Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 6: Thuốc cảm cúm bán được năm trăm lượng
00:02 - 15.05.2026
1,969 lượt xem
Sau khi uống thuốc được một lúc, mặt nam tử áo trắng dần dần bớt đỏ, cũng không ho khan kịch liệt như trước mà chỉ thỉnh thoảng ho nhẹ một cái.
Nam tử áo đen thấy thế liền nhìn một chút nhưng vẫn không yên tâm hỏi: “Thất đệ, đệ cảm thấy thế nào?”
“Tam ca yên tâm, đệ cảm thấy tốt hơn nhiều rồi…” Nam tử áo trắng nói.
Nam tử áo đen nghe vậy gật nhẹ đầu. Phía bên kia, gã sai vặt áo xanh cũng kích động tươi cười.
“Cô nương, thuốc của cô rất tốt, cảm ơn…” Nam tử áo trắng nhìn Trác Diệp mỉm cười nói.
Bản thân Trác Diệp không muốn nói tiếp, nhưng nghĩ lại ca ca chọc giận cũng không cần giận lây sang đệ đệ. Nàng vốn không phải là loại người hay so đo, vì vậy liền mở miệng trả lời: “Không cần khách khí”
Bỗng nhiên nam tử áo đen lại đứng dậy, đi tới chỗ Trác Diệp …
Trác Diệp sợ hãi, trừng mắt nhìn nam tử áo đen lập tức hỏi: “Ngươi! Ngươi muốn làm gì?”
Nam tử áo trắng thấy Tam ca của mình đi về phía Trác Diệp liền hiểu rõ ý đồ của hắn, vội mở miệng nói: “Khụ… Tam ca, đừng gây khó dễ cho nàng ấy, bây giờ đệ thấy rất tốt, huống hồ ngày mai vào thành….”
Nam tử áo đen cũng không để ý tới nam tử áo trắng, trực tiếp đi đến trước mặt Trác Diệp, nhìn nàng rồi chìa bàn tay tới trước mặt nàng lạnh lùng nói:”Thuốc kia cô mới chỉ uống một viên.”
Trác Diệp đã hiểu ra, lúc trước nàng đưa cho bọn họ hai viên, nói cách sáu canh giờ uống viên thứ hai, mà viên thứ hai kia đã bị núi băng cưỡng ép nhét vào miệng nàng để thí nghiệm thuốc. Bây giờ hắn sợ một viên thuốc không đủ nên tới đòi nàng thuốc đây mà!
Hai tay Trác Diệp nắm chặt lấy túi du lịch, căm phẫn nói: “Đồ dã man! Ngươi là cướp sao?”
Nam tử áo đen nghe thấy thế liền cau mày, khóe miệng khẽ nhúc nhích, trầm mặc một lúc rồi thu tay về.
Trác Diệp khẩn trương nhìn chằm chằm từng động tác của hắn, trong lòng hối hận vì đã buột miệng mắng hắn.
Nam tử áo đen móc ra một xấp giấy từ trong tay áo, đếm ra ba tờ, đưa cho nàng lạnh lùng nói: “Cô ăn thử viên thuốc kia, ba viên thuốc, ba trăm lượng bạc.”
Trác Diệp đang sững sờ, về sau hiểu được ý của hắn không khỏi dở khóc dở cười, hắn xem nàng làm người bán thuốc sao? Mặc dù nàng không rõ ba trăm lượng bạc ở thời đại này tính ra bao nhiêu tiền, nhưng thuốc là của nàng, hắn có tăng thêm gấp mười, gấp trăm lần giá tiền ấy thì cũng mua không nổi đâu. Trác Diệp hừ nhẹ một tiếng, không cầm tiền cũng không nói gì.
Nam tử áo đen nhíu mày nhìn thoáng qua Trác Diệp, lại lấy ra hai tờ ngân phiếu nữa rồi nói:”Năm trăm lượng.”
Khóe miệng Trác Diệp co rút, tức giận đè nặng trong lòng. Nàng bắt buộc mình bình tĩnh trở lại, âm thầm suy nghĩ trong chốc lát, trong lòng không khỏi than thầm, sau đó rất không có khí phách thò tay cầm lấy ngân phiếu rồi lấy một viên Khang Thái Khắc đưa cho nam tử áo đen.
Tuy Trác Diệp rất muốn có khí phách trả lại ngân phiếu, bảo vệ tôn nghiêm của mình để kiêu ngạo nhưng tình huống bây giờ lại không cho phép nàng làm như vậy. Cứ nhìn bộ dáng lạnh lùng của nam nhân kia thì biết, nếu nàng không chịu bán thuốc, không biết hắn sẽ dùng thủ đoạn gì. Anh hùng không sợ thiệt thòi trước mắt. Huống chi bây giờ nàng cũng thực sự cần số tiền kia. Hôm nay nàng đã lưu lạc thành người nghèo rồi. Nếu bây giờ không tìm được cách đề kiếm sống thì chỉ có thể lưu lạc đầu đường thôi. Bây giờ có số tiền kia chắc có thể chèo chống một thời gian ngắn.
Khóe miệng Trác Diệp nở một nụ cười khổ, không thể tưởng tượng được món tiền đầu tiên mình kiếm được lại là nhờ bán thuốc.
Trong lúc vô tình nhướng mắt, nàng trông thấy gã sai vặt kia xem thường liếc nàng. Thấy nàng nhìn hắn, hắn nhếch miệng khinh thường. Trác Diệp lơ đễnh, nàng cũng chẳng buồn chấp vặt một đứa con nít làm chi.
Nhìn lướt qua nam tử áo trắng, hắn nhìn nàng mỉm cười thân thiện. Trác Diệp dời ánh mắt nhìn sang nam tử áo đen, thấy hắn coi chuyện vừa xong như chưa từng xảy ra, im lặng ngồi trước đống lửa nghỉ ngơi.
Trác Diệp đành không cam lòng thu lại ánh mắt, nàng than nhẹ một tiếng bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nam tử áo đen thấy thế liền nhìn một chút nhưng vẫn không yên tâm hỏi: “Thất đệ, đệ cảm thấy thế nào?”
“Tam ca yên tâm, đệ cảm thấy tốt hơn nhiều rồi…” Nam tử áo trắng nói.
Nam tử áo đen nghe vậy gật nhẹ đầu. Phía bên kia, gã sai vặt áo xanh cũng kích động tươi cười.
“Cô nương, thuốc của cô rất tốt, cảm ơn…” Nam tử áo trắng nhìn Trác Diệp mỉm cười nói.
Bản thân Trác Diệp không muốn nói tiếp, nhưng nghĩ lại ca ca chọc giận cũng không cần giận lây sang đệ đệ. Nàng vốn không phải là loại người hay so đo, vì vậy liền mở miệng trả lời: “Không cần khách khí”
Bỗng nhiên nam tử áo đen lại đứng dậy, đi tới chỗ Trác Diệp …
Trác Diệp sợ hãi, trừng mắt nhìn nam tử áo đen lập tức hỏi: “Ngươi! Ngươi muốn làm gì?”
Nam tử áo trắng thấy Tam ca của mình đi về phía Trác Diệp liền hiểu rõ ý đồ của hắn, vội mở miệng nói: “Khụ… Tam ca, đừng gây khó dễ cho nàng ấy, bây giờ đệ thấy rất tốt, huống hồ ngày mai vào thành….”
Nam tử áo đen cũng không để ý tới nam tử áo trắng, trực tiếp đi đến trước mặt Trác Diệp, nhìn nàng rồi chìa bàn tay tới trước mặt nàng lạnh lùng nói:”Thuốc kia cô mới chỉ uống một viên.”
Trác Diệp đã hiểu ra, lúc trước nàng đưa cho bọn họ hai viên, nói cách sáu canh giờ uống viên thứ hai, mà viên thứ hai kia đã bị núi băng cưỡng ép nhét vào miệng nàng để thí nghiệm thuốc. Bây giờ hắn sợ một viên thuốc không đủ nên tới đòi nàng thuốc đây mà!
Hai tay Trác Diệp nắm chặt lấy túi du lịch, căm phẫn nói: “Đồ dã man! Ngươi là cướp sao?”
Nam tử áo đen nghe thấy thế liền cau mày, khóe miệng khẽ nhúc nhích, trầm mặc một lúc rồi thu tay về.
Trác Diệp khẩn trương nhìn chằm chằm từng động tác của hắn, trong lòng hối hận vì đã buột miệng mắng hắn.
Nam tử áo đen móc ra một xấp giấy từ trong tay áo, đếm ra ba tờ, đưa cho nàng lạnh lùng nói: “Cô ăn thử viên thuốc kia, ba viên thuốc, ba trăm lượng bạc.”
Trác Diệp đang sững sờ, về sau hiểu được ý của hắn không khỏi dở khóc dở cười, hắn xem nàng làm người bán thuốc sao? Mặc dù nàng không rõ ba trăm lượng bạc ở thời đại này tính ra bao nhiêu tiền, nhưng thuốc là của nàng, hắn có tăng thêm gấp mười, gấp trăm lần giá tiền ấy thì cũng mua không nổi đâu. Trác Diệp hừ nhẹ một tiếng, không cầm tiền cũng không nói gì.
Nam tử áo đen nhíu mày nhìn thoáng qua Trác Diệp, lại lấy ra hai tờ ngân phiếu nữa rồi nói:”Năm trăm lượng.”
Khóe miệng Trác Diệp co rút, tức giận đè nặng trong lòng. Nàng bắt buộc mình bình tĩnh trở lại, âm thầm suy nghĩ trong chốc lát, trong lòng không khỏi than thầm, sau đó rất không có khí phách thò tay cầm lấy ngân phiếu rồi lấy một viên Khang Thái Khắc đưa cho nam tử áo đen.
Tuy Trác Diệp rất muốn có khí phách trả lại ngân phiếu, bảo vệ tôn nghiêm của mình để kiêu ngạo nhưng tình huống bây giờ lại không cho phép nàng làm như vậy. Cứ nhìn bộ dáng lạnh lùng của nam nhân kia thì biết, nếu nàng không chịu bán thuốc, không biết hắn sẽ dùng thủ đoạn gì. Anh hùng không sợ thiệt thòi trước mắt. Huống chi bây giờ nàng cũng thực sự cần số tiền kia. Hôm nay nàng đã lưu lạc thành người nghèo rồi. Nếu bây giờ không tìm được cách đề kiếm sống thì chỉ có thể lưu lạc đầu đường thôi. Bây giờ có số tiền kia chắc có thể chèo chống một thời gian ngắn.
Khóe miệng Trác Diệp nở một nụ cười khổ, không thể tưởng tượng được món tiền đầu tiên mình kiếm được lại là nhờ bán thuốc.
Trong lúc vô tình nhướng mắt, nàng trông thấy gã sai vặt kia xem thường liếc nàng. Thấy nàng nhìn hắn, hắn nhếch miệng khinh thường. Trác Diệp lơ đễnh, nàng cũng chẳng buồn chấp vặt một đứa con nít làm chi.
Nhìn lướt qua nam tử áo trắng, hắn nhìn nàng mỉm cười thân thiện. Trác Diệp dời ánh mắt nhìn sang nam tử áo đen, thấy hắn coi chuyện vừa xong như chưa từng xảy ra, im lặng ngồi trước đống lửa nghỉ ngơi.
Trác Diệp đành không cam lòng thu lại ánh mắt, nàng than nhẹ một tiếng bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Không hiểu sao lại xuyên không!
