Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 71: Nói được mà làm không được
10:00 - 06.06.2026
2,000 lượt xem
“Kẻ khác tin ngươi hay không tin ngươi, đều chẳng quan trọng. Giả dụ họ tin ngươi, vậy sẽ thế nào? A, ta hiểu lầm hắn! Có lẽ họ sẽ nói như vậy, ha.”
“Hối hận? Áy náy? Tự trách? Có lẽ sẽ có, nhưng thoáng cái là qua, sau đó… không có sau đó, bởi ngươi chỉ là một kẻ nằm ngoài cuộc đời người ta. Đối với họ, ngươi còn không quan trọng bằng việc sáng mai họ nên ăn cái gì, ngược lại cũng thế.”
“Miệng lưỡi thế nhân vốn không liên quan gì đến ngươi, nghe lời ong tiếng ve mà khó chịu trong lòng, vậy là ngươi tự mình hại mình. Nếu vì thế mà tâm sinh bực bội, nóng nảy, cáu gắt, dẫn đến luyện công tẩu hỏa nhập ma, vậy thì càng nguy hơn nữa.”
Một đường khua môi múa mép, sư đồ hai người đã đến phố Bắc từ lâu. Lúc ngoặt vào hẻm Hướng Dương, Từ Hiền mới hỏi Lý Tự Thành:
“Tọa Vong Kinh mà ta truyền cho, Tự Thành ngươi có còn nhớ trước khi Tọa Vong thì là gì?”
“Thưa tiên sinh, là vong lễ nhạc, vong nhân nghĩa.”
Cả bộ chân kinh được Từ Hiền mượn tính năng cộng hưởng truyền thẳng vào đầu, dù cho thâm sâu khó hiểu thì Lý Tự Thành vẫn có thể nhớ được nội dung.
“Quên lễ nhạc, quên nhân nghĩa, không có nghĩa là ngươi trở thành kẻ mất dạy vô lễ, bất nhân bất nghĩa. Quên ở đây, nghĩa là ngươi không còn bị gò ép, chấp nhất với cái lễ nhạc thế tục, không còn bị bó buộc, hạn chế bởi cái khuôn khổ nhân nghĩa. Đồng lý như thế, nếu không còn để tâm đến cách nhìn của thế nhân, vậy nào có đau khổ, khó chịu nào chui vào lòng ngươi cho đặng?”
“Có nhà đò qua sông, bị một chiếc thuyền trống không đụng phải, dù lòng dạ người lái đò có hẹp tới đâu, cũng không giận được. Nếu mà trên thuyền có người, ắt phải thấy chủ đò giận dữ, phùng mang trợn má lên chửi mắng. Trước không giận mà sau lại giận, lý là vì sao? Vì trước không có người mà sau lại có người, nếu biết lấy cái lòng trống không mà đối xử với đời, thì ai mà hại mình cho được.”
Lúc nói đến đây thì sư đồ hai người cũng đã vào trong lớp, Từ Hiền xoay người lại,【Trọng Đạo Xích】không biết từ lúc nào đã ở trong tay hắn.
Khẽ cười một tiếng, hắn dùng thước gõ nhẹ lên đầu Lý Tự Thành một cái, sau đó lăn về phía bảng đen chuẩn bị bài giảng hôm nay, để Lý Tự Thành đờ đẫn đứng trước cửa.
Kỳ thật đạo lý mà Từ Hiền nói gói gọn lại là khuyên gã chỉ cần coi thái độ của người ngoài như không khí là được, nhưng nếu như thế thì làm sao hiệu quả dạy học của nghề【Lão Sư】phát huy được, Lý Tự Thành chịu nghĩ thông mới lạ.
Sư đồ hai người đến lớp chẳng bao lâu thì ông cháu trưởng trấn cũng tới.
“Tiên sinh, Tự Thành đã hiểu rồi!”
Vương Tiểu Minh vừa lách qua khỏi thân hình to tướng của Lý Tự Thành để vào trong thì chợt nghe gã há mồm la lớn, giật mình quay lại tung nắm đấm nhỏ nhắn của mình lên đùi gã, sau đó lập tức phải nuốt hận vì lấy trứng chọi đá, xoa xoa bàn tay, bặm môi lại có vẻ ấm ức lắm.
Lý Tự Thành thấy vậy bèn gãi đầu, mặc dù mình là người bị công kích nhưng vẫn phải xin lỗi nó, sau đó tranh thủ đi về chỗ ngồi của mình, tránh đường cho Vương lão trưởng trấn đi vào.
Từ Hiền gặp lão trưởng trấn cố ý vào lớp, bèn chắp tay cảm tạ lão đã nói đỡ giúp mình ban nãy, Vương lão thấy vậy chỉ lắc đầu bảo rằng:
“Nào có ơn nghĩa gì, lão đầu này chỉ là tin tưởng nhân phẩm của ngươi mà thôi. Thật đáng buồn thay cho cả cái Bạch Long Trấn này, được ngươi âm thầm bảo vệ mà còn lấy oán báo ơn. Sao ngươi không nói cho bọn họ chân tướng sự thật, hay là có nỗi khổ gì?”
Từ Hiền nghe thế khẽ nhíu mày: “Vương lão, ngài nói chân tướng là…”
Vương lão trưởng trấn liền giở giọng quở trách:
“Tiểu Hiền ngươi lại giả ngu giả ngơ gì đấy, đến cả lão già sắp xuống lỗ cũng muốn giấu giếm. Lão đầu này tuy già lẩm cẩm, nhưng vẫn còn nhớ mấy ngày trước, ngươi nói đã có manh mối của bọn hung đồ, có phải vì ngươi ngăn lại bọn chúng, nên hôm qua mới bị tìm đến trả đũa?”
Chân mày giãn ra, Từ Hiền nghe xong liền biết trưởng trấn hiểu lầm, nhưng để tránh phiền phức hắn cũng thuận theo ý lão, gật đầu thừa nhận.
“Vương lão mắt sáng như đuốc, chính thị là bọn chúng. Ngài yên tâm, chuyện này ta đã giải quyết, chúng sẽ không đến tiểu trấn một lần nào nữa. Ngài cũng chớ nói chuyện này cho người khác biết, tránh để hỗn loạn phát sinh.”
Từ Hiền nói dối như thật vậy, nghe hắn nhỏ giọng dặn dò mình, lão trưởng trấn khẽ than thở:
“Tiểu Hiền thật là chí nhân thời nay vậy, làm việc tốt không cầu danh, thi ân bất cầu báo, ngươi khiến lão phu lại càng thấy hổ thẹn cho đám hương thân trong trấn, nghe nhầm đồn bậy mà không biết bậc chân nhân đang tại trước mắt mình, sợ là chờ đến lúc ngươi rời đi thì hối hận cũng đã muộn.”
Già mà thành tinh, sống đến từng tuổi này rồi, từ thái độ của Từ Hiền với dân trấn ban nãy, sao Vương lão không nghe ra được là hắn đã sinh lòng rời đi?
Từ Hiền thấy vậy chỉ cười, lắc đầu không dám nhận là bậc chí nhân, đối với chuyện mình muốn ra đi cũng không bình luận gì, vờ như chưa nghe thấy.
Gặp Từ Hiền thái độ lạnh nhạt, Vương lão biết ý niệm của hắn đã quyết, không thể vãn hồi được nữa, chỉ có thể đành thôi.
Hai người nói một chút về vấn đề học hành của Vương Tiểu Minh, sau đó lão trưởng trấn cũng chào từ biệt mà về.
Thấy gia gia rời khỏi, đồng học Tiểu Minh lúc này mới hí hửng chạy đến chỗ Từ Hiền, háo hức bảo rằng: “Tiên sinh, chúng ta chơi mổ bụng đi!”
“…”
Trên trán Từ Hiền chợt hiện một vệt đen, hắn từ tốn nói với đứa học trò vô pháp vô thiên này: “Đồng học Tiểu Minh, mổ bụng không phải trò chơi, bị mổ bụng sẽ chết.”
“Mổ bụng sẽ chết?! Vậy chơi không vui, chơi không vui.”
Vương Tiểu Minh nghe xong, mắt trợn tròn xoe, sau đó lại nhăn mặt, tỏ vẻ khó hiểu mà hỏi hắn rằng:
“Mổ bụng đã chơi không vui, tiên sinh còn nói ra làm gì? Thiệt là, hại Tiểu Minh tưởng rằng có trò chơi mới.”
Nói xong liền hậm hực trở về chỗ ngồi của mình, gương mặt phụng phịu như đang bực bội lắm.
Nhưng lời của nó lại khiến tâm thần Từ Hiền chấn động không nhẹ, ánh mắt có hơi hoảng hốt.
Đúng là như vậy, dù biết bản thân không làm chuyện trái lương tâm nên không sợ, nhưng nếu đã tự cho là chẳng còn bận tâm đến ánh mắt thế tục, vượt lên miệng lưỡi thế nhân, vậy hắn cần hứa hẹn, thề thốt gì với người ta đâu?
‘Từ Hiền ơi Từ Hiền, chuyện đến ngươi còn chưa làm được nhưng lại bày đặt dạy đời, áp đặt cho người khác phải làm được, quả thực là đặc điểm nhận dạng của những kẻ chỉ biết nói đạo lý suông.’
Chợ nở nụ cười khổ, “kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân”, Từ Hiền cảnh tỉnh chính mình như thế.
Lúc này thì vừa đến giờ Mùi, Triệu Tiểu Hổ từ bên ngoài hí hửng chạy vào lớp vì tưởng rằng mình là người đến sớm nhất, nhưng phát hiện bên trong đã có người, nó lập tức trở nên yểu xìu.
Có điều sự yểu xìu của nó tới nhanh mà đi cũng nhanh, bởi vì lúc này đồng học Tiểu Hổ bị Hổ ma ma túm tai kéo đến chỗ Từ Hiền, khom người nói tạ ríu rít vì chuyện trưa hôm qua.
Thật ra ngày hôm qua cha mẹ của Tiểu Hổ đã đến nhà Lý Tự Thành để lạy tạ ơn cứu mạng con mình, cũng tới nhà tranh tìm Từ Hiền nhưng không gặp được, chỉ đành nhân lúc cận giờ dạy tới nói lời cảm tạ, đưa hắn ba thớt lụa thượng hạng để tỏ thành tâm.
Từ Hiền nhận lời cảm ơn nhưng lễ thì hắn chối từ, nhà Tiểu Hổ tuy mở tiệm vải nhưng ở tiểu trấn thế này cũng không phải phú gia đại hộ, đưa không ba thớt lụa như vậy cũng phải giật gấu vá vai.
Nhưng Hổ ma ma và đồng học Tiểu Hổ thật đúng là mẹ con ruột tới không thể ruột hơn, trực tiếp để lụa lại trên bàn học rồi bỏ chạy, ra tới cửa còn không quên ‘uy h**p’ Từ Hiền:
“Tiểu Hổ, tiên sinh mà bắt mi lấy về thì nhớ ôm lễ vật quỳ khóc trước cửa học đường, chừng nào tiên sinh nhận mới được phép đứng lên nghe chưa!”
Đồng học Tiểu Hổ còn chơi triệt để hơn, vừa nghe mẹ dặn dò liền hụp người xuống, mím môi mím lợi dùng hai tay hai chân ôm chặt lấy cặp giò của Từ Hiền, như thể hắn không nhận là nó không buông.
Thế là Từ Hiền phải dở khóc dở cười, như tú tài gặp quan binh có lý mà không thể nói, chỉ đành thu ba thớt lụa vào trong ống tay áo.
Nhưng dù vậy Triệu Tiểu Hổ vẫn chưa buông ra, hắn bèn lấy ngón tay chọt chọt vào gò má mũm mĩm của nó, khẽ lắc đầu cười:
“Này đồng học Tiểu Hổ, tiên sinh đã nhận lễ của nhà ngươi, sao còn chưa chịu buông tay?”
“Không buông, không buông.”
Con tiểu hổ béo này lắc đầu nguầy nguậy, khịt mũi bảo rằng: “Hưm, Tiểu Hổ cũng muốn học thần công cái thế giống con trâu bự, tiên sinh có thể dạy ta được không?”
Nói đoạn lại ngẩng mặt lên nhìn Từ Hiền, hai mắt ngập nước, phơi ra một khuôn mặt tội nghiệp, biết là giả dối nhưng lại có phần đáng yêu.
Từ Hiền nghe vậy, cười như không cười mà hỏi: “Học được võ công thì ngươi định làm gì?”
Đồng học Tiểu Hổ nghe vậy liền “ha” một tiếng, hếch mặt lên trời, bộ dạng tinh tướng, giọng điệu đắc chí:
“Chờ Tiểu Hổ học được võ công, trước tiên phải báo đáp con trâu bự. Ta sẽ tìm một một chiếc xe ngựa… không, nguyên một đàn ngựa luôn, rồi để chúng nó tới ủi con trâu bự, khi đó Tiểu Hổ sẽ xuất hiện cứu nguy, cản lại bọn ngựa, vậy là trả lại được ân tình cho hắn. Từ nay không ai nợ ai, hắn phải đem vải nhận hôm qua trả lại cho cha mẹ rồi.”
Nói xong nó còn đắc ý há mồm cười hô hố, miệng không đủ răng nên thậm chí có nước dãi chảy ra.
Từ Hiền: “…”
“Hối hận? Áy náy? Tự trách? Có lẽ sẽ có, nhưng thoáng cái là qua, sau đó… không có sau đó, bởi ngươi chỉ là một kẻ nằm ngoài cuộc đời người ta. Đối với họ, ngươi còn không quan trọng bằng việc sáng mai họ nên ăn cái gì, ngược lại cũng thế.”
“Miệng lưỡi thế nhân vốn không liên quan gì đến ngươi, nghe lời ong tiếng ve mà khó chịu trong lòng, vậy là ngươi tự mình hại mình. Nếu vì thế mà tâm sinh bực bội, nóng nảy, cáu gắt, dẫn đến luyện công tẩu hỏa nhập ma, vậy thì càng nguy hơn nữa.”
Một đường khua môi múa mép, sư đồ hai người đã đến phố Bắc từ lâu. Lúc ngoặt vào hẻm Hướng Dương, Từ Hiền mới hỏi Lý Tự Thành:
“Tọa Vong Kinh mà ta truyền cho, Tự Thành ngươi có còn nhớ trước khi Tọa Vong thì là gì?”
“Thưa tiên sinh, là vong lễ nhạc, vong nhân nghĩa.”
Cả bộ chân kinh được Từ Hiền mượn tính năng cộng hưởng truyền thẳng vào đầu, dù cho thâm sâu khó hiểu thì Lý Tự Thành vẫn có thể nhớ được nội dung.
“Quên lễ nhạc, quên nhân nghĩa, không có nghĩa là ngươi trở thành kẻ mất dạy vô lễ, bất nhân bất nghĩa. Quên ở đây, nghĩa là ngươi không còn bị gò ép, chấp nhất với cái lễ nhạc thế tục, không còn bị bó buộc, hạn chế bởi cái khuôn khổ nhân nghĩa. Đồng lý như thế, nếu không còn để tâm đến cách nhìn của thế nhân, vậy nào có đau khổ, khó chịu nào chui vào lòng ngươi cho đặng?”
“Có nhà đò qua sông, bị một chiếc thuyền trống không đụng phải, dù lòng dạ người lái đò có hẹp tới đâu, cũng không giận được. Nếu mà trên thuyền có người, ắt phải thấy chủ đò giận dữ, phùng mang trợn má lên chửi mắng. Trước không giận mà sau lại giận, lý là vì sao? Vì trước không có người mà sau lại có người, nếu biết lấy cái lòng trống không mà đối xử với đời, thì ai mà hại mình cho được.”
Lúc nói đến đây thì sư đồ hai người cũng đã vào trong lớp, Từ Hiền xoay người lại,【Trọng Đạo Xích】không biết từ lúc nào đã ở trong tay hắn.
Khẽ cười một tiếng, hắn dùng thước gõ nhẹ lên đầu Lý Tự Thành một cái, sau đó lăn về phía bảng đen chuẩn bị bài giảng hôm nay, để Lý Tự Thành đờ đẫn đứng trước cửa.
Kỳ thật đạo lý mà Từ Hiền nói gói gọn lại là khuyên gã chỉ cần coi thái độ của người ngoài như không khí là được, nhưng nếu như thế thì làm sao hiệu quả dạy học của nghề【Lão Sư】phát huy được, Lý Tự Thành chịu nghĩ thông mới lạ.
Sư đồ hai người đến lớp chẳng bao lâu thì ông cháu trưởng trấn cũng tới.
“Tiên sinh, Tự Thành đã hiểu rồi!”
Vương Tiểu Minh vừa lách qua khỏi thân hình to tướng của Lý Tự Thành để vào trong thì chợt nghe gã há mồm la lớn, giật mình quay lại tung nắm đấm nhỏ nhắn của mình lên đùi gã, sau đó lập tức phải nuốt hận vì lấy trứng chọi đá, xoa xoa bàn tay, bặm môi lại có vẻ ấm ức lắm.
Lý Tự Thành thấy vậy bèn gãi đầu, mặc dù mình là người bị công kích nhưng vẫn phải xin lỗi nó, sau đó tranh thủ đi về chỗ ngồi của mình, tránh đường cho Vương lão trưởng trấn đi vào.
