Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 193: Trừng trị
23:23 - 14.05.2026
4,779 lượt xem
Kia đúng là hai nữ sinh cao trung đã gây gổ với cô bé.
Ngoại trừ hai “đại tỷ” này, vẫn còn hai cô gái nữa, quần áo lố lăng, đầu nhuộm vàng nhuộm đỏ, một trong số đó còn ngậm một điếu thuốc, vành mắt kẻ kiểu mắt gấu mèo. Tay xỏ vào trong túi quần dài rộng như Hanbok, thân thể căng thẳng giật giật, nheo mắt nhìn Phương Do Mỹ, vẻ mặt kia rất giống con sói xấu xa gặp được cừu con.
Cách đó không xa có ba thanh niên tầm 18, 19 tuổi, mặc quần áo kì dị giống nhau, một đứa thì đầu trọc, một đứa thì đeo một cái vòng bạc thật to ở tai, đứa còn lại thì bình thường hơn một chút, nhưng đầu nhuộm một màu vàng rực.
Ba đứa trẻ mới lớn kia đều ngậm thuốc, hi hi ha ha nhìn về phía bên này.
- Đậu móa, con tiểu tiện nhân này bộ dạng đẹp ghê ha, đặc biệt là cặp mắt kia kìa, to thật đấy…
Ngân Nhĩ Hoàn nhìn Phương Do Mỹ, không khỏi ngơ ngác một lúc, sau đó lập tức cợt nhả nói.
- Bổng tử, hay mày lên đi? Bảo mấy cô tiểu Cầm tránh đi một lát?
Tên đầu trọc cười hì hì nói.
Ngân Nhĩ Hoàn lắc đầu, nói:
- Quên đi, anh em ta phải có nghĩa khí, tao là bạn trai của tiểu Cầm rồi, làm vậy không được.
Hai tên tiểu lưu manh nghe vậy giơ ngón cái lên với gã.
- Bổng tử, tao nói này, tiểu Cầm có phải quá kém rồi không, một con gà con như nha đầu trong phim thế này, bốn cô mà không giải quyết được? Lại còn phải gọi mấy anh ra nữa.
Tên tiểu lưu manh tóc vàng không hiểu nói.
- Ai biết được chứ? Tiểu Cầm nói trong nhà con tiểu tiện nhân này rất lắm tiền, sợ lúc đó cô ta gọi người ra hỗ trợ.
- Stop! Có tiền thì sao? Có tiền thì nổi à? Ở khu này, ai dám gây chuyện với bạn anh em chúng ta thì phế ngay nó!
- Đúng đấy, bố đây không quen mấy thằng nhà giàu cao to đẹp trai cứ ra vẻ tinh tướng, ỷ vào mấy đồng tiền dơ bẩn mà cứ đem đi khoe khoang khắp nơi. Hôm nay con nha đầu này không gọi người tới thì bỏ đi, cô ta dám gọi người tới, bố đây liền cắt luôn chân tay kẻ đó.
Tên đầu trọc hung tợn nói. Khí thế ngất trời rồi phun ra một ngụm khói thuốc.
- Chính là… xem ai dám đến.
Ngân Nhĩ Hoàn và tên tóc vàng lưu manh phụ họa theo, bộ dạng rất đắc chí tự mãn, cả con đường cái ta định đoạt coi như ngưu bức thần tình.
Bên kia mái hiên lại không được ôn hòa như vậy, hai vị “ đại tỷ” và hai nữ thanh niên xã hội đen kia vây quanh Phương Do Mỹ, khóe miệng nhếch lên nụ cười ác nghiệt, chậm rãi tới gần.
Phương Do Mỹ lùi về phía sau, nhưng rất nhanh sau đó đã đụng phải tường vây trường học, không thể lui được nữa.
Sắc mặt cô bé tái nhợt, đôi môi hơi nhếch lên, thần sắc trên gương mặt đều tỏ rõ vẻ không phục. Tuy nhiên trong lòng cô bé sớm hối hận trăm ngàn lần, cô không phải hối hận vì đối nghịch với hai vị đại tỷ này, mà điều cô hối hận chính là cô treo máy của Tiêu Phàm quá nhanh, chưa nói tỉ mỉ địa chỉ trường trung học Khải Minh cho Tiêu Phàm, đợi Tiêu Phàm thăm dò được địa chỉ trường trung học Khải Minh mà chạy tới, chỉ sợ cô sớm đã bị làm thịt mất rồi.
Trong lúc này, Phương Do Mỹ bỗng nhớ tới tên “yêu quái” kia.
Nếu hắn ở đây, mấy “ả côn đồ” này đã là cái đinh gì?
Nhưng cô bé tuyệt không khuất phục!
- Tôi cảnh cáo các người, đừng làm chuyện xằng bậy, bằng không mấy người sẽ phải hối hận đấy. Cục công an sẽ bắt mấy người!
Bốn ả từng bước ép sát vào khiến cô bé phẫn nộ hét lên.
Chỉ có điều bản thân cô cũng biết câu nói này không có đủ lực uy h**p. Mấy nữ quái này đoán chừng đều là khách quen của đồn công an. Công an như cục sh*t ấy, không dọa được người.
Lúc này, cứ coi như tấm biển Phương gia được mang đến cũng không làm gì nổi.
Biển chữ vàng của Phương gia chỉ có thể dùng để hù dọa người trong cơ chế cán bộ, mấy ả côn đồ này thì biết nó là cái rắm gì chứ!
Muốn hù dọa mấy ả này, nhất định phải là đại ca đường phố.
- Ha ha, miệng lưỡi vẫn còn cứng nhỉ. Lão nương hôm nay xé nát cái miệng nhỏ của cô, xem cô còn phát ra tiếng lẳng lơ được không!
Tiểu Cầm, chính là một trong hai “ đại tỷ” của đám kia, ước chừng 18,19 tuổi, là học sinh cấp 3, vẻ mặt đầy ý khinh thường, châm chọc nói.
Đại tỷ này không ưa Phương Do Mỹ gương mẫu, xinh đẹp, thành tích học tập tốt, nhà lại có tiền, đi đến đâu cũng được người ta nuông chiều như thiên chi kiêu nữ (con gái cưng của trời). Ngày thường nước giếng không phạm nước sông, nhưng hôm nay dám cả gan lớn mật quản việc của mấy đại tỷ, nếu không cho cô mở mang kiến thức về mấy thủ đoạn của đại tỷ, cô còn tưởng nhà trường này là do nhà cô mở ra.
