Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 149: Thì ra là hắn giở trò sau lưng
Trong phòng ngủ, ánh sáng đèn nhỏ màu vàng quất khô héo bao trùm lên đôi vai vạm vỡ của người đàn ông.
Sanh Tiêu áp sát mặt lên gối đầu, nước mắt không ngừng tuôn ra, nóng hổi, từng nhát cắt lên những vết thương chồng chất và trái tim mệt mỏi đến vô lực của cô. Mạch Sanh Tiêu muốn cười nhưng ngay cả sức lực để nâng khóe miệng lên cũng không có. Cô xòe bàn tay ra che miệng lại, tiếng khóc đang dần dần yếu đi lại vang vọng khắp trong phòng, như một con thú nhỏ đã bị trọng thương, khiến lòng người bi thống đến thảm thiết.
Người đàn ông ngồi vào chỗ của mình tại mép giường, bàn tay vén mái tóc bị nước mắt thấm ướt ra.
Mạch Sanh Tiêu cầm lấy ngón tay thon dài của hắn, nhìn thấy bàn tay này, hình như đã tới mấy đời không được thấy.
Hai người đan chặt mười ngón tay vào nhau.
"Nói cho tôi biết, tôi không phải là đang nằm mơ.” Mạch Sanh Tiêu thanh âm tràn trề cầu khẩn, cô cảm thấy đây chỉ là mơ, cô sợ nếu tỉnh lại thì sẽ không còn được thế này nữa.
Người đàn ông giữ chặt ngón tay của Sanh Tiêu, đầu ngón tay cọ nhẹ lên má cô: "Em gặp phải cơn ác mộng, bây giờ mở mắt ra, anh ở đây.”
Mạch Sanh Tiêu nước mắt chảy trôi trong tóc đen nhánh. Sau khi ba mẹ chết, cô thiết yếu học được chính là độc lập. Một đôi vai gầy yếu chống đỡ cho mình và hy vọng của chị. Cô vẫn kiêu ngạo khi tay phải bị phế, dù phải sống thật giống như con kiến, cô vẫn cảm thấy ngay cả khi trên đỉnh đầu mà một mảnh mấy đen, cô cũng có thể đẩy chúng ra để nhìn ánh trăng sáng. Sanh Tiêu đôi mắt sưng đỏ, cho đến khi Duật Tôn bị bắt, sự thật bức đến trước mặt, cô mới giật mình nhận ra, hai tay của cô nhỏ như vậy, hoàn toàn không chống đỡ được thứ gì.
Mạch Sanh Tiêu đưa tay của người đàn ông kề sát vào mặt mình, khuỷu tay cô chống đỡ tại mép giường ngồi dậy, tay phải vòng qua cô Duật Tôn, sít sao cùng hắn ôm chặt.
Ai cũng không mở miệng đánh vỡ thời khắc ninh mật này, cánh tay Sanh Tiêu thu hẹp lại, cắn lấy khóe miệng mà bật ra tiếng khóc.
Một lát sau, Duật Tôn lui người lại, gương mặt tuấn tú cùng cô hôn sâu đậm.
Miệng của cô lúc này đầy nước mắt mặn chát, bọn họ bàn tay đan vào nhau, tay kia của mạch Sanh Tiêu còn ôm trên cổ hắn, cô mặc hắn gặm nuốt, khẽ cắn, cuối cùng cũng chầm chậm đáp lại.
Lúc này như nguy hiểm khẩn cấp bị buộc đến vách núi, hơi trượt chân một chút sẽ rơi chia năm xẻ bảy.
Nhưng bọn họ hiển nhiên bất chấp tất cả những thứ này.
Khát vọng mãnh liệt hầu như muốn phá vỡ ra, bàn tay của Duật Tôn đặt sau đầu cô đã không thể chờ đợi được mà dời xuống.
"Này, có thể tạm thời tắt lửa không?” Một giọng nói từ phía cửa của một người đàn ông vang lên. Mạch Sanh Tiêu kinh ngạc, buông cánh tay đang ôm cổ Duật Tôn ra, trở thành ngăn cản trước ngực hắn.
Duật Tôn nhăn lại mày kiếm, còn muốn hôn nữa. Sanh Tiêu ý thức được trong phòng không chỉ có hai người bọn họ, cô vội vàng nghiêng mặt đi.
"Cậu có thấy phiền hay không?” Duật Tôn tức giận.
Từ Khiêm trong tay mang theo hộp thuốc, mặc bộ đồ màu xanh đậm là loại quần áo ở nhà, hiển nhiên đã từ trong nhà vội vàng chạy đi mới chưa kịp thay: "Cậu còn có lương tâm không vậy? Nếu không phải là sợ cậu chết đi thì tớ phải dùng tới hơn nửa đêm để đếm xem hiện trường biểu diễn sao?”
Mạch Sanh Tiêu lau sạch nước mắt, 7 ngày này nóng bức làm lòng người bực bội.
Cô lại nhìn vào, mới phát giác có gì đó không thích hợp.
Duật Tôn từ trước đến nay ghét đổ mồ hôi mà bây giờ, lại mặc áo sơ mi, bên ngoài là khoác bộ tây trang màu đen. Mạch Sanh Tiêu mặc áo tay ngắn, đối lập với Duật Tôn, mặc hoàn toàn trái mùa.
"Anh làm sao vậy?”
"Không có gì.”
Tay Sanh Tiêu dò xét về phía trước bị hắn giữ lại, nhưng ánh mắt đã có thể trông thấy ở bên eo của hắn đã đỏ thẫm vết máu. Từ Khiêm bước tới, Mạch Sanh Tiêu chăm chú nhìn kỹ, Duật Tôn trở về mặc bộ này đúng là bộ lúc trước cô để lại ở khách sạn tại Hồng Kông.
"Anh bị thương.”
"Cắt, nhặt cái mạng về không dễ.” Từ Khiêm ở bên cạnh chen miệng vào.
Duật Tôn đứng lên đi đến ghế sô pha, Mạch Sanh Tiêu theo sát phía sau: "Viên đạn đi sượt qua, bị trầy da.”
Sanh Tiêu theo hắn ngồi xuống, nghe được tiếng bước chân từ cửa truyền đến.
Nam Dạ Tước thân thể cao to dựa vào tủ rượu bên cạnh, trời sinh đã là một vẻ đẹp tà mị, Mạch Sanh Tiêu hình dung như vậy cũng không quá. Ân Lưu Khâm bộ dạng hơn người nhưng cùng Nam Dạ Tước đứng một chỗ, trong nháy mắt chắc chắn sẽ bị cái vẻ mê hoặc lòng người tà tứ kia che lấp.
Sanh Tiêu áp sát mặt lên gối đầu, nước mắt không ngừng tuôn ra, nóng hổi, từng nhát cắt lên những vết thương chồng chất và trái tim mệt mỏi đến vô lực của cô. Mạch Sanh Tiêu muốn cười nhưng ngay cả sức lực để nâng khóe miệng lên cũng không có. Cô xòe bàn tay ra che miệng lại, tiếng khóc đang dần dần yếu đi lại vang vọng khắp trong phòng, như một con thú nhỏ đã bị trọng thương, khiến lòng người bi thống đến thảm thiết.
Người đàn ông ngồi vào chỗ của mình tại mép giường, bàn tay vén mái tóc bị nước mắt thấm ướt ra.
Mạch Sanh Tiêu cầm lấy ngón tay thon dài của hắn, nhìn thấy bàn tay này, hình như đã tới mấy đời không được thấy.
Hai người đan chặt mười ngón tay vào nhau.
"Nói cho tôi biết, tôi không phải là đang nằm mơ.” Mạch Sanh Tiêu thanh âm tràn trề cầu khẩn, cô cảm thấy đây chỉ là mơ, cô sợ nếu tỉnh lại thì sẽ không còn được thế này nữa.
Người đàn ông giữ chặt ngón tay của Sanh Tiêu, đầu ngón tay cọ nhẹ lên má cô: "Em gặp phải cơn ác mộng, bây giờ mở mắt ra, anh ở đây.”