Từ Hiền gặp lão trưởng trấn cố ý vào lớp, bèn chắp tay cảm tạ lão đã nói đỡ giúp mình ban nãy, Vương lão thấy vậy chỉ lắc đầu bảo rằng:
“Nào có ơn nghĩa gì, lão đầu này chỉ là tin tưởng nhân phẩm của ngươi mà thôi. Thật đáng buồn thay cho cả cái Bạch Long Trấn này, được ngươi âm thầm bảo vệ mà còn lấy oán báo ơn. Sao ngươi không nói cho bọn họ chân tướng sự thật, hay là có nỗi khổ gì?”
Từ Hiền nghe thế khẽ nhíu mày: “Vương lão, ngài nói chân tướng là…”
Vương lão trưởng trấn liền giở giọng quở trách:
“Tiểu Hiền ngươi lại giả ngu giả ngơ gì đấy, đến cả lão già sắp xuống lỗ cũng muốn giấu giếm. Lão đầu này tuy già lẩm cẩm, nhưng vẫn còn nhớ mấy ngày trước, ngươi nói đã có manh mối của bọn hung đồ, có phải vì ngươi ngăn lại bọn chúng, nên hôm qua mới bị tìm đến trả đũa?”
Chân mày giãn ra, Từ Hiền nghe xong liền biết trưởng trấn hiểu lầm, nhưng để tránh phiền phức hắn cũng thuận theo ý lão, gật đầu thừa nhận.
“Vương lão mắt sáng như đuốc, chính thị là bọn chúng. Ngài yên tâm, chuyện này ta đã giải quyết, chúng sẽ không đến tiểu trấn một lần nào nữa. Ngài cũng chớ nói chuyện này cho người khác biết, tránh để hỗn loạn phát sinh.”
Từ Hiền nói dối như thật vậy, nghe hắn nhỏ giọng dặn dò mình, lão trưởng trấn khẽ than thở:
“Tiểu Hiền thật là chí nhân thời nay vậy, làm việc tốt không cầu danh, thi ân bất cầu báo, ngươi khiến lão phu lại càng thấy hổ thẹn cho đám hương thân trong trấn, nghe nhầm đồn bậy mà không biết bậc chân nhân đang tại trước mắt mình, sợ là chờ đến lúc ngươi rời đi thì hối hận cũng đã muộn.”
Già mà thành tinh, sống đến từng tuổi này rồi, từ thái độ của Từ Hiền với dân trấn ban nãy, sao Vương lão không nghe ra được là hắn đã sinh lòng rời đi?
Từ Hiền thấy vậy chỉ cười, lắc đầu không dám nhận là bậc chí nhân, đối với chuyện mình muốn ra đi cũng không bình luận gì, vờ như chưa nghe thấy.
Gặp Từ Hiền thái độ lạnh nhạt, Vương lão biết ý niệm của hắn đã quyết, không thể vãn hồi được nữa, chỉ có thể đành thôi.
Hai người nói một chút về vấn đề học hành của Vương Tiểu Minh, sau đó lão trưởng trấn cũng chào từ biệt mà về.
Thấy gia gia rời khỏi, đồng học Tiểu Minh lúc này mới hí hửng chạy đến chỗ Từ Hiền, háo hức bảo rằng: “Tiên sinh, chúng ta chơi mổ bụng đi!”
“…”
Trên trán Từ Hiền chợt hiện một vệt đen, hắn từ tốn nói với đứa học trò vô pháp vô thiên này: “Đồng học Tiểu Minh, mổ bụng không phải trò chơi, bị mổ bụng sẽ chết.”
“Mổ bụng sẽ chết?! Vậy chơi không vui, chơi không vui.”
Vương Tiểu Minh nghe xong, mắt trợn tròn xoe, sau đó lại nhăn mặt, tỏ vẻ khó hiểu mà hỏi hắn rằng:
“Mổ bụng đã chơi không vui, tiên sinh còn nói ra làm gì? Thiệt là, hại Tiểu Minh tưởng rằng có trò chơi mới.”
Nói xong liền hậm hực trở về chỗ ngồi của mình, gương mặt phụng phịu như đang bực bội lắm.
Nhưng lời của nó lại khiến tâm thần Từ Hiền chấn động không nhẹ, ánh mắt có hơi hoảng hốt.
Đúng là như vậy, dù biết bản thân không làm chuyện trái lương tâm nên không sợ, nhưng nếu đã tự cho là chẳng còn bận tâm đến ánh mắt thế tục, vượt lên miệng lưỡi thế nhân, vậy hắn cần hứa hẹn, thề thốt gì với người ta đâu?
‘Từ Hiền ơi Từ Hiền, chuyện đến ngươi còn chưa làm được nhưng lại bày đặt dạy đời, áp đặt cho người khác phải làm được, quả thực là đặc điểm nhận dạng của những kẻ chỉ biết nói đạo lý suông.’
Chợ nở nụ cười khổ, “kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân”, Từ Hiền cảnh tỉnh chính mình như thế.
Lúc này thì vừa đến giờ Mùi, Triệu Tiểu Hổ từ bên ngoài hí hửng chạy vào lớp vì tưởng rằng mình là người đến sớm nhất, nhưng phát hiện bên trong đã có người, nó lập tức trở nên yểu xìu.
Có điều sự yểu xìu của nó tới nhanh mà đi cũng nhanh, bởi vì lúc này đồng học Tiểu Hổ bị Hổ ma ma túm tai kéo đến chỗ Từ Hiền, khom người nói tạ ríu rít vì chuyện trưa hôm qua.
Thật ra ngày hôm qua cha mẹ của Tiểu Hổ đã đến nhà Lý Tự Thành để lạy tạ ơn cứu mạng con mình, cũng tới nhà tranh tìm Từ Hiền nhưng không gặp được, chỉ đành nhân lúc cận giờ dạy tới nói lời cảm tạ, đưa hắn ba thớt lụa thượng hạng để tỏ thành tâm.
Từ Hiền nhận lời cảm ơn nhưng lễ thì hắn chối từ, nhà Tiểu Hổ tuy mở tiệm vải nhưng ở tiểu trấn thế này cũng không phải phú gia đại hộ, đưa không ba thớt lụa như vậy cũng phải giật gấu vá vai.
Nhưng Hổ ma ma và đồng học Tiểu Hổ thật đúng là mẹ con ruột tới không thể ruột hơn, trực tiếp để lụa lại trên bàn học rồi bỏ chạy, ra tới cửa còn không quên ‘uy h**p’ Từ Hiền:
“Tiểu Hổ, tiên sinh mà bắt mi lấy về thì nhớ ôm lễ vật quỳ khóc trước cửa học đường, chừng nào tiên sinh nhận mới được phép đứng lên nghe chưa!”
Đồng học Tiểu Hổ còn chơi triệt để hơn, vừa nghe mẹ dặn dò liền hụp người xuống, mím môi mím lợi dùng hai tay hai chân ôm chặt lấy cặp giò của Từ Hiền, như thể hắn không nhận là nó không buông.
Thế là Từ Hiền phải dở khóc dở cười, như tú tài gặp quan binh có lý mà không thể nói, chỉ đành thu ba thớt lụa vào trong ống tay áo.
Nhưng dù vậy Triệu Tiểu Hổ vẫn chưa buông ra, hắn bèn lấy ngón tay chọt chọt vào gò má mũm mĩm của nó, khẽ lắc đầu cười:
“Này đồng học Tiểu Hổ, tiên sinh đã nhận lễ của nhà ngươi, sao còn chưa chịu buông tay?”
“Không buông, không buông.”
Con tiểu hổ béo này lắc đầu nguầy nguậy, khịt mũi bảo rằng: “Hưm, Tiểu Hổ cũng muốn học thần công cái thế giống con trâu bự, tiên sinh có thể dạy ta được không?”
Nói đoạn lại ngẩng mặt lên nhìn Từ Hiền, hai mắt ngập nước, phơi ra một khuôn mặt tội nghiệp, biết là giả dối nhưng lại có phần đáng yêu.
Từ Hiền nghe vậy, cười như không cười mà hỏi: “Học được võ công thì ngươi định làm gì?”
Đồng học Tiểu Hổ nghe vậy liền “ha” một tiếng, hếch mặt lên trời, bộ dạng tinh tướng, giọng điệu đắc chí:
“Chờ Tiểu Hổ học được võ công, trước tiên phải báo đáp con trâu bự. Ta sẽ tìm một một chiếc xe ngựa… không, nguyên một đàn ngựa luôn, rồi để chúng nó tới ủi con trâu bự, khi đó Tiểu Hổ sẽ xuất hiện cứu nguy, cản lại bọn ngựa, vậy là trả lại được ân tình cho hắn. Từ nay không ai nợ ai, hắn phải đem vải nhận hôm qua trả lại cho cha mẹ rồi.”
Nói xong nó còn đắc ý há mồm cười hô hố, miệng không đủ răng nên thậm chí có nước dãi chảy ra.
Từ Hiền: “…”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Biên thùy tiểu trấn có tiên sinh
Chương 2: 2: Cầm kỳ thư họa, tiên sinh đều biết
Chương 3: 3: Hà tất lấy thư họa đổi tiền thuốc?
Chương 4: 4: Tiên sinh nhà ai thích kể chuyện
Chương 5: 5: Tiên sinh nướng thịt dạy học trò
Chương 6: 6: Nửa đêm ác khách ghé nhà tranh
Chương 7: 7: Tiên sinh lần đầu trổ tuyệt kỹ
Chương 8: 8: Trừ gian diệt bạo có thù lao
Chương 9: 9: Trong mắt tiên sinh chứa thần quang
Chương 10: 10: Lớp của tiên sinh thiếu một người
Chương 11: 11: Tiên sinh bỗng ghé nhà gia trưởng
Chương 12: 12: Bạch nương tử cứu được đồng học
Chương 13: 13: Cao thủ ẩn mật Hứa phu nhân
Chương 14: 14: Giang Hồ Nhật Báo muốn gặp tiên sinh
Chương 15: 15: Bạch nương nương để lộ tung tích
Chương 16: 16: Tiên sinh đi đêm, gặp tăng gặp đạo
Chương 17: 17: Công tử thanh sam đến tiểu trấn
Chương 18: 18: Tọa trấn học đường, tiên sinh phục kích hung đồ
Chương 19: 19: Đấu trí đấu dũng, tiên sinh phạt ác
Chương 20: 20: Kết cục của những đứa trẻ trước đó
Chương 21: 21: Quá tam ba bận, tiên sinh thở dài
Chương 22: 22: Cực ác ma công, diệt tận nhân tính
Chương 23: 23: Tiên sinh lần đầu xem quỷ ăn thịt quỷ
Chương 24: 24: Nhất Kiếm Tây Lai Bạch nương tử
Chương 25: 25: Thư trung tự hữu nhan như ngọc
Chương 26: 26: Hải ngoại long sứ vào cửu châu
Chương 27: 27: Trí chi tử địa nhi hậu sinh
Chương 28: 28: Thế thiên hành đạo, hiệp ngộ kỳ thư
Chương 29: 29: Nhất điểm kim quang đắc kỳ công
Chương 30: 30: Nửa đệ tử muốn thành đệ tử?
Chương 31: 31: Tiểu hoàng đế số mệnh long đong
Chương 32: 32: Tiểu trấn thiếu niên, thiên phú kinh hồng
Chương 33: 33: Thời Vận Tứ Đạo, Càn Thiên Đạo
Chương 34: 34: Lão đạo muốn tiễn quân vương về Nam
Chương 35: 35: Từ Hậu Thiên đến Tiên Thiên (1)
Chương 36: 36: Từ Hậu Thiên đến Tiên Thiên (2)
Chương 37: 37: Ta chỉ cần ba bốn ngày
Chương 38: 38: Tam hiệp lần hai đến nhà tranh
Chương 39: 39: Trung niên đạo và thiếu niên tăng
Chương 40: 40: Lão học cứu há chẳng phải toàn thư?
