: 121: Buông cô ấy ra
Chương 122: 122: Điên cuồng vì em
Chương 123: 123: Đêm nay là một sai lầm
Chương 124: 124: Lựa chọn sai lầm
Chương 125: 125: Bắt đầu lại lần nữa
Chương 126: 126: Giở trò
Chương 127: 127: Không thể có cùng lúc
Chương 128: 128: Không thể nào tưởng tượng nổi
Chương 129: 129: Âu Thừa Duẫn nhiệt tình
Chương 130: 130: Che giấu tình yêu trong đáy lòng
Chương 131: 131: Phương thức như thế
Chương 132: 132: Người đàn ông giảo hoạt
Chương 133: 133: Muốn ăn cái gì nhất!
Chương 134: 134: Dụng tâm lương khổ
Chương 135: 135: Con tim lỗi nhịp
Chương 136: 136: Cả đời có bao lâu?
Chương 137: 137: Vỏ sò tím
Chương 138: 138: Làm cô gái nhỏ tức giận
Chương 139: 139: Phương thức đền bù
Chương 140: 140: Vấn đề kỳ quái
Chương 141: 141: Không còn đường lui
Chương 142: 142: Nhẫn kim cương đặc biệt
Chương 143: 143: Tình yêu không thể trao
Chương 144: 144: Thổ lộ muộn màng
Chương 145: 145: Người đàn ông ghen tuông
Chương 146: 146: Cứu người ngoài ý muốn
Chương 147: 147: Anh ấy biến mất
Chương 148: 148: Trở về
Chương 149: 149: Tâm kế của phụ nữ
Chương 150: 150: Lần cuối triền miên
Chương 151: 151: Sự biến hóa của thân thể
Chương 152: 152: Bí mật không biết
Chương 153: 153: Bữa tối dưới ánh nến
Chương 154: 154: Sự thật tàn nhẫn
Chương 155: 155: Có phải là anh em ruột hay không?
Chương 156: 156: Hoàn toàn tuyệt vọng
Chương 157: 157: Quyết định rời đi
Chương 158: 158: Là thật là giả
Chương 159: 159: Không còn quyến luyến
Chương 160: 160: Cuộc chiến giữa những người đàn ông
Chương 161: 161: Lướt qua nhau
Chương 162: 162: Đường ai nấy đi
Chương 163: 163: Cuộc sống bình thản
Chương 164: 164: Sợ hãi đối mặt
Chương 165: 165: Hợp tác
Chương 166: 166: Chị dâu cả thần bí
Chương 167: 167: Gặp lại
Chương 168: 168: Giống nhau như vậy
Chương 169: 169: Ai tìm được cô ấy trước
Chương 170: 170: Thứ tự đến trước và sau
Chương 171: 171: Như si như say
Chương 172: 172: Kế hoạch của anh
Chương 173: 173: Cô ấy đã trở lại
Chương 174: 174: Người hôn trộm
Chương 175: 175: Lão công, chồng trước
Chương 176: 176: Chỉ có cảm giác với em
Chương 177: 177: Đều là đứa ngốc
Chương 178: 178: Học trưởng muốn đính hôn
Chương 179: 179: Kỷ niệm ngày mưa
Chương 180: 180: Cô xoay người, anh chật vật
Chương 181: 181: Sinh bệnh
Chương 182: 182: Tâm động không bằng hành động
Chương 183: 183: Theo dõi
Chương 184: 184: Trở lại nhà họ tô
Chương 185: 185: Không từ bỏ được
Chương 186: 186: Lý do không thành lập
Chương 187: 187: Lòng còn sợ hãi
Chương 188: 188: Chuyện ngoài ý muốn trong bữa tiệc
Chương 189: 189: Đi với ai?
Chương 190: 190: Vận nhi, xin lỗi, anh yêu em
Chương 191: 191: Chúng ta tái hôn nhé
Chương 192: 192: Có bao nhiêu người yêu
Chương 193: 193: Bắt đầu là yêu, kết thúc là hận
Chương 194: 194: Biết vậy chẳng làm
Chương 195: 195
Chương 196: 196: Tình cảm đè nén
Chương 197: 197: Ngọt ngào đã lâu
Chương 198: 198: Sai lầm
Chương 199: 199: Nên bị trừng phạt
Chương 200: 200: Lại sinh đứa bé
Chương 201: 201: Yêu, tán
Chương 202: 202: Sự bá đạo của anh
Chương 203: 203: Người bị thương
Chương 204: 204: Không được đáp lại
Chương 205: 205: Cô gái nhỏ nổi giận
Chương 206: 206: Không có đáp án
Chương 207: 207: Nghiện không dứt được
Chương 208: 208: Thân thế bí mật
Chương 209: 209: Vợ là quan trọng nhất
Chương 210: 210: Nói em yêu anh
Chương 211: 211: Bị thương ngoài ý muốn
Chương 212: 212: Mấy lần cầu hôn
Chương 213: 213: Chuyện ngoài ý muốn trong hôn lễ
Chương 214: 214: Không thể không có cô ấy
Chương 215: 215: Vận Nhi mất tích
Chương 216: 216: Chân tướng năm đó
Chương 217: 217: Khắp nơi đầy máu
Chương 218: 218: Sinh mệnh kiên cường
Chương 219: 219: Dự cảm không lành
Chương 220: 220: Đã lâu không gặp
Chương 221: 221: Hận
Chương 222: 222: Không cách nào ngăn cản
Chương 223: 223: Tan thành mây khói
Chương 224: 224: Để cho em đi thì anh sẽ chết
Chương 225: 225: Không chịu nghe lời
Chương 226: 226: Là ai hành hạ ai
Chương 227: 227: Yêu cô đến nghiện
Chương 228: 228: Nhân nhượng, bao dung
Chương 229: 229: Sự thay đổi rất nhỏ
Chương 230: 230: Tức nước vỡ bờ
Chương 231: 231: Ngoài ý muốn trong ngoài ý muốn
Chương 232: 232: Trạm tiếp theo, ly biệt
Chương 233: 233: Đánh cược
Chương 234: 234: Nụ cười của cô, nước mắt của anh
Chương 235: 235: Sự tồn tại của cô
Chương 236: 236: Nhớ đến thôi cũng đã thấy đau đớn
Chương 237: 237: Con gái bảo bối
Chương 238: 238: Giữ không được cô ấy
Chương 239: 239: Hướng Niệm, mong nhớ
Chương 240: 240: Lại bỏ lỡ nhau
Chương 241: 241: Bước về phía cô ấy từng chút một
Chương 242: 242: Mặt đối mặt
Chương 243: 243: Muốn ôm lấy cô
Chương 244: 244: Giữa hai người còn có Niệm Niệm ngăn cách
Chương 245: 245: Tranh đoạt
Chương 246: 246: Cực phẩm vú em
Chương 247: 247: Giống ai nhiều hơn
Chương 248: 248: Chừa lại đường lùi
Chương 249: 249: Quyết định
Chương 250: 250: Hãy quên quá khứ
Chương 251: 251: Tình yêu thăng hoa
Chương 252: 252: Tình yêu bất tận
Chương 253: 253: Cầu hôn
Chương 254: 254: Một nhà ba người
Chương 255: 255: Dụng tâm kín đáo
Chương 256: 256: Hôn lễ thế kỷ
Chương 257: 257: Đêm tân hôn
Chương 258: 258: Ngoại truyện
Chương 259: 259: Ngoại truyện 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp