Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 77: Tế thần bắt đầu
Bây giờ chỉ có thể mời thần tru yêu, hi vọng sẽ có tác dụng đi.
- Tốt, tốt, Lý công tử chờ một lát, lão hủ đi làm ngay.
La lão đầu nghe vậy liền có tinh thần, lập tức kích động đi ra ngoài, kêu thôn dân chuẩn bị đồ để tế tự, thỉnh thần.
- Thiếu gia, việc thỉnh thần tru yêu đều là mấy tên lừa đảo làm, sao có thể mời được thần linh chân chính được.
Sau khi thôn trưởng đi, Thiết Sơn mới lúng túng nói:
- Vạn nhất đến lúc đó không mời được thần linh thật sự, vậy làm sao bây giờ...
Lý Tu Viễn lắc đầu nói:
- Dù sao cũng phải thử một lần, nếu thất bại ta sẽ thử cách khác.
- Được rồi, các ngươi đi chuẩn bị đi, ta phải viết tế văn.
Lý Tu Viễn phất tay, ra hiệu cho đám người Thiết Sơn rời đi, mà hắn thì trải rộng trang giấy, mài mặt vê bút, chuẩn bị viết tế văn thỉnh thần.
Tế văn thỉnh thần rất quan trọng, không thể viết linh tinh, cần viết rõ muốn mời vị thần nòa, nguyên nhân, lý do đầy đủ.
“Mặt trời giờ lành lương, thiên địa khai trương, lập ý đốt hương, hướng khói tề tụ, cầu thần giáng lâm... Lý Tu Viễn huyện Quách Bắc, hôm nay cầu xin...”
Suy nghĩ một chút, Lý Tu Viễn lại viết:
“Lôi Công tướng quân trên chín tầng trời hạ giới hàng yêu..."
Lý Tu Viễn không tính mời đại thần tôn quý, chỉ mời Lôi Thần cấp bậc trung đẳng mà thôi. Này cũng có nguyên nhân, một là vì đại thần khó mời, phải trả không ít đại giới, chẳng phải có câu, thỉnh thần thì dễ tiễn thần thì khó ư? Thứ hai, chưa chắc mời được.
Khắp nơi thế giới Liêu Trai đều có bóng dáng Lôi Công, có điều tung tích chính xác thì chẳng có, vạn nhất viết tế văn mời không được chẳng phải phí công vu ích
Bút như rồng bay, rất nhanh tế văn đã được viết xong.
Lý Tu Viễn nhìn một chút, cảm thấy như thiếu gì đó. Lúc này hắn mới lắc lắc đầu, cắn nát ngón tay, nhỏ máu hòa vào mực rồi viết thêm.
- Hi vọng hữu dụng.
Lý Tu Viễn thầm nghĩ trong lòng.
Hai bài tế văn, một nhuộm máu của hắn, một thì không.
Chờ Lý Tu Viễn viết xong, một hộ vệ chạy tới:
- Đại thiếu gia, tế tự đã được chuẩn bị thỏa đáng, chỉ chờ ngài thôi.
- Tốt, ta đã biết, tới ngay đây.
Lý Tu Viễn thu hồi hai bài tế văn rồi đi tới bên hồ.
Lúc này thôn dân đã tập hợp đầy đủ, nam nữ lớn bé đều có.
La lão đầu thấy Lý Tu Viễn tới thì trong mắt ánh lên vẻ kích động và mong đợi.
- Lý công tử, ngài xem mọi thứ ổn chưa?
Lão thôn trưởng nhìn tế đàn có chút đơn sơ thì xấu hổ nói.
Lý Tu Viễn nhìn thoáng qua, đúng thật có chút đơn sơ, tế phẩm không nhiều, chỉ có một ít cá khô, cơm, thịt khô các loại, trái cây chẳng có lấy một cái.
- Không sao, nhiêu đây là đủ.
Hắn mở miệng nói.
Bất quá dựa theo lời sư phụ từng nói, tế phẩm thỉnh thần phải phong phú, như vậy thần mới thấy bản thân được coi trọng, nếu tế phẩm đơn sơ, nói không chừng còn khiến thần minh tức giận, chọc phải tai họa.
Có điều trước mắt cũng chỉ có vậy, còn lại Lý Tu Viễn phải tự nghĩ biện pháp.
Việc trọng yếu trước mắt vẫn là mời thần tới, nếu thần cũng không chịu tới thì tế phẩm có phong phú tới đâu cũng vậy.
Vẩy nước che bụi, đốt hương tế tự.
