Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 15: Kinh tởm
"Rào rào".
Một làn nước lạnh buốt đổ vào người cô. Cảm nhận được cái lạnh, cô mơ màng tỉnh dậy. Hiện tại cô bị trói trên ghế, trước mặt là một người phụ nữ đeo mặt nạ và hai tên đàn ông cao to. Thoạt nhìn có thể thấy được một phần nếp nhăn.
Không một chút sợ hãi:"Các người là ai?".
Người đàn bà đeo mặt nạ, nhếch môi, cầm lấy cằm cô:"Kiên cường đấy! Nhưng tôi không thích điều đó".
"Tôi và bà có thù oán gì sao?".
"Chẳng có thù oán gì với tôi, nhưng cô có thù với chị tôi"
"Chị?".
"Đúng là Lâm Đàn".
"Là bà ta kêu cô bắt tôi, và muốn giết tôi".
"Bộp bộp bộp"_Từ ngoài của vang vào tiếng vỗ tay, Lâm Đàn lúc ẩn lúc hiện trước mắt cô. Gương mặt của bà ta hiện lên vẻ tà ác khiến người khác run sợ. Lâm Đàn ngồi vào ghế, mắt nhìn cô, nham hiểm nói:"Rất thông minh, nhưng tôi lại ghét sự thông mình đó của cô".
"Nếu dùng trí không thắng được tôi, lại đổi thành bạo lực, Lâm Đàn bà khiến tôi kinh tởm".
"Chát chát"_Lâm Đàn tức giận, đúng dậy vung tay đánh vào má cô. Khóe miệng hơi rỉ máu, hai má cũng đỏ lên.
Mục Lạc Anh cư nhiên lấy lưỡi mình l**m lấy máu trên miệng, như một con sói khát máu nhìn cô rata đáng sợ. Điều đó cũng làm cho Lâm Đàn và em.gái bà ta run lên, lùi lại vài bước.
Cô không quan tâm là họ đang nghĩ gì về cô? Nhưng cô sẽ nhớ hai bạt tay này. Đôi mắt lạnh hẳn đi, không một cảm xúc:"Đừng để tôi thoát được, nếu không bà đừng mong mình sẽ có mặt trên đời này nữa".
Lâm Đàn cười lạnh với lời nói của Mục Lạc Anh, khinh bỉ:"Được tôi đợi cô".
Đoạn bà ta quay sang cô em gái của mình:"Lâm Nguyệt giao lại cho em".
"Chị cứ yên tâm".
Hai chị em nhà này đúng quả là rắn độc.
Lâm Đàn rời khỏi, Lâm Nguyệt cười nham hiểm, cầm lấy sợi roi được đặt sẵn trên bàn, đánh vào người cô.
Nhưng cô không hề cất một tiếng nào. Cắn chặt môi đến nỗi bậc máu nhiều hơn.
Lâm Nguyệt càng tức giận hơn trước thái độ này của Mục Lạc Anh. Mỗi lần đánh lại rất mạnh, vui vẻ nói:"Để tôi xem cô chịu đựng được bao lâu ".
Và rồi mười phút, hai mươi phút, ba mươi phút, Lâm Nguyệt không kiên nhẫn được với Mục Lạc Anh, đưa roi về cho hai người đàn ông cao to:"Hai người thay phiên đánh cho tôi, đánh đến khi nào mà cô ta chịu mở miệng thôi".
"Vâng "_hai người đàn ông đó nhận lấy, thích thú.
Và rồi họ thay phiên nhau đánh cô, máu trên người cũng tuôn ra không ít. Nhưng đổi lại cũng chỉ là sự kiên cường của cô.
Từng phút từng giây. Cô chỉ mong Tư Phàm cứu cô, nhưng anh ta làm gì biết cô đang ở đây. Anh ta cũng chỉ xem cô là một thứ gì đó yêu thích. Nước mắt của cô cư nhiên lại xuống, giọt nước mắt đau, buồn, vị mằn mặn như xát vào trái tim.của Mục Lạc Anh. Thật đau, đau thấu tâm cang!!