Mạch Sanh Tiêu nước mắt chảy trôi trong tóc đen nhánh. Sau khi ba mẹ chết, cô thiết yếu học được chính là độc lập. Một đôi vai gầy yếu chống đỡ cho mình và hy vọng của chị. Cô vẫn kiêu ngạo khi tay phải bị phế, dù phải sống thật giống như con kiến, cô vẫn cảm thấy ngay cả khi trên đỉnh đầu mà một mảnh mấy đen, cô cũng có thể đẩy chúng ra để nhìn ánh trăng sáng. Sanh Tiêu đôi mắt sưng đỏ, cho đến khi Duật Tôn bị bắt, sự thật bức đến trước mặt, cô mới giật mình nhận ra, hai tay của cô nhỏ như vậy, hoàn toàn không chống đỡ được thứ gì.
Mạch Sanh Tiêu đưa tay của người đàn ông kề sát vào mặt mình, khuỷu tay cô chống đỡ tại mép giường ngồi dậy, tay phải vòng qua cô Duật Tôn, sít sao cùng hắn ôm chặt.
Ai cũng không mở miệng đánh vỡ thời khắc ninh mật này, cánh tay Sanh Tiêu thu hẹp lại, cắn lấy khóe miệng mà bật ra tiếng khóc.
Một lát sau, Duật Tôn lui người lại, gương mặt tuấn tú cùng cô hôn sâu đậm.
Miệng của cô lúc này đầy nước mắt mặn chát, bọn họ bàn tay đan vào nhau, tay kia của mạch Sanh Tiêu còn ôm trên cổ hắn, cô mặc hắn gặm nuốt, khẽ cắn, cuối cùng cũng chầm chậm đáp lại.
Lúc này như nguy hiểm khẩn cấp bị buộc đến vách núi, hơi trượt chân một chút sẽ rơi chia năm xẻ bảy.
Nhưng bọn họ hiển nhiên bất chấp tất cả những thứ này.
Khát vọng mãnh liệt hầu như muốn phá vỡ ra, bàn tay của Duật Tôn đặt sau đầu cô đã không thể chờ đợi được mà dời xuống.
"Này, có thể tạm thời tắt lửa không?” Một giọng nói từ phía cửa của một người đàn ông vang lên. Mạch Sanh Tiêu kinh ngạc, buông cánh tay đang ôm cổ Duật Tôn ra, trở thành ngăn cản trước ngực hắn.
Duật Tôn nhăn lại mày kiếm, còn muốn hôn nữa. Sanh Tiêu ý thức được trong phòng không chỉ có hai người bọn họ, cô vội vàng nghiêng mặt đi.
"Cậu có thấy phiền hay không?” Duật Tôn tức giận.
Từ Khiêm trong tay mang theo hộp thuốc, mặc bộ đồ màu xanh đậm là loại quần áo ở nhà, hiển nhiên đã từ trong nhà vội vàng chạy đi mới chưa kịp thay: "Cậu còn có lương tâm không vậy? Nếu không phải là sợ cậu chết đi thì tớ phải dùng tới hơn nửa đêm để đếm xem hiện trường biểu diễn sao?”
Mạch Sanh Tiêu lau sạch nước mắt, 7 ngày này nóng bức làm lòng người bực bội.
Cô lại nhìn vào, mới phát giác có gì đó không thích hợp.
Duật Tôn từ trước đến nay ghét đổ mồ hôi mà bây giờ, lại mặc áo sơ mi, bên ngoài là khoác bộ tây trang màu đen. Mạch Sanh Tiêu mặc áo tay ngắn, đối lập với Duật Tôn, mặc hoàn toàn trái mùa.
"Anh làm sao vậy?”
"Không có gì.”
Tay Sanh Tiêu dò xét về phía trước bị hắn giữ lại, nhưng ánh mắt đã có thể trông thấy ở bên eo của hắn đã đỏ thẫm vết máu. Từ Khiêm bước tới, Mạch Sanh Tiêu chăm chú nhìn kỹ, Duật Tôn trở về mặc bộ này đúng là bộ lúc trước cô để lại ở khách sạn tại Hồng Kông.
