* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Mười bảy tuổi, Trình Bắc Mạt chỉ có một ước mơ duy nhất, đó là giành giải nhất toàn trường trong kỳ thi đại học, để nhận được học bổng hai vạn tệ.
Tuy nhiên, giữa đường bất ngờ xuất hiện một Trình Giảo Kim, học sinh chuyển trường Bùi Tụng đã dễ dàng cướp mất vị trí dẫn đầu của cô từ bảng xếp hạng.
Học sinh giỏi của trường điểm tỉnh chuyển đến "ngôi trường ba không", trở thành tin tức lớn nhất toàn trường.
Trình Bắc Mạt lườm nguýt bảng xếp hạng, lẩm bẩm: "Tên này muốn làm gì vậy?".
Bùi Tụng với khuôn mặt ngạo nghễ xuất hiện: "Thiếu tiền."
Trình Bắc Mạt nhìn chằm chằm đôi giày thể thao hàng hiệu đắt tiền của cậu, im lặng.
Lần lượt thất bại trong những kỳ thi sau đó, Trình Bắc Mạt nằm dài trên sân trường trống trải, ôm lấy cánh tay thở dài: "Hóa ra trên đời thực sự có những thứ dù cố gắng thế nào cũng không thể đạt được."
Bùi Tụng đi ngang qua, nghe thấy những lời này của cô, cậu lạnh lùng nói: "Trình Bắc Mạt, cậu chưa từng cố gắng thực sự, làm sao biết được là không thể đạt được?"
Trình Bắc Mạt nhíu mày: "Tôi nói đến giải nhất toàn trường, cậu nói đến cái gì?".
Thiếu niên thờ ơ: "Tôi cũng nói đến giải nhất toàn trường đấy."
Thế giới bỗng chốc mất đi âm thanh, chỉ còn lại hai trái tim đập loạn nhịp.
Tuy nhiên, giữa đường bất ngờ xuất hiện một Trình Giảo Kim, học sinh chuyển trường Bùi Tụng đã dễ dàng cướp mất vị trí dẫn đầu của cô từ bảng xếp hạng.
Học sinh giỏi của trường điểm tỉnh chuyển đến "ngôi trường ba không", trở thành tin tức lớn nhất toàn trường.
Trình Bắc Mạt lườm nguýt bảng xếp hạng, lẩm bẩm: "Tên này muốn làm gì vậy?".
Bùi Tụng với khuôn mặt ngạo nghễ xuất hiện: "Thiếu tiền."
Trình Bắc Mạt nhìn chằm chằm đôi giày thể thao hàng hiệu đắt tiền của cậu, im lặng.
Lần lượt thất bại trong những kỳ thi sau đó, Trình Bắc Mạt nằm dài trên sân trường trống trải, ôm lấy cánh tay thở dài: "Hóa ra trên đời thực sự có những thứ dù cố gắng thế nào cũng không thể đạt được."
Bùi Tụng đi ngang qua, nghe thấy những lời này của cô, cậu lạnh lùng nói: "Trình Bắc Mạt, cậu chưa từng cố gắng thực sự, làm sao biết được là không thể đạt được?"
Trình Bắc Mạt nhíu mày: "Tôi nói đến giải nhất toàn trường, cậu nói đến cái gì?".
Thiếu niên thờ ơ: "Tôi cũng nói đến giải nhất toàn trường đấy."
Thế giới bỗng chốc mất đi âm thanh, chỉ còn lại hai trái tim đập loạn nhịp.
Chương 51: Hy vọng chàng trai cô thích sẽ sống một cuộc đời rực rỡ
Chương 52: Mùi vị ngọt ngào
Chương 53: Khoảng cách một trời một vực
Chương 54: Một người tốt hơn
Chương 55: Cả người tê dại
Chương 56: Chỉ là cứng thôi, chứ có phải phế đâu
Chương 57: Quan hệ của chúng ta là gì?
Chương 58: Bùi, là Bùi của Bùi Tụng. Lê, là Lê của Tiểu Mạt Lê
Chương 59: Nhưng nếu cậu ấy không đạt giải nhất thì sao?
Chương 60: Cậu ấy xứng đáng được nhiều người thích
Chương 61: Sao mà kìm chế được mà không hôn chứ?
Chương 62: Cứ như ấn dấu vân tay trên giấy đăng ký kết hôn
Chương 63: Ôm lấy cậu ấy
Chương 64: Đi tìm bạn gái đây
Chương 65: Thình thịch...
Chương 66: Nóng rực
Chương 67: Đã "dính" cậu rồi, phải làm sao đây?
Chương 68: Trình Bắc Mạt, cậu làm được rồi (Hết)
Chương 69: Ngoại truyện 1
Chương 70: Ngoại truyện 2
Chương 71: Ngoại truyện 3
Chương 72: Ngoại truyện 4
Chương 73: Ngoại truyện 5
Chương 74: Ngoại truyện 6
Chương 75: Ngoại truyện 7
Chương 76: Ngoại truyện 8
Chương 77: Ngoại truyện 9
Chương 78: Ngoại truyện 10
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
T
Tần Phương Hảo
3 truyện
828,037 chữ
Truyện cùng tác giả
Vẫn Chưa Bắt Đầu - Tần Phương Hảo
55 chương
Trời Biết Đất Biết, Chỉ Mình Em Biết
30 chương