- ------
Một làn nước lạnh buốt đổ vào người cô. Cảm nhận được cái lạnh, cô mơ màng tỉnh dậy. Hiện tại cô bị trói trên ghế, trước mặt là một người phụ nữ đeo mặt nạ và hai tên đàn ông cao to. Thoạt nhìn có thể thấy được một phần nếp nhăn.
Không một chút sợ hãi:"Các người là ai?".
Người đàn bà đeo mặt nạ, nhếch môi, cầm lấy cằm cô:"Kiên cường đấy! Nhưng tôi không thích điều đó".
"Tôi và bà có thù oán gì sao?".
"Chẳng có thù oán gì với tôi, nhưng cô có thù với chị tôi"
"Chị?".
"Đúng là Lâm Đàn".
"Là bà ta kêu cô bắt tôi, và muốn giết tôi".
"Bộp bộp bộp"_Từ ngoài của vang vào tiếng vỗ tay, Lâm Đàn lúc ẩn lúc hiện trước mắt cô. Gương mặt của bà ta hiện lên vẻ tà ác khiến người khác run sợ. Lâm Đàn ngồi vào ghế, mắt nhìn cô, nham hiểm nói:"Rất thông minh, nhưng tôi lại ghét sự thông mình đó của cô".
"Nếu dùng trí không thắng được tôi, lại đổi thành bạo lực, Lâm Đàn bà khiến tôi kinh tởm".
"Chát chát"_Lâm Đàn tức giận, đúng dậy vung tay đánh vào má cô. Khóe miệng hơi rỉ máu, hai má cũng đỏ lên.
Mục Lạc Anh cư nhiên lấy lưỡi mình l**m lấy máu trên miệng, như một con sói khát máu nhìn cô rata đáng sợ. Điều đó cũng làm cho Lâm Đàn và em.gái bà ta run lên, lùi lại vài bước.
Cô không quan tâm là họ đang nghĩ gì về cô? Nhưng cô sẽ nhớ hai bạt tay này. Đôi mắt lạnh hẳn đi, không một cảm xúc:"Đừng để tôi thoát được, nếu không bà đừng mong mình sẽ có mặt trên đời này nữa".
Lâm Đàn cười lạnh với lời nói của Mục Lạc Anh, khinh bỉ:"Được tôi đợi cô".
Đoạn bà ta quay sang cô em gái của mình:"Lâm Nguyệt giao lại cho em".
"Chị cứ yên tâm".
Hai chị em nhà này đúng quả là rắn độc.
Lâm Đàn rời khỏi, Lâm Nguyệt cười nham hiểm, cầm lấy sợi roi được đặt sẵn trên bàn, đánh vào người cô.
Nhưng cô không hề cất một tiếng nào. Cắn chặt môi đến nỗi bậc máu nhiều hơn.
Lâm Nguyệt càng tức giận hơn trước thái độ này của Mục Lạc Anh. Mỗi lần đánh lại rất mạnh, vui vẻ nói:"Để tôi xem cô chịu đựng được bao lâu ".
Và rồi mười phút, hai mươi phút, ba mươi phút, Lâm Nguyệt không kiên nhẫn được với Mục Lạc Anh, đưa roi về cho hai người đàn ông cao to:"Hai người thay phiên đánh cho tôi, đánh đến khi nào mà cô ta chịu mở miệng thôi".
"Vâng "_hai người đàn ông đó nhận lấy, thích thú.
Và rồi họ thay phiên nhau đánh cô, máu trên người cũng tuôn ra không ít. Nhưng đổi lại cũng chỉ là sự kiên cường của cô.