"Anh bị thương.”
"Cắt, nhặt cái mạng về không dễ.” Từ Khiêm ở bên cạnh chen miệng vào.
Duật Tôn đứng lên đi đến ghế sô pha, Mạch Sanh Tiêu theo sát phía sau: "Viên đạn đi sượt qua, bị trầy da.”
Sanh Tiêu theo hắn ngồi xuống, nghe được tiếng bước chân từ cửa truyền đến.
Nam Dạ Tước thân thể cao to dựa vào tủ rượu bên cạnh, trời sinh đã là một vẻ đẹp tà mị, Mạch Sanh Tiêu hình dung như vậy cũng không quá. Ân Lưu Khâm bộ dạng hơn người nhưng cùng Nam Dạ Tước đứng một chỗ, trong nháy mắt chắc chắn sẽ bị cái vẻ mê hoặc lòng người tà tứ kia che lấp.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Đau xé tâm
Chương 2: 2: Nhục nhã (phần 1)
Chương 3: 3: Nhục nhã ( phần 2)
Chương 4: 4: Đừng không biết tự lượng sức mình
Chương 5: 5: Làm bồ của tôi đi
Chương 6: 6: Chỉ cần em nghe lời
Chương 7: 7: Em giá bao nhiêu tiền?
Chương 8: 8: Đùa giỡn tôi, cô sẽ không gánh nổi hậu quả
Chương 9: 9: Dâng tới cửa, cũng vô dụng
Chương 10: 10: Gấp thế hay sao? (17+)
Chương 11: 11: Từ bỏ
Chương 12: 12: Bỏ thuốc
Chương 13: 13: Nhục nhã
Chương 14: 14: Không làm thế thân
Chương 15: 15: Chịu tội thay
Chương 16: 16: Thỏa hiệp
Chương 17: 17: Tham hoan
Chương 18: 18: Người vật đã không còn
Chương 19: 19: Y là ma quỷ
Chương 20: 20: Thấy chết không cứu
Chương 21: 21: Mặc kệ xấu hổ cầu xin y
Chương 22: 22: Cứu ra
Chương 23: 23: Chẳng phải thiên sứ
Chương 24: 24: Trái tim rung động
Chương 25: 25: Gần thêm một chút
Chương 26: 26: Anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân xui xẻo
Chương 27: 27: Trốn tránh
Chương 28: 28: Uy hiếp
Chương 29: 29: Không muốn y tổn thương
Chương 30: 30: Tàn nhẫn giày vò
Chương 31: 31: Thương tổn cả thể xác tinh thần
Chương 32: 32: Yêu, thật khó
Chương 33: 33: Nuôi cô, là để dùng vào chuyện này
Chương 34: 34: Mở lòng thử yêu thương
Chương 35: 35: Kiên quyết thoát khỏi y
Chương 36: 36: Không phải người thứ ba
Chương 37: 37: Đau lòng
Chương 38: 38: Kẻ ác bám thân
Chương 39: 39: Vật lộn
Chương 40: 40: Hi vọng chuyển thành tuyệt vọng
Chương 41: 41: Liệu rằng chúng ta còn có ngày mai?
