Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 91: Từ biệt thôn dân
Lý Tu Viễn cười giải thích:
- Ta cũng đâu có cho không các người, sau khi thủy yêu chết đã để lại vảo vật, coi như một vạn lượng bạc này là các ngươi bán bảo vật cho ta. Ta sẽ phân phát năm ngàn lượng cho từng nhà, năm ngàn lượng còn lại giúp thôn Đại Hồ tu kiến phòng ốc, mua sắm bò dê, còn xây thêm bốn ngôi miếu Lôi Công cho các người. Các người đừng từ chối, bằng không bảo vật ta sẽ không lấy đâu.
Nói xong Lý Tu Viễn xòe bàn tay ra để mất vị thôn lão nhìn viên Tị Thủy Châu kia.
- Thứ này hẳn không đáng chừng đó tiền đâu. Hơn nữa Lý công tử lại có đại ân đại đức với chúng ta, đưa hạt châu nhỏ này cho ngài cũng là chuyện thường.
- Đúng vậy, thứ này mua trên đường cùng lắm là mười lượng bạc, vậy mà ngài đưa cho chúng ta một vạn lượng, ngày đừng có lừa đám lão đầu này.
Thôn lão cố chấp vô cùng, nói gì cũng không chịu nhận hỗ trợ từ Lý Tu Viễn.
- Nói thế nhưng các vị cũng phải vì thôn dân mà nghĩ lại. Hắc yêu làm loạn nhiều năm thôn dân nghèo rớt mồng tơi, hơn nữa ta đã đồng ý với Lôi Công sẽ tu kiến miếu thờ, hàng năm tế tự cho họ. Việc tế tự ta khó lòng trực tiếp thực hiện, chỉ có thể nhờ thôn dân thôn Đại Hồ mà thôi, việc tu kiến miếu thờ, mua sắm heo bò dê đều càn tiền, tất nhiên ta phải bỏ ra khoảng nảy rồi.
Lý Tu Viễn nghĩ ra một cái lý do rồi nói.
Chuyện thần linh không phải thứ mấy thôn lão này có thể từ chối.
Quả nhiên khi nhắc tới Lôi Công, mặt mày thôn lão tràn ngập thần sắc sợ hãi, chẳng dám phản bác.
- Lý công tử mời đến Lôi Công tru yêu cũng vì thôn Đại Hồ, dù xây miếu thờ tế tự cũng phải do chúng ta lo liệu, sao có thể để Lý công tử tốn kém.
Nhóm thôn lão suy nghĩ một chút vẫn không chịu đáp ứng.
Lý Tu Viễn lại nói:
- Hiện tại thôn dân đều nghèo đói, biết bao giờ mới xây xong miếu thờ Lôi Công…
Sau một hồi lâu lấy chuyện tế tự và xây miếu ra thuyết phục, thôn lão mới miễn cưỡng nhận số bạc này.
Dù một vạn lượng không nhiều nhưng chia cho mỗi hộ cũng được trê trăm lượng. Có thể nói số bạc này thôn dân phải để dành mấy chục năm mới có, trừ chuyện này ra thì phần còn lại dùng để sữa sang phòng ốc, xây dựng miếu thờ và mua gia súc. Chỉ cần không có việc ngoài ý muốn xảy ra, thôn Đại Hồ sẽ vui vẻ phồn vinh, náo nhiệt vô cùng. Một vạn lượng bạc giúp thôn dân sống tốt hơn thì không coi là nhiều. Sau khi nói chuyện xong, chuyện phân phó thế nào đều do thôn lão chủ trì.
Lý Tu Viễn ở lại Đại Hồ thôn thêm một ngày, bái tế lão thôn trưởng đã mất, sau đó kể chút chuyện tình ngoài thôn mà hắn biết. Đợi đến lúc mặt trời lặn liền rời khỏi cùng đám hộ vệ Thiết Sơn.
Trong lúc đi thôn dân đứng phía sau đưa tiễn.
- Ân công lên đường bình an.
- Về sau có rảnh ân công nhớ tới thường xuyên a.
- Tạ ơn ân công trừ bỏ yêu quái cho thôn Đại Hồ chúng ta, báo thù cho nhi tử ta.
Có người kích hô to, có người lưu luyến không rời, có người quỳ xuống đất dập đầu đưa tiễn.
Lý Tu Viễn muốn nói vài lời cáo biệt nhưng lời tới khóe miệng vẫn lắc đầu không nói, chỉ phất tay từ nơi xa.
- Đi thôi.
Hắn cưỡi Ngọc Sư Tử, khe khẽ thở dài.