Từng phút từng giây. Cô chỉ mong Tư Phàm cứu cô, nhưng anh ta làm gì biết cô đang ở đây. Anh ta cũng chỉ xem cô là một thứ gì đó yêu thích. Nước mắt của cô cư nhiên lại xuống, giọt nước mắt đau, buồn, vị mằn mặn như xát vào trái tim.của Mục Lạc Anh. Thật đau, đau thấu tâm cang!!
- ------
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Tại nạn
Chương 2: 2: Về Mộ gia
Chương 3: 3: Em trai cùng cha khác mẹ
Chương 4: 4: Cấp cứu cho người nổi tiếng
Chương 5: 5: Mẹ anh đẹp hơn tôi tưởng tượng
Chương 6: 6: Phía sau bóng tối
Chương 7: 7: Chủ tịch của Phàm thị
Chương 8: 8: Chủ tịch của Phàm thị(tt)
Chương 9: 9: Khí thế bức người
Chương 10: 10: Hợp đồng
Chương 11: 11: Mạc phong
Chương 12: 12: Cảm giác quen thuộc
Chương 13: 13: Đối đầu
Chương 14: 14: Người lạ!!
Chương 15: 15: Kinh tởm
Chương 16: 16: Hành hạ
Chương 17: 17: Nổi giận
Chương 18: 18: Nhớ lại
Chương 19: 19: Thức ăn vợ nấu
Chương 20: 20: Cuộc họp
Chương 21: 21: Sự yêu thương ngọt ngào
Chương 22: 22: Ngày giỗ
Chương 23: 23: Ngày giỗ (tt)
Chương 24: 24: Ghen
Chương 25: 25: Ghen tị
Chương 26: 26: Cơm trưa ngọt ngào
Chương 27: 27: Thông tin về Triệu Nặc Ân
Chương 28: 28: Bị sốt
Chương 29: 29: Cậu bé này là con cậu sao?
Chương 30: 30: Tên biến thái
Chương 31: 31: Tên biến thái (tt)
Chương 32: 32: Oan gia ngõ hẹp
Chương 33: 33: Lãnh Thần là con của ai?
Chương 34: 34: Đại mỹ nhân
Chương 35: 35: Đại mỹ nhân
Chương 36: 36: Du lịch
Chương 37: 37: Paris thẳng tiến
Chương 38: 38: Kẻ thứ ba
Chương 39: 39: Ánh mắt say đắm
Chương 40: 40: Ánh mắt say đắm
Chương 41: 41: Trở về Tây Đô
Chương 42: 42: Sự lựa chọn đau khổ
Chương 43: 43: Xảy ra chuyện
Chương 44: 44: Sự thật
Chương 45: 45: Chạm mặt Hứa Mỹ Lệ
Chương 46: 46: Kích tình trong bệnh viện
Chương 47: 47: Kích tình trong bệnh viện (18+)
Chương 48: 48: Nói anh nghe, em là ai?
Chương 49: 49: Say rượu (18+)
Chương 50: 50: Cô là ai?
Chương 51: 51: Tổn thương em anh vui lắm sao?
Chương 52: 52: Tổn thương em, anh vui lắm sao?
Chương 53: 53: Tổn thương em, anh vui lắm sao?
Chương 54: 54: Đau khổ
Chương 55: 55: Hứa Mỹ Lệ tìm gặp
Chương 56: 56: Kế hoạch tỏ tình
Chương 57: 57: Lời tỏ tình bá đạo
Chương 58: 58: Tình yêu chiến thắng tất cả
Chương 59: 59: Anh sắp làm ba rồi sao?
Chương 60: 60: Hứa Mỹ Lệ nắm toàn bộ Hứa gia
Chương 61: 61: Họp báo
Chương 62: 62: Mục Lạc Anh đáng sợ
Chương 63: 63: Một đem xuân sắc[18+
Chương 64: 64: Một đêm xuân sắc [18+
Chương 65: 65: Giam lỏng
Chương 66: 66: Ngủ sofa
Chương 67: 67: Một chút manh mối
Chương 68: 68: Còn dám đi nữa không? Hả?
Chương 69: 69: Được tự do
Chương 70: 70: Ức Trai thoát chết -Hứa Mỹ Lệ lại bị giam lỏng
Chương 71: 71: Ức Trai thoát chết-Hứa Mỹ Lệ lại bị giam lỏng
Chương 72: 72: Hạnh phúc tan biến
Chương 73: 73: Hiểu lầm
Chương 74: 74: Rời khỏi Tây Đô
Chương 75: 75: Bảo bảo ra đời
Chương 76: 76: Trong mưa, anh nhớ đến em
Chương 77: 77: Bảo bảo là thiên tài
Chương 78: 78: Oa, ba mình là ông trùm Tây Đô
Chương 79: 79: Dụ dỗ mami về Tây Đô
Chương 80: 80: Có thực sự đã hết yêu?
Chương 81: 81: Có thực sự đã hết yêu?
Chương 82: 82: Bảo bảo tính kế
Chương 83: 83: Lãnh hàn mộc
Chương 84: 84: Bảo bối ra tay
Chương 85: 85: Sự nổi giận đáng sợ
Chương 86: 86: Sự nổi giận đáng sợ
Chương 87: 87: Yêu em [18+
Chương 88: 88: Ảnh Vương ra tay tàn bạo
Chương 89: 89: Ảnh Vương ra tay tàn bạo
Chương 90: 90: Tiểu Hiên đối đầu Hứa Mỹ Lệ
Chương 91: 91: Tiểu Hiên thông minh
Chương 92: 92: Sự thật sắp hé lộ
Chương 93: 93: Ảnh Vương đã chết
Chương 94: 94: Tất bậc chuẩn bị hôn lễ
Chương 95: 95: Kế hoạch hoàn hảo
Chương 96: 96: Kế hoạch hoàn hảo
Chương 97: 97: Không phải anh em
Chương 98: 98: Hứa Mỹ Lệ tính kế- Tiểu Hiên phá kế
Chương 99: 99: Hợp tác vui vẻ
Chương 100: 100: Hôn lễ - Điều bấc ngờ
Chương 101: 101: Liệu rằng em còn yêu anh?
Chương 102: 102: Kế hoạch theo đuổi vợ yêu
Chương 103: 103: Trò chơi khiến hai ta ngại ngùng
Chương 104: 104: Nụ hôn mang theo thương nhớ
Chương 105: 105: Trong nguy hiểm mới biết ta yêu nhau
Chương 106: 106: Khi nào anh mới tỉnh dậy?
Chương 107: 107: Làm vợ anh nhé?
Chương 108: 108: Lại xuất hiện kẻ thứ ba
Chương 109: 109: Mục Lạc Anh ăn giấm
Chương 110: 110: Em đau [H nặng
Chương 111: 111: Mục Lạc Anh ra tay
Chương 112: 112: Hôn lễ thế kỉ
Chương 113: 113: Đêm tân hôn [H
Chương 114: 114: Phiên ngoại1: Năm năm sau
Chương 115: 115: Phiên Ngoại 2: Kiếp thê nô
Chương 116: 116: Phiên ngoại 3: Con gái thật lạnh lùng
Chương 117: 117: Phiên ngoại 4: Con gái thật lạnh lùng.
Chương 118: 118: Phiên ngoại 5: Mộ Tư Lĩnh và Tiêu Nhiễm
Chương 119: 119: Phiên ngoại 6: Triệu Liên và Ức Trai
Chương 120: 120: Phiên ngoại 7: Mao Hiểu Thần và Lâm Phiệt
Chương 121: 121: Phiên ngoại 8: Lãnh Hàn Mộc và Tử Ái Nhược
Chương 122: 122: Phiên ngoại 9: Mạc Phong và Trình Tiểu Khuê
Chương 123: 123: Đoản 1: Tên hôn đãn
Chương 124: 124: Đoản cuối: Tình yêu viên mãn
Không tìm thấy chương nào phù hợp