Lý Tu Viễn làm hết thảy theo từng bước.
Vài thôn dân đứng đằng sau bắt đầu chắp tay cầu nguyện, họ hi vọng lần này sẽ có thần linh tới tiêu diệt thủy yêu.
Mà Thiết Sơn và chúng hộ vệ cũng vịn và yêu đao, sừng sững đứng hai bên, trạng thái nghiêm túc trang trọng, miễn cho phá hư lần tế tự này.
- Tốt, tốt, Lý công tử chờ một lát, lão hủ đi làm ngay.
La lão đầu nghe vậy liền có tinh thần, lập tức kích động đi ra ngoài, kêu thôn dân chuẩn bị đồ để tế tự, thỉnh thần.
- Thiếu gia, việc thỉnh thần tru yêu đều là mấy tên lừa đảo làm, sao có thể mời được thần linh chân chính được.
Sau khi thôn trưởng đi, Thiết Sơn mới lúng túng nói:
- Vạn nhất đến lúc đó không mời được thần linh thật sự, vậy làm sao bây giờ...
Lý Tu Viễn lắc đầu nói:
- Dù sao cũng phải thử một lần, nếu thất bại ta sẽ thử cách khác.
- Được rồi, các ngươi đi chuẩn bị đi, ta phải viết tế văn.
Lý Tu Viễn phất tay, ra hiệu cho đám người Thiết Sơn rời đi, mà hắn thì trải rộng trang giấy, mài mặt vê bút, chuẩn bị viết tế văn thỉnh thần.
Tế văn thỉnh thần rất quan trọng, không thể viết linh tinh, cần viết rõ muốn mời vị thần nòa, nguyên nhân, lý do đầy đủ.
“Mặt trời giờ lành lương, thiên địa khai trương, lập ý đốt hương, hướng khói tề tụ, cầu thần giáng lâm... Lý Tu Viễn huyện Quách Bắc, hôm nay cầu xin...”
Suy nghĩ một chút, Lý Tu Viễn lại viết:
“Lôi Công tướng quân trên chín tầng trời hạ giới hàng yêu..."
Lý Tu Viễn không tính mời đại thần tôn quý, chỉ mời Lôi Thần cấp bậc trung đẳng mà thôi. Này cũng có nguyên nhân, một là vì đại thần khó mời, phải trả không ít đại giới, chẳng phải có câu, thỉnh thần thì dễ tiễn thần thì khó ư? Thứ hai, chưa chắc mời được.
Khắp nơi thế giới Liêu Trai đều có bóng dáng Lôi Công, có điều tung tích chính xác thì chẳng có, vạn nhất viết tế văn mời không được chẳng phải phí công vu ích
Bút như rồng bay, rất nhanh tế văn đã được viết xong.
Lý Tu Viễn nhìn một chút, cảm thấy như thiếu gì đó. Lúc này hắn mới lắc lắc đầu, cắn nát ngón tay, nhỏ máu hòa vào mực rồi viết thêm.
- Hi vọng hữu dụng.
Lý Tu Viễn thầm nghĩ trong lòng.
Hai bài tế văn, một nhuộm máu của hắn, một thì không.
Chờ Lý Tu Viễn viết xong, một hộ vệ chạy tới:
- Đại thiếu gia, tế tự đã được chuẩn bị thỏa đáng, chỉ chờ ngài thôi.
- Tốt, ta đã biết, tới ngay đây.
Lý Tu Viễn thu hồi hai bài tế văn rồi đi tới bên hồ.
Lúc này thôn dân đã tập hợp đầy đủ, nam nữ lớn bé đều có.
La lão đầu thấy Lý Tu Viễn tới thì trong mắt ánh lên vẻ kích động và mong đợi.
- Lý công tử, ngài xem mọi thứ ổn chưa?
Lão thôn trưởng nhìn tế đàn có chút đơn sơ thì xấu hổ nói.
Lý Tu Viễn nhìn thoáng qua, đúng thật có chút đơn sơ, tế phẩm không nhiều, chỉ có một ít cá khô, cơm, thịt khô các loại, trái cây chẳng có lấy một cái.
- Không sao, nhiêu đây là đủ.
Hắn mở miệng nói.
Bất quá dựa theo lời sư phụ từng nói, tế phẩm thỉnh thần phải phong phú, như vậy thần mới thấy bản thân được coi trọng, nếu tế phẩm đơn sơ, nói không chừng còn khiến thần minh tức giận, chọc phải tai họa.
