Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 59: Người bệnh thầm mến giai đoạn cuối.
05:03 - 01.06.2026
220
Bởi vì kì khảo hạch diễn ra trong ba tháng đầu, nên học viên không thể chỉ định chương trình học cùng huấn luyện viên cho tân sinh mà chỉ sắp xếp những bài cơ bản cho bọn họ mà thôi, hơn nữa những môn này đều là những môn tập thể, nên chỉ cần thiết lập cho quang não thì sẽ có thể tự động nhắc nhở.
Sau lễ khai giảng, cả Chung Viễn Thanh và Tần Phi Tương đều cực ăn ý, thần bí từ chối ý mời đến căn tin của Thạch Lan và Lance, đến cơm chiều cũng chỉ ăn trong phòng.
“Từ lúc nào hai người kia ăn ý vậy nhỉ? Ngoài dự kiến của tôi à nha, xem ra là có hy vọng rồi.” Vẻ mặt Thạch Lan có chút đăm chiêu, vuốt cằm nói: “Này Lance, cậu thấy sao?”
“Tuy chúng ta là bạn cùng phòng, nhưng với năng lực của cậu trước mắt chưa được tôi công nhận đâu, cho nên đừng tùy ý nói chuyện với tôi, tôi cảm thấy không đủ khả năng đáp lại.” Lance gằn từng câu từng chữ.
Thạch Lan :…..
Vì sao tên Beta này kiêu ngạo đến thế? Vì sao cậu ta dám xem thường một Alpha như hắn? Tốt xấu gì hắn cũng có tác phong của con nhà thế gia, thế giới của kẻ cuồng luyện cấp quả nhiên hắn không thể lý giải được mà!
“Thả tên kia ra đi.” Sau khi đã xác định chung quanh phòng ngủ không có gì khác lạ, Chung Viễn Thanh nói với Tần Phi Tương.
Chung Viễn Thanh ý chỉ đến tên trong đám lính thuê đã tập kích bọn họ trong rừng cây, chính là cái tên mang theo khẩu súng mini điện từ kia.
Không còn cách nào khác bởi Chung Viễn Thanh thật sự quá để ý đến khẩu súng kia, vốn hắn đã suy tính khảo vấn trong rừng cây, nhưng vì thời gian hơi gấp mà Tần Phi Tương lại tỏ vẻ cực kì thành khẩn, mà nút không gian của y còn có thể chở được vật sống, cho nên Chung Viễn Thanh mới trực tiếp đóng gói tên kia nhét vào, sau đó hai người chạy như điên mới không bị quá thời gian quy định.
Đợi đến lúc bọn họ trở về phòng ngủ, Chung Viễn Thanh liền vội vàng thả tên kia ra.
“Không phải đều khai hết rồi sao? Sao cậu còn túm lấy tên kia để hỏi?” Đối với việc Chung Viễn Thanh vội vàng nhắc đến tên kia, trong lòng Tần Phi Tương vẫn còn có chút gút mắc, tuy y biết bản thân bây giờ chưa có tư cách hỏi Chung Viễn Thanh.
“Đương nhiên là có nguyên nhân rồi! Ồ, phải rồi, tôi đúng là quên mất.” Chung Viễn Thanh liếc y một cái, sau đó nghĩ nghĩ, rồi nở nụ cười sáng tỏ: “Không phải Tần thiếu không quen được với kiểu khảo vấn dã mãn của tôi sao. Được rồi, thả tên kia ra đi, sau đó cậu có thể về phòng, phần còn lại thì cần cứ giao cho tôi. Có việc cứ gọi.”
Chung Viễn Thanh khác với Tần Phi Tương quang minh chính đại một lòng một dạ, chỉ thích đấu tranh anh dũng, Chung Viễn Thanh luôn quy tắc phải làm tất cả mọi việc trở nên sáng tỏ, thì hắn mới có thể quản lý được quân đội. Chung Viễn Thanh có thể không thích những thủ đoạn khảo vấn tàn nhẫn bị giấu trong bóng tối, nhưng hắn bắt buộc phải hiểu rõ, chỉ có thứ chân chính nắm chặt trong tay mới khiến hắn cảm thấy an toàn.
Điều này cũng là một trong những điều quan trọng Chung Viễn Thanh không thích Tần Phi Tương, vì Tần Phi Tương là người sinh ra để sống trong ánh sáng, còn với dạng người luôn sống trong bóng tối như hắn thì chắn chắn luôncó phản xạ có điệu kiện là căm ghét thứ ánh sáng vĩnh viễn không có được này.
Nhưng mà Chung Viễn Thanh có lẽ không biết, càng là căm ghét không có được thì sâu trong nội tâm lại càng khao khát muốn có. Hắn đối với Tần Phi Tường vừa có căm ghét vừa có cảm tình, cũng bao hàm cả khát vọng muốn tiếp cận.
“Tôi không có.” Tần Phi Tương cực kì kiên định nói, mặc dù trong rừng cây, mới đầu y có hơi khiếp sợ nhưng chỉ là thoáng qua mà thôi, sau đó y thấy được mặt vui vẻ thực sự của Chung Viễn Thanh, tức khắc bị say mê đến độ tựa như người bệnh không kiềm chế được.
Đúng vậy, người bị bệnh thầm mến giai đoạn cuối sẽ không bởi vì việc nhỏ này mà làm dao động hình tượng nam thần trong lòng, y thậm chí còn lo lắng Chung Viễn Thanh thẩm vấn dẫn đến quá mệt, không biết có cần y đến xoa bóp bả vai cho hay không nhỉ?
Chẳng qua Tần Phi Tương vẫn luôn chú ý đến tên buông lời đùa giỡn với Chung Viễn Thanh, còn cả ánh mắt kinh tởm mà gã nhìn Chung Viễn Thanh nữa, nếu thả tên đó ra, tên đó có khi lại cứ tiếp tục nhìn chằm chằm vào Chung Viễn Thanh, lúc ấy Tần Phi Tương cũng không cam đoan được chính y có thể đi móc mắt tên kia hay không.
Tần Phi Tương nghĩ nghĩ, đề nghị với Chung Viễn Thanh: “Hay là để tôi thẩm vấn tên kia cho.”
“Cậu á?” Chung Viễn Thanh không thề thu nỗi hoài nghi của mình: “Cậu có biết thế nào là thẩm vấn không đấy?”
Tần Phi Tương không kìm được sống lưng thẳng tắp, ngẩng đầu nhìn chăm chú vào Chung Viễn Thanh: “Cậu có thể tin tưởng tôi một lần.”
Không phải chỉ thẩm vấn người thôi sao, có cần dùng giọng điệu nghiêm túc nói chuyện với tôi thế không hả?
Nhưng mà không biết vì sao, nhìn Tần Phi Tương đứng đắn nói như vậy khiến Chung Viễn Thanh ma xui quỷ khiến cảm thấy cũng được, có lẽ hắn có thể tin tưởng y một lần: “Vậy được rồi, cậu thử nói ra đi, dù sao tôi cũng ở bên cạnh nhìn.”
“Không cần cậu đâu. “Tần Phi Tương bỗng cao giọng, Chung Viễn Thanh sửng sốt, vẻ mặt mạc danh kì diệu nhìn y.
Tần Phi Tương sờ sờ mũi, điều chỉnh lại ngữ điệu, ôn tồn nói: “Tôi đột nhiên nhớ ra, kỳ thật trước khi ra khỏi cửa, tôi có vào phòng bếp làm một ít đồ ăn, cậu có thể đi nếm thử một chút.”
Chung Viễn Thanh :….Chẳng lẽ tôi giống loại người tham ăn lắm sao ?
Tuy oán giận nhưng Chung Viễn Thanh nhớ tới đống bánh bích quy Tần Phi Tương đưa cho hắn ăn, Chung Viễn Thanh cảm thấy kì thật hắn cũng có thể chạy đi nếm thử xem một chút.
Sau lễ khai giảng, cả Chung Viễn Thanh và Tần Phi Tương đều cực ăn ý, thần bí từ chối ý mời đến căn tin của Thạch Lan và Lance, đến cơm chiều cũng chỉ ăn trong phòng.
“Từ lúc nào hai người kia ăn ý vậy nhỉ? Ngoài dự kiến của tôi à nha, xem ra là có hy vọng rồi.” Vẻ mặt Thạch Lan có chút đăm chiêu, vuốt cằm nói: “Này Lance, cậu thấy sao?”
“Tuy chúng ta là bạn cùng phòng, nhưng với năng lực của cậu trước mắt chưa được tôi công nhận đâu, cho nên đừng tùy ý nói chuyện với tôi, tôi cảm thấy không đủ khả năng đáp lại.” Lance gằn từng câu từng chữ.
Thạch Lan :…..
Vì sao tên Beta này kiêu ngạo đến thế? Vì sao cậu ta dám xem thường một Alpha như hắn? Tốt xấu gì hắn cũng có tác phong của con nhà thế gia, thế giới của kẻ cuồng luyện cấp quả nhiên hắn không thể lý giải được mà!
“Thả tên kia ra đi.” Sau khi đã xác định chung quanh phòng ngủ không có gì khác lạ, Chung Viễn Thanh nói với Tần Phi Tương.
Chung Viễn Thanh ý chỉ đến tên trong đám lính thuê đã tập kích bọn họ trong rừng cây, chính là cái tên mang theo khẩu súng mini điện từ kia.
Không còn cách nào khác bởi Chung Viễn Thanh thật sự quá để ý đến khẩu súng kia, vốn hắn đã suy tính khảo vấn trong rừng cây, nhưng vì thời gian hơi gấp mà Tần Phi Tương lại tỏ vẻ cực kì thành khẩn, mà nút không gian của y còn có thể chở được vật sống, cho nên Chung Viễn Thanh mới trực tiếp đóng gói tên kia nhét vào, sau đó hai người chạy như điên mới không bị quá thời gian quy định.
Đợi đến lúc bọn họ trở về phòng ngủ, Chung Viễn Thanh liền vội vàng thả tên kia ra.
“Không phải đều khai hết rồi sao? Sao cậu còn túm lấy tên kia để hỏi?” Đối với việc Chung Viễn Thanh vội vàng nhắc đến tên kia, trong lòng Tần Phi Tương vẫn còn có chút gút mắc, tuy y biết bản thân bây giờ chưa có tư cách hỏi Chung Viễn Thanh.
“Đương nhiên là có nguyên nhân rồi! Ồ, phải rồi, tôi đúng là quên mất.” Chung Viễn Thanh liếc y một cái, sau đó nghĩ nghĩ, rồi nở nụ cười sáng tỏ: “Không phải Tần thiếu không quen được với kiểu khảo vấn dã mãn của tôi sao. Được rồi, thả tên kia ra đi, sau đó cậu có thể về phòng, phần còn lại thì cần cứ giao cho tôi. Có việc cứ gọi.”
Chung Viễn Thanh khác với Tần Phi Tương quang minh chính đại một lòng một dạ, chỉ thích đấu tranh anh dũng, Chung Viễn Thanh luôn quy tắc phải làm tất cả mọi việc trở nên sáng tỏ, thì hắn mới có thể quản lý được quân đội. Chung Viễn Thanh có thể không thích những thủ đoạn khảo vấn tàn nhẫn bị giấu trong bóng tối, nhưng hắn bắt buộc phải hiểu rõ, chỉ có thứ chân chính nắm chặt trong tay mới khiến hắn cảm thấy an toàn.
Điều này cũng là một trong những điều quan trọng Chung Viễn Thanh không thích Tần Phi Tương, vì Tần Phi Tương là người sinh ra để sống trong ánh sáng, còn với dạng người luôn sống trong bóng tối như hắn thì chắn chắn luôncó phản xạ có điệu kiện là căm ghét thứ ánh sáng vĩnh viễn không có được này.
Nhưng mà Chung Viễn Thanh có lẽ không biết, càng là căm ghét không có được thì sâu trong nội tâm lại càng khao khát muốn có. Hắn đối với Tần Phi Tường vừa có căm ghét vừa có cảm tình, cũng bao hàm cả khát vọng muốn tiếp cận.
“Tôi không có.” Tần Phi Tương cực kì kiên định nói, mặc dù trong rừng cây, mới đầu y có hơi khiếp sợ nhưng chỉ là thoáng qua mà thôi, sau đó y thấy được mặt vui vẻ thực sự của Chung Viễn Thanh, tức khắc bị say mê đến độ tựa như người bệnh không kiềm chế được.