Chuyện của đại tỷ đây cũng dám quản!
- Cô…lưu manh!
Phương Do Mỹ trợn to mắt, tức giận kêu lên, khuôn mặt lúc đầu còn tái nhợt, trong giây lát biến thành đỏ bừng.
Lớn như vậy rồi, Phương Do Mỹ chưa đụng phải mấy kẻ th* t*c như vậy, đã vậy lại còn là học sinh nữa chứ.
- Cái gì mà “lẳng lơ hay không lẳng lơ”, lời nói như vậy mà cũng có thể nói ra được.
Tiểu Cầm cười nhạt:
- Ô, cô vẫn là thanh thuần ngọc nữ cơ à? Phái thần tượng à? Tôi lưu manh thì sao? Lão nương chơi đùa với đàn ông, so với số người cô gặp còn nhiều hơn. Thế nào? Hâm mộ hả? Hôm nay lão nương giáo huấn cô một chút, cho cô chơi cùng thanh với chả thuần. Chị em, lên, đem con tiểu lẳng lơ này l*t s*ch cho chị, xem cô ra còn dám bức ép ta như vậy nữa không!
Tay vung lên sau đó liền xông tới giằng tóc Phương Do Mỹ.
Mặt khác, ba ả côn đồ kia cũng đồng loạt xông lên.
- Dừng tay, mấy tên lưu manh này…A…
Phương Do Mỹ hét ầm lên, trong âm thanh chứa sự ủy khuất lẫn sự tuyệt vọng.
Kì thực, nơi này cách cửa lớn phòng bảo vệ trường học không xa, đáng tiếc hai vị bảo vệ trường học trên danh nghĩa là bảo an, nhưng thật ra đều đã 50~60 tuổi, là thân thích của lãnh đạo trường học, được chiếu cố tới đây để kiếm miếng cơm.
Mắt thấy mấy đám người tiểu Cầm đánh Phương Do Mỹ, có tâm muốn can thiệp vào, nhưng liếc mắt lại thấy ba tên tiểu lưu manh đứng kia, lại co đầu rụt cổ làm rùa.
Dù sao cũng không phải phát sinh ẩu đả trong trường học, bọn họ cũng mặc kệ.
Ngay trong lúc nguy cấp, một xe Mercedes Benz “ két” một tiếng, đám hỗn loạn kia mới ngừng lại.
Mấy ả côn đồ thèm để ý, ấn Phương Do Mỹ xuống đất, ba chân bốn cẳng lột quần áo của cô, cũng may chất lượng đồng phục Phương Do Mỹ đang mặc không tệ, lại là kiểu dáng Jacket, khá chắc chắn, mấy ả lưu manh kia tạm thời không thể “ l*t s*ch” cô được.
Lúc mới đầu, Phương Do Mỹ còn liều mạng đấm đá phản kháng, nhưng bọn chúng người đông thế mạnh, hơn nữa tuổi cô còn nhỏ, bọn người tiểu Cầm đều đã trưởng thành, thể lực mạnh hơn cô. Tuy nhiên trong lúc đó, Phương Do Mỹ cuộn mình lại, hai tay nắm chặt quần áo, quyết không để mấy ả thực hiện được ý đồ.
Chỉ có điều người cô quá nhỏ yếu, không thể ngăn cản được bao lâu.
Đúng lúc cô bé đang vô cùng ủy khuất thì bỗng nhiên trước mặt sáng ngời, áp lực trên người bỗng biến mất, sau đó chỉ nghe thấy tiếng “ai ôi” liên thanh liền không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên, mấy ả lưu manh ngã trái ngã phải nằm đầy đất.
Tiêu Phàm thản nhiên đứng ở trước mặt cô.
- Thế nào lại thành ra như vậy?
Nhìn thấy cô bé tóc tai bù xù, chật vật không chịu nổi, hai hàng lông mày Tiêu Phàm nhăn lại, cúi người muốn nâng Phương Do Mỹ dậy.
- Này, anh là ai? Dựa vào cái gì đánh người?
- Quất hắn mau!
- Phế hắn!
Không đợi Phương Do Mỹ đứng dậy, Ngân Nhĩ Hoàn, tên đầu trọc và tên tóc vàng, ba tên tiểu lưu manh đã hùng hổ lao đến.
Mới rồi đám người Ngân Nhĩ Hoàn còn hút thuốc, hi hi ha ha chờ kịch vui xem cô gái nhỏ bị l*t s*ch để mở rộng tầm mắt. Không ngờ trong nháy mắt, thế cục liền thay đổi, Tiêu Phàm bay xuống như tướng quân từ trời giáng trần, bọn chúng vẫn chưa kịp hồi phục tinh thần, bốn ả nữ quái đã gục xuống, không đứng dậy nổi. Ba tên tiểu lưu manh lập tức chấn động, giận tím cả mặt mày.
Quả nhiên có tên nhà giàu đẹp trai lái xe sang trọng đến chống đỡ giúp thật.
Không phế tên tiểu tử này đi không được!
Dựa vào nhà có tiền liền giỏi à?
Ở khu này, có tiền không thể quản được, có quyền mới là đạo lý cứng rắn nhất.
Tên lưu manh đầu trọc thậm chí lôi cả dao gấp ra. Cho dù không đâm chết tên tiểu tử này thì cũng phải tặng cho hắn vài nhát dao trên khuôn mặt, cho hắn mặt mày nát bươm, xem về sau còn dám sắt đá nữa hay không!
Tiểu tử ngươi vừa có tiền, vừa có xe sang, nhưng bản mặt đầy hoa, ta không tin còn có con tiểu lẳng lơ nào dám dán vào ngươi nữa.
- Khốn kiếp, đến cho lão tử…ai da…
Ngân Nhĩ Hoàn là kẻ đầu tiên bước tới trước mặt Tiêu Phàm, miệng hét lên hùng hùng hổ hổ, miệng phun nước miếng tứ tung, hướng thẳng một quyền vào mặt Tiêu Phàm. Xem ra tên này và tên tiểu lưu manh đầu trọc cùng một ý nghĩ, không ưa mấy công tử bột lắm tiền, dù thế nào cũng muốn biến chàng công tử này bột thành mặt hoa.
Sau đó chính là một tiếng hét thảm thiết.