Cho đến khi đã rời khỏi thôn đi trên đường lớn, thôn dân mới không đuổi theo.
Bất quá lúc này ở nơi gần đó có một thiếu niên ăn mày chẳng biết đã chờ từ lúc nào.
- Tiểu Can Tử, sao ngươi lại ở chỗ này?
Lý Tu Viễn sửng sốt một chút.
Tiểu Can Tử không nói lời nào mà chỉ mím môi chạy tới, lấy gương đồng trân quý kín đáo đưa cho Lý Tu Viễn rồi quay đầu rời đi, dường như muốn cho Lý Tu Viễn món bảo vật này.
- Ta cũng đâu có cho không các người, sau khi thủy yêu chết đã để lại vảo vật, coi như một vạn lượng bạc này là các ngươi bán bảo vật cho ta. Ta sẽ phân phát năm ngàn lượng cho từng nhà, năm ngàn lượng còn lại giúp thôn Đại Hồ tu kiến phòng ốc, mua sắm bò dê, còn xây thêm bốn ngôi miếu Lôi Công cho các người. Các người đừng từ chối, bằng không bảo vật ta sẽ không lấy đâu.
Nói xong Lý Tu Viễn xòe bàn tay ra để mất vị thôn lão nhìn viên Tị Thủy Châu kia.
- Thứ này hẳn không đáng chừng đó tiền đâu. Hơn nữa Lý công tử lại có đại ân đại đức với chúng ta, đưa hạt châu nhỏ này cho ngài cũng là chuyện thường.
- Đúng vậy, thứ này mua trên đường cùng lắm là mười lượng bạc, vậy mà ngài đưa cho chúng ta một vạn lượng, ngày đừng có lừa đám lão đầu này.
Thôn lão cố chấp vô cùng, nói gì cũng không chịu nhận hỗ trợ từ Lý Tu Viễn.
- Nói thế nhưng các vị cũng phải vì thôn dân mà nghĩ lại. Hắc yêu làm loạn nhiều năm thôn dân nghèo rớt mồng tơi, hơn nữa ta đã đồng ý với Lôi Công sẽ tu kiến miếu thờ, hàng năm tế tự cho họ. Việc tế tự ta khó lòng trực tiếp thực hiện, chỉ có thể nhờ thôn dân thôn Đại Hồ mà thôi, việc tu kiến miếu thờ, mua sắm heo bò dê đều càn tiền, tất nhiên ta phải bỏ ra khoảng nảy rồi.
Lý Tu Viễn nghĩ ra một cái lý do rồi nói.
Chuyện thần linh không phải thứ mấy thôn lão này có thể từ chối.
Quả nhiên khi nhắc tới Lôi Công, mặt mày thôn lão tràn ngập thần sắc sợ hãi, chẳng dám phản bác.
- Lý công tử mời đến Lôi Công tru yêu cũng vì thôn Đại Hồ, dù xây miếu thờ tế tự cũng phải do chúng ta lo liệu, sao có thể để Lý công tử tốn kém.
Nhóm thôn lão suy nghĩ một chút vẫn không chịu đáp ứng.
Lý Tu Viễn lại nói:
- Hiện tại thôn dân đều nghèo đói, biết bao giờ mới xây xong miếu thờ Lôi Công…
Sau một hồi lâu lấy chuyện tế tự và xây miếu ra thuyết phục, thôn lão mới miễn cưỡng nhận số bạc này.
Dù một vạn lượng không nhiều nhưng chia cho mỗi hộ cũng được trê trăm lượng. Có thể nói số bạc này thôn dân phải để dành mấy chục năm mới có, trừ chuyện này ra thì phần còn lại dùng để sữa sang phòng ốc, xây dựng miếu thờ và mua gia súc. Chỉ cần không có việc ngoài ý muốn xảy ra, thôn Đại Hồ sẽ vui vẻ phồn vinh, náo nhiệt vô cùng. Một vạn lượng bạc giúp thôn dân sống tốt hơn thì không coi là nhiều. Sau khi nói chuyện xong, chuyện phân phó thế nào đều do thôn lão chủ trì.
Lý Tu Viễn ở lại Đại Hồ thôn thêm một ngày, bái tế lão thôn trưởng đã mất, sau đó kể chút chuyện tình ngoài thôn mà hắn biết. Đợi đến lúc mặt trời lặn liền rời khỏi cùng đám hộ vệ Thiết Sơn.
Trong lúc đi thôn dân đứng phía sau đưa tiễn.
- Ân công lên đường bình an.
- Về sau có rảnh ân công nhớ tới thường xuyên a.
- Tạ ơn ân công trừ bỏ yêu quái cho thôn Đại Hồ chúng ta, báo thù cho nhi tử ta.