Đúng vậy, người bị bệnh thầm mến giai đoạn cuối sẽ không bởi vì việc nhỏ này mà làm dao động hình tượng nam thần trong lòng, y thậm chí còn lo lắng Chung Viễn Thanh thẩm vấn dẫn đến quá mệt, không biết có cần y đến xoa bóp bả vai cho hay không nhỉ?
Chẳng qua Tần Phi Tương vẫn luôn chú ý đến tên buông lời đùa giỡn với Chung Viễn Thanh, còn cả ánh mắt kinh tởm mà gã nhìn Chung Viễn Thanh nữa, nếu thả tên đó ra, tên đó có khi lại cứ tiếp tục nhìn chằm chằm vào Chung Viễn Thanh, lúc ấy Tần Phi Tương cũng không cam đoan được chính y có thể đi móc mắt tên kia hay không.
Tần Phi Tương nghĩ nghĩ, đề nghị với Chung Viễn Thanh: “Hay là để tôi thẩm vấn tên kia cho.”
“Cậu á?” Chung Viễn Thanh không thề thu nỗi hoài nghi của mình: “Cậu có biết thế nào là thẩm vấn không đấy?”
Tần Phi Tương không kìm được sống lưng thẳng tắp, ngẩng đầu nhìn chăm chú vào Chung Viễn Thanh: “Cậu có thể tin tưởng tôi một lần.”
Không phải chỉ thẩm vấn người thôi sao, có cần dùng giọng điệu nghiêm túc nói chuyện với tôi thế không hả?
Nhưng mà không biết vì sao, nhìn Tần Phi Tương đứng đắn nói như vậy khiến Chung Viễn Thanh ma xui quỷ khiến cảm thấy cũng được, có lẽ hắn có thể tin tưởng y một lần: “Vậy được rồi, cậu thử nói ra đi, dù sao tôi cũng ở bên cạnh nhìn.”
“Không cần cậu đâu. “Tần Phi Tương bỗng cao giọng, Chung Viễn Thanh sửng sốt, vẻ mặt mạc danh kì diệu nhìn y.
Tần Phi Tương sờ sờ mũi, điều chỉnh lại ngữ điệu, ôn tồn nói: “Tôi đột nhiên nhớ ra, kỳ thật trước khi ra khỏi cửa, tôi có vào phòng bếp làm một ít đồ ăn, cậu có thể đi nếm thử một chút.”
Chung Viễn Thanh :….Chẳng lẽ tôi giống loại người tham ăn lắm sao ?
Tuy oán giận nhưng Chung Viễn Thanh nhớ tới đống bánh bích quy Tần Phi Tương đưa cho hắn ăn, Chung Viễn Thanh cảm thấy kì thật hắn cũng có thể chạy đi nếm thử xem một chút.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mở đầu - Kiếp trước
Chương 2: 2: Sống lại
Chương 3: 3: Hồi sinh
Chương 4: 4: Chung gia
Chương 5: 5: Mức độ nặng nhẹ
Chương 6: 6: Cực phẩm (1)
Chương 7: 7: Cực phẩm (2)
Chương 8: 8: Cực phẩm (3)
Chương 9: 9: Bao che khuyết điểm
Chương 10: 10: Khang Hồng
Chương 11: 11: Giới hạn cao nhất
Chương 12: 12: Xa cách
Chương 13: 13: Gặp lại (1)
Chương 14: 14: Gặp lại(2)
Chương 15: 15: Gặp lại (3)
Chương 16: 16: Cút ngay
Chương 17: 17: Thọc gậy bánh xe
Chương 18: 18: Nghiêm phạt.
Chương 19: 19: Cầu khen ngợi
Chương 20: 20: Không có mãi mãi là kẻ thù (1)
Chương 21: 21: Không có mãi mãi là kẻ thủ (2)
Chương 22: 22: So tài
Chương 23: 23: Thực lực ngang nhau.
Chương 24: 24: Kiệt sức
Chương 25: 25: Anh có tư cách gì?
Chương 26: 26: Ích kỉ
Chương 27: 27: Ghen
Chương 28: 28: Dị biến (1)
Chương 29: 29: Dị biến (2)
Chương 30: 30: Dị biến (3)
Chương 31: 31: Hiểu lầm hai kiếp
Chương 32: 32: Kích động
Chương 33: 33: Chi phí tốn kém
Chương 34: 34: Kề vai chiến đấu (1)
Chương 35: 35: Kề vai chiến đấu (2)
Chương 36: 36: Kề vai chiến đấu (3)
Chương 37: 37: Kề vai chiến đấu (4)
Chương 38: 38: Kề vai chiến đấu (5)
Chương 39: 39: Kề vai chiến đấu- Có đánh cuộc, nguyện chịu thua.
Chương 40: 40: Đột phá- Hình thức cơ bản.
Chương 41: 41: Khảo hạch.
Chương 42: 42: Bia mộ.
Chương 43: 43: Bạn cùng phòng? Bạn cùng phòng!
Chương 44: 44: Chịu đựng.
Chương 45: 45: Ước pháp tam .
Chương 46: 46: Đại diện tân sinh.
Chương 47: 47: Trở ngại.
Chương 48: 48: Ngạo kiều.
Chương 49: 49: Đông hóa tinh thần lực.
Chương 50: 50: Tiểu Bạch.
Chương 51: 51: Hôn mê.
Chương 52: 52: Hôn trộm.
Chương 53: 53: Khảo vấn (*)
Chương 54: 54: Tới đúng giờ.
Chương 55: 55: Anh sẽ bảo vệ em.
Chương 56: 56: Anh sẽ bảo vệ em.
Chương 57: 57: Kẻ thù của tôi.
Chương 58: 58: Khẩu vị của Naiden
Chương 59: 59: Người bệnh thầm mến giai đoạn cuối.
Chương 60: 60: Huyết Nha.
Chương 61: 61: Con cực kì để ý đến em ấy
Chương 62: 62: Cảm ơn
Chương 63: 63: Hệ thống chiến đấu của Ares.
Chương 64: 64
Chương 65: 65: Không hiểu phong tình.
Chương 66: 66: Xấu hổ
Chương 67: 67: Tinh cầu Thương Mãng
Chương 68: 68: Cược một lần xem sao
Chương 69: 69: Thương Mãng Chi Lang
Chương 70: 70: Mù rồi
Chương 71: 71: Buổi học đầu tiên của khóa điều khiển cơ giáp
Chương 72: 72: Kế tiếp
Chương 73: 73: Sẽ không thua
Chương 74: 74: Nhìn thấu
Chương 75: 75: Không muốn đánh mất
Chương 76: 76: Không được để cậu ta làm bẩn tay em
Chương 77: 77: Minh tra dễ tránh, ám tiện nan phòng
Chương 78: 78: Tỏ tình đến thật bất ngờ
Chương 79: 79: Lại thêm một đôi quái thai
Chương 80: 80: Bản năng
Chương 81: 81: Người xa lạ đầy quen thuộc
Chương 82: 82: Tiểu tổ thi đấu
Chương 83: 83: Tình yêu ngốc nghếch
Chương 84: 84: Thợ săn và con mồi
Chương 85: 85: Âm mưu của Chung Kiệt
Chương 86: 86: Chu Tước
Chương 87: 87: Người cần có mặt như cây cần có vỏ
Chương 88: 88: Tôi đồng ý
Chương 89: 89: Gia pháp
Chương 90: 90: Cuộc thi chiêu mộ
Chương 91: 91: Chuyện cũ
Chương 92: 92: Thiên tài
Chương 93: 93: Đội hữu
Chương 94: 94: Quỳ xuống
Chương 95: 95: Tú ân ái
Chương 96: 96: Hi vọng
Chương 97: 97: Là Omega thật sao?
Chương 98: 98: Tập hợp đầy đủ thành viên
Chương 99: 99: Sẽ không bỏ cuộc
Chương 100: 100: Tổ hợp ngu xuẩn
Chương 101: 101: Giao chiến
Chương 102: 102: Qua cửa
Chương 103: 103: Chuyện cũ
Chương 104: 104: Thực lực chênh lệch
Chương 105: 105: Thanh Mộc
Chương 106: 106: Tìm thấy rồi
Chương 107: 107: Người thích hợp
Chương 108: 108: Giải cứu con tin
Chương 109: 109: Tất cả thành viên đều qua
Chương 110: 110: Bình cảnh
Chương 111: 111: Nhiệm vụ tiền thưởng thứ nhất
Chương 112: 112: Phát điên
Chương 113: 113: Nghe lời
Chương 114: 114: Tuyệt không chịu thiệt
Chương 115: 115: Đàm phán
Chương 116: 116: Kì khảo hạch lính đánh thuê trung cấp
Chương 117: 117: Huấn luyện viên mới
Chương 118: 118: Chỉ huy
Chương 119: 119: Lần liên thủ đầu tiên trước đám đông
Chương 120: 120: Tìm kiếm mạch nước ngầm
Chương 121: 121: Ảo tưởng
Chương 122: 122: Gần thêm một chút
Chương 123: 123: Theo sau
Chương 124: 124: Ác ý
Chương 125: 125: Đơn độc hành động
Chương 126: 126: Giải quyết phệ nhân hoa
Chương 127: 127: Sốt đến mơ hồ
Chương 128: 128: Thiên vị
Chương 129: 129: Băng và hỏa (1)
Chương 130: 130: Băng và hỏa (2)
Chương 131: 131: Giết tới cửa
Chương 132: 132: Bí mật của cha
Chương 133: 133: Lở tuyết
Chương 134: 134: Trèo lên đỉnh
Chương 135: 135: Cứu viện
Chương 136: 136: Người hợp tác
Chương 137: 137: Tìm kiếm
Chương 138: 138: Tâm hữu linh tê
Chương 139: 139: Hiểu nhau
Chương 140: 140: Bị mù
Chương 141: 141: Canh cá quả
Chương 142: 142: Trò đùa ác ý
Chương 143: 143: Trở về
Chương 144: 144: Chuẩn bị
Chương 145: 145: Kinh ngạc và kinh hãi
Chương 146: 146: Đã lâu không gặp
Chương 147: 147: Cha ngốc nuôi con
Chương 148: 148: Lại đoán trúng rồi
Chương 149: 149: Tinh thần lực đồng điệu
Chương 150: 150: Khiêu khích 1
Chương 151: 151: Khiêu khích 2
Chương 152: 152: Khiêu khích 3
Chương 153: 153: Hèn hạ!
Chương 154: 154: Nóng ruột
Chương 155: 155: Cảm nhận
Chương 156: 156: Hối hận
Chương 157: 157: Lão tướng xuất mã
Chương 158: 158: Đánh dấu
Chương 159: 159: Đánh dấu hoàn toàn
Chương 160: 160: Quyết định
Chương 161: 161: Đột phá bình cảnh
Chương 162: 162: Tát mặt
Chương 163: 163: Châm ngòi
Chương 164: 164: Hợp tác vui vẻ
Chương 165: 165: Chung Kiệt điên cuồng
Chương 166: 166: Truyền kỳ
Chương 167: 167: Vòng loại
Chương 168: 168: Hạn chế tố chất
Chương 169: 169: Chính thức dự thi
Chương 170: 170: Trận đấu đầu tiên
Chương 171: 171: Cá nhân xuất sắc
Chương 172: 172: Thua trận
Chương 173: 173: Đừng có mơ mộng hão huyền
Chương 174: 174: Ai lợi dụng ai?
Chương 175: 175: Đê tiện và chính nghĩa
Chương 176: 176: Trưởng thành
Chương 177: 177: Người tới bỉ ổi đến vô địch
Chương 178: 178: Chim nhỏ phẫn nộ
Chương 179: 179: Phòng vệ chính đáng ? !
Chương 180: 180: vé vào cửa
Chương 181: 181: hướng dẫn
Chương 182: 182: kế hoạch thông
Chương 183: 183: hố chết người không thương lượng
Chương 184: 184: các có tâm tư
Chương 185: 185: chúng ta cũng đính hôn đi
Chương 186: 186: thâm nhập nói chuyện với nhau
Chương 187: 187: đúng lúc chạy về
Chương 188: 188: địa ngục lửa cháy
Chương 189: 189: thì luyện(1)
Chương 190: 190: thí luyện ( 2 )
Chương 191: 191: thí luyện ( 3 ) ----- tinh thần lực khô kiệt
Chương 192: 192: thí luyện ( 4 ) ----- gia chủ chi tranh
Chương 193: 193: thí luyện ( 5 ) ----- rừng cây pháp tắc
Chương 194: 194: thí luyện (6) ----- bí cảnh mở ra
Chương 195: 195: thí luyện (7) ----- Bắc Minh có cá
Chương 196: 196: thí luyện (8) ----- Tần Phi Tương thông qua thí luyện
Chương 197: 197: thí luyện ( 9 ) ----- hóa mà làm bằng
Chương 198: 198: thí luyện ( 10 )
Chương 199: 199: thí luyện ( 11 ) ----- mệnh huyền một đường
Chương 200: 200: thí luyện ( 12 ) ----- cứu "Thê"
Chương 201: 201: thí luyện ( 13 )
Chương 202: 202: thí luyện ( 14 )
Chương 203: 203: thí luyện ( 15 ) ----- thuần phục
Chương 204: 204: thí luyện ( 16 ) ----- vứt đi thành thị
Chương 205: 205: thí luyện ( 17 ) ----- dị chủng
Chương 206: 206: thí luyện ( 18 ) ----- đoạt xá
Chương 207: 207: thí luyện ( 19 ) ----- phá
Chương 208: 208: thí luyện kết thúc
Chương 209: 209: rốt cuộc là ai
Chương 210: 210: trời sinh vương giả
Chương 211: 211
Chương 212: 212: tai vạ đến nơi từng người phi
Chương 213: 213: nổ mạnh
Chương 214: 214: Chung Minh thức tỉnh
Chương 215: 215: kế nhiệm gia chủ
Chương 216: 216: quyết định
Chương 217: 217: chuốc say
Chương 218: 218: khiêu chiến thư
Chương 219: 219: giao phong
Chương 220: 220: đã đánh cuộc thì phải chịu thua
Chương 221: 221: kém tập
Chương 222: 222: phân công nhau hành động
Chương 223: 223: ác ma
Chương 224: 224: cầu cứu tín hiệu
Chương 225: 225: Huyết Nha tái hiện
Chương 226: 226: không lưu người sống
Chương 227: 227: giải quyết
Chương 228: 228: một người đã đủ giữ quan ải
Chương 229: 229: đào tẩu
Chương 230: 230: quay đầu công kích
Chương 231: 231: thuần phục
Chương 232: 232: thuần phục
Chương 233: 233: ra mặt
Chương 234: 234: thích đáng xử lý
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237: cái gì?!
Chương 238: 238: gien cải tạo
Chương 239: 239: Khang Định an bàn tính
Chương 240: 240: đàm phán
Chương 241: 241: đàm phán ( hạ )
Chương 242: 242: ta xem trọng ngươi
Chương 243: 243: dẫn đầu
Chương 244: 244: săn bắt hành động
Chương 245: 245: Thánh phỉ tinh cầu
Chương 246: 246: sinh tử trò chơi ( 1 )
Chương 247: 247: sinh tử trò chơi ( 2 ) một lâm thời nhập đội
Chương 248: 248: sinh tử trò chơi ( 3 )
Chương 249: 249: sinh tử trò chơi ( 4 )
Chương 250: 250: minh gia cùng khoáng vật
Chương 251: 251: thi đấu theo lời mời khúc nhạc dạo
Chương 252: 252: trường quân đội Hình Thiên?!
Chương 253: 253: không hề trầm mặc
Chương 254: 254: dã tâm
Chương 255: 255: thi đấu theo lời mời bắt đầu
Chương 256: 256: Tư Không Triết mời
Chương 257: 257: trăm năm trước làm phản
Chương 258: 258: dị loại Tư Không Triết
Chương 259: 259: không cam lòng
Chương 260: 260: hủy diệt hắn
Chương 261: 261: Huyết Nha!
Chương 262: 262: một mũi tên bắn ba con nhạn
Chương 263: 263: ngươi hảo, ta túc địch
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292: trần ai lạc định ( chính văn kết thúc ) + ngoại truyện
Chương 293: 293: Ngoại truyện 4 lập công
Chương 294: 294: Ngoại truyện 6 toàn viên tập hợp
Chương 295: 295: Lang Vương
Không tìm thấy chương nào phù hợp