Chương 2: 2: Cảm giác làm trộm thật kích thích!
Chương 3: 3: Đám cực phẩm mỹ nam trong miếu đổ nát
Chương 4: 4: Mỹ nam ốm yếu
Chương 5: 5: Lòng tốt không được báo đáp
Chương 6: 6: Thuốc cảm cúm bán được năm trăm lượng
Chương 7: 7: Được mỹ nam hỗ trợ
Chương 8: 8: Nói nhiều thành nói hớ
Chương 9: 9: Đồ đạc kỳ lạ thật nhiều
Chương 10: 10: Chuông báo điện thoại gây tai họa
Chương 11: 11: Hàng xóm là đại thúc Châu Tinh Trì
Chương 12: 12: Biến thành nữ bộc
Chương 13: 13: Lần đầu vào Tiêu dật cư
Chương 14: 14: Rốt cuộc là hạ nhân hay là khách?
Chương 15: 15: Rốt cục nàng có lai lịch thế nào?
Chương 16: 16: Thì ra là mỹ nhân
Chương 17: 17: Cũng vậy thôi!
Chương 18: 18: Đến thư phòng tìm sách
Chương 19: 19: Mất phương hướng rồi!
Chương 20: 20: Rời khỏi Phong thành
Chương 21: 21: Ngủ bên ngoài rừng
Chương 22: 22: Lập gia đình? Tùy duyên phận…
Chương 23: 23: Dừng chân ở Trạm Châu
Chương 24: 24: Giả nam trang đi dạo chơi
Chương 25: 25: Hội thi thơ Bích Đình
Chương 26: 26: Hội thi thơ Bích Đình (2)
Chương 27: 27: Hội thi thơ Bích Đình (3)
Chương 28: 28: Phí chấp bút một trăm lượng
Chương 29: 29: Khó khăn hưởng thụ ân huệ mỹ nhân
Chương 30: 30: Hiện trường phim võ hiệp?
Chương 31: 31: Điềm xấu?
Chương 32: 32: Nàng chọc phải ai rồi?
Chương 33: 33: Tại sao phải đón mũi tên?
Chương 34: 34: Bình giữ nhiệt tổ truyền…
Chương 35: 35: Cô là người của phủ ta
Chương 36: 36: Vào Thụy Vương phủ ở
Chương 37: 37: Lao động trẻ em thông minh…
Chương 38: 38: Quýnh, còn bị một bánh bao nhỏ đùa giỡn…
Chương 39: 39: Một người chưa đủ mà còn thêm một người nữa?
Chương 40: 40: Ai phải phụ trách với nàng?
Chương 41: 41: Thái độ thật kỳ lạ
Chương 42: 42: Trèo cao không dậy nổi
Chương 43: 43: Mỗ Vương gia thật khác thường
Chương 44: 44: Bánh bao nhỏ và Tiểu Diệp Tử
Chương 45: 45: Bánh bao nhỏ luận bàn chuyện thành thân
Chương 46: 46: Gả cô cho phụ vương
Chương 47: 47: Tiểu Diệp Tử, ôm một cái
Chương 48: 48: Làm cha kiểu gì vậy?
Chương 49: 49: Thời tiết đẹp, trời trong nắng ấm…
Chương 50: 50: Không thể lựa chọn thân phận
Chương 51: 51: Cần một tri kỷ
Chương 52: 52: Đánh cờ
Chương 53: 53: Độc tôn Liễu Chi Nhiên
Chương 54: 54: Kì phùng địch thủ
Chương 55: 55: Đối thủ khó tìm
Chương 56: 56: Lần sau nhất định sẽ thắng huynh
Chương 57: 57: Bánh Bao Nhỏ rất tức giận
Chương 58: 58: Vô lễ với tiểu thế tử
Chương 59: 59: Mỗ Vương gia nào đó lại không bình thường
Chương 60: 60: Vương gia nào đó còn cần thêm chút sức!
Chương 61: 61: Nước mắt đầm đìa
Chương 62: 62: Vương gia, huynh lại chơi xấu!
Chương 63: 63: Mắt nhìn chén rượu nâng lên, uống rồi!
Chương 64: 64: Mỗ nữ sau khi say rất mê người
Chương 65: 65: Say rượu nói thật lòng
Chương 66: 66: Lời nói thật? Nói khi say?
Chương 67: 67: Tiểu yêu tinh, thành thật một chút!
Chương 68: 68: Kìm lòng không được mà trộm hương
Chương 69: 69: Mỗ Vương Gia muốn quỵt nợ
Chương 70: 70: Còn có thể hạ lưu thêm chút nữa…
Chương 71: 71: Thật đúng là miệng lưỡi bén nhọn!
Chương 72: 72: “Bánh bao nhỏ” vừa tham ăn vừa sắc
Chương 73: 73: Hoàng đế Phượng Lâm Duệ
Chương 74: 74: Thịnh Kinh phồn hoa
Chương 75: 75: Lần đầu tiên làm dáng
Chương 76: 76: Bộ đồ vòng trò chơi
Chương 77: 77: Không có đầu óc thì ít nhất nên có ngực…
Chương 78: 78: Muốn độc thì độc đến cùng!
Chương 79: 79: Tiểu mỹ nhân, làm bạn đi…
Chương 80: 80: Văn võ song toàn không thua nam nhân
Chương 81: 81: Công tử đa tình Liên Tiêu
Chương 82: 82: Tiểu thế tử yêu cầu ngược lại
Chương 83: 83: Diện kiến thánh nhân
Chương 84: 84: “Bánh Bao Nhỏ” là nhà vẽ hoạt hình…
Chương 85: 85: Cứu người không thành, còn thế cả mình vào…
Chương 86: 86: Châu chấu trên sợi dây thừng
Chương 87: 87: Chữ bút lông khó coi
Chương 88: 88: Gà bay ngỗng nhảy, người vật đại chiến!
Chương 89: 89: Thì ra chữ còn có thể ghi như vậy đấy!
Chương 90: 90: Người lấy ăn làm trời!
Chương 91: 91: Bi tráng ăn thử
Chương 92: 92: Ta ở Thôn Trung Quang đấy!
Chương 93: 93: Dụ dỗ Bánh bao nhỏ
Chương 94: 94: Nước miếng có mùi thịt nướng…
Chương 95: 95: Không ra khỏi phòng vẫn đi bốn phương!(1)
Chương 96: 96: Không ra khỏi phòng vẫn đi bốn phương (2)
Chương 97: 97: Không ra khỏi phòng, đi bốn phương!(3)
Chương 98: 98: Chú dê vui vẻ mà thông minh được bằng bản thế tử sao?!
Chương 99: 99: Vương gia trúng tà rồi…
Chương 100: 100: Thái hậu nương nương
Chương 101: 101: Tại hạ Liên Tiêu…
Chương 102: 102: Mỹ nhân này, ta vừa ý!
Chương 103: 103: Khuôn mặt giống nhau, nhưng sao lại khác nhau nhiều như vậy?
Chương 104: 104: Lại thêm một tiểu chính thái!
Chương 105: 105: Tiểu Diệp Tử ban thưởng cho tiểu thế tử
Chương 106: 106: Đòi hỏi khen thưởng
Chương 107: 107: Người làm phụ thân áy náy rồi…
Chương 108: 108: Đội hình siêu cường đại!
Chương 109: 109: Tiểu thế tử không vui
Chương 110: 110: Dùng tiếng ca kể chuyện xưa
Chương 111: 111: Tin vỉa hè không thể tin!
Chương 112: 112: Yêu thích thì đi tranh thủ đi!
Chương 113: 113: Bánh Bao nhỏ áp dụng vào thực tế
Chương 114: 114: Kinh thật! Bánh Bao nhỏ cưỡng hôn người ta rồi!
Chương 115: 115: Không bằng lấy thân báo đáp…
Chương 116: 116: Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!
Chương 117: 117: Vương gia, xin tự trọng!
Chương 118: 118: Vương gia nào đó vô cùng khác thường!
Chương 119: 119: Tạo ngộ biến tướng cầu hôn?
Chương 120: 120: Huynh đệ tình thâm!
Chương 121: 121: Lưu thủy khánh hoan hội
Chương 122: 122: Ngu ngốc, không có đầu óc à?
Chương 123: 123: Kinh biến!
Chương 124: 124: Nước mắt này rơi vì hắn sao?
Chương 125: 125: Rất muốn hôn đi nước mắt trên gương mặt nàng
Chương 126: 126: Nàng nghĩ ra cách rồi
Chương 127: 127: Tới núi Mạc Thương
Chương 128: 128: Nhắm mắt! Ngủ!
Chương 129: 129: Coi như là giúp nhau sưởi ấm…
Chương 130: 130: Tiểu nữ tới là để khiêu chiến ngài!
Chương 131: 131: Dám đánh cược với tiểu nữ không?
Chương 132: 132: Mỗ Vương gia không may!
Chương 133: 133: Nước chảy 3000 thước, mùi hôi hướng Cửu Tiêu
Chương 134: 134: Đau lòng?
Chương 135: 135: Chuyện này phải thưởng thức từ từ mới được…
Chương 136: 136: Bụng dạ người đàn ông này thật đen tối!
Chương 137: 137: Kết quả cuộc tỷ thí…
Chương 138: 138: Thật không thể tin được!
Chương 139: 139: Thật mất hết cả mặt mũi đàn ông rồi!
Chương 140: 140: Đại nạn của Lâm Ca trôi qua, thần y đã đồng ý không chậm trễ
Chương 141: 141: Anh ta bệnh sao? Có phải nhớ lại tình cũ không?
Chương 142: 142: Phụ vương, Tiểu diệp tử, hai người thối quá!
Chương 143: 143: Thật là xinh đẹp!
Chương 144: 144: Tiền lì xì đặc biệt…
Chương 145: 145: Trái tim của hắn… không chịu nổi giằng co!
Chương 146: 146: Điện thoại phát nhạc, Lâm Ca phì cười…
Chương 147: 147: Lí Quỳ là người mổ heo? Trương Phi là người bán đậu hũ?
Chương 148: 148: Để trẫm điều tra thêm về thôn trung quan
Chương 149: 149: Điện thoại để trẫm chơi…
Chương 150: 150: Điện thoại này là vật sống… sống?
Chương 151: 151: Pháo hoa rực rỡ đêm trừ tịch – đêm 30
Chương 152: 152: Đừng lo lắng... Có ta ở đây
Chương 153: 153: Gặp mặt thái hậu
Chương 154: 154: Điều này không có nghĩa là ta sẽ thả nàng ra!
Chương 155: 155: Lâm Ca thổ lộ
Chương 156: 156: Lâm Ca thổ lộ (2)
Chương 157: 157: Yêu nghiệt? Không thể chọc vào…
Chương 158: 158: Tại sao không tin Liên mỗ thật lòng nhỉ?
Chương 159: 159: Chẳng bằng lén định chung thân…
Chương 160: 160: Lại dám thắng trẫm thật!
Chương 161: 161: Xin Hoàng thượng ban thưởng một tấm hộ bằng!
Chương 162: 162: Lai lịch thần bí kinh người!
Chương 163: 163: Phụ Vương hạ thủ với Tiểu Diệp Tử sao?!
Chương 164: 164: Muốn đi à? Đừng có mơ
Chương 165: 165: Vương gia ngang ngược mà lại biết nhận sai à?!
Chương 166: 166: Mỗ vương gia chơi xấu như trẻ con
Không tìm thấy chương nào phù hợp