Có điều trước mắt cũng chỉ có vậy, còn lại Lý Tu Viễn phải tự nghĩ biện pháp.
Việc trọng yếu trước mắt vẫn là mời thần tới, nếu thần cũng không chịu tới thì tế phẩm có phong phú tới đâu cũng vậy.
Vẩy nước che bụi, đốt hương tế tự.
Lý Tu Viễn làm hết thảy theo từng bước.
Vài thôn dân đứng đằng sau bắt đầu chắp tay cầu nguyện, họ hi vọng lần này sẽ có thần linh tới tiêu diệt thủy yêu.
Mà Thiết Sơn và chúng hộ vệ cũng vịn và yêu đao, sừng sững đứng hai bên, trạng thái nghiêm túc trang trọng, miễn cho phá hư lần tế tự này.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Thánh Nhân Giáng Xuống Quách Bắc Huyện
Chương 2: 2: Lý Tu Viễn
Chương 3: 3: Chuyện Sơn Tiêu Bắt Người
Chương 4: 4: Đỗ Quả Phụ
Chương 5: 5: Nhân Duyên
Chương 6: 6: Hạc Giấy Truyền Tin
Chương 7: 7: Dạ Chiếu Ngọc Sư
Chương 8: 8: Phí Vào Thành
Chương 9: 9: Nạn Dân
Chương 10: 10: Lục Nga
Chương 11: 11: Hồ Ly Tinh
Chương 12: 12: Đồng Tử Công
Chương 13: 13: Khổng Sinh
Chương 14: 14: Chính Sách Ngu Dân
Chương 15: 15: Thanh Hồ Độ Kiếp
Chương 16: 16: Lan Nhược Tự
Chương 17: 17: Tiên Cung
Chương 18: 18: Trong Đại Hùng Bảo Điện
Chương 19: 19: Ba Mươi Năm Hà Đông, Ba Mươi Năm Hà Tây
Chương 20: 20: Thành Hoàng Báo Mộng
Chương 21: 21: Duyên Khởi Duyên Diệt
Chương 22: 22: Thần Thụ Hay Yêu Thụ
Chương 23: 23: Kiếp Nạn
Chương 24: 24: Tang Sự
Chương 25: 25: Ve Sầu Thoát Xác
Chương 26: 26: Nhiếp Tiểu Thiến
Chương 27: 27: Về Nhà
Chương 28: 28: Thức Dậy
Chương 29: 29: Vàng Bị Mất Cắp
Chương 30: 30: Chuột Trắng
Chương 31: 31: Hắc Tam Tham Lam
Chương 32: 32: Thiên Hạ Của Lý Gia
Chương 33: 33: Trương Thuận
Chương 34: 34: Không Cánh Mà Bay
Chương 35: 35: Thần Tiên Hạ Phàm
Chương 36: 36: Truy Sát
Chương 37: 37: Bà Đồng Vương
Chương 38: 38: Mãnh Hổ Tấn Công
Chương 39: 39: Không Ổn Rồi
Chương 40: 40: Long Phượng
Chương 41: 41: Nhân Sơn Đại Đạo
Chương 42: 42: Thiên Địa Bất Dung
Chương 43: 43: Rời Đi
Chương 44: 44: Quỷ Thắt Cổ
Chương 45: 45: Cứu Đỗ Quả Phụ
Chương 46: 46: Thành Người Của Đại Thiếu Gia
Chương 47: 47: Một Tiếng Quát Của Thánh Nhân
Chương 48: 48: Quỷ Sai
Chương 49: 49: Lý Đại Phú Bị Bắt Vào Nha Môn
Chương 50: 50: Muốn tiền không muốn mạng
Chương 51: 51: Gặp lưu huyện lệnh
Chương 52: 52: Tức giận bỏ đi
Chương 53: 53: Dọn Nhà
Chương 54: 54: Hai quỷ thăm tù
Chương 55: 55: Gia cát ngọa long
Chương 56: 56: Phật hương
Chương 57: 57: Thu phục hai quỷ
Chương 58: 58: Huyện nha mất trộm
Chương 59: 59: Bà đồng vương chết
Chương 60: 60: Ám sát
Chương 61: 61: Thăng Đường
Chương 62: 62: Vu tội
Chương 63: 63: Tuyên Án
Chương 64: 64: Thổ phỉ xông vào huyện nha
Chương 65: 65: Diệt Lưu Huyện Lệnh
Chương 66: 66: Nhân tâm
Chương 67: 67: Biết thì sao
Chương 68: 68: Câu hồn lưu huyện lệnh
Chương 69: 69: Chuyện lạ
Chương 70: 70: Người có ba bóng
Chương 71: 71: Thôn Đại Hồ
Chương 72: 72: Yêu quái bên hồ 1
Chương 73: 73: Yêu quái bên hồ 2
Chương 74: 74: Nữ hài chết oan
Chương 75: 75: Thủy yêu hắc ngư
Chương 76: 76: Thỉnh thần tru yêu
Chương 77: 77: Tế thần bắt đầu
Chương 78: 78: Đọc tế văn
Chương 79: 79: Lôi Thần Giáng Lâm
Chương 80: 80: Tế Phẩm
Chương 81: 81: Lôi Thần Giả
Chương 82: 82: Hắc Ngư Trọng Thương
Chương 83: 83: Kinh Lôi
Chương 84: 84: Kinh Lôi
Chương 85: 85: Hắc Ngư Đền Tội
Chương 86: 86: Cái chết của hắc ngư
Chương 87: 87: Cảm ngộ của thánh nhân
Chương 88: 88: Thánh nhân phát thệ
Chương 89: 89: Lão Thôn Trưởng
Chương 90: 90: Giúp đỡ thôn đại hồ
Chương 91: 91: Từ biệt thôn dân
Chương 92: 92: Nghĩa địa
Chương 93: 93: "đồ chơi" thật nhỏ
Chương 94: 94: Vương Bình
Chương 95: 95: Cũng là đồng sinh
Chương 96: 96: Một đêm trong trạm dịch bỏ hoang
Chương 97: 97: Nữ tử mặc diễm y
Chương 98: 98: Thân Thế
Chương 99: 99: Mê Tình
Chương 100: 100: Lý Trung mất tích
Chương 101: 101: Yêu nữ
Chương 102: 102: Lý trung nổi điên
Chương 103: 103: Kỳ quái
Chương 104: 104: Ăn đồ bẩn
Chương 105: 105: Họa Bì
Chương 106: 106: Đóng vai ác
Chương 107: 107: Bổng lộc triều đình
Chương 108: 108: Tâm tư độc ác
Chương 109: 109: Thần tiên trên núi
Chương 110: 110: Tìm thần tiên
Chương 111: 111: Lại được ăn
Chương 112: 112: Tìm kiếm
Chương 113: 113: Tiên nhân
Chương 114: 114: Đánh cờ 1
Chương 115: 115: Đánh cờ 2
Chương 116: 116: Là gì?
Chương 117: 117: Hiện nguyên hình
Chương 118: 118: Thả lão hủ ra
Chương 119: 119: Ăn một chút
Chương 120: 120: Bệnh tình trở nặng
Chương 121: 121: Mặc người chém giết
Chương 122: 122: Lão hủ là ân nhân của các ngươi
Chương 123: 123: Chặt chỗ nào?
Chương 124: 124: Bảo vật ngàn năm
Chương 125: 125: Cáo trạng
Chương 126: 126: Bốn khảo nghiệm
Chương 127: 127: Nhân quả với thánh nhân
Chương 128: 128: Khuyên Không Được
Chương 129: 129: Tỳ Nữ
Chương 130: 130: Cản đường
Chương 131: 131: Hắc hổ
Chương 132: 132: Thay đổi
Chương 133: 133: Hắc sơn quân đuổi tới
Chương 134: 134: Mây Đen Vần Vũ
Chương 135: 135: Tìm Cứu Viện
Chương 136: 136: Chiến đấu
Chương 137: 137: Xuất hiện
Chương 138: 138: Chiến đấu
Chương 139: 139: Món nợ ân tình
Chương 140: 140: Tiên thảo ngàn năm
Chương 141: 141: Ngươi đã chết
Chương 142: 142: Tin đồn
Chương 143: 143: Lý tu viễn đã tỉnh
Chương 144: 144: Lục nga hóa hình người
Chương 145: 145: Tình hình thực tế
Chương 146: 146: Nạp hồ làm thiếp
Chương 147: 147: Bộ Khóa
Chương 148: 148: Xuất phát
Chương 149: 149: Rước đỗ xuân hoa
Chương 150: 150: Gặp Lại Vương Bình
Chương 151: 151: Trên sông
Chương 152: 152: Chữ hiêu
Chương 153: 153: Giữ cho ta chút thể diện đi
Chương 154: 154: Long vương ô giang
Chương 155: 155: Thuyền lật
Không tìm thấy chương nào phù hợp