Có người kích hô to, có người lưu luyến không rời, có người quỳ xuống đất dập đầu đưa tiễn.
Lý Tu Viễn muốn nói vài lời cáo biệt nhưng lời tới khóe miệng vẫn lắc đầu không nói, chỉ phất tay từ nơi xa.
- Đi thôi.
Hắn cưỡi Ngọc Sư Tử, khe khẽ thở dài.
Cho đến khi đã rời khỏi thôn đi trên đường lớn, thôn dân mới không đuổi theo.
Bất quá lúc này ở nơi gần đó có một thiếu niên ăn mày chẳng biết đã chờ từ lúc nào.
- Tiểu Can Tử, sao ngươi lại ở chỗ này?
Lý Tu Viễn sửng sốt một chút.
Tiểu Can Tử không nói lời nào mà chỉ mím môi chạy tới, lấy gương đồng trân quý kín đáo đưa cho Lý Tu Viễn rồi quay đầu rời đi, dường như muốn cho Lý Tu Viễn món bảo vật này.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Thánh Nhân Giáng Xuống Quách Bắc Huyện
Chương 2: 2: Lý Tu Viễn
Chương 3: 3: Chuyện Sơn Tiêu Bắt Người
Chương 4: 4: Đỗ Quả Phụ
Chương 5: 5: Nhân Duyên
Chương 6: 6: Hạc Giấy Truyền Tin
Chương 7: 7: Dạ Chiếu Ngọc Sư
Chương 8: 8: Phí Vào Thành
Chương 9: 9: Nạn Dân
Chương 10: 10: Lục Nga
Chương 11: 11: Hồ Ly Tinh
Chương 12: 12: Đồng Tử Công
Chương 13: 13: Khổng Sinh
Chương 14: 14: Chính Sách Ngu Dân
Chương 15: 15: Thanh Hồ Độ Kiếp
Chương 16: 16: Lan Nhược Tự
Chương 17: 17: Tiên Cung
Chương 18: 18: Trong Đại Hùng Bảo Điện
Chương 19: 19: Ba Mươi Năm Hà Đông, Ba Mươi Năm Hà Tây
Chương 20: 20: Thành Hoàng Báo Mộng
Chương 21: 21: Duyên Khởi Duyên Diệt
Chương 22: 22: Thần Thụ Hay Yêu Thụ
Chương 23: 23: Kiếp Nạn
Chương 24: 24: Tang Sự
Chương 25: 25: Ve Sầu Thoát Xác
Chương 26: 26: Nhiếp Tiểu Thiến
Chương 27: 27: Về Nhà
Chương 28: 28: Thức Dậy
Chương 29: 29: Vàng Bị Mất Cắp
Chương 30: 30: Chuột Trắng
Chương 31: 31: Hắc Tam Tham Lam
Chương 32: 32: Thiên Hạ Của Lý Gia
Chương 33: 33: Trương Thuận
Chương 34: 34: Không Cánh Mà Bay
Chương 35: 35: Thần Tiên Hạ Phàm
Chương 36: 36: Truy Sát
Chương 37: 37: Bà Đồng Vương
Chương 38: 38: Mãnh Hổ Tấn Công
Chương 39: 39: Không Ổn Rồi
Chương 40: 40: Long Phượng
Chương 41: 41: Nhân Sơn Đại Đạo
Chương 42: 42: Thiên Địa Bất Dung
Chương 43: 43: Rời Đi
Chương 44: 44: Quỷ Thắt Cổ
Chương 45: 45: Cứu Đỗ Quả Phụ
Chương 46: 46: Thành Người Của Đại Thiếu Gia
Chương 47: 47: Một Tiếng Quát Của Thánh Nhân
Chương 48: 48: Quỷ Sai
Chương 49: 49: Lý Đại Phú Bị Bắt Vào Nha Môn
Chương 50: 50: Muốn tiền không muốn mạng
Chương 51: 51: Gặp lưu huyện lệnh
Chương 52: 52: Tức giận bỏ đi
Chương 53: 53: Dọn Nhà
Chương 54: 54: Hai quỷ thăm tù
Chương 55: 55: Gia cát ngọa long
Chương 56: 56: Phật hương
Chương 57: 57: Thu phục hai quỷ
Chương 58: 58: Huyện nha mất trộm
Chương 59: 59: Bà đồng vương chết
Chương 60: 60: Ám sát
Chương 61: 61: Thăng Đường
Chương 62: 62: Vu tội
Chương 63: 63: Tuyên Án
Chương 64: 64: Thổ phỉ xông vào huyện nha
Chương 65: 65: Diệt Lưu Huyện Lệnh
Chương 66: 66: Nhân tâm
Chương 67: 67: Biết thì sao
Chương 68: 68: Câu hồn lưu huyện lệnh
Chương 69: 69: Chuyện lạ
Chương 70: 70: Người có ba bóng
Chương 71: 71: Thôn Đại Hồ
Chương 72: 72: Yêu quái bên hồ 1
Chương 73: 73: Yêu quái bên hồ 2
Chương 74: 74: Nữ hài chết oan
Chương 75: 75: Thủy yêu hắc ngư
Chương 76: 76: Thỉnh thần tru yêu
Chương 77: 77: Tế thần bắt đầu
Chương 78: 78: Đọc tế văn
Chương 79: 79: Lôi Thần Giáng Lâm
Chương 80: 80: Tế Phẩm
Chương 81: 81: Lôi Thần Giả
Chương 82: 82: Hắc Ngư Trọng Thương
Chương 83: 83: Kinh Lôi
Chương 84: 84: Kinh Lôi
Chương 85: 85: Hắc Ngư Đền Tội
Chương 86: 86: Cái chết của hắc ngư
Chương 87: 87: Cảm ngộ của thánh nhân
Chương 88: 88: Thánh nhân phát thệ
Chương 89: 89: Lão Thôn Trưởng
Chương 90: 90: Giúp đỡ thôn đại hồ
Chương 91: 91: Từ biệt thôn dân
Chương 92: 92: Nghĩa địa
Chương 93: 93: "đồ chơi" thật nhỏ
Chương 94: 94: Vương Bình
Chương 95: 95: Cũng là đồng sinh
Chương 96: 96: Một đêm trong trạm dịch bỏ hoang
Chương 97: 97: Nữ tử mặc diễm y
Chương 98: 98: Thân Thế
Chương 99: 99: Mê Tình
Chương 100: 100: Lý Trung mất tích
Chương 101: 101: Yêu nữ
Chương 102: 102: Lý trung nổi điên
Chương 103: 103: Kỳ quái
Chương 104: 104: Ăn đồ bẩn
Chương 105: 105: Họa Bì
Chương 106: 106: Đóng vai ác
Chương 107: 107: Bổng lộc triều đình
Chương 108: 108: Tâm tư độc ác
Chương 109: 109: Thần tiên trên núi
Chương 110: 110: Tìm thần tiên
Chương 111: 111: Lại được ăn
Chương 112: 112: Tìm kiếm
Chương 113: 113: Tiên nhân
Chương 114: 114: Đánh cờ 1
Chương 115: 115: Đánh cờ 2
Chương 116: 116: Là gì?
Chương 117: 117: Hiện nguyên hình
Chương 118: 118: Thả lão hủ ra
Chương 119: 119: Ăn một chút
Chương 120: 120: Bệnh tình trở nặng
Chương 121: 121: Mặc người chém giết
Chương 122: 122: Lão hủ là ân nhân của các ngươi
Chương 123: 123: Chặt chỗ nào?
Chương 124: 124: Bảo vật ngàn năm
Chương 125: 125: Cáo trạng
Chương 126: 126: Bốn khảo nghiệm
Chương 127: 127: Nhân quả với thánh nhân
Chương 128: 128: Khuyên Không Được
Chương 129: 129: Tỳ Nữ
Chương 130: 130: Cản đường
Chương 131: 131: Hắc hổ
Chương 132: 132: Thay đổi
Chương 133: 133: Hắc sơn quân đuổi tới
Chương 134: 134: Mây Đen Vần Vũ
Chương 135: 135: Tìm Cứu Viện
Chương 136: 136: Chiến đấu
Chương 137: 137: Xuất hiện
Chương 138: 138: Chiến đấu
Chương 139: 139: Món nợ ân tình
Chương 140: 140: Tiên thảo ngàn năm
Chương 141: 141: Ngươi đã chết
Chương 142: 142: Tin đồn
Chương 143: 143: Lý tu viễn đã tỉnh
Chương 144: 144: Lục nga hóa hình người
Chương 145: 145: Tình hình thực tế
Chương 146: 146: Nạp hồ làm thiếp
Chương 147: 147: Bộ Khóa
Chương 148: 148: Xuất phát
Chương 149: 149: Rước đỗ xuân hoa
Chương 150: 150: Gặp Lại Vương Bình
Chương 151: 151: Trên sông
Chương 152: 152: Chữ hiêu
Chương 153: 153: Giữ cho ta chút thể diện đi
Chương 154: 154: Long vương ô giang
Chương 155: 155: Thuyền lật
Không tìm thấy chương nào phù hợp