Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 4 - 208-1: Tạo lập thanh thế (Thượng)
Kiền Toại thành, có mấy người áo quần rách bươm đang chống cành cây lết từng bước khó nhọc trên đường, gặp người qua đường ăn mặc tươm tất liền dừng lại, làm ra vẻ đáng thương xin bố thí thức ăn. Những người này phần lớn đều mang thương tích trên mình, những mảnh vải băng bó vết thương bị máu thấm đầy hóa thành màu đen sậm, nhìn vào cách ăn mặc rách rưới của chúng, không giống với ăn mày bình thường, mà là thương binh lạc khỏi quân ngũ.
Một ông chủ mở quán ăn ven đường cầm một ít thức ăn ra phân phát cho bọn chúng, nhìn bộ dạng của chúng một hồi, ông chủ lên tiếng hỏi: “Mấy vị này, ta thấy mấy vị không giống những kẻ đi ăn xin dọc đường, thế sao lại…sao lại thành ra nông nỗi này?”
Mấy người này nghe hỏi vậy thở dài ngao ngán, trong đó có một người trả lời: “Ấy, một lời khó mà nói hết được, mấy người chúng ta vốn là binh lính theo đại vương đi phạt Sở, ai mà ngờ, lúc ở Sở thì đánh trận nào thắng trận nấy, về đến Ngô quốc, lại bị Khánh Kỵ điện hạ đánh cho tan tác.”
Ông chủ kia nghe kể chuyện phấn chấn tinh thần, xung quanh đột nhiên một đám người nhiều chuyện vây lấy bọn người kia, hỏi han đủ thứ: “Nghe nói Khánh Kỵ điện hạ về nước rồi, còn dẫn theo mấy vạn đại quân, cưỡi những con thuyền mọc cánh, có thật không vậy?”
“Nghe nói đại vương bị bại trận? Bây giờ thế nào rồi?”
“Nghe nói…”
Một tên thương binh than thở: “Ấy, chuyện này ấy mà, mọi người chỉ là nghe nói, còn chúng ta đã tận mắt chứng kiến. Chúng ta đi đường bộ về nước, còn đường thủy uốn khúc quanh co, vốn dĩ không thể nào nhanh hơn chúng ta được, thế tại sao mà Khánh Kỵ điện hạ tới trước chúng ta nào? Chính là vì cưỡi loại thuyền lướt đi trên gió đó.”
“Lướt đi trên gió à?” Đám dân đen huyên náo cả lên.
“Còn không phải ư? Ta nghe nói Khánh Kỵ điện hạ năm ngoái bị hành thích ở Trường Giang, từng gặp được tiên nhân, được truyền cho ba quyển thiên thư, nên mới đánh đâu thắng đó, dưới Thiên Mục sơn, mười vạn đại quân của đại vương bị Khánh Kỵ điện hạ thỉnh xuống vật cưỡi của thiên thần là Thần ngưu biết phun lửa, giẫm tanh bành cả năm quân doanh lớn, trận chiến đó, giết hơn quá nửa binh mã của chúng ta đó.”
“Woa! Đó không phải là năm sáu vạn người à?”
“Chứ sao, máu chảy thành sông, máu chảy thành sông luôn đó. Ta nói cho mọi người nghe, vì ta là một thương binh nên Khánh Kỵ điện hạ mới tha mạng cho, ta thấy tận mắt mà, xác chết chất cao từng đống, còn cao hơn cả cán cờ cắm trên chiến xa nữa, thảm thương hết chỗ nói!” Một tên lính nói giọng âm u.
“Vậy bây giờ thế nào rồi? Nếu quả thật Khánh Kỵ điện hạ có thần thánh trợ giúp, sao không trực tiếp đánh chiếm Cô Tô thành?”
“Cái này…cái này là thiên cơ. Ta nói cho mọi người nghe, mọi người đừng nói ra ngoài đó.” Tên thương binh dáo dác sợ sệt nhìn xung quanh xong mới nói tiếp: “Cô Tô thành là hoàng thành, hoàng thành tất nhiên có vương khí, còn có thần linh phù hộ nữa, Khánh Kỵ điện hạ không triệt để đánh bại đại vương, hấp thụ vương khí sẽ không vào được Cô Tô thành, nhưng bên ngoài Cô Tô thành thì Khánh Kỵ điện hạ muốn hô phong hoán vũ, làm gì cũng được hết.”
Đám dân đen tụ tập càng lúc càng đông, người nào người nấy im lặng lắng nghe chăm chú. Tên thương binh cứ thế huyên thuyên: “Đại vương chỉ có nước thua hết trận này đến trận khác thôi, bây giờ đã lui về Đông Điều Khê, bị Khánh Kỵ điện hạ chặn mất đường lui về Cô Tô thành, giang sơn này…Hic! Giang sơn này, khó nói lắm…”
“Nói chuyện đó làm gì nữa, các vị hương thân phụ lão rũ lòng thương, bố thí thêm cho mấy người đáng thương này ít thức ăn nữa đi ạ. Đại vương đã không lo được cho chúng ta rồi, chúng ta mang thương tích đầy mình, cũng không biết còn sống được bao lâu, chỉ mong…có thể gắng gượng quay về quê nhà, gặp mặt phụ mẫu thê nhi một lần…”
Nói đến đây, tên thương binh nghẹn ngào bật khóc.
Đám dân chúng nổi lòng thương hại, ai cũng bố thí tùy theo khả năng của mình. Có người hỏi: “Mấy người quê ở đâu?”
“Ta ở Yểm thành.”
“Ta ở Diên Lăng.”
“Còn ta ở Nam Vũ thành, cám ơn các hương thân phụ lão, thôi không nói tiếp nữa, chúng ta còn phải đi khắp nơi xin chút tiền đi đường để quay về quê nhà, đa tạ các vị có lòng hảo tâm.”
Mấy tên thương binh ra vẻ thương cảm, chắp tay vái lạy đám dân đen vừa bố thí cho chúng, sau đó chống gậy tiếp tục lảo đảo bước đi, bỏ lại đám đông ồn ào đang túm tụm bàn luận ý kiến với nhau.
