Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 282: Cái ta không có được, cô cũng đừng mơ tưởng (1)
03:53 - 05.06.2026
1,387 lượt xem
Sau khi Lưu Trung lảo đảo rời đi, ngoài điện rất nhanh đã không còn tiếng động. Trong phòng lại càng an tĩnh.
“Có phải hơi tàn nhẫn không? Kỳ thật nàng ta cũng không làm gì sai.” Thiên Dao nhẹ giọng mở miệng, ánh mắt u ám đi rất nhiều. Nữ nhân việc gì phải làm khó nữ nhân chứ, nàng chưa bao giờ nghĩ tới phải làm gì Tĩnh phi, tựa như trước đây, nàng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ làm hại bất luận nữ nhân nào trong hậu cung. “Nghe nói Tây Kỳ có một truyền thống, nếu công chúa hòa thân Tây Kỳ không giành được sự sủng ái của quân vương sẽ bị xử tử. Hoàng thượng vẫn nên lưu lại nàng đi, đày vào lãnh cung là được.”
Sở Diễm cười khẽ, có chút bất đắc dĩ. “Lúc trước ta cũng đày Linh Lung vào lãnh cung, đó là vì nhớ đến chút tình xưa, muốn cho nàng ta một con đường sống. Nhưng nàng ta vẫn như cũ hại nàng, về sau Sở Uyển, Tiết Oánh, bọn họ đều muốn hại nàng. Cho dù nàng không làm gì, chỉ cần ta yêu thương nàng, nàng vĩnh viễn là cái gai trong mắt họ. Ta không muốn nàng rơi vào nguy hiểm, như vậy ta chỉ có hai lựa chọn, một là không tiếp tục yêu nàng, thả cho nàng tự do, nhưng mà ta không làm được. Dao Nhi, ta thực sự không làm được.” Hắn ôm chặt nàng, ôm hôn thỏa thích.
“Sở Diễm.” Thiên Dao nhẹ giọng nỉ non, ánh mắt chớp động.
“Vậy thì, ta chỉ còn một lựa chọn, đó là trước khi bọn họ trở thành mối nguy, ta sẽ diệt trừ từng người một. Tàn nhẫn cũng được, vô tình cũng được, cho dù là xuống địa ngục ta cũng không sợ.” Ánh mắt Sở Diễm sâu thẳm nhìn thẳng vào đáy mắt trong suốt của Thiên Dao, bắt lấy linh hồn tinh thuần của nàng.
Thiên Dao nhếch môi nở nụ cười, nâng cằm lên hôn lên làn môi hắn, nụ hôn của nàng rất nhẹ, nhẹ giống như lông chim vậy, đầu lưỡi linh hoạt thăm dò vào trong hàm răng hắn, dây dưa cùng lưỡi hắn. Sở Diễm không hề chủ động, lần đầu tiên, bị động tận hưởng ngọt ngào nàng cho hắn. Bàn tay mềm mại không xương của Thiên Dao khẽ cởi đai lưng trên eo hắn, bàn tay nhanh chóng đi vào trong y phục hắn, đầu ngón tay lành lạnh chỉ chạm đến vết thương trên ngực hắn.
“Tiểu yêu tinh.” Sở Diễm khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, bàn tay to bắt lấy tay nhỏ của nàng. “Có biết là nàng đang khiêu khích ta không?”
Thiên Dao e lệ cười nhẹ, khép lại y phục hỗn độn trên ngực hắn. “Thương thế của chàng không được, sẽ làm rách miệng vết thương.”
“Không sao.” Sở Diễm trầm giọng nói, xoay người đè nàng dưới thân, hôn lên đôi mắt mỹ lệ của nàng.
“Sở Diễm.” Thiên Dao bất lực đẩy ra, lúc nam nhân tùy hứng sẽ trở thành trẻ con. “Đừng làm vết thương thêm nặng, ta sẽ áy náy. Đợi vết thương của chàng khỏi rồi hãy…”
“Hãy cái gì?” Sở Diễm cười ái muội, sau đó, không nỡ buông nàng ra.
“Buồn ngủ rồi, cùng ta ngủ một lúc đi. Ngày mai nên lâm triều rồi, sắc mặt Ninh Nhi mấy ngày nay càng ngày càng khó coi. Y tuổi còn nhỏ, vẫn nên rèn luyện mới được.” Sở Diễm xoay người ôm nàng vào trong lòng, chỉ đơn thuần là ôm, tựa đầu vào hõm vai nàng, bình yên nhắm mắt lại.
Chỗ khác, Tĩnh phi cùng thị nữ bên cạnh bị nhốt vào một gian nhà lao đen tối, trong phòng không có ánh sáng, đưa tay không thấy được năm ngón, hai nữ nhân dựa sát vào nhau, cực kỳ run rẩy. Thị nữ khóc không ngừng.
“Khóc cái gì, bổn cung còn chưa chết.” Tĩnh phi lạnh giọng hét một tiếng, thân thể đơn bạc cuộn mình lại một chỗ, hai tay nắm chặt váy áo dưới thân. Các nàng bị Ngự Lâm quân kéo tới đây, không nể mặt mũi nàng chút nào, nghĩ tới cả đời nàng cũng chưa từng chịu vũ nhục như vậy.
Ngoài cửa bị Ngự Lâm quân tầng tầng lớp lớp canh gác, thỉnh thoảng truyền đến tiếng nam nhân trầm thấp nói chuyện. Trong đêm quỷ mị càng thấm vào người.
“Nương nương, nô tỳ sợ, bọn họ, bọn họ chắc sẽ không vào chứ?” Thị nữ run giọng hỏi.
“Bọn hắn không dám, bổn cung là nữ nhân của hoàng thượng.” Tĩnh phi lạnh giọng đáp lại.
Cùng với tiếng cọt kẹt, cửa mở ra, mấy người vạm vỡ bước vào. Bởi vì gian phòng cực kỳ tối, các nàng nhìn không rõ ai tới, chỉ có thể từ tiếng bước chân nặng nề mà phân biệt được đây là mấy nam nhân thô bạo điên cuồng.
“Lưu tổng quản kêu chúng ta tới hỏi nương nương một câu, đã nghĩ thông suốt việc quay về Tây Kỳ hay chưa?” Một giọng nam trầm thấp vang lên ngay cửa.
“Bổn cung có chết cũng sẽ không rời đi.” Tĩnh phi cắn rắng nói.
“Lưu tổng quản cũng đã phân phó, người hiện tại đã bị phế phi vị, gọi một tiếng nương nương đã là tôn trọng người, nếu như người đồng ý rời đi, thuộc hạ vẫn bằng lòng tôn xưng người một tiếng nương nương. Nếu như người không chịu thì kể từ nay không còn là nương nương gì nữa, mà sẽ là kỹ nữ hạ đẳng trong cung, để huynh đệ Ngự Lâm quân chúng ta chăm sóc người thật tốt.”
“Các ngươi làm càn, bổn cung là nữ nhân của hoàng thượng, các ngươi dám…” Tĩnh phi kiệt lực gào thét, lảo đảo lui về phía sau.
“Hoàng thượng nếu đã vứt bỏ ngươi thì ngươi đã không còn là nữ nhân của hoàng thượng. Bản quan hỏi ngươi một lần nữa, thật sự không trở về Tây Kỳ?”
Thân thể Tĩnh phi dựa vào vách tường, thị nữ bên cạnh không ngừng kêu khóc. Sau đó, hai nam nhân đi tới, kéo nàng ta từ bên cạnh Tĩnh phi đến một góc. Trong phòng vẫn tối đen một mảnh, chỉ truyền đến tiếng kêu hoảng sợ của nữ tử cùng với tiếng y phục bị xé rách. Nữ tử không ngừng vùng vẫy lại bị hai nam nhân áp trụ, váy áo bị xé nát, dưới thân lạnh lẽo, sau đó là tàn phá đau đớn. Nữ tử không ngừng gào ghét, “Công chúa, công chúa cứu, cứu nô tỳ.”
“Nương nương vẫn không chịu đi?” Giọng nói trầm lãnh của nam nhân lại vang lên.
Tĩnh phi co quắp lại một chỗ, run lẩy bẩy, tiếng nữ tử vùng vẫy gào thét cùng tiếng th* d*c nặng nề của nam nhân như từng lưỡi dao sắc bén đâm vào ngực nàng.
“Nương nương nếu như không chịu rời đi, vậy tiếp theo sẽ đến lượt nương nương rồi. Ngoài cửa, người chờ hầu hạ người cũng không ít.” Nam nhân lạnh giọng cười trào phúng.
“Bổn, bổn cung cần một chút thời gian.” Tĩnh phi run giọng nói.
“Được, vậy sẽ cho nương nương một đêm suy xét.” Nam nhân hừ cười một tiếng, khẽ búng tay, mấy tên đại hán thô cuồng liền thối lui ra ngoài, trong phòng yên tĩnh trở lại, chỉ truyền đến tiếng nức nở trầm thấp của thị nữ từ trong góc.
“Ta ngay cả bản thân cũng không cứu được, làm sao có thể cứu ngươi. Ta đúng là một chủ tử vô dụng.” Tĩnh phi cười giễu bản thân.
“Công chúa, nô tỳ không trách người, chỉ là, chúng ta phải làm sao bây giờ? Trở về cũng chết, không trở về… chẳng lẽ công chúa cam tâm chịu đựng chà đạp hay sao? Đau, thật sự đau quá.” Thị nữ thống khổ khóc lóc.
“Ngươi thì sao? Ngươi cam tâm sao?” Tĩnh phi hỏi.
“Không cam lòng thì có thể thế nào?”
Trong bóng đêm, con ngươi Tĩnh phi trở nên ngoan độc, “Cho dù là chết, bổn cung cũng không cho bọn họ dễ chịu.”
Sáng hôm sau, cửa nhà lao bị đẩy ra, mấy tên Ngự Lâm quân mặc áo giáp vàng đi tới, ánh mặt trời chiếu vào gian phòng, nàng rốt cục cũng thấy được dáng vẻ người tới. Nam nhân cực kỳ thô kệch, dáng vẻ cũng cực kỳ hung ác, trái lại rất tương xứng với tính tình hắn. Tĩnh phi theo bản năng cười khổ. Đúng vậy, trên đời chỉ có một Cảnh Khang đế, một nam nhân thanh quý tuyệt thế lại tàn nhẫn lạnh lẽo đến như vậy.
