Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 105: Họa Bì
- Ọc…
Chỉ chốc lát sau, Lý Trung liền nôn hết những thứ trong bụng ra. Những thứ được nôn ra đều là nước bẩn tanh hôi hoặc chuột chết hư thối trông chẳng còn hình thù gì, căn bản nào phải rượu thịt ngon lành.
- Thối quá.
Hộ vệ bên cạnh bịt mũi nói.
Thấy những thứ Lý Trung nôn ra, sắc mặt Lý Tu Viễn trở nên lạnh lẽo hơn, hắn xoay người nói:
- Thiết Sơn, buông ả ta ra.
Thiết Sơn ngây ra một lúc, thấy tựa hồ đại thiếu gia tức giận nên ra hiệu kêu những hộ vệ đang giữ nữ quỷ buông ả ra.
Lý Tu Viễn đi tới vung Hổ Khẩu Thôn Kim Thương đang cầm trong tay lên, đại thương nặng bảy mươi hai cân gào thét chém xuống người nữ quỷ.
- Á…
Tiếng kêu thật lớn vang lên, nữ quỷ bị đánh nằm bẹp trên mặt đất, mà phiến đất đá đó bị đánh cho nứt ra.
- Lý huynh.
Vương Bình vội vàng nói muốn thuyết phục.
- Ngươi muốn làm Đông Quách?
Lý Tu Viễn nhìn chằm chằm hắn nói:
- Đáng tiếc ta không muốn làm lão giả, nữ quỷ ác độc thế nào ngươi đã thấy. Không cần ta giải thích nhiều, hơn nữa dù ngươi có cầu xin tha thứ cũng vô dụng. Lý Tu Viễn ta muốn trừ đi nữ quỷ này ngươi cản không được.
Vương Bình thấy bãi nôn hôi thế cùng thái độ kiên quyết của Lý Tu Viễn thì không lên tiếng nữa.
- Ai ~!
Hắn không còn cách nào khác ngoài thở dài, đành phải quay đầu đi không muốn nhìn nhiều.
Nữ tử này bị đánh trúng, đầu nện xuống đất nhưng vẫn chưa chết. Ngay cả máu cũng chả thấy chảy ra, đầu chỉ lõm vào một khoảng lớn, da thịt toàn thân có chút lỏng.
Chúng hộ vệ thấy vậy thì giật nãy mình.
Lý Tu Viễn cười lạnh nói:
- Thì ra là thế, khó trách ngươi có thể duy trì dáng vẻ con người. Nguyên lai ngươi choàng một tầng da người lên.
Hiện tại Lý Tu Viễn đã biết đây là yêu quái gì.
Là họa bì ~!
- Thiết Sơn, lột tầng da này xuống cho ta.
Lý Tu Viễn nói.
Hia mắt Thiết Sơn trợn trừng. Hắn cố lấy dũng khí đi tới cùng đồng bạn, nắm lấy tấm da lỏng lẻo trên người nữ quỷ kéo xuống. Không khó khăn như hắn tưởng, đơn giản như thoát y vậy.
- Đại thiếu gia, ngài xem.
Thiết Sơn cầm tấm da người trên tay mà run run. Làn da có đủ tay chân, hoàn hảo vô khuyết, cực giống con người. Mà sau khi bị lột mất tấm da, giờ phút này nữ quỷ không còn giữ được bộ dáng mỹ nhân nữa. Bộ dạng khô quát ghê tởm, miệng đầy răng nanh.
- A ~! Quỷ a.
Vương Bình thấy một màn này bị hù cho bất tỉnh.
- Phi, hiện tại biết sợ rồi, trước đó còn la hét muốn cứu người mà.
Một hộ vệ khinh bỉ lên tiếng.
- Nguyên lai là bộ thi thể thành tinh, có đạo hạnh a. Khó trách có thể hành động tự nhiên trước mặt ta.
Lý Tu Viễn cũng không e ngại mà ngược lại nhẹ gật đầu, giải khai nghi ngờ trong lòng.
Xác chết vùng dậy cũng xem như yêu quá chứ không phải quỷ mị, dù sao nó cũng có thân thể.
Lúc này thi thể bị lột mất lớp da thì thẹn quá hóa giận mà há mồm muốn cắn Lý Tu Viễn…
- Loại như ngươi ta có thể đánh một hơi chết mười con luôn đấy.
Lý Tu Viễn không chút sợ hãi, đại thương trong tay trực tiếp đâm xuyên qua đầu thi quái.
Thi quái kêu thảm một tiếng rồi ngã trên mặt đất, co quắp hai lần sau đó bất động.
Giết nó còn đơn giản hơn giết một con gà.
Lý Tu Viễn đã hiểu vì sao sư phụ mình muốn hắn tập võ mà không tu đạo. Hắn trừ yêu diệt ma dùng võ nghệ thì nhanh hơn nhiều so với đạo thuật.
- Nhóm lửa thiêu thi quái này đi.
Chỉ chốc lát sau, Lý Trung liền nôn hết những thứ trong bụng ra. Những thứ được nôn ra đều là nước bẩn tanh hôi hoặc chuột chết hư thối trông chẳng còn hình thù gì, căn bản nào phải rượu thịt ngon lành.
- Thối quá.
Hộ vệ bên cạnh bịt mũi nói.
Thấy những thứ Lý Trung nôn ra, sắc mặt Lý Tu Viễn trở nên lạnh lẽo hơn, hắn xoay người nói:
- Thiết Sơn, buông ả ta ra.
Thiết Sơn ngây ra một lúc, thấy tựa hồ đại thiếu gia tức giận nên ra hiệu kêu những hộ vệ đang giữ nữ quỷ buông ả ra.
Lý Tu Viễn đi tới vung Hổ Khẩu Thôn Kim Thương đang cầm trong tay lên, đại thương nặng bảy mươi hai cân gào thét chém xuống người nữ quỷ.
- Á…
Tiếng kêu thật lớn vang lên, nữ quỷ bị đánh nằm bẹp trên mặt đất, mà phiến đất đá đó bị đánh cho nứt ra.
- Lý huynh.
Vương Bình vội vàng nói muốn thuyết phục.
- Ngươi muốn làm Đông Quách?
Lý Tu Viễn nhìn chằm chằm hắn nói:
- Đáng tiếc ta không muốn làm lão giả, nữ quỷ ác độc thế nào ngươi đã thấy. Không cần ta giải thích nhiều, hơn nữa dù ngươi có cầu xin tha thứ cũng vô dụng. Lý Tu Viễn ta muốn trừ đi nữ quỷ này ngươi cản không được.
Vương Bình thấy bãi nôn hôi thế cùng thái độ kiên quyết của Lý Tu Viễn thì không lên tiếng nữa.
- Ai ~!
Hắn không còn cách nào khác ngoài thở dài, đành phải quay đầu đi không muốn nhìn nhiều.
Nữ tử này bị đánh trúng, đầu nện xuống đất nhưng vẫn chưa chết. Ngay cả máu cũng chả thấy chảy ra, đầu chỉ lõm vào một khoảng lớn, da thịt toàn thân có chút lỏng.
Chúng hộ vệ thấy vậy thì giật nãy mình.
Lý Tu Viễn cười lạnh nói:
- Thì ra là thế, khó trách ngươi có thể duy trì dáng vẻ con người. Nguyên lai ngươi choàng một tầng da người lên.
Hiện tại Lý Tu Viễn đã biết đây là yêu quái gì.
Là họa bì ~!
- Thiết Sơn, lột tầng da này xuống cho ta.
Lý Tu Viễn nói.
Hia mắt Thiết Sơn trợn trừng. Hắn cố lấy dũng khí đi tới cùng đồng bạn, nắm lấy tấm da lỏng lẻo trên người nữ quỷ kéo xuống. Không khó khăn như hắn tưởng, đơn giản như thoát y vậy.
- Đại thiếu gia, ngài xem.
Thiết Sơn cầm tấm da người trên tay mà run run. Làn da có đủ tay chân, hoàn hảo vô khuyết, cực giống con người. Mà sau khi bị lột mất tấm da, giờ phút này nữ quỷ không còn giữ được bộ dáng mỹ nhân nữa. Bộ dạng khô quát ghê tởm, miệng đầy răng nanh.
- A ~! Quỷ a.
Vương Bình thấy một màn này bị hù cho bất tỉnh.
- Phi, hiện tại biết sợ rồi, trước đó còn la hét muốn cứu người mà.
Một hộ vệ khinh bỉ lên tiếng.
- Nguyên lai là bộ thi thể thành tinh, có đạo hạnh a. Khó trách có thể hành động tự nhiên trước mặt ta.
Lý Tu Viễn cũng không e ngại mà ngược lại nhẹ gật đầu, giải khai nghi ngờ trong lòng.
Xác chết vùng dậy cũng xem như yêu quá chứ không phải quỷ mị, dù sao nó cũng có thân thể.
Lúc này thi thể bị lột mất lớp da thì thẹn quá hóa giận mà há mồm muốn cắn Lý Tu Viễn…
- Loại như ngươi ta có thể đánh một hơi chết mười con luôn đấy.
Lý Tu Viễn không chút sợ hãi, đại thương trong tay trực tiếp đâm xuyên qua đầu thi quái.
Thi quái kêu thảm một tiếng rồi ngã trên mặt đất, co quắp hai lần sau đó bất động.
Giết nó còn đơn giản hơn giết một con gà.
Lý Tu Viễn đã hiểu vì sao sư phụ mình muốn hắn tập võ mà không tu đạo. Hắn trừ yêu diệt ma dùng võ nghệ thì nhanh hơn nhiều so với đạo thuật.
- Nhóm lửa thiêu thi quái này đi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Thánh Nhân Giáng Xuống Quách Bắc Huyện
Chương 2: 2: Lý Tu Viễn
Chương 3: 3: Chuyện Sơn Tiêu Bắt Người
Chương 4: 4: Đỗ Quả Phụ
Chương 5: 5: Nhân Duyên
Chương 6: 6: Hạc Giấy Truyền Tin
Chương 7: 7: Dạ Chiếu Ngọc Sư
Chương 8: 8: Phí Vào Thành
Chương 9: 9: Nạn Dân
Chương 10: 10: Lục Nga
Chương 11: 11: Hồ Ly Tinh
Chương 12: 12: Đồng Tử Công
Chương 13: 13: Khổng Sinh
Chương 14: 14: Chính Sách Ngu Dân
Chương 15: 15: Thanh Hồ Độ Kiếp
Chương 16: 16: Lan Nhược Tự
Chương 17: 17: Tiên Cung
Chương 18: 18: Trong Đại Hùng Bảo Điện
Chương 19: 19: Ba Mươi Năm Hà Đông, Ba Mươi Năm Hà Tây
Chương 20: 20: Thành Hoàng Báo Mộng
Chương 21: 21: Duyên Khởi Duyên Diệt
Chương 22: 22: Thần Thụ Hay Yêu Thụ
Chương 23: 23: Kiếp Nạn
Chương 24: 24: Tang Sự
Chương 25: 25: Ve Sầu Thoát Xác
Chương 26: 26: Nhiếp Tiểu Thiến
Chương 27: 27: Về Nhà
Chương 28: 28: Thức Dậy
Chương 29: 29: Vàng Bị Mất Cắp
Chương 30: 30: Chuột Trắng
Chương 31: 31: Hắc Tam Tham Lam
Chương 32: 32: Thiên Hạ Của Lý Gia
Chương 33: 33: Trương Thuận
Chương 34: 34: Không Cánh Mà Bay
Chương 35: 35: Thần Tiên Hạ Phàm
Chương 36: 36: Truy Sát
Chương 37: 37: Bà Đồng Vương
Chương 38: 38: Mãnh Hổ Tấn Công
Chương 39: 39: Không Ổn Rồi
Chương 40: 40: Long Phượng
Chương 41: 41: Nhân Sơn Đại Đạo
Chương 42: 42: Thiên Địa Bất Dung
Chương 43: 43: Rời Đi
Chương 44: 44: Quỷ Thắt Cổ
Chương 45: 45: Cứu Đỗ Quả Phụ
Chương 46: 46: Thành Người Của Đại Thiếu Gia
Chương 47: 47: Một Tiếng Quát Của Thánh Nhân
Chương 48: 48: Quỷ Sai
Chương 49: 49: Lý Đại Phú Bị Bắt Vào Nha Môn
Chương 50: 50: Muốn tiền không muốn mạng
Chương 51: 51: Gặp lưu huyện lệnh
Chương 52: 52: Tức giận bỏ đi
Chương 53: 53: Dọn Nhà
Chương 54: 54: Hai quỷ thăm tù
Chương 55: 55: Gia cát ngọa long
Chương 56: 56: Phật hương
Chương 57: 57: Thu phục hai quỷ
Chương 58: 58: Huyện nha mất trộm
Chương 59: 59: Bà đồng vương chết
Chương 60: 60: Ám sát
Chương 61: 61: Thăng Đường
Chương 62: 62: Vu tội
Chương 63: 63: Tuyên Án
Chương 64: 64: Thổ phỉ xông vào huyện nha
Chương 65: 65: Diệt Lưu Huyện Lệnh
Chương 66: 66: Nhân tâm
Chương 67: 67: Biết thì sao
Chương 68: 68: Câu hồn lưu huyện lệnh
Chương 69: 69: Chuyện lạ
Chương 70: 70: Người có ba bóng
Chương 71: 71: Thôn Đại Hồ
Chương 72: 72: Yêu quái bên hồ 1
Chương 73: 73: Yêu quái bên hồ 2
Chương 74: 74: Nữ hài chết oan
Chương 75: 75: Thủy yêu hắc ngư
Chương 76: 76: Thỉnh thần tru yêu
Chương 77: 77: Tế thần bắt đầu
Chương 78: 78: Đọc tế văn
Chương 79: 79: Lôi Thần Giáng Lâm
Chương 80: 80: Tế Phẩm
Chương 81: 81: Lôi Thần Giả
Chương 82: 82: Hắc Ngư Trọng Thương
Chương 83: 83: Kinh Lôi
Chương 84: 84: Kinh Lôi
Chương 85: 85: Hắc Ngư Đền Tội
Chương 86: 86: Cái chết của hắc ngư
Chương 87: 87: Cảm ngộ của thánh nhân
Chương 88: 88: Thánh nhân phát thệ
Chương 89: 89: Lão Thôn Trưởng
Chương 90: 90: Giúp đỡ thôn đại hồ
Chương 91: 91: Từ biệt thôn dân
Chương 92: 92: Nghĩa địa
Chương 93: 93: "đồ chơi" thật nhỏ
Chương 94: 94: Vương Bình
Chương 95: 95: Cũng là đồng sinh
Chương 96: 96: Một đêm trong trạm dịch bỏ hoang
Chương 97: 97: Nữ tử mặc diễm y
Chương 98: 98: Thân Thế
Chương 99: 99: Mê Tình
Chương 100: 100: Lý Trung mất tích
Chương 101: 101: Yêu nữ
Chương 102: 102: Lý trung nổi điên
Chương 103: 103: Kỳ quái
Chương 104: 104: Ăn đồ bẩn
Chương 105: 105: Họa Bì
Chương 106: 106: Đóng vai ác
Chương 107: 107: Bổng lộc triều đình
Chương 108: 108: Tâm tư độc ác
Chương 109: 109: Thần tiên trên núi
Chương 110: 110: Tìm thần tiên
Chương 111: 111: Lại được ăn
Chương 112: 112: Tìm kiếm
Chương 113: 113: Tiên nhân
Chương 114: 114: Đánh cờ 1
Chương 115: 115: Đánh cờ 2
Chương 116: 116: Là gì?
Chương 117: 117: Hiện nguyên hình
Chương 118: 118: Thả lão hủ ra
Chương 119: 119: Ăn một chút
Chương 120: 120: Bệnh tình trở nặng
Chương 121: 121: Mặc người chém giết
Chương 122: 122: Lão hủ là ân nhân của các ngươi
Chương 123: 123: Chặt chỗ nào?
Chương 124: 124: Bảo vật ngàn năm
Chương 125: 125: Cáo trạng
Chương 126: 126: Bốn khảo nghiệm
Chương 127: 127: Nhân quả với thánh nhân
Chương 128: 128: Khuyên Không Được
Chương 129: 129: Tỳ Nữ
Chương 130: 130: Cản đường
Chương 131: 131: Hắc hổ
Chương 132: 132: Thay đổi
Chương 133: 133: Hắc sơn quân đuổi tới
Chương 134: 134: Mây Đen Vần Vũ
Chương 135: 135: Tìm Cứu Viện
Chương 136: 136: Chiến đấu
Chương 137: 137: Xuất hiện
Chương 138: 138: Chiến đấu
Chương 139: 139: Món nợ ân tình
Chương 140: 140: Tiên thảo ngàn năm
Chương 141: 141: Ngươi đã chết
Chương 142: 142: Tin đồn
Chương 143: 143: Lý tu viễn đã tỉnh
Chương 144: 144: Lục nga hóa hình người
Chương 145: 145: Tình hình thực tế
Chương 146: 146: Nạp hồ làm thiếp
Chương 147: 147: Bộ Khóa
Chương 148: 148: Xuất phát
Chương 149: 149: Rước đỗ xuân hoa
Chương 150: 150: Gặp Lại Vương Bình
Chương 151: 151: Trên sông
Chương 152: 152: Chữ hiêu
Chương 153: 153: Giữ cho ta chút thể diện đi
Chương 154: 154: Long vương ô giang
Chương 155: 155: Thuyền lật
Không tìm thấy chương nào phù hợp