Chương 41: 41: Hóa ra là tiểu tốt lạc đàn
Chương 42: 42: Ngô lão thần bí, Sát Lục Huyền Đồng
Chương 43: 43: Thập vạn đồng thi đúc bán thần
Chương 44: 44: Kẻ đi săn trở thành con mồi
Chương 45: 45: Đeo mặt nạ, tiên sinh hóa Thiên Hồ
Chương 46: 46: Từ tiên sinh lần đầu cận chiến
Chương 47: 47: Đạo Hương thôn xuất Thiên Hồ Hiệp
Chương 48: 48: Bách Gia Cầm Phổ, Câu Hồn Khúc
Chương 49: 49: Tiểu trấn ban trưa có ác khách
Chương 50: 50: Bách Gia Cầm Phổ sơ hiển uy
Chương 51: 51: Con chuột, con rết, bà bà
Chương 52: 52: Một đồng xu khuấy động phong vân
Chương 53: 53: Long tức kinh nhân, Thiên Hồ Tái hiện
Chương 54: 54: Thiên Hồ Lập bẫy trừ tam ác
Chương 55: 55: Thiên Hồ Hiệp độc đấu song ác
Chương 56: 56: Thất Diệp Phi Hoa, Sát Thần Môn hiện
Chương 57: 57: Lão yêu bà giấu kiếm nơi nào?
Chương 58: 58: Đường lang bộ thiền, hoàng tước tại hậu
Chương 59: 59: Thiên hàng thánh tăng, liên hoa chín tầng
Chương 60: 60: Nghiệp Hỏa Hồng Liên, Tiểu Thánh Tăn
Chương 61: 61: Nhất nguyên phục thủy thái hư sinh
Chương 62: 62: Chúng nhân giai túy ngã độc tỉnh
Chương 63: 63: Tới vội vàng, đi cũng vội vàng
Chương 64: 64: Thu hoạch phong phú, đường chủ kiêng dè
Chương 65: 65: Mổ bò nào phải chuyện giản đơn
Chương 66: 66: Sông dài cuồn cuộn chảy về Đông
Chương 67: 67: Từ tiên sinh và thợ rèn
Chương 68: 68: Tiên sinh và cha con thợ rèn
Chương 69: 69: Ao nhỏ sao chứa được chân long
Chương 70: 70: Bận tâm do mình, không do người
Chương 71: 71: Nói được mà làm không được
Chương 72: 72: Muốn luyện thần công, phải nghe lời mẹ
Chương 73: 73: Tổng kết cuối năm, bản lĩnh tăng nhiều
Chương 74: 74: Đồ Tể nhà ai thích đọc báo?
Chương 75: 75: Kẻ ở tha hương làm khách lạ
Chương 76: 76: Nội lực thâm hậu, thủ đoạn thâm sâu
Chương 77: 77: Trong Hoàng Long Động có chân nhân
Chương 78: 78: Hiệp Đạo Giang Hồ Có quà Tết
Chương 79: 79: Gió xuân chẳng thổi, thù nhân tự tới
Chương 80: 80: Tiểu hiệp sĩ thủ đoạn đa đoan
Chương 81: 81: Vãng Sinh Chú, bùa bình an
Chương 82: 82: Kết nghĩa vườn đào, nguy trong sớm tối
Chương 83: 83: Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ
Chương 84: 84: Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn
Chương 85: 85: Công Tôn cảm tâm, Ngọc Đường rút kiếm
Chương 86: 86: Tiên sinh xuất thủ cứu tiên sinh
Chương 87: 87: Tiên Thiên Từ Hiền, cưỡng cầu cơ duyên
Chương 88: 88: Quan công hiển thánh, một đao bêu đầu
Chương 89: 89: Sát Lục chú pháp, đối thủ khó chơi
Chương 90: 90: Chỉ lực thông thần, tà công quỷ dị
Chương 91: 91: Phu thê dạ đàm, phi long tại thiên
Chương 92: 92: Sắc bén vô song Hứa phu nhân
Chương 93: 93: Hóa ra ngươi là Từ tiên sinh
Chương 94: 94: Ngươi có vũ khúc, ta có vũ đài
Chương 95: 95: Từ tiên sinh cũng hiểu chuyện kinh thương?
Chương 96: 96: Từ tiên sinh nói chuyện Tam Quốc
Chương 97: 97: Sáng mùng một tiễn đưa ôn thần
Chương 98: 98: Diệu dụng mới của Thiên Thư Kỳ Cảnh
Chương 99: 99: Thánh địa tu hành, tiến cảnh như thần
Chương 100: 100: Bước lên con đường không lối về
Chương 101: 101: Truyền Đạo Bút, Đại Tông Sư Thạch
Chương 102: 102: Kiếm pháp tiến giai, bút lạc sinh hoa
Chương 103: 103: Ngô lão tiên sinh có khách thăm
Chương 104: 104: Muốn được chỉ điểm phải ra nước
Chương 105: 105: Thông hiểu đao pháp, tiên sinh truyền võ
Chương 106: 106: Hàng của tiên sinh vừa ngắn vừa nhẹ
Chương 107: 107: Tiên sinh ngộ võ học, môn chủ biết hung tin
Chương 108: 108: Bút như cuồng phong, nhất tâm nhị dụng
Chương 109: 109: Máy in hình người, tam hiệp đích thân tới
Chương 110: 110: Sát Thần triệu tập, mệnh lệnh điên cuồng
Chương 111: 111: Tự mình hại mình, Sát Thần bộc phát
Chương 112: 112: Đại hung đến Tây lâm, tiên sinh xuất tiểu trấn
Chương 113: 113: Tiên sinh học Tiểu Hổ, một mình ta chấp hết
Chương 114: 114: Thiên hạ đô bạch, duy ngã độc hắc
Chương 115: 115: Từ tiên sinh là Ma đạo tà tu?
Chương 116: 116: Nương nương xuất kiếm, long du huyết hà
Chương 117: 117: Mục tiêu thứ hai, địch ta lẫn lộn
Chương 118: 118: Siêu Phàm Nhập Thánh, Thủy Mạn Kim Sơn
Chương 119: 119: Bạch long quay đầu, viện thủ Tây lai
Chương 120: 120: Ngọc Đường Thông Huyền, tiên sinh đại phú
Chương 121: 121: Triệu hồi sư la sinh, tứ quân hợp côn trận
Chương 122: 122: Bao công tử là con buôn lựu đạn?