Mất tên thương binh đi xiên vẹo bước ra lối nhỏ, quay đầu lại thấy không ai bám theo, vội nháy mắt ra hiệu, lại rẽ vào một con đường khác, cùng một màn xin bố thí thức ăn kể lể tình hình chiến sự lại được trình diễn ở một nơi khác…
Trong Cô Tô thành, Phù Sai lo lắng không yên, hắn đã nhận được tin phụ vương bại trận lui về Đông Điều Khê, chỉ là đại quân của Khánh Kỵ chặn ngay lối đi giữa Đông Điều Khê và Lạp Trạch, vừa đúng chỗ cản đường phụ vương quay về Cô Tô thành. Hắn lo cho an nguy của phụ vương, có ý định dẫn quân ra khỏi thành đi cứu viện, thế nhưng…Cô Tô thành là gốc rễ của phụ vương, hắn sao lại không biết điều này, nếu đánh mất cả Cô Tô, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.
Hơn nữa, lại có hai tên tín sứ mang theo bảo kiếm của Hạp Lư quay về, lệnh cho hắn không được trúng kế điệu hổ ly sơn của Khánh Kỵ, cứ thủ chặt Cô Tô thành, tình hình hiện nay hắn chỉ còn mong cho Phù Khái ở Hàn Ấp và quân trấn thủ Ngự Nhi thành kịp thời quay về giải vây cho phụ vương mà thôi.
“Đùng!” lại một tiếng đinh tai nhức óc vang lên, mặt đất rung chuyển hồi lâu mới dứt. Một lúc sau, có người chạy vội vào động trú ẩn dưới chân tường thành, đó là một chàng thanh niên, mũi chim ưng mặt gầy gò, thần thái nghiêm nghị, hai mắt sắc lẻm, bắp tay rắn chắc.
Hắn vội chạy đến bên Phù Sai, chắp tay nói: “Thái tử điện hạ, quân địch đã dừng bắn đá.”
Phù Sai ừ hử một tiếng, bừng tỉnh khỏi suy nghĩ trong đầu, nhìn chàng thanh niên một cái. Người này họ Chuyên tên Nghị, còn trẻ tuổi mà đã giữ chức tư mã Ngô quốc, xếp vào hàng ngũ thượng khanh. Một năm trước hắn hãy còn là một thường dân, ngay cả đất cũng không có ba sào, nhưng phụ thân hắn là Chuyên Chư được Ngũ Tử Tư sử dụng làm thích khách giúp Cơ Quang hành thích Ngô vương Cơ Liêu, trước lúc hành sự phụ thân hắn đưa ra một yêu cầu đó là sau khi thành công, phải phong cho con trai làm thượng khanh. Cơ Quang đồng ý yêu cầu này, Chuyên Chư thích sát Cơ Liêu thành công, Cơ Quang ngồi lên vương vị quả nhiên giữ lời hứa, phong cho con trai của Chuyên Chư làm thượng khanh, giữ chức tư mã Ngô quốc. Chuyên Nghị này cũng giống cha, hết mực trung thành phò trợ cha con Cơ Quang.
Chuyên Nghị còn trẻ, tài năng không có, căn cơ lại thiển cận, tuy giữ chức quan đại tư mã, cai quản binh mã thủy lục quân Ngô, nhưng binh quyền thật sự lại nằm trong tay tướng quốc Ngũ Tử Tư, hắn chỉ là mang danh nghĩa thế thôi. Cũng may là Chuyên Nghị tự biết thân biết phận, hắn hiểu sở trường của hắn chỉ là chút kiếm thuật võ nghệ phụ thân đã truyền dạy, chỉ đủ làm một thị vệ, bắt hắn giữ chức tư mã Ngô quốc là không xứng đáng, nên Chuyên Nghị không có tranh quyền đoạt lợi, vì thế Phù Sai rất coi trọng hắn.
Phù Sai theo sau Chuyên Nghị ra khỏi động ẩn náu, bên ngoài một vết hoang tàn, những ngày này Kinh Lâm ngày nào cũng bắn đá tảng đất nung vào thành, đất đá bên ngoài bị đào sâu ba thước, ngược lại trong thành thì cao thêm ba thước, đá tảng băm nát hoàn toàn khu vực trong phạm vi một trăm bước chân xung quanh tường thành, khắp nơi đều là đất đá vương vãi, vì ngày nào cũng bắn nên cũng không ai đi dọn dẹp, nhìn vào cứ như một tòa thành bị bỏ hoang lâu ngày, muốn đi lại trên đường cũng gặp khó khăn.
Quân ngoài thành cũng phải nghỉ ngơi, cho dù luân phiên nhau thao tác máy bắn đá, mỗi ngày cũng sẽ có những lúc tạm ngừng “không kích”. Không kích vừa dứt, Phù Sai bèn bước lên tường thành, quan sát tình hình quân địch, một khắc cũng không dám lơ là.
Hôm nay Phù Sai lại bước lên tường thành, vịn vào một mảnh tường bị phá hoại dõi mắt ra xa, thấy trong quân của Kinh Lâm cột khói bốc lên cao vút, lại thấy có mười mấy tên đại hán dùng thanh gỗ bự vác ngược mấy con heo mập ú trắng nõn đã cạo sạch lông, vừa reo hò khoái trá vừa khiêng từ ngoài bờ suối vào tận quân doanh.
Phù Sai ngớ người nghĩ ngợi giây lát, đột nhiên nổi giận lôi đình, hai bàn tay đang vịn trên tường thành run lên bần bật.
Một ông chủ mở quán ăn ven đường cầm một ít thức ăn ra phân phát cho bọn chúng, nhìn bộ dạng của chúng một hồi, ông chủ lên tiếng hỏi: “Mấy vị này, ta thấy mấy vị không giống những kẻ đi ăn xin dọc đường, thế sao lại…sao lại thành ra nông nỗi này?”