Thân thể đơn bạc của Ngân Nhĩ Hoàn bay thẳng lên, văng thật mạnh vào tường vây, ngã xuống đất, mồm rú lên như heo bị chọc tiết, giãy giụa không thể đứng dậy, hai cánh tay mềm nhũn, cũng không còn sức lực, không biết co phải bị gãy rồi hay không nữa.
Người xông lên thứ hai là tên đầu trọc, hàn quang của con dao găm trong tay sáng loáng, hung tợn đâm qua.
Kết cục của tên này so với Ngân Nhĩ Hoàn còn thảm hơn.
Ngân Nhĩ Hoàn chỉ có hai tay bị trật khớp, còn tên đầu trọc thì trực tiếp gãy xương.
Mắt thấy dao găm đâm tới, hai chân Tiêu Phàm vẫn y nguyên tại chỗ, không dịch chuyển, tay duỗi ra bắt lấy cổ tay tên đầu trọc, sau đó âm thanh vỡ vụn của xương gãy liên tiếp vang lên, tên đầu trọc kêu to ngã xuống đất, nước mắt nước mũi đồng loạt tuôn ra, cả cánh tay biến thành hình dạng vặn vẹo kì quái, không biết bị gãy thành mấy đoạn.
Người này tướng mạo hung ác, vừa thấy đã biết là vô cùng ác rồi, hơn nữa còn bất chấp hết thảy, rút dao đâm người. Đúng là loại ác nhân, Tiêu Phàm xuống tay tuyệt không dung tình.
Hiện tại phế đi gã, ngày sau đỡ làm việc ác thương tổn người vô tội, cũng chính là đã đưa bản thân tới đường chết.
Giáo lí Vô Cực Môn nói rõ ràng: trừ ác chính là làm việc thiện.
Đôi chân tên tiểu lưu manh tóc vàng như bị dính cao su, đứng mãi ở một chỗ, vô cùng hoảng sợ nhìn Tiêu Phàm, tuyệt không dám bước lên nửa bước.
Gã vẫn còn chưa hiểu Ngân Nhĩ Hoàn và tên đâu trọc mới lên đã nằm ra kia là chuyện gì.
Tên, tên… công tử bột này là người hay quỷ vậy?
Trong tay Tiêu Phàm cầm dao găm của tên đầu trọc, lạnh lùng nhìn tên tiểu lưu manh tóc vàng, bỗng nhiên vươn hai ngón tay bàn tay phải ra, kẹp mũi dao vào giữa, nhẹ nhàng dùng sức, “ crack” một tiếng, dao găm sắc bén lập tức gãy thành hai mảnh.
Con dao bất ngờ bị bẻ gãy!
Tên tiểu lưu manh tóc vàng chỉ cảm lạnh người thấy đuôi xương cụt hất lên, sắc mặt biến thành trắng bệch, thân hình run rẩy, hai chân như nhũn ra, không kìm nổi quỳ xuống, h* th*n bỗng khô nóng một trận, không thể khống chế nổi một cỗ mùi khai bay ra.
Không ngờ y sợ tới mức tè ra quần.
(*)Hệ thống giáo dục Trung Quốc: cấp sơ trung (tương đương cấp 2, phổ thông cơ sở) có ba lớp : sơ nhất, sơ nhị, sơ tam (tương đương lớp Bảy, Tám, Chín của VN). Tốt nghiệp sơ trung sẽ học tới bậc cao trung (trung học, phổ thông trung học, cấp 3 của VN), cũng có ba năm : cao nhất, cao nhị, cao tam. Tốt nghiệp cao trung có thể thi đại học.
[/CHARGE]
Ngoại trừ hai “đại tỷ” này, vẫn còn hai cô gái nữa, quần áo lố lăng, đầu nhuộm vàng nhuộm đỏ, một trong số đó còn ngậm một điếu thuốc, vành mắt kẻ kiểu mắt gấu mèo. Tay xỏ vào trong túi quần dài rộng như Hanbok, thân thể căng thẳng giật giật, nheo mắt nhìn Phương Do Mỹ, vẻ mặt kia rất giống con sói xấu xa gặp được cừu con.
Cách đó không xa có ba thanh niên tầm 18, 19 tuổi, mặc quần áo kì dị giống nhau, một đứa thì đầu trọc, một đứa thì đeo một cái vòng bạc thật to ở tai, đứa còn lại thì bình thường hơn một chút, nhưng đầu nhuộm một màu vàng rực.
Ba đứa trẻ mới lớn kia đều ngậm thuốc, hi hi ha ha nhìn về phía bên này.
- Đậu móa, con tiểu tiện nhân này bộ dạng đẹp ghê ha, đặc biệt là cặp mắt kia kìa, to thật đấy…
Ngân Nhĩ Hoàn nhìn Phương Do Mỹ, không khỏi ngơ ngác một lúc, sau đó lập tức cợt nhả nói.
- Bổng tử, hay mày lên đi? Bảo mấy cô tiểu Cầm tránh đi một lát?
Tên đầu trọc cười hì hì nói.
Ngân Nhĩ Hoàn lắc đầu, nói:
- Quên đi, anh em ta phải có nghĩa khí, tao là bạn trai của tiểu Cầm rồi, làm vậy không được.
Hai tên tiểu lưu manh nghe vậy giơ ngón cái lên với gã.
- Bổng tử, tao nói này, tiểu Cầm có phải quá kém rồi không, một con gà con như nha đầu trong phim thế này, bốn cô mà không giải quyết được? Lại còn phải gọi mấy anh ra nữa.
Tên tiểu lưu manh tóc vàng không hiểu nói.
- Ai biết được chứ? Tiểu Cầm nói trong nhà con tiểu tiện nhân này rất lắm tiền, sợ lúc đó cô ta gọi người ra hỗ trợ.
- Stop! Có tiền thì sao? Có tiền thì nổi à? Ở khu này, ai dám gây chuyện với bạn anh em chúng ta thì phế ngay nó!
- Đúng đấy, bố đây không quen mấy thằng nhà giàu cao to đẹp trai cứ ra vẻ tinh tướng, ỷ vào mấy đồng tiền dơ bẩn mà cứ đem đi khoe khoang khắp nơi. Hôm nay con nha đầu này không gọi người tới thì bỏ đi, cô ta dám gọi người tới, bố đây liền cắt luôn chân tay kẻ đó.
Tên đầu trọc hung tợn nói. Khí thế ngất trời rồi phun ra một ngụm khói thuốc.
- Chính là… xem ai dám đến.
Ngân Nhĩ Hoàn và tên tóc vàng lưu manh phụ họa theo, bộ dạng rất đắc chí tự mãn, cả con đường cái ta định đoạt coi như ngưu bức thần tình.
Bên kia mái hiên lại không được ôn hòa như vậy, hai vị “ đại tỷ” và hai nữ thanh niên xã hội đen kia vây quanh Phương Do Mỹ, khóe miệng nhếch lên nụ cười ác nghiệt, chậm rãi tới gần.
Phương Do Mỹ lùi về phía sau, nhưng rất nhanh sau đó đã đụng phải tường vây trường học, không thể lui được nữa.
Sắc mặt cô bé tái nhợt, đôi môi hơi nhếch lên, thần sắc trên gương mặt đều tỏ rõ vẻ không phục. Tuy nhiên trong lòng cô bé sớm hối hận trăm ngàn lần, cô không phải hối hận vì đối nghịch với hai vị đại tỷ này, mà điều cô hối hận chính là cô treo máy của Tiêu Phàm quá nhanh, chưa nói tỉ mỉ địa chỉ trường trung học Khải Minh cho Tiêu Phàm, đợi Tiêu Phàm thăm dò được địa chỉ trường trung học Khải Minh mà chạy tới, chỉ sợ cô sớm đã bị làm thịt mất rồi.
Trong lúc này, Phương Do Mỹ bỗng nhớ tới tên “yêu quái” kia.
Nếu hắn ở đây, mấy “ả côn đồ” này đã là cái đinh gì?
Nhưng cô bé tuyệt không khuất phục!
- Tôi cảnh cáo các người, đừng làm chuyện xằng bậy, bằng không mấy người sẽ phải hối hận đấy. Cục công an sẽ bắt mấy người!
Bốn ả từng bước ép sát vào khiến cô bé phẫn nộ hét lên.
Chỉ có điều bản thân cô cũng biết câu nói này không có đủ lực uy h**p. Mấy nữ quái này đoán chừng đều là khách quen của đồn công an. Công an như cục sh*t ấy, không dọa được người.
Lúc này, cứ coi như tấm biển Phương gia được mang đến cũng không làm gì nổi.
Biển chữ vàng của Phương gia chỉ có thể dùng để hù dọa người trong cơ chế cán bộ, mấy ả côn đồ này thì biết nó là cái rắm gì chứ!
Muốn hù dọa mấy ả này, nhất định phải là đại ca đường phố.
- Ha ha, miệng lưỡi vẫn còn cứng nhỉ. Lão nương hôm nay xé nát cái miệng nhỏ của cô, xem cô còn phát ra tiếng lẳng lơ được không!
Tiểu Cầm, chính là một trong hai “ đại tỷ” của đám kia, ước chừng 18,19 tuổi, là học sinh cấp 3, vẻ mặt đầy ý khinh thường, châm chọc nói.
Đại tỷ này không ưa Phương Do Mỹ gương mẫu, xinh đẹp, thành tích học tập tốt, nhà lại có tiền, đi đến đâu cũng được người ta nuông chiều như thiên chi kiêu nữ (con gái cưng của trời). Ngày thường nước giếng không phạm nước sông, nhưng hôm nay dám cả gan lớn mật quản việc của mấy đại tỷ, nếu không cho cô mở mang kiến thức về mấy thủ đoạn của đại tỷ, cô còn tưởng nhà trường này là do nhà cô mở ra.
Chuyện của đại tỷ đây cũng dám quản!
- Cô…lưu manh!
Phương Do Mỹ trợn to mắt, tức giận kêu lên, khuôn mặt lúc đầu còn tái nhợt, trong giây lát biến thành đỏ bừng.
Lớn như vậy rồi, Phương Do Mỹ chưa đụng phải mấy kẻ th* t*c như vậy, đã vậy lại còn là học sinh nữa chứ.
- Cái gì mà “lẳng lơ hay không lẳng lơ”, lời nói như vậy mà cũng có thể nói ra được.
Tiểu Cầm cười nhạt:
- Ô, cô vẫn là thanh thuần ngọc nữ cơ à? Phái thần tượng à? Tôi lưu manh thì sao? Lão nương chơi đùa với đàn ông, so với số người cô gặp còn nhiều hơn. Thế nào? Hâm mộ hả? Hôm nay lão nương giáo huấn cô một chút, cho cô chơi cùng thanh với chả thuần. Chị em, lên, đem con tiểu lẳng lơ này l*t s*ch cho chị, xem cô ra còn dám bức ép ta như vậy nữa không!
Tay vung lên sau đó liền xông tới giằng tóc Phương Do Mỹ.
Mặt khác, ba ả côn đồ kia cũng đồng loạt xông lên.
- Dừng tay, mấy tên lưu manh này…A…
Phương Do Mỹ hét ầm lên, trong âm thanh chứa sự ủy khuất lẫn sự tuyệt vọng.
Kì thực, nơi này cách cửa lớn phòng bảo vệ trường học không xa, đáng tiếc hai vị bảo vệ trường học trên danh nghĩa là bảo an, nhưng thật ra đều đã 50~60 tuổi, là thân thích của lãnh đạo trường học, được chiếu cố tới đây để kiếm miếng cơm.
Mắt thấy mấy đám người tiểu Cầm đánh Phương Do Mỹ, có tâm muốn can thiệp vào, nhưng liếc mắt lại thấy ba tên tiểu lưu manh đứng kia, lại co đầu rụt cổ làm rùa.
Dù sao cũng không phải phát sinh ẩu đả trong trường học, bọn họ cũng mặc kệ.
Ngay trong lúc nguy cấp, một xe Mercedes Benz “ két” một tiếng, đám hỗn loạn kia mới ngừng lại.
Mấy ả côn đồ thèm để ý, ấn Phương Do Mỹ xuống đất, ba chân bốn cẳng lột quần áo của cô, cũng may chất lượng đồng phục Phương Do Mỹ đang mặc không tệ, lại là kiểu dáng Jacket, khá chắc chắn, mấy ả lưu manh kia tạm thời không thể “ l*t s*ch” cô được.
Lúc mới đầu, Phương Do Mỹ còn liều mạng đấm đá phản kháng, nhưng bọn chúng người đông thế mạnh, hơn nữa tuổi cô còn nhỏ, bọn người tiểu Cầm đều đã trưởng thành, thể lực mạnh hơn cô. Tuy nhiên trong lúc đó, Phương Do Mỹ cuộn mình lại, hai tay nắm chặt quần áo, quyết không để mấy ả thực hiện được ý đồ.
