Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 70: Sinh cho ta một đứa cháu trai
An Tử Thành nhìn An Tử Thành quỳ trên đất cười lạnh lùng, sau đó đưa tay kéo cô ta lên: “ Phi Phi, em yên tâm đi, cây gậy gẫy đó của ông ấy không đánh chết anh được đâu.” Nói xong, ánh mắt sâu xa lạnh thấu xương nhìn Lão An, có gì đó như muốn thôn tính lão ta vậy.
“ Mày.......” Lúc này Lão An bị hắn kích giận, lao lên giơ tay tàn nhẫn cho hắn một cái bạt tai: “ Mày là đồ súc vật, dám nói với tao như thế à, mày mọc đủ lông đủ cánh rồi phải không? Nếu như không có tao, mày có được ngày hôm nay hay không?”
Chịu sự sỉ nhục của ông ta, An Tử Thành nắm chặt hai bàn tay lại, ngón tay đâm vào trong lòng bàn tay, hắn thật sự muốn ra tay đâm chết lão già trước mặt, nhưng lí trí bảo hắn, bây giờ chưa phải lúc, hắn nhẫn định phải nhịn.
Bạch Phi Phi khóc nức nở, nhìn trên mặt An Tử Thành hằn dấu Bạch Phi Phi ngón tay đỏ dát mà xót xa khôn ngớt: “ Bác, đều là con không tốt, bác muốn đánh thì đánh con đi, con không cho bác đánh anh Tử Thành nữa.” Bạch Phi Phi ôm chặt lấy An Tử Thành sống chết chống lại.
Lão An thở dài một hơi, tâm trạng cuối cùng cũng bình tâm lại: “ Phi Phi, con không thể như thế được, để con ở nhà họ An chịu ấm ức, để hắn tự cam đoan, nói đến lúc ta hài lòng về chuyện này mới được.” Lão An cũng lùi bước, chắp hai tay ra sau lưng.
Bạch Phi Phi giữ chặt lấy cánh tay của An Tử Thành, ngẩng đầu thương xót nhìn hắn: “ Anh Tử Thành, anh nói vài câu đi, cứng đầu đều không có lợi gì cho mọi người.”
An Tử Thành sững vài giây, những điều phức tạp trong mắt không ai có thể hiểu, sau đó quay đầu lại, trên mặt nở nụ cười, dường như vừa nãy chưa hề có chuyện gì xảy ra, hắn nhìn lão An gật gật đầu: “ Ba, đừng giận nữa, con sai rồi, con cam đoan sau này sẽ không khiến ba tức giận nữa, con sẽ đối tốt với Phi Phi, tuyệt đối sẽ không để cô ấy phải chịu ấm ức nữa, bố yên tâm đi.”
Bạch Phi Phi mỉm cười, vội đỡ lời theo: “ Bác An, bác xem, anh Tử Thành đã xin lỗi rồi, bác tha thứ cho anh ấy đi, sau này chúng con sẽ rất hạnh phúc, sẽ không cãi nhau nữa.”
Lão An chống ba toong, biểu cảm trên mặt dịu xuống, quay đầu, giọng nói vẫn nghiêm khắc: “ Nể mặt Phi Phi, lần này ba tha cho con, lần sau nếu như con còn ức h**p Phi Phi, ba sẽ đánh chết con.” Nói xong, chống gậy đi từ từ ra phía cửa.
“ Bác An yên tâm đi.” An Tử Thành nhìn bóng dáng lão An, khóe miệng nở nụ cười đắc ý.
Đi được một nửa lão An đột nhiên quay người lại, nhìn hai người mặt vẫn vẻ nghiêm túc: “ Hai con mau sinh cho ta một đứa cháu trai, nhà lão Vương của Lí Thị đã có hai cháu trai rồi, nhà họ An chúng ta không thể thua kém được.”
“ Bác An.......” Bạch Phi Phi nhìn ông ta cúi đầu ngại ngùng.
“ Ha ha, cố gắng nhé Phi Phi.” Nói xong, chống gật mất hút ngoài cửa cầu thang.
An Tử Thành thở dài một hơi, nhìn đồng hồ đeo trên cổ tay, không biết Gia Lệ tỉnh hay chưa, có Lão An ở nhà, bây giờ không thể đến bệnh viện tìm cô ấy, tránh việc lão già phát hiện sự tồn tại của Hàn Gia Lệ, còn không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Mệt mỏi nhắm mắt lại, bây giờ cũng đành phải đợi tin tức của Mã Phi. May là hôm nay Gia Lệ vừa chuyển đến bệnh viện, nhìn tình hình này vẫn nên để cô ấy ở lại bệnh viện thêm vài ngày.
Hắn tính toán kỹ lưỡng trong lòng.
.............
Bệnh viện.
Cơ thể Hàn Gia Lệ hồi phục rất nhanh, vừa tỉnh chưa được bao lâu đã có thể ngồi dậy ăn cơm rồi, ngoài bắp chân phải không thể cử động, những chỗ khác tất cả đều bình thường. Xem ra, không nghiêm trọng như bác sĩ nói.
“ Mày.......” Lúc này Lão An bị hắn kích giận, lao lên giơ tay tàn nhẫn cho hắn một cái bạt tai: “ Mày là đồ súc vật, dám nói với tao như thế à, mày mọc đủ lông đủ cánh rồi phải không? Nếu như không có tao, mày có được ngày hôm nay hay không?”
Chịu sự sỉ nhục của ông ta, An Tử Thành nắm chặt hai bàn tay lại, ngón tay đâm vào trong lòng bàn tay, hắn thật sự muốn ra tay đâm chết lão già trước mặt, nhưng lí trí bảo hắn, bây giờ chưa phải lúc, hắn nhẫn định phải nhịn.
Bạch Phi Phi khóc nức nở, nhìn trên mặt An Tử Thành hằn dấu Bạch Phi Phi ngón tay đỏ dát mà xót xa khôn ngớt: “ Bác, đều là con không tốt, bác muốn đánh thì đánh con đi, con không cho bác đánh anh Tử Thành nữa.” Bạch Phi Phi ôm chặt lấy An Tử Thành sống chết chống lại.
Lão An thở dài một hơi, tâm trạng cuối cùng cũng bình tâm lại: “ Phi Phi, con không thể như thế được, để con ở nhà họ An chịu ấm ức, để hắn tự cam đoan, nói đến lúc ta hài lòng về chuyện này mới được.” Lão An cũng lùi bước, chắp hai tay ra sau lưng.
Bạch Phi Phi giữ chặt lấy cánh tay của An Tử Thành, ngẩng đầu thương xót nhìn hắn: “ Anh Tử Thành, anh nói vài câu đi, cứng đầu đều không có lợi gì cho mọi người.”
An Tử Thành sững vài giây, những điều phức tạp trong mắt không ai có thể hiểu, sau đó quay đầu lại, trên mặt nở nụ cười, dường như vừa nãy chưa hề có chuyện gì xảy ra, hắn nhìn lão An gật gật đầu: “ Ba, đừng giận nữa, con sai rồi, con cam đoan sau này sẽ không khiến ba tức giận nữa, con sẽ đối tốt với Phi Phi, tuyệt đối sẽ không để cô ấy phải chịu ấm ức nữa, bố yên tâm đi.”
Bạch Phi Phi mỉm cười, vội đỡ lời theo: “ Bác An, bác xem, anh Tử Thành đã xin lỗi rồi, bác tha thứ cho anh ấy đi, sau này chúng con sẽ rất hạnh phúc, sẽ không cãi nhau nữa.”
Lão An chống ba toong, biểu cảm trên mặt dịu xuống, quay đầu, giọng nói vẫn nghiêm khắc: “ Nể mặt Phi Phi, lần này ba tha cho con, lần sau nếu như con còn ức h**p Phi Phi, ba sẽ đánh chết con.” Nói xong, chống gậy đi từ từ ra phía cửa.
“ Bác An yên tâm đi.” An Tử Thành nhìn bóng dáng lão An, khóe miệng nở nụ cười đắc ý.
Đi được một nửa lão An đột nhiên quay người lại, nhìn hai người mặt vẫn vẻ nghiêm túc: “ Hai con mau sinh cho ta một đứa cháu trai, nhà lão Vương của Lí Thị đã có hai cháu trai rồi, nhà họ An chúng ta không thể thua kém được.”
“ Bác An.......” Bạch Phi Phi nhìn ông ta cúi đầu ngại ngùng.
“ Ha ha, cố gắng nhé Phi Phi.” Nói xong, chống gật mất hút ngoài cửa cầu thang.
An Tử Thành thở dài một hơi, nhìn đồng hồ đeo trên cổ tay, không biết Gia Lệ tỉnh hay chưa, có Lão An ở nhà, bây giờ không thể đến bệnh viện tìm cô ấy, tránh việc lão già phát hiện sự tồn tại của Hàn Gia Lệ, còn không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Mệt mỏi nhắm mắt lại, bây giờ cũng đành phải đợi tin tức của Mã Phi. May là hôm nay Gia Lệ vừa chuyển đến bệnh viện, nhìn tình hình này vẫn nên để cô ấy ở lại bệnh viện thêm vài ngày.
Hắn tính toán kỹ lưỡng trong lòng.
.............
Bệnh viện.
Cơ thể Hàn Gia Lệ hồi phục rất nhanh, vừa tỉnh chưa được bao lâu đã có thể ngồi dậy ăn cơm rồi, ngoài bắp chân phải không thể cử động, những chỗ khác tất cả đều bình thường. Xem ra, không nghiêm trọng như bác sĩ nói.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Người mà thành gia cần
Chương 2: 2: Mua bán trên giường
Chương 3: 3: Cẩn thận nội thương đấy
Chương 4: 4: Trông chừng cô ta
Chương 5: 5: Cởi mau
Chương 6: 6: Trên người có rất nhiều vết hôn
Chương 7: 7: Để hắn ta chạy thoát rồi
Chương 8: 8: Lại là anh
Chương 9: 9: Đừng động, cảnh sát
Chương 10: 10: Tôi sẽ khiến các người phải trả giá
Chương 11: 11: Nổi tiếng
Chương 12: 12: Nổ đồn cảnh sát
Chương 13: 13: Tôi muốn anh, đổi người phụ nữ đi cùng
Chương 14: 14: Nhảy vào chỗ chết
Chương 15: 15: Tiệc đính hôn của thành gia
Chương 16: 16: Thích nhìn vẻ dâm đãng của cô
Chương 17: 17: Phí bán thân của cô
Chương 18: 18: Cô ta, tự sát rồi
Chương 19: 19: Về đảo u minh với tôi
Chương 20: 20: Tránh việc con ra ngoài tìm gái
Chương 21: 21: Người mà tiêu dật nhiên quý trọng
Chương 22: 22: Cướp cô ta từ tiêu gia về cho tôi
Chương 23: 23: Cám dỗ của bạch phi phi
Chương 24: 24: Thành gia thật dũng mãnh
Chương 25: 25: An tử thành anh là loài cầm thú
Chương 26: 26: Người ta vẫn còn muố
Chương 27: 27: Anh là đồ Quái gở
Chương 28: 28: Điều tra an tử thành
Chương 29: 29: Đó là thuốc kích dục
Chương 30: 30: Tốt nhất ngoan ngoãn một chút
Chương 31: 31: Hứng thú?
Chương 32: 32: Biết điều một chút đi
Chương 33: 33: Bùi hạo hiên thú tính
Chương 34: 34: Làm nhục người phụ nữ của mày
Chương 35: 35: Vật cưng trời sinh
Chương 36: 36: Dẫn cô ta ra ngoài tiếp khách
Chương 37: 37: Chơi chết cô ta
Chương 38: 38: Chết cũng không làm
Chương 39: 39: Thuốc phát tác
Chương 40: 40: Đó là thuốc kích dục
Chương 41: 41: Bố mày thất lạc hai người
Chương 42: 42: Cám dỗ
Chương 43: 43: Muốn bế ra ngoài sao
Chương 44: 44: Liều mạng đua xe
Chương 45: 45: Lần này là thật
Chương 46: 46: Căn cứ bí mật soma
Chương 47: 47: Điên cuồng mê mẩn nhịp điệu này
Chương 48: 48: Kiểm tra cho tôi
Chương 49: 49: Thành gia đang yêu
Chương 50: 50: Anh muốn làm gì
Chương 51: 51: Lấy lòng tôi
Chương 52: 52: Tôi không nên hận bố cô sao
Chương 53: 53: Lấy lòng điên cuồng
Chương 54: 54: Hình như tôi thích cô rồi
Chương 55: 55: Đá hồng huyết
Chương 56: 56: Hình như muốn
Chương 57: 57: Nghe lời
Chương 58: 58: Đánh giá mình quá cao rồi đấy
Chương 59: 59: Gây chia rẽ
Chương 60: 60: Rên rỉ vang vọng
Chương 61: 61: Không say không về
Chương 62: 62: Bắt cô ta lại cho tôi
Chương 63: 63: Có gan, thì mày đi
Chương 64: 64: Cầm thú chỉ biết lên giường
Chương 65: 65: Máu rửa vịnh tiên thủy
Chương 66: 66: Âm mưu của Bạch Phi Phi
Chương 67: 67: Xảy ra chuyện rồi
Chương 68: 68: Giám sát 24h
Chương 69: 69: Mày là đồ Súc vật
Chương 70: 70: Sinh cho ta một đứa cháu trai
Chương 71: 71: Nam Phong Dịch
Chương 72: 72: Anh liệu mà làm đi
Chương 73: 73: Tối nay sang phòng anh ngủ
Chương 74: 74: Anh làm với em đi
Chương 75: 75: Cô dám thử tôi
Chương 76: 76: Tôi thích cảm giác tiếp xúc ở đó
Chương 77: 77: Cô ta muốn có được hắn
Chương 78: 78: Chìm vào nước sâu
Chương 79: 79: Chết cũng không bán đứng cô
Chương 80: 80: Cha con loạn luân
Chương 81: 81: Lấy lòng
Chương 82: 82: Tôi thà đi làm ni cô
Chương 83: 83: Thông minh như Bùi Hạo Hiên
Chương 84: 84: Hạ độc
Chương 85: 85: Trong cháo có độc
Chương 86: 86: Cô đang ghen à
Chương 87: 87: Bắt gặp gian dâm trên giường
Chương 88: 88: Không phải cô có thể cám dỗ được
Chương 89: 89: Biệt thự bên bờ biển
Chương 90: 90: Đĩa của cô giáo thương
Chương 91: 91: Hắn nhịn
Chương 92: 92: Hôn lễ
Chương 93: 93: Bị bắt
Chương 94: 94: Chưa động phòng hoa trúc
Chương 95: 95: Làm quá mãnh liệt
Chương 96: 96: Gặp nguy
Chương 97: 97: Nhảy xuống biển
Chương 98: 98: Vật lộn với cá mập
Chương 99: 99: Lật bài ngửa
Chương 100: 100: Kinh hồn bạt vía
Chương 101: 101: Tam giác Bách Mộ Đại
Chương 102: 102: Nhảy cùng với sói
Chương 103: 103: Dấu vết để lại
Chương 104: 104: Là vì anh ấy
Chương 105: 105: Trúng độc tình
Chương 106: 106: Mang thai
Chương 107: 107: Ngăn không được
Chương 108: 108: Cho anh một cơ hội
Chương 109: 109: Va phải tình địch
Chương 110: 110: Quán bar
Chương 111: 111: Khiến cô ta bại trận
Chương 112: 112: Đừng nói cho cô ấy biết
Chương 113: 113: Tính háo sắc không đổi
Chương 114: 114: Càng ngày càng hấp dẫn
Chương 115: 115: Anh tha cho tôi đi
Chương 116: 116: Khiến người ta khó hiểu
Chương 117: 117: Sợ cô ấy đi mất
Chương 118: 118: Không phải con của tôi
Chương 119: 119: Đừng làm hại con tôi
Chương 120: 120: Sự nhẫn tâm của hắn
Chương 121: 121: Con không còn nữa
Chương 122: 122: Khoảnh khắc sinh tử
Chương 123: 123: Không thể sinh con nữa
Chương 124: 124: Không thấy cô ấy nữa
Chương 125: 125: Cô ấy chết rồi, chết thật rồi
Chương 126: 126: Anh ấy là chồng của cô
Chương 127: 127: Tình cờ gặp lại
Chương 128: 128: Không gian tạo thành giấc mơ
Chương 129: 129: Rốt cuộc em muốn anh đợi bao lâu nữa
Chương 130: 130: Tiểu tiểu bân dạy cách bổ nhào
Chương 131: 131: Âm mưu của Bạch Phi Phi
Chương 132: 132: Thẻ ghi lại kí ức
Chương 133: 133: Anh buông tôi ra
Chương 134: 134: Chị đoán xem ai đến
Chương 135: 135: Phỏng vấn kỳ lạ
Chương 136: 136: Bạch Phi Phi tìm tới thách thức
Chương 137: 137: Hỏa hoạn ác ý
Chương 138: 138: Dũng cảm của tiểu tiểu bân
Chương 139: 139: Em sẽ cố gắng
Chương 140: 140: Cô ấy không phải hàn gia lệ
Chương 141: 141: Đợi xem trực tiếp đi
Chương 142: 142: Hanh xe mất tác dụng
Chương 143: 143: Tiểu tiểu bân làm mối
Chương 144: 144: Có muốn thử hàng không?
Chương 145: 145: Bộ mặt giả tạo
Chương 146: 146: Phát hiện chân tướng
Chương 147: 147: Buông mẹ cháu ra
Chương 148: 148: Tôi sẽ không bỏ cuộc
Chương 149: 149: Em sẽ không rời xa anh
Chương 150: 150: Muốn trái tim em
Chương 151: 151: Hủy hoại nhan sắc
Chương 152: 152: Tôi muốn li hôn
Chương 153: 153: Bị bắt cóc
Chương 154: 154: Mau đuổi theo
Chương 155: 155: Cùng chết
Chương 156: 156: Tha thứ cho anh
Chương 157: 157: Ai cầm thú hơn?
Chương 158: 158: Bắt quả tang trên giường
Chương 159: 159: Anh phải đi rồi
Chương 160: 160: Cái chết của cô ta
Chương 161: 161: Kết thúc
Không tìm thấy chương nào phù hợp