Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 257: Một tia hơi thở cuối cùng
21:54 - 11.05.2026
2,533 lượt xem
Hồi lâu, ông Hoa đột nhiên bỗng vươn tay, bàn tay đã hơi nhăn nheo nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay của cô, muốn nói gì đó, lại không mở miệng, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay cô, sau đó đứng dậy rời đi.
Bóng dáng tiêu điều, cương trực, nghiêm cẩn, rồi lại tràn ngập sầu bi.
Khi ra khỏi Hoa gia, trời đã tối, về đến nhà, Ngọc Thăng Hàn vẫn chưa về, Huong Diệp nhìn qua di động, có một tin nhắn của hắn, vẫn là xã giao về muộn.
Ở trong phòng dọn dẹp một chút, Hương Diệp bước tới cửa khu nhà, đã thấy xe của Ngọc Sanh Hàn từ từ tiến vào, dừng lại trước mặt cô, nhìn quần áo đơn giản trên người cô, hơi nhíu mày hỏi, “Em muốn đi đâu?” Bây giờ đã mười giờ rưỡi.
“Chờ anh về thôi.” Hương Diệp cười nhẹ. Khiến cho hắn khó hiểu một lúc lâu.
Hương Diệp không nói lời nào, đi thẳng tới cửa xe ngồi vào ghế phụ, nhìn về phía trước, nhẹ giọng gọi hắn, “Hàn.”
Ngọc Thăng Hàn dường như lại nhíu mày, quay đầu nhìn cô, “Em rốt cuộc làm sao vậy?
Hương Diệp quay đầu hơi mỉm cười, “Chở em đến một nơi được không?”
Ngọc Thăng Hàn im lặng, cuối cùng vẫn khởi động xe, quay đầu xe lại, hỏi, “Đi đâu?”
“Hoa gia.”
Khi xe đến trước cửa Hoa gia, đã là mười một giờ khuya, Hương Diệp bước xuống xe cùng hắn, nhưng không bấm chuông, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, trong Hoa gia dường như chỉ có ánh đèn le lói, Ngọc Thăng Hàn thấy cô chỉ đứng trước cửa, hình như không định vào trong, “Em không vào?”
“Lúc chiều vừa đi từ đây ra.” Hương Diệp thản nhiên nói, quay đầu nhìn Ngọc Thăng Hàn, ánh mắt mang theo chút tha thiết, “Em còn nhớ, anh nói đã từng nửa đêm lái xe đến đây, đứng ở cửa, hút thuốc cả đêm.”
“Nếu như khi đó em biết anh ở đây, nhất định sẽ chạy tới.” Hương Diệp thấp giọng nói, vẫn nhìn thẳng vào Ngọc Thăng Hàn như cũ, nhìn sự khó hiểu trong mắt hắn, và cả sự thâm trầm của hắn, một hồi lâu, mới nghe hắn mở miệng, “Anh chưa nói vậy bao giờ.”
“Anh cũng chưa từng đến đây lúc nửa đêm.”
Giọng nói lạnh lùng, mang theo chút khó chịu, và cả một chút khó hiểu, Hương Diệp nhìn hắn, hoang mang, hắn lúc này, vẫn là hắn của thế giới kia, mặt giống nhau như đúc, chẳng qua là thiếu đi sự quen thuộc, hiểu biết lẫn nhau kia, giữa bọn họ không có cảm giác yêu đương say đắm, chỉ có cuộc sống vợ chồng bình thản, nhạt, cơ hồ không thấy bất cứ gợn sóng nào.
Lúc còn rất nhỏ, Hương Diệp hiếm hoi lắm mới được gặp mặt phụ thân một lần, lần đó, mẫu thân khóc òa lên trước mặt cô, nhổ hết sạch những khóm hoa đoàn tụ trong vườn, cô đã bị làm cho sợ đến mức quên sạch ngôn ngữ, chỉ biết kinh ngạc nhìn mẫu thân, lắng nghe tiếng khóc vỡ vụn của bà khi ôm lấy cô.
Sắc bén đến chói tai.
Không biết từ lúc nào, cô không còn cất tiếng nói chuyện nữa, một mình thu lại trong góc, ngồi bên gốc hoa oải hương lẳng lặng thẫn thờ, mẫu thân sau này mới phát hiện ra sự khác thường của cô, khi đó, mặc dù có bác sĩ chỉ dẫn, cô vẫn mất một thời gian dài mới mở miệng nói chuyện lại lần nữa.
Chuyện đó đã quá xa vời, xa đến mức cô cũng quên mất nguyên nhân làm cho mẫu thân khóc òa lên như vậy, bây giờ cô mới đột nhiên nhớ ra, đó là bởi vì nghe thấy trong căn phòng ấy có giọng nói của một người phụ nữ khác, nghe thấy giọng nói của người đó và phụ thân.