Chỉ có điều người cô quá nhỏ yếu, không thể ngăn cản được bao lâu.
Đúng lúc cô bé đang vô cùng ủy khuất thì bỗng nhiên trước mặt sáng ngời, áp lực trên người bỗng biến mất, sau đó chỉ nghe thấy tiếng “ai ôi” liên thanh liền không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên, mấy ả lưu manh ngã trái ngã phải nằm đầy đất.
Tiêu Phàm thản nhiên đứng ở trước mặt cô.
- Thế nào lại thành ra như vậy?
Nhìn thấy cô bé tóc tai bù xù, chật vật không chịu nổi, hai hàng lông mày Tiêu Phàm nhăn lại, cúi người muốn nâng Phương Do Mỹ dậy.
- Này, anh là ai? Dựa vào cái gì đánh người?
- Quất hắn mau!
- Phế hắn!
Không đợi Phương Do Mỹ đứng dậy, Ngân Nhĩ Hoàn, tên đầu trọc và tên tóc vàng, ba tên tiểu lưu manh đã hùng hổ lao đến.
Mới rồi đám người Ngân Nhĩ Hoàn còn hút thuốc, hi hi ha ha chờ kịch vui xem cô gái nhỏ bị l*t s*ch để mở rộng tầm mắt. Không ngờ trong nháy mắt, thế cục liền thay đổi, Tiêu Phàm bay xuống như tướng quân từ trời giáng trần, bọn chúng vẫn chưa kịp hồi phục tinh thần, bốn ả nữ quái đã gục xuống, không đứng dậy nổi. Ba tên tiểu lưu manh lập tức chấn động, giận tím cả mặt mày.
Quả nhiên có tên nhà giàu đẹp trai lái xe sang trọng đến chống đỡ giúp thật.
Không phế tên tiểu tử này đi không được!
Dựa vào nhà có tiền liền giỏi à?
Ở khu này, có tiền không thể quản được, có quyền mới là đạo lý cứng rắn nhất.
Tên lưu manh đầu trọc thậm chí lôi cả dao gấp ra. Cho dù không đâm chết tên tiểu tử này thì cũng phải tặng cho hắn vài nhát dao trên khuôn mặt, cho hắn mặt mày nát bươm, xem về sau còn dám sắt đá nữa hay không!
Tiểu tử ngươi vừa có tiền, vừa có xe sang, nhưng bản mặt đầy hoa, ta không tin còn có con tiểu lẳng lơ nào dám dán vào ngươi nữa.
- Khốn kiếp, đến cho lão tử…ai da…
Ngân Nhĩ Hoàn là kẻ đầu tiên bước tới trước mặt Tiêu Phàm, miệng hét lên hùng hùng hổ hổ, miệng phun nước miếng tứ tung, hướng thẳng một quyền vào mặt Tiêu Phàm. Xem ra tên này và tên tiểu lưu manh đầu trọc cùng một ý nghĩ, không ưa mấy công tử bột lắm tiền, dù thế nào cũng muốn biến chàng công tử này bột thành mặt hoa.
Sau đó chính là một tiếng hét thảm thiết.
Thân thể đơn bạc của Ngân Nhĩ Hoàn bay thẳng lên, văng thật mạnh vào tường vây, ngã xuống đất, mồm rú lên như heo bị chọc tiết, giãy giụa không thể đứng dậy, hai cánh tay mềm nhũn, cũng không còn sức lực, không biết co phải bị gãy rồi hay không nữa.
Người xông lên thứ hai là tên đầu trọc, hàn quang của con dao găm trong tay sáng loáng, hung tợn đâm qua.
Kết cục của tên này so với Ngân Nhĩ Hoàn còn thảm hơn.
Ngân Nhĩ Hoàn chỉ có hai tay bị trật khớp, còn tên đầu trọc thì trực tiếp gãy xương.
Mắt thấy dao găm đâm tới, hai chân Tiêu Phàm vẫn y nguyên tại chỗ, không dịch chuyển, tay duỗi ra bắt lấy cổ tay tên đầu trọc, sau đó âm thanh vỡ vụn của xương gãy liên tiếp vang lên, tên đầu trọc kêu to ngã xuống đất, nước mắt nước mũi đồng loạt tuôn ra, cả cánh tay biến thành hình dạng vặn vẹo kì quái, không biết bị gãy thành mấy đoạn.
Người này tướng mạo hung ác, vừa thấy đã biết là vô cùng ác rồi, hơn nữa còn bất chấp hết thảy, rút dao đâm người. Đúng là loại ác nhân, Tiêu Phàm xuống tay tuyệt không dung tình.
Hiện tại phế đi gã, ngày sau đỡ làm việc ác thương tổn người vô tội, cũng chính là đã đưa bản thân tới đường chết.
Giáo lí Vô Cực Môn nói rõ ràng: trừ ác chính là làm việc thiện.
Đôi chân tên tiểu lưu manh tóc vàng như bị dính cao su, đứng mãi ở một chỗ, vô cùng hoảng sợ nhìn Tiêu Phàm, tuyệt không dám bước lên nửa bước.
Gã vẫn còn chưa hiểu Ngân Nhĩ Hoàn và tên đâu trọc mới lên đã nằm ra kia là chuyện gì.
Tên, tên… công tử bột này là người hay quỷ vậy?
Trong tay Tiêu Phàm cầm dao găm của tên đầu trọc, lạnh lùng nhìn tên tiểu lưu manh tóc vàng, bỗng nhiên vươn hai ngón tay bàn tay phải ra, kẹp mũi dao vào giữa, nhẹ nhàng dùng sức, “ crack” một tiếng, dao găm sắc bén lập tức gãy thành hai mảnh.
Con dao bất ngờ bị bẻ gãy!
Tên tiểu lưu manh tóc vàng chỉ cảm lạnh người thấy đuôi xương cụt hất lên, sắc mặt biến thành trắng bệch, thân hình run rẩy, hai chân như nhũn ra, không kìm nổi quỳ xuống, h* th*n bỗng khô nóng một trận, không thể khống chế nổi một cỗ mùi khai bay ra.
Không ngờ y sợ tới mức tè ra quần.
(*)Hệ thống giáo dục Trung Quốc: cấp sơ trung (tương đương cấp 2, phổ thông cơ sở) có ba lớp : sơ nhất, sơ nhị, sơ tam (tương đương lớp Bảy, Tám, Chín của VN). Tốt nghiệp sơ trung sẽ học tới bậc cao trung (trung học, phổ thông trung học, cấp 3 của VN), cũng có ba năm : cao nhất, cao nhị, cao tam. Tốt nghiệp cao trung có thể thi đại học.
[/CHARGE]
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Răng báo
Chương 2: 2: Ô dương mộc
Chương 3: 3: Cảm giác kỳ lạ
Chương 4: 4: Đại hội giao dịch
Chương 5: 5: Đặng thông thiên
Chương 6: 6: Thiên hạ chí dương thứ hai
Chương 7: 7: Phương thuốc
Chương 8: 8: Cướp bóc
Chương 9: 9: Ân nhân cứu mạng
Chương 10: 10: Trường sinh thiên
Chương 11: 11: Đại hào môn
Chương 12: 12: Điềm xấu xuất hiện
Chương 13: 13: Dương thọ đã tận
Chương 14: 14: Âm mưu
Chương 15: 15: Đế vương chi tương
Chương 16: 16: Tây Nam đại hung
Chương 17: 17: Truyền nhân Tử Vi Đấu Sổ
Chương 18: 18: Có thiên tử mệnh vô chí tôn tướng
Chương 19: 19: Thọ mạch
Chương 20: 20: Thâu vương chi vương (vua trộm)
Chương 21: 21: Tuyết vực đao vương
Chương 22: 22: Mèo mun lớn
Chương 23: 23: Trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn!
Chương 24: 24: Thảo nguyên đáng sợ
Chương 25: 25: Phong thủy của tổ trạch (nhà tổ)
Chương 26: 26: Phần mộ tổ tiên thay đổi kinh hoàng
Chương 27: 27: Phong thủy sát trận
Chương 28: 28: Dịch dung
Chương 29: 29: Đập đổ làm lại
Chương 30: 30: Kinh động đến long mạch?
Chương 31: 31: Hỗn độn chu thiên đại trận
Chương 32: 32: Trời phạt
Chương 33: 33: Hai vị lão gia
Chương 34: 34: Bệnh của ông nội sẽ khá hơn!
Chương 35: 35: Tắm gội trai giới
Chương 36: 36: Huyết tương thuật (thượng)
Chương 37: 37: Huyết tương thuật (hạ)
Chương 38: 38: Thất tinh trà liêu
Chương 39: 39: Giao dịch
Chương 40: 40: Cực bắc chi địa
Chương 41: 41: Săn bắt gấu đen
Chương 42: 42: Vũ khí lạnh trình độ cao
Chương 43: 43: Thủ Sơn Khuyễn bỗng nhiên nổi điên
Chương 44: 44: Không thể tưởng tượng nổi
Chương 45: 45: Cuối cùng có phải là người hay không?
Chương 46: 46: Phá đám một lần nữa, ta sẽ phế ngươi!
Chương 47: 47: Điếu thần (Câu cá thần)
Chương 48: 48: Xá lợi linh ngư
Chương 49: 49: Cao thủ câu cá chân chính
Chương 50: 50: Giàu sang hai kiếp
Chương 51: 51: Văn điên, võ điên
Chương 52: 52: Tuyết oa oa
Chương 53: 53: Ma Thần trong đêm
Chương 54: 54: Người quái dị làm chuyện quái dị
Chương 55: 55: Lão già quái đản
Chương 56: 56: Đạo câu cá có năm cảnh giới
Chương 57: 57: Đầm nước sâu lạnh lẽo dưới thác nước
Chương 58: 58: Tinh linh trong nước
Chương 59: 59: Ma điếu tái thế
Chương 60: 60: Tử vi phi tinh trận
Chương 61: 61: Linh dược
Chương 62: 62: Mượn gió bẻ măng
Chương 63: 63: Móa! Lại chơi chiêu này!
Chương 64: 64: Nữ phi tặc và phiền toái lớn
Chương 65: 65: Nhị ca
Chương 66: 66: Hồ lô hắc ngọc
Chương 67: 67: Lời trách mắng của cha
Chương 68: 68: Không có lựa chọn nào khác
Chương 69: 69: Ngũ hành tiếp dẫn trận
Chương 70: 70: Lấy thiên tử mệnh ứng kiếp
Chương 71: 71: Bán độ nhi kích
Chương 72: 72: Đấu pháp
Chương 73: 73: Trời phạt
Chương 74: 74: Thất bại trong gang tấc
Chương 75: 75: Nữ hoàng bóng đêm - Tóc vàng mắt xanh
Chương 76: 76: Gặp qua người điên cuồng, nhưng chưa thấy qua người điên cuồng như vậy!
Chương 77: 77: Đánh gục
Chương 78: 78: Một quyền oai
Chương 79: 79: Tiêu đại thiếu
Chương 80: 80: Thương càng thêm thương
Chương 81: 81: Viễn đông chi hổ
Chương 82: 82: Người phụ nữ của tôi
Chương 83: 83: Tiêu lão gia bình phục
Chương 84: 84: Đại tông đỉnh
Chương 85: 85: Quy tắc của Văn nhị thái gia
Chương 86: 86: Dạ xoa thăm dò đại dương
Chương 87: 87: Nhị sư huynh
Chương 88: 88: Phiền toái lớn
Chương 89: 89: Hồng trần tướng
Chương 90: 90: Tặng thuốc
Chương 91: 91: Lại thôi diễn huyết tương
Chương 92: 92: Hồng trần đại kiếp
Chương 93: 93: Ẩn cư ở thâm sơn
Chương 94: 94: Gặp lại đao vương
Chương 95: 95: Tính nhầm
Chương 96: 96: Giải độc
Chương 97: 97: Võ mồm dẫn đến chuyện binh đao
Chương 98: 98: Đặng Thông Thiên xảy ra chuyện
Chương 99: 99: Đoàn tiểu vương gia
Chương 100: 100: Giáo huấn
Chương 101: 101: Đại Bào ca
Chương 102: 102: Quan hệ bà con bạn bè của Đoàn gia ở Thiên Nam
Chương 103: 103: Đại tỷ
Chương 104: 104: Mục tiêu đã định
Chương 105: 105: Diệp đại thiếu
Chương 106: 106: Dặn dò của Tiêu lão đại
Chương 107: 107: Tửu thần
Chương 108: 108: Đấu rượu (thượng)
Chương 109: 109: Đấu rượu (trung)
Chương 110: 110: Đấu rượu (hạ)
Chương 111: 111: Tay chơi khác người
Chương 112: 112: Ager lena đang nói xạo
Chương 113: 113: Lục gia
Chương 114: 114: Hành trình phía trước của Tiêu Thiên
Chương 115: 115: Thứ trưởng Lục
Chương 116: 116: Y thuật cao minh
Chương 117: 117: Nguyên nhân bệnh
Chương 118: 118: Trấn sát
Chương 119: 119: Có qua có lại mới toại lòng nhau
Chương 120: 120: Lang quân thanh tú
Chương 121: 121: Tiêu nhị ca bướng bỉnh
Chương 122: 122: Nhân tài kiệt suất trong giới đồ cổ
Chương 123: 123: Di vật của Vạn thọ đế quân
Chương 124: 124: Pháp khí sống
Chương 125: 125: Bút tích thật của Đường Dần
Chương 126: 126: Thiên nhãn Tống tam ca
Chương 127: 127: Có mắt không thấy núi Thái Sơn
Chương 128: 128: Dương Minh tiên sinh
Chương 129: 129: Đại Đương gia của “Yên Chi xã”
Chương 130: 130: Đệ nhất nữ ma đầu
Chương 131: 131: Ghen
Chương 132: 132: Nhất kiếm phong tình, nhất mạt yên chi hồng
Chương 133: 133: Cẩu vương
Chương 134: 134: Trường đấu chó
Chương 135: 135: Cơ khinh sa
Chương 136: 136: Tiểu nha đầu
Chương 137: 137: Đặt cược
Chương 138: 138: Diệp đại thiếu muốn báo thù
Chương 139: 139: Tiêu nhị ca, có người muốn lấy túi tiền của ngươi
Chương 140: 140: Sáu triệu ngoài trận
Chương 141: 141: Chó ngao Tây Tạng chân chính
Chương 142: 142: Sát tinh
Chương 143: 143: Không có chó, ta có mèo
Chương 144: 144: Làm mèo thì làm mèo, ta không để bụng
Chương 145: 145: Tại sao lại có thể như vậy?
Chương 146: 146: Đại ca
Chương 147: 147: Phi vũ liên hoàn thất tuyệt trảm
Chương 148: 148: Mưa gió sắp đến
Chương 149: 149: Mua nhà
Chương 150: 150: Khách quý
Chương 151: 151: Oan gia nên giải không nên kết
Chương 152: 152: Cầu viện
Chương 153: 153: Con mắt tinh tường
Chương 154: 154: Quê mùa
Chương 155: 155: Điềm báo cực hung
Chương 156: 156: Tai nạn xe cộ
Chương 157: 157: Lời mời
Chương 158: 158: Anh suy đoán một chút, khi nào thì tôi gặp xui xẻo?
Chương 159: 159: Anh là yêu quái
Chương 160: 160: Có loại chuyện này sao?
Chương 161: 161: Địch trong tối, ta ngoài sáng
Chương 162: 162: Ý nghĩa chân chính của tướng mệnh
Chương 163: 163: Thiên nam vương
Chương 164: 164: Đắn đo?
Chương 165: 165: Săn bắt
Chương 166: 166: Sát thủ độc hành
Chương 167: 167: Dị tộc
Chương 168: 168: Đua xe
Chương 169: 169: Giao hàng tận nơi
Chương 170: 170: Vòng tròn bên ngoài
Chương 171: 171: Mạn Thiến tiên sinh
Chương 172: 172: Thiên nhân tương
Chương 173: 173: Nhất Diệp phiêu linh, thiên nhai cô vũ!
Chương 174: 174: Giang đạo minh
Chương 175: 175: Kế hoạch của Vu Vương
Chương 176: 176: Khiêu khích tôi, đối với các người không có bất kỳ lợi ích gì
Chương 177: 177: Uy hiếp
Chương 178: 178: Đừng hối hận
Chương 179: 179: Ra tay trước chiếm lợi thế
Chương 180: 180: Anjelina xảy ra chuyện rồi
Chương 181: 181: Sào huyệt
Chương 182: 182: Nhìn nhầm
Chương 183: 183: Vô cùng bất thường
Chương 184: 184: Đàm phán
Chương 185: 185: Sự thần kỳ của võ thuật Phương Đông
Chương 186: 186: Uyển Thiên Thiên có lẽ gặp phải phiền toái rồi
Chương 187: 187: Tiêu tiên sinh, ngài thắng rồi!
Chương 188: 188: Cô tự do rồi!
Chương 189: 189: Hoa viên không trung
Chương 190: 190: Thiên thủ Ngọc Quan Âm, đoạt mệnh Yên Chi Hồng
Chương 191: 191: Đối thủ thực sự
Chương 192: 192: Ức hiếp
Chương 193: 193: Trừng trị
Chương 194: 194: Quá mất mặt!
Chương 195: 195: Ngang ngược
Chương 196: 196: Gây sự
Chương 197: 197: Thổ bá vương
Chương 198: 198: Dọa không chết ngươi được!
Chương 199: 199: Giấu diếm
Chương 200: 200: Khốn đốn vì tình
Chương 201: 201: Tán thành
Chương 202: 202: Thay đổi tầng nhân sự cấp cao
Chương 203: 203: Em sẽ chờ anh
Chương 204: 204: Tiệc xã giao
Chương 205: 205: Trốn tránh
Chương 206: 206: Cô muốn học à? Tôi dạy cô nhé!
Chương 207: 207: Có tướng chí tôn, nhưng không có mệnh thiên tử
Chương 208: 208: Giờ hợi canh ba, gặp tài hóa thủy!
Chương 209: 209: Mọi người đều không tin? Tôi tin!