Mấy người này nghe hỏi vậy thở dài ngao ngán, trong đó có một người trả lời: “Ấy, một lời khó mà nói hết được, mấy người chúng ta vốn là binh lính theo đại vương đi phạt Sở, ai mà ngờ, lúc ở Sở thì đánh trận nào thắng trận nấy, về đến Ngô quốc, lại bị Khánh Kỵ điện hạ đánh cho tan tác.”
Ông chủ kia nghe kể chuyện phấn chấn tinh thần, xung quanh đột nhiên một đám người nhiều chuyện vây lấy bọn người kia, hỏi han đủ thứ: “Nghe nói Khánh Kỵ điện hạ về nước rồi, còn dẫn theo mấy vạn đại quân, cưỡi những con thuyền mọc cánh, có thật không vậy?”
“Nghe nói đại vương bị bại trận? Bây giờ thế nào rồi?”
“Nghe nói…”
Một tên thương binh than thở: “Ấy, chuyện này ấy mà, mọi người chỉ là nghe nói, còn chúng ta đã tận mắt chứng kiến. Chúng ta đi đường bộ về nước, còn đường thủy uốn khúc quanh co, vốn dĩ không thể nào nhanh hơn chúng ta được, thế tại sao mà Khánh Kỵ điện hạ tới trước chúng ta nào? Chính là vì cưỡi loại thuyền lướt đi trên gió đó.”
“Lướt đi trên gió à?” Đám dân đen huyên náo cả lên.
“Còn không phải ư? Ta nghe nói Khánh Kỵ điện hạ năm ngoái bị hành thích ở Trường Giang, từng gặp được tiên nhân, được truyền cho ba quyển thiên thư, nên mới đánh đâu thắng đó, dưới Thiên Mục sơn, mười vạn đại quân của đại vương bị Khánh Kỵ điện hạ thỉnh xuống vật cưỡi của thiên thần là Thần ngưu biết phun lửa, giẫm tanh bành cả năm quân doanh lớn, trận chiến đó, giết hơn quá nửa binh mã của chúng ta đó.”
“Woa! Đó không phải là năm sáu vạn người à?”
“Chứ sao, máu chảy thành sông, máu chảy thành sông luôn đó. Ta nói cho mọi người nghe, vì ta là một thương binh nên Khánh Kỵ điện hạ mới tha mạng cho, ta thấy tận mắt mà, xác chết chất cao từng đống, còn cao hơn cả cán cờ cắm trên chiến xa nữa, thảm thương hết chỗ nói!” Một tên lính nói giọng âm u.
“Vậy bây giờ thế nào rồi? Nếu quả thật Khánh Kỵ điện hạ có thần thánh trợ giúp, sao không trực tiếp đánh chiếm Cô Tô thành?”
“Cái này…cái này là thiên cơ. Ta nói cho mọi người nghe, mọi người đừng nói ra ngoài đó.” Tên thương binh dáo dác sợ sệt nhìn xung quanh xong mới nói tiếp: “Cô Tô thành là hoàng thành, hoàng thành tất nhiên có vương khí, còn có thần linh phù hộ nữa, Khánh Kỵ điện hạ không triệt để đánh bại đại vương, hấp thụ vương khí sẽ không vào được Cô Tô thành, nhưng bên ngoài Cô Tô thành thì Khánh Kỵ điện hạ muốn hô phong hoán vũ, làm gì cũng được hết.”
Đám dân đen tụ tập càng lúc càng đông, người nào người nấy im lặng lắng nghe chăm chú. Tên thương binh cứ thế huyên thuyên: “Đại vương chỉ có nước thua hết trận này đến trận khác thôi, bây giờ đã lui về Đông Điều Khê, bị Khánh Kỵ điện hạ chặn mất đường lui về Cô Tô thành, giang sơn này…Hic! Giang sơn này, khó nói lắm…”
“Nói chuyện đó làm gì nữa, các vị hương thân phụ lão rũ lòng thương, bố thí thêm cho mấy người đáng thương này ít thức ăn nữa đi ạ. Đại vương đã không lo được cho chúng ta rồi, chúng ta mang thương tích đầy mình, cũng không biết còn sống được bao lâu, chỉ mong…có thể gắng gượng quay về quê nhà, gặp mặt phụ mẫu thê nhi một lần…”
Nói đến đây, tên thương binh nghẹn ngào bật khóc.
Đám dân chúng nổi lòng thương hại, ai cũng bố thí tùy theo khả năng của mình. Có người hỏi: “Mấy người quê ở đâu?”
“Ta ở Yểm thành.”
“Ta ở Diên Lăng.”
“Còn ta ở Nam Vũ thành, cám ơn các hương thân phụ lão, thôi không nói tiếp nữa, chúng ta còn phải đi khắp nơi xin chút tiền đi đường để quay về quê nhà, đa tạ các vị có lòng hảo tâm.”
Mấy tên thương binh ra vẻ thương cảm, chắp tay vái lạy đám dân đen vừa bố thí cho chúng, sau đó chống gậy tiếp tục lảo đảo bước đi, bỏ lại đám đông ồn ào đang túm tụm bàn luận ý kiến với nhau.
Mất tên thương binh đi xiên vẹo bước ra lối nhỏ, quay đầu lại thấy không ai bám theo, vội nháy mắt ra hiệu, lại rẽ vào một con đường khác, cùng một màn xin bố thí thức ăn kể lể tình hình chiến sự lại được trình diễn ở một nơi khác…
Trong Cô Tô thành, Phù Sai lo lắng không yên, hắn đã nhận được tin phụ vương bại trận lui về Đông Điều Khê, chỉ là đại quân của Khánh Kỵ chặn ngay lối đi giữa Đông Điều Khê và Lạp Trạch, vừa đúng chỗ cản đường phụ vương quay về Cô Tô thành. Hắn lo cho an nguy của phụ vương, có ý định dẫn quân ra khỏi thành đi cứu viện, thế nhưng…Cô Tô thành là gốc rễ của phụ vương, hắn sao lại không biết điều này, nếu đánh mất cả Cô Tô, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.
Hơn nữa, lại có hai tên tín sứ mang theo bảo kiếm của Hạp Lư quay về, lệnh cho hắn không được trúng kế điệu hổ ly sơn của Khánh Kỵ, cứ thủ chặt Cô Tô thành, tình hình hiện nay hắn chỉ còn mong cho Phù Khái ở Hàn Ấp và quân trấn thủ Ngự Nhi thành kịp thời quay về giải vây cho phụ vương mà thôi.
“Đùng!” lại một tiếng đinh tai nhức óc vang lên, mặt đất rung chuyển hồi lâu mới dứt. Một lúc sau, có người chạy vội vào động trú ẩn dưới chân tường thành, đó là một chàng thanh niên, mũi chim ưng mặt gầy gò, thần thái nghiêm nghị, hai mắt sắc lẻm, bắp tay rắn chắc.
Hắn vội chạy đến bên Phù Sai, chắp tay nói: “Thái tử điện hạ, quân địch đã dừng bắn đá.”
Phù Sai ừ hử một tiếng, bừng tỉnh khỏi suy nghĩ trong đầu, nhìn chàng thanh niên một cái. Người này họ Chuyên tên Nghị, còn trẻ tuổi mà đã giữ chức tư mã Ngô quốc, xếp vào hàng ngũ thượng khanh. Một năm trước hắn hãy còn là một thường dân, ngay cả đất cũng không có ba sào, nhưng phụ thân hắn là Chuyên Chư được Ngũ Tử Tư sử dụng làm thích khách giúp Cơ Quang hành thích Ngô vương Cơ Liêu, trước lúc hành sự phụ thân hắn đưa ra một yêu cầu đó là sau khi thành công, phải phong cho con trai làm thượng khanh. Cơ Quang đồng ý yêu cầu này, Chuyên Chư thích sát Cơ Liêu thành công, Cơ Quang ngồi lên vương vị quả nhiên giữ lời hứa, phong cho con trai của Chuyên Chư làm thượng khanh, giữ chức tư mã Ngô quốc. Chuyên Nghị này cũng giống cha, hết mực trung thành phò trợ cha con Cơ Quang.
Chuyên Nghị còn trẻ, tài năng không có, căn cơ lại thiển cận, tuy giữ chức quan đại tư mã, cai quản binh mã thủy lục quân Ngô, nhưng binh quyền thật sự lại nằm trong tay tướng quốc Ngũ Tử Tư, hắn chỉ là mang danh nghĩa thế thôi. Cũng may là Chuyên Nghị tự biết thân biết phận, hắn hiểu sở trường của hắn chỉ là chút kiếm thuật võ nghệ phụ thân đã truyền dạy, chỉ đủ làm một thị vệ, bắt hắn giữ chức tư mã Ngô quốc là không xứng đáng, nên Chuyên Nghị không có tranh quyền đoạt lợi, vì thế Phù Sai rất coi trọng hắn.
Phù Sai theo sau Chuyên Nghị ra khỏi động ẩn náu, bên ngoài một vết hoang tàn, những ngày này Kinh Lâm ngày nào cũng bắn đá tảng đất nung vào thành, đất đá bên ngoài bị đào sâu ba thước, ngược lại trong thành thì cao thêm ba thước, đá tảng băm nát hoàn toàn khu vực trong phạm vi một trăm bước chân xung quanh tường thành, khắp nơi đều là đất đá vương vãi, vì ngày nào cũng bắn nên cũng không ai đi dọn dẹp, nhìn vào cứ như một tòa thành bị bỏ hoang lâu ngày, muốn đi lại trên đường cũng gặp khó khăn.
Quân ngoài thành cũng phải nghỉ ngơi, cho dù luân phiên nhau thao tác máy bắn đá, mỗi ngày cũng sẽ có những lúc tạm ngừng “không kích”. Không kích vừa dứt, Phù Sai bèn bước lên tường thành, quan sát tình hình quân địch, một khắc cũng không dám lơ là.
Hôm nay Phù Sai lại bước lên tường thành, vịn vào một mảnh tường bị phá hoại dõi mắt ra xa, thấy trong quân của Kinh Lâm cột khói bốc lên cao vút, lại thấy có mười mấy tên đại hán dùng thanh gỗ bự vác ngược mấy con heo mập ú trắng nõn đã cạo sạch lông, vừa reo hò khoái trá vừa khiêng từ ngoài bờ suối vào tận quân doanh.
Phù Sai ngớ người nghĩ ngợi giây lát, đột nhiên nổi giận lôi đình, hai bàn tay đang vịn trên tường thành run lên bần bật.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1-1: Tiết tử
Chương 2: Quyển 1 - 2: Chết đi sống lại
Chương 3: Quyển 1 - 3: Lập kế hoạch trên ngưu xa
Chương 4: Quyển 1 - 4: Mãnh nam Sơn Đông
Chương 5: Quyển 1 - 5: Tử lộ
Chương 6: Quyển 1 - 6: Không hẹn mà gặp
Chương 7: Quyển 1 - 7-1: Hữu mỹ nhất nhân, thanh dương uyển hề.. (1)
Chương 8: Quyển 1 - 8: Lĩnh ngộ
Chương 9: Quyển 1 - 9: Tân sinh
Chương 10: Quyển 1 - 10: Tất thành
Chương 11: Quyển 1 - 11: Du thuyết
Chương 12: Quyển 1 - 12: Hai đại mỹ nhân
Chương 13: Quyển 1 - 13: Tất Thành đệ nhất mỹ nhân
Chương 14: Quyển 1 - 14: Láng giềng đạo chích
Chương 15: Quyển 1 - 15-1: Dựng cờ (1)
Chương 16: Quyển 1 - 16-1: Gia quốc nhất lý (1)
Chương 17: Quyển 1 - 17: Mưu đồ đạo tặc
Chương 18: Quyển 1 - 18: Đối vũ
Chương 19: Quyển 1 - 19: Xuất du
Chương 20: Quyển 1 - 20: Anh đào
Chương 21: Quyển 1 - 21: Đầu hiệu
Chương 22: Quyển 1 - 22: Biếu lễ
Chương 23: Quyển 1 - 23: Đầu hoài
Chương 24: Quyển 1 - 24: Mật nghị
Chương 25: Quyển 1 - 25: Quỷ quyệt
Chương 26: Quyển 1 - 26: Dạ ca (Tiếng hát trong đêm)
Chương 27: Quyển 1 - 27: Dị tâm
Chương 28: Quyển 1 - 28: Phản khách
Chương 29: Quyển 1 - 29: Nghiêm trận
Chương 30: Quyển 1 - 30: Nếu có tình
Chương 31: Quyển 1 - 31: Anh đào
Chương 32: Quyển 1 - 32: Tựa như vô tình
Chương 33: Quyển 1 - 33: Cổ đạo biên
Chương 34: Quyển 1 - 34: Vạn nhân địch
Chương 35: Quyển 1 - 35: Phong phạm hiệp nghĩa
Chương 36: Quyển 1 - 36: Lẽ nào lại như vậy
Chương 37: Quyển 1 - 37: Dục cự hoàn nghênh
Chương 38: Quyển 1 - 38: Ngươi tới ta đi
Chương 39: Quyển 1 - 39: Hổ lớn hổ bé
Chương 40: Quyển 1 - 40: Thế đạo tại tranh
Chương 41: Quyển 1 - 41: Chỉ luận huyết thống
Chương 42: Quyển 1 - 42: Lỗ quốc Tam hoàn
Chương 43: Quyển 1 - 43: Tri lễ đường
Chương 44: Quyển 1 - 44: Thần thương thiệt kiếm*
Chương 45: Quyển 1 - 45: Quý Tôn tính kế
Chương 46: Quyển 1 - 46: Các tự bị chiến*
Chương 47: Quyển 1 - 47: Nhị hoàn mật mưu
Chương 48: Quyển 1 - 48: Thản thành tương kiến
Chương 49: Quyển 1 - 49: Lỗ Quái cư
Chương 50: Quyển 1 - 50: Đề tài vĩnh hằng
Chương 51: Quyển 1 - 51: Nhân chi sơ
Chương 52: Quyển 1 - 52: Hữu nữ Diêu Quang
Chương 53: Quyển 1 - 53: Hùng tính chiến tranh
Chương 54: Quyển 1 - 54: Ước hẹn mười ngày
Chương 55: Quyển 1 - 55: Yến tiệc vui vẻ
Chương 56: Quyển 1 - 56: Đi đường cũng khó
Chương 57: Quyển 1 - 57-1: Tráng sĩ giận dữ (1)
Chương 58: Quyển 1 - 58: Quý tôn tử tư
Chương 59: Quyển 1 - 59-1: Một đêm hoang đường (1)
Chương 60: Quyển 1 - 60: Đêm dò xét Thúc Tôn
Chương 61: Quyển 1 - 61-1: Lần đầu tiếp xúc thân mật (Thượng)
Chương 62: Quyển 1 - 62: Nam nhi tự hữu nam nhi hành
Chương 63: Quyển 1 - 63-1: Sinh thương tiếc (Thượng)
Chương 64: Quyển 1 - 64-1: Dẫn tới 'họa thủy' (Thượng)
Chương 65: Quyển 1 - 65: Uy quá, Công tử quân
Chương 66: Quyển 1 - 66-1: Rút củi dưới đáy nồi (Thượng)
Chương 67: Quyển 1 - 67-1: Sơn vũ dục lai (Thượng)
Chương 68: Quyển 1 - 68-1: Thiên hạ rộn ràng (Thượng)
Chương 69: Quyển 1 - 69-1: Trong tâm bão (Thượng)
Chương 70: Quyển 1 - 70: Nhất tụ Càn khôn
Chương 71: Quyển 1 - 71-1: Thủ đoạn lả lướt (Thượng)
Chương 72: Quyển 1 - 72-1: Đao nhuyễn giết người (Thượng)
Chương 73: Quyển 1 - 73: Nhị nữ tranh phong
Chương 74: Quyển 1 - 74: Nữ nữ chiến tranh
Chương 75: Quyển 1 - 75-1: Thiếu phụ xa tư (Thượng)
Chương 76: Quyển 1 - 76-1: Binh bất yếm trá* (Thượng)
Chương 77: Quyển 1 - 77: Không thể mua danh học đòi làm Bá Vương
Chương 78: Quyển 1 - 78: Ngao cò tranh đấu
Chương 79: Quyển 1 - 79: Dã tính khó thuần
Chương 80: Quyển 1 - 80: Nai con trên vai
Chương 81: Quyển 1 - 81: Thỉnh kiến phu nhân
Chương 82: Quyển 1 - 82: Thỉnh kiến tiểu thư
Chương 83: Quyển 1 - 83: Mỹ nhân sắc sảo
Chương 84: Quyển 1 - 84-1: Đùa giỡn chân tình (Thượng)
Chương 85: Quyển 1 - 85: Đêm bận rộn
Chương 86: Quyển 1 - 86: Kế thâm trầm
Chương 87: Quyển 1 - 87-1: Tứ diện Sở ca* (Thượng)
Chương 88: Quyển 1 - 88: Nam nhi khẳng khái
Chương 89: Quyển 1 - 89-1: Ba gã thợ giày thối (Thượng)
Chương 90: Quyển 1 - 90-1: Rắn và kim thiền (Thượng)
Chương 91: Quyển 1 - 91-1: Chập chờn như thể muôn ngàn sao bay (Thượng)
Chương 92: Quyển 1 - 92-1: Đầu trộm đuôi cướp (Thượng)
Chương 93: Quyển 1 - 93: Âm lệch dương sai
Chương 94: Quyển 1 - 94-1: Dưới ánh trăng (Thượng)
Chương 95: Quyển 1 - 95: Mây đen áp thành người chưa tỉnh
Chương 96: Quyển 1 - 96: Mười bước giết một người
Chương 97: Quyển 1 - 97: Thoát khỏi trùng vây
Chương 98: Quyển 1 - 98: Loạn trong loạn
Chương 99: Quyển 1 - 99: Chém đầu
Chương 100: Quyển 1 - 100: Tráng sĩ
Chương 101: Quyển 1 - 101: Nhất đại gian hùng
Chương 102: Quyển 1 - 102: Trở về
Chương 103: Quyển 1 - 103: Động tình
Chương 104: Quyển 1 - 104: Cơn mưa đúng lúc
Chương 105: Quyển 1 - 105: Âm thầm dội sóng
Chương 106: Quyển 1 - 106-1: Thiếu nữ hoài xuân đến tận chân trời (Thượng)
Chương 107: Quyển 1 - 107: Lừa dối
Chương 108: Quyển 1 - 108: Tiếp tục lừa dối
Chương 109: Quyển 1 - 109: Lại thêm lần nữa
Chương 110: Quyển 1 - 110-1: Có chí thì nên (Thượng)
Chương 111: Quyển 1 - 111-1: Giành ngôi đầu (Thượng)
Chương 112: Quyển 1 - 112: Dẫn dắt từng bước
Chương 113: Quyển 1 - 113: Mỹ nhân kế
Chương 114: Quyển 1 - 114: Nữ nhân tâm, kim đáy bể
Chương 115: Quyển 1 - 115: Loạn cục xôn xao
Chương 116: Quyển 1 - 116: Cuộc sống ở Phí thành
Chương 117: Quyển 1 - 117: Hai đứa trẻ cãi nhau
Chương 118: Quyển 1 - 118: Ô long cứu mỹ nhân
Chương 119: Quyển 1 - 119: Chuyên gia tư vấn tình yêu
Chương 120: Quyển 1 - 120-1: Đại quản sự (Thượng)
Chương 121: Quyển 1 - 121: Tâm tư đẹp tràn đầy cõi lòng
Chương 122: Quyển 1 - 122: Cơn mưa triền miên
Chương 123: Quyển 1 - 123: Cứu anh hùng
Chương 124: Quyển 2 - 124: Lại gặp sự cố
Chương 125: Quyển 2 - 125-1: Khổng Khâu xin đi (Thượng)
Chương 126: Quyển 2 - 126-1: Tâm tư (Thượng)
Chương 127: Quyển 2 - 127-1: Tằng thị kinh hồng chiếu ảnh lai (Thượng)
Chương 128: Quyển 2 - 128-1: Khổng Khâu PK đạo chích (Thượng)
Chương 129: Quyển 2 - 129: Chiêu binh mãi mã
Chương 130: Quyển 2 - 130: Tranh chức tân quân
Chương 131: Quyển 2 - 131: Lý Ước phó ước (Đã hứa là làm)
Chương 132: Quyển 2 - 132: Dã đường vô nhân thì
Chương 133: Quyển 2 - 133: Thanh ca nhất khúc nghê thường vũ
Chương 134: Quyển 2 - 134: Tầm xuân ngộ nhập đào nguyên cảnh
Chương 135: Quyển 2 - 135-1: Tâm can lả lướt (Thượng)
Chương 136: Quyển 2 - 136: Các bộ kỳ thiền
Chương 137: Quyển 2 - 137: Hương thơm vương ngực áo
Chương 138: Quyển 2 - 138: Tranh phong
Chương 139: Quyển 2 - 139: Trần trưởng khanh
Chương 140: Quyển 2 - 140: Dạ phóng hương khuê
Chương 141: Quyển 2 - 141: Minh nguyệt hà chước chước
Chương 142: Quyển 2 - 142: Khúc Phụ tìm Hổ
Chương 143: Quyển 2 - 143: Dương Hổ tặng lễ
Chương 144: Quyển 2 - 144: Điểu vi thực vong (Chim chết vì ăn)
Chương 145: Quyển 2 - 145: Đại xướng song hoàng
Chương 146: Quyển 2 - 146: Xảo thiệt như hoàng
Chương 147: Quyển 2 - 147-1: Đại kế đắc thụ (Thượng)
Chương 148: Quyển 2 - 148: Tân quân phủ lập (Vua mới lên ngôi)
Chương 149: Quyển 2 - 149: Phi Hồ cốc
Chương 150: Quyển 2 - 150-1: Sáng tỏ (Thượng)
Chương 151: Quyển 2 - 151-1: Ân oán tình cừu (Thượng)
Chương 152: Quyển 2 - 152: Trần niên ẩn tình (Ẩn tình năm xưa)
Chương 153: Quyển 2 - 153: Mưu quốc bị mưu thành
Chương 154: Quyển 2 - 154: Mạc mã lệ binh (Thao luyện binh lính)
Chương 155: Quyển 2 - 155: Hỉ nạp Binh thánh
Chương 156: Quyển 2 - 156: Phản Vệ tại tức (Sắp về nước Vệ)
Chương 157: Quyển 2 - 157-1: Đại luận tranh (Thượng)
Chương 158: Quyển 2 - 158-1: Suy nghĩ đêm trăng (Thượng)
Chương 159: Quyển 2 - 159-1: Đồng thuyền cộng độ (Thượng)
Chương 160: Quyển 2 - 160-1: Hồng nhạn bay về phương xa (Thượng)
Chương 161: Quyển 2 - 161-1: Di Đào chi Tử (Thượng)
Chương 162: Quyển 2 - 162: Trở lại nơi đến
Chương 163: Quyển 2 - 163-1: Tình hình khác đằng sau (Thượng)
Chương 164: Quyển 2 - 164-1: Tịch liêu mỹ nhân tâm (Thượng)
Chương 165: Quyển 2 - 165-1: Chính tranh (Thượng)
Chương 166: Quyển 2 - 166-1: Mài gươm soàn soạt (Thượng)
Chương 167: Quyển 2 - 167-1: Mạch ngầm mãnh liệt (Thượng)
Chương 168: Quyển 3 - 168-1: Cực kỳ nguy hiểm (Thượng)
Chương 169: Quyển 3 - 169-1: Lựa chọn (Thượng)
Chương 170: Quyển 3 - 170: Quyết định (Thượng Hạ)
Chương 171: Quyển 3 - 171: Tiên phát chế nhân (Thượng Trung Hạ)
Chương 172: Quyển 3 - 172: Mạng rẻ mạt như kiến (Thượng Trung Hạ)
Chương 173: Quyển 3 - 173: Mưu toan (Thượng Trung Hạ)
Chương 174: Quyển 3 - 174: Lật lọng (Thượng Trung Hạ)
Chương 175: Quyển 3 - 175: Phản kích
Chương 176: Quyển 3 - 176: Trở về Ngải thành (Thượng Trung Hạ)
Chương 177: Quyển 3 - 177: Mật đàm (Thượng Trung Hạ)
Chương 178: Quyển 3 - 178: Trước lúc lên đường (Thượng Trung Hạ)
Chương 179: Quyển 3 - 179: Giao dịch (1-->5)
Chương 180: Quyển 3 - 180: Dẫn hỏa thiêu thân (Thượng Hạ)
Chương 181: Quyển 3 - 181: Yêu hận tình thù
Chương 182: Quyển 3 - 182: Oan gia ngõ hẹp (Thượng Hạ)
Chương 183: Quyển 3 - 183: Đồng chí hướng (Thượng Hạ)
Chương 184: Quyển 3 - 184: Binh phá Dĩnh Đô (Thượng Hạ)
Chương 185: Quyển 3 - 185: Thuyết phục (Thượng Hạ)
Chương 186: Quyển 3 - 186: Thiên hạ náo nhiệt (Thượng Trung Hạ)
Chương 187: Quyển 3 - 187: Trống trận liên hồi (Thượng Trung Hạ)
Chương 188: Quyển 3 - 188: Khói lửa chiến tranh (Thượng Trung Hạ)
Chương 189: Quyển 3 - 189: Cuộc chiến thầm lặng (Thượng Hạ)
Chương 190: Quyển 3 - 190: Loạn thế thiên hạ (Thượng Trung Hạ
Chương 191: Quyển 3 - 191: Sở đô Ngô doanh (Thượng Hạ)
Chương 192: Quyển 3 - 192: Giao chiến (Thượng Hạ)
Chương 193: Quyển 3 - 193: Huyết chiến sa trường (Thượng Hạ)
Chương 194: Quyển 3 - 194: Tiết lộ bí mật (Thượng Hạ)
Chương 195: Quyển 3 - 195: Loạn thế giai nhân (Thượng Hạ)
Chương 196: Quyển 3 - 196-1: Bách Tân hồ (Thượng)
Chương 197: Quyển 3 - 197-1: Đánh úp sau lưng (Thượng)
Chương 198: Quyển 3 - 198-1: Tôn Vũ trổ tài (Thượng)
Chương 199: Quyển 3 - 199-1: Phá nhuệ khí địch (Thượng)
Chương 200: Quyển 3 - 200-1: Đang đêm tập kích (Thượng)
Chương 201: Quyển 3 - 201-1: Tường đồng vách sắt (Thượng)
Chương 202: Quyển 3 - 202-1: Dương Đông kích Tây (Thượng)
Chương 203: Quyển 4 - 203: Mai phục
Chương 204: Quyển 4 - 204-1: Diệt trừ tai mắt (Thượng)
Chương 205: Quyển 4 - 205-1: Cắt đứt tay chân (Thượng)
Chương 206: Quyển 4 - 206-1: Moi gan (Thượng)
Chương 207: Quyển 4 - 207-1: Thừa thắng truy sát (Thượng)
Chương 208: Quyển 4 - 208-1: Tạo lập thanh thế (Thượng)
Chương 209: Quyển 4 - 209-1: Thù trong giặc ngoài (Thượng)
Chương 210: Quyển 4 - 210-1: Viện quân (Thượng)
Chương 211: Quyển 4 - 211-1: Mệt mỏi trốn chạy (Thượng)
Chương 212: Quyển 4 - 212: Tiêu đời (Thượng Hạ)
Chương 213: Quyển 4 - 213: Sứ giả Đông Di (Thượng Hạ)
Chương 214: Quyển 4 - 214: Thích khách (Thượng Hạ)
Chương 215: Quyển 4 - 215: Đại lễ đăng cơ (Thượng Hạ)
Chương 216: Quyển 4 - 216: Bốn vị cô nương (Thượng Hạ)
Chương 217: Quyển 4 - 217: Trí đoạt kiền toại (Thượng Hạ)
Chương 218: Quyển 4 - 218: Công thành chiếm đất (Thượng Hạ)
Chương 219: Quyển 4 - 219: Tôn Vũ trúng kế (Thượng Hạ)
Chương 220: Quyển 4 - 220: Thắng bại chốc lát (Thượng Hạ)
Chương 221: Quyển 4 - 221: Tự thân xuất chinh
Chương 222: Quyển 4 - 222: Người cần đủ hung ác (Thượng Hạ)
Chương 223: Quyển 4 - 223: Cận thân giao chiến (Thượng Hạ)
Chương 224: Quyển 4 - 224: Sinh tử chỉ như sợi chỉ (Thượng Trung Hạ)
Chương 225: Quyển 4 - 225: Có cơ hội (Thượng Hạ)
Chương 226: Quyển 4 - 226: Mưu đồ thôn tính nước Ngô (Thượng Hạ)
Chương 227: Quyển 4 - 227: Cho phép (Thượng Hạ)
Chương 228: Quyển 4 - 228: Chạy trốn (Thượng Hạ)
Chương 229: Quyển 4 - 229: Truy binh (Thượng Hạ)
Chương 230: Quyển 4 - 230: Một đường sinh cơ (Thượng Hạ)
Chương 231: Quyển 4 - 231: Lục mỹ nhân (Thượng Trung Hạ)
Chương 232: Quyển 4 - 232: Trở về tốt đẹp (Thượng Hạ)
Chương 233: Quyển 4 - 233: Diên Lăng quý tử (Thượng Trung Hạ)
Chương 234: Quyển 4 - 234: Binh tới dưới thành
Chương 235: Quyển 4 - 235-1: Thắng làm vua thua làm giặc (1 - 3)
Chương 236: Quyển 4 - 236: Nhập chủ Ngô cung (Thượng - Hạ)
Chương 237: Quyển 4 - 237: Kiến nghị quốc sách (Thượng Trung Hạ)
Chương 238: Quyển 4 - 238: Kiểm kê gia sản (Thượng Hạ)
Chương 239: Quyển 4 - 239: Hậu cung là việc thiên hạ (Thượng Hạ)
Chương 240: Quyển 4 - 240-1: Tình và lý (1 - 4)
Chương 241: Quyển 4 - 241: Công dục thiện kỳ sự (Thượng Trung Hạ)
Chương 242: Quyển 4 - 242: Tuyển hiền nhâm năng (Thượng Hạ)
Chương 243: Quyển 4 - 243: Lưu đày và đi sứ (Thượng Trung Hạ)
Chương 244: Quyển 4 - 244: Ba lần trêu chọc sứ giả (Thượng Hạ)
Chương 245: Quyển 4 - 245: Mỗi người một âm mưu (Thượng Trung Hạ)
Chương 246: Quyển 4 - 246: Cách vào thành của tiểu la lị (Thượng Trung Hạ)
Chương 247: Quyển 5 - 247: Ta không phải lão cá vàng (Thượng Trung Hạ)
Chương 248: Quyển 5 - 248: Mưu đồ thiên hạ (Thượng Trung Hạ)
Chương 249: Quyển 5 - 249: Giáp cốc chi minh (Thượng Trung Hạ)
Chương 250: Quyển 5 - 250: Binh quý thần tốc (Thượng Hạ)
Chương 251: Quyển 5 - 251: Nội chính ngoại giao (Thượng Hạ)
Chương 252: Quyển 5 - 252: Sau mưa tuyết tìm được tung tích người đẹp (Thượng Hạ)
Chương 253: Quyển 5 - 253: Tìm thiếp (Thượng Trung Hạ)
Chương 254: Quyển 5 - 254: Chuẩn bị hôn sự (Thượng Hạ)
Chương 255: Quyển 5 - 255: Binh thánh giải kế (Thượng Trung Hạ)
Chương 256: Quyển 5 - 256: Bất hòa (Thượng Hạ)
Chương 257: Quyển 5 - 257: Khốn cảnh (Thượng Hạ)
Chương 258: Quyển 5 - 258: Đuổi hổ nuốt sói (Thượng Hạ)
Chương 259: Quyển 5 - 259: Song hỷ lâm môn (Thượng Hạ)
Chương 260: Quyển 5 - 260: Đạo làm người... xưa (Thượng Trung Hạ)
Chương 261: Quyển 5 - 261: Giai nhân hẹn gặp (Thượng Hạ)
Chương 262: Quyển 5 - 262: Mưu giả nơi nao (Thượng Hạ)
Chương 263: Quyển 5 - 263: Làm giả hóa thật (Thượng Hạ)
Chương 264: Quyển 5 - 264: Hồng nhan tri kỉ (Thượng Hạ)
Chương 265: Quyển 5 - 265: Thần kiếm ra đời (Thượng Trung Hạ)
Chương 266: Quyển 5 - 266: Mưu phản (Thượng Hạ)
Chương 267: Quyển 5 - 267: Diệt cọp (Thượng Hạ)
Chương 268: Quyển 5 - 268: Nghị sự (Thượng Hạ)
Chương 269: Quyển 5 - 269: Kế hoạch diệt Việt (Thượng Hạ)
Chương 270: Quyển 5 - 270: Đêm tân hôn (Thượng Hạ)
Chương 271: Quyển 5 - 271: Hoàng hậu Quý Doanh (Thượng Trung Hạ)
Chương 272: Quyển 5 - 272: Lấy nhu chế cương (Thượng Trung Hạ)
Chương 273: Quyển 5 - 273: Trừng trị
Chương 274: Quyển 5 - 274: Cá nằm trên thớt
Chương 275: Quyển 5 - 275: Khởi hành (Thượng Hạ)
Chương 276: Quyển 5 - 276: Chiến loạn bắt đầu
Chương 277: Quyển 5 - 277: Đông Di lập quốc (Thượng Hạ)
Chương 278: Quyển 5 - 278: Thiên hạ đại thế
Chương 279: Quyển 5 - 279: Hưng vong (Thượng Trung Hạ)
Chương 280: Quyển 5 - 280: Nam chinh Bắc chiến
Chương 281: Quyển 5 - 281: Mượn đường
Chương 282: Quyển 5 - 282: Đêm dài trằn trọc đợi trời sáng (Thượng Hạ)
Chương 283: Quyển 5 - 283: Tiếng chim lúc rạng đông (Thượng Hạ)
Chương 284: Quyển 5 - 284: Cân quắc (Thượng Trung Hạ)
Chương 285: Quyển 5 - 285: Tiến quân chiếm đóng (Thượng Hạ)
Chương 286: Quyển 5 - 286: Mỗi người tự cào tuyết trước nhà (Thượng Hạ)
Chương 287: Quyển 5 - 287: Không dừng thì không chảy được, không phá thì không xây được (Thượng Hạ)
Chương 288: Quyển 5 - 288: Sở quốc phong vân (Thượng Trung Hạ)
Chương 289: Quyển 5 - 289: Tới tấp xin hàng (Thượng Trung Hạ)
Chương 290: Quyển 5 - 290: Trẫm là thiên tử (Thượng Hạ)
Chương 291: Quyển 5 - 291: Ngô Việt hợp nhất
Chương 292: Quyển 5 - 292: Đại bàng thu cánh chờ phong vân (Thượng Hạ)
Chương 293: Quyển 5 - 293-1: Đi trong đêm (Thượng)
Chương 294: Quyển 5 - 294-1: Đại kết thúc (Thượng)
Không tìm thấy chương nào phù hợp