“Nương nương đã suy nghĩ kỹ chưa?” Nam nhân hỏi
“Các ngươi quản được bổn cung nghĩ gì sao?” Tĩnh phi cười lạnh một tiếng, được thị nữ nâng đứng dậy, “Ta muốn hồi cung thu thập vài thứ, có thể chứ?”
“Nương nương cứ thoải mái.” Nam nhân dùng tay ra dấu mời.
Tĩnh phi cùng thị nữ không lưu lại trong cung quá lâu, liền đi về phía xe ngựa rời cung. Tĩnh phi được tiểu thái giám nâng lên xe ngựa, thị nữ tùy thân của nàng vừa muốn đi theo đã bị nàng đẩy xuống. “Một nữ nhân không trong sạch, không xứng cùng bổn cung hồi quốc, ngươi lưu lại đi, từ nay về sau ngươi không còn là thị nữ của bổn cung.”
Xe ngựa chậm rãi mà đi, Tĩnh phi vén màn xe, ánh mắt phức tạp nhìn về phía thị nữ đang thẩn thờ đứng đó.
“Sự tình đều đã xử lý xong chưa?” Sau khi Tĩnh phi rời đi, Lưu Trung tới hỏi.
“Vâng, hồi bẩm tổng quản, đều đã xử lý xong.” Ngự Lâm quân khom người hồi bẩm, “Chỉ là, Tĩnh phi không cho thị nữ này cùng nàng quay về, không biết phải xử trí thế nào? Mong tổng quản đại nhân chỉ bảo.”
Lưu Trung lạnh lùng liếc nhìn thị nữ của Tĩnh phi, “Đưa đến Hoán Y cục làm việc nặng đi.”
Thị nữ kia thờ ơ, cúi đầu nhận mệnh đi theo tiểu thái giám đến Hoán Y cục.
Chỉ qua hơn tháng, vết thương của Sở Diễm đã hồi phục bảy tám phần, Thiên Dao ở bên cạnh hầu hạ, ngày tháng tựa hồ trở về như lúc trước.
“Uống thuốc thôi.” Thiên Dao bưng chén thuốc bạch ngọc đến bên cạnh hắn, chất thuốc đen đặc lắc lư trong chén.
“Đút ta.” Sở Diễm lười biếng tựa trên giường nệm, mắt phượng nheo lại, ý cười ấm áp. Mấy ngày nay, nàng trái lại làm hư hắn, bất luận ăn hay uống đều phải là nàng đút từng muỗng hắn mới bằng lòng.
“Thương thế của ta tốt lên không ít, ngày mai ta với Ninh Nhi đi săn, Dao Nhi có muốn đi cùng hay không?” Sở Diễm kéo cánh tay Thiên Dao, khẽ ôm nàng vào lòng.
“Có phải hơi tàn nhẫn không? Kỳ thật nàng ta cũng không làm gì sai.” Thiên Dao nhẹ giọng mở miệng, ánh mắt u ám đi rất nhiều. Nữ nhân việc gì phải làm khó nữ nhân chứ, nàng chưa bao giờ nghĩ tới phải làm gì Tĩnh phi, tựa như trước đây, nàng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ làm hại bất luận nữ nhân nào trong hậu cung. “Nghe nói Tây Kỳ có một truyền thống, nếu công chúa hòa thân Tây Kỳ không giành được sự sủng ái của quân vương sẽ bị xử tử. Hoàng thượng vẫn nên lưu lại nàng đi, đày vào lãnh cung là được.”
Sở Diễm cười khẽ, có chút bất đắc dĩ. “Lúc trước ta cũng đày Linh Lung vào lãnh cung, đó là vì nhớ đến chút tình xưa, muốn cho nàng ta một con đường sống. Nhưng nàng ta vẫn như cũ hại nàng, về sau Sở Uyển, Tiết Oánh, bọn họ đều muốn hại nàng. Cho dù nàng không làm gì, chỉ cần ta yêu thương nàng, nàng vĩnh viễn là cái gai trong mắt họ. Ta không muốn nàng rơi vào nguy hiểm, như vậy ta chỉ có hai lựa chọn, một là không tiếp tục yêu nàng, thả cho nàng tự do, nhưng mà ta không làm được. Dao Nhi, ta thực sự không làm được.” Hắn ôm chặt nàng, ôm hôn thỏa thích.
“Sở Diễm.” Thiên Dao nhẹ giọng nỉ non, ánh mắt chớp động.
“Vậy thì, ta chỉ còn một lựa chọn, đó là trước khi bọn họ trở thành mối nguy, ta sẽ diệt trừ từng người một. Tàn nhẫn cũng được, vô tình cũng được, cho dù là xuống địa ngục ta cũng không sợ.” Ánh mắt Sở Diễm sâu thẳm nhìn thẳng vào đáy mắt trong suốt của Thiên Dao, bắt lấy linh hồn tinh thuần của nàng.
Thiên Dao nhếch môi nở nụ cười, nâng cằm lên hôn lên làn môi hắn, nụ hôn của nàng rất nhẹ, nhẹ giống như lông chim vậy, đầu lưỡi linh hoạt thăm dò vào trong hàm răng hắn, dây dưa cùng lưỡi hắn. Sở Diễm không hề chủ động, lần đầu tiên, bị động tận hưởng ngọt ngào nàng cho hắn. Bàn tay mềm mại không xương của Thiên Dao khẽ cởi đai lưng trên eo hắn, bàn tay nhanh chóng đi vào trong y phục hắn, đầu ngón tay lành lạnh chỉ chạm đến vết thương trên ngực hắn.