Chương 210: 210: Kích thích trí tò mò
Chương 211: 211: Nội đình ngoại đình
Chương 212: 212: Nói đều trúng
Chương 213: 213: Ý không ở trong lời
Chương 214: 214: Pháp duyên của mỗi người
Chương 215: 215: Vị cứu tinh lớn
Chương 216: 216: Bọn bịp bợm giang hồ, hại không ít người
Chương 217: 217: Ông vua không ngai
Chương 218: 218: Tiêu Nhị thiếu gia xuống ruộng cấy mạ
Chương 219: 219: Mượn hồng phúc (Thượng)
Chương 220: 220: Mượn hồng phúc (Hạ)
Chương 221: 221: Chuyển vận
Chương 222: 222: Đồ ăn chay
Chương 223: 223: Có tin tức của Uyển Thiên Thiên rồi
Chương 224: 224: Đuổi giết trong hoang dã
Chương 225: 225: Báu vật vô giá
Chương 226: 226: Thiên diện quan âm thiên biến thủ
Chương 227: 227: Lực cắn nuốt
Chương 228: 228: Trọng thương
Chương 229: 229: Lấy chân nguyên của tôi để chữa cho cô
Chương 230: 230: Vu Thánh phương Nam
Chương 231: 231: Ninja Nhật Bản và thần xạ thủ
Chương 232: 232: Chữa thương
Chương 233: 233: Diệp Vương đích thân ra tay
Chương 234: 234: Kẻ địch cực kì lớn mạnh
Chương 235: 235: Cùng hợp tác
Chương 236: 236: Hắc Lân là mèo cái
Chương 237: 237: Tay súng độc hành bị thương nặng
Chương 238: 238: Ngọn nguồn
Chương 239: 239: Câu đố của cổ nhân
Chương 240: 240: Phản ứng kỳ lạ của Huyền Giáp
Chương 241: 241: Pháp khí bổn mạng
Chương 242: 242: Giản sử phát triển pháp thuật
Chương 243: 243: Lòng dạ đàn bà
Chương 244: 244: Hơi thở quen thuộc
Chương 245: 245: Hà Đồ Âm Dương ngũ tuyệt trận
Chương 246: 246: Hà Lạc Âm Dương phái
Chương 247: 247: Diệp Vương vì sao không ra tay?
Chương 248: 248: Ba người
Chương 249: 249: Hai người sống chung à?
Chương 250: 250: Phiền não của Trần Dương
Chương 251: 251: Thày trò
Chương 252: 252: Nữ tiến sĩ tuổi trẻ tài cao
Chương 253: 253: Yêu cầu quá đáng
Chương 254: 254: Thiên tài
Chương 255: 255: Đính hôn
Chương 256: 256: Yến tiệc
Chương 257: 257: Giáo sư Cao kiêu ngạo
Chương 258: 258: Chứng nhiệt hay chứng hàn?
Chương 259: 259: Linh nghiệm như thần
Chương 260: 260: Bạn gái của anh Tiêu Phàm chính là cháu
Chương 261: 261: Bàn bạc
Chương 262: 262: Lo âu của Văn nhị thái gia
Chương 263: 263: Chủ tiệc
Chương 264: 264: Người hòa giải
Chương 265: 265: Thế lực thứ ba
Chương 266: 266: Thế cục không lạc quan
Chương 267: 267: Phương Do Mỹ gặp chuyện lớn
Chương 268: 268: Quan hệ phức tạp, nhập nhằng không rõ
Chương 269: 269: Tai ương lao ngục
Chương 270: 270: Một kiếp đổi một kiếp
Chương 271: 271: Câu lạc bộ Kim Kiều
Chương 272: 272: Trận chiến lớn
Chương 273: 273: Côn đồ
Chương 274: 274: Giết ông cũng không khó
Chương 275: 275: Đáng giết phải giết, đáng bắn phải bắn
Chương 276: 276: Ngươi còn xem ta là đại ca sao?
Chương 277: 277: Đều bị kinh động cả rồi
Chương 278: 278: Thái độ của Phương Lê
Chương 279: 279: Họa phúc vô thường
Chương 280: 280: Vợ kế
Chương 281: 281: Cô cháu Tiết gia
Chương 282: 282: Nguyên khí đại hư?
Chương 283: 283: Nói thẳng
Chương 284: 284: Theo như yêu cầu
Chương 285: 285: Phương thuốc khó coi
Chương 286: 286: Phương thuốc trừ bệnh
Chương 287: 287: Trại tạm giam
Chương 288: 288: Diêm đại sư
Chương 289: 289: Cạn kiệt
Chương 290: 290: Khoa học giải thích
Chương 291: 291: Rùa bạch ngọc
Chương 292: 292: Quẻ tượng
Chương 293: 293: Chỉ dẫn
Chương 294: 294: Đồ rơi vãi
Chương 295: 295: Thiên bảo trai
Chương 296: 296: Lang tổng
Chương 297: 297: Cự hán
Chương 298: 298: Người khách thần bí
Chương 299: 299: Không nể mặt
Chương 300: 300: Đặc sản địa phương chính thống
Chương 301: 301: Kim cương vũ
Chương 302: 302: Đại hội giám bảo
Chương 303: 303: Gặp lại Lang tổng
Chương 304: 304: Điều tra tập đoàn khai thác mỏ Dương Quan
Chương 305: 305: Giác quan thứ sáu
Chương 306: 306: Không phải tộc ta, tâm tất dị!
Chương 307: 307: Dung thiên tổ sư
Chương 308: 308: Có mắt mà không thấy Thái Sơn
Chương 309: 309: Sĩ diện
Chương 310: 310: Đấu giá
Chương 311: 311: Tặng cho cô ấy
Chương 312: 312: Cổ vật thời nhà Hán trị giá hai ngàn đồng
Chương 313: 313: Tăng giá
Chương 314: 314: Giá trên trời
Chương 315: 315: Giành được bảo vật
Chương 316: 316: Xin ta đi!
Chương 317: 317: Phiền phức lớn
Chương 318: 318: Không biết trời cao đất dày
Chương 319: 319: Đại phi
Chương 320: 320: Pháp tướng luân hồi
Chương 321: 321: Bí mật bình bát
Chương 322: 322: Nhất đại chí tôn
Chương 323: 323: Nơi thất sát
Chương 324: 324: Sờ cốt
Chương 325: 325: Thập Tam chân nhân và chân mệnh thiên tử
Chương 326: 326: Thiên Vương đan
Chương 327: 327: Năm năm dương thọ
Chương 328: 328: Thất Tinh xung sát
Chương 329: 329: Càn Khôn lục hợp trận
Chương 330: 330: Mục tiêu xuất hiện
Chương 331: 331: Sứ giả Thanh Phong
Chương 332: 332: Hợp trận
Chương 333: 333: Lục đạo pháp tướng
Chương 334: 334: Chủ nhân nhà ta muốn gặp ngươi
Chương 335: 335: Giết người vì nghiệp
Chương 336: 336: Kẻ để lộ bí mật
Chương 337: 337: Duyên phận
Chương 338: 338: Hợp hoan
Chương 339: 339: Cảnh sát hình sự quốc tế
Không tìm thấy chương nào phù hợp