Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 28: Không muốn cúp điện thoại của…
Nhan Như cảm thấy thật xấu hổ, cố làm cho giọng nói thật bình tĩnh: “À, vậy cô có thể giúp tôi liên lạc với Hoắc tổng được không?”
“Nhan tiểu thư, là thế này, tài xế đang lái xe đưa Hoắc tổng ra sân bay để kịp chuyến bay lúc 10h40’, xe riêng của anh ấy đang ở trong kho!” Trợ lý giải thích
Túi hồ sơ của cô đang để trên xe của anh ta, xe thì ở trong garage mà người thì đang trên đường đến sân bay. “Vậy cô có thể mở xe của anh ấy ra và lấy giúp tôi tập hồ sơ trên xe được không? Tôi thật sự rất cần nó.”
“Thật xin lỗi Nhan tiểu thư, tôi không có chìa khóa xe của Hoắc tổng, xe và chìa khóa đều do Hoắc tổng giữ! Thế này nhé, tôi sẽ báo với Hoắc tổng gọi điện thoại cho cô, cô hỏi thăm thử xem sao nhé!”
Nhan Như gật đầu lia lịa. “Thật tốt quá, cảm ơn cô!”
10h40’ máy bay cất cánh, nếu như cô không đoán nhầm thì anh ta đến Anh?
Điện thoại của cô vừa kết thúc được hai phút thì một hồi chuông khác liền vang lên, là một chuỗi số lạ.
“Alô, xin chào, xin hỏi anh là…?” Như Y nhận điện thoại
“Là tôi, Hoắc Doãn Văn!”
Đang tựa vào đầu giường, cô lập tức ngồi thẳng dậy. Là thanh âm của anh ta, trầm ổn và đầy từ tính, giống như rượu ủ nhiều năm làm người khác phải say
Như Y rất nhanh khống chế được cảm xúc của mình, liền nói trực tiếp vào chủ đề: “Hoắc tổng, anh vẫn khỏe chứ. Tập hồ sơ của tôi……”
“Uh, tôi biết rồi, vừa rồi thư ký Triệu đã nói cho tôi biết. Thứ ba tuần sau tôi mới quay về, buổi chiều còn có cuộc họp, cô đến công ty lấy hồ sơ lúc 5h30’, được không?”
“Có thể….” Thôi xong rồi, đến lúc đó thì xin nghỉ vậy!
“Ừh, vậy thì tốt, tôi cúp máy đây!”
“Hoắc tổng, hẹn gặp lại!” Cô vội nói, sau đó chờ anh ta cúp điện thoại trước.
“Ừh”
". . . . . ."
". . . . . ."
Cô chờ anh ta cúp trước, còn anh ta thì chờ cô cúp trước. Cứ như thế, thời gian giữa bọn họ giống như ngừng trôi. Như Y khẩn trương đến nỗi nghe được nhịp thở của mình. “Hoắc tổng, còn có chuyện gì sao?"
“Cô cúp máy trước đi.” Hoắc Doãn Văn nói
“Vậy, tôi cúp trước đây.” Tâm lại không khống chế được, cô lập tức ngắt máy.
Nhìn điện thoại trong tay, trong lòng cô oán thán, anh ta sẽ không cho là mình cố ý để quên đồ trên xe anh ta chứ?
Ôi, mình có muốn thế đâu chứ, tóm lại, sau khi lấy được hồ sơ của mình, nhất định từ nay về sau sẽ không gặp lại anh ta nữa!
Mới vừa ném điện thoại trên giường, Từ Nhất Minh liền gọi tới.
Giọng điệu của hắn rất hưng phấn. “Như Y, lúc xế chiều chủ xe Land Rover đã đến bệnh viện, không chỉ thanh toán toàn bộ tiền thuốc mà còn chu cấp thêm 5 vạn nữa đó!”
“Ừh…” chuyện này cô đã sớm biết nên không có gì ngạc nhiên cả.
Người gây tai nạn đến buổi chiều, nhưng đến buổi tối hắn mới gọi điện thoại cho mình. Có thể thấy được là mẹ hắn không ở đó nên hắn mới dám liên lạc với mình!
Như Y cảm thấy rất chán nản, nhưng lại thôi, dù sao đi nữa cô đã quyết định chia tay với anh ta.
“Như Y, em và Hoắc Doãn Văn có quen biết nhau không? Người gây tai nạn là vì anh ta mà đến phải không? Em và Hoắc Doãn Văn thật sự là có họ hàng hả, sao mà anh lại không biết thế? Từ Nhất Minh nhắc đến mấy chữ Hoắc Doãn Văn liền hưng phấn khác thường. “Anh ta và em có họ hàng hả? Sao không giới thiệu cho anh biết?”
“À, là bà con xa, về cơ bản là không thân thích lắm. Lúc em ở đội cảnh sát giao thông tranh luận, vừa đúng lúc anh ta đi tới, thế rồi nói giúp em một câu thôi!” Cô biết Từ Nhất Minh nhất định biết Hoắc Doãn Văn, và cô cũng không hy vọng gặp lại anh ta, nên nửa thật nửa giả nói.
“Nhan tiểu thư, là thế này, tài xế đang lái xe đưa Hoắc tổng ra sân bay để kịp chuyến bay lúc 10h40’, xe riêng của anh ấy đang ở trong kho!” Trợ lý giải thích
Túi hồ sơ của cô đang để trên xe của anh ta, xe thì ở trong garage mà người thì đang trên đường đến sân bay. “Vậy cô có thể mở xe của anh ấy ra và lấy giúp tôi tập hồ sơ trên xe được không? Tôi thật sự rất cần nó.”
“Thật xin lỗi Nhan tiểu thư, tôi không có chìa khóa xe của Hoắc tổng, xe và chìa khóa đều do Hoắc tổng giữ! Thế này nhé, tôi sẽ báo với Hoắc tổng gọi điện thoại cho cô, cô hỏi thăm thử xem sao nhé!”
Nhan Như gật đầu lia lịa. “Thật tốt quá, cảm ơn cô!”
10h40’ máy bay cất cánh, nếu như cô không đoán nhầm thì anh ta đến Anh?
Điện thoại của cô vừa kết thúc được hai phút thì một hồi chuông khác liền vang lên, là một chuỗi số lạ.
“Alô, xin chào, xin hỏi anh là…?” Như Y nhận điện thoại
“Là tôi, Hoắc Doãn Văn!”
Đang tựa vào đầu giường, cô lập tức ngồi thẳng dậy. Là thanh âm của anh ta, trầm ổn và đầy từ tính, giống như rượu ủ nhiều năm làm người khác phải say
Như Y rất nhanh khống chế được cảm xúc của mình, liền nói trực tiếp vào chủ đề: “Hoắc tổng, anh vẫn khỏe chứ. Tập hồ sơ của tôi……”
“Uh, tôi biết rồi, vừa rồi thư ký Triệu đã nói cho tôi biết. Thứ ba tuần sau tôi mới quay về, buổi chiều còn có cuộc họp, cô đến công ty lấy hồ sơ lúc 5h30’, được không?”
“Có thể….” Thôi xong rồi, đến lúc đó thì xin nghỉ vậy!
“Ừh, vậy thì tốt, tôi cúp máy đây!”
“Hoắc tổng, hẹn gặp lại!” Cô vội nói, sau đó chờ anh ta cúp điện thoại trước.
“Ừh”
". . . . . ."
". . . . . ."
Cô chờ anh ta cúp trước, còn anh ta thì chờ cô cúp trước. Cứ như thế, thời gian giữa bọn họ giống như ngừng trôi. Như Y khẩn trương đến nỗi nghe được nhịp thở của mình. “Hoắc tổng, còn có chuyện gì sao?"
“Cô cúp máy trước đi.” Hoắc Doãn Văn nói
“Vậy, tôi cúp trước đây.” Tâm lại không khống chế được, cô lập tức ngắt máy.
Nhìn điện thoại trong tay, trong lòng cô oán thán, anh ta sẽ không cho là mình cố ý để quên đồ trên xe anh ta chứ?
Ôi, mình có muốn thế đâu chứ, tóm lại, sau khi lấy được hồ sơ của mình, nhất định từ nay về sau sẽ không gặp lại anh ta nữa!
Mới vừa ném điện thoại trên giường, Từ Nhất Minh liền gọi tới.
Giọng điệu của hắn rất hưng phấn. “Như Y, lúc xế chiều chủ xe Land Rover đã đến bệnh viện, không chỉ thanh toán toàn bộ tiền thuốc mà còn chu cấp thêm 5 vạn nữa đó!”
“Ừh…” chuyện này cô đã sớm biết nên không có gì ngạc nhiên cả.
Người gây tai nạn đến buổi chiều, nhưng đến buổi tối hắn mới gọi điện thoại cho mình. Có thể thấy được là mẹ hắn không ở đó nên hắn mới dám liên lạc với mình!
Như Y cảm thấy rất chán nản, nhưng lại thôi, dù sao đi nữa cô đã quyết định chia tay với anh ta.
“Như Y, em và Hoắc Doãn Văn có quen biết nhau không? Người gây tai nạn là vì anh ta mà đến phải không? Em và Hoắc Doãn Văn thật sự là có họ hàng hả, sao mà anh lại không biết thế? Từ Nhất Minh nhắc đến mấy chữ Hoắc Doãn Văn liền hưng phấn khác thường. “Anh ta và em có họ hàng hả? Sao không giới thiệu cho anh biết?”
“À, là bà con xa, về cơ bản là không thân thích lắm. Lúc em ở đội cảnh sát giao thông tranh luận, vừa đúng lúc anh ta đi tới, thế rồi nói giúp em một câu thôi!” Cô biết Từ Nhất Minh nhất định biết Hoắc Doãn Văn, và cô cũng không hy vọng gặp lại anh ta, nên nửa thật nửa giả nói.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Phá thai
Chương 2: 2: Chưa từng hối hận
Chương 3: 3: Ồn ào đêm khuya
Chương 4: 4: Bằng chứng cụ thể
Chương 5: 5: Xin lỗi
Chương 6: 6: Kiêu ngạo làm người
Chương 7: 7: Cuộc gặp gỡ vô tình tại khách sạn
Chương 8: 8: Bàn rượu chốn quan trường
Chương 9: 9: Quấy rối tình dục
Chương 10: 10: Tôi đưa cô về
Chương 11: 11: Mặc cho ý trời
Chương 12: 12: Tôi đi với cô
Chương 13: 13: Đâm trúng chỗ đau
Chương 14: 14: Mất ngủ
Chương 15: 15: Online nói chuyện
Chương 16: 16: Không đi cửa sau
Chương 17: 17: Qua phỏng vấn
Chương 18: 18: Không hẹn mà gặp
Chương 19: 19: Hiệu ứng tổng giám đốc
Chương 20: 20: Sự uy hiếp của hắn
Chương 21: 21: Biết vậy chẳng làm
Chương 22: 22: Sự mập mờ mơ hồ
Chương 23: 23: Ý tứ sâu xa
Chương 24: 24: Tan nát con tim
Chương 25: 25: Nghiêm hình bức cung
Chương 26: 26: Khiến anh phải điên cuồng
Chương 27: 27: Đệm phía dưới
Chương 28: 28: Không muốn cúp điện thoại của…
Chương 29: 29: Lần đầu đến Hằng Viễn
Chương 30: 30: Nhiệt độ thấp trong phòng làm việc
Chương 31: 31: Người đàn ông quyến rũ trong yên lặng
Chương 32: 32: Thỉnh cầu khó có thể cự tuyệt
Chương 33: 33: Giải tỏa sự tức giận
Chương 34: 34: Không cách nào che giấu được sự hấp dẫn
Chương 35: 35: Hoa rơi nước chảy
Chương 36: 36: Anh sẽ xấu hổ!
Chương 37: 37: Ăn óc heo
Chương 38: 38: Ngủ quên
Chương 39: 39: Đau lòng
Chương 40: 40: Đế Hào
Chương 41: 41: Hồng nhan tri kỷ
Chương 42: 42: Nhất thời
Chương 43: 43: Luân hãm
Chương 44: 44: “Bảo vệ” người ấy
Chương 45: 45: Dây dưa
Chương 46: 46: Cuộc điện thoại của Cao Hải
Chương 47: 47: Bạn bè cầu cứu
Chương 48: 48: Trong ly rượu nói hữu tình
Chương 49: 49
Chương 50: 50: Cô gái, đừng cử động
Chương 51: 51: Căn bản anh không phải người tốt
Chương 52: 52: Không nhịn được tim đập nhanh
Chương 53: 53: Lúng túng tràn đầy
Chương 54: 54: Cảm động
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58: Không nên bắt đầu, sẽ phải kết thúc
Chương 59: 59: Đổi thay
Chương 60: 60: Tám chuyện trong giờ làm việc
Chương 61: 61: Anh đang ở xung quanh !