Chương 123: 123: Từ tiên sinh là một nghệ sĩ
Chương 124: 124: Chung đường chủ đón nhận yêu thương
Chương 125: 125: Tiên sinh mời đệ tử nhập cuộc
Chương 126: 126: Tái nhập Tiên Thiên, thiên hàng nhất đao
Chương 127: 127: Thiên ý này có gì đó không ổn
Chương 128: 128: Ác tặc đã trừ, thắng lợi đã định?
Chương 129: 129: Ta có một đao, dẫn ngươi độ kiếp
Chương 130: 130: Địa hỏa hiện nhân gian, tâm kiếp vạn lộ nan
Chương 131: 131: Âm hồn bất tán, Đại Đạo phế hữu nhân nghĩa
Chương 132: 132: Tiểu Thánh Tăng xả thân nuôi hổ
Chương 133: 133: Táng tận lương tâm, diệt tuyệt nhân tính
Chương 134: 134: Sát Lục Huyền Đồng hiện nhân gian
Chương 135: 135: Dẫn ma độ kiếp, tiên sinh phát điên
Chương 136: 136: Đại sư chí nguyện, tiên sinh chí nguyện?
Chương 137: 137: Thiên lôi hội tụ, tiên sinh lạc bút
Chương 138: 138: Tự mình là kiếp, cần gì phải độ?
Chương 139: 139: Vượt ra Tam giới, không trong Ngũ Hành
Chương 140: 140: Vân tiêu vụ tán, nhạc hết người đi
Chương 141: 141: Một cái long luân, hai cây họa kích
Chương 142: 142: Một dòng sông lại chứa hai con rồng?
Chương 143: 143: Tiên sinh phải biết nghe lời lão nhân
Chương 144: 144: Ngô lão tiên sinh là thần tiên
Chương 145: 145: Tiết dạy cuối cùng của tiên sinh
Chương 146: 146: Người khác vui lễ hội, ta lặng lẽ đi rồi
Chương 147: 147: Tiên sinh lần đầu nuôi sủng vật
Chương 148: 148: Thập ngũ chính kinh, đệ cửu kỳ mạch
Chương 149: 149: Tiểu bối hậu thiên đuổi giết tiên thiên
Chương 150: 150: Tiên sinh dẫn ngươi đi hóng gió
Chương 151: 151: Tửu lâu, tiểu nhị, thanh sam khách
Chương 152: 152: Có kẻ gian để mắt tiên sinh
Chương 153: 153: Một vò rượu đục, năm trăm lượng
Chương 154: 154: Chân trời sao lắm kẻ tha hương
Chương 155: 155: Tọa vong dị khách và sấm vương
Chương 156: 156: Vừa nghe có biến, tẩu tán tứ phương
Chương 157: 157: Một ván cược dẫn tới phiền phức
Chương 158: 158: Mặc Thi Quân, tiên sinh tính đường chạy?
Chương 159: 159: Bạt kiếm tứ cố tâm mang nhiên
Chương 160: 160: Bậc phong nhã ngâm thơ múa kiếm
Chương 161: 161: Nghi thị Ngân Hà lạc cửu thiên
Chương 162: 162: Hóa Thiên Hồ, tiên sinh xuất đao
Chương 163: 163: Thi Quân nào cần ai trợ giúp
Chương 164: 164: Đo ni đóng giày, Tửu Thần Quyết
Chương 165: 165: Thiên trường địa cửu hữu thời tận
Chương 166: 166: Hàn lão ma nấu độc mời Thi Quân
Chương 167: 167: Sinh Tử Cục lại lập công lao
Chương 168: 168: Khi trẻ đổ đốn, về già hối hận
Chương 169: 169: Thuyền cỏ mượn tên, mai rùa cứu mạng
Chương 170: 170: Côn Bằng tập sát, thay mận đổi đào
Chương 171: 171: Có người chạy, cũng có người chết
Chương 172: 172: A Nhị và quy tắc của tửu lâu
Chương 173: 173: Sửa chữa thay tiền, ai lỗ ai lời?
Chương 174: 174: Thế nhân mong tỉnh táo, ta nguyện cả đời say
Chương 175: 175: Ảo tưởng của A Tứ chưởng quỹ
Chương 176: 176: Con nhện vô hại định gây hại
Chương 177: 177: Giai Nhân Tiểu Các, quân tử và tú tài
Chương 178: 178: Tiên Thiên bí truyền, Đào Hoa tuyệt học
Chương 179: 179: Từ tiên sinh lại trổ tài họa thánh
Chương 180: 180: Môn hạ Toàn Chân trải khắp cửu châu?
Chương 181: 181: Toàn Chân Giáo chính là tà giáo?
Chương 182: 182: Thượng Quan tiền bối lại lên trang bìa
Chương 183: 183: Tư mã vô tình, âu dương vô địch
Chương 184: 184: Tuyết Vực có người tìm tiên sinh
Chương 185: 185: Máu đẫm nền tuyết lạnh lòng ai?
Chương 186: 186: Hai vị long sứ lên thuyền rời đảo
Chương 187: 187: Huyền Kiếm Vệ và môn hạ Nga My
Chương 188: 188: Từ tiên sinh hôm nay đã khác
Chương 189: 189: Bối phận có thể đè chết người
Chương 190: 190: Chuyện cũ Toàn Chân, tiên sinh giải thích
Chương 191: 191: Cặn bã tiên nhân, bảo vật phàm nhân
Chương 192: 192: Từ tiên sinh kiếm tỏa hung đồ
Chương 193: 193: Thủ đoạn cuối cùng của đường chủ
Chương 194: 194: Cầm kiếm song tuyệt Từ tiên sinh
Chương 195: 195: Lấy mẫu trị tử, tiên sinh khó bại
Chương 196: 196: Từ tiên sinh là kẻ đào mỏ
Chương 197: 197: Từ tiên sinh là kẻ đào mỏ
Chương 198: 198: Đệ tử luyện võ, tiên sinh thám mỏ
Chương 199: 199: Tiên sinh ôm cột xoay một vòng
Chương 200: 200: Một căn phòng nhỏ, một bức huyết thư
Chương 201: 201: Bị giết cả nhà còn đi chơi gái?
Chương 202: 202: Vượt qua thời không để gặp ngươi
Chương 203: 203: Cơ trí vô song An tiền bối
Chương 204: 204: Lão tử đẻ ra một môn phái
Chương 205: 205: Nguyên nhân diệt môn, phi hoa, huyết tự
Chương 206: 206: Tư Mã Ý, biểu tự Vô Tình
Chương 207: 207: Tiên sinh ghé lại Hồng Phúc Lâu
Chương 208: 208: Từ tiên sinh ba lần thất thủ
Chương 209: 209: Cô gái, hộ vệ, lão gia gia
Chương 210: 210: Tiên sinh lại gặp Tàng Vân Lệnh
Chương 211: 211: Phật môn thần chú, vận khí gia tăng
Chương 212: 212: Bảo bối mới của Từ tiên sinh
Chương 213: 213: Bộ quần áo mới của tiên sinh
Chương 214: 214: Thôn Thiên Long Vương, Khai Thiên Đao Tôn
Chương 215: 215: Thiên Hồ Hiệp phát hiện án mạng
Chương 216: 216: Tiên sinh hóa Thiên Hồ, Thiên Hồ Hóa thần bộ
Chương 217: 217: Sư phụ đi trước, đệ tử theo sau?
Chương 218: 218: Thật thật giả giả Tàng Vân Lệnh
Chương 219: 219: Giả chính là giả, nhưng thật cũng là giả?
Chương 220: 220: Từ tiên sinh tiếp cận chân tướng
Chương 221: 221: Nghi vấn cuối cùng của tiên sinh
Chương 222: 222: Lấy giả làm thật, lấy thật làm giả (1/2)
Chương 223: 223: Lấy giả làm thật, lấy thật làm giả (2/2)
Chương 224: 224: Lão sói xám và tiểu hồ Ly
Chương 225: 225: Ai hứng trăng trên cành cổ thụ?
Chương 226: 226: Lão tổ không phải kẻ dễ xơi
Chương 227: 227: Thiên Hồ Hiệp làm mồi cho ác thú
Chương 228: 228: Thời khắc sinh tử đại đột phá (1)
Chương 229: 229: Thời khắc sinh tử đại đột phá (2)
Chương 230: 230: Thời khắc sinh tử đại đột phá (3)
Chương 231: 231: Thời khắc sinh tử đại đột phá (4)
Chương 232: 232: Tiểu Lộc Nữ Hiệp không phải người?
Chương 233: 233: Vũ lạc huyền hưởng, kiếm ảnh huyền sương
Chương 234: 234: Mạch thượng hoa phương, vũ phượng phi hoàng
Chương 235: 235: Thư kiếm ánh khung thương, nhất mộng nhập thiên
Chương 236: 236: Túy ảnh chiếu thiên trường, sơn hà điểm thanh thương
Chương 237: 237: Bất phá bất phôi, hồn viên công thể
Chương 238: 238: Dưới minh nguyệt, Tiểu Nguyên và Tiểu Bạch
Chương 239: 239: Phi thiên hồ Ly, thập lý na di
Chương 240: 240: Trong bụng cá có đại cơ duyên
Chương 241: 241: Cá Chép và Độc Cước Đại Sư
Chương 242: 242: Lại thấy Tây lâu Tam Dương Điện
Chương 243: 243: Hôm trước còn nở, hôm sau đã tàn
Chương 244: 244: Hãn Huyết bảo mã, nhiệm vụ liên hoàn
Chương 245: 245: Một túm hồng anh nơi ngực áo
Chương 246: 246: Từ tiên sinh và Trương đội trưởng
Chương 247: 247: Thánh thủ thần năng đại thống lĩnh
Chương 248: 248: Khó đoán nhất là đế vương tâm
Chương 249: 249: Cúc cung tận tụy Huyền Kiếm Phủ
Chương 250: 250: Từ tiên sinh đến tiệm quan tài
Chương 251: 251: Tiên sinh muốn cứu tiệm quan tài
Chương 252: 252: Tác phẩm đầu tay của dị khách
Chương 253: 253: Lần đầu gặp mặt tam thúc công
Chương 254: 254: Vượt qua cửu châu để gọi ngươi
Chương 255: 255: Từ tiên sinh và căn phòng bí mật
Chương 256: 256: Đạt được mục đích, tiên sinh duyệt võ
Chương 257: 257: Tiên sinh xuất thành tìm ác nhân
Chương 258: 258: Tiên sinh, đệ tử bắt én bay
Chương 259: 259: Lai như xuân mộng kỷ đa thời
Chương 260: 260: Khứ tự triêu vân vô mịch xứ
Chương 261: 261: Tiểu hiệp sĩ trở thành hào kiệt
Chương 262: 262: Máu xương đúc kiếm, thần hay ma?
Chương 263: 263: Hồng Lộ Nhai có người bán võ học
Chương 264: 264: Lão nhân nhắc nhở, tiên sinh không nghe
Chương 265: 265: Từ tiên sinh mua một chọn bốn
Chương 266: 266: Không phải phú gia chớ luyện võ
Chương 267: 267: Đả biến thiên hạ vô địch thủ
Chương 268: 268: Mượn thiên nhãn thắng một ván cược
Chương 269: 269: Tiên sinh đánh bại ông chủ Vạn
Chương 270: 270: Từ tiên sinh giết người giữa phố
Chương 271: 271: Có thể diệt ác, không thể cứu người
Chương 272: 272: Ông chủ Vạn không phải kẻ hữu duyên
Không tìm thấy chương nào phù hợp