Chương 42: 42: Tổn thương
Chương 43: 43: Hãy để tôi che chở cho em
Chương 44: 44: Không thấy, không quên
Chương 45: 45: Không phải có con
Chương 46: 46: Duật Tôn, cứu em
Chương 47: 47: Lần đầu nếm yêu thương (Từng nụ hôn)
Chương 48: 48: Âm mưu
Chương 49: 49: Gặp nạn
Chương 50: 50: Ghen
Chương 51: 51: Hãm hại không thành
Chương 52: 52: Niềm vui mới của Duật thiếu
Chương 53: 53: Duật Tôn, anh thật bẩn
Chương 54: 54: Tình cảm không còn, bên em chỉ còn lại lạnh lùng của anh
Chương 55: 55: Không chịu buông tay
Chương 56: 56: Tinh Hoa Dinh Thự
Chương 57: 57: Mang Thai
Chương 58: 58: Rời Đi
Chương 59: 59: So với cái chết còn đáng sợ hơn
Chương 60: 60: Sự tàn nhẫn của Duật Tôn
Chương 61: 61: Hung thủ là Mạch Sanh Tiêu
Chương 62: 62: Bức Cung
Chương 63: 63: Tra tấn như thế nào
Chương 64: 64: Nói cho em biết sự thật
Chương 65: 65: Sống cùng em trong bóng tối
Chương 66: 66: Ghen ghét
Chương 67: 67: Quả báo
Chương 68: 68: Thế giới y sống tối tâm đến tận cùng
Chương 69: 69: Em không thể rời tôi được đúng không
Chương 70: 70: Vứt bỏ
Chương 71: 71: Dù là đau đớn nhất, cũng phải ghi nhớ (1+2)
Chương 72: 72: Cùng loại tình yêu ngọt ngào
Chương 73: 73
Chương 74: 74: Đâu mới là chị của cô đây?
Chương 75: 75: Vươn tay, tới gần thêm một bước
Chương 76: 76
Chương 77: 77: Hai mắt phục hồi thị lực
Chương 78: 78: Dường như uống say
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Kết hôn với ai không quan trọng
Chương 81: 81: Kết hôn (Thượng)
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84: Có phải đã từng gặp anh ở đâu?
Chương 85: 85: Vô cùng bất an
Chương 86: 86: Thay đổi một cách làm tổn thương khác
Chương 87: 87: Đối với anh, hai năm không là gì sao?
Chương 88: 88: Tình yêu chỉ là trò chơi
Chương 89: 89: Ngoại tình
Chương 90: 90: Duật tôn, anh cùng người khác lên giường sao?
Chương 91: 91: Ly hôn
Chương 92: 92: Cuộc sống mới, quên y đi
Chương 93: 93: Gặp lại, bỏ lỡ
Chương 94: 94: Một người cô quạnh, hai người sai
Chương 95: 95: Sống không bằng chết, cũng phải sống kiên cường
Chương 96: 96: Bán đứng nước mắt mỹ nhân ngư
Chương 97: 97: Bàn tay của cô ấy
Chương 98: 98: Không thoát khỏi cơn ác mộng [gặp nhau]
Chương 99: 99: Đối với y, chỉ có hận [cao trào]
Chương 100: 100: Cho y nếm đau thương [cao trào]
Chương 101: 101: Cô ấy mà ngươi cũng dám động vào! [trừng trị tiểu tam]
Chương 102: 102: Chết, cũng không quay đầu lại [cao trào]
Chương 103: 103: Dám cường bạo, sẽ chết cho y xem
Chương 104: 104: Sanh tiêu tái hôn
Chương 105: 105: Sanh tiêu, em đã tuyệt vọng chưa?
Chương 106: 106: Cầu xin anh, đừng có ép tôi!
Chương 107: 107: Cái giá lớn của việc bỏ trốn
Chương 108: 108: Tự Mình Hại Mình [Cao Trào] + Ngoại truyện
Chương 109: 109: Cùng hắn trở về
Chương 110: 110: Đối với hắn, thấy chết mà không cứu
Chương 111: 111: Tin dữ
Chương 112: 112: Bị vạch trần tin báo tử
Chương 113: 113: Sanh tiêu, em có từng yêu anh không?
Chương 114: 114: Cô là uy hiếp của hắn
Chương 115: 115: Mạch sanh tiêu nghi ngờ mang thai
Chương 116: 116: Hắn muốn có một đứa con
Chương 117: 117: Phát hiện chân tướng
Chương 118: 118: Sự tàn nhẫn của cô
Chương 119: 119: Đứa bé không có cha
Chương 120: 120: Mượn dao giết người
Chương 121: 121: Tàn phá tân nương
Chương 122: 122: Tin tưởng ngoài ý muốn
Chương 123: 123: Giả vờ kiên cường
Chương 124: 124: Tàn sát lẫn nhau
Chương 125: 125: Mắc câu
Chương 126: 126: Vợ chồng hợp tác chơi mạt chược
Chương 127: 127: Âm mưu bị vạch trần
Chương 128: 128: Duật tôn, tôi đã từng yêu anh
Chương 129: 129: Sanh tiêu, thực xin lỗi
Chương 130: 130: Cách trả nợ ân tình, là cả đời không có hạnh phúc
Chương 131: 131: Chào đón con yêu ra đời
Chương 132: 132: Làm cha mẹ
Chương 133: 133: Đào thần, anh không chết
Chương 134: 134: Không cho phép nghĩ đến người đàn ông khác
Chương 135: 135: Người phụ nữ của hắn, hắn cũng không đành lòng nặng tay
Chương 136: 136: Bôn Bôn Mắc Phải Bệnh tự kỷ
Chương 137: 137: Hoàn mỹ hợp tấu
Chương 138: 138: Người một nhà ấm áp
Chương 139: 139: Trụ sở tàn khốc dưới mặt đất
Chương 140: 140: Gặp lại alice
Chương 141: 141: Người phụ nữ đầu tiên của duật tôn
Chương 142: 142: Tiêm tử thần vào mạch sanh tiêu
Chương 143: 143: Đặt bẫy
Chương 144: 144: Vì anh lo lắng cho em
Chương 145: 145: Muốn cô!
Chương 146: 146: Duật tôn bị dẫn độ
Chương 147: 147: Lâm vào khốn cảnh
Chương 148: 148: Bảo vệ tốt chính mình, chính là bảo vệ anh
Chương 149: 149: Thì ra là hắn giở trò sau lưng
Chương 150: 150: Vợ của người khác đừng mù quáng nhớ thương
Chương 151: 151: Ác ma thức tỉnh
Chương 152: 152: Lợi dụng
Chương 153: 153: Báo thù!
Chương 154: 154: Hủy dung
Chương 155: 155: Oan oan tương báo
Chương 156: 156: Ba mẹ, đừng bỏ mặc con. [cao trào]
Chương 157: 157: Sống không bằng chết [cao trào, quan trọng]
Chương 158: 158: Yêu nhau quá muộn
Chương 159: 159: Trong lòng đau nhất nhớ lại [thượng]
Chương 160: 160: Trong lòng đau nhất nhớ lại [hạ]
Chương 161: 161: Biệt ly
Chương 162: 162: Sống, muốn sống cùng một chỗ
Chương 163: 163: Tàn nhẫn hành hạ
Chương 164: 164: Em chỉ quan tâm đến anh
Chương 165: 165: Đau đớn giết chết lôi lạc
Chương 166: 166: Mất tích
Chương 167: 167: Không thể không lừa dối
Chương 168: 168: Thoát khỏi căn cứ
Chương 169: 169: Đêm nay, em chủ động
Chương 170: 170: Bà xã, cô ta ăn đậu hũ của anh
Chương 171: 171: Anh còn có người thân, còn sống
Chương 172: 172: Dạ khúc - phần 1 - báo thù
Chương 173: 173: Dạ Khúc (cuối) - Phần 2
Chương 174: 174: Dạ Khúc (cuối) - Phần 3
Chương 175: 175: Dạ Khúc (cuối) - Phần 4
Chương 176: 176: Dạ Khúc (cuối) - Phần 5
Chương 177: 177: Dạ Khúc (cuối) - Phần 6 - Mạch Tương Tư
Chương 178: 178: Dạ Khúc (cuối) - Phần 7 - Từ Khiêm
Chương 179: 179: Dạ Khúc (cuối) - Phần 8 - Chụp Hình Cưới
Chương 180: 180: Dạ Khúc (cuối) - Phần 9 - Alice
Chương 181: 181: Dạ Khúc (cuối) - Phần 10 - Dạ Thần
Chương 182: 182: Dạ Khúc (cuối) - Phần cuối - Bôn Bôn Gọi Mẹ
Không tìm thấy chương nào phù hợp