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65: Nhớ bánh bao thịt
Chương 66: 66: Còn sống còn tương phùng (1)
Chương 67: 67: Còn sống còn tương phùng ( 2)
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73: Chịu khó tiến lên
Chương 74: 74: Lời mời ngập ngừng
Chương 75: 75: Lời mời mờ ám của tổng giám đốc Hoắc (hai). phần 1
Chương 76: 76: Chờ người
Chương 77: 77
Chương 78: 78: Lỗ kim trên cổ tay
Chương 79: 79: Điều kiện trao đổi
Chương 80: 80: Bị người hãm hại
Chương 81: 81: Trái tim vô cùng băng giá
Chương 82: 82: Cơn nghiền có thể từ bỏ không
Chương 83: 83: Bị người dạy dỗ
Chương 84: 84: Băng và lửa hành hạ
Chương 85: 85: Ngoài dự đoán
Chương 86: 86: Quần áo xốc xếch
Chương 87: 87: Thuốc tránh thai và bao cao su
Chương 88: 88: Nên làm sao bây giờ
Chương 89: 89: Đồ lót rơi xuống
Chương 90: 90: Từ chức khó khăn
Chương 91: 91: Khó khăn từ chức (2)
Chương 92: 92: Cố ý trêu cợt
Chương 93: 93: Cuộc đời giống như hoa bồ công anh
Chương 94: 94: Vì sao anh vừa muốn nói lại thôi
Chương 95: 95: Thân phận "Tiểu Mật Ngọt"
Chương 96: 96: Phụ nữ, trộm được thật tốt
Chương 97: 97: Bạn gái của người nào
Chương 98: 98: Rượu giao bôi
Chương 99: 99: Đêm dục vọng
Chương 100: 100: Nỗi đau lớn nhất thế gian
Chương 101: 101: Công chứng tài sản trước hôn nhân
Chương 102: 102: Gặp vị hôn thê của anh
Chương 103: 103: Lòng còn miên man... như cánh đồng xanh
Chương 104: 104: Giải thoát như thế nào
Chương 105: 105: Đừng đối xử tốt với tôi như vậy
Chương 106: 106: Quà tặng tỉ mỉ
Chương 107: 107: Tiếc nuối và hối hận
Chương 108: 108: Cuộc sống có thể có mấy lần vật lộn, đọ sức
Chương 109: 109: Không yêu như thế nào
Chương 110: 110: Vòng xoáy hạnh phúc
Chương 111: 111: Đồ háo sắc
Chương 112: 112: Yêu thương sâu nặng
Chương 113: 113: Khi cuộc vui kết thúc
Chương 114: 114: Quan hệ cá nhân tốt đẹp
Chương 115: 115: Ăn no lại suy nghĩ bậy bạ
Chương 116: 116: Lập tức chia tay với anh ta
Chương 117: 117: No lòng, ấm tim!
Chương 118: 118: Tư vị gối chăn
Chương 119: 119: “Chỉ là váy ngắn vớ da”
Chương 120: 120: Mua thuốc tránh thai cũng không có tư cách
Chương 121: 121: Đỏ bạc đen tình
Chương 122: 122: Thân mật giữa chốn đông người
Chương 123: 123: Cự tuyệt bồi thường
Chương 124: 124: Gặp nhau không dễ dàng
Chương 125: 125: Một nam sáu nữ
Chương 126: 126: Già nhân ngãi…
Chương 127: 127: Xin lỗi em !
Chương 128: 128: Tìm cách bảo hiểm
Chương 129: 129: Lời mời ngoài ý muốn
Chương 130: 130: Giấy không gói được lửa
Chương 131: 131: Sắc đẹp hấp dẫn
Chương 132: 132: Ăn tối trong phòng
Chương 133: 133: Vô tâm trong công việc
Chương 134: 134: Khảo nghiệm không ngừng
Chương 135: 135: Kinh hồn
Chương 136: 136: Hơi lạnh mùa thu
Chương 137: 137: Phải chia tay sao?
Chương 138: 138: Nếu gặp lại, chỉ là kẻ qua đường
Chương 139: 139: Cuộc điện thoại đêm 30
Chương 140: 140: Gần trong gang tấc, xa tận chân trời
Chương 141: 141: Xa xôi ngàn dặm
Chương 142: 142: Lẫn nữa đắm chìm
Chương 143: 143: Cùng cố gắng vì muốn ở chung một chỗ!
Chương 144: 144: Tranh chấp một chiếc áo
Chương 145: 145: Dò xét
Chương 146: 146: Nguy hiểm liên tiếp
Chương 147: 147: Kiểm tra
Chương 148: 148: Áp lực từ cha
Chương 149: 149: Lâm vào khốn cảnh
Chương 150: 150: Dù không thể chia cắt
Chương 151: 151: Ngày nghỉ mồng một tháng năm
Chương 152: 152: Ngày mười hai tháng năm
Chương 153: 153: 14 giờ 28 phút
Chương 154: 154: Thảm trạng nhịn không được nước mắt
Chương 155: 155: Hy vọng nhạt nhòa
Chương 156: 156: Chiếc nhẫn cưới gắn kết
Chương 157: 157: Đại kết cục
Chương 158: 158: Ngoại truyện nhỏ
Không tìm thấy chương nào phù hợp