Một người đàn bà yếu ớt, khổ sở chờ đợi lâu như vậy, liền sụp đổ. Mặc dù sau chuyện đó, quản gia nói đó chỉ là đối tác làm ăn linh tinh mà thôi, nhưng sự tuyệt vọng của mẫu thân, đã để lại bóng ma quá sâu đậm trong lòng cô.
Cho dù không không thấy được người ấy, nhưng chỉ cần được đứng chung dưới một mái nhà với người ấy, cho dù không gặp được, vẫn cứ ôm tâm tư mong đợi nhung nhớ, Ngọc Sanh Hàn đã từng nói, dù cô không chịu tin tưởng, chỉ cần cô cứ ở bên cạnh hắn là đủ.
Cho dù cô có biến mất, hắn cũng sẽ chờ cô, cố chấp, tuyệt đối không dễ dàng buông tay.
Bởi vì hắn biết, bên cạnh cô không thể xuất hiện một người khác, nếu không, hắn cũng sẽ phát điên giống mẫu thân.
Tất cả những gì thuộc về quá khứ mười năm qua, sao có thể là một giấc mộng được chứ? Ký ức thuộc về Tần Hương Diệp, ký ức thuộc về Ngọc Sanh Hàn, phải có bốn năm, mà không phải là nửa năm mù mịt như thế này.
“Hoa Hương Dư.” Ngọc Thăng Hàn gọi cô, có lẽ là do ánh mắt của cô khiến cho hắn vô cùng khó hiểu.
Hương Diệp lắc đầu một cái, nhẹ giọng nói,”Không phải Hoa Hương Dư.”
“Là Tần Hương Diệp.” Cô bước tới trước mặt Ngọc Thăng Hàn, nhẹ giọng nghiêm túc nói, mắt nhìn xoáy vào mắt hắn, lòng bàn tay đặt lên ngực hắn, thấp giọng nói, “Mà anh, cũng không phải Ngọc Sanh Hàn.”
Không có cảm giác động lòng khi thắt cà vạt cho hắn, càng không có tâm trạng khi chải đầu búi tóc.
Hắn của sáu năm trước, và hắn của sáu năm sau khi gặp cô, chung quy vẫn không giống nhau.
Hương Diệp lùi lại mấy bước, đi thẳng đến chỗ tay lái, nổ máy, không để ý đến Ngọc Thăng Hàn ở phía sau lạnh giọng gào thét, lái xe với tốc độ cao, nhớ, Ngọc Sanh Hàn từng nói, khi đó hắn đã gặp tai nạn giao thông, nếu chỉ là một giấc mộng, vậy xin hãy để cô tỉnh lại ở thế giới kia đi.
Không tìm thấy cô, hắn nhất định sẽ rất lo lắng.
Khi xe văng lên với tốc độ cao, Hương Diệp cảm thấy suy nghĩ của mình có chút điên cuồng, giống y như lúc Ngọc Sanh Hàn chuẩn bị nhảy xuống Đoạn Phong sơn để quay về hiện đại, không có chút căn cứ nào, chỉ là muốn đánh cược.
Dùng hết toàn lực, muốn gặp lại hắn.
Chỉ cần nhìn thấy hắn, những tháng ngày âm u kia đều sẽ trôi qua, ánh dương sẽ chiếu rọi cuộc sống, chỉ mong đợi, được bạc đầu giai lão bên cạnh hắn.
…
Hương Diệp tỉnh lại trong hương thơm của hoa oải hương, khi tỉnh lại, mặt phủ đầy sắc tím.
Ngẩng đầu nhìn khoảng trời trong vắt xanh rì không chút bụi bặm, rực rỡ đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Hương Diệp đứng dậy, nhìn xung quanh, trông thấy xa xa mặt hồ lăn tăn gợn sóng, căn nhà đơn giản chìm trong yên tĩnh, thu hẹp tầm mắt, Hương Diệp nhìn qua tán cây hoa lê bên sườn núi, dưới đó, hai bóng hình đang lẳng lặng ngồi.
Tựa vào nhau, yên lặng không tiếng động.
Thái y nói, Hoàng hậu nương nương vĩnh viến sẽ không tỉnh lại nữa.
Cả đời Ngọc Sanh Hàn lần đầu tiên sinh ra ý niệm muốn giết người.
Danh Dược Tử không lên tiếng, chỉ lắc đầu, còn lại một tia hơi thở, lúc nào sẽ đứt, căn bản không ai biết được.
Ngọc Sanh Hàn mang cô đến gian nhà bên cánh đồng hoa oải hương, bỏ lại cả nước Tây Ngọc, mỗi ngày lau người, rửa mặt giúp cô, sau đó ôm cô đi dạo quanh cánh đồng oải hương, nói với cô đôi câu, len lén hôn cô.
Có lúc, nắm lấy tay cô, ngày trắng đêm đen cứ trôi qua như vậy.
Hắn không hiểu, tại sao Quan Niệm Nhã cũng còn sống, mà cô lại chỉ còn sót lại một hơi thở?
“Sau khi Cao Thân Vương lưu đày, Lạc Vi xuất gia rồi, nàng ấy nói là để cầu phúc cho em, em có nghe thấy không?”
“Thái hậu lúc trước cứ giục anh đòi hoàng tôn, dạo này không nói gì nữa rồi, cho nên em có thể thở phào nhẹ nhõm rồi đấy.”
“Không phải em muốn đi xem Bách Hoa Vũ kia sao?…” Giọng nói của hắn dần dần khản đặc, đến mức khó mà phân biệt được, vẫn nhìn mặt hồ sóng sánh ánh nước mà gọi tên cô, “Tần Hương Diệp…”
“Em, em đây.” Hương Diệp từ phía sau lặng lẽ tiến lại gần. Bờ vai hắn hơi run, cô gái bên cạnh lặng lẽ trượt xuống ngực hắn, không nhúc nhích.
Hơi thở mong manh cuối cùng kia, theo cơn nhẹ gió thoảng mùi hoa, đứt rồi
Bóng dáng tiêu điều, cương trực, nghiêm cẩn, rồi lại tràn ngập sầu bi.
Khi ra khỏi Hoa gia, trời đã tối, về đến nhà, Ngọc Thăng Hàn vẫn chưa về, Huong Diệp nhìn qua di động, có một tin nhắn của hắn, vẫn là xã giao về muộn.
Ở trong phòng dọn dẹp một chút, Hương Diệp bước tới cửa khu nhà, đã thấy xe của Ngọc Sanh Hàn từ từ tiến vào, dừng lại trước mặt cô, nhìn quần áo đơn giản trên người cô, hơi nhíu mày hỏi, “Em muốn đi đâu?” Bây giờ đã mười giờ rưỡi.
“Chờ anh về thôi.” Hương Diệp cười nhẹ. Khiến cho hắn khó hiểu một lúc lâu.
Hương Diệp không nói lời nào, đi thẳng tới cửa xe ngồi vào ghế phụ, nhìn về phía trước, nhẹ giọng gọi hắn, “Hàn.”
Ngọc Thăng Hàn dường như lại nhíu mày, quay đầu nhìn cô, “Em rốt cuộc làm sao vậy?
Hương Diệp quay đầu hơi mỉm cười, “Chở em đến một nơi được không?”
Ngọc Thăng Hàn im lặng, cuối cùng vẫn khởi động xe, quay đầu xe lại, hỏi, “Đi đâu?”
“Hoa gia.”
Khi xe đến trước cửa Hoa gia, đã là mười một giờ khuya, Hương Diệp bước xuống xe cùng hắn, nhưng không bấm chuông, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, trong Hoa gia dường như chỉ có ánh đèn le lói, Ngọc Thăng Hàn thấy cô chỉ đứng trước cửa, hình như không định vào trong, “Em không vào?”
“Lúc chiều vừa đi từ đây ra.” Hương Diệp thản nhiên nói, quay đầu nhìn Ngọc Thăng Hàn, ánh mắt mang theo chút tha thiết, “Em còn nhớ, anh nói đã từng nửa đêm lái xe đến đây, đứng ở cửa, hút thuốc cả đêm.”
“Nếu như khi đó em biết anh ở đây, nhất định sẽ chạy tới.” Hương Diệp thấp giọng nói, vẫn nhìn thẳng vào Ngọc Thăng Hàn như cũ, nhìn sự khó hiểu trong mắt hắn, và cả sự thâm trầm của hắn, một hồi lâu, mới nghe hắn mở miệng, “Anh chưa nói vậy bao giờ.”
“Anh cũng chưa từng đến đây lúc nửa đêm.”
Giọng nói lạnh lùng, mang theo chút khó chịu, và cả một chút khó hiểu, Hương Diệp nhìn hắn, hoang mang, hắn lúc này, vẫn là hắn của thế giới kia, mặt giống nhau như đúc, chẳng qua là thiếu đi sự quen thuộc, hiểu biết lẫn nhau kia, giữa bọn họ không có cảm giác yêu đương say đắm, chỉ có cuộc sống vợ chồng bình thản, nhạt, cơ hồ không thấy bất cứ gợn sóng nào.
Lúc còn rất nhỏ, Hương Diệp hiếm hoi lắm mới được gặp mặt phụ thân một lần, lần đó, mẫu thân khóc òa lên trước mặt cô, nhổ hết sạch những khóm hoa đoàn tụ trong vườn, cô đã bị làm cho sợ đến mức quên sạch ngôn ngữ, chỉ biết kinh ngạc nhìn mẫu thân, lắng nghe tiếng khóc vỡ vụn của bà khi ôm lấy cô.
Sắc bén đến chói tai.
Không biết từ lúc nào, cô không còn cất tiếng nói chuyện nữa, một mình thu lại trong góc, ngồi bên gốc hoa oải hương lẳng lặng thẫn thờ, mẫu thân sau này mới phát hiện ra sự khác thường của cô, khi đó, mặc dù có bác sĩ chỉ dẫn, cô vẫn mất một thời gian dài mới mở miệng nói chuyện lại lần nữa.
Chuyện đó đã quá xa vời, xa đến mức cô cũng quên mất nguyên nhân làm cho mẫu thân khóc òa lên như vậy, bây giờ cô mới đột nhiên nhớ ra, đó là bởi vì nghe thấy trong căn phòng ấy có giọng nói của một người phụ nữ khác, nghe thấy giọng nói của người đó và phụ thân.
Một người đàn bà yếu ớt, khổ sở chờ đợi lâu như vậy, liền sụp đổ. Mặc dù sau chuyện đó, quản gia nói đó chỉ là đối tác làm ăn linh tinh mà thôi, nhưng sự tuyệt vọng của mẫu thân, đã để lại bóng ma quá sâu đậm trong lòng cô.
Cho dù không không thấy được người ấy, nhưng chỉ cần được đứng chung dưới một mái nhà với người ấy, cho dù không gặp được, vẫn cứ ôm tâm tư mong đợi nhung nhớ, Ngọc Sanh Hàn đã từng nói, dù cô không chịu tin tưởng, chỉ cần cô cứ ở bên cạnh hắn là đủ.
Cho dù cô có biến mất, hắn cũng sẽ chờ cô, cố chấp, tuyệt đối không dễ dàng buông tay.
Bởi vì hắn biết, bên cạnh cô không thể xuất hiện một người khác, nếu không, hắn cũng sẽ phát điên giống mẫu thân.
Tất cả những gì thuộc về quá khứ mười năm qua, sao có thể là một giấc mộng được chứ? Ký ức thuộc về Tần Hương Diệp, ký ức thuộc về Ngọc Sanh Hàn, phải có bốn năm, mà không phải là nửa năm mù mịt như thế này.
“Hoa Hương Dư.” Ngọc Thăng Hàn gọi cô, có lẽ là do ánh mắt của cô khiến cho hắn vô cùng khó hiểu.
Hương Diệp lắc đầu một cái, nhẹ giọng nói,”Không phải Hoa Hương Dư.”
“Là Tần Hương Diệp.” Cô bước tới trước mặt Ngọc Thăng Hàn, nhẹ giọng nghiêm túc nói, mắt nhìn xoáy vào mắt hắn, lòng bàn tay đặt lên ngực hắn, thấp giọng nói, “Mà anh, cũng không phải Ngọc Sanh Hàn.”
Không có cảm giác động lòng khi thắt cà vạt cho hắn, càng không có tâm trạng khi chải đầu búi tóc.
Hắn của sáu năm trước, và hắn của sáu năm sau khi gặp cô, chung quy vẫn không giống nhau.
Hương Diệp lùi lại mấy bước, đi thẳng đến chỗ tay lái, nổ máy, không để ý đến Ngọc Thăng Hàn ở phía sau lạnh giọng gào thét, lái xe với tốc độ cao, nhớ, Ngọc Sanh Hàn từng nói, khi đó hắn đã gặp tai nạn giao thông, nếu chỉ là một giấc mộng, vậy xin hãy để cô tỉnh lại ở thế giới kia đi.
Không tìm thấy cô, hắn nhất định sẽ rất lo lắng.
Khi xe văng lên với tốc độ cao, Hương Diệp cảm thấy suy nghĩ của mình có chút điên cuồng, giống y như lúc Ngọc Sanh Hàn chuẩn bị nhảy xuống Đoạn Phong sơn để quay về hiện đại, không có chút căn cứ nào, chỉ là muốn đánh cược.
Dùng hết toàn lực, muốn gặp lại hắn.
Chỉ cần nhìn thấy hắn, những tháng ngày âm u kia đều sẽ trôi qua, ánh dương sẽ chiếu rọi cuộc sống, chỉ mong đợi, được bạc đầu giai lão bên cạnh hắn.
…
Hương Diệp tỉnh lại trong hương thơm của hoa oải hương, khi tỉnh lại, mặt phủ đầy sắc tím.
Ngẩng đầu nhìn khoảng trời trong vắt xanh rì không chút bụi bặm, rực rỡ đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Hương Diệp đứng dậy, nhìn xung quanh, trông thấy xa xa mặt hồ lăn tăn gợn sóng, căn nhà đơn giản chìm trong yên tĩnh, thu hẹp tầm mắt, Hương Diệp nhìn qua tán cây hoa lê bên sườn núi, dưới đó, hai bóng hình đang lẳng lặng ngồi.
Tựa vào nhau, yên lặng không tiếng động.
Thái y nói, Hoàng hậu nương nương vĩnh viến sẽ không tỉnh lại nữa.
Cả đời Ngọc Sanh Hàn lần đầu tiên sinh ra ý niệm muốn giết người.
Danh Dược Tử không lên tiếng, chỉ lắc đầu, còn lại một tia hơi thở, lúc nào sẽ đứt, căn bản không ai biết được.
Ngọc Sanh Hàn mang cô đến gian nhà bên cánh đồng hoa oải hương, bỏ lại cả nước Tây Ngọc, mỗi ngày lau người, rửa mặt giúp cô, sau đó ôm cô đi dạo quanh cánh đồng oải hương, nói với cô đôi câu, len lén hôn cô.
Có lúc, nắm lấy tay cô, ngày trắng đêm đen cứ trôi qua như vậy.
Hắn không hiểu, tại sao Quan Niệm Nhã cũng còn sống, mà cô lại chỉ còn sót lại một hơi thở?
“Sau khi Cao Thân Vương lưu đày, Lạc Vi xuất gia rồi, nàng ấy nói là để cầu phúc cho em, em có nghe thấy không?”
“Thái hậu lúc trước cứ giục anh đòi hoàng tôn, dạo này không nói gì nữa rồi, cho nên em có thể thở phào nhẹ nhõm rồi đấy.”
“Không phải em muốn đi xem Bách Hoa Vũ kia sao?…” Giọng nói của hắn dần dần khản đặc, đến mức khó mà phân biệt được, vẫn nhìn mặt hồ sóng sánh ánh nước mà gọi tên cô, “Tần Hương Diệp…”
“Em, em đây.” Hương Diệp từ phía sau lặng lẽ tiến lại gần. Bờ vai hắn hơi run, cô gái bên cạnh lặng lẽ trượt xuống ngực hắn, không nhúc nhích.
Hơi thở mong manh cuối cùng kia, theo cơn nhẹ gió thoảng mùi hoa, đứt rồi
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mở màn, tấn công hạ bộ của hắn
Chương 2: 2: Tôi có rất nhiều ca ca
Chương 3: 3: Vẫn còn là trẻ con
Chương 4: 4: Baidu không thấy thì qua Sohu
Chương 5: 5: Suy yếu giống như chẳng còn sống được bao lâu?
Chương 6: 6: Hai cái phiền toái
Chương 7: 7: Sáu năm sau
Chương 8: 8: Sắc tím lưu ly
Chương 9: 9: Hành thích vua
Chương 10: 10: Cô là người của đoàn phim nào?
Chương 11: 11: Ở đây không có trồng cà phê
Chương 12: 12: Đều là thật
Chương 13: 13: So với lần trước còn ác hơn
Chương 14: 14: Nước không thể một ngày không có vua
Chương 15: 15: Liên thủ diễn trò
Chương 16: 16: Tốt nhất là có chuyện
Chương 17: 17: Tối nay đốt đèn nói chuyện đêm khuya đi
Chương 18: 18: Bị sắp đặt
Chương 19: 19: Hôm nay miễn triều
Chương 20: 20: Ai chọc đến ngươi?
Chương 21: 21: Cho nàng thứ tốt nhất
Chương 22: 22: Giống như hoa lê
Chương 23: 23: Trả muội muội lại cho ta!
Chương 24: 24: Ngày hôm qua thật sự đụng hỏng đầu?
Chương 25: 25: Ca ca rất dễ dỗ
Chương 26: 26: Vỗ tay ăn thề
Chương 27: 27: Bỏ qua cho tôi đi
Chương 28: 28: Lần đầu tiên lên triều
Chương 29: 29: Cuối cùng cũng bãi triều
Chương 30: 30: Chết đạo hữu không chết bần đạo
Chương 31: 31: Chẳng qua là người qua đường Giáp
Chương 32: 32: Màu hồng quá mộng ảo
Chương 33: 33: Người trong lòng cô ấy
Chương 34: 34: Bị hóc
Chương 35: 35: Hoàng hậu tương lai
Chương 36: 36: Tế điệu mối tình đầu
Chương 37: 37: Buông tay
Chương 38: 38: Châm ngòi
Chương 39: 39: Đại lễ sắc phong
Chương 40: 40: Hoàng thượng đúng là nôn nóng
Chương 41: 41: Nếu không phải lòng đã có nơi chốn
Chương 42: 42: Sự kiện đồ ăn sáng
Chương 43: 43: Tân hôn của hai người
Chương 44: 44: Tỷ muội tương xứng
Chương 45: 45: Phạt chép
Chương 46: 46: Tâm tâm tương tích
Chương 47: 47: Quái lão đầu
Chương 48: 48: Làm đồ đệ của ta đi
Chương 49: 49: Ba người làm đồ đệ
Chương 50: 50: Náo nhiệt quá, rất buồn bực
Chương 51: 51: Chính là bảo bối
Chương 52: 52: Muốn đi cậu đi mà đi
Chương 53: 53: Trúng độc
Chương 54: 54: Hương Diệp chết?
Chương 55: 55: Đầu heo
Chương 56: 56: Cái tên trên tay ông là ca ca ta
Chương 57: 57: Danh Dược, không phải người?
Chương 58: 58: Cả hai đều không phải
Chương 59: 59: Người trong nhà
Chương 60: 60: Đi đâu rồi?
Chương 61: 61: Bộ dạng giống như thiếu sư phụ
Chương 62: 62: Ta tự mình cứu
Chương 63: 63: Một năm sau
Chương 64: 64: Thiếu bao nhiêu tính cả một lượt
Chương 65: 65: Bắt đầu tính sổ đi
Chương 66: 66: Hát cho gia nghe một bài
Chương 67: 67: Một mỹ nữ hiện đại phong cách
Chương 68: 68: Giống như Tử Vi, mọi người biết rồi đấy
Chương 69: 69: Đang có mang
Chương 70: 70: Đi vào thời đại mới
Chương 71: 71: Hổ thẹn
Chương 72: 72: Nếu không làm giả hóa thật
Chương 73: 73: Phỏng vấn
Chương 74: 74: Ta nhìn ra ngươi không phải người tốt
Chương 75: 75: Đồng loại bị lạc
Chương 76: 76: Đồ lừa đảo chết tiệt!
Chương 77: 77: Ngay cả dấu chấm câu cũng mang châm chọc
Chương 78: 78: Chúng ta đều có
Chương 79: 79: Tần Khê sẽ phụ trách
Chương 80: 80: Sinh vật gâu gâu
Chương 81: 81: Anh mới là lão Nhị
Chương 82: 82: Chúc thọ chúc mừng
Chương 83: 83: Múa Hoa đăng
Chương 84: 84: Người thuyết minh thực bất đắc dĩ
Chương 85: 85: Không nói dối, chỉ lừa dối
Chương 86: 86: Hành động phản kích
Chương 87: 87: Đại hội thi gan
Chương 88: 88: Có thù báo thù, có oán báo oán
Chương 89: 89: Chia đường mà đi
Chương 90: 90: Có cảm giác
Chương 91: 91: “Hẹn hò” thi gan
Chương 92: 92: Đùa giỡn
Chương 93: 93: Anh cũng có ưu điểm
Chương 94: 94: Ăn trái nho đi
Chương 95: 95: Giỏi nhất là dội nước lã
Chương 96: 96: Nàng cũng nên tỉnh
Chương 97: 97: Ai chán?
Chương 98: 98: Hoàng đế giả
Chương 99: 99: Đơn giản là thú vui
Chương 100: 100: Bộ nào cũng nói hợp
Chương 101: 101: Vẻ mặt khi ngủ
Chương 102: 102: Ái muội không rõ
Chương 103: 103: Chủ nhân chiếc khăn
Chương 104: 104: Phiên bản hậu cung rất nhiều
Chương 105: 105: Chủ nhân thật sự của khăn tay
Chương 106: 106: Nói cho người có thể hiểu rõ hiểu được
Chương 107: 107: Tên gọi là gì
Chương 108: 108: Khúc Đoàn tụ sum vầy
Chương 109: 109: Quan hệ tiên sinh phu nhân
Chương 110: 110: May mắn tới
Chương 111: 111: Chúng ta cũng có thể
Chương 112: 112: Thập đại khổ hình được bật mí
Chương 113: 113: Là sinh nhật
Chương 114: 114: Tặng hoa
Chương 115: 115: Bữa tối dưới ánh nến
Chương 116: 116: Búp bê gấu
Chương 117: 117: Tên em là Hoa Hương Dư
Chương 118: 118: Đáp lễ
Chương 119: 119: Trả lời đúng sự thật
Chương 120: 120: Cậu bắt nạt muội muội tôi à
Chương 121: 121: Giật dây cho hắn
Chương 122: 122: Bên trong rừng trúc
Chương 123: 123: Trà an thần cám ơn
Chương 124: 124: Hội nghị nghiên thảo chân tướng
Chương 125: 125: Bằng chứng lạc đề
Chương 126: 126: Thật giả Hoàng đế biện luận hội
Chương 127: 127: Cái này gọi là sủng ái
Chương 128: 128: Nhân tố bẩm sinh tốt
Chương 129: 129: Thần thiếp có tội
Chương 130: 130: Hoa nở rực rỡ
Chương 131: 131: Chấm dứt
Chương 132: 132: Ta văn võ song toàn
Chương 133: 133: Không thể nói lý
Chương 134: 134: Lãnh cung thật náo nhiệt
Chương 135: 135: Trà hoa đoàn tụ
Chương 136: 136: Không muốn nghe anh nói nữa
Chương 137: 137: Gấu bự sai rồi
Chương 138: 138: Không có ai rình cùng
Chương 139: 139: Gấu bự ở bên em
Chương 140: 140: Thiên Sứ Các khai trương
Chương 141: 141: Người như anh không uy cho lắm
Chương 142: 142: Quảng trường Prague
Chương 143: 143: Cho mọi người đều vui trong đau khổ
Chương 144: 144: Chúng ta là Thiên Sứ Các
Chương 145: 145: Bọn họ xem thường anh
Chương 146: 146: Đều bị vũ nhục
Chương 147: 147: Làm cổ đông kiểu thế à
Chương 148: 148: Số đặc biệt mừng lễ tình nhân 1
Chương 149: 149: Số đặc biệt mừng Lễ tình nhân 2 – Sô cô la bản gốc
Chương 150: 150: Bánh ngọt bằng đường mạch nha vào lễ tình nhân
Chương 151: 151: Lễ tình nhân – Thời kỳ hỗn loạn
Chương 152: 152: Trèo cây
Chương 153: 153: Trời chiều đổ về tây
Chương 154: 154: Anh chờ
Chương 155: 155: Đêm kinh hoàng
Chương 156: 156: Đi không tiễn
Chương 157: 157: Người nào đó không tim không phổi
Chương 158: 158: Một con mèo ba chân
Chương 159: 159: Liên Y bị bắt
Chương 160: 160: Không rõ tung tích
Chương 161: 161: Thái hậu, suỵt
Chương 162: 162: Thông báo, Hoa si vào V
Chương 163: 163: Hắn không phải là anh ấy
Chương 164: 164: Hương Diệp xuất thủ
Chương 165: 165: Trước kia lạnh thân, bây giờ lạnh tâm
Chương 166: 166: Vì hai chữ
Chương 167: 167: Ngươi còn nhớ rõ mối thù tám năm trước không
Chương 168: 168: Ngự giá thân chinh
Chương 169: 169: Số điện thoại bao nhiêu?
Chương 170: 170: Sống chết cùng theo
Chương 171: 171: Bức thư tình bí mật của Lam Vương
Chương 172: 172: Một cuộc chiến giả
Chương 173: 173: Ta là heo
Chương 174: 174: Mị lực không bằng
Chương 175: 175: Hắn khinh bạc thiếp
Chương 176: 176: Em là của anh
Chương 177: 177: Từng nghịch cát bao giờ chưa?
Chương 178: 178: Ăn cho đủ số
Chương 179: 179: Vượt ngục đi
Chương 180: 180: Chính là cái đó tới
Chương 181: 181: Cô em, cùng nhau làm chuyện xấu đi
Chương 182: 182: Nương nương có tin vui
Chương 183: 183: Con của người nọ
Chương 184: 184: Anh xác định em thực máu lạnh
Chương 185: 185: Lấy lùi để tiến
Chương 186: 186: Gấu bự cũng bị vứt bỏ
Chương 187: 187: Kể chuyện xưa cho ông
Chương 188: 188: Nơi giống như trước đây
Chương 189: 189: Rượu cất không thành
Chương 190: 190: Em với anh làm hòa
Chương 191: 191: Là aQ hay là Từ Chí Ma
Chương 192: 192: Thích muội muội hay thích cô
Chương 193: 193: Biến thành lòng có linh tê
Chương 194: 194: Nàng là vợ trước của ta
Chương 195: 195: Thất vọng thay tình yêu
Chương 196: 196: Sư phụ ta
Chương 197: 197: Không thích hợp khuyên bảo người khác
Chương 198: 198: Con heo kia
Chương 199: 199: Liên quan đến thương hại cái rắm!
Chương 200: 200: Mặt nạ dưỡng da mới của Hương Nại Nhi
Chương 201: 201: Mười chuyện tình nhân phải hoàn thành trước khi kết hôn
Chương 202: 202: Phế hậu chiếu 1
Chương 203: 203: Phế hậu chiếu 2
Chương 204: 204: Phế hậu chiếu 3
Chương 205: 205: Phế hậu chiếu 4
Chương 206: 206: Du lịch đi
Chương 207: 207: Từ Hoàng cung này sang Hoàng cung khác
Chương 208: 208: Tại sao chia tay
Chương 209: 209: Bị bệnh, nhớ anh
Chương 210: 210: Không oán không hối thay cô ấy
Chương 211: 211: Lưu luyến khóm hoa rồi
Chương 212: 212: Phần thưởng bí mật
Chương 213: 213: Kết cục hơn nửa năm
Chương 214: 214: Rất nhiều phong thư
Chương 215: 215: Tâm trạng khi về nhà thế nào?
Chương 216: 216: Không cần đau thay cô
Chương 217: 217: Thỉnh thoảng mệt mỏi
Chương 218: 218: Đừng nói em là bạn gái của anh
Chương 219: 219: Tiếp tục chiến tranh lạnh
Chương 220: 220: Tân hoan bị ngó lơ
Chương 221: 221: Nhặt được đồ tốt
Chương 222: 222: Xuyên không vẫn rất lưu hành
Chương 223: 223: Không phải người béo thì đừng giả bộ mập mạp
Chương 224: 224: Đồng loại cũng không đáng tin
Chương 225: 225: Phượng cầu hoàng 1
Chương 226: 226: Phượng cầu hoàng 2
Chương 227: 227: Phượng cầu hoàng 3
Chương 228: 228: Phượng cầu hoàng 4
Chương 229: 229: Phượng cầu hoàng 5
Chương 230: 230: Lôi đi một, vẫn còn một
Chương 231: 231: Quấy rầy người ta hẹn hò là không tốt nha
Chương 232: 232: Còn sớm, mở tiệc nướng đi
Chương 233: 233: Lại một khúc Phượng cầu hoàng
Chương 234: 234: Hai lựa chọn, con đường thứ ba
Chương 235: 235: Khúc hân hoan 1
Chương 236: 236: Khúc hân hoan 2
Chương 237: 237: Khúc hân hoan 3
Chương 238: 238: Một cải tạo, một chào hàng
Chương 239: 239: Tôi là Hoàng phi, anh là Ngọc Quân
Chương 240: 240: Say rượu
Chương 241: 241: Tham luyến nữ sắc
Chương 242: 242: Hoàng tử, chữa bệnh nào
Chương 243: 243: Đều là người xấu
Chương 244: 244: Thật không có phong độ
Chương 245: 245: Chuyên gia phiên dịch rất hộc máu
Chương 246: 246: Toàn dân giảm béo
Chương 247: 247: Muội muội không giống với bà xã
Chương 248: 248: Chứng trầm cảm lâm sàng
Chương 249: 249: Chân trời chân trời
Chương 250: 250: Ước nguyện với mưa sao băng
Chương 251: 251: Thắng được thiên hạ thắng được người
Chương 252: 252: Anh nguyện cưới lại, em nguyện gả lại
Chương 253: 253: Trang đầu Tây Ngọc, Thiên tử cầu hôn
Chương 254: 254: Thái hậu nói
Chương 255: 255: Phóng hỏa
Chương 256: 256: Tỉnh mộng, Ngọc phu nhân hiện đại
Chương 257: 257: Một tia hơi thở cuối cùng
Chương 258: 258: Tê tâm phế liệt
Chương 259: 259: Kẻ phụ bạc
Chương 260: 260: Là muội muội đó
Chương 261: 261: Say rượu loạn tình
Chương 262: 262: Lời đồn, không cần để ý
Chương 263: 263: Chầm chậm mà đi là được
Chương 264: 264: Ngoại truyện: Hàng hiệu ở Hầu phủ 1
Chương 265: 265: Ngoại truyện: Hàng hiệu ở Hầu phủ 2
Chương 266: 266: Ngoại truyện: Hàng hiệu ở Hầu phủ 3
Chương 267: 267: Ngoại truyện: Haagen Daz 1
Chương 268: 268: Ngoại truyện: Haagen Daz 2
Chương 269: 269: Ngoại truyện: Haagen Daz 3
Chương 270: 270: Ngoại truyện: Haagen Daz 4
Chương 271: 271: Tuần trăng mật ở Đông Linh 1
Chương 272: 272: Tuần trăng mật ở Đông Linh 2 – Thích Thiếu Thương
Chương 273: 273: Nghe nói
Chương 274: 274: Vấn đề tự mình xuống bếp
Chương 275: 275: Không phải thập toàn thập mỹ
Chương 276: 276: Số đặc biệt ngày Cá tháng tư —- Sinh nhật vui vẻ
Chương 277: 277: Ngoại truyện: Cá tháng tư —- Đùa mà thành thật
Chương 278: 278: Ngoại truyện: Ngọc Tiêu Cẩm, Cầm Sắt hòa minh
Chương 279: 279: Ngoại truyện: Minh lam tạp tử yên
Chương 280: 280: Ngoại truyện: Hàn Thanh
Chương 281: 281: Bạn chúng ta A Thương, Kỳ Thiếu Thương
Chương 282: 282: Ngoại truyện cuối cùng của cuối cùng 1
Chương 283: 283: Ngoại truyện cuối cùng của cuối cùng 2
Chương 284: 284: Ngoại truyện cuối cùng của cuối cùng 3
Chương 285: 285: Ngoại truyện cuối cùng của cuối cùng 4
Không tìm thấy chương nào phù hợp