“Tiểu yêu tinh.” Sở Diễm khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, bàn tay to bắt lấy tay nhỏ của nàng. “Có biết là nàng đang khiêu khích ta không?”
Thiên Dao e lệ cười nhẹ, khép lại y phục hỗn độn trên ngực hắn. “Thương thế của chàng không được, sẽ làm rách miệng vết thương.”
“Không sao.” Sở Diễm trầm giọng nói, xoay người đè nàng dưới thân, hôn lên đôi mắt mỹ lệ của nàng.
“Sở Diễm.” Thiên Dao bất lực đẩy ra, lúc nam nhân tùy hứng sẽ trở thành trẻ con. “Đừng làm vết thương thêm nặng, ta sẽ áy náy. Đợi vết thương của chàng khỏi rồi hãy…”
“Hãy cái gì?” Sở Diễm cười ái muội, sau đó, không nỡ buông nàng ra.
“Buồn ngủ rồi, cùng ta ngủ một lúc đi. Ngày mai nên lâm triều rồi, sắc mặt Ninh Nhi mấy ngày nay càng ngày càng khó coi. Y tuổi còn nhỏ, vẫn nên rèn luyện mới được.” Sở Diễm xoay người ôm nàng vào trong lòng, chỉ đơn thuần là ôm, tựa đầu vào hõm vai nàng, bình yên nhắm mắt lại.
Chỗ khác, Tĩnh phi cùng thị nữ bên cạnh bị nhốt vào một gian nhà lao đen tối, trong phòng không có ánh sáng, đưa tay không thấy được năm ngón, hai nữ nhân dựa sát vào nhau, cực kỳ run rẩy. Thị nữ khóc không ngừng.
“Khóc cái gì, bổn cung còn chưa chết.” Tĩnh phi lạnh giọng hét một tiếng, thân thể đơn bạc cuộn mình lại một chỗ, hai tay nắm chặt váy áo dưới thân. Các nàng bị Ngự Lâm quân kéo tới đây, không nể mặt mũi nàng chút nào, nghĩ tới cả đời nàng cũng chưa từng chịu vũ nhục như vậy.
Ngoài cửa bị Ngự Lâm quân tầng tầng lớp lớp canh gác, thỉnh thoảng truyền đến tiếng nam nhân trầm thấp nói chuyện. Trong đêm quỷ mị càng thấm vào người.
“Nương nương, nô tỳ sợ, bọn họ, bọn họ chắc sẽ không vào chứ?” Thị nữ run giọng hỏi.
“Bọn hắn không dám, bổn cung là nữ nhân của hoàng thượng.” Tĩnh phi lạnh giọng đáp lại.
Cùng với tiếng cọt kẹt, cửa mở ra, mấy người vạm vỡ bước vào. Bởi vì gian phòng cực kỳ tối, các nàng nhìn không rõ ai tới, chỉ có thể từ tiếng bước chân nặng nề mà phân biệt được đây là mấy nam nhân thô bạo điên cuồng.
“Lưu tổng quản kêu chúng ta tới hỏi nương nương một câu, đã nghĩ thông suốt việc quay về Tây Kỳ hay chưa?” Một giọng nam trầm thấp vang lên ngay cửa.
“Bổn cung có chết cũng sẽ không rời đi.” Tĩnh phi cắn rắng nói.
“Lưu tổng quản cũng đã phân phó, người hiện tại đã bị phế phi vị, gọi một tiếng nương nương đã là tôn trọng người, nếu như người đồng ý rời đi, thuộc hạ vẫn bằng lòng tôn xưng người một tiếng nương nương. Nếu như người không chịu thì kể từ nay không còn là nương nương gì nữa, mà sẽ là kỹ nữ hạ đẳng trong cung, để huynh đệ Ngự Lâm quân chúng ta chăm sóc người thật tốt.”
“Các ngươi làm càn, bổn cung là nữ nhân của hoàng thượng, các ngươi dám…” Tĩnh phi kiệt lực gào thét, lảo đảo lui về phía sau.
“Hoàng thượng nếu đã vứt bỏ ngươi thì ngươi đã không còn là nữ nhân của hoàng thượng. Bản quan hỏi ngươi một lần nữa, thật sự không trở về Tây Kỳ?”
Thân thể Tĩnh phi dựa vào vách tường, thị nữ bên cạnh không ngừng kêu khóc. Sau đó, hai nam nhân đi tới, kéo nàng ta từ bên cạnh Tĩnh phi đến một góc. Trong phòng vẫn tối đen một mảnh, chỉ truyền đến tiếng kêu hoảng sợ của nữ tử cùng với tiếng y phục bị xé rách. Nữ tử không ngừng vùng vẫy lại bị hai nam nhân áp trụ, váy áo bị xé nát, dưới thân lạnh lẽo, sau đó là tàn phá đau đớn. Nữ tử không ngừng gào ghét, “Công chúa, công chúa cứu, cứu nô tỳ.”
“Nương nương vẫn không chịu đi?” Giọng nói trầm lãnh của nam nhân lại vang lên.
Tĩnh phi co quắp lại một chỗ, run lẩy bẩy, tiếng nữ tử vùng vẫy gào thét cùng tiếng th* d*c nặng nề của nam nhân như từng lưỡi dao sắc bén đâm vào ngực nàng.
“Nương nương nếu như không chịu rời đi, vậy tiếp theo sẽ đến lượt nương nương rồi. Ngoài cửa, người chờ hầu hạ người cũng không ít.” Nam nhân lạnh giọng cười trào phúng.
“Bổn, bổn cung cần một chút thời gian.” Tĩnh phi run giọng nói.
“Được, vậy sẽ cho nương nương một đêm suy xét.” Nam nhân hừ cười một tiếng, khẽ búng tay, mấy tên đại hán thô cuồng liền thối lui ra ngoài, trong phòng yên tĩnh trở lại, chỉ truyền đến tiếng nức nở trầm thấp của thị nữ từ trong góc.
“Ta ngay cả bản thân cũng không cứu được, làm sao có thể cứu ngươi. Ta đúng là một chủ tử vô dụng.” Tĩnh phi cười giễu bản thân.
“Công chúa, nô tỳ không trách người, chỉ là, chúng ta phải làm sao bây giờ? Trở về cũng chết, không trở về… chẳng lẽ công chúa cam tâm chịu đựng chà đạp hay sao? Đau, thật sự đau quá.” Thị nữ thống khổ khóc lóc.
“Ngươi thì sao? Ngươi cam tâm sao?” Tĩnh phi hỏi.
“Không cam lòng thì có thể thế nào?”
Trong bóng đêm, con ngươi Tĩnh phi trở nên ngoan độc, “Cho dù là chết, bổn cung cũng không cho bọn họ dễ chịu.”
Sáng hôm sau, cửa nhà lao bị đẩy ra, mấy tên Ngự Lâm quân mặc áo giáp vàng đi tới, ánh mặt trời chiếu vào gian phòng, nàng rốt cục cũng thấy được dáng vẻ người tới. Nam nhân cực kỳ thô kệch, dáng vẻ cũng cực kỳ hung ác, trái lại rất tương xứng với tính tình hắn. Tĩnh phi theo bản năng cười khổ. Đúng vậy, trên đời chỉ có một Cảnh Khang đế, một nam nhân thanh quý tuyệt thế lại tàn nhẫn lạnh lẽo đến như vậy.
“Nương nương đã suy nghĩ kỹ chưa?” Nam nhân hỏi
“Các ngươi quản được bổn cung nghĩ gì sao?” Tĩnh phi cười lạnh một tiếng, được thị nữ nâng đứng dậy, “Ta muốn hồi cung thu thập vài thứ, có thể chứ?”
“Nương nương cứ thoải mái.” Nam nhân dùng tay ra dấu mời.
Tĩnh phi cùng thị nữ không lưu lại trong cung quá lâu, liền đi về phía xe ngựa rời cung. Tĩnh phi được tiểu thái giám nâng lên xe ngựa, thị nữ tùy thân của nàng vừa muốn đi theo đã bị nàng đẩy xuống. “Một nữ nhân không trong sạch, không xứng cùng bổn cung hồi quốc, ngươi lưu lại đi, từ nay về sau ngươi không còn là thị nữ của bổn cung.”
Xe ngựa chậm rãi mà đi, Tĩnh phi vén màn xe, ánh mắt phức tạp nhìn về phía thị nữ đang thẩn thờ đứng đó.
“Sự tình đều đã xử lý xong chưa?” Sau khi Tĩnh phi rời đi, Lưu Trung tới hỏi.
“Vâng, hồi bẩm tổng quản, đều đã xử lý xong.” Ngự Lâm quân khom người hồi bẩm, “Chỉ là, Tĩnh phi không cho thị nữ này cùng nàng quay về, không biết phải xử trí thế nào? Mong tổng quản đại nhân chỉ bảo.”
Lưu Trung lạnh lùng liếc nhìn thị nữ của Tĩnh phi, “Đưa đến Hoán Y cục làm việc nặng đi.”
Thị nữ kia thờ ơ, cúi đầu nhận mệnh đi theo tiểu thái giám đến Hoán Y cục.
Chỉ qua hơn tháng, vết thương của Sở Diễm đã hồi phục bảy tám phần, Thiên Dao ở bên cạnh hầu hạ, ngày tháng tựa hồ trở về như lúc trước.
“Uống thuốc thôi.” Thiên Dao bưng chén thuốc bạch ngọc đến bên cạnh hắn, chất thuốc đen đặc lắc lư trong chén.
“Đút ta.” Sở Diễm lười biếng tựa trên giường nệm, mắt phượng nheo lại, ý cười ấm áp. Mấy ngày nay, nàng trái lại làm hư hắn, bất luận ăn hay uống đều phải là nàng đút từng muỗng hắn mới bằng lòng.
“Thương thế của ta tốt lên không ít, ngày mai ta với Ninh Nhi đi săn, Dao Nhi có muốn đi cùng hay không?” Sở Diễm kéo cánh tay Thiên Dao, khẽ ôm nàng vào lòng.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Tử tù trong thiên lao (1)
Chương 2: 2: Tử tù trong thiên lao (2)
Chương 3: 3: Tử tù trong thiên lao (3)
Chương 4: 4: Tử tù trong thiên lao (4)
Chương 5: 5: Tử tù trong thiên lao (5)
Chương 6: 6: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (1)
Chương 7: 7: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (2)
Chương 8: 8: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (3)
Chương 9: 9: Thâm tình không thọ
Chương 10: 10: Thật sự không hối hận sao?
Chương 11: 11: Hồng nhan bạc mệnh
Chương 12: 12: Nhan sắc mất, tình cũng nhạt phai(1)
Chương 13: 13: Hồng nhan thán
Chương 14: 14: Thập toàn thập mỹ
Chương 15: 15: Âm tình bất định
Chương 16: 16: U minh chưởng
Chương 17: 17: Đại hôn ngày 15
Chương 18: 18: Nguyện cử án tề mi(1)
Chương 19: 19: Thái tử tuyển phi – Học phủ
Chương 20: 20: Thái tử tuyển phi – Dũng nghị
Chương 21: 21: Giá y nhiễm huyết
Chương 22: 22: Cửa cung sâu như biển (1)
Chương 23: 23: Cửa cung sâu như biển (2)
Chương 24: 24: Hợp hoan
Chương 25: 25: Bình an
Chương 26: 26: Không thể nắm trong tay
Chương 27: 27: Không cần tỉnh lại nữa
Chương 28: 28: Cũng may, người trúng tên không phải là hắn
Chương 29: 29: Hữu tình, vô ý
Chương 30: 30: Một chữ tình
Chương 31: 31: Họa bích
Chương 32: 32: Sở diễm, ngươi dám
Chương 33: 33: Mục tiêu công kích
Chương 34: 34: Ảo ảnh
Chương 35: 35: Thuỷ quân là ai?
Chương 36: 36: Thiên thượng nhân gian
Chương 37: 37: Không hiểu phong tình
Chương 38: 38: Máu chảy thành sông (1)
Chương 39: 39: Máu chảy thành sông (2)
Chương 40: 40: Chờ một người
Chương 41: 41: Chỉ có thể nói: Khuynh quốc khuynh thành
Chương 42: 42: Ham muốn
Chương 43: 43: Thay bọn họ tiếp tục sống
Chương 44: 44: Giang sơn mỹ nhân
Chương 45: 45: Lãnh cung vu hằng điện
Chương 46: 46: Nhưng mà, ta muốn (1)
Chương 47: 47: Nhưng mà, ta muốn (2)
Chương 48: 48: Có thể không yêu ngươi nữa
Chương 49: 49: Tân nhậm thái tử phi
Chương 50: 50: Đoàn tụ tán
Chương 51: 51: Trở thành giải dược của hắn
Chương 52: 52: Ấn ký của sở diễm
Chương 53: 53: Yêu?
Chương 54: 54: Canh lạc tử
Chương 55: 55: Thù không đội trời chung (1)
Chương 56: 56: Thù không đợi trời chung (2)
Chương 57: 57: Ta muốn nàng
Chương 58: 58: Tín vật định tình (1)
Chương 59: 59: Tín vật định tình (2)
Chương 60: 60: Ta sẽ không để chàng mất mặt
Chương 61: 61: Một khúc thức tỉnh người trong mộng
Chương 62: 62: Cam nguyện liền đáng giá
Chương 63: 63: Không tha thứ cho nam nhân thứ hai
Chương 64: 64: Điểm yếu trí mạng (1)
Chương 65: 65: Điểm yếu trí mạng (2)
Chương 66: 66: Đánh cuộc sinh mạng
Chương 67: 67: Tàn nhẫn yêu (1)
Chương 68: 68: Tàn nhẫn yêu (2)
Chương 69: 69: Thiếu
Chương 70: 70: Tàn nhẫn yêu (4)
Chương 71: 71: Nhớ kỹ, nàng là của ta (1)
Chương 72: 72: Nhớ kỹ, nàng là của ta (2)
Chương 73: 73: Mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
Chương 74: 74: Nhìn lén
Chương 75: 75: Bổn vương không cần nàng phối hợp (1)
Chương 76: 76: Bổn vương không cần nàng phối hợp (2)
Chương 77: 77: Chàng càng cần ngươi
Chương 78: 78: Chàng hiểu được (1)
Chương 79: 79: Chàng hiểu được (2)
Chương 80: 80: Bá đạo
Chương 81: 81: Thăm dò
Chương 82: 82: Đất bằng dậy sóng
Chương 83: 83: Thử thuốc (1)
Chương 84: 84: Thử thuốc (2)
Chương 85: 85: Mất đi
Chương 86: 86: Tâm dược
Chương 87: 87: Trời cao biển rộng
Chương 88: 88: Cưỡng đoạt (1)
Chương 89: 89: Cưỡng đoạt (2)
Chương 90: 90: Nữ anh vàng*
Chương 91: 91: Giết hắn rồi sẽ được tự do
Chương 92: 92: Động vật máu lạnh vô tình
Chương 93: 93: Không có chọn lựa (1)
Chương 94: 94: Không có chọn lựa (2)
Chương 95: 95: Gặp chuyện
Chương 96: 96: Giam giữ một đời một kiếp
Chương 97: 97: Công chúa tháp na
Chương 98: 98: Hàm tuyết đã đến
Chương 99: 99: Duyên tần tấn*
Chương 100: 100: Chịu tội thay
Chương 101: 101: Thân bất do kỷ (1)
Chương 102: 102: Thân bất do kỷ (2)
Chương 103: 103: Không thể chết sớm
Chương 104: 104: Lựa chọn (1)
Chương 105: 105: Lựa chọn (2)
Chương 106: 106: Tuyệt cảnh
Chương 107: 107: Người thương nhất
Chương 108: 108: Cái gọi là chân tướng
Chương 109: 109: Rõ ràng là vô lại (1)
Chương 110: 110: Rõ ràng là vô lại (2)
Chương 111: 111: Kim ốc tàng kiều
Chương 112: 112: Vĩnh biệt người thương
Chương 113: 113: Ta muốn trái tim của ngươi
Chương 114: 114: Đêm trăng một cơn mộng u ám (1)
Chương 115: 115: Đêm trăng một cơn mộng u ám (2)
Chương 116: 116: Yêu không phải là chiếm hữu
Chương 117: 117: Hắn thực sự yêu ngươi
Chương 118: 118: Hắn muốn
Chương 119: 119: Hãy để ta đến yêu chàng
Chương 120: 120: Giao dịch
Chương 121: 121: Lần sau dịu dàng hơn một chút (1)
Chương 122: 122: Lần sau dịu dàng hơn một chút (2)
Chương 123: 123: Sống chết trước mắt
Chương 124: 124: Thật sự mất đi (1)
Chương 125: 125: Thật sự mất đi (2)
Chương 126: 126: Cái chết kết thúc mọi thứ
Chương 127: 127: Thà làm ngọc nát (1)
Chương 128: 128: Thà làm ngọc nát (2)
Chương 129: 129: Khiến cho nàng yêu một lần nữa
Chương 130: 130: Cảnh khang đế
Chương 131: 131: Trường Dạ Vị Ương*
Chương 132: 132: Không thấy bẩn sao?
Chương 133: 133: Lòng Người Khó Dò (1)
Chương 134: 134: Lòng Người Khó Dò (2)
Chương 135: 135: Huỷ Diệt
Chương 136: 136: Đừng sợ, ta ở đây
Chương 137: 137: Ngóng nhìn nhau (1)
Chương 138: 138: Ngóng nhìn nhau (2)
Chương 139: 139: Ngóng nhìn nhau (3)
Chương 140: 140: Cảm giác yêu chính là đau (1)
Chương 141: 141: Cảm giác yêu chính là đau (2)
Chương 142: 142: Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi*
Chương 143: 143: Người tính không bằng trời tính
Chương 144: 144: Tháng Sáu Tuyết Rơi
Chương 145: 145: Yêu sai
Chương 146: 146: Tưởng Niệm Đau Triệt Nội Tâm (1)
Chương 147: 147: Tưởng Niệm Đau Triệt Nội Tâm (2)
Chương 148: 148: Không có kết cục
Chương 149: 149: Muốn nàng vì ta mà sống (1)
Chương 150: 150: Muốn nàng vì ta mà sống (2)
Chương 151: 151: Cái giá phải trả của một minh quân
Chương 152: 152: Hắn, biết
Chương 153: 153: Trấn Long Ngọc
Chương 154: 154: Gánh thêm một sinh mệnh
Chương 155: 155: Chỉ cần ngán
Chương 156: 156: Bao nhiêu ngôi sao (1)
Chương 157: 157: Bao nhiêu ngôi sao (2)
Chương 158: 158: Nàng hiểu mà
Chương 159: 159: Muôn vàn sủng ái (1)
Chương 160: 160: Muôn vàn sủng ái (2)
Chương 161: 161: Muôn vàn sủng ái (3)
Chương 162: 162: Muôn vàn sủng ái (4)
Chương 163: 163: Muôn vàn sủng ái (5)
Chương 164: 164: Muôn vàn sủng ái (6)
Chương 165: 165: Muôn vàn sủng ái (7)
Chương 166: 166: Do dự (1)
Chương 167: 167: Do dự (2)
Chương 168: 168: Do dự (3)
Chương 169: 169: Do dự (4)
Chương 170: 170: Do dự (5)
Chương 171: 171: Do dự (6)
Chương 172: 172: Do dự (7)
Chương 173: 173: Canh gác (1)
Chương 174: 174: Canh gác (2)
Chương 175: 175: Canh gác (3)
Chương 176: 176: Canh Gác (4)
Chương 177: 177: Canh Gác (5)
Chương 178: 178: Canh Gác (6)
Chương 179: 179: Canh Gác (7)
Chương 180: 180: Canh Gác (8)
Chương 181: 181: Canh Gác (9)
Chương 182: 182: Ly Thương (1)
Chương 183: 183: Ly Thương (2)
Chương 184: 184: Ly Thương (3)
Chương 185: 185: Ly Thương (4)
Chương 186: 186: Ly Thương (5)
Chương 187: 187: Ly Thương (6)
Chương 188: 188: Ly Thương (7)
Chương 189: 189: Ly Thương (8)
Chương 190: 190: Ly Thương (9)
Chương 191: 191: Ly Thương (10)
Chương 192: 192: Ly Thương (11)
Chương 193: 193: Ly Thương (12)
Chương 194: 194: Ly Thương (13)
Chương 195: 195: Ly Thương (14)
Chương 196: 196: Ly Thương (15)
Chương 197: 197: Năm Năm (1)
Chương 198: 198: Năm Năm (2)
Chương 199: 199: Năm Năm (3)
Chương 200: 200: Mưa Dầm Giang Nam (1)
Chương 201: 201: Mưa Dầm Giang Nam (2)
Chương 202: 202: Mưa Dầm Giang Nam (3)
Chương 203: 203: Mưa Dầm Giang Nam (4)
Chương 204: 204: Mưa Dầm Giang Nam (5)
Chương 205: 205: Mưa Dầm Giang Nam (6)
Chương 206: 206: Mưa Dầm Giang Nam (7)
Chương 207: 207: Mưa Dầm Giang Nam (8)
Chương 208: 208: Yêu Là Do Thiên Ý (1)
Chương 209: 209: Yêu Là Do Thiên Ý (2)
Chương 210: 210: Yêu Là Do Thiên Ý (3)
Chương 211: 211: Yêu là do thiên ý (4)
Chương 212: 212: Yêu là do thiên ý (5)
Chương 213: 213: Yêu là do thiên ý (6)
Chương 214: 214: Yêu là do thiên ý (7)
Chương 215: 215: Đời người hối hận nhất là gì? (1)
Chương 216: 216: Đời người hối hận nhất là gì? (2)
Chương 217: 217: Đau như thế nào
Chương 218: 218: Hậu cung không thể chuyên sủng
Chương 219: 219: Ánh trăng sáng
Chương 220: 220: Phụ cùng tử (1)
Chương 221: 221: Phụ cùng tử (2)
Chương 222: 222: Phụ cùng tử (3)
Chương 223: 223: Nàng là thuốc của ta
Chương 224: 224: Nếu đây là kết cục ngươi muốn (1)
Chương 225: 225: Nếu đây là kết cục ngươi muốn (2)
Chương 226: 226: Muốn thời gian quay ngược lại (1)
Chương 227: 227: Muốn thời gian quay ngược lại (2)
Chương 228: 228: Muốn thời gian quay ngược lại (3)
Chương 229: 229: Nàng hiểu được
Chương 230: 230: Yêu, trường dạ vị ương (1)
Chương 231: 231: Yêu, trường dạ vị ương (2)
Chương 232: 232: Ban ngày ban mặt, hai người…
Chương 233: 233: Công chúa khiết nhi (1)
Chương 234: 234: Công chúa khiết nhi (2)
Chương 235: 235: Cỏ vong tình
Chương 236: 236: Trước mặt dạy con, sau lưng dạy vợ
Chương 237: 237: Ngươi là ai? ta là ai?
Chương 238: 238: Tâm bệnh cần phải có tâm dược chữa trị
Chương 239: 239: Hoa rơi thành mưa
Chương 240: 240: Đợi chàng bên bờ luân hồi
Chương 241: 241: Sinh tử xa cách
Chương 242: 242: Vô tình không phải phật
Chương 243: 243: Đường về (1)
Chương 244: 244: Đường về (2)
Chương 245: 245: Làm sao bây giờ, ta nhớ nàng
Chương 246: 246: Môn sinh thiên tử
Chương 247: 247: Máu tươi (1)
Chương 248: 248: Máu tươi (2)
Chương 249: 249: Là ai tính kế ai (1)
Chương 250: 250: Là ai tính kế ai (2)
Chương 251: 251: Là ai tính kế ai (3)
Chương 252: 252: Là ai tính kế ai (4)
Chương 253: 253: Là ai tính kế ai (5)
Chương 254: 254: Là ai tính kế ai (6)
Chương 255: 255: Ấm áp hắn trao
Chương 256: 256: Chờ đợi một đời một kiếp
Chương 257: 257: Sở diễm, chàng thật đáng sợ
Chương 258: 258: Nghịch chuyển
Chương 259: 259: Bạc tình
Chương 260: 260: Tuyệt không giẫm lên vết xe đổ
Chương 261: 261: Lấy lùi làm tiến
Chương 262: 262: Bình yên trước cơn bão táp
Chương 263: 263: Vì sao không phải là hoàng hậu?
Chương 264: 264: Chinh phục (1)
Chương 265: 265: Chinh phục (2)
Chương 266: 266: Chinh phục (3)
Chương 267: 267: Chinh phục (4)
Chương 268: 268: Yêu và có được (1)
Chương 269: 269: Yêu và có được (2)
Chương 270: 270: Kiệt tác
Chương 271: 271: Trả lại
Chương 272: 272: Tính kế (1)
Chương 273: 273: Tính kế (2)
Chương 274: 274: Hóa ra lại thương chàng sâu đậm như vậy
Chương 275: 275: Giam cầm
Chương 276: 276: Không sợ
Chương 277: 277: Ghen
Chương 278: 278: Yêu nàng còn không kịp (1)
Chương 279: 279: Yêu nàng còn không kịp (2)
Chương 280: 280: Muốn không đủ
Chương 281: 281: Nàng đang khiêu khích
Chương 282: 282: Cái ta không có được, cô cũng đừng mơ tưởng (1)
Chương 283: 283: Cái ta không có được, cô cũng đừng mơ tưởng (2)
Chương 284: 284: Đoạn tình tuyệt ái
Chương 285: 285: Trả giá
Chương 286: 286: Mẫu thân không thể mất người, con cũng vậy
Chương 287: 287: Chuyện xưa thực xa xôi (1)
Chương 288: 288: Chuyện xưa thực xa xôi (2)
Chương 289: 289: Ta vẫn luôn ở đây (1)
Chương 290: 290: Ta vẫn